Ta Có Một Tòa Thành Mỹ Thực
Chương 12
Đối với Phỉ Lạc Ti thì chín nghìn đồng vàng chẳng là gì cả, có lẽ đó chỉ là một phần nhỏ rất nhỏ không đáng nhắc tới, khi số dư tài khoản của y tới hơn ba tỷ.
Nhưng đối với những người dân bình thường của Lan Tư Duy Lợi thì đó là “Lần đầu tiên trong đời” và là “Điều hạnh phúc nhất trong đời”.
“Thơm quá… Chị ơi, chúng ta thực sự có thể lãnh được món ăn quý giá như vậy sao?”
“Chắc chắn, chắc chắn có thể!”
Người nói chuyện là một cặp chị em chênh lệch tuổi tác khá lớn, nếu em trai không gọi cô gái là chị thì họ trông giống như mẹ con hơn.
Cô gái rất gầy, chẳng khác nào như một cây sào tre, thậm chí còn có thể nhìn thấy mạch máu nổi lên trên cánh tay, tay không có chút thịt nào, hơn nữa trong mạch máu cũng chẳng có bao nhiêu máu, nó co rúm lại giữa lớp da và xương.
Nhưng nhìn lại lần nữa, cậu bé nằm trên lưng cô gái còn gầy hơn, gầy đến đáng sợ.
Đứa bé đó ba tuổi? Hay năm tuổi? Đứa trẻ đó gầy đến mức không thể xác định được độ tuổi cụ thể là bao nhiêu.
Cậu bé nho nhỏ rúc vào lưng chị gái, giống như một bộ xương nhỏ nhắn đáng yêu, nếu quần áo của hai chị em này không quá rách nát thì khi nhìn vào, bộ dáng bọn họ rất giống Vong linh pháp sư mang theo tiểu khô lâu bên mình.
Nhưng nếu là một Pháp sư vong linh thì sao có thể sống trong cảnh nghèo khó như vậy?
Nước dãi của cậu bé đã chảy xuống ướt đẫm quần áo chị gái mình, nhưng cậu bé vẫn không lau, vì nó đã không còn sức để cử động nữa, có lẽ vì nó đói hoặc cũng có thể là vì đau, vậy nên nó cuộn người lại ép đầu gối vào bụng mình, nó cố gắng làm như vậy để bản thân cảm thấy dễ chịu hơn, nhưng tư thế này đã tiêu hao chút sức lực cuối cùng còn lại của mình, sau khi điều chỉnh được tư thế, nó không thể cử động thêm được nữa.
“Chị ơi, thơm quá…..”
“Thật thơm, thật thơm quá đi…..”
Hai chị em đang nói chuyện, nhưng nếu ai thật sự chú ý sẽ phát hiện ra cậu bé không hề phát ra bất kỳ âm thanh nào.
Nó đói đến mức không còn sức để lau nước bọt thì làm sao có thể nói được?
Hai má người chị cũng hóp lại vì đói, nói thật, hai chị em họ vẫn còn sống đã là một phép màu rồi.
Buổi sáng khi thức dậy, cô gái có thể mơ hồ cảm nhận được mùi tử khí trên người mình, nhưng thứ mùi đó trên người em trai lại càng đậm hơn.
Cô gái không đứng dậy nữa, em trai nàng cũng không nhúc nhích, hai chị em chỉ biết ôm nhau tiếp tục giữ ấm cho nhau.
Cảm giác mất đi sức sống thật vô vọng, nhưng khi nghĩ đến việc không còn phải chịu đựng cơn đói và đau đớn nữa, nàng cảm thấy thư thái hơn rất nhiều, như sắp được giải thoát vậy.
Nhưng mà, ngay khi hơi thở của hai người ngày càng nhẹ, nhẹ đến mức có thể biến mất bất cứ lúc nào, bỗng có một mùi hương nồng nàn bá đạo quét qua bọn họ.
Hai chị em gần như bất tỉnh bỗng được mùi hương kia chữa lành, cơ thể họ không biết từ đâu lấy lại được một chút sức lực.
Mùi hương thơm quá…. Thơm quá….. thơm quá…..
Bụng đau đến mức gần như mất đi tri giác lại một lần nữa bắt đầu quặn lên.
