Ta Có Một Tòa Thành Mỹ Thực

Chương 149

Buổi sáng, sau khi trận chung kết cá nhân kết thúc, trận chung kết đồng đội vào buổi chiều chính là trận đấu cuối cùng của giải đấu.

 

Với tâm trạng vừa háo hức vừa tiếc nuối, mọi người dường như đều muốn cháy hết mình trong trận đấu chiều nay.

 

Cho dù là tuyển thủ hay khán giả gì cũng đều như vậy.

 

A Cách Ni Ti hóa thân thành “Gà mái”, gào thét hết mức, chẳng còn chút hình tượng quý tộc nào. Lúc đầu, vợ chồng Quốc vương cao quý nhất đế quốc còn cố gắng ngăn cô lại, cuối cùng cũng bị bầu không khí sôi động cuốn theo, cùng nhau hò hét cổ vũ.

 

Khác với trận chung kết chóng vánh buổi sáng, trận chung kết đồng đội buổi chiều kéo dài hơn một tiếng đồng hồ mới phân định được thắng bại.


 

Đội hình của trường tiểu học Lan Tư Duy Lợi số 2 là đội hình Chiến Binh – Pháp Sư – Mục Sư –  Sát thủ điển hình, phối hợp tốt chính là cỗ máy vĩnh cửu.

 

Bọn nó có thể chiến thắng đến trận chung kết, sự ăn ý tất nhiên cũng là điều không cần phải bàn cãi.

 

Đối thủ của bọn nó là Học Viện Chiến Tranh, đó lại là một thái cực khác. Kiếm Sĩ, Kỵ Sĩ, Chiến Sĩ, Cuồng Chiến Sĩ, chủ yếu là dựa vào sức tấn công bạo lực!


 

Trường tiểu học Lan Tư Duy Lợi số 2 vẫn có bất lợi về cấp bạc, hơn nữa chiến thuật thăng cấp tạm thời của Ái Lệ Ti cũng không thể áp dụng được. Cuối cùng, Học Viện Chiến Tranh đã dựa vào sức chống chịu bền bỉ để giành chiến thắng.

 

Ba đội dẫn đầu của trận đấu đồng đội lần lượt là Học Viện Chiến Tranh, trường tiểu học Lan Tư Duy Lợi số 2 và Học Viện Quang Minh.

 

Ba cá nhân dẫn đầu trong trận đấu cá nhân lần lượt là Ái Lệ Ti của trường tiểu học Lan Tư Duy Lợi số 3, Tắc Tây Á của Học Viện Chiến Tranh và Âu Lợi Á của Học Viện Quang Minh.


 

Lễ trao giải là phần cuối cùng của lễ bế mạc. Khi tất cả các thí sinh tham gia đều xếp hàng trên sân giống như lúc khai mạc, rất nhiều người đã bắt đầu rưng rưng nước mắt.

 

Khi Phỉ Lạc Ti bước lên bục trao huy chương và cúp cho những đứa trẻ này, cảm xúc đã lên đến đỉnh điểm, nước mắt chực trào ra, tràn ngập khắp cả khán đài.

 

“Hu hu hu, Ái Lệ Ti, con thật tuyệt vời ——”


 

“Vi Vi An, mẹ tự hào về con hu hu hu…”

 

“Thang Sâm, năm sau nhất định phải giành chức vô địch!”

 

“… … … …”

 

Khán giả đang khóc, đội cổ vũ cũng đang khóc, các tuyển thủ càng khóc nhiều hơn.


 

Ngoại trừ nhà vô địch, những người khác đều tiếc nuối vô cùng.

 

“Thật tàn nhẫn, tại sao chỉ có một người vô địch…..” Cô bé vừa ủng hộ Ái Lệ Ti vừa xúc động trước tinh thần của Tắc Tây Á lấy tay che mặt khóc nức nở.

 

Người mẹ muốn an ủi con gái, nhưng bản thân cũng khóc không thành tiếng.

 

“Chỉ có một, như vậy mới chứng tỏ nhà vô địch là sự tồn tại phi thường như thế nào!”


 

Cô bé quay đầu nhìn mẹ, đôi mắt đẫm lệ nhìn mẹ vô cùng kiên định: “Mẹ, sau này con cũng muốn làm nhà vô địch!”

 

“Được, nhất định sẽ được! Con phải cố gắng thật tốt từ bây giờ, tuyệt đối không được thua rồi mới hối hận tại sao mình không cố gắng hơn một chút, con biết chưa?”

 

Cô bé bướng bỉnh nói: “Con sẽ không thua!” Cô bé nhìn Ái Lệ Ti đang đứng ở vị trí quán quân. Mặc dù cô bé cũng đang khóc nhưng lại khác với những người khác.


 

Đó là giọt nước mắt hạnh phúc sau khi trải qua muôn vàn khó khăn gian khổ để giành được chiến thắng, nước mắt cũng ngọt ngào.

 

Nhưng nước mắt của Tắc Tây Á và Âu Lợi Á lại là cay đắng.

 

Trên bục nhận giải, những đứa trẻ đều khóc đến thảm thương.

 

Nhìn thấy bọn trẻ khóc đến mức sắp ngất xỉu, Phỉ Lạc Ti cũng có chút động lòng.


 

“Hy vọng năm sau sẽ gặp lại các con ở đây.”

 

Cùng một câu nói, người khác nhau nói ra sẽ có hiệu quả khác nhau.

 

Phỉ Lạc Ti vừa dứt lời, rất nhiều đứa trẻ đã ngừng khóc, nước mắt trong mắt được thay thế bằng ngọn lửa bùng cháy.

 

Phỉ Lạc Ti lần lượt trao giải cho các cá nhân đạt giải nhất, nhì, ba, sau đó lại trao giải cho các học sinh trong trận đấu đồng đội.


 

Trên mặt y nở nụ cười hiếm hoi rất dịu dàng và rõ ràng.

 

Từ khi bắt đầu Đại hội Thể thao mùa xuân, Phỉ Lạc Ti đã chuẩn bị rất nhiều thứ.

 

Y tin tưởng những đứa trẻ này, nhưng cũng không ảo tưởng đến mức có thể giành được tất cả các vị trí dẫn đầu.

 

Các tuyển thủ chiến đấu cùng với bọn trẻ đều là những người có thiên phú tốt nhất do các Thần Điện tuyển chọn, là những người xuất sắc nhất trong cùng cấp bậc.

