Súp Thưởng Để Dỗ Dành Guide Mèo Quyến Rũ

Chương 85

Seo-jun bước vào phòng của Si-woo và hết sức cẩn thận đặt cậu xuống giường. Vừa rồi Si-woo còn khẽ nức nở, nhưng vừa đặt mông xuống ga trải giường, cậu lập tức chui tọt vào trong chăn như thể đã chờ sẵn.

Cách cậu chậm chạp bò vào chăn cho thấy tình trạng thật sự không ổn. Nhìn bóng lưng lảo đảo ấy khiến lòng Seo-jun càng thêm nặng nề.

“Guide-nim”

Cậu ta cố làm giọng mình dịu lại hết mức khi bước đến cạnh đầu giường.

“Là em sai.”

Không có phản ứng nào từ Si-woo, người đang trùm kín chăn, chỉ nghe thấy tiếng thở nén lại.

“Em đã không để ý đến tâm trạng của anh. Xin lỗi vì đã cư xử lạnh lùng.”

Cậu ta biết lẽ ra mình nên để tâm hơn, vì chuyện với Geon-ho chắc chắn đã làm anh ấy sợ hãi. Việc Si-woo hành động tùy tiện đâu phải chuyện mới, vậy mà hôm nay cậu ta lại không kìm được cơn giận.

“Thật sự xin lỗi. Thành tâm xin lỗi.”

Seo-jun nhớ lại cảnh Si-woo bị Geon-ho đè xuống, tay còn run lên. Dù đã rời khỏi phòng nhưng sự run rẩy ấy vẫn chưa biến mất.

“Anh cứ làm theo ý mình. Em sẽ không nói gì nữa.”

cậu ta vẫn lo việc Si-woo đi một mình, nhưng dù sao các anh khác cũng sẽ không để mặc anh ấy, nên giờ chỉ biết thành khẩn xin lỗi.

“Xin lỗi vì đã ép buộc. Cứ đi một mình nếu muốn, chỉ cần gọi khi anh muốn em tới.”

Khi Seo-jun đang nói những lời trái lòng mình, trong chăn khẽ vọng ra tiếng nói.

“…Nên mà…”

“Hả?”

Âm thanh mơ hồ, khó nghe đến mức thính giác của một Esper cũng không rõ.

“Mấy người… vậy mà… cái gì…”

“Anh nói gì?”

Seo-jun nheo mắt, cúi xuống gần hơn.

“Xin lỗi, ưm thật sự không nghe rõ.”

Tiếng nói vẫn yếu ớt. Si-woo ho khẽ, rồi sụt sịt và nâng giọng.

“Mấy người bận bỏ mẹ ra. Đồ khốn.”

Môi Seo-jun khẽ hé ra, vẻ mặt bàng hoàng chẳng khác lúc thấy Si-woo bật khóc.

Đúng là bận, nhưng không đến mức bỏ mặc Guide phụ trách. Chẳng lẽ anh ấy đã để ý chuyện đó sao?

“Nếu anh gọi, em vẫn có thời gian ra ngoài.”

“Xạo vừa thôi!”

Si-woo đạp tung chăn, quát lên. Có lẽ không còn sức ngồi dậy nên cậu vẫn nằm đó, thở dồn dập.

“Gọi thì cũng phiền, còn bày đặt kêu hãy liên lạc.”

Giọt nước mắt treo trên hàng mi dài rơi xuống má ướt. Có lẽ cậu vẫn chưa khóc xong.

“Tôi sẽ tự lo, đừng xen vào.”

Si-woo xoa thái dương đang nhức, quay lưng vào tường. Vừa khóc trước mặt Ha Seo-jun, vừa để cậu ta thấy mình chỉ mặc q**n l*t, cả hai chuyện đều khiến cậu xấu hổ không chịu nổi. Giờ cậu chỉ muốn trốn biệt như ở một hòn đảo xa xôi.

“Ra ngoài.”

Ít nhất cho đến khi bình tĩnh lại.

“…Biết rồi. Em ra đây.”

Seo-jun đứng lên ngay, nhưng chưa đi ngay.