Tuy chỉ là mùi hương, nhưng khi hai chị em mím môi vào nhau lại có cảm giác như thật sự nếm được vị ngọt trong miệng.
“Thật tốt quá…” Có thể chết trong hương thơm như vậy, quả thực là điều hạnh phúc nhất đời này của bọn họ!
“Chị ơi, đây có phải là vị ngọt không?” Em trai nàng vẫn còn nhỏ, vẫn còn rất nhiều thứ chưa biết, nhưng nàng thì đã từng nghe người khác nói, vị ngọt là thứ ngon nhất trên đời!
Trước đây nàng không thể tưởng tượng được “Thứ ngon nhất” là như thế nào, nhưng khi nàng ngửi thấy mùi thơm này – Phải, đây chính là thứ ngon nhất trên đời!
Người chị cũng chưa được nếm qua đường bao giờ, nhưng nàng cũng như em trai mình, khi ngửi mùi thơm này, nàng coi đó như “Vị ngọt” quý giá của hạnh phúc.
“Ừ, đó là vị ngọt.”
Cả hai người vẫn chưa lấy lại chút sức lực nào, nhưng khi nghĩ cuộc sống cằn cỗi của mình có thể nếm được vị ngọt vào những giây phút cuối cùng của cuộc đời thì họ không muốn chết nữa.
Ngửi nhiều thêm một chút, nhiều thêm một chút nữa họ sẽ có thêm chút sức lực!
Hai chị em ôm nhau thật chặt, bọn họ rúc vào nhau trên phố và nở nụ cười thật hạnh phúc, nhưng hơi thở chết chóc trên người họ lại càng ngày càng mãnh liệt.
Người đi bộ qua lại trên đường nhưng không một ai để ý đến bọn họ.
Những người quen biết nhau thì tụ tập lại chậc lưỡi, không thể tưởng tượng được nguyên liệu ma pháp cao cấp gì mà lại có thể tỏa ra hương thơm tuyệt vời đến như vậy, không ai thèm để ý đến chị em bọn họ.
Mỗi ngày thành Đạt Nhã Khắc có vài người chết cũng là chuyện hết sức bình thường, có thể ngày mai người chết ở ven đường là chính bản thân họ, vậy nên cũng không có ai coi trọng chuyện đó cả.
“… Không thể nào! Ma thực cấp thấp của ma quỷ đằng làm sao có thể tỏa ra mùi thơm như vậy được! Đây nhất định là ma thực cấp cao!”
“Vậy thì ngươi nói thử xem! Ngoài ma quỷ đằng ra thì còn thứ gì khác có thể làm ra đường không?”
Người đàn ông ấp úng không nói nên lời, những người bình thường chưa được học hành chỉ biết mỗi cây ma quỷ đằng, bởi vì gần thành phố Đạt Nhã Khắc có một con đường ma quỷ, nơi đó tập trung rất nhiều ma quỷ đằng.
Nhưng hắn ta tuyệt đối sẽ không bao giờ thừa nhận mình không có chút kiến thức nào, vì thế hắn ta hất mặt, dùng giọng điệu thô lỗ cố gắng chuyển chủ đề.
Thấy sắp có ẩu đả xảy ra, một giọng nói lo lắng vang lên.
“Mẹ, mẹ ơi, đi thôi! Lĩnh chủ đại nhân đang phát thức ăn ban thưởng cho chúng ta. Chỉ cần xếp hàng, ai cũng có thể lấy được hai cái bánh mì mật ong. Đó chính là mùi thơm chúng ta ngửi được! Vừa ngọt vừa thơm, đặc biệt đặc biệt đặc biệt thơm ngon!”
Người vừa hét lên chính là Lỵ Lỵ Ti, sau khi ăn xong chiếc bánh mật ong kia, cô bé lại lấy hết sức lực chạy về báo cho người nhà mình nhanh nhất có thể.
Mặc dù người hầu trong lâu đài đã nói rằng sẽ cho mọi người thứ gì đó, nhưng bánh mì mật ong trong hộp có vẻ như không đủ cho tất cả mọi người.
Lỵ Lỵ Ti còn nhỏ, không hiểu biết nhiều, nhưng không phải là cô bé không có đầu óc.
Sau khi ăn hết chiếc bánh mì mật ong, cô bé lập tức chạy về nhanh nhất có thể.
