Ta Có Một Tòa Thành Mỹ Thực
Chương 127
Hẹn hò? Hẹn hò gì cơ? Sao lại thành hẹn hò rồi?!
Lúc này Ước Thư Á có chút ngơ ngác, lại thêm phần hoang mang, giống như vừa tỉnh giấc đã phát hiện bản thân mình vừa bỏ lỡ mất mấy trăm tập phim vậy.
Vẻ mặt hắn nhìn Phỉ Lạc Ti vừa kinh ngạc vừa chấn động, so với việc bị cái bánh thịt từ trên trời rơi trúng đầu, hắn càng cảm thấy hoang mang và kinh sợ hơn.
Quá đột ngột, thậm chí hắn còn chưa chuẩn bị gì cả.
Cảnh tượng này, thời gian này, đều không phải là kế hoạch tỏ tình mà hắn đã dày công chuẩn bị!
Ít nhất cũng phải lãng mạn hơn bữa tiệc lẩu hoành tráng trong « Vương Tử Biển Cả » kia mới được chứ!
Phỉ Lạc Ti nhướn mày: “Không muốn à?”
Ước Thư Á lắc đầu như trống bỏi, sao có thể không muốn chứ! Nói đúng hơn là hắn chỉ bị bất ngờ làm cho choáng váng thôi.
Tuy rằng, tuy rằng đợi đến lúc hắn chuẩn bị xong xuôi các kiểu kế hoạch lãng mạn rồi hẵng tỏ tình cũng không muộn, nhưng nếu như có thể không cần đợi thì dù chỉ một giây một phút hắn cũng không muốn chờ thêm nữa!
“Quả nhiên, không hổ là Lĩnh chủ đại nhân!”
Phỉ Lạc Ti liếc mắt nhìn hắn một cái.
Không biết Ước Thư Á nghĩ đến điều gì mà sắc mặt đột nhiên đỏ bừng.
Chờ, chờ đã, Phỉ Lạc Ti đúng là cấp trên của hắn, cũng đúng là Lĩnh chủ, gọi “Lĩnh chủ đại nhân” cũng không có vấn đề gì, nhưng, nhưng mà hiện tại bọn họ đang hẹn hò, nếu còn gọi “Lĩnh chủ đại nhân” nữa thì….
“Phỉ, Phỉ Lạc Ti, tiếp theo chúng ta đi đâu đây?” Ước Thư Á cảm nhận được nhiệt độ trên mặt mình càng ngày càng nóng, thật khó có thể kìm chế được.
Phỉ Lạc Ti nhìn hắn chằm chằm một lúc lâu, trông khá là thích thú, sau đó mới chậm rãi mở miệng: “Đương nhiên là nghe theo bạn trai đẹp trai ngời ngời của tôi rồi.”
Mặt Ước Thư Á triệt để bị đốt cháy luôn, bạn, bạn trai cái gì……
Ước Thư Á dùng bàn tay rảnh rỗi nắm chặt thành quyền, dường như hắn đang tự cổ vũ bản thân mình, hoặc cũng có thể chỉ là đang đơn thuần “tích lực”, lúc buông tay ra, biểu cảm của Ước Thư Á đã trở nên ung dung bình tĩnh hơn rất nhiều.
Chỉ là, vành tai hắn vẫn đỏ đến mức như thể sắp nhỏ máu vậy.
Tâm trạng Phỉ Lạc Ti rất tốt, thậm chí có thể nói là vô cùng tốt.
“Ước Thư Á, đói bụng chưa? Có muốn xếp hàng mua bánh cuốn ăn trước không?”
Buổi sáng Ước Thư Á đã ăn điểm tâm rồi, hơn nữa còn ăn cùng với Phỉ Lạc Ti.
Nhưng mà hẹn hò thì lại khác, cảm giác mang theo một chút ý nghĩa đặc biệt, vậy mà ngay cả việc xếp hàng Ước Thư Á cũng thấy rất mong chờ.
Phỉ Lạc Ti thu hồi ma pháp, quang minh chính đại dắt Ước Thư Á đi xếp hàng.
Ước Thư Á không ngăn cản, ngược lại nhịn không được cong khóe môi lên, nở nụ cười thật rạng rỡ, trông không phù hợp với khí chất của hắn chút nào.
Hoàng tử u buồn tao nhã? Không không không, hiện tại là hoàng tử cổ tích đắm chìm trong cuộc sống hạnh phúc vui vẻ – phiên bản kết thúc viên mãn – Ước Thư Á!
Không nằm ngoài dự đoán, sự “xuất hiện” của Phỉ Lạc Ti đã gây nên một trận náo động, trong nháy mắt, suýt chút nữa tiệm bánh cuốn này đã bị bao vây.
Nhưng không biết vì nguyên nhân gì, cũng không có bao nhiêu người dám tới gần.
Mặc dù luôn miệng gọi “Lĩnh chủ đại nhân” “Phỉ Lạc Ti đại nhân”, nhưng thật sự nhìn thấy Phỉ Lạc Ti, loại cảm giác vừa hồi hộp vừa ngưỡng mộ này ngược lại khiến người ta không dám đến gần.
Phỉ Lạc Ti gọi một phần bánh cuốn nhân tôm thịt bò, Ước Thư Á cũng gọi một phần giống y như vậy, thế là bánh cuốn nhân tôm thịt bò trong nháy mắt bán hết veo.
Bên trong tiệm nhỏ chật ních người, Phỉ Lạc Ti không phải là kiểu người gần gũi dễ tiếp xúc, y sẽ không thường xuyên xuống dưới để an ủi thăm hỏi dân chúng thân thiết.
Nhưng bản thân sự tồn tại của y đã trở thành nguồn sức mạnh to lớn cho rất nhiều người dân.
Giống như chỉ cần y còn tồn tại một ngày, bất kể đã xảy ra chuyện gì, bất kể cuộc sống có tồi tệ đến đâu cũng sẽ đón chào hy vọng!
Thần Hy Vọng? Không không không, không phải thần minh.
Là Lĩnh chủ!
Là chủ nhân của vùng đất này! Là một tồn tại chân thật chứ không phải là thứ hư vô mờ ảo như Thần minh!
Y ở ngay đây, chỉ cần y đứng ở đó, khí chất mạnh mẽ của y sẽ lan truyền đến từng người có mặt ở đây.
Tin tưởng y, đi theo y!