 

Còn học sinh trường tiểu học Lan Tư Duy Lợi tính cả thảy cũng chỉ mới học được 9 tháng, thời gian học của bọn trẻ ở Hội Tương Trợ và lãnh địa Hân Vinh còn ngắn hơn.

 

Trong cuộc thi lần này, những đứa trẻ của lãnh địa Hân Vinh đều kiên cường trụ vững đến vòng 2, vòng 3, kiên trì đến cùng, tinh thần không bỏ cuộc trước khi có kết quả đã lay động rất nhiều người.

 

Các sản phẩm liên quan đến lãnh địa Hân Vinh và vật phẩm cổ vũ đều bán hết veo, nhiêu đó đã đủ chứng minh màn trình diễn của các tuyển thủ là một sự khích lệ lớn đối với người dân nơi đây.

 

Phải biết rằng, loại hình nhà máy không có kỹ thuật cao cấp này đã dần dần được chuyển đến lãnh địa Hân Vinh.

 

Buổi sáng còn ở trong nhà máy, buổi chiều đã bán hết, đây là một lượng tiêu thụ đáng sợ đến mức nào!

 

Nhưng xét về số lượng, đây lại là một điều rất bình thường.

 

Dân thường và nô lệ ở lãnh địa Hân Vinh cộng lại có hơn ba trăm triệu người!

 

Sản lượng vài triệu chỉ là một giọt nước trong biển cả mà thôi.

 

Học sinh trường tiểu học Lan Tư Duy Lợi rất áy náy, nhất là những đứa trẻ chỉ đạt giải nhì đồng đội.

 

“Xin lỗi Phỉ Lạc Ti đại nhân, chúng con đã phụ lòng mong chờ của ngài, phụ lòng chờ mong của toàn thể người dân Lan Tư Duy Lợi.” Ba người đứng đầu cá nhân, có Ái Lệ Ti đã giành được chức vô địch, nhưng ba người đứng đầu đồng đội lại không thể giành được chức vô địch.

 

Rất nhiều người đến cổ vũ cho bọn nó mỗi ngày, vậy mà bọn nó lại…

 

“Đừng khóc, các con đã làm rất tốt rồi.” Phỉ Lạc Ti đeo huy chương cho từng đứa trẻ, xoa đầu chúng rồi nói: “Nhưng mà giải nhì quả thật khiến ta hơi bất mãn, ta hy vọng năm sau có thể chứng kiến ​​màn trình diễn xuất sắc hơn của các con.”

 

Nghe Phỉ Lạc Ti nói vậy, trong mắt những đứa trẻ chất chứa áy náy đều lóe lên tia hy vọng, hận không thể lập tức xuống khỏi bục nhận giải đang được muôn người chú ý để trở về tập luyện.

 

Phỉ Lạc Ti lại trao giải cho các tuyển thủ của Thần Điện Chiến Tranh: “Sự dũng cảm của các con khiến ta rất kinh ngạc.”

 

Biểu cảm của các tuyển thủ Thần Điện Chiến Tranh đều có chút kỳ quái, bọn hắn không biết Phỉ Lạc Ti có đang chế nhạo mình hay không.

 

Thánh Tử ưu tú nhất của Thần Điện Chiến Tranh lại phải trải qua trận chiến gian khổ như vậy mới có thể đánh bại được đối thủ giành chức vô địch, đây chẳng phải là sự sỉ nhục đối với bọn hắn sao?!

 

Không chỉ Thần Điện Chiến Tranh, ngoại trừ Thần Điện Quang Minh đã chuẩn bị từ trước, những người khác ở các Thần Điện khác đều có vẻ mặt méo mó.

 

Đường đua cấp 40, quán quân cá nhân là học sinh trường tiểu học Lan Tư Duy Lợi số 3, á quân đồng đội là học sinh trường tiểu học Lan Tư Duy Lợi số 2.

 

Đường đua cấp 30, quán quân cá nhân là học sinh trường tiểu học Lan Tư Duy Lợi số 1, á quân và quý quân đều là người của Thần Điện Quang Minh, quán quân đồng đội do Thần Điện Chiến Tranh giành được, á quân và quý quân là học sinh của trường tiểu học Lan Tư Duy Lợi số 3 và số 2.

 

Đường đua cấp 20, cá nhân thì bị ba trường tiểu học Lan Tư Duy Lợi chia đều, đồng đội thì mất quyền thống trị quý quân, bị Thần Điện Quang Minh giành mất.

 

Đường đua cấp 10, cá nhân và đồng đội đều bị thâu tóm toàn bộ.

 

Chỉ có Thần Điện Chiến Tranh và Thần Điện Quang Minh là thoát khỏi vòng vây.

 

Kết quả này chỉ càng làm nổi bật sự đáng sợ của nền giáo dục Lan Tư Duy Lợi.

 

Mặc dù đường đua cấp 40 gay cấn và hấp dẫn nhất, tất cả mọi người đều thi đấu ngang tay, nhưng học sinh trường tiểu học Lan Tư Duy Lợi không có ai đạt cấp tối đa!

 

Điều này đã gây chấn động mạnh mẽ đến thế giới quan của tất cả mọi người.

 

Đặc biệt là nhà vô địch Ái Lệ Ti chỉ mới cấp 34!

 

Sắc mặt của các vị Giáo hoàng và Hồng y Giáo chủ của các Thần Điện đều khó coi đến cực điểm, nhưng ngoài xấu hổ ra thì còn có chút sợ hãi.

 

Thời gian Lan Tư Duy Lợi phát triển đến nay chưa lâu, nếu cho thêm một chút thời gian nữa…… Liệu bọn họ có khả năng thống trị thế giới hay không?! Vậy bọn hắn nên làm cái gì bây giờ?!

 

Sợ hãi, căng thẳng, kính sợ….. Mọi cung bậc cảm xúc chất chứa trong đầu.

 

Chuyện nô lệ nổi dậy vẫn còn đó, thậm chí bọn hắn còn nghĩ đến cảnh tượng thánh thành của mình bị quân đội học sinh xông vào phá hủy thành đống đổ nát vào một ngày nào đó trong tương lai.

 

Điều này còn đáng sợ hơn cả việc thánh thành của Thần Điện Quang Minh bị phá hủy, bởi vì đó là do một mình Phỉ Lạc Ti làm, và cũng chỉ có một mình y.

 

Nhưng nếu như rất nhiều người đều có sức mạnh đánh sập Thần Điện thì sao?

 

Nỗi sợ hãi, cảm giác sắp bị đuổi kịp khiến các vị Giáo hoàng hoảng sợ.

