Ta Có Một Tòa Thành Mỹ Thực
Chương 128
Buổi phát sóng trực tiếp đêm hội chào xuân năm nay không hề phô bày một mâm cỗ Tết xa hoa nào, bởi vì Phỉ Lạc Ti đã cho dựng một sân khấu trên không trung, sau đó dùng ma pháp bao phủ toàn bộ quá trình, cho dù ở bất cứ nơi nào cũng có thể nhìn thấy buổi biểu diễn một cách rõ ràng nhất với góc nhìn đẹp nhất.
Bài phát biểu của Lĩnh chủ đại nhân thực sự rất ngắn gọn. Mặc dù mọi người có thể soạn thảo bài phát biểu cho ngài, để ngài có thể thâu tóm lòng người trong khoảng thời gian này, nhưng điều đó là không cần thiết.
So với những bài phát biểu sáo rỗng, thịt, hải sản, đồ ngọt, trái cây và tinh bột mới là những thứ thiết thực nhất.
Lan Tư Duy Lợi đã tổ chức tiệc tất niên trong toàn thành, những chiếc bàn tròn lớn được bày la liệt khắp các con phố náo nhiệt, món khai vị đã được chuẩn bị sẵn, ăn một lúc sẽ lần lượt có các món nóng, rượu bia thì cứ gọi là có người mang đến.
Vừa xem biểu diễn, vừa có thể nhìn thấy cảnh tượng vô số đĩa chai bay lượn trên bầu trời nhờ ma pháp, xét về một phương diện nào đó thì rất đáng giá!
Tiệc tất niên ở lãnh địa Hân Vinh không có quy mô lớn như vậy, chỉ là nhà ăn bắt đầu bận rộn, đủ loại bánh bao nước, bánh bao hấp, bánh bao chiên, đủ loại nhân, mỗi người mười tám cái bánh bao, phải tự mình đến lấy.
Mọi người có thể vừa ngồi ăn vừa xem trong nhà ăn, hoặc cũng có thể ăn xong đến phòng chiếu phim công cộng để xem đêm hội chào xuân.
Hội Tương Trợ thì có tiệc tất niên phiên bản giản lược, vừa ăn vừa xem, vô cùng nhàn nhã.
Tất nhiên, nếu không muốn xem, mọi người có thể trực tiếp về nhà nghỉ ngơi, nhưng nhìn chung thì sẽ không có ai lựa chọn quay về ngủ.
Xét cho cùng thì, hoạt động giải trí hiện tại quá ít ỏi, những câu chuyện tầm phào bát quái của nhà này nhà kia có thể lặp đi lặp lại đến cả trăm tám mươi lần, có nhiều chương trình đặc sắc như vậy, sao có thể không xem chứ?!
Nói theo hướng EQ thì, mọi người đều xem, chỉ có ngươi là không xem, ngay cả khi trò chuyện cũng không thể chen vào một lời, quả thực là bị thế giới cô lập rồi còn gì!
—— Còn về phần “Năm mới” có ý nghĩa gì, “Tết Nguyên đán”, “Đêm giao thừa” có gì khác biệt, cái đó không quan trọng!
Vì vậy, lượng người xem đêm hội chào xuân này còn nhiều hơn Phỉ Lạc Ti tưởng tượng.
Bởi vì nhiều lý do khác nhau, số lượng Lĩnh chủ và các thành viên Hoàng gia ở Lan Tư Duy Lợi cũng không ít, cho dù là vì muốn lấy lòng Phỉ Lạc Ti hay vì là vì những lý do khác, không ít người đã bỏ tiền ra mua bản quyền phát sóng. Đương nhiên Phỉ Lạc Ti sẽ không từ chối, nói cho cùng thì bọn hắn vẫn đang bỏ tiền ra để quảng cáo cho y mà!
******
Thành Khang La La.
Cửa hàng kinh doanh độc quyềnThiếu Niên Ma Pháp —— đã đóng cửa từ sáng sớm, những người chơi ở Khang La La không còn đấu trường thường xuyên “Tụ tập”, vậy nên trông bọn họ có chút bơ vơ, nhưng không chơi Thiếu Niên Ma Pháp —— là điều không thể, thế là có một nhóm người đã chạy đến bãi đất trống gần đó để thi đấu.
Khi thi đấu, khó tránh khỏi việc sẽ nói đến chuyện “Đêm hội chào xuân”.
Lĩnh chủ của thành Khang La La đã mua bản quyền phát sóng, ban đầu ông ta muốn mua về để người nhà mình xem thôi, nhưng không chịu nổi việc con trai con gái của ông ta đã sớm khoe khoang chuyện này khắp nơi. Nhờ có Thiếu Niên Ma Pháp —— kết nối, tốc độ lan truyền tin tức nhanh đến mức nào cũng có thể đoán được!
Gần như vừa mua bản quyền phát sóng vào buổi sáng thì đến trưa cả thành đều biết, thậm chí trên diễn đàn khu vực thành Khang La La còn xuất hiện bài đăng kiến nghị, ý tứ chính là muốn xem.
Cuối cùng cũng đành chịu, bất kể là vì thể diện hay là vì muốn hòa nhập gì cũng vậy, ông ta đành phải công khai buổi phát sóng trực tiếp.
Những thành phố xảy ra chuyện tương tự như vậy không phải là ít, đặc biệt là những thành phố đã từng xuất hiện hoạt động “Điện ảnh xuống nông thôn”, người dân rất dễ tiếp nhận và công nhận những thứ mới mẻ này.
Hiện tại hoạt động giải trí rất ít, từ hôm có “Buổi chiếu phim Vương Tử Biển Cả” cách đây mấy tháng, đến tận bây giờ nó vẫn là bá đề chiếm giữ phần lớn thời gian trong nội dung trò chuyện của mọi người!
Tuy nhiên, khác với việc bị giới hạn về số lượng thiết bị, hồi đó một thành phố chỉ có một địa điểm chiếu phim, lần này các quý tộc mua bản quyền phát sóng đã mở rất nhiều địa điểm chiếu phim, đầu tiên là phòng tiệc do Đại Lĩnh chủ dẫn đầu.
Sau đó là nơi tập trung của tầng lớp trung lưu trong nội thành, ngoại thành cũng được bố trí một cái.
