Súp Thưởng Để Dỗ Dành Guide Mèo Quyến Rũ
Chương 91
Esper, khi thời gian và kinh nghiệm tích lũy, sẽ trở nên mạnh mẽ và vững vàng hơn. Đây là chân lý áp dụng cả cho guide và người thường.
Nhưng với một số esper, chân lý hiển nhiên ấy lại không đúng. Càng sử dụng năng lực, sức mạnh của họ càng hao mòn hoặc cơ thể càng bị tổn hại.
Những esper mang vận mệnh năng lực sẽ biến mất — phần lớn trong số họ hoặc giấu kín triệu chứng, hoặc phủ nhận số phận đó.
Shin Dae-han, cựu tổng hội trưởng hội, chỉ mới đảm nhận chức vụ chưa lâu thì bắt đầu xuất hiện triệu chứng bất thường về cơ thể. Khi đó, Hàn Quốc đang ở thời kỳ đỉnh điểm của tình trạng quá tải gate, bầu không khí vô cùng căng thẳng.
Ông đã giấu việc năng lực suy giảm suốt nhiều thập kỷ, và vì thế, cơ thể bị phá hủy đến mức không thể cứu chữa.
Ông có thể che giấu triệu chứng lâu như vậy là nhờ năng lực của mình — Shin Dae-han là một esper hệ trị liệu quý hiếm, năng lực hiếm chỉ sau hệ tinh thần.
Chính vì thế, có rất nhiều nơi cần tới ông và chìa tay cầu cứu. Đó là lý do ông không thể buông bỏ vị trí.
Ông đã vắt kiệt những tàn dư năng lực đã cạn sạch như vắt giọt nước cuối cùng từ chiếc khăn khô. Trong quá trình ấy, ông dùng chính năng lực trị liệu của mình để vá víu cơ thể hư hại.
Giờ đây, cơ thể ông chẳng khác nào chiếc lá khô — chỉ còn chờ vụn nát.
[Có lẽ ta không qua nổi năm nay.]
Tae-beom ngồi phịch xuống sàn, tay giữ chặt phần hàm dưới đã đẫm máu, cố lấy lại hơi thở. Cơn đau âm ỉ lan từ ngực trái khiến anh thở dồn dập trong chốc lát.
[Có cậu ở đây, ta mới yên tâm mà đi được.]
Tựa lưng vào chân bàn, Tae-beom chờ máu ngừng chảy. Như báo hiệu cho đợt chảy máu, thứ vốn dừng nhanh chóng giờ lại tuôn ra từng mảng đặc quánh.
Dù vậy, anh vẫn bình thản, không hề vội vã tìm điện thoại hay gọi thư ký, chỉ im lặng chờ triệu chứng dịu xuống.
[Đừng làm quá sức. Tình hình bây giờ không giống trước nữa.]
Máu đỏ rỉ ra từ kẽ ngón tay đang che mũi. Có lẽ vì mất nhiều máu quá đột ngột, tầm nhìn trở nên mờ nhòe.
Nhắm mắt lại, Tae-beom hồi tưởng lại cuộc trò chuyện với cựu tổng hội trưởng một lần nữa. Câu “tình hình bây giờ không giống trước” của ông cứ vang lên trong đầu, nhưng thứ còn lại rõ nét nhất vẫn là giọng nói bình thản khi nói rằng ông khó lòng qua khỏi năm nay.
Shin Dae-han — người đã cho chàng trai Tae-beom mới thức tỉnh năng lực ở tuổi đôi mươi một mục tiêu sống.
Nếu không có ông, Hội Baekya đã chẳng thể tồn tại. Tae-beom đã dựa vào sức của ông để lập Hội, dồn hết sức mình tạo ra thành tích vượt mức trong thời gian ngắn chỉ vì một lý do duy nhất.
Khi Tae-beom đang ho ra thứ dịch ẩm ướt và với tay mở ngăn kéo bàn để lấy thuốc, một bóng đen lớn vụt vào tầm nhìn mờ mịt của anh.
Anh đưa tay gọi cái bóng khổng lồ trông như quái thú ấy. Mỗi khi cơn đau trong cơ thể trở nên nghiêm trọng, ảo ảnh này lại xuất hiện.
Khi anh vẫy tay, hình dạng mờ nhòe dần rõ ràng hơn — thứ đầu tiên đập vào mắt là chiếc đuôi rậm lông. Đó là thứ mà hồi nhỏ Tae-beom rất hay chạm vào và nghịch.
“Lại đây.”