 

Không chỉ các Giáo hoàng, ngay cả các Hoàng thất và quý tộc cũng vậy, sau khi cuộc thi kết thúc, da đầu bọn họ đều có chút tê dại.

 

Xét cho cùng thì, so với Thần Điện thì sự kiện nô lệ nổi dậy xảy ra ngay trước mắt, khiến bọn hắn không thể không quan tâm!

 

Nhìn thấy vẻ mặt bồn chồn không yên của đám người ngồi ở hàng ghế đầu, tâm trạng Phỉ Lạc Ti càng thêm vui vẻ.

 

Đúng là những người này thiếu cảm giác nguy hiểm.

 

Bọn hắn quen sống an nhàn, địa vị cao sang và nghĩ có thể mãi mãi cao sang.

 

Vì vậy không muốn thay đổi, cũng lười biếng thay đổi.

 

Nhưng nếu không thay đổi là sẽ chết thì sao?

 

Sinh tồn là bản năng, vì cuộc sống hiện tại của bọn hắn, bọn hắn chỉ có thể dốc hết sức lực để thích nghi với thế giới mới này.

 

Phỉ Lạc Ti cũng không phải loại người ép bọn hắn phải chết, nhưng vẫn phải dằn mặt một chút.

 

Sau khi lễ bế mạc kết thúc, Phỉ Lạc Ti không mở tiệc chiêu đãi bọn hắn, mà phất tay mời nhân viên công tác của cuộc thi đi ăn bữa tiệc lớn!

 

Người phụ trách của các đội tuyển trường học cũng được phát một hộp lớn phiếu ăn uống miễn phí.

 

“Chơi vui vẻ một ngày, ngày mai tập trung tinh thần học tập cho thật tốt.”

 

Kết hợp lao động và nghỉ ngơi hợp lý vẫn rất quan trọng.

 

Để không tạo áp lực cho lũ trẻ, Phỉ Lạc Ti đặc biệt dẫn nhân viên công tác đến nơi khác ăn mừng.

 

Vui vẻ ăn mừng thành công của giải đấu!

 

Đúng vậy, Phỉ Lạc Ti cảm thấy kết quả như vậy đã rất viên mãn.

 

Y cũng chỉ từng nghĩ đến cảnh tượng lũ trẻ xuất sắc bao trọn top 3 tất cả các đường đua, nhưng cũng chỉ là nghĩ mà thôi.

 

Khả năng đó quá nhỏ bé.

 

Không phải y xem thường học sinh của mình, mà là không dám coi thường các thế lực khác.

 

Với kết quả hiện tại, Phỉ Lạc Ti đã rất hài lòng rồi, hơn nữa cuộc thi lần này chắc chắn sẽ được bọn trẻ ghi nhớ trong lòng và nỗ lực học tập, phấn đấu hơn nữa!

 

Vào thời điểm này năm sau, đã có thể tưởng tượng ra cuộc thi sẽ kịch liệt và tuyệt đến mức nào!

 

Không, nói không chừng còn vượt qua sức tưởng tượng của y nữa!

 

Phỉ Lạc Ti hiếm khi có biểu cảm tốt như vậy, dáng vẻ vui tươi, nụ cười rạng rỡ, khiến Ước Thư Á có chút ghen tị.

 

Nhưng mà, nụ cười của Ước Thư Á còn rạng rỡ hơn cả Phỉ Lạc Ti!

 

Thành tích của Lan Tư Duy Lợi tốt như vậy, hắn cũng cảm thấy tự hào và mãn nguyện!

 

*****

 

Mãi đến khi bữa tiệc nướng BBQ kết thúc, bụng A Cách Ni Ti ăn no căng tròn, lúc đang tìm kiếm thuốc tiêu hóa thì mới nhớ đến việc nhờ mẫu hậu giúp cô xin mở đường tàu Phong Huyền Phù.

 

Vương hậu đang phiền lòng, cho dù A Cách Ni Ti bưng cả đống đồ nướng thơm phưng phức đến tìm bà, bà cũng không giống như mọi khi, ngay lập tức điều chỉnh tâm trạng, dùng biểu cảm dịu dàng trìu mến nhất để đối mặt với con gái.

 

“Mẫu hậu, mẫu hậu, mau nếm thử món hẹ nướng này đi! Thơm ngon ngọt ngào lắm!”

 

Vương hậu đang bực bội, không có tâm trạng ăn uống.

 

“Con ăn đi, ta không thích ăn mấy thứ mùi nồng này.”

 

A Cách Ni Ti uống xong thuốc tiêu hóa cũng không còn no đến mức muốn bể bụng nữa, cô cảm thấy bản thân vẫn có thể ăn thêm một ít, vì vậy đã cầm hẹ nướng lên nhét vào miệng.

 

Vương hậu: “…”

 

“A Cách Ni Ti, con có thể có một chút tự giác của một công chúa được không?!”

 

A Cách Ni Ti tao nhã nhìn mẫu hậu: “Con ăn đồ như vậy trông không đẹp sao?”

 

Con gái của mình, đương nhiên là xinh đẹp nhất, nhưng mà, nhưng mà……

 

“Đừng ăn nữa, cho ta một xiên!”

 

Màu xanh mướt của hẹ nướng trông vô cùng bắt mắt, phần gốc to mọng nước, mỗi miếng cắn đều giống như đang ăn mía được thu nhỏ, gia vị nướng mặn mà khiến hương vị thêm phần phong phú, đồng thời lại càng làm nổi bật vị ngọt này, khiến người ta ăn hoài không ngừng.

 

Vương hậu ăn liền một mạch 8 xiên hẹ nướng, 9 xiên thịt ba chỉ nướng, 7 xiên nấm kim châm cuộn thịt xông khói, 10 xiên thịt cừu, 9 quả chuối chiên, ăn hết một nửa số đồ A Cách Ni Ti mang đến mới chậm lại.

 

A Cách Ni Ti rất có mắt nhìn, đưa cho bà một chai bia, Vương hậu ực một hơi cạn sạch, lúc này mới cảm thấy cơn tức nghẹn trong lòng theo hơi rượu trôi tuột ra ngoài.

 

Bà cầm một xiên lòng lợn chiên chậm rãi ăn, nhìn con gái nói: “Nói đi, lại có chuyện gì?”