Các quý tộc không hề có ý định quảng cáo cho Lan Tư Duy Lợi, hay nói đúng hơn là bọn hắn hoàn toàn không nhận ra sự nguy hiểm của hành động này, ngược lại còn vui vẻ cho rằng đây là cơ hội tốt để thể hiện tài lực của bản thân.
Còn những quý tộc đã phát hiện ra nguy hiểm thì cũng sẽ không ngu ngốc mà đi nhắc nhở bọn hắn.
Quý tộc là một đám sinh vật vừa nhạy bén vừa chậm chạp, khi đối mặt với lợi ích thiết thân thì hung ác lại nhạy bén, nhưng đối với chuyện “Dân số chảy ra ngoài”, bởi vì chưa bao giờ đặt thường dân và nô lệ trong lòng, vậy nên dây thần kinh của bọn họ còn thô hơn cả móng rồng.
Cát Cát đã sớm mong chờ “Buổi phát sóng trực tiếp đêm hội chào xuân”, bọn họ không hiểu “Tám giờ rưỡi” là thời gian cụ thể như thế nào, trong thành phố không có đồng hồ lớn nào có thể xem giờ, trong nhà cũng không có đồng hồ, thứ duy nhất có thể phán đoán thời gian chỉ có ánh trăng, nhưng thời tiết hôm nay không tốt, ban ngày đã có thể nhìn thấy mây đen dày đặc, ban đêm cũng không thấy bóng dáng ánh trăng đâu.
Cát Cát rất sợ tuyết rơi, bọn họ không có áo bông, quần áo trên người mặc dù tốt hơn so với mọi năm, nhưng vẫn không thể chống chọi được với thời tiết lạnh giá của ngày tuyết rơi.
Chỉ có thể cầu nguyện thần linh đừng để tuyết rơi.
“Mẹ ơi, mẹ ơi nhanh lên, Lạp Duy và những người khác đã ra ngoài rồi!”
Lạp Duy là một trong số ít gia đình ở khu ổ chuột sở hữu “Vòng tay ma pháp”, nghe nói có thể xem giờ trên vòng tay ma pháp.
Cát Cát cảm thấy đây nhất định là thứ lợi hại phi phàm, có thể xem được thời gian! Không có gì lợi hại hơn thế này nữa!
Cho nên mặc dù cậu bé không hiểu rõ lắm về khái niệm “Tám giờ rưỡi”, nhưng chắc chắn là Lạp Duy biết rõ!
Lạp Duy vừa ra khỏi cửa, Cát Cát đã lập tức chạy về báo cho người nhà mình.
Những người làm như cậu bé không phải là số ít, một đám người lập tức lũ lượt kéo nhau ra khỏi cửa.
Tuy tuyết chưa rơi, nhưng nhiệt độ rất thấp, nếu không phải chuyện lớn như “Đêm hội chào xuân”, cho dù thế nào bọn họ cũng sẽ không ra ngoài.
Nhưng khi nhắc đến “Đêm hội chào xuân” lại khiến cho người ta nhớ đến Vương Tử Biển Cả , nhắc đến Vương Tử Biển Cả , rất khó để không nghĩ đến bỏng ngô, kẹo bông gòn và nước Cocacola thơm ngon đó.
Cát Cát l**m l**m môi, hương vị thơm ngon của mấy tháng trước dường như vẫn còn đọng lại nơi khóe miệng và đầu lưỡi.
Lạp Duy có chút bất đắc dĩ, cậu bé đúng là có vòng tay ma pháp, cũng thật sự muốn canh giờ để đi, vào lúc trời lạnh như vậy, địa điểm chiếu phim có sử dụng ma pháp phạm vi, không sợ đến muộn sẽ phải đứng ở góc khó xem, cho nên đi lúc nào cũng không cần lo lắng.
Nhưng cảm giác được vạn chúng chú mục như vậy khiến Lạp Duy rất khó chịu.
Ban đầu cậu bé rất hưởng thụ ánh mắt sùng bái và ngưỡng mộ của những đứa trẻ xung quanh, nhưng thời gian lâu, không chỉ có bọn trẻ con và sự ngưỡng mộ đơn thuần, điều này khiến cậu bé khó chịu và ngại ngùng, thậm chí còn có chút sợ hãi.
—— Sợ rằng một ngày nào đó mình ngủ thiếp đi rồi sẽ không bao giờ tỉnh lại nữa.
Cảm giác này rất đáng sợ, đáng sợ đến mức vào ban đêm đi ngủ, Lạp Duy chỉ dám nhắm nửa mắt.
“Đã tám giờ hai mươi rồi, mọi người đừng đi theo tôi nữa, chạy hết tốc lực như vậy có mệt không?”
Vào mùa đông năm nay tuyết rơi dày hơn mọi năm rất nhiều, nhưng cuộc sống lại tốt lên một cách kỳ lạ.
Quốc vương không chỉ miễn thuế cho bọn họ, ngay cả Lĩnh chủ cũng giảm thuế cho bọn họ.
Mọi người có chút mơ hồ, lo sợ đây là ân huệ cuối cùng trước khi bọn họ bị g**t ch*t, nhưng sau đó lại nghĩ lại, bọn họ chẳng có gì cả, tại sao phải đối xử tốt với bọn họ? Bán hay không bán, chẳng phải chỉ là một câu nói của người ở trên sao? Bọn họ có gì đáng để người khác tính kế?
Không có, mà nếu đã không có thì còn lo lắng gì nữa?
Vì vậy, mọi người yên tâm đặt trái tim trở về vị trí cũ, bình tĩnh tiếp nhận tất cả.
Một đám người cười hề hề nói gì đó, đợi đến khi đến địa điểm chiếu phim, màn hình phát sóng trực tiếp vẫn còn tối đen.
Lạp Duy mở trang Thiếu Niên Ma Pháp——, nhìn thời gian trên đó dần dần tiến gần đến “20 giờ 30 phút”
Cuối cùng, vào khoảnh khắc số 29 biến thành 30, màn hình sáng lên.