Ước Thư Á vui vẻ cười híp mắt, phần lớn sự chú ý của hắn đều đặt trên người Phỉ Lạc Ti, nhưng vẫn nhịn không được quan tâm đến xung quanh.
Nhìn xem, tôi và Phỉ Lạc Ti cùng nhau ăn bánh cuốn đó, là hẹn hò đó! Hẹn hò đó nha~…
Rất khó để Ước Thư Á không đắc ý, nhưng hắn lại là người có tính cách tương đối trầm lặng, không thể làm ra chuyện khoe khoang khắp nơi, chỉ có thể nhịn xuống, nhưng trong lòng lại rất mong chờ, mong chờ vì chuyện cùng nhau ăn bánh cuốn này mà “Tin đồn” giữa hắn và Phỉ Lạc Ti có thể náo nhiệt rầm rộ, khắp mọi nơi đều bàn tán xôn xao, thậm chí cả báo giải trí cũng muốn mượn chuyện này để đánh bóng tên tuổi.
Ước Thư Á kiêu ngạo nghĩ, đến lúc đó phải để dư luận lên men vài ngày, bản thân hắn sẽ đứng ra “Thừa nhận”…..
“Bao nhiêu tiền?”
Nhân viên phục vụ đỏ mặt, cúi đầu, muốn nhìn Lĩnh chủ đại nhân và Thư ký trưởng đại nhân trong truyền thuyết, nhưng lại ngại ngùng: “Tổng cộng 110 đồng, hôm nay có hoạt động mừng năm mới, toàn bộ giảm 9%, ngài trả 99 đồng là được.”
Ước Thư Á kinh ngạc: “Sao cô biết chúng tôi đang ở bên nhau?!”
Nhân viên phục vụ: ???
Nhân viên phục vụ: “!!!!”
Ở bên nhau?! Là ở bên nhau mà cô tưởng tượng sao?! Nhân viên phục vụ khiếp sợ đến mức không biết nói gì cho phải.
Ước Thư Á chẳng hề ngại phiền phức đếm ra 99 đồng, trường trường cửu cửu nghe nói là điềm báo tốt, đưa 1 đồng bạc rồi nhận lại 1 đồng phiền phức quá.
Ước Thư Á chậm rãi quan sát hiệu ứng bom tấn do mình tạo ra, kết quả 99 đồng sắp đếm đến lần thứ hai rồi, nhân viên phục vụ vẫn còn đang trong trạng thái khiếp sợ chưa kịp lan truyền tin tức này ra ngoài.
Cuối cùng, cô cũng từ trong khiếp sợ trở về hiện thực, nhưng câu nói đầu tiên lại là……
“Ước Thư Á đại nhân, ngài yên tâm, tôi nhất định sẽ thay ngài và Lĩnh chủ đại nhân bảo vệ bí mật này! Cho dù phải trả giá bằng linh hồn và sinh mạng, tôi cũng nhất định sẽ không để người thứ hai biết được!”
Ước Thư Á: “…..”
Không phải, cô nói đi chứ, cô hãy nói với từng người đến mua bánh cuốn đi! Nói Ước Thư Á và Phỉ Lạc Ti đang yêu đương chốn công sở đi, cứ nói hai người bọn họ đã ở bên nhau rồi!
Ước Thư Á rất muốn nói thẳng toẹt ra như vậy với cô, nhưng giáo dưỡng của hắn lại ngăn cản hắn nói ra những lời trực tiếp như vậy.
Ước Thư Á rưng rưng nước mắt: “Cảm ơn cô, cô bé.”
Cô bé kích động không thôi, hận không thể lập tức hi sinh anh dũng để bảo vệ tình yêu của bọn họ.
Lúc ăn cơm còn tốt đẹp, lúc trả tiền xong quay về thì lại mang dáng vẻ u uất, Phỉ Lạc Ti rất thích loại khí chất u buồn mang theo chút sa đọa trên người Ước Thư Á, chỉ là, chơi game công lược có thể không cần làm người, nhưng làm bạn trai người ta thì nhất định phải sửa cái tật xấu này.
“Sao thế? Kế hoạch thất bại rồi à?”
Phỉ Lạc Ti hỏi thẳng tuột như vậy, Ước Thư Á u oán liếc mắt nhìn y một cái, khí tức u buồn trên người hắn lại càng thêm nồng đậm.
Ở một khía cạnh nào đó, có thể nói sự thẳng thắn không hề che giấu của Phỉ Lạc Ti chẳng phải cũng là một loại ác ma hay sao?
“Kỳ thực còn có một phương pháp đơn giản hơn.”
Phỉ Lạc Ti nhìn Ước Thư Á, cùng nhau làm việc, cùng nhau chơi game lâu như vậy, gần như Ước Thư Á đã lập tức hiểu được “Phương pháp đơn giản hơn” trong miệng Phỉ Lạc Ti là cái gì.
Động tâm, nhưng mà ——
Vành tai lặng lẽ đỏ ửng, Ước Thư Á cố tỏ ra bình tĩnh nói: “Đi mua chút pháo hoa để dành tối phóng đi, chắc chắn lát nữa sẽ có nhiều người mua lắm.”
Làm ra hành động thân mật xác nhận quan hệ trước mặt mọi người, ví dụ như hôn môi gì gì đó, quả thật là một phương án vừa đơn giản vừa hiệu quả.
Nhưng mà…..
Tỏ tình lãng mạn gì đó đã không làm được, vậy ít nhất là nụ hôn đầu… phải có chút nghi thức chứ.
Nụ hôn mang hương vị bánh cuốn nhân tôm thịt bò không thể nói là không ngon, nhưng mà, nhưng mà vẫn cảm thấy có chỗ nào đó không đúng lắm.
Về điểm này thì Ước Thư Á vẫn có chút cố chấp.
Phỉ Lạc Ti là người rất bao che khuyết điểm, đặt vào trong mối quan hệ yêu đương, chính là rất tôn trọng người yêu. Ước Thư Á ngại ngùng, y cũng sẽ không miễn cưỡng.
“Tôi dẫn anh đi đốt pháo hoa.” Phỉ Lạc Ti lục lọi trong đầu một lượt các kiểu chơi pháo hoa, sau đó lần lượt loại bỏ.
Y không phải chưa từng chơi pháo, nhưng mà, còn chưa từng nghe nói qua sao?! Chỉ là đối với thanh niên nghiện game chỉ biết chơi game như y mà nói, những chuyện liên quan đến pháo hoa mà y biết được, phần lớn đều có chút hoang đường, ví dụ như trẻ con nhét pháo vào trong chất bài tiết, ví dụ như trẻ con ném pháo xuống cống thoát nước, ví dụ như…..
