Ta Có Một Tòa Thành Mỹ Thực

Chương 11

Bánh mì mật ong chỉ có kích thước bằng một nắm tay, hơn nữa, vì đó là thực phẩm lên men nên ăn vào ít no hơn nhiều so với vẻ ngoài.

Nhưng đối với một bé gái bảy tuổi quanh năm chưa từng có một bữa ăn no thì đây là lần đầu tiên cô bé được trải nghiệm cảm giác ăn “no” là như thế nào.

 “Thật thoải mái……” Cô bé ngạc nhiên sờ sờ cái bụng căng phồng của mình, rõ ràng đây là lần đầu tiên trong đời nó được ăn đồ ngon, lần đầu cảm thấy no bụng, nhưng không hiểu sao lại không ngừng khóc được.

Ái Lệ Ti cũng muốn khóc, cô bé cũng có phản ứng tương tự khi lần đầu tiên được ăn bánh mì mật ong, thậm chí còn cường điệu hơn cả Lỵ Lỵ Ti.

Ái Lệ Ti vô cùng biết ơn và thành kính nói: “Cám ơn Phỉ Lạc Ti Lĩnh chủ đã ban ân.”

Bây giờ sự tồn tại của Lĩnh chủ trong lòng Lỵ Lỵ Ti và Phỉ Lạc Ti còn đáng sợ hơn cả ma quỷ, y đã trở thành tồn tại lớn hơn cả thần Quang Minh. Lĩnh chủ đã cho tụi nó bánh mì mật thơm ngon như vậy, nhưng thần Quang Minh thì lại chẳng bao giờ ban cho tụi nó cái gì cả.

Dù vẫn chưa từ bỏ ngay niềm tin của mình với thần Quang Minh, nhưng sự tôn thờ và biết ơn Phỉ Lạc Ti đã trở thành hạt giống được gieo vào lòng bọn họ.

Lỵ Lỵ Ti vô cùng biết ơn và thành kính: “Cám ơn Phỉ Lạc Ti Lĩnh chủ, cảm ơn ngài đã ban ân!”

Một vị Lĩnh chủ tốt như vậy, nếu có thể mãi là Lĩnh chủ của họ thì tốt biết bao!


Sau khi nhóm người đầu tiên ăn bánh mì mật ong xong mà toàn thân không có chỗ nào thối rữa lở loét, da thịt không bị hóa nước hay chết trong đau đớn, vậy nên mọi người bắt đầu phát cuồng.

“Ta là con chó trung thành nhất của lĩnh chủ Phỉ Lạc Ti, xin hãy cho ta đứng đầu đội ngũ!”

“Phỉ Lạc Ti lĩnh chủ, ta ngày đêm ca ngợi sự cao cả và lòng nhân ái của ngài, xin hãy cho tôi đứng đầu đội ngũ, a a a ——”

Vô số tiếng nuốt nước miếng vang lên, nhưng pháp sư ăn mặc như Thuật sĩ đứng trên cao uy h**p, vậy nên không ai dám trái lệnh “Không được chen hàng, không được gây rối”, bọn họ chỉ có thể trơ mắt nhìn những người già yếu, những người bị bệnh và khuyết tật đi lên nhận những chiếc bánh mì mật ong thơm ngon và đắt tiền sớm hơn mình, chỉ có thể bất lực nhìn những chiếc bánh trong hộp ngày càng ít đi.

Sơn thù du*, lúa mì, đường, trứng gà, hạt mè, dùng nguyên liệu gì cũng đắt đỏ vô cùng. Giá của một cái bánh là bao nhiêu? Một đồng bạc hay một đồng vàng? Không ai có thể ước tính được giá trị của chiếc bánh mật đó cả, ngay cả những nhà thám hiểm hiểu biết nhất cũng chưa từng gặp qua mùi hương như thế này.