Người dẫn chương trình là Chánh văn phòng của Lĩnh chủ Lan Tư Duy Lợi, từ “Chánh văn phòng” này rất xa lạ với mọi người, ngoại trừ Lan Tư Duy Lợi ra, không có bất kỳ nơi nào khác tồn tại chức vụ này, nhưng nhìn từ ngoại hình của đối phương, hẳn là một nhân vật rất lợi hại.
Mọi người không có quan niệm “Giữ im lặng khi xem phim”, vừa nhìn thấy Ước Thư Á đã có rất nhiều cô gái và chàng trai trẻ tuổi bàn tán xôn xao.
Trước đây, tất cả những gì bọn họ giải trí chỉ có Vương Tử Biển Cả , vì vậy thứ được sử dụng để làm vật tham chiếu cũng là Vương Tử Biển Cả.
“Anh ta còn đẹp trai hơn cả Vương tử Hạ Lạc Khắc! Anh ta cũng là Vương tử à?”
“Anh ta còn đẹp hơn cả Nặc Y! Anh ta cũng là Nhân Ngư sao?”
Mọi người bàn tán xôn xao, nhưng còn chưa kịp bàn tán xong thì màn chào sân của Ước Thư Á đã kết thúc.
Tất cả mọi người ở Lan Tư Duy Lợi, từ trên xuống dưới đều quán triệt theo tinh thần “Chủ nghĩa thực dụng” và “hiệu quả” vô cùng trung thành, Ước Thư Á cũng không thích lãng phí thời gian vào những bài diễn văn dài lê thê, rất nhanh đã chuyển ống kính sang linh hồn của Lan Tư Duy Lợi —— Lĩnh chủ Phỉ Lạc Ti.
Phỉ Lạc Ti đang ở vị trí đẹp nhất hiện trường, khi ống kính chuyển sang chỗ y, theo khuôn mặt y xuất hiện trên màn hình lớn, tiếng reo hò như sấm dậy đất bằng lập tức bị thu vào trong, truyền đến tai vô số người thông qua các thiết bị truyền phát khác nhau.
“Lĩnh chủ đại nhân! Năm mới vui vẻ ——”
Bọn họ có rất nhiều rất nhiều điều muốn nói với Lĩnh chủ đại nhân, lời bộc bạch của bọn họ, lòng biết ơn của bọn họ, ước mơ của bọn họ….. Rất nhiều rất nhiều thứ, nhưng cuối cùng chỉ biến thành một câu ——
“Lĩnh chủ đại nhân! Chúc mừng năm mới! Năm mới vui vẻ!!!”
Khí thế của Phỉ Lạc Ti rất mạnh mẽ, không phải do y trông hung dữ, mà là bản thân cường giả siêu phàm sẽ tự toát ra một loại khí chất mạnh mẽ như vậy, về bản chất là ma lực xung quanh thần phục y, nhưng thứ này không nhìn thấy cũng không thể chạm vào, vậy nên thứ thể hiện ra ngoài chính là cảm giác khiến người ta đã sợ càng thêm sợ.
Nhưng nỗi sợ hãi mạnh mẽ đến đáng sợ trong mắt người ngoài đó, đối với người dân Lan Tư Duy Lợi thì chẳng là gì, hoàn toàn không thể sánh bằng tấm màn lọc dày vạn mét của bọn họ được.
Trên thế giới này không có ai tốt hơn Lĩnh chủ đại nhân! Đó là Lĩnh chủ đại nhân của bọn họ, là người đã thay đổi cuộc đời của bọn họ, ban cho bọn họ tương lai tươi sáng vô hạn!
“Lĩnh chủ đại nhân ——”
Mọi người cùng nhau reo hò, mặc kệ đối phương có nhìn thấy hay không, bọn họ ai cũng đều đang dùng biên độ lớn nhất, tốc độ nhanh nhất, không ngừng nghỉ vung tay.
Phỉ Lạc Ti không chuẩn bị bài phát biểu, vừa rồi thật ra y cũng có nghĩ đến một số thứ, nhưng đã bị tiếng reo hò của bọn họ cắt ngang, những thứ đó cũng biến mất.
Y chỉ mỉm cười vẫy tay: “Chúc mọi người năm mới vui vẻ.”
Hiện trường im lặng một giây, dường như không ngờ vị Lĩnh chủ cao quý lạnh lùng như vậy lại vẫy tay mỉm cười với bọn họ, tiếp theo, tiếng thét chói tai ngày càng lớn hơn.
“Lĩnh chủ đại nhân! Năm mới vui vẻ, a a a a a ——”
Vô số âm thanh từ bốn phương tám hướng hội tụ thành một cỗ lực lượng vô cùng to lớn, giống như nếu Phỉ Lạc Ti nguyện ý thành thần, hiện tại y có thể dựa vào cỗ lực lượng này để đốt cháy thần hỏa, trở thành Thần minh.
Nhưng Phỉ Lạc Ti không làm vậy, y chỉ cảm nhận cỗ lực lượng này như một làn gió mát, xuyên qua cơ thể y, chậm rãi lan tỏa ra, cùng với ma lực kia nuôi dưỡng mảnh đất này.
Phỉ Lạc Ti mặc kệ bọn họ náo loạn, trong mắt y mang theo ý cười: “Cảm ơn mọi người đã cùng tôi đón năm mới.”
Câu nói này là xuất phát từ đáy lòng, bởi vì một “Kế hoạch năm mới” mà gần như toàn bộ Lan Tư Duy Lợi đều bận rộn như con quay.
Nhưng lời cảm ơn này không gây ra sóng thần lớn hơn, mọi người ngơ ngác nhìn vị Lĩnh chủ đại nhân của bọn họ, trái tim đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
Không phải chứ, Lĩnh chủ đại nhân của bọn họ đang nói gì vậy?! Là nói nhầm sao? Hay là nói ngược? Cái gì mà cảm ơn bọn họ, chẳng phải là bọn họ nên là cảm ơn Lĩnh chủ đại nhân sao?
Nhân lúc mọi người còn đang ngơ ngác im lặng, Phỉ Lạc Ti đã kết thúc khâu phát biểu của lãnh đạo rất nhanh.
