Súp Thưởng Để Dỗ Dành Guide Mèo Quyến Rũ
Chương 92
Văn phòng của Tae-beom nằm ở tầng 54 tòa nhà chính của trung tâm.
“Cao chết tiệt…”
Si-woo tựa trán vào tấm kính trong suốt của thang máy, qua đó có thể nhìn thấy toàn cảnh bên ngoài. Cảnh vật và con người bên dưới nhanh chóng thu nhỏ lại khiến cậu tò mò, cứ dán mắt nhìn xuống mãi.
Rồi cậu thẳng người, dán mắt vào bảng hiển thị, con số dần tiến gần 54.
Lý do duy nhất khiến cậu quyết định trực tiếp gặp Kang Tae-beom là để bênh vực Geon-ho.
Cậu định nói với anh rằng tai nạn lần này hoàn toàn do sự bất cẩn của mình, nên đừng trách phạt Kang Geon-ho, và cảnh cáo rằng từ nay đừng đối xử tùy tiện với hắn nữa.
Hình ảnh Geon-ho co rúm lại trước nắm đấm của mình hôm đó cứ ám ảnh cậu mãi. Cậu hiểu rõ ý nghĩa của phản ứng ấy. Bản thân cậu cũng có thói quen rụt cổ lại khi ai đó giơ tay lên với mình — một thói quen từ thuở nhỏ, thời gian trôi qua cũng khó mà bỏ được.
Cậu đoán được lý do vì sao Kang Geon-ho lại e ngại anh trai mình. Nếu phỏng đoán là đúng, cậu sẽ lấy lợi thế là tỉ lệ tương thích cao với hội trưởng để đối đầu với anh.
Cậu sẽ tuyên bố rằng, nếu dám đối xử tệ với em trai thì cậu sẽ không làm guiding cho nữa. Trước hết, cậu định hỏi thẳng về mối quan hệ giữa hai anh em họ.
“Hôm nay nhất định phải moi hết cho bằng được.”
Cậu hít một hơi thật sâu, ưỡn ngực lấy tinh thần, tự nhủ hôm nay sẽ giải đáp toàn bộ những nghi vấn đã chất chồng trong đầu.
Những điều cậu muốn biết không chỉ một hai chuyện — vì sao Kang Tae-beom đối xử với em trai như kẻ thù, anh có thực sự ghét thú nhân không, và cả quá khứ của Kang Geon-ho nữa.
Tất cả đều là những câu hỏi mà cậu không thể hỏi trực tiếp Geon-ho — vì hắn là người yếu mềm.
So với việc hỏi một Geon-ho đầy thương tích, cậu thấy tìm đáp án từ anh trai hắn sẽ tốt hơn. Cậu muốn nghe trực tiếp từ người trong cuộc, không qua lời kể của người ngoài.
Ting—
Thang máy cuối cùng cũng đến tầng 54. Đang chìm trong suy nghĩ, Si-woo nuốt khan khi cánh cửa mở ra nhẹ nhàng.
Dãy hành lang dài tĩnh lặng khiến cậu bỗng chốc căng thẳng. Tầng 54 chỉ có đúng một cánh cửa, có vẻ cả không gian rộng lớn này chỉ mình Kang Tae-beom sử dụng.
Cậu cố tình sải bước đầy tự tin, ngẩng đầu thật cao. Mỗi khi căng thẳng, cậu có thói quen ngẩng đến mức phần gáy gấp lại.
Bất chợt, cậu thấy mừng vì đã ăn sushi trước khi đến. Nhờ vậy mà giờ có sức.
Băng qua hành lang dài, cậu đứng trước cửa văn phòng. Cộc cộc — không chút do dự, cậu gõ cửa và chờ phản hồi. Cậu đã chuẩn bị tâm lý sẵn sàng.
“…”
Thấy bên trong im lìm, cậu lại gõ cửa. Nhưng dù chờ khá lâu vẫn không có tiếng trả lời từ Kang Tae-beom.
Chẳng lẽ anh đã đi đâu? Trước khi rời ký túc xá, Si-woo đã dùng bảng điều khiển để xác định vị trí hội trưởng. Guide chuyên trách có thể định vị Esper phụ trách của mình.
Hơn nữa, vị thư ký từng nói hội trưởng hầu như luôn ở văn phòng. Khi không có cổng hoạt động, anh gần như cả ngày ở đây làm việc hành chính. Tin vào lời đó, cậu mới tới tìm.
“Đi đâu mất rồi…”
Yên tâm đến đây mà hóa ra lại uổng công. Si-woo cắn môi, nhìn cánh cửa đóng kín. Bao công sức lấy can đảm mà quay về thì thật phí.