“Mẹ, nhanh đưa cha đi. Chúng ta mỗi người lấy hai cái!”
Lỵ Lỵ Ti thở hỗn hễn vì chạy, nhưng cô bé không dám lãng phí thời gian mà vội vàng gọi mẹ.
Mã Lệ hoàn toàn không nghe thấy Lỵ Lỵ Ti la hét gì, thậm chí bà còn nhướng mày vì Lỵ Lỵ Ti đi mua bột quá lâu, như thể sắp mắng chửi đến nơi.
Lỵ Lỵ Ti biết rõ cái tát của Mã Lệ đau đến mức nào, cô bé nhanh chóng dừng lại, ôm đầu gối hít thở vài hơi, dưới h*m m**n sống sót, trong đầu cô bé chợt trích xuất ra những từ khóa quan trọng nhất: “Lĩnh chủ đại nhân đang phát đường, chỉ cần xếp hàng là có thể nhận được đường!”
Bàn tay Mã Lệ giơ lên của bỗng dừng lại ngay lập tức, cách đây một giây cả con phố vốn còn đang ồn ào náo động, bây giờ lại trở nên yên tĩnh đến lạ thường, như thể ai đó vừa ấn nút tạm dừng mọi hoạt động lại vậy.
Bánh, miễn phí.
Hai từ vốn không liên quan này gì đến nhau thật sự có thể xuất hiện trong cùng một câu à? Mà cũng không ai dám nói những lời của Lỵ Lỵ Ti là thật.
Đó là đường! Đường cực kỳ đắt tiền! Làm sao có chuyện quý tộc sẵn lòng cho không đường những người thuộc tầng lớp thấp như bọn họ chứ?!
Thật không thể tin được, quả thật là không hợp với lẽ thường mà!
Nhưng mà, cơn thèm đường đã lấn át lý trí của bọn họ.
Mã Lệ run rẩy hỏi: “Đó là mùi thơm của đường à?”
Nói chính xác thì đó là bánh mật ong, nhưng Lỵ Lỵ Ti không biết có gì khác biệt, cô bé chỉ gật đầu thật mạnh: “Dạ! Nó ngon lắm, cực kỳ ngon!”
Nếu có thể, cô bé rất muốn dùng vô số từ ngữ đặc biệt hơn để miêu tả nó, để mọi người có thể hiểu được nó còn ngon hơn mùi thơm lan tỏa trong không khí!
“A….” Lỵ Lỵ Ti vừa dứt lời, người đi đường đã lao về phía phủ lãnh chúa.
Mã Lệ cũng bắt đầu chạy, nhưng bà lại nghĩ đến chồng mình đang nằm trên giường, khi nhớ lại câu ‘mỗi người được nhận hai cái’ khiến bà quay trở lại nhà, cõng chồng mình lên rồi chạy thật nhanh về phía phủ lãnh chúa.
Lỵ Lỵ Ti phải đi thông báo cho các anh chị em của mình biết, công việc tuy quý giá nhưng bánh mì mật ong còn còn quý hơn, bảo các anh chị em của mình khi tan làm phải nhanh chóng xếp hàng ngay!
“Em có nghe thấy gì không La Khoa? Đó là đường, là đường miễn phí đó!” Nhờ lời nói của Lỵ Lỵ Ti mà hai chị em đáng lẽ phải chết đã có được sức mạnh như một đoạn hồi quang phản chiếu.
Cô chị gái Hải Vi vất vả lắm mới đứng dậy khỏi mặt đất, cô gái cõng em trai trên lưng rồi lê bước chân gầy gò run rẩy đi về phía phủ lãnh chúa.
“Đó là đường, La Khoa! Là đường đó!” Nước mắt tưởng đã khô giờ lại tuôn ra không ngừng trên gương mặt gầy gò của cô gái. Nàng thì thầm với em trai mình: “Hãy cố gắng cho đến khi em ăn hết đường nhé. Chết tiệt, em có nghe thấy chị nói gì không?”
La Khoa dùng chút sức lực cuối cùng còn sót lại trong cơ thể mình hét lên: “Chị, em muốn được ăn đường.”