“Nơi này là lãnh địa của ta, mọi người là con dân của ta, để nơi này trở nên tốt hơn hay xấu hơn, cũng chỉ là một ý niệm của ta. Ta lựa chọn để nó trở nên tốt đẹp hơn, vậy nên mọi người phải nỗ lực để nó trở nên tốt đẹp hơn nữa! Còn bây giờ —— Ăn cơm thôi!”
Nhưng đợi đến khi Phỉ Lạc Ti nói xong mấy câu ngắn ngủi này, rất nhiều người đã không nhịn được mà bật khóc.
“Lĩnh chủ đại nhân ——”
Khoảnh khắc này, bọn họ cảm thấy trên thế giới sẽ không còn ai hạnh phúc hơn bọn họ nữa.
Phỉ Lạc Ti ngăn cản sự cảm động của bọn họ: “—— Bắt đầu ăn thôi.” Y nhấn mạnh lại một lần nữa.
Trời đất bao la, không có việc gì quan trọng hơn ăn cơm cả.
Không tích cực ăn cơm, tư tưởng có vấn đề, sao có thể không ăn cơm chứ?!
Được rồi, câu “Chú ngữ” này vừa thốt ra, phần lớn những người thích ăn uống đều không nhịn được cười phá lên.
Năm mới, đối với bọn họ mà nói, dường như từ ngữ này, vào khoảnh khắc này đã mang lên mình một ma lực khác biệt.
Năm mới rồi, cố gắng lên, hướng tới tương lai tươi đẹp hơn mà phấn đấu!
Đây là kỳ vọng của Lĩnh chủ đại nhân đối với bọn họ, cũng là kỳ vọng của chính bọn họ đối với bản thân mình.
Từ “Tương lai” đã từng rất xa vời đối với bọn họ, nhưng bây giờ, nó dường như đang ở ngay nơi bọn họ cố gắng vươn tay ra.
Cố gắng một chút là hình như có thể chạm tới, nếu không chạm tới, vậy thì cố gắng thêm chút nữa, nhất định sẽ chạm tới, dù sao cũng chỉ cách một chút xíu như vậy thôi mà.
Người dân Lan Tư Duy Lợi thu lại tâm tình, mang theo kỳ vọng và khát vọng, bắt đầu tranh đồ ăn xem đêm hội chào xuân.
Ái Đức Hoa và một nhóm người đang chuẩn bị ở hậu trường, bọn họ là chủng tộc ma pháp cấp cao, cực kỳ xa hoa phú quý, thiên phú cũng xuất chúng, tuổi thọ lâu dài khiến ai nấy đều là cường giả, hưởng thụ vô số tài nguyên và lựa chọn.
Nỗi khổ của những người dân thường ở dưới đáy xã hội, bọn họ không thể nào hiểu được.
Nhưng bây giờ….. Bây giờ lại…..
“Tiếp theo, xin mời Ái Đức Hoa và những người bạn của mình mang đến cho chúng ta tiết mục ‘Huyết Tinh Thịnh Yến’!”
Lời của người dẫn chương trình Ước Thư Á vừa dứt, Ái Đức Hoa lại không xuất hiện theo đúng thời gian đã hẹn. Biểu cảm của Ước Thư Á vẫn không thay đổi, chỉ liếc nhìn tình hình của các Huyết Tộc khi sân khấu được thay đổi.
Mặc dù Huyết Tộc là chủng tộc gần giống con người, nhưng thực tế lại là sinh vật máu lạnh.
Là những sinh vật cao quý không có cảm xúc thực sự, Ước Thư Á đã đặc biệt sắp xếp tiết mục của bọn hắn xuất hiện đầu tiên, để tránh việc bọn hắn bị ảnh hưởng bởi bầu không khí tại hiện trường.
“Đã xảy ra chuyện gì à?”
Màu mắt của Huyết Tộc đa phần là màu vàng kim, chỉ khi nào cảm xúc dao động dữ dội mới chuyển sang màu đỏ. Ước Thư Á vừa bước vào đã bị hàng chục cặp mắt đỏ rực nhìn chằm chằm.
Huyết Tộc luôn kiêu ngạo không muốn tỏ ra yếu đuối trước mặt người khác, bèn nói: “Chúng tôi đã nghĩ ra một phương án hay hơn.”
Chương trình đêm hội chỉ có sắp xếp về thời gian, nội dung rất tự do, có thể để bọn hắn tự do phát huy, thay đổi tạm thời cũng là chuyện rất bình thường.
Ước Thư Á cũng không vạch trần bọn hắn, hắn chỉ gật đầu, nhắc nhở: “Thời gian biểu diễn của các vị chỉ còn 14 phút 56 giây.”
Cả đám Huyết Tộc: “!!!”
Là đồng tộc hời hợt, tiết mục của Huyết Tộc tuy muôn hình vạn trạng nhưng về bản chất vẫn là trình diễn thời trang, 15 phút biểu diễn chia đều cho 60 Huyết Tộc, mỗi người chỉ có 15 giây.
Thiếu bốn giây, làm tròn lên cũng tương đương với việc thiếu mất một phần ba số Huyết Tộc rồi!
Vậy nên, mọi dao động cảm xúc đều không còn quan trọng nữa, vứt bỏ hết đi, hiện tại điều quan trọng nhất là biểu diễn, cũng là điều quan trọng duy nhất!!!
Ngay cả những Huyết Tộc vốn là chủng tộc máu lạnh thực sự cũng bị khí thế và bầu không khí này làm cho chấn động, thì nói gì đến những người khác.
Cát Cát đứng trước màn hình chiếu ngơ ngác lắng nghe những âm thanh phát ra từ màn hình phát sóng trực tiếp. Rõ ràng chỉ là những lời khách sáo kiểu như “Chúc mừng năm mới”, nhưng không hiểu sao nước mắt Cát Cát cứ thế tuôn ra, dường như không thể nào dừng lại được, mũi cay cay, mắt sưng vù, có thứ gì đó trong lồng ngực nó cũng đang phát ra âm thanh đinh tai nhức óc.
Cảm động ư? Một người chẳng có gì như nó, sao có thể có thứ xa xỉ như vậy? Hơn nữa, loại cảm xúc này chẳng phải chỉ xuất hiện khi đồng cảm với những người sống kém may mắn hơn mình sao?
Người dân Lan Tư Duy Lợi, sao có thể cần nó đồng cảm chứ?