 

A Cách Ni Ti cười hì hì, còn muốn nịnh nọt nói vài câu êm tai, nhưng nghĩ đến mệt mỏi của mẫu hậu, cô liền nói thẳng: “Chính là chuyện đường tàu Phong Huyền Phù đó, mẫu hậu giúp con xin thêm một tuyến đường được không? Các loại giấy tờ con đều đã viết xong rồi, chỉ còn thiếu chữ ký của người thôi!”

 

Tuyến đường tàu Phong Huyền Phù phải đi qua lãnh thổ của người khác, đương nhiên Phỉ Lạc Ti phải chào hỏi người ta.

 

Nhưng chào hỏi thôi là chưa đủ, các loại văn bản thỏa thuận bằng văn bản mới có thể trở thành thứ quan trọng để tránh tranh chấp sau này.

 

A Cách Ni Ti tuy là công chúa, nhưng không thể thay mặt Quốc vương và Vương hậu hành xử vượt mặt được.

 

Vương đô và các thành thị lân cận đều trực thuộc đế quốc.

 

Đương nhiên phải có chữ ký của Quốc vương hoặc Vương hậu mới được.

 

A Cách Ni Ti rất được cưng chiều, nhưng nói cho cùng thì mẫu hậu vẫn cưng chiều cô hơn một chút, vì vậy cô đã đến tìm mẫu hậu!

 

Vương hậu có chút kinh ngạc: “Trước đó không phải đã khai thông tuyến đường đến Vương đô rồi sao?”

 

A Cách Ni Ti nói: “Không đủ dùng nữa! Nhân lực ở Vương đô và xung quanh đã không đủ, địa điểm xây dựng nhà máy mới không có trạm dừng tàu Phong Huyền Phù, người không biết chi phí vận chuyển tăng thêm bao nhiêu đâu!”

 

A Cách Ni Ti vừa oán trách với mẫu hậu.

 

Vương hậu đã trợn to hai mắt kinh ngạc: “Ý con là sao? Từ lúc nào mà con lại mở thêm nhà máy mới nữa rồi?”

 

Khóe miệng A Cách Ni Ti nhịn không được cong lên: “Hì hì, nhà máy sản xuất máy làm đá kiếm được rất nhiều tiền, sau đó lại tìm được một nhà máy kiếm tiền không kém gì nhà máy sản xuất máy làm đá, rất nhanh sẽ kiếm được nhiều tiền hơn nữa!”

 

Vương hậu: “!!!”

 

Vương hậu không thể tin được, hỏi: “Nhà máy trước đó của con kiếm được tiền rồi sao?!”

 

A Cách Ni Ti không có gì giấu giếm mẫu hậu, ngược lại còn rất đắc ý nói: “Vốn bỏ ra vẫn chưa thu hồi hết, nhưng kiếm lời vài trăm triệu đồng vàng trong năm nay thì không thành vấn đề.”

 

A Cách Ni Ti cũng rất muốn thúc đẩy việc xây dựng nhà máy khắp nơi trên đế quốc, công nhân ở khắp mọi nơi đều có thể nhận lương, vì vậy cô đã kể chi tiết về nhà máy sản xuất máy làm đá và triển vọng tương lai của nhà máy kem.

 

Vương hậu nghe đến mức tốc độ ăn đồ nướng cũng chậm lại, không phải do đồ nướng không hấp dẫn, cũng không phải do bà no, mà là những gì A Cách Ni Ti nói đã vượt quá sức tưởng tượng của bà.

 

Bà vẫn luôn coi việc A Cách Ni Ti mở nhà máy như trò chơi trẻ con, đã chuẩn bị sẵn sàng để bù lỗ cho cô.

 

Nhưng nhà máy tưởng như chơi đồ hàng này lại kiếm ra tiền thật sao?!

 

Hơn nữa còn kiếm được nhiều tiền như vậy trong thời gian ngắn như vậy thế?!

 

“Sau này, chờ thị trường Lan Tư Duy Lợi bão hòa, tốc độ kiếm tiền có thể không nhanh như vậy, nhưng nếu có thể phân phối hàng hóa đến mọi thành phố thì lợi nhuận vẫn rất đáng sợ.”

 

Phân phối hàng hóa đến mọi thành phố, nói thì dễ, nhưng chưa chắc đã làm được, lý do ư? Đương nhiên là do diện tích đất rộng lớn và điều kiện vận chuyển tiềm ẩn đầy rủi ro.

 

Tàu Phong Huyền Phù thì nhanh, chở được nhiều hàng, mà lại rẻ nữa!

 

Cùng một quãng đường, nếu giao nhiệm vụ cho Hiệp Hội Mạo Hiểm Giả thì chi phí vận chuyển ít nhất cũng phải hơn 100 đồng vàng, hơn nữa thời gian sẽ kéo dài đến hơn mười ngày, còn có nguy cơ hàng hóa bị sơn tặc cướp mất. Nhưng nếu sử dụng tàu Phong Huyền Phù thì không những có thể giao hàng trong ngày, mà còn không gặp nguy hiểm.

 

Phí vận chuyển 1 đồng vàng, bảo hiểm hàng hóa 1 đồng vàng, nếu bị mất sẽ được bồi thường theo giá trị hàng hóa.

 

Từ khi bắt đầu kinh doanh vận tải hàng hóa đến nay, tàu Phong Huyền Phù chưa từng xảy ra trường hợp hàng hóa bị thất lạc, tuy nhiên, không ít người mua bảo hiểm, chỉ để yên tâm.

 

Phương thức vận chuyển hàng hóa mà A Cách Ni Ti đang sử dụng chính là vận chuyển hàng hóa số lượng lớn bằng tàu Phong Huyền Phù, sau khi thử một lần thì không thể nào dứt ra được nữa.

 

Vì vậy, việc nhà máy mới không thể sử dụng phương thức vận chuyển hàng hóa bằng tàu Phong Huyền Phù, đã tạo ra sự chênh lệch rất lớn đối với cô.

 

Phương thức ủy thác cho Hiệp Hội Mạo Hiểm Giả vận chuyển hàng hóa truyền thống đã hoàn toàn bị cô loại bỏ.

 

Nhưng mà…..

 

Cho dù không thể sử dụng tàu Phong Huyền Phù để vận chuyển hàng hóa, nhưng vẫn có thể sử dụng phương thức vận chuyển bằng Cốt Long.

 

Ngoại trừ việc đắt đỏ ra thì không có khuyết điểm nào khác.

 

A Cách Ni Ti đang vội vàng mở nhà máy để tranh thủ thời tiết nóng bức của mùa hè, nhanh chóng kinh doanh kem que và kem, vì vậy cho dù có tiếc nuối đến mấy thì cũng phải bỏ tiền thuê cốt long.