“Nhưng mà, Guide-nim.”

Vẫn còn điều cậu ta muốn nói trước khi rời đi.

“Ngay bây giờ em cũng thấy phiền lắm.”

“Thế thì biến!”

Si-woo quay lưng ném gối vào cậu ta. Dù dùng hết sức, cái gối nặng vẫn chẳng bay được tới nơi.

“Thế mà em vẫn đến đây đấy.”

Seo-jun nhặt gối, đặt lại lên giường và tiến gần hơn. Đây không phải lời chọc giận, mà là thật lòng.

“Bận sấp mặt nhưng vẫn lo cho anh nên tới đây. Dù anh chẳng gọi.”

Si-woo mím môi, ngẩng cằm cao, ánh mắt ươn ướt nhìn thẳng vào cậu ta. Khóe mắt đỏ, dưới mũi và gò má trắng mịn đều ướt đẫm nước mắt.

Seo-jun nhìn khuôn mặt trắng ấy, nghiêm túc nói:

“Vậy nên nếu anh gọi, tất nhiên em sẽ đến. Sao lại không chứ?”

cậu ta nở nụ cười hiền quen thuộc, đặt gối lại đúng chỗ. Si-woo vẫn nhíu mày, chưa hiểu ngay.

“Dù phiền, em vẫn sẽ tới. Nên cứ thoải mái mà gọi. Nhất định đấy.”

Seo-jun nói rõ để cậu hiểu, vẫn chăm chú nhìn gương mặt tái nhợt ấy. Chân cậu ta chẳng muốn rời đi, chỉ muốn nghe cậu nói gì đó, dù là chửi.

“…Đau họng.”

Đúng lúc ấy, Si-woo ôm gối, khẽ lẩm bẩm.

“Muốn đi bệnh viện không?”

“Nước.”

Vừa nghe xong, Seo-jun lập tức bước ra cửa.

“Chỉ cần nước thôi à? Không đói à?”

Si-woo lắc đầu. Lúc này, cậu chẳng muốn bỏ gì vào miệng.

Seo-jun nhìn cậu, có chút lạ lẫm vì cậu từ chối ăn, rồi nhanh chóng đi lấy nước.

“Còn cần gì nữa không?”

Khát, Si-woo uống cạn ly nước Seo-jun mang về. Cậu mím môi, không đuổi cậu ta ra ngay, dường như vẫn còn điều muốn hỏi.

“Kang Geon-ho…”

“Vâng.”

Chắc lại định nói về Geon-ho nữa. Seo-jun nuốt xuống một tiếng thở dài nhưng vẫn lắng nghe.

“Anh ta không sai gì cả. Tôi là người chủ động guiding trước.”

Sau một hồi do dự, Si-woo lau khuôn mặt còn đẫm nước mắt.

Cậu lo vụ này sẽ khiến Kang Geon-ho bị liên lụy. Chỉ riêng việc hắn bị tiêm thuốc an thần mạnh có nhiều tác dụng phụ đã khiến cậu cảm thấy nặng lòng.

“Tôi tự ý vào phòng. Đáng lẽ phải cẩn thận hơn… nhưng đã không để tâm.”

Giọng lẩm bẩm càng lúc càng nhỏ. Càng nói, cậu càng thấy hối hận.

Đó vốn không phải tình huống bắt buộc phải guiding, vậy mà cậu đã làm một cách không cần thiết, để rồi gây rắc rối cho Kang Geon-ho.

Seo-jun chỉ lặng lẽ nhìn Si-woo đang chùng xuống. Khi cậu không nói thêm gì, cậu ta mới lên tiếng bằng cái giọng giả vờ hiền lành quen thuộc:

“Hết chuyện rồi à?”

“…Ừ.”

Seo-jun xoa gáy, ngừng lại một chút như để sắp xếp lời nói, rồi mở miệng trước khi Si-woo kịp bực.

“Em biết Guide-nim thích Geon-ho hyung, nhưng chuyện này không thể bỏ qua.”

“Tại sao?”