Thứ chua xót, sưng tấy, lên men trong cơ thể, gần như muốn nổ tung người Cát Cát.
Đáng ghét, ghen tị quá đi mất!
So với cảm động, những cảm xúc tốt đẹp như đồng cảm sao có thể xuất hiện trên con người hèn mọn như cậu được chứ, Cát Cát còn quen thuộc hơn cả cái tên của nó – ghen tị và đố kỵ.
Đúng vậy, đó là ghen tị, đố kỵ đến mức vặn vẹo.
Không phải ghen tị với Lĩnh chủ Lan Tư Duy Lợi, mà là với người dân của ngài ấy.
Đều là thường dân, nhưng thường dân Lan Tư Duy Lợi có thể ăn tiệc tất niên miễn phí, có thể mặc quần áo dày xem trực tiếp đêm hội, giọng nói của bọn họ thật mạnh mẽ, còn dùng sức lực lớn như vậy trong tình huống này, vậy thì ngày thường bọn họ được ăn uống no đủ đến mức nào!
Cát Cát hoàn toàn không thể khống chế được cảm giác ghen tị và đố kỵ trong lòng mình, hai loại cảm xúc này giống như độc xà, trói chặt cậu bé lại, gần như nó không thể động đậy được.
Nhưng rất nhanh, cậu bé đã không còn thời gian để ghen tị nữa, bởi vì màn trình diễn lộng lẫy đã bắt đầu.
Gu thẩm mỹ của Huyết Tộc rất cao, nhưng sự cao sang của bọn họ khác với “Xa hoa phú quý chốn nhân gian” của Nhân Ngư, cũng khác với “Thiên nhiên và nghệ thuật” của Tinh Linh.
Vẻ cao sang của bọn họ là thứ gây chấn động lòng người nhất.
“Xoạt ——”
Gió nổi lên, vô số bông tuyết rơi xuống, nhưng màu sắc của những bông tuyết này dường như có gì đó không đúng.
Tuyết rơi màu vàng kim, đúng như nghĩa đen của nó, đây là những bông tuyết được làm bằng vàng, bông nào bông nấy đều khác nhau, rơi xuống li ti, nhưng bởi vì trọng lượng nặng nên tốc độ rơi xuống nhanh hơn tuyết bình thường rất nhiều!
Cát Cát và những người đang xem buổi phát sóng trực tiếp suýt nữa thì phát điên: “A a a a a ——”
Tại sao bọn họ không có mặt tại hiện trường! Tại sao bọn họ không phải là cư dân Lan Tư Duy Lợi chứ! Tại sao bọn họ không thể đi cướp vàng!!!
“A a a a a ——” Kinh ngạc, ghen tị, đố kỵ….. Vô số cảm xúc mãnh liệt giao nhau, cuối cùng dừng lại ở tiếng hét: “A a a a a ——”
Ái Đức Hoa xuất hiện trong cơn mưa vàng như vậy, hắn ta mặc áo sơ mi đỏ, cởi ba cúc áo, để lộ hai bên cơ ngực, dường như chỉ cần xuống thêm một chút là có thể nhìn thấy cơ bụng, nhưng chỉ hở đến đó là dừng lại.
Quần và giày da ở nửa th*n d*** không để lộ chút da thịt nào, nhưng hắn ta bước ra từ trong bóng tối, xung kích giữa ánh sáng và bóng tối đạt đến đỉnh điểm khi ánh mắt ngạo nghễ của hắn ta nhìn về phía khán giả.
“A a a a a a a ——” Tiếng hét phấn khích của các cô gái chàng trai trẻ tuổi như muốn xé toạc bầu trời.
Cái gì mà Huyết Tinh Thịnh Yếnchứ, chẳng phải là yến tiệc của tiền tài và sắc đẹp sao?!
Nhưng khán giả lại thích điều này, màn xuất hiện của Ái Đức Hoa tuy đơn giản nhưng hiệu quả vô cùng bùng nổ.
Chương trình dự kiến ban đầu của Huyết Tộc có hai tiết mục, một là màn độc diễn của Ái Đức Hoa, hai là tiết mục tập thể. Tuy Phỉ Lạc Ti nói để bọn họ tự do phát huy, nhưng khâu đăng ký thẩm định cũng có tiêu chuẩn, tiết mục tập thể ngay từ đầu đã không thể vượt qua vòng đăng ký, có thể tưởng tượng mức độ táo bạo của nó như thế nào.
Vì tiết mục tập thể bị loại, vậy nên đành phải nhồi nhét vào “Tiết mục độc diễn” của Ái Đức Hoa.
Màn độc diễn đường đường chính chính biến thành chỉ có thể xuất hiện mười mấy giây, đương nhiên là Ái Đức Hoa không cam lòng, nhưng rất tiếc, nắm đấm của hắn ta không đủ cứng, chỉ đành “Co được duỗi được”.
Chỉ là, để bù đắp, Ái Đức Hoa không chỉ được xuất hiện đầu tiên, mà còn có thể thay một bộ quần áo và tạo hình khác để xuất hiện lần nữa vào lúc cuối.
Ngoại hình của chủng tộc ma pháp cấp cao đều không tệ, huống chi lần này lòng hiếu thắng của Huyết Tộc đã bị khơi dậy, quyết tâm giành lấy vị trí số một trong cuộc bình chọn chương trình nổi tiếng phía sau, vì vậy những người ra trận đều là những gương mặt đẹp đỉnh cao trong tộc.
Chỉ trong vòng mười lăm phút ngắn ngủi, 60 mỹ nam mỹ nữ với nhiều phong cách khác nhau đã lần lượt xuất hiện theo những cách thức cực ngầu, nào là rải vàng, nào là bước ra từ lâu đài hoa hồng trắng xóa, nào là dục hỏa trọng sinh… Khiến người xem phải ch** n**c miếng.
Vi Nhược Lạp che lồng ngực đang đập thình thịch, lớn tiếng bày tỏ: “A a a —— Tạ Trạch, anh nói một câu thôi, em tình nguyện chết vì anh!!!”
Nhưng tiếng thét của cô nàng còn chưa dứt, nữ vương với tư thế chống cằm đã mở mắt ra từ trên ngai vàng bằng bạch cốt, đôi mắt màu vàng kim lóe lên tia sáng lấp lánh trong bóng tối.