 

May mắn là, giá thuê cốt long vận chuyển tuy đắt, nhưng tốc độ và hiệu quả lại nhanh hơn cả tàu Phong Huyền Phù.

 

Đặt hàng ngày hôm qua, hôm nay dây chuyền sản xuất đã được vận chuyển đến địa điểm đã định để chuẩn bị lắp đặt.

 

Tính ra như vậy thì số tiền bỏ ra cũng rất xứng đáng.

 

Sau khi nghe A Cách Ni Ti nói sơ lược về định hướng kinh doanh của nhà máy kem, phản ứng đầu tiên của Vương hậu là không thể bán như vậy được, sẽ không kiếm được tiền.

 

A Cách Ni Ti không hề nhượng bộ về vấn đề giá cả: “Que kem 1 đồng vàng vào mùa hè nóng nực thì sẽ có người mua, nhưng mẫu hậu đã bao giờ nghĩ xem có bao nhiêu người có nhiều tiền như vậy chưa?”

 

“Cả Vương đô này có bao nhiêu người có thể bỏ ra 1 đồng vàng? Có bao nhiêu người có 1 đồng vàng lại sẵn sàng bỏ ra để mua một thứ ăn mấy miếng là hết?”

 

“Cho dù một ngày có thể bán được 1 vạn que, kiếm được 1 vạn đồng vàng, nhưng nhà máy của con một ngày có thể sản xuất được một trăm vạn que kem! Làm một ngày rồi bán cả năm sao?”

 

Vương hậu không quan tâm đến những điều đó: “Vậy con đã kiếm được tiền chưa?”

 

Theo định giá của A Cách Ni Ti, cô phải bán 4 que kem nước đường mới kiếm được 1 đồng.

 

Muốn kiếm được 1 đồng vàng thì phải bán 4 vạn que kem.

 

Muốn kiếm được 1 vạn đồng vàng thì phải bán 400 triệu que kem.

 

Nghĩ thế nào cũng thấy bán một que kem 1 đồng vàng sẽ kiếm được nhiều tiền hơn và đỡ tốn công sức hơn.

 

Vương hậu hoàn toàn không thể hiểu nổi ý nghĩa của việc A Cách Ni Ti đang làm, bà thấy cô cứ làm những việc kỳ quặc này không biết để chi.

 

A Cách Ni Ti thì sắp phát điên.

 

Không thể giải thích được, căn bản là không thể nào giải thích được.

 

Những lý luận về việc luân chuyển tiền tệ, nâng cao hiệu quả, để mọi người đều trở nên giàu có, trong mắt những người cố chấp chỉ gói gọn trong một câu “Không biết con đang làm cái trò gì nữa” và trở nên vô dụng.

 

Bất lực, mệt mỏi, khó chịu…..

 

Mọi loại cảm xúc tiêu cực bủa vây lấy A Cách Ni Ti, nhưng cô nhanh chóng cầm lấy một xiên thịt cừu, cắn một miếng thật to. Hương vị của nước thịt và gia vị lan tỏa trong miệng, uống thêm một ngụm nước ngọt, A Cách Ni Ti lại trở về là nữ giám đốc nhà máy tràn đầy năng lượng.

 

“Mẫu hậu, xin người đấy ạ~” A Cách Ni Ti không còn muốn tìm kiếm sự đồng tình nữa.

 

Có lẽ cô đã hiểu rõ, dù có nói gì đi nữa cũng không thể nào nhận được sự đồng tình và khẳng định từ cha mẹ.

 

Nếu đã như vậy, quá trình và thủ đoạn là gì đều không còn quan trọng.

 

Chỉ cần kết quả làm cô hài lòng là được.

 

Vương hậu nhìn cô con gái đã trưởng thành với ánh mắt phức tạp.

 

“Con muốn làm gì thì cứ làm đi.”

 

Bàn tay dịu dàng đặt l*n đ*nh đầu A Cách Ni Ti, cảm giác ấm áp khiến A Cách Ni Ti suýt nữa rơi lệ, nhưng cô đã kìm nén lại.

 

“Mẫu hậu, con nhất định sẽ chứng minh cho người thấy!”

 

Mẫu hậu của cô là sản phẩm của thời đại cũ, quan niệm và tư tưởng đều là những thứ của ngày xưa, nhưng A Cách Ni Ti thì không.

 

Cô trẻ trung, dũng cảm, tràn đầy sự tò mò và tinh thần phấn đấu cầu tiến.

 

Từ những gì đã trải qua trong thời gian này, tuy không thể khẳng định chắc chắn, nhưng cô cũng ngửi thấy mùi nguy hiểm của một tòa nhà sắp sụp đổ.

 

Mẫu hậu, thời đại đã thay đổi rồi, nếu không nhanh chân thì sẽ bị bỏ lại phía sau!

 

Thỉnh thoảng A Cách Ni Ti cảm thấy thật ngột ngạt vì sự cố chấp và bảo thủ của cha mẹ, nhưng tình yêu thương của bọn họ dành cho cô là vô điều kiện.

 

Điều này khiến cô làm sao có thể nhẫn tâm bỏ mặc cha mẹ mình được?

 

Nếu bọn họ không chủ động, vậy thì chỉ có thể do cô thúc đẩy bọn họ tiến về phía trước.

 

A Cách Ni Ti tràn đầy tự tin, khi cha mẹ thực sự cảm nhận được lợi ích mà sản xuất quy mô lớn mang lại, chắc chắn bọn họ sẽ có những cảm nhận khác biệt!

 

A Cách Ni Ti lấy lại tinh thần, giao phần lớn công việc của “Nhà máy máy làm đá Hoa Tuyết” cho thị nữ của mình, sau đó dồn toàn bộ tâm sức vào nhà máy kem mới mở.

 

Việc anh trai Ngải Luân bị hớt tay trên đã là lời cảnh tỉnh không nhỏ đối với A Cách Ni Ti, cô không tự mình quản lý mọi việc như Ngải Luân.

 

Mà là vận dụng tất cả những gì đã học được trong thời gian thực tập tại nhà máy dệt, phân chia rõ ràng quyền hạn và trách nhiệm, phân bổ từng tầng lớp một vào mạng lưới quản lý.

 

Làm như vậy, cho dù có người muốn hớt tay trên, tiến độ của nhà máy vẫn có thể vận hành bình thường.