* Chú thích: Sơn thù du còn có tên gọi khác là thù nhục hay táo bì, thuộc họ sơn thù. Theo y  học hiện đại, rễ và hoa của sơn thù du có tác dụng kháng khuẩn tốt nhất với nhóm vi trùng thương hàn và lỵ. Ngoài ra, sơn thù còn có tác dụng lợi tiểu và hạ huyết áp, đường huyết nhẹ… Theo y học cổ truyền, sơn thù có vị chua, tính hơi ôn, quy kinh can, thận, chủ trị các chứng can thận hư tổn, di tinh, huyễn vựng, hư hãn ra mồ hôi, liệt dương, xuất tinh sớm, băng lậu….. Hết chú thích.

“Đây chắc hẳn là món ăn thần kỳ quý giá được làm bằng bột ma pháp, đường ma pháp và trứng ma thú. Đầu bếp làm ra món này có lẽ cũng là một Thuật sư luyện kim trung cấp!” Lão Mạch Khắc, một Pháp sư trung cấp đã khẳng định như vậy, và thế là mọi người càng trở nên điên cuồng hơn.

 “Đừng lo, mẻ bánh mật tiếp theo sắp được nướng rồi. Phỉ Lạc Ti đại nhân nói, chỉ cần là người dân của thành Lan Tư Duy Lợi thì nhất định sẽ nhận được bánh mì mật ong!”


Mặc dù Ái Lệ Ti nói như vậy, nhưng sự lo lắng của mọi người vẫn không hề có dấu hiệu giảm bớt, bọn họ đang mong chờ giây phút bánh mật vào bụng mình.

Có người còn bàn luận: “Có nhiều bánh mật như vậy thì chắc chắn Lĩnh chủ đại nhân là một người rất giàu có!”

“Muốn làm được nhiều bánh như vậy phải có rất nhiều đầu bếp. Lĩnh chủ là quý tộc cao quý à?”

“Làm sao một đại quý tộc có thể đến nơi nghèo khó này của chúng ta được!”

 “Nếu là do đấu tranh chính trị thất bại thì sao?”

“Nghe nói gì chưa? Lĩnh chủ của chúng ta hóa ra là Vương tử. Tâm tình không tốt nên tới đến đây nghỉ ngơi.”


“Nói nhảm gì đó! Lĩnh chủ của chúng ta rõ ràng là thần tử của giáo hội nào đó!”

“…”

Vì sự việc phát bánh mật mà danh tính của Phỉ Lạc Ti được truyền đi càng ngày càng trở nên thái quá.

Nhưng sự thật lại không thể nói là giống như những gì thế giới bên ngoài đưa tin, chỉ có thể nói là hoàn toàn không liên quan!

Mặc dù Phỉ Lạc Ti là Lĩnh chủ, nhưng về tình hình trong lãnh thổ vẫn còn rất nhiều điều chưa rõ lắm, vốn dĩ y định tiến hành điều tra dân số, nhưng không cần nghĩ cũng biết sẽ vấp phải bao nhiêu phản kháng.

Y cũng biết các quan chức thành Đạt Nhã Khắc sẽ dùng những tin tức và phương pháp gì để phá hoại và kéo chân sau mình, vậy nên Phỉ Lạc Ti đã dứt khoát không cho bọn họ có thời gian cầm chân mình.


Truy cầu lợi ích là bản năng của sinh vật, chỉ cần lợi ích trước mắt đủ lớn thì kế hoạch của y có gì không thể làm được chứ?

Bữa tối khó nuốt và bữa sáng vẫn không ngon miệng đã mang lại cho y nguồn cảm hứng, quản gia Bố Lai Tư chỉ có thể dựa vào y, ông cũng không có lý do gì để chống lại, nói cách khác, những món ăn hắc ám đó không phải là sự phô trương sức mạnh, mà trái lại, có khả năng đó là những thứ tốt nhất bọn họ có thể nghĩ ra.

Vậy nên Phỉ Lạc Ti đã dứt khoát bắt đầu xuống tay từ điểm này, ra lệnh cho các người hầu nam khỏe mạnh gấp rút xây mười cái lò nướng lớn như pháo đài, đồng thời chọn ra hai mươi nữ nô lệ làm việc nhanh nhẹn nhất rồi dạy họ cách làm bánh mì mật ong theo dây chuyền.