Hơi thở Vi Nhược Lạp như ngừng lại, ngay cả thở cũng không dám thở mạnh, lập tức đổi phe: “Chị gái ơi, hãy giẫm đạp em đi, a a a ——”
Một thiếu niên quý tộc bên cạnh hét lớn: “Hãy giam cầm tôi đi, hãy dùng roi quất tôi đo, để tôi làm cún của ngài, a a a ——”
A Cách Ni Ti xấu hổ không chịu nổi: “Ở đây không phải là vùng đất hoang vu, làm người đàng hoàng chút đi!”
Nhưng ngay sau đó, cô nàng liền vứt bỏ mọi dè dặt: “Đa Mễ, hãy bóp táo đi!”
Ước Thư Á: “…..”
Phỉ Lạc Ti: “……”
Bối Đặc Tây che mặt: “Tôi thật sự đã nhắc nhở bọn họ phải kiềm chế một chút rồi mà!”
Đây còn là những hình ảnh “Đã qua kiểm duyệt” rồi đó, sau khi bị bác bỏ rất nhiều, có thể tưởng tượng được, nếu không có vòng sơ khảo thì sẽ trở thành những hình ảnh không phù hợp với thiếu nhi đến mức nào.
Chu Lợi Diệp Tư thì lại cảm thấy không có gì, xem đến say xưa vui vẻ vô cùng: “Không phải quần áo của mọi người đều mặc rất kín đáo à? Chẳng có gì lộ ra hết, nói là bán rẻ bản thân thì bất lịch sự đấy.”
Thôi được rồi, Bộ trưởng Bộ Giáo Dục đã nói như vậy, vậy thì không còn vấn đề gì nữa – chắc là vậy.
Tiết mục đầu tiên, với tư cách là mồi lửa khuấy động bầu không khí hiện trường, đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ – hay nói đúng hơn là bùng nổ.
Cát Cát vỗ vỗ lên khuôn mặt đỏ bừng của mình, vì hét quá to nên cả người cậu bé nóng ran. Nó nhìn chằm chằm vào màn hình không chớp mắt, dường như vẫn muốn tìm kiếm bóng dáng của Tạ Trạch.
Đứa trẻ mười hai tuổi không còn là đứa trẻ không hiểu chuyện gì nữa, dường như cậu bé đã yêu Tạ Trạch ngay từ cái nhìn đầu tiên.
Nhưng nhìn qua cũng biết đối phương là người rất cao quý, không phải người như cậu có thể mơ tưởng.
Cát Cát cúi đầu nhìn đôi bàn tay thô ráp của mình, chưa bao giờ cậu bé cảm thấy đau lòng vì nghèo khó và sự bất tài của bản thân như lúc này.
Nếu, nếu cậu cố gắng hơn nữa, có thể gần Tạ Trạch hơn một chút không?
Cậu không dám hi vọng xa vời có thể trở thành bạn đời của Tạ Trạch, nhưng, nhưng mà, chỉ muốn được nhìn anh ta thêm một chút thôi.
Sau khiVương Tử Biển Cảcông chiếu, có bán băng ghi hình, có thể xem đi xem lại, vậy sau khi đêm hội kết thúc cũng sẽ có bán băng ghi hình phải không?
Nếu, nếu có bán, cậu, cậu muốn mua.
Cậu muốn được nhìn Tạ Trạch nhiều hơn, cho dù, cho dù rất đắt, nhưng nếu cậu cố gắng kiếm tiền cả đời thì có thể mua được mà, phải không?
Cho dù phải đến ngày cuối cùng trước khi chết mới gom đủ tiền, vậy, cũng, cũng đủ rồi!
Nếu vậy, cậu sẽ là người hạnh phúc nhất thế giới khi chết đi nhỉ?
Hạnh phúc biết bao, chuyện đó, chỉ cần nghĩ thôi cũng thấy hạnh phúc rồi!
“Duy Đa Lợi Á thật xinh đẹp! Sau này mình có thể trở thành người vừa xinh đẹp vừa mạnh mẽ như vậy thì tốt biết mấy!” Một cô bé đã ước ao nói với bạn mình như thế.
Cha của cô bé khinh thường nói: “Con nhìn lại mình xem con lớn lên như thế nào?! Duy Đa Lợi Á đại nhân là Huyết Tộc đấy! Đừng nói những lời bất kính như vậy nữa, Huyết Tộc rất mạnh, nếu biết con dám so sánh cô ấy với loại người hạ đẳng như con, cô ấy nhất định sẽ tức giận! Đến lúc đó, nếu chúng ta bị con hại chết thì phải làm sao?!”
Cô bé bị mắng một trận, ánh sáng trong mắt cũng dần dần lụi tàn, nhưng đột nhiên chị gái cô bé lại nói với nó rằng: “Đừng nghe lời ông ấy, biết đâu em sẽ trở thành người lợi hại như vậy thì sao?!”
Đôi mắt u ám của cô bé lại sáng lên, cô bé nhìn chị gái ngập tràn hy vọng, nhỏ giọng hỏi: “Có thể không?”
Chị gái thành thật nói: “Chị cũng không chắc, nhưng Duy Đa Lợi Á đại nhân rất xinh đẹp, chắc là sẽ không có ai ghét cô ấy đâu nhỉ?”
Là những cô gái bình thường như bọn họ, sẽ không có ai thích, nhưng điều đó không ảnh hưởng gì đến việc bọn họ khao khát trở thành người rực rỡ, xinh đẹp và mạnh mẽ như vậy.
Bọn họ chỉ là khao khát mà thôi, chỉ khao khát thôi cũng không được sao? Nếu như vậy cũng không được, vậy thì tại sao bọn họ lại được sinh ra trên cõi đời này, nơi không có chút hy vọng nào?
Nếu chỉ là sinh ra để chịu khổ, vậy thì đừng sinh bọn họ ra nữa!
Trước đây vì ngu dốt, thế giới của bọn họ chỉ nhỏ bé như vậy, ngẩng đầu nhìn qua một cái là có thể thấy được toàn bộ cuộc đời.