 

Hơn nữa, nhà máy lần này là tài sản riêng của A Cách Ni Ti, là nàng công chúa nhỏ dựa vào bản lĩnh của mình, xin tiền vàng từ cha mẹ rồi tự mình vất vả gây dựng nên, liên quan gì đến bọn hắn?!

 

Nếu có kẻ dám manh nha cướp đoạt, Quốc vương và Vương hậu sẽ là người đầu tiên ra tay trừng trị!

 

Nhưng dù sao A Cách Ni Ti cũng là học sinh, Đại hội Thể thao mùa xuân lần này là sự kiện trọng đại, tất cả học sinh, giáo viên đều đến xem thi đấu và cổ vũ, A Cách Ni Ti mới có thời gian rảnh rỗi để lo liệu việc nhà máy.

 

Chờ Đại hội Thể thao kết thúc, A Cách Ni Ti nhiều nhất cũng chỉ có thể xin nghỉ thêm ba ngày, sau đó thời gian dành cho công việc của nhà máy sẽ không còn nhiều nữa.

 

Vì vậy, chi bằng ngay từ đầu hãy xem nhẹ vai trò “Giám đốc nhà máy” của cô, biến cô thành nhà đầu tư.

 

Cấp quản lý cốt lõi của nhà máy đều là những người được A Cách Ni Ti chiêu mộ từ Lan Tư Duy Lợi với mức lương cao.

 

Cô cũng rất may mắn, có một lượng lớn nhà máy phải di dời đến lãnh địa Hân Vinh, phần lớn công nhân đều chuẩn bị đến các nhà máy ở lãnh địa Hân Vinh để thể hiện tài năng, nhưng cũng có một bộ phận bị mức lương cao và đãi ngộ tốt của A Cách Ni Ti thu hút, gia nhập vào nhà máy máy làm đá Hoa Tuyết.

 

Mức lương của tầng lớp lao động ở Lan Tư Duy Lợi và bên ngoài là hai thế giới khác biệt.

 

Nhưng mức lương của tầng lớp trung lưu và thượng lưu lại là hai thế giới khác biệt khác.

 

Đãi ngộ dành cho các vị trí cấp bậc Truyền Kỳ thì khỏi phải nói, nhưng các chuyên gia bậc trung và bậc cao ở Lan Tư Duy Lợi cũng không có ưu đãi gì quá nổi bật.

 

A Cách Ni Ti đưa ra mức lương đãi ngộ cho những quản lý cấp trung từ cấp bậc một chữ số đến mười mấy này là theo đơn vị vạn.

 

Hơn nữa còn một bước lên mây, từ quản lý cấp trung biến thành cấp cao.

 

Thật khó mà không khiến người ta động lòng.

 

Lan Tư Duy Lợi cũng không phải loại ác ma thích cố ý ca ngợi nỗi khổ, dùng khổ nhọc để khống chế người khác (PUA), mà ngược lại còn khuyến khích họ ra ngoài xông pha gây dựng sự nghiệp lớn.

 

A Cách Ni Ti có tiền, nhưng trong tay không có nhân tài thích hợp. Quản lý cấp trung muốn thăng tiến nhưng ở Lan Tư Duy Lợi thì những người xuất sắc hơn đã chiếm giữ vị trí cấp cao từ trước. Về mặt chiến lược, Lan Tư Duy Lợi khuyến khích mọi người đi ra bên ngoài.

 

Vì vậy, một tình huống mà cả ba bên đều hài lòng đã xuất hiện!

 

Có những nhà quản lý cấp cao bị ảnh hưởng bởi “Điều lệ chế độ” ở Lan Tư Duy Lợi này, A Cách Ni Ti thực sự đã tiết kiệm được rất nhiều công sức.

 

Gần đây, thị nữ của cô cũng luôn theo sát bên cạnh, quan sát A Cách Ni Ti xử lý các công việc khác nhau. Có thể leo lên đến vị trí thị nữ của công chúa thì tài năng và trí tuệ của cô ấy chắc chắn không tệ.

 

A Cách Ni Ti sẵn lòng dạy bảo, thị nữ tự nhiên sẽ dốc hết tâm sức lĩnh hội, biến kiến thức thành của mình.

 

Rất nhanh, kỳ nghỉ của A Cách Ni Ti đã kết thúc.

 

Hôm nay là ngày đầu tiên bán kem que nước đường và kem que nước muối. Cầm báo cáo bán hàng trên tay, cô sững sờ hồi lâu.

 

Lượng bán ra hơn hai mươi triệu que!

 

Đây là số lượng toàn bộ sản phẩm được sản xuất ra!

 

Chỉ trong vòng hai giờ đồng hồ, đã bán hết sạch.

 

Chiến trường chính đương nhiên là ở lãnh địa Hân Vinh, 20 triệu que vừa xuống xe đã bị các thương nhân nắm bắt thông tin mua hết sạch, bán hết veo trong vòng nửa tiếng. Còn rất nhiều người không mua được đã níu kéo nhân viên nhà máy kem nịnh nọt, dúi quà cáp, ý tứ trong lời nói đều là muốn đặt hàng cho ngày mai.

 

Bán chạy ở lãnh địa Hân Vinh, cô không ngạc nhiên, điều khiến cô kinh ngạc chính là ở Vương đô cũng trong tình trạng cung không đủ cầu.

 

Vương đô chỉ là nơi hoàng thất tự mua vui, cuộc sống của tầng lớp bình dân cơ cực đến mức nào, rất nhiều người thậm chí còn không thể tưởng tượng nổi, nhìn thấy cũng không muốn thừa nhận sự bi thảm đó.

 

Nhưng mới có bao lâu chứ? Kem que nước đường 1 đồng 1 que, từng thùng từng thùng được bán đi với tốc độ chóng mặt.

 

******

 

Đa Lỵ nâng niu l**m cây kem que nước đường ngọt lịm, chỉ cảm thấy toàn thân đều trở nên thoải mái, vui vẻ.

 

Mùa đông năm ngoái rất lạnh, khắp nơi đều bị tuyết phủ, nhưng mùa hè không hề mát mẻ hơn mà ngược lại còn nóng bức hơn.

 

Mùa xuân vừa qua, nhiệt độ đã tăng cao đến mức đáng sợ. Đa Lỵ không biết nhiệt độ cao bao nhiêu, chỉ cảm thấy đầu óc mình như muốn biến thành hồ dán.