Hoặc là đủ loại hành động quái ác mà người chơi dùng pháo hoa gây ra cho NPC…… Thôi bỏ đi.
Sử dụng pháo và bom để đánh quái thì y có thể nói ra 12456 cách, nhưng mà chỉ đơn thuần để chơi đùa thôi thì lực sát thương có hơi đáng sợ một chút.
*****
Ăn cơm, dạo phố, xem phim, trước khi vòng sơ tuyển lúc 1 giờ chiều bắt đầu, Phỉ Lạc Ti và Ước Thư Á đã hoàn thành một buổi hẹn hò bình thường như bao đôi tình nhân khác, bước ra khỏi trung tâm thương mại đông nghịt người, buổi hẹn hò đầu năm mới bắt đầu bước vào phần đặc sắc.
Nếu đổi bối cảnh khác, có lẽ là cùng nhau đi xem một buổi hòa nhạc.
Lúc Ước Thư Á và Phỉ Lạc Ti ôm trà sữa chậm rãi đi đến hội trường số 1, vừa lúc màn trình diễn đầu tiên bắt đầu.
Thí sinh số 1 là một nàng Nhân Ngư đuôi bạc, cô nàng tràn đầy năng lượng tự giới thiệu: “Xin chào tất cả mọi người! Tôi là Tây Tát đến từ tộc Nhân Ngư Ánh Trăng, đây là Hải Thú bạn đồng hành của tôi, tên là Nha Lỗ Nha Lỗ, tiết mục hôm nay chúng tôi biểu diễn có tên là « Răng nanh chạy trốn », hy vọng mọi người có thể bình chọn cho chúng tôi thật nhiều!”
Tây Tát là một nàng tiên cá rất xinh đẹp, có lẽ là cô nàng vừa mới trưởng thành, đuôi cá vừa mới lột xác còn lưu lại lớp vảy non nớt, chiếc đuôi màu bạc lấp lánh ánh sáng rực rỡ muôn màu.
Còn “Nha Lỗ Nha Lỗ” trong miệng cô nàng là một chú cá nhỏ rất đáng yêu, to bằng bàn tay, lớp vảy đen cũng tỏa ra ánh sáng rực rỡ muôn màu.
Trên sân khấu được bày đầy bể cá hình bán cầu bằng pha lê, phía trên có rất nhiều hoa văn xinh đẹp, bên trong được trang trí rất nhiều san hô màu sắc rực rỡ.
Nàng tiên cá xinh đẹp, chú cá nhỏ đáng yêu cùng với cách bài trí khung cảnh huyền ảo, Tây Tát vừa lên sân khấu, tiếng hoan hô và tiếng hét chói tai đã vang lên không ngớt.
Những Nhân Ngư Ánh Trăng khác còn đang tận chức tận trách làm trò cổ vũ cho bạn mình, bọn họ chụm tay thành hình loa, ở bên dưới hét thật lớn: “Tây Tát, tôi yêu em, tôi sẽ bỏ phiếu cho em ——”
“Phiếu bầu thì tính là cái gì?! Cầm lấy cầm lấy, tất cả đều cho em! Tôi nguyện dâng cả mạng sống của mình cho em, a a a ——”
“Tây Tát! Số một! Tây Tát! Đứng nhất!”
Vòng sơ tuyển vốn dĩ đã mới mẻ, bầu không khí tập thể lại rất dễ khiến người ta phấn khích, hơn nữa Tây Tát lại là thí sinh lên biểu diễn đầu tiên, mọi người đều rất tò mò cách thức bình chọn, tay cầm lá phiếu yêu thích ngứa ngáy muốn thử, căn bản không thể kìm nén nổi.
Vì vậy, màn tự giới thiệu của Tây Tát còn chưa kết thúc, con số thống kê phiếu bầu trên màn hình lớn phía sau đã tăng vọt lên đến năm chữ số.
Tây Tát vừa vẫy tay đáp lại sự nhiệt tình của khán giả, tiếp đó cô nàng dang hai tay ra, làm một tư thế ôm lấy bầu trời rồi ngã ngửa về phía sau.
“A a a ——”
Hiện trường vang lên một loạt tiếng hét chói tai, không phải vì Tây Tát ngã xuống từ độ cao hơn mười mét, mà là chú cá nhỏ màu đen tên Nha Lỗ Nha Lỗ đột nhiên vung đuôi nhảy lên khỏi bể cá, há to cái miệng đầy răng nanh, hàm răng nhọn hoắt to hơn cơ thể nó rất nhiều, như có thể nuốt chửng Tây Tát trong một ngụm, nó đột nhiên xuất hiện như thế, rất khó để không khiến người ta giật mình.
Nàng tiên cá nhìn thì xinh đẹp, nhưng tỷ lệ thuận với vẻ đẹp của cô nàng chính là lực chiến đấu của cô, Tây Tát ở trên không trung vung đuôi một cái, chiếc đuôi xinh đẹp đánh thẳng vào một chiếc răng nanh của Nha Lỗ Nha Lỗ, mượn lực phản hồi, Tây Tát thuận lợi chui vào một bể cá giống như cung điện pha lê.
Răng của Nha Lỗ Nha Lỗ rất nhiều, mọc dày đặc, hơn nữa còn rất cứng cáp, chỉ bằng hình ảnh thị giác thôi cũng có thể khiến cho người ta cảm giác vô cùng đáng sợ, bị đánh một cái, nó tức giận, nó hung dữ lao về phía Tây Tát.
“Suýt chút nữa, oa! Nha Lỗ Nha Lỗ đáng sợ quá! Hu hu hu, đáng sợ quá, Nha Lỗ Nha Lỗ sao thế? Hú, nguy hiểm thật….. Lại bị tôi chạy thoát rồi nhé —— Nha Lỗ Nha Lỗ mau đến đây nào~”
Rất nhanh, bản tính hung dữ của Nha Lỗ Nha Lỗ đã bị khơi dậy, lực tấn công của nó lần sau dữ dội hơn lần trước, có mấy lần suýt chút nữa đã cắn Tây Tát thành hai nửa, trong cuộc rượt đuổi giữa một người một thú, mỗi lần thập tử nhất sinh đều là những khoảnh khắc tuyệt đẹp xuất sắc.
“A a a a a a —— Tây Tát!!!”