Lấy chồng, sinh con, gả con gái đi hoặc cưới vợ cho con trai, đó chính là cả cuộc đời của bọn họ.
Nhưng bây giờ, trong thế giới ngu muội ấy đột nhiên xuất hiện rất nhiều bóng dáng xinh đẹp và mạnh mẽ.
Bọn họ có thể trở thành người như vậy không?
Không biết, nhưng tại sao không thể?
Nhẫn nhịn đến cực hạn thì sẽ có lúc phản kháng.
Chị gái cổ vũ cô bé: “Có thể, nhất định có thể!” Mặc dù bản thân cô cũng không chắc chắn, mặc dù bản thân cô cũng không biết làm cách nào để trở thành người như vậy, nhưng kệ nó đi!
Lúc người cha lại cười nhạo nói lời cay nghiệt, chị gái đã lớn tiếng hét lên: “Có thể! Chị nói là có thể!”
Giọng của cô rất lớn, lớn đến mức khiến mọi người xung quanh đều nhìn sang.
Người cha đỏ mặt, cảm thấy đứa con gái lớn này đã khiến ông ta mất mặt, ông ta giơ tay lên, nhưng người vợ lại đột nhiên túm lấy ông ta: “Năm mới năm me rồi, bớt nói vài câu đi, ở ngoài đừng có làm trò cười cho người ta!”
Người đàn ông không dám tin nhìn vợ mình, bà vẫn luôn im lặng, ngoan ngoãn, giống như bao người vợ thường dân khác, bà sinh ra chỉ để gả cho ông ta, quét dọn, giặt giũ, nấu nướng, sinh con đẻ cái, nuôi dạy con cái, làm việc, bà im lặng và siêng năng, hơn nữa luôn nghe lời.
“Là Tinh Linh! Trời ơi!”
Tiết mục thứ hai đã bắt đầu, sự chú ý của mọi người đều bị Tinh Linh thu hút, người đàn ông cũng không ngoại lệ, ông ta tạm thời gạt bỏ cô con gái ngỗ nghịch và người vợ không hiểu chuyện ra sau đầu.
Cô con gái lớn lại đắc ý cười khẩy vào gáy ông ta.
Còn cô em gái thì dùng ánh mắt sùng bái nhìn chị mình.
Ngoài em gái ra, còn có một đôi mắt nữa cũng lóe lên tia kích động.
Đột nhiên Cát Cát lại cảm thấy mình có thể làm được! Lòng dũng cảm của cô bé đó đã tiếp thêm sức mạnh cho cậu.
Cậu muốn tích cóp tiền bạc để đến Lan Tư Duy Lợi, đến đó để thực hiện ước mơ của mình – nếu như sau này Tạ Trạch muốn phát triển theo con đường diễn xuất, cậu, cậu sẽ đến địa điểm quay phim làm công việc khuân vác!
Cậu rất khỏe mạnh!
Như vậy, nhất định sẽ có một ngày cậu gặp được Tạ Trạch nhỉ!
Màn trình diễn thời trang của Huyết Tộc, hợp xướng của Tinh Linh, biểu diễn của Nhân Ngư…..
Ba tiết mục đầu tiên, tiết mục nào cũng đặc sắc, cũng tuyệt vời.
Trình diễn thời trang là bữa tiệc của sắc đẹp, tao nhã, xinh đẹp, mạnh mẽ, sự kết hợp giữa nhan sắc và sức mạnh, khiến người xem từ 2800 tuổi cho đến một tuổi tám tháng gì cũng đều phải kinh ngạc.
Hợp xướng của Tinh Linh lại là sự gột rửa của tâm hồn.
Tinh Linh đã mang đến cho thế giới một màn trình diễn vô cùng chấn động với dòng nhạc rock, thể loại nhạc có khả năng khơi dậy cảm xúc cuồng nhiệt nhất.
Khác với ấn tượng cố hữu về Tinh Linh trước đây, trong trẻo, du dương, những gì Tinh Linh biểu diễn hôm nay mang lại khi hát ca khúc chủ đề của Thiếu Niên Ma Pháp——là, máu lửa, sôi động, chỉ cần lắng nghe thôi cũng khiến máu trong người như muốn sôi trào.
Cách đây không lâu, Tinh Linh đã nhận được lời mời hợp tác từ nhóm sản xuất anime Thiếu Niên Ma Pháp——, yêu cầu bọn họ sáng tác và viết lời cho ca khúc chủ đề, ca khúc kết thúc và tất cả nhạc nền của Thiếu Niên Ma Pháp——.
Về âm nhạc thì Tinh Linh là chủng tộc có trình độ nghệ thuật cao nhất, ngay cả Hải Yêu Siren cũng không sánh bằng.
Nhưng lần này lại là phong cách hoàn toàn khác với phong cách ôn hòa, du dương thường thấy của Tinh Linh.
Tinh Linh có hơi do dự một chút, nhưng cuối cùng vẫn lựa chọn nhận lời mời hợp tác này để thử thách bản thân.
Ca khúc chủ đề của Thiếu Niên Ma Pháp—— có tên là Hướng Đến Tương Lai, đó là một ca khúc nghe xong sẽ bùng cháy, Tinh Linh quả nhiên là chủng tộc giỏi về âm nhạc nhất, cho dù là phong cách hoàn toàn khác so với thường lệ, nhưng khi cây đàn hạc gảy lên nốt nhạc đầu tiên, cảm giác chấn động mà nó mang đến cho thế giới này là vô cùng lớn.
Âm nhạc lúc đầu chậm rãi, nhưng không hề thong dong, ngược lại mang theo chút gì đó u uất, buồn bã, nhưng theo tiếng sáo du dương cất lên, giống như nhìn thấy ánh mặt trời mà mở tung cửa sổ, cùng với ánh nắng chiếu rọi lên người, mọi muộn phiền và u ám đều tan biến.
Nữ vương Tinh Linh bắt đầu cất tiếng hát, không cần phải nghi ngờ gì nữa, bà là một người xinh đẹp, nhưng khoảnh khắc bà cất giọng hát, vẻ đẹp tuyệt mỹ ấy cũng trở thành vật tô điểm.