 

Căn nhà chất đầy hộp giấy, cũng không thể mở cửa sổ. Mặc dù mở cửa sổ ra cũng chẳng có gió, nóng bức đến mức khiến người ta phát điên, nhưng không mở cửa sổ, cộng thêm một đống lớn hộp giấy, khiến bọn họ giống như hai chiếc bánh mì đen hấp trong lồng.

 

Sắp bị hấp chín đến nơi rồi.

 

“Kem que đây! Bán kem que! Kem que mát lạnh đây! Ăn vào là hết nóng ngay!”

 

Đa Lỵ không còn xa lạ gì với từ “Kem que”.

 

Trước đó, khi nhà máy kem tuyển công nhân, ở Vương đô này cũng tuyển, chị gái cô bé đã dao động, do dự rất lâu!

 

Tuy rằng đãi ngộ của công việc thời vụ trong nhà bếp cũng không tệ, nhưng sao có thể sánh bằng công nhân chính thức của nhà máy kem chứ!

 

Lương của công nhân chính thức nhà máy kem thấp hơn nhà máy máy làm đá 1 đồng, một tháng là thấp hơn 30 đồng.

 

Nhưng mà, nhân viên của bọn họ đều làm việc trong phân xưởng mát lạnh!

 

Quần áo đồng phục được phát xuống là áo dài tay đấy!

 

Vào mùa hè, được ở trong phân xưởng mát lạnh, đó là một điều vô cùng hạnh phúc và sung sướng biết nhường nào!

 

Nhưng khác với những người không có việc làm, gia đình cô đều ở đây, bản thân cô cũng có công việc với mức lương hơn chín mươi đồng mỗi tháng, cuối cùng vẫn không đủ can đảm đến thành phố xa lạ đó.

 

Nếu đến đó mà không cạnh tranh được vị trí công nhân chính thức, công việc thời vụ ở đây cũng mất, vậy thì thật là không đáng!

 

Cuối cùng, chị gái Đa Lỵ đã không đi, nhưng có người hàng xóm đã đến đó, trải qua muôn vàn khó khăn cuối cùng cũng thi đậu vào làm công nhân chính thức, bây giờ cuộc sống rất tốt!

 

Chị gái Đa Lỵ còn buồn bã vì chuyện này một thời gian dài.

 

Kem que, đó là thứ mà Đa Lỵ đã nghe đến từ rất lâu trước khi nó xuất hiện trong cuộc sống của cô bé.

 

Nhưng mà, giá 1 đồng một que vẫn khiến người ta phải chần chừ.

 

“Chị ơi, là kem que…..”

 

Cậu em trai cũng đang dán hộp giấy trong nhà nhìn ra ngoài với vẻ mặt thèm thuồng.

 

Trong nhà chỉ có hai chị em, một đứa chín tuổi, một đứa sáu tuổi, đều là độ tuổi chưa thể ra ngoài làm việc.

 

Nhưng mà, ở nhà cũng có thể kiếm tiền.

 

Cải thảo, rau xanh, bí ngô ngoài sân, hộp giấy trong nhà, đều là thành quả lao động của bọn nó.

 

Công việc dán hộp giấy tuy có vẻ tầm thường, nhưng nếu siêng năng thì một ngày cũng có thể kiếm được hai ba đồng!

 

Còn kiếm được nhiều hơn so với việc bọn nó ra ngoài làm việc! Xét cho cùng thì, những đứa trẻ ở độ tuổi như bọn nó ra ngoài chỉ có thể làm lao động trẻ em, trước kia giá cả là một ngày hai bữa cơm, nhưng so với bữa ăn ở nhà máy thì không thể nào sánh bằng! Bữa ăn ở nhà máy có cơm ăn no nê, mỗi ngày còn có ít nhất hai món mặn!

 

Thỉnh thoảng còn được ăn thịt băm nữa!

 

Chị cả làm công việc thời vụ trong nhà bếp, một tháng lương chỉ có hơn chín mươi đồng, thực ra cũng chỉ nhiều hơn hai đứa nhỏ ở nhà dán hộp giấy một chút, nhưng nhà máy bao ăn! Ngay cả nhân viên nữ thời vụ mỗi tháng cũng có 5 đồng tiền phí vệ sinh.

 

Lựa chọn nào tốt hơn, đó là điều mà chỉ cần liếc mắt một cái là có thể nhìn ra, căn bản không cần phải lựa chọn.

 

“Chị ơi, em không phải muốn ăn, em chỉ tò mò thôi, chị nói xem kem que có vị gì nhỉ?”

 

Hai đứa nhỏ không có tiền, tiền công của chúng đều bị cha mẹ giữ hết.

 

Tiền công của anh cả, chị cả và chị hai cũng phải nộp một phần lớn cho cha mẹ.

 

Hai đứa trẻ còn chưa đến mười tuổi, tất nhiên là phải nộp toàn bộ tiền công.

 

Nói như vậy cũng không đúng, bởi vì những chiếc hộp giấy này đều là do chúng dán xong, sắp xếp gọn gàng rồi chờ cha và anh cả mang đến nhà máy, trực tiếp nhận tiền công, chúng thậm chí còn không có cơ hội nhìn thấy tiền.

 

Cũng không thể nói cha mẹ cố ý ngược đãi, cướp tiền của bọn nó, bởi vì số tiền mà con cái kiếm được vốn dĩ phải đưa cho cha mẹ mà.

 

Con cái từ khi sinh ra đã phải đóng thuế, trước kia tiền công của lao động trẻ em gần như không có, thuế của con cái đều do cha mẹ đóng.

 

Đây cũng là một trong những lý do khiến con gái bị ghét bỏ.

 

Sinh ra đã phải đóng thuế, lớn lên đến mười mấy tuổi thì phải lấy chồng sinh con, căn bản không kiếm được bao nhiêu tiền cho gia đình.

 

Chỉ mong tiền thách cưới có thể gỡ lại được chút vốn liếng.

 

“Chị ơi…”

 

“Em đừng nói nữa!” Đa Lỵ ngắt lời cậu bé.

 

Cô bé chạy đến góc nhà, lén lút lấy ra một đồng: “Chị hai cho chị đấy!”

 

Theo lẽ thường, con gái trước khi đi lấy chồng, con trai trước khi kết hôn, tiền kiếm được đều phải đưa cho cha mẹ, nhưng bây giờ đã khác xưa rồi.

 

Trước đây, một đồng đã là ghê gớm lắm rồi, thuế má đè nặng khiến người ta không thở nổi.

 

Nhưng hiện tại, đừng nói là đóng thuế, ngay cả việc mua thịt để ngày nào cũng được ăn mỡ cũng có thể chi trả được.