“Chúng ta đi ăn đường đi.” Cô gái gầy gò như bộ xương cõng thêm một bộ xương nhỏ trên lưng, nàng bước từng bước nặng nề đi về phía trước, nàng cố gắng tránh khỏi đám đông đang chạy về hướng có mùi thơm, hai con người nhỏ bé đó yếu ớt đến mức có thể bị thổi bay bất cứ lúc nào, nhưng trong mắt nàng lại hiện lên thứ ánh sáng rạng ngời chói lóa.
Dù có muốn thì hai chị em cũng không thể đi nhanh hơn được nữa, khi đến được địa điểm xếp hàng thì hàng người đã dài đến mức không thấy điểm đầu ở đâu.
Nhưng được hương thơm khích lệ, trong lòng hai chị em bỗng dâng lên cảm giác thật tự tin – nhất định phải ăn được đường rồi mới chết!
Người xếp hàng trước phủ lãnh chúa rất dài, với mùi thơm dữ dội và nồng nàn như vậy, không cần phải thông báo và quảng cáo từng cái một, tất cả những sinh vật có khứu giác đều có thể ngửi thấy mùi hương này ở khắp thành phố.
Đặc biệt là những người đã nếm thử rồi thì sẽ nhanh chóng chạy về nhà thông báo cho người thân, hàng xóm, bạn bè đến lấy, không những ngon mà còn được miễn phí nữa!
Là miễn phí đó!
Ma lực của hai chữ đó cũng không kém gì ma lực trong truyền thuyết cả!
Vì vậy, có thể tưởng tượng được những con phố xung quanh dinh thự của lãnh chúa đông đúc đến mức nào.
“Đừng chen chúc, xếp hàng đi, ai cũng có phần! Đây là lễ vật của Lãnh chủ, ngài ấy ban ân trên khắp lãnh địa!”
Để duy trì trật tự, tất cả nam người hầu trong lâu đài đều ra ngoài làm nhiệm vụ canh gác, trong khi các hầu gái thì ước gì mình có thể mọc ra ba đầu sáu tay để hoàn thành vô số công việc cùng một lúc.
Hai chị em đến quá muộn, vì nhận được tin tức quá muộn, bước đi lại quá chậm, cuối cùng, khi đến được địa điểm nhận đường thì đã là buổi trưa.
Vào mùa thu, ánh nắng vào giữa trưa khá gay gắt, hai chị em không có nhiều quần áo để che thân, bọn họ lung lay, đói khát, đau đớn…… Chịu đủ loại tra tấn dày vò, như thể sẽ gục ngã bất cứ lúc nào và không bao giờ có thể đứng dậy được nữa.
Nhưng mỗi lần bọn họ tưởng như mình sẽ ngã xuống thì lại ngửi thấy mùi thơm ngọt ngào mê người kia, sức mạnh trong cơ thể họ dường như lại dâng lên, giúp bọn họ tiếp tục sống sót.
“Đây là bánh mật ong của chị, chị có muốn uống một chút nước không?” Ở phía sau Ái Lệ Ti, ngoài một núi nhỏ bánh mật ong còn có hai thùng nước lớn, một thùng có khắc dòng chữ ‘Nước dùng để rửa’, khi ném chiếc cốc vào sẽ sạch sẽ trong vòng ba giây, còn một bình nữa là nước đun sôi để nguội cho người ta uống.
Nghe thấy giọng nói của Ái Lệ Ti, hai chị em sắp bất tỉnh mới nhận ra đã đến lượt mình.
Tác động to lớn của hương thơm khiến họ cảm thấy hạnh phúc đến mức đầu váng mắt hoa, cơ thể yếu ớt của bọn họ vô thức l**m l**m đôi môi bị nứt nẻ.
Ái Lệ Ti có rất nhiều kinh nghiệm trong việc bị đói, cô bé thấy vậy thì nhanh chóng đưa hai bát nước ấm cho hai chị em.
“Uống nước trước đẫ, ở đây rất an toàn, không ai dám cướp phần bánh mật của hai người.”
“Cảm ơn, cảm ơn…..” Sự dịu dàng và tốt bụng của đối phương khiến cô gái gần như không kìm được nước mắt và bật khóc nức nở.
Ta Có Một Tòa Thành Mỹ Thực
Đánh giá:
Truyện Ta Có Một Tòa Thành Mỹ Thực
Story
Chương 12
10.0/10 từ 50 lượt.