Nguyên liệu chính của bánh mật ong rất đơn giản, bột mì, đường, trứng, chỉ ba thứ này, cộng thêm một ít muối, men, bơ và hạt vừng trắng.


Đây là công thức làm bánh cấp một đơn giản nhất, hiệu quả cao và cũng rất đơn giản, nó chỉ có thể giúp người ăn tăng thêm một chút cảm giác no và một lượng máu không đáng kể.

 [Bánh mì mật ong (Cấp 1)]: Bánh mì mật ong không có mật ong, điểm nổi bật của chiếc bánh nằm ở phần đáy giòn, đường và mè làm thăng hoa hương vị thơm ngon của bánh, sau khi ăn xong thanh máu sẽ được cộng thêm 10, cảm giác no cộng thêm 5.

Phương pháp làm bánh mì mật ong cũng không khó, tất cả các nguyên liệu làm bánh đều có sẵn trong kho của Lãnh chúa.

Các nô lệ đã sớm bị tẩy não, vậy nên tính nô còn rất lớn, không hề ngần ngại trước mệnh lệnh của Phỉ Lạc Ti, khi Phỉ Lạc Ti yêu cầu họ tắm rửa sạch sẽ, bọn họ đã dùng lực mạnh đến mức gần như rách cả da.


Sau đó có người mang quần áo sạch đến cho bọn họ thay, tuy các nô lệ có chút do dự nhưng cũng nhanh chóng làm theo mệnh lệnh.

Sau khi tắm rửa sạch sẽ, thay quần áo sạch sẽ và chuẩn bị hết mọi việc, bước tiếp theo chính là làm bánh mì mật ong.

Khi các nô lệ biết mình sắp được dạy bí quyết chế biến món ăn bí mật, bọn họ phấn khích đến mức suýt ngất đi.

Hơn nữa, làm bánh mật quả thực không khó, vậy nên mẻ bánh chưa chín đầu tiên đã làm mê hoặc tất cả các sinh vật sống trong phủ lãnh chúa.

 “Không tệ.” Vẻ mặt y không có nhiều biểu cảm, như thể y không phải là người ăn một lần năm mươi cái bánh mì mật ong vậy.

Trong game Truyền Kỳ, để hạn chế tích lũy buff quá nhiều, hệ thống game có cài đặt ‘Dược Tính’ cho thuốc và ‘Độ no’ cho thức ăn.


Khi độ no vượt quá 100 thì buff của thức ăn sẽ giảm đi một nửa, khi độ no vượt quá 200 thì người đó sẽ chết.

Thuộc tính của bánh mì mật ong là món ăn phổ biến dành cho người mới bắt đầu chơi lên cấp 10, nhưng sau khi đạt đến cấp độ cao, thuộc tính no chỉ được cộng 5 là một trở ngại.

Ở trong game, ngay cả người chơi cấp 300 cũng không thể thoát khỏi hạn chế này. Nhưng mà, xét cho cùng thì thế giới thực và trò chơi không giống nhau. Dưới sự ảnh hưởng của quy luật thế giới, bây giờ Phỉ Lạc Ti cấp 300 đã rất gần với sự tồn tại của [ Thần], y không bị ảnh hưởng bởi thiết lập giảm ‘Dược Tính’ và ‘cảm giác no’ nữa.

Nhưng vì bánh khá thơm ngon nên Phỉ Lạc Ti thường giữ lại rất nhiều để làm đồ ăn vặt.

Dù không hề tỏ ra cảm xúc “vui vẻ hay khen ngợi” nhưng hai mươi “Đầu bếp” vẫn tỏ ra vô cùng kích động.


“Những đầu bếp nữ và công nhân nướng bánh mỗi người 5 cái, trẻ dưới mười lăm tuổi mỗi người 4 cái, còn những người khác thì mỗi người 3 cái. Cầm đi chia đi.”

Phỉ Lạc Ti vừa dứt lời, vẻ mặt tất cả mọi người ở đây đều hiện lên mấy chữ: Không thể tin được.

Những túi bột mì hảo hạng không có vỏ trấu, trứng gà và đường trắng cực đắt tiền được dùng để làm bánh mật, không ai hiểu rõ sự quý giá của bánh mật hơn họ, nhưng Lĩnh chủ đại nhân lại nói: “Mang đi chia cho mọi người đi.”