 

Cho dù chỉ là một nửa tiền công của con cái, cũng nhiều hơn rất nhiều so với trước đây phải nộp toàn bộ.

 

Nếu có thể lựa chọn, ai lại muốn đối xử hà khắc với con cái của mình như vậy chứ?

 

Chị hai Ngải Mễ là người kiếm tiền nhiều nhất trong nhà, cho dù đã nộp hai phần ba, chị ấy vẫn còn rất nhiều tiền!

 

Cho các em một ít tiền tiêu vặt cũng không phải là gánh nặng.

 

Đôi mắt cậu em trai mở to: “Sao em không có?!”

 

Đa Lỵ liếc mắt: “Cho em thì em có biết giấu đi đâu không?”

 

Cậu em trai còn muốn cãi lại, Đa Lỵ chỉ nói một câu đã khiến cậu bé im bặt: “Có muốn ăn kem que nước đường không?”

 

Cậu bé lập tức gật đầu lia lịa như cún con, suýt chút nữa thì lè lưỡi thở hồng hộc.

 

Đa Lỵ đưa tiền cho cậu bé: “Đi mua một que kem que nước đường về đây!” Bên ngoài còn nóng hơn trong nhà, cô bé mới không muốn chạy một chuyến đâu!

 

Cậu bé không sợ nóng, vì kem que nước đường, cho dù có chết nóng cũng phải chết sau khi được ăn que kem!

 

Rất nhanh, cậu bé đã mang que kem nước đường trở về, vì sợ que kem tan chảy nên cậu bé đã dùng tốc độ nhanh nhất có thể chạy đi.

 

Bao bì của kem que nước đường hình vuông vức rất đơn giản, nhưng hai chị em lại nâng niu nó như báu vật.

 

Tờ giấy gói đơn giản cũng mang theo hơi lạnh, lạnh buốt, mỗi người áp một nửa vào bên ngoài cái đầu nóng như bôi hồ của mình, chỉ như vậy thôi cũng đã cảm thấy được hơi mát bao trùm.

 

“Thoải mái quá!”

 

Một que kem không lớn được chia thành hai nửa, có lẽ là nhà sản xuất đã tính đến việc những đứa trẻ nghèo khó không có thói quen mỗi đứa một que, vì vậy thiết kế của kem que nước đường là hai đầu que gỗ được c*m v**, ở giữa có nếp gấp, chỉ cần bẻ nhẹ là có thể tách ra.

 

Kiểu dáng hơi giống kem que.

 

Đa Lỵ chia đôi que kem nước đường, hai chị em nôn nóng cắn một miếng.

 

Ngay lập tức, cảm giác mát lạnh chạy thẳng lên đầu, bộ não đang nóng đến mức sắp biến thành hồ dán cũng trở nên mát mẻ.

 

Vị của kem que nước đường rất đơn giản, chỉ có một chút ngọt ngào, nhưng trong vị ngọt lại thoang thoảng hương bạc hà the mát.

 

“Ngon quá!”

 

Đôi mắt hai đứa trẻ sáng lấp lánh, tuy chỉ là một chút ngọt ngào, một chút mát lạnh, nhưng đối với hai đứa trẻ mà nói, “Một chút” này lại là hạnh phúc khó có được.

 

Một que kem không có bao nhiêu, mỗi người một nửa thì lại càng ít, cộng thêm thời tiết nóng bức, que kem tan chảy rất nhanh, hai đứa nhỏ thậm chí còn không kịp thưởng thức kỹ càng, đã nuốt chửng vào bụng.

 

Cảm giác mát lạnh chạy thẳng lên óc, khiến hai đứa không hẹn mà cùng nở nụ cười mãn nguyện và hạnh phúc.

 

“Chị ơi, em còn muốn ăn.”

 

“Chị cũng muốn.”

 

Hai đứa nhỏ cắn que gỗ, cho dù trên đó đã không còn chút đá vụn nào, nhưng bọn nó vẫn m*t mát liên tục, lưu luyến chút vị ngọt ít ỏi đó.

 

Hai đứa trẻ nhìn nhau, quyết định tìm một công việc “Bán thời gian” có thể kiếm tiền riêng để ngày nào cũng được ăn kem que.

 

“Em thấy bán kem que là được rồi!” Cậu em trai lập tức nói, “Sau này em muốn làm ông chủ chuyên bán kem que, trong nhà phải chất đầy kem que!”

 

Đó là hình dung đẹp đẽ nhất về tương lai mà một đứa trẻ có thể nghĩ ra.

 

Đa Lỵ tưởng tượng đến cảnh tượng đó, cũng tràn đầy mong đợi.

 

Nhưng tưởng tượng thì tốt đẹp, hiện thực lại phũ phàng.

 

Bọn nó không có tiền.

 

Đa Lỵ đột nhiên đứng bật dậy: “Lại đây, chị có cách này!”

 

Bọn nó không có tiền làm vốn, nhưng những đứa trẻ mua kem que thì có tiền!

 

Khu ổ chuột này của bọn nó sống rất chật chội, phần lớn nhà cửa đều là nhà cũ kỹ trước đây, nhưng ưu điểm là có nhiều người.

 

Đa Lỵ thì thầm với em trai, sau đó chạy ra ngoài.

 

Đa Lỵ và em trai gõ cửa từng nhà một, sau đó vui vẻ chạy đi tìm người bán kem que.

 

Thời tiết rất nóng, người bán kem que bận rộn hơn nhiều so với tưởng tượng.

 

Đa Lỵ đợi cho đến khi không còn đứa trẻ nào vây quanh cậu ta nữa mới chạy tới.

 

“Cô bé, muốn mua kem que à?” Chàng trai bán kem que đen nhẻm, nhưng lại cười rất hiền lành và vui vẻ, để lộ hàm răng trắng bóng.

 

Cậu ta đã chú ý đến Đa Lỵ từ trước, nhưng không nghĩ nhiều, chỉ nghĩ là cô bé không có nhiều tiền, thậm chí là không có tiền, nên mới chần chừ đến bây giờ.

 

Nhưng cậu ta cũng không trực tiếp đuổi cô bé đi, mà còn đưa những hạt băng hình thành do hơi lạnh ở rìa thùng cho cô bé.


Ta Có Một Tòa Thành Mỹ Thực
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Ta Có Một Tòa Thành Mỹ Thực Truyện Ta Có Một Tòa Thành Mỹ Thực Story Chương 149
10.0/10 từ 50 lượt.
loading...