“Nha Lỗ Nha Lỗ, nhẹ nhàng một chút đi mà, a a a ——”
“Trẻ con không được xem!”
“Tây Tát, em yêu chị, a a a ——”
Tương phản và hồi hộp k*ch th*ch là yếu tố dễ khơi dậy cảm xúc nhất, rất nhanh, số phiếu của Tây Tát đã vượt qua con số năm mươi vạn, bởi vì tiếng hét chói tai và tiếng vỗ tay như sấm rền ở đây, ngày càng có nhiều người đổ xô đến đây hơn.
Màn trình diễn ba phút kết thúc, số phiếu của Tây Tát cuối cùng dừng lại ở con số 632.525 phiếu, Tây Tát cười rạng rỡ vẫy tay với mọi người, nhưng Nha Lỗ Nha Lỗ dường như vẫn chưa thoát khỏi cảm xúc trong màn trình diễn, nó đỏ mắt lao về phía Tây Tát ——
Tây Tát vung đuôi đá bay nó, màn trình diễn kết thúc, cô nàng cũng không cần giả vờ yếu đuối nữa, chiếc đuôi lớn màu bạc đập mạnh vào răng của Nha Lỗ Nha Lỗ, tiếng động vang lên thật lớn.
“Lộp bộp lộp bộp…..”
Răng vỡ vụn rơi đầy đất.
Tây Tát đánh ầm ầm: “Tao đã nể mặt mày rồi mà phải không?! Sáng nay tao đã nói với mày thế nào hả? Từ giờ phút này trở đi chúng ta chính là đồng bạn tốt nhất của nhau, mày coi lời tao nói như gió thoảng bên tai rồi đúng không?”
Hải thú khó thuần phục? Không tồn tại, không nghe lời thì đánh một trận là được, cho dù là hôm nay mới gặp mặt cũng có thể phối hợp ăn ý hoàn thành màn trình diễn và giành được hơn 63 vạn phiếu bầu, ai dám nói bọn họ không phải là đồng bọn tốt của nhau?
“A a a a a, Tây Tát đẹp quá đi——”
Hiện trường lại vang lên những tiếng hét chói tai còn nhiệt liệt hơn lúc nãy, đáng tiếc là kênh bình chọn đã đóng, nếu không bây giờ số phiếu bầu có lẽ còn cao hơn lúc nãy.
Phỉ Lạc Ti: “……”
Đột nhiên Phỉ Lạc Ti có chút lo lắng.
Tiêu rồi!
Vòng sơ tuyển không phát sóng trực tiếp, nhưng mà đêm Gala mừng xuân thì phải phát sóng trực tiếp đó!
Tiết mục sơ tuyển đầu tiên đã là màn đập chuột phiên bản hải thú tàn bạo như vậy, có vẻ như cư dân Lan Tư Duy Lợi hiện tại tiếp nhận rất tốt, nhưng mà những thành phố khác thì sao?
Phỉ Lạc Ti lo lắng nửa giây, sau đó không chút do dự ném hết lo lắng ra sau đầu.
Đây là chuyện Lĩnh chủ phải lo lắng, liên quan gì đến Phỉ Lạc Ti y chứ?
Y chỉ là một khán giả bình thường đi xem biểu diễn cùng bạn trai mà thôi.
Ngược lại, Ước Thư Á lại biểu hiện ra dáng vẻ lo lắng hơn, nhưng khi được Phỉ Lạc Ti nắm tay thì hắn lại quên hết mọi thứ.
Não yêu đương đã mọc ra rồi.
*****
Cách Lôi Tây đang lén lút giấu một củ khoai nướng vào trong người, sau đó khom lưng cẩn thận đi ra ngoài.
Ngải Mễ Lệ phát hiện ra sự khác thường của cô bé, nhưng cô không lên tiếng, mà lặng lẽ đi theo sau.
Y Lệ Toa Bạch và Bối Đặc Tây đã trở về Lan Tư Duy Lợi “ăn Tết” rồi, Ngải Mễ Lệ không hiểu, chỉ là ngày cuối cùng của tháng 12 và ngày đầu tiên của tháng 1 thôi mà, tại sao lại phải coi trọng ngày này như thế.
Nhưng Y Lệ Toa Bạch muốn trở về, Lan Tư Duy Lợi mới là nhà của cô ấy, mà Ngải Mễ Lệ thì lại không có lập trường hoặc tư cách gì để yêu cầu cô ấy ở lại cả.
Cho dù hôm nay Y Lệ Toa Bạch không về, mấy hôm nữa cũng phải quay lại trường học rồi.
Ngải Mễ Lệ không những không giữ lại, ngược lại còn lộ ra vẻ mặt nhẹ nhõm vui mừng, chỉ là, sau khi Y Lệ Toa Bạch rời đi, cô đột nhiên thấy căn phòng chật hẹp ngày thường nay trống trải quá, trống trải đến mức cô cảm thấy thật khó chịu.
Hiện tại Ngải Mễ Lệ đang ôn thi, chuẩn bị cho kỳ thi tuyển giáo viên của Hội Tương Trợ, cô biết chữ, hơn nữa còn là Thi Pháp Giả, đây quả thực là lợi thế, nhưng mà nền tảng của cô thì cái gì cũng không có, nội dung bài thi tuyển dụng phần lớn cô đều xem không hiểu.
Nhưng may là giá cả bên trong Hội Tương Trợ chỉ cao hơn giá cả ở Lan Tư Duy Lợi một chút, một đồng vàng có thể tiêu xài được rất rất lâu.
Ngải Mễ Lệ tháo viên kim cương trên chiếc kẹp tóc kim cương trước đây của mình ra, bán được năm đồng vàng, đủ để cô chi trả tiền thuê nhà và sinh hoạt phí trong một thời gian dài.
Kỳ thực Hội Tương Trợ không mở cửa cho người ngoài, nhưng nói chính xác thì, Ngải Mễ Lệ cũng là đối tượng được Hội Tương Trợ giúp đỡ, chỉ là, Ngải Mễ Lệ không muốn nhận sự giúp đỡ đó, vì vậy mới có biện pháp trung hòa này.
Cô ở trong phòng cảm thấy thật ngột ngạt khó thở, vậy nên Ngải Mễ Lệ định ra ngoài hóng gió, đúng lúc nhìn thấy Cách Lôi Tây lén lén lút lút.