Nhưng cậu cũng không thể tự tiện vào phòng khi chủ không có. Đang định tiếc nuối quay lưng thì đột nhiên, cơ thể lại nghiêng về phía cánh cửa.
Si-woo chớp mắt to, nắm lấy tay nắm cửa — một hành động không xuất phát từ ý thức của cậu.
Bỗng dưng, cậu thấy thôi thúc phải mở cửa. Không rõ lý do.
Cảm nhận được sự bất thường, mắt cậu nheo lại. Cậu có cảm giác như ai đó bên trong đang gọi mình. Do dự một chút, cậu dứt khoát mở toang cánh cửa.
Ngay khi tầm mắt quét qua không gian rộng lớn bên trong, điều đầu tiên lọt vào mắt là chiếc bàn làm việc. Như bị hút bởi nam châm, ánh nhìn của cậu từ đó trượt xuống dưới. Một thân hình cao lớn đang ngồi bệt trên sàn.
Vừa thấy gương mặt nghiêng về một bên của Tae-beom, Si-woo lập tức lao đến.
“Anh ổn chứ?”
Cậu quỳ xuống để quan sát kỹ hơn. Chưa dám chạm vào người, chỉ dùng mắt nhìn… và kinh hãi.
“Chết tiệt…”
Phần hàm dưới của Kang Tae-beom ướt đẫm máu đỏ sẫm. Cổ và quần áo anh cũng lấm đầy máu.
“Tôi… tôi sẽ gọi người, anh chờ chút.”
Cậu cố giữ giọng bình tĩnh nhất có thể, lấy điện thoại ra. Đôi mắt nhắm nghiền của Kang Tae-beom không hề động đậy, trông như đã bất tỉnh.
Nếu là Kang Geon-ho, Yoo Ji-han hay em út, hẳn tín hiệu khẩn cấp đã được gửi tới Si-woo từ lâu.
Nhưng Tae-beom lại chặn thông tin, không cho guide kiểm tra chỉ số sóng năng lượngcủa mình. Vì thế, ngay cả guide chuyên trách cũng không nhận được tín hiệu cảnh báo.
Trong tình huống thế này, không nhận được trợ giúp là điều tất yếu. Khi Si-woo tìm nút gọi, các đầu ngón tay khẽ run — lạ ở chỗ, tay cậu chẳng nhanh nhẹn như ý muốn.
Cơ thể liên tục nghiêng về phía Kang Tae-beom, đến mức khó giữ thăng bằng. Chẳng lẽ là do tỉ lệ tương thích?
Theo bản năng, Si-woo phát tán guiding ra xung quanh. Trước mắt là phải gọi người đã. Nên gọi ai? Cân nhắc giữa thư ký và Yoo Ji-han — người có thể dịch chuyển tức thời — cậu định gọi cho Yoo Ji-han.
Ngay khoảnh khắc ngón tay ấn nút gọi, một bàn tay to lớn bất ngờ vươn tới, giật phăng điện thoại. Là tay của Tae-beom.
“Cái…!”
Bị giật điện thoại quá nhanh, Si-woo ngẩng đầu lên với vẻ sững sờ, chưa kịp nói hết câu.
“Không cần gọi.”
Tae-beom cầm điện thoại của cậu, thản nhiên tắt nguồn. Khuôn mặt điềm tĩnh, chẳng giống người vừa bất tỉnh.
“Anh… anh có biết là vừa chảy máu rất nhiều không?”
Thấy anh dường như không ý thức được tình trạng của mình, Si-woo chỉ thẳng vào cổ và quần áo đẫm máu, bảo anh đưa lại điện thoại. Nhưng chỉ nhận về một thái độ hờ hững.
“Không sao.”
Mắt Si-woo trừng lớn vì sốc. Cậu muốn quát “Không sao cái gì mà không sao!” nhưng kỳ lạ là lại không phát ra tiếng to được. Có gì đó không ổn.
“Không phải chuyện đáng để báo động.”
Tae-beom với gương mặt bình thản, rút khăn tay từ túi ra lau máu. Có vẻ anh định sẽ không cho ai biết chuyện này.
Điên rồi sao. Nên mới phán đoán không ra hồn thế này à.
Nhân lúc Tae-beom đang lau máu, Si-woo định giật lại điện thoại của mình. Cậu vốn không phải kiểu nghe “đừng làm” là sẽ thôi. Cậu đã tính gọi Yoo Ji-han ngay lập tức để báo về tình trạng của hội trưởng.
Cậu lao người tới, vươn tay hết mức về phía điện thoại, nhưng thất bại. Ngay trước khi đầu ngón tay kịp chạm tới, Tae-beom đã nhanh tay giật lấy trước.