Đôi tai hình tam giác khẽ động khi nghe thấy giọng anh. Nhưng nó không chạy lại ngay mà chỉ phát ra tiếng r*n r* yếu ớt, nằm bẹp xuống đất vì sợ sệt.
Tae-beom vẫy tay thêm lần nữa, chiếc đuôi to lớn bắt đầu khẽ quẫy qua quẫy lại.
Anh lau máu, kiên nhẫn chờ cho đến khi con chó đen không nhận ra mình bớt cảnh giác. Vì biết đây chỉ là ảo giác, nên dù nó có nhe răng, anh cũng không nổi giận — chỉ lặng lẽ chờ đợi.
*****
Tí tách. Trong khi đi vệ sinh ở phòng tắm ký túc xá, Si-woo vô thức dụi mũi.
Cậu cảm thấy bên trong sống mũi có chút lạnh, liền nghiêng đầu khó hiểu. Tưởng chừng sắp chảy máu cam, nhưng trên tay không dính gì.
Cậu xả nước bồn cầu, rửa tay, rồi rời phòng tắm. Không về phòng ngay, cậu loanh quanh ở phòng khách, thậm chí nhón chân liếc nhìn lên tầng trên.
“Sao ngủ lâu thế không biết…”
Ánh mắt Si-woo hướng thẳng về cánh cửa phòng Geon-ho.
Đã hai ngày kể từ khi hắn tỉnh lại, nhưng Geon-ho vẫn đang hồi phục. Tác dụng phụ của thuốc ức chế kéo dài hơn cậu tưởng, tình trạng của hắn vẫn chưa tốt lên.
Geon-ho chỉ suốt ngày ngủ li bì. Khi tỉnh thì trông bình thường, nhưng một khi đã ngủ thì phải hơn mười tiếng mới mở mắt. Tuy so với bị đau thì còn đỡ, nhưng vấn đề là Si-woo bắt đầu chán.
Cậu cào cào khóe môi cụp xuống của mình, rồi nheo mắt dữ tợn, nhìn chằm chằm cửa phòng Geon-ho một lúc lâu.
Không có động tĩnh gì. Hôm nay hắn cũng ngủ rất lâu.
“Anh đang làm gì đấy?”
Bất ngờ bị tiếng gọi làm giật mình, Si-woo co người lại. Vì mải tập trung vào cửa phòng Geon-ho nên cậu chẳng nghe thấy Seo-jun đến gần.
“Không phải định vào phòng Geon-ho hyung đấy chứ?”
Seo-jun liếc lên tầng theo ánh mắt Si-woo, rồi chặn ngay trước cầu thang. Si-woo thở khẽ bằng mũi, ra vẻ bất mãn.
“Đã nói bao nhiêu lần là không vào mà.”
“Làm sao em tin được chứ. Guide nói dối giỏi lắm mà.”
“Cái thằng này…”
Si-woo làm động tác như định đánh, nhưng Seo-jun chẳng buồn giả vờ tránh. Điều đó lại khiến cậu càng bực hơn, vì nhớ đến Geon-ho — chỉ cần cậu siết tay lại là hắn đã tự lùi ra rồi.
“Ăn cơm trước đã.”
Quan sát nét mặt Si-woo, Seo-jun lắc lắc túi đồ ăn trước mặt cậu. Dù vẫn còn giờ làm, cậu ta đã ghé qua để mang cơm cho Si-woo, lát nữa sẽ lại phải đi ngay.
“Chưa ăn trưa đúng không?”
“Không muốn ăn.”
Si-woo quay lưng tránh, nhưng không về phòng mà lại đi ra phòng khách.
“Thật sự không ăn à?”
“Không ăn.”
Thực ra Si-woo đang… khá là chán. Không có Geon-ho ở bên liên tục bắt chuyện, cũng chẳng có Yoo Ji-han làm phiền, nên sự tĩnh lặng của ký túc xá lại càng rõ rệt. Điều đó khiến cậu ngại ở một mình.
“Cả sáng cũng chưa ăn mà.”
Seo-jun ngồi xuống sofa cạnh Si-woo, mở hộp đồ ăn ra. Dù cậu nói không ăn, Seo-jun vẫn cố tình cho cậu thấy bên trong.
“Nếm thử đi. Là món anh thích đấy.”
Si-woo chống cằm, chỉ đảo mắt liếc hộp cơm mà Seo-jun đưa tới. Quả thật đúng như lời cậu ta, đó là món cậu thích — bụng cá ngừ và cá hồi sushi, mua từ tiệm cao cấp.