Tính cách của Ngải Mễ Lệ rất kiêu ngạo, ở đây ngoại trừ Y Lệ Toa Bạch ra cô không có bạn bè, nhóm các cô bé Lỵ Lỵ vẫn luôn nịnh bợ cô, nhưng Y Lệ Toa Bạch cảm thấy các cô bé ấy quá nghèo, đối xử với các cô bé ấy cũng không giống như đối với đám người hầu trước đây. Bọn họ không gánh nổi khoản chi tiêu đó.
Nhưng các cô bé ấy vẫn luôn ân cần săn sóc Ngải Mễ Lệ, khiến Ngải Mễ Lệ có muốn quên mặt các cô bé ấy cũng không được.
Cách Lôi Tây là một trong số những cô bé đó.
Ban đầu cô bé không phải tên là Cách Lôi Tây, cô bé không có tên.
Mẹ cô bé sinh ra tám đứa con, tất cả đều là con gái, Cách Lôi Tây là con thứ năm ở giữa, trên có chị gái, dưới có em gái, nó bị lãng quên đến tận bây giờ, người nhà cũng không nhớ đặt tên cho cô bé.
Cách Lôi Tây là cái tên mà dì quản lý ký túc xá Mã Lệ đặt cho nó, sau khi cô bé đến Hội Tương Trợ, dì Mã Lệ nói: “Cách Lôi Tây là tên của một loài hoa ma pháp nở vào mùa xuân, lá của nó là thành phần quan trọng để điều chế thuốc may mắn, con bé sẽ giống như ‘Cách Lôi Tây’ vậy, sau khi trải qua đau khổ sẽ trở thành một tồn tại rực rỡ.”
Ngải Mễ Lệ cảm thấy dì quản lý đúng là đang lừa người, nhìn cô nhóc này là biết không có chút thiên phú nào rồi, người khô quắt, sau này có thể có tiền đồ gì chứ?
Nhưng cô không nói gì cả, bởi vì đôi mắt của đứa trẻ đó rất sáng, sáng lấp lánh.
Trông cô bé vô cùng rụt rè: “Con, con thật sự có thể dùng cái tên vĩ đại như vậy sao?”
Dì quản lý xoa đầu cô bé, khẳng định nói: “Đương nhiên là có thể, ma pháp bói toán của dì chưa bao giờ sai cả, dì đã nhìn thấy tương lai rực rỡ của con trong quả cầu pha lê rồi.”
Ngải Mễ Lệ khịt mũi coi thường, cấp bậc của dì quản lý Mã Lệ mới chỉ có cấp 6, sao có thể có năng lực nghịch thiên như vậy chứ! Hơn nữa, với đứa trẻ nào dì ấy cũng nói gần như vậy! Mặc dù lời nói không giống nhau, nhưng ý chính thì đều là sao chép rồi dán lại.
Ngải Mễ Lệ khịt mũi coi thường, nhưng Cách Lôi Tây lại tin là thật, trong thế giới nhỏ bé nghèo nàn của cô bé, dì Mã Lệ có thể dùng đũa phép điều khiển chăn gối, nồi niêu xoong chảo tự làm việc là người lợi hại nhất thế gian này!
Cô bé căn bản không biết cây đũa phép ngắn ngủn kia là thứ có thể mua được với giá vài đồng vàng, còn một cây pháp trượng chính thống ít nhất phải có giá trên vạn đồng vàng, chỉ có những người không mua nổi pháp trượng mới sử dụng loại đũa phép giản lược này.
Sự xuất hiện của đũa phép có ý nghĩa vô cùng trọng đại, pháp trượng là vũ khí thiết yếu của Thi Pháp Giả, không chỉ đơn thuần là tăng cường thuộc tính, kỹ năng từ cấp 10 trở lên nếu không có pháp trượng thì độ khó và lượng tiêu hao ma lực ít nhất phải nhân lên 10 lần.
Cũng giống như nấu ăn vậy, ma lực là nguyên liệu, mạch ma pháp là công thức, mô hình ma pháp là lửa, pháp trượng chính là nồi.
Không có nồi, người bình thường làm sao nấu ăn được? Cho dù có thể nướng thịt, nhưng bây giờ cần chính là một đĩa cà chua xào trứng, không có nồi thì không có cách nào làm được!
Nhưng một chiếc nồi tốt không phải là thứ rẻ tiền, giá cả của pháp trượng rất đắt đỏ, thấp nhất là một vạn đồng vàng, không có giới hạn trên.
Đũa phép chính là chiếc nồi nhỏ chất lượng kém được rao bán với giá 9,9 đồng vàng một cây, còn bao luôn cả phí ship, mặc dù rất rẻ tiền, nhưng có nồi rồi thì có thể làm cà chua xào trứng rồi.
Mặc dù có thể thời gian sử dụng không dài, mặc dù có thể rất nhiều món ăn không làm được, nhưng mà nó rẻ!
Rẻ chính là ưu điểm!
Mức giá một vạn đồng vàng, với mức lương ở Lan Tư Duy Lợi mà nói, vẫn là một khoản tiền khổng lồ.
Nhưng mà vài đồng vàng, tiết kiệm một chút vẫn có thể gom góp được.
Dì Mã Lệ đến lãnh địa Hân Vinh chính là tình huống như vậy.
Dì ấy mua không nổi pháp trượng, kỹ năng không cần pháp trượng chỉ có ba bốn cái, sau khi học xong, muốn tiếp tục nghiên cứu sâu hơn thì cần phải có pháp trượng, nhưng giá cả pháp trượng ít nhất cũng phải một vạn đồng vàng, làm sao dì ấy có thể gánh vác nổi chứ!
May mắn thay, đũa phép đã ra đời! Có đũa phép rồi, dì Mã Lệ lại có thể tiếp tục học tập ma pháp rồi! Dì ấy không có thiên phú, tuổi tác cũng đã lớn, muốn tiếp tục tiến vào thế giới của Siêu Phàm Giả thì rất khó khăn, nhưng ai có thể cam tâm nhắm mắt làm ngơ từ bỏ như vậy chứ?!
Năm đồng vàng, dì ấy đã dành dụm rất lâu, cũng từng hoang mang, nhưng nhìn thấy ánh mắt của những đứa trẻ nhìn mình, dì Mã Lệ biết, điều này rất xứng đáng!
Có lẽ dì ấy không có thành tựu gì to lớn, nhưng khi sử dụng ma pháp, loại khí chất ung dung bình tĩnh, tự tin mạnh mẽ kia đã trở thành đối tượng mà lũ trẻ ngưỡng mộ.