“Không có gì nghiêm trọng, đừng báo cho ai.”
anh thậm chí bẻ gãy đôi điện thoại khiến Si-woo không còn cơ hội thử lại. Si-woo trố mắt nhìn anh đầy ngỡ ngàng.
Đã đổ cả xô máu mà bảo “không có gì” ư. Cậu muốn hỏi thẳng xem đầu anh có vấn đề không à, nhưng còn bao nhiêu điều khác muốn nói khiến đầu óc như muốn nổ tung. Những lời định nói ra đã dồn lên tới cổ, cuối cùng lại rối tung, chẳng thốt được câu nào.
“Tránh ra chút.”
Nhìn Si-woo chỉ mấp máy môi, Tae-beom hất cằm khẽ ra hiệu. Hai người chỉ cách nhau một khoảng ngắn, vươn tay là chạm được.
Si-woo ngậm chặt cái miệng “hỏng” của mình lại, hít sâu như nuốt cơn giận, rồi chậm rãi lùi ra sau.
Nhưng cậu không rời đi hẳn. Chỉ kéo giãn khoảng cách vừa đủ. Tựa lưng vào chân bàn thư ký, cậu ngồi thẳng lưng, cảm thấy ít nhất mình phải giữ đầu óc tỉnh táo.
Kang Tae-beom rõ ràng không bình thường. Bên ngoài thì trông có vẻ ổn, nhưng bên trong chắc chắn đã hỏng nặng. Người mất nhiều máu thế kia làm sao mà ổn được.
“Anh hay bị thế này… sao?”
Si-woo chăm chú nhìn Tae-beom lau sạch máu bằng khăn và giấy, rồi hỏi. anh hành xử cứ như đây là chuyện thường ngày, sự điềm tĩnh ấy càng khiến Si-woo lo lắng hơn.
“Thỉnh thoảng.”
Tưởng sẽ bị phớt lờ, ai ngờ lại được trả lời đàng hoàng.
“Anh bị bệnh gì? Thư ký biết không? Không biết chứ gì? Chặn kiểm tra chỉ số sóng cũng là để giấu bệnh đúng không?”
“guide Han Si-woo.”
Gấp lại chiếc khăn tay ướt máu, Tae-beom nhìn cậu bằng gương mặt vô cảm quen thuộc.
“Chuyển lời xong thì đi.”
Càng lúc, ánh mắt của anh càng lạnh. Chỉ với ánh nhìn thôi cũng đủ dập tắt khí thế của người khác. Ngày mưa tầm tã, khi gặp nhau lần đầu trên ghế đá, anh cũng đã nhìn Si-woo bằng ánh mắt đó.
“Không.”
Đôi mắt xanh lam của Si-woo cũng lạnh băng đáp lại.
“Nếu không nói thì tôi sẽ khai tuốt ra hết.”
Cùng lời cảnh cáo đầy hằm hằm, cậu ngẩng cằm lên cao. Nhưng ngẩng quá mức, đến nỗi gáy va thẳng vào bàn. Bốp! Một tiếng động vang dội.
“Ư…!”
Va mạnh đến mức bàn cũng rung lên.
Si-woo ôm lấy gáy đang tê rần thì bất ngờ Tae-beom lao tới. Thấy anh áp sát như muốn chụp lấy mình, cậu hoảng hốt vung nắm đấm.
“Đứng yên.”
Tae-beom dùng tay trái giữ chặt cổ tay mảnh khảnh của cậu, còn tay kia thì chộp lấy chiếc bình hoa đang rơi xuống đầu.
Thấy chiếc bình hoa lớn trong tay anh, Si-woo mới nới lỏng nắm đấm. Bên trong bình còn chứa cả nước.
Suýt nữa thì vỡ đầu… Trong khoảnh khắc vừa thoát hiểm, một giọt máu đỏ sẫm rơi xuống đùi Si-woo.
Máu từ mũi Tae-beom lại bắt đầu chảy. Si-woo giật mình hít một hơi, theo phản xạ đưa tay về phía gương mặt anh. Vừa nhìn thấy dòng máu sẫm đỏ tràn xuống nhân trung, cơ thể cậu như bị thôi miên mà hành động.
“Chảy máu gì mà…”
Cậu còn định trách “nhiều thế này” thì chợt nhận ra mình vừa phạm sai lầm.
Ngay khi bàn tay chạm vào gương mặt lấm máu ấy, toàn thân cậu nóng bừng lên như lửa, nhiệt độ cơ thể tăng vọt. Muốn rút tay lại thì đã muộn. Khoảnh khắc guiding truyền sang, cơ thể đã không còn nghe theo ý chí.
Chết tiệt, toang rồi.
Ánh mắt Tae-beom lúc này cũng mang biểu cảm gần giống hệt Si-woo.
Súp Thưởng Để Dỗ Dành Guide Mèo Quyến Rũ