“Hôm trước Ji-han hyung mua, anh ăn ngon lành còn gì.”
“…Không đói.”
“Không đói thì vẫn phải ăn đủ bữa chứ.”
Seo-jun xé bao đũa và đưa cho Si-woo. Nhờ chọn đúng món nên cuối cùng cậu cũng miễn cưỡng gắp một miếng sushi.
Thấy đôi má Si-woo sau lâu ngày lại phồng lên khi ăn, Seo-jun thầm thở phào. Gần đây, từ khi Geon-ho ngủ nhiều hơn, lượng ăn của guide giảm hẳn.
Cậu chẳng ăn gì khi Geon-ho ngủ. Đồ ăn vặt vốn mê cũng bỏ qua, chỉ đợi anh tỉnh dậy để cùng ăn.
Nhưng Geon-ho lại đang mất khẩu vị vì tác dụng phụ của thuốc ức chế, hầu như không đụng tới thức ăn. Thế nên Si-woo cũng theo đó mà bỏ bữa.
Chẳng phải tâm linh tương thông gì, thế mà lại làm chuyện vô nghĩa này. Mỗi lần thấy Si-woo ngày càng gầy đi, Seo-jun lại bực bội trong lòng.
“Ăn với cơm nữa đi.”
Khi Seo-jun nhắc, vì thấy cậu chỉ gắp cá mà không ăn cơm, Si-woo chỉ đáp lại bằng một tiếng hừ mũi. Seo-jun bật cười, vừa ăn vừa ngắm đôi môi đang bận rộn nhai nuốt, rồi ánh mắt khẽ chuyển lên má trắng mịn của cậu.
Trên má ấy vẫn còn dấu bàn tay mờ mờ — vết Si-woo tự để lại khi ngủ. Vốn đã có thói quen gãi ngứa, mà khi căng thẳng cậu càng gãi mạnh, để lại những vết xước li ti trên người.
“Hay là cắt móng tay đi.”
Seo-jun nói vu vơ, cố để giọng tự nhiên, tránh chọc giận cậu.
“Gãi thế sẽ bị thương đấy.”
Không thấy phản ứng, cậu bèn thêm vào:
“Nếu lười thì để em cắt cho.”
Ngay lập tức, Si-woo nhíu chặt mày, đặt đũa xuống như thể vừa mất hứng ăn.
“Em chỉ nói vậy thôi. Không thích thì thôi.”
Seo-jun vội đính chính, nhưng cậu cũng không ăn tiếp nữa. Dù sushi vẫn còn một nửa, cậu thấy đã no, ăn thêm chỉ khiến bụng khó chịu. Biết vậy nên Seo-jun cũng không ép.
Đúng lúc đó, điện thoại reo lên trong túi Seo-jun — báo hiệu giờ nghỉ đã hết. Người phải đi làm là Seo-jun, nhưng vẻ mặt lưu luyến lại hiện trên gương mặt Si-woo.
“Hôm nay định làm gì?”
Seo-jun vừa chuẩn bị ra ngoài vừa hỏi.
“Không biết.”
“Vẫn ở ký túc xá chứ?”
“Đi nhanh đi.”
“Đừng vào phòng Geon-ho hyung đấy.”
Seo-jun cúi người xuống ngang tầm mắt cậu.
“Lúc anh ấy ngủ thì đừng vào. Em nói vậy là vì tốt cho anh đấy, guide.”
Si-woo dù mặt có vẻ khó chịu nhưng vẫn gật đầu. Thực ra, cậu vốn không định bén mảng tới phòng Geon-ho, cũng chẳng có ý lặp lại sai lầm trước.
Và hơn hết, hôm nay cậu có việc quan trọng phải làm.
Ban đầu không định làm trong hôm nay, nhưng cậu thấy nếu tiếp tục trì hoãn thì sẽ càng ngại làm, nên quyết định giải quyết ngay.
Sau khi Seo-jun rời đi không lâu, Si-woo thay sang đồ ra ngoài. Suy nghĩ một hồi, cậu chọn bộ đồng phục guide chỉnh tề nhất — vì “cái người đó” chắc sẽ bắt bẻ cả chuyện ăn mặc, nên cậu chỉnh cả cổ áo cho gọn gàng.
“Tôi ra ngoài một lát.”
Cậu lẩm bẩm hướng về cửa phòng nơi Geon-ho vẫn đang ngủ say, rồi rời ký túc xá. Mục tiêu của cậu là phòng làm việc của Tae-beom.
Súp Thưởng Để Dỗ Dành Guide Mèo Quyến Rũ