Dì ấy biết mình chỉ đang lừa gạt bọn trẻ vì chúng chưa hiểu chuyện, nhưng nếu như có thể vì như vậy mà khiến những đứa trẻ này nhen nhóm hy vọng, vậy thì hãy để dì ấy làm kẻ lừa gạt này vậy!
Cách Lôi Tây vô cùng tin tưởng vào việc dì quản lý Mã Lệ là một người rất lợi hại, hơn nữa còn vì “Lời tiên tri” của đối phương mà nỗ lực học tập, không chỉ nỗ lực thôi đâu, cô bé còn biến thành chiến thần cuồng học.
Mặc dù Ngải Mễ Lệ không học cùng lớp với cô bé, nhưng ký túc xá của đối phương lại ở ngay cạnh phòng cô, Ngải Mễ Lệ muốn không nhìn thấy cô bé chăm chỉ cũng không được, nhìn cô bé cuồng học đến mức da đầu tê dại, đặc biệt là dưới sự ảnh hưởng của một đám người cuồng học trong căn phòng đó, cuối cùng cô cũng trở nên lo lắng bất an mà học tập theo bọn nó.
Chỉ là, Ngải Mễ Lệ không ngờ, Cách Lôi Tây cuồng học như vậy mà lại đi ăn trộm đồ.
Đúng vậy, cô bé đã ăn trộm đồ.
Từ ánh mắt lảng tránh và dáng vẻ rụt rè co ro của cô bé có thể nhìn ra được, trong người cô bé đang giấu đồ.
Trong khoảnh khắc đó, suýt chút nữa Ngải Mễ Lệ đã bị cơn giận dữ xông lên đầu óc.
Nhưng cơn giận này lại không giống với cơn giận bình thường.
Nói là tức giận còn không bằng nói là chỉ tiếc rèn sắt không thành thép, như vậy có vẻ đúng hơn.
Những đứa trẻ này không có bối cảnh, không có tiền, cái gì cũng không có, bây giờ vất vả lắm mới có cơ hội biết chữ đọc sách học hành, rốt cuộc thì cô bé có biết ăn trộm sẽ khiến cô bé đánh mất tất cả những gì mình đang có hay không hả!
Nếu như bị đuổi khỏi Hội Tương Trợ, cô bé lại phải sống những ngày tháng trước kia, những ngày tháng trước kia thì có gì tốt đẹp chứ!
Đáng chết đáng chết đáng chết!
Ngải Mễ Lệ tức giận đến mức muốn nổ tung, nhưng cô không bị cơn giận làm cho mờ mắt. Cho dù là do thương hại hay là vì điều gì khác, cô cũng không trực tiếp vạch trần Cách Lôi Tây.
Cô chỉ lặng lẽ đi theo, định chờ khi nào cô bé đi tiêu thụ “hàng” sẽ nhảy ra bắt quả tang tại trận, sau đó hung hăng đe dọa cảnh cáo một phen —— sau này nếu không học tập gấp đôi thì sẽ đi tố cáo! Xem con bé còn dám ăn trộm nữa không! Có thời gian ăn trộm thì sao không học hành cho giỏi!!!
Ngay lúc trong lòng Ngải Mễ Lệ đang tưởng tượng ra cảnh tượng mình uy h**p đối phương, biến đối phương thành nô lệ học tập thì Cách Lôi Tây đã đến nơi, hơn nữa còn thuận lợi gặp được người cần gặp.
“Mau ăn mau ăn, còn nóng hổi này!” Cách Lôi Tây vừa giục vừa nói, “Khoai lang nướng phải còn nóng mới ngon! Đáng tiếc chỉ còn chút hơi ấm.”
Người Cách Lôi Tây gặp là hai đứa trẻ khác còn nhỏ hơn cả cô bé, bọn nó mặc áo bông cũ kỹ bạc màu, sau vụ Y Lệ Toa Bạch ra tay đánh người hết sức ngông cuồng lần trước, số người “Tự nguyện giao nộp” vật tư ít đi rất nhiều, ít nhất thì không ai dám manh động nữa.
Nhưng mà cướp trắng trợn thì không có, chứ biện pháp khác thì vẫn còn.
Vật tư được phân phát ngẫu nhiên, có quần áo cũ cũng có quần áo mới, có người rút được quần áo cũ thì muốn đổi lấy quần áo mới, thậm chí còn đồng ý “Bù thêm tiền chênh lệch”.
Đây chẳng phải lại là một ngành kinh doanh hay sao?!
Mấy đứa trẻ trước mắt này không những được bù thêm tiền chênh lệch, hơn nữa độ dày của quần áo cũng không bình thường.
Có lẽ là đã lén rút bớt bông ra, nhìn thì có vẻ như sống rất tốt, nhưng trên thực tế thì mỏng hơn rất nhiều so với bình thường.
“Chị, chị ơi,” Cô bé nhỏ tuổi ăn ngấu nghiến hết nửa củ khoai lang, vì ăn quá nhanh nên bị nghẹn đến mức phải rướn cổ lên, nhưng cô bé đã ăn no được một nửa, dáng vẻ ăn uống đã không còn hung hăng như vậy nữa, “Chị cũng ăn đi.”
Cách Lôi Tây lắc đầu: “Chị ăn rồi, bây giờ chị đã tìm được việc làm, đã có thể tự mình làm việc kiếm tiền mua đồ ăn rồi, mấy củ khoai lang này là chị dùng tiền kiếm được mua đấy.”
Đồ ăn ở nhà ăn rất “Rẻ”, mỗi ngày chỉ cần nghiêm túc “Làm việc” là có đủ điểm tích lũy để mua đồ ăn rồi.
Nhưng mà nhà ăn vì để phòng ngừa những đứa trẻ này không ăn cơm, tiết kiệm đồ ăn mang ra ngoài bán lại, nên không cho phép các cô bé mang cơm canh ra ngoài.
Khoai lang trong tay Cách Lôi Tây, có lẽ là phần cô bé dùng điểm tích lũy đổi thêm, 3 điểm tích lũy đổi được một củ khoai lang nướng, nguyên liệu bên phía lãnh địa Hân Vinh mặc dù tươi mới, nhưng phẩm chất không được tốt lắm, thuộc loại hàng kém chất lượng bị “loại bỏ”, một củ ước chừng nặng hơn nửa cân, chỉ là hình dáng không đẹp, méo mó vẹo vọ.