Bọn họ cảm thấy như mình đang mơ, nhưng rồi lại cảm thấy đầu óc của mình không thể tưởng tượng ra được giấc mơ hoang đường như vậy.

“Lĩnh chủ đại nhân!” Quản gia Bố Lai Tư không thể tin nổi nên đã lên tiếng hỏi lại: “Ngài muốn chia phần đồ ăn quý giá như vậy cho đám nô lệ thấp hèn này sao?”

“Ông đang dạy tôi cách làm việc à?” 

Giọng điệu của Phỉ Lạc Ti rất bình tĩnh, nhưng chính giọng điệu bình tĩnh đó lại khiến sắc mặt Bố Lai Tư tái nhợt.

Đối với một quý tộc thì, bị nô lệ chất vấn là điều rất xấu hổ, đặc biệt là bị chất vấn trước mặt những nô lệ khác.

Mặc dù Bố Lai Tư là quản gia ở Phủ Lãnh chúa, nhưng đáng tiếc một điều là, ông cũng là nô lệ, chỉ có điều, ông là nô lệ có địa vị cao nhất ở đây mà thôi.

Trong nháy mắt đó, rất nhiều cách tra tấn đến chết hiện lên trong đầu ông, Bố Lai Tư bị những tưởng tượng của mình dọa cho sợ đến mức cơ thể mềm nhũn.

 “Lĩnh chủ đại nhân, ta không dám, ta không có ý đó.” Vào thời khắc sinh tử, con người có thể bộc phát ra tiềm năng to lớn của mình, để được sống, đầu óc ông xoay chuyển rất nhanh, “Ý…. Ý của ta là, ngài định phân phát những lương thực quý giá này cho bọn họ trong bao nhiêu ngày?”

Phỉ Lạc Ti thản nhiên nhìn ông rồi hỏi: “Theo ‘quy tắc’ thì bữa tiệc sẽ kéo dài bao lâu?”

Bố Lai Tư bị chỉnh cho mềm chân lập tức trả lời: “Ba mươi ngày.”

 “Vậy thì phát bánh trong ba mươi ngày đi.”

Giá cả ở Lan Tư Duy Lợi không thấp, loại bột rẻ nhất cũng có giá 20 đồng một cân, nhưng đây là bột mì chứ không phải bột trấu lúa mì, bột thật dùng làm bánh mật có giá 1 đồng bạc, tương đương với 100 đồng một cân. Trứng gà Cô Cô thì có giá 2 đồng bạc một cái, đường bột có giá 1 đồng vàng, tương đương với 1w đồng một cân, bơ có giá 2 đồng bạc, tương đương với 200 đồng một cân, men và hạt vừng trắng cũng không hề rẻ.

Dù sao thì giá nguyên liệu để làm nên một chiếc bánh mật ong cũng hơn một trăm đồng!

Mỗi người hai cái, nếu có hơn 10.000 người đến nhận thì chi phí một ngày là sẽ là 300 đồng vàng, ba mươi ngày là 9.000 đồng vàng.

Sau khi Bố Lai Tư hoàn thành phép tính trong đầu thì hít một hơi thật sâu trong đau đớn.

Phỉ Lạc Ti vẫn rất bình tĩnh, nhưng trong mắt lại có chút mỉa mai, kinh phí cho bữa tiệc kéo dài ba mươi ngày là sáu mươi nghìn đồng vàng, Bố Lai Tư chi ra không chớp mắt, giống như bữa tiệc đó chỉ tốn sáu đồng vậy, nhưng khi chia những miếng bánh mì cho người dân và chỉ tiêu tốn có 9000 đồng vàng thì ông lại đau lòng như thể mình bị cướp mất chín mươi triệu đồng vàng vậy.


Ta Có Một Tòa Thành Mỹ Thực
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Ta Có Một Tòa Thành Mỹ Thực Truyện Ta Có Một Tòa Thành Mỹ Thực Story Chương 11
10.0/10 từ 50 lượt.
loading...