Chẳng phải chỉ cần giữ bí mật là xong sao. Si-woo nghĩ chỉ cần cậu và Ha Seo-jun im miệng thì chẳng ai biết.

“Anh biết tính hội trưởng của chúng ta mà.”

“Không nói là được.”

“Không được.”

Seo-jun nhún vai, lắc đầu.

“Guide bị thương mà lại không báo cáo sao được.”

“Tôi không bị thương.”

Si-woo giơ tay lên rồi hạ xuống, còn rung rung đôi chân khỏe mạnh. Dù sức đã kiệt nên không đi nổi, tay chân cậu vẫn nguyên vẹn, không gãy, không chảy máu.

“Khi nào soi gương rồi hãy nói.”

Ánh mắt lạnh lùng của Seo-jun lướt qua cổ và xương quai xanh lộ ra dưới cổ áo của cậu. Thảm hại hết chỗ nói.

Vết hickey đỏ hằn khắp làn da trắng muốt, xen lẫn vài dấu răng rõ rệt. Vì da vốn trắng nên càng nổi bật.

“Với lại Guide-nim đã bị một phen sợ hãi. Chỉ vậy thôi cũng là tổn hại rồi.”

Si-woo cố nghĩ ra lời phản bác. Có lẽ vì chưa thấy tình trạng trên cổ mình, hoặc có thấy thì vẫn sẽ bênh, cậu chỉ muốn bảo vệ Geon-ho.

“Dù sao thì tên đó cũng không làm gì sai.”

Không phải cố ý tấn công mình, nên cậu thấy không sao. Chỉ mong hắn tránh được cảnh bị anh trai mắng.

“Nằm xuống đi.”

Seo-jun vỗ tấm ga, kéo chăn ra. Si-woo chần chừ một chút nhưng vẫn ngoan ngoãn gối đầu nằm xuống. Dù chưa nghe câu trả lời mình muốn, nhưng cơ thể mệt mỏi thôi thúc cậu nằm nghỉ.

“Cảm ơn vì đã bênh Geon-ho hyung.”

Seo-jun kéo chăn đắp cho cậu, nhìn thẳng vào mắt. Lần này là thật lòng.

“Nhưng quyết định là do hội trưởng, không phải chúng ta.”

Giọng nói trầm thấp của Seo-jun khiến Si-woo mấp máy môi rồi cúi ánh mắt xuống.

Không phải vì đồng ý, mà vì cảm xúc khó diễn tả nghẹn lại trong cổ họng. Nếu mở miệng thêm, có lẽ nước mắt sẽ rơi nữa, nên cậu bỏ cuộc.

“Cứ nghỉ đi. Giờ sắc mặt anh thật sự rất tệ.”

Trước khi rời phòng, Seo-jun đưa mắt chỉ vào con thú bông nhỏ ở góc giường.

“Ôm con chuột đó mà ngủ cũng được.”

“Đừng gọi là chuột. Nó là chuột nhắt.”

Cũng thế thôi mà.

Seo-jun nghiêng đầu, nhìn Si-woo ôm con chuột bông rồi chậm rãi bước ra cửa. Tiếng “chít” vang lên quen thuộc khiến cậu ta quay đầu lại theo phản xạ.

“Guide.-nim”

Trước khi đóng cửa, cậu ta gọi một tiếng. Si-woo nhíu mày, như muốn hỏi “Sao còn chưa đi?”.

“Anh sẽ không rời hội chúng ta chứ?”

Nghe vậy, Si-woo cau mày hơn nữa, ôm chặt con chuột nhắt. Tiếng “chít” vang lên lần nữa như thay câu trả lời, nhưng ý nghĩa thật sự thì chẳng ai biết.

Seo-jun nhìn bóng lưng co lại của đối phương, rồi từ từ đóng cửa.


Súp Thưởng Để Dỗ Dành Guide Mèo Quyến Rũ
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Súp Thưởng Để Dỗ Dành Guide Mèo Quyến Rũ Truyện Súp Thưởng Để Dỗ Dành Guide Mèo Quyến Rũ Story Chương 85
10.0/10 từ 42 lượt.
loading...