Tiền ăn mỗi ngày của Cách Lôi Tây là 6 điểm tích lũy, nếu muốn đổi 2 củ khoai lang nướng thì mỗi ngày cần phải có 12 điểm tích lũy, gần như mỗi ngày cô bé đều tiêu hết sạch tiền.
Có lẽ là cảm thấy bản thân đã vi phạm quy định của nhà ăn, mỗi lần Cách Lôi Tây đều giống như kẻ trộm, nhưng mà cô bé không biết là, đồ ăn đổi bằng điểm tích lũy có thể mang ra khỏi nhà ăn tự mình xử lý, cho dù là mang ra ngoài bán lấy tiền cũng được.
Nếu không thì kết giới ma pháp của nhà ăn đã sớm bị kích hoạt rồi.
Cách Lôi Tây không biết, cô bé vẫn luôn xem mình như kẻ trộm.
Ngược lại Ngải Mễ Lệ biết rõ, tuy rằng khoảng cách của cô không tính là gần, nhưng thị lực tốt đã giúp cô nhìn thấy rõ ràng mọi chuyện, chính là vì nhìn thấy rõ ràng nên biểu cảm của Ngải Mễ Lệ mới phức tạp như vậy.
“Đồ ngốc!” Anh chị em của Ngải Mễ Lệ đều là “Kẻ thù” cùng cha khác mẹ, cô không thể nào hiểu được tình cảm như vậy.
Rõ ràng Cách Lôi Tây đã bị vứt bỏ rồi, tại sao còn phải dốc hết sức lực kiếm điểm tích lũy để nuôi mấy đứa nhỏ này chứ? Cô không hiểu nổi.
Rõ ràng bản thân Cách Lôi Tây cũng rất gầy.
Cơm canh ở nhà ăn chỉ là loại rẻ tiền cơ bản nhất, hơn nữa thời gian ăn cũng rất ngắn ngủi, Cách Lôi Tây căn bản không mập lên được chút nào, cô bé vẫn là dáng vẻ gầy gò trơ xương, thời gian học tập mỗi ngày lại dài như vậy, có điểm tích lũy này, chi bằng tự mình ăn thêm chút gì đó!
“Đồ ngốc đồ ngốc đồ ngốc!” Ngải Mễ Lệ không nhịn được nữa, dậm chân xoay người rời đi, mắt không thấy tâm không phiền.
Nghe thấy động tĩnh, Cách Lôi Tây giống như chim sợ cành cong lập tức quay đầu lại, vừa quay đầu lại, sắc mặt cô bé lập tức trắng bệch.
Hình ảnh bị phát hiện rồi bị đuổi đi lập tức hiện lên trong đầu cô bé, Cách Lôi Tây giống như bị rút hết xương cốt, cả người mềm nhũn, nhưng ngay lập tức, trong cơ thể nó lại trào dâng vô số sức mạnh.
Cô bé không kịp an ủi các em của mình, vội vàng chạy về phía Ngải Mễ Lệ vừa rời đi.
Quỳ xuống, quỳ xuống dập đầu, hứa hẹn sẽ dâng hết tất cả điểm tích lũy kiếm được sau này cho đối phương —— như vậy có thể không tố cáo nó được không?!
Cách Lôi Tây vô cùng sợ hãi, tuy rằng thời gian ở Hội Tương Trợ rất ngắn ngủi, nhưng Cách Lôi Tây không thể nào tưởng tượng nổi số phận bi thảm của mình sau khi rời khỏi nơi này.
Lúc làm chuyện này, kỳ thực cô bé đã hạ quyết tâm một lần rồi, vốn tưởng rằng bản thân có thể chịu đựng được, nhưng khi sự việc thật sự bại lộ, cô bé lại sợ hãi đến mức không biết phải làm sao.
Cô bé sợ hãi, nhưng mà loại sợ hãi đó, khi đặt lên bàn cân cùng với mạng sống của ba đứa em gái, lại trở nên không đáng kể chút nào.
Cô bé là con thứ năm trong nhà, phía dưới còn ba đứa em gái nữa, bị đuổi đi là bởi vì vận khí cô bé không tốt, trong mấy đứa trẻ chọn ngẫu nhiên một đứa, cô bé chính là kẻ xui xẻo đó, không phải bởi vì các em gái được cưng chiều hơn hay có giá trị hơn.
Có lẽ cũng có nguyên nhân này —— các em gái có thể chia khẩu phần lương thực, trong trường hợp khẩu phần lương thực cố định, cô bé là đứa ăn nhiều nhất nên sẽ bị loại bỏ đầu tiên.
Nhưng mà cuộc sống của các mấy đứa em gái của nó ở nhà cũng không dễ dàng gì.
Sau khi người cha trụ cột gia đình lấy đi phần ăn của mình, phần ăn của các em gái sẽ bị chia vào bát của những người khác, phần lớn là của cha, bởi vì ông ta phải làm việc, còn phải sinh con trai, cho nên là người vất vả nhất, tiếp theo là mẹ, sau đó là những người chị gái sắp gả đi.
Những bé gái như bọn nó không làm được bao nhiêu việc, lại còn chưa thể gả đi, là thứ vô dụng nhất.
Cách Lôi Tây gặp họa được phúc, đến được Hội Tương Trợ, nó có cơm ăn, được no bụng, nhưng mấy đứa em gái của nó thì vẫn còn sống trong địa ngục.
Kỳ thực mấy người chị gái của cô bé cũng sống không tốt, các chị của nó phải làm rất rất nhiều việc, nhưng chỉ có thể ăn nhiều hơn các em mình một chút xíu, cuối cùng gả cho người nào cũng không thể tự mình lựa chọn.
Năng lực của Cách Lôi Tây có hạn, không thể thay đổi tất cả những điều này, nhưng trong trường hợp cô bé còn có thể ăn no, nhìn các em của mình mỗi ngày co ro chịu đựng sự tra tấn của cơn đói, cô bé không thể nào làm ngơ được.
Khát vọng đối với đồ ăn cuối cùng vẫn chiến thắng nỗi sợ hãi, cô bé lén lút mang đồ ăn ra khỏi nhà ăn, hai củ khoai lang nướng kỳ thực không đủ cho ba đứa em gái nó ăn no, nhưng ít nhất có thể giúp các cô bé sống sót! Cách Lôi Tây càng thêm nỗ lực hơn trong “Công việc”!
Nhưng mà loại may mắn đó, vào khoảnh khắc này đã bị đập tan.
Chưa từng có được và đã từng có được rồi lại mất đi, loại nào đáng sợ hơn?
Cách Lôi Tây có thể khẳng định chắc chắn, là loại sau.