Bà hát: “Thế giới rộng lớn, tôi muốn đi ngắm nhìn, ngắm nhìn dòng suối tuôn chảy từ khe núi, ngắm nhìn mặt hồ lăn tăn gợn sóng, ngắm nhìn biển cả dậy sóng…..”
Cát Cát bật khóc, cậu bé không biết tại sao mình lại khóc, rõ ràng âm nhạc sôi động như vậy, nhưng cậu cảm thấy máu trong người mình như đang bùng cháy, cậu muốn hét lên, muốn chạy, muốn đến thế giới bên ngoài, muốn rời khỏi nơi này, muốn đi ngắm nhìn biển cả, từ nhỏ đến lớn cậu chưa từng được nhìn thấy biển, thậm chí biển là gì cậu cũng không biết.
Cậu thật yếu đuối, thật nghèo khổ.
Rời khỏi nơi này, cậu sẽ không sống nổi mất.
Cậu nhút nhát, nhu nhược, vì vậy cậu vẫn luôn bị bóc lột, vì những khoản thuế nặng nề, cậu phải làm việc rất chăm chỉ, không dám nghỉ ngơi một ngày nào, nhưng cho dù như vậy, cậu vẫn chẳng có gì.
Không có thức ăn để no bụng, không có quần áo để giữ ấm khi đi trên tuyết, không có chăn ấm để ngủ ngon trong đêm đông lạnh giá….. Chẳng có gì cả.
Ngay cả khi mơ mộng, cậu cũng chỉ dám mơ những giấc mơ không khác gì cuộc sống hiện tại.
“Bạn đã bao giờ nhìn thấy đàn Sư Thứu sống trên vách đá chưa? Bạn đã bao giờ thử nhiệt độ của dung nham trong núi lửa chưa? Bạn đã bao giờ nhìn thấy những đống xương trắng ở Bình Nguyên Vô Tận chưa? Bạn có biết trời cao bao nhiêu, biển rộng bao nhiêu, có biết Thần linh sống ở đâu không?”
Giọng hát của Nữ vương Tinh Linh trong trẻo và mạnh mẽ, bản thân bà đã là một Truyền Kỳ hùng mạnh, hơn nữa còn là một chủng tộc Trường Sinh sống rất lâu rất lâu, bài hát được bà hát lên không chỉ hay, mà còn mang theo cảm giác như sử thi hùng tráng.
Cậu chưa từng nhìn thấy dòng suối tuôn chảy từ khe núi, càng chưa từng nhìn thấy Sư Thứu, Bình Nguyên Vô Tận, vùng biển Hỗn Loạn… Tất cả, cậu đều chưa từng được thấy.
Cuộc sống của cậu rất đơn giản, mùa xuân làm việc, ăn cơm, ngủ, mùa hè làm việc, ăn cơm, ngủ, mùa thu làm việc, ăn cơm, ngủ, mùa đông có việc thì làm việc, không có việc thì co ro chờ chết.
Mười hai năm qua của cậu là như vậy, mười năm, hai mươi năm sau, cho đến khi chết đi, cũng chỉ lặp đi lặp lại cuộc sống như vậy mà thôi.
Không có hy vọng, không có tương lai.
Thời lượng biểu diễn của Tinh Linh rất ngắn, với tư cách là ca khúc chủ đề, nó chỉ được chọn lọc ra một phút rưỡi, còn bản đầy đủ của bài hát phải hơn bốn phút.
Thời gian biểu diễn của Tinh Linh cũng là hơn bốn phút.
Nhưng khán giả lại không nỡ để nó kết thúc như vậy.
“Hát lại lần nữa đi!”
Có người hét lên.
Càng ngày càng có nhiều người cùng hét lên: “Hát lại lần nữa đi!”
Có người hát theo: “Thế giới rộng lớn, tôi muốn đi ngắm nhìn, ngắm nhìn dòng suối tuôn chảy từ khe núi, ngắm nhìn mặt hồ lăn tăn gợn sóng, ngắm nhìn biển cả dậy sóng…”
Người hát là một nữ sinh mặc đồng phục học sinh, trước đây, cô cũng giống như Cát Cát, giống như biết bao nhiêu người khác, nhưng cô của hiện tại thì là chính bản thân cô.
Cô đã từng nhìn thấy dòng suối đầy ma thú ở dãy núi Nhật Bất Lạc, từng nhìn thấy hồ nước ăn thịt người ở Vương quốc Thú Nhân, từng nhìn thấy sóng biển cuồn cuộn dưới cơn bão tố ở vùng biển Hỗn Loạn, cô còn từng chiến đấu với Sư Thứu trên đỉnh Vân Sơn, chiến đấu với Vong Linh ở Bình Nguyên Vô Tận, sau này còn muốn đi độc Thần!
Giọng hát của cô vẫn còn mang theo cảm giác trong trẻo, non nớt của thiếu nữ mới lớn, không có cảm giác hào hùng như sử thi giống Nữ vương Tinh Linh, nhưng cảm xúc ngập tràn dã tâm lại khiến bài hát trở nên sôi động hơn.
Bởi vì là ca khúc chủ đề phim hoạt hình dành cho đại chúng, giai điệu của nó không khó, thậm chí còn có thể nói là khá đơn giản, nhưng chính vì sự đơn giản đó nên rất nhanh người ta đã có thể hát theo.
“Thế giới rộng lớn, tôi muốn đi ngắm nhìn, ngắm nhìn dòng suối tuôn chảy từ khe núi, ngắm nhìn mặt hồ lăn tăn gợn sóng, ngắm nhìn biển cả dậy sóng…..”
Tinh Linh gảy đàn hạc, đệm nhạc cho bọn họ, khoảnh khắc này, nhân vật chính là vô số khán giả bên dưới.
Cát Cát cũng nhịn không được hát theo, đến khi nhận ra mình lại cất tiếng hát, cậu sợ đến mức da đầu tê rần, nhưng ngay sau đó lại phát hiện ra tất cả mọi người xung quanh đều đang hát theo.
“Thế giới rộng lớn, tôi muốn đi ngắm nhìn, ngắm nhìn dòng suối tuôn chảy từ khe núi, ngắm nhìn mặt hồ lăn tăn gợn sóng, ngắm nhìn biển cả dậy sóng…..”
Ta Có Một Tòa Thành Mỹ Thực