Thế giới của cô bé như sụp đổ, có lẽ có người không hiểu, chỉ là ba bữa cơm một ngày mà thôi, có quan trọng như vậy không?
Nhưng mà, thật sự rất quan trọng đấy!
“Đại, đại nhân, ngài, Ngải Mễ Lệ tiểu thư, tôi, ngài…..” Cách Lôi Tây dùng tốc độ nhanh nhất có thể đuổi theo phía sau, rốt cuộc cô bé cũng đuổi kịp trước khi Ngải Mễ Lệ bước vào cổng Hội Tương Trợ, cô bé thở hổn hển, đôi mắt giống như cá sắp chết, đục ngầu, ngập tràn tuyệt vọng, đầu gối tự nhiên mềm nhũn, nó muốn quỳ xuống trước mặt Ngải Mễ Lệ, nhưng trước khi lời cầu xin của cô bé thốt ra, tiếng hoan hô từ bên trong lại truyền đến.
“Chúc mừng năm mới! Lĩnh chủ Phỉ Lạc Ti vạn tuế!!”
Dì quản lý Mã Lệ nhìn thấy có người ở bên ngoài, mở cửa ra nhìn thì thấy là Cách Lôi Tây và Ngải Mễ Lệ, lập tức giục giã: “Muộn như vậy rồi còn lắc lư ở bên ngoài làm gì?! Mau vào trong đi, hôm nay là “Giao thừa” đó, Lĩnh chủ cho người mang bữa cơm tất niên đến cho chúng ta, mau vào ăn đi!”
Bữa cơm tất niên ở Lan Tư Duy Lợi theo quy cách là mười món nguội, mười món nóng, mười loại đồ uống và mười loại điểm tâm, điểm tâm có mặn có ngọt, kỳ thực cũng là mười món ăn.
Bữa cơm tất niên ở lãnh địa Hân Vinh không có quy cách cao như vậy, chỉ có năm món nguội, năm món nóng, năm loại đồ uống và năm loại điểm tâm, nhưng mà lúc này nhìn vẫn phong phú vô cùng.
Nhà ăn không đủ chỗ cho nhiều người như vậy, cho nên trong ký túc xá cũng bày đầy bàn ghế, trên chiếc bàn tròn to tượng trưng cho “Đoàn viên” là từng món ăn tinh xảo tỏa ra mùi hương hấp dẫn.
Mùa đông trời tối sớm, năm giờ chiều là thời gian ăn cơm, tuy rằng chia ra từng đợt xếp hàng ăn cơm, muộn nhất là sáu giờ rưỡi mọi người đều đã ăn xong cơm tối rồi.
Bây giờ đã là tám giờ rưỡi tối, bên ngoài gió lạnh thổi vù vù, tuyết lại rơi dày hơn, lạnh giá làm cho bụng mọi người nhanh đói, bọn họ đã đói meo từ rất lâu rồi, bị mùi hương nồng nàn mê hoặc, bụng Ngải Mễ Lệ và Cách Lôi Tây đồng thời phát ra tiếng kêu ùng ục.
“Thơm quá…” Vừa rồi còn chìm trong sợ hãi, giờ phút này Cách Lôi Tây đã bị đồ ăn chiếm cứ toàn bộ đầu óc.
Nó cảm thán buột miệng thốt ra, khi cô bé ý thức được điều này, theo bản năng nhìn thoáng qua chỗ Ngải Mễ Lệ.
Ngải Mễ Lệ tưởng rằng tiếng bụng của mình bị nghe thấy, xấu hổ giận dữ trừng mắt nhìn Cách Lôi Tây một cái: “Nhìn cái gì mà nhìn! Còn không mau vào ăn cơm!”
Cô hung dữ đe dọa: “Hôm nay nếu mày không cướp được nhiều cơm, ăn đến no căng bụng, tao sẽ đi tố cáo mày!”
Cách Lôi Tây kinh ngạc trừng to hai mắt, nhưng sau khi nghe rõ lời đe dọa, cô bé nhất thời không biết lời này rốt cuộc có phải là đe dọa hay không.
Ngải Mễ Lệ đẩy cô bé một cái: “Còn không mau lên, không còn chỗ ngồi đâu!”
Chỗ ngồi được sắp xếp theo số lượng người, tất nhiên là không thể nào không còn chỗ được, nhưng mà nếu còn không nhanh lên thì không kịp cướp đồ ăn là thật.
Cách Lôi Tây vội vàng tìm một chỗ trống ngồi xuống, tiện thể còn giành giùm Ngải Mễ Lệ một chỗ, nịnh nọt cười với cô một cái.
Ngải Mễ Lệ không cho cô nhóc ngốc nghếch này sắc mặt tốt.
Mấy cô bé rất ngoan ngoãn, mặc dù đối mặt với sự cám dỗ của một đống lớn đồ ăn, nhưng cũng chỉ dám nuốt nước miếng, không hề vội vàng cướp cơm ăn, mà là ngoan ngoãn chờ người quản lý ra lệnh.
Mấy dì quản lý đang điều chỉnh thiết bị phát sóng trực tiếp, bữa cơm tất niên phải xem chung với đêm Gala mừng xuân mới đúng điệu!
Phỉ Lạc Ti cũng biết mọi người đang rất nôn nóng, cho nên lời khai mạc bữa cơm tất niên nói rất gọn gàng xúc tích đơn giản: “Nơi này là lãnh địa của ta, mọi người là thần dân của ta, muốn nơi này trở nên tốt đẹp hay là tồi tệ, đều nằm trong một ý niệm của ta. Ta lựa chọn để nó trở nên tốt đẹp, vậy thì mọi người phải nỗ lực để nó trở nên tốt đẹp hơn! Còn bây giờ —— ăn cơm thôi!”
Phỉ Lạc Ti làm bánh vẽ rất giỏi, khi đối mặt với thần dân, y không hề cho bọn họ một chiếc bánh lớn tròn vo, y chỉ thản nhiên trần thuật sự thật này, yêu cầu đối với thần dân cũng chỉ là để bọn họ làm tốt bổn phận của mình.
Cố gắng làm việc, sống thật tốt, như vậy là đủ rồi.
Nhưng mà, có bao nhiêu vị Lĩnh chủ có thể làm được như vậy chứ?
Dân chúng Lan Tư Duy Lợi đã khóc đến mức nước mắt nước mũi tèm lem.
Ta Có Một Tòa Thành Mỹ Thực
