Súp Thưởng Để Dỗ Dành Guide Mèo Quyến Rũ

Chương 84

“Anh không sao chứ?”

Si-woo chớp mắt trước giọng nói quen thuộc, gạt nước mắt. Khi nhìn rõ, gương mặt Ha Seo-jun — người đang nắm cổ tay mình — hiện ra.

“Cậu…”

Thấy Seo-jun xuất hiện mà không gây tiếng động, cậu mới thở phào nhẹ nhõm. Lúc này mới nhận ra cửa phòng đang mở toang. Vừa trở về ký túc, Seo-jun đã nghe thấy tiếng hét của Si-woo và lập tức lao tới.

“Guide-nim, thật sự không sao chứ? Có bị thương ở đâu không?”

Khi đặt chân xuống sàn, Si-woo không giữ nổi thăng bằng mà lảo đảo. Chân không hề bị thương, nhưng vì hoảng sợ nên chẳng còn chút sức lực.

“Hắn… hắn bị làm sao vậy?”

Si-woo tựa vào tay Seo-jun, nhìn về phía giường. Geon-ho, người vừa rồi còn ôm chặt lấy cậu, giờ nằm bất động như ngất xỉu.

Nhìn kỹ, trên cổ hắn cắm một ống tiêm lớn — loại thuốc an thần đặc chế cho Esper cấp S trở lên. Thuốc này nguy hiểm đến mức cấm dùng cho Esper cấp thấp, nên hiệu quả lập tức.

“Thứ đó… có sao không?”

Các mạch máu quanh chỗ tiêm nổi hằn lên đáng sợ, khiến cậu lo liệu cổ hắn có vỡ ra không.

“Có an toàn thật không?”

“Guide-nim.”

Seo-jun xoay người cậu lại, giọng trầm xuống.

“Em hỏi là anh không sao chứ.”

Vai bị cậu ta nắm đến mức đau, gương mặt lại mang vẻ giận dữ.

“Không sao cái quái gì! Nhìn tôi thế này mà bảo không sao à?”

Si-woo, vốn đang bức bối vì tim đập dồn dập, lại bị Seo-jun trừng mắt, liền hất tay cậu ta ra.

“Chẳng phải thấy anh không ổn nên em mới hỏi sao.”

Seo-jun vẫn đỡ cậu, để cậu dựa vào người mình. Si-woo ban đầu cố gạt ra, nhưng rồi đành im lặng. Sức lực đã cạn từ lâu, không còn đủ để giằng co với một Esper.

“Thật sự không bị thương ở đâu chứ?”

“Không.”

Cậu đáp cộc lốc, ánh mắt lại hướng về phía giường.

Geon-ho nhắm mắt chặt, chiếc đuôi khổng lồ biến mất, phần dưới bị bắp đùi che khuất nên không rõ tình trạng. Cậu chỉ mong hắn “chết lâm sàng” vài hôm, nuốt xuống hơi thở gấp.

“Mặc quần vào trước đi.”

Khi Si-woo vẫn còn nhìn chằm chằm, Seo-jun đã nhặt quần, để cậu tựa vào tường rồi đưa cho.

Đến lúc đó, Si-woo mới sực nhớ mình chỉ mặc độc q**n l*t, vội vàng kéo quần lên.

“Tên đấy ngủ hay bất tỉnh vậy?”

“Cả hai. Sẽ không tỉnh trong hai ngày. Thuốc này tác dụng phụ khá mạnh.”

Seo-jun tiến lại, rút ống tiêm ra khỏi cổ Geon-ho. Tiếng “phụt” vang lên, mũi kim dính đầy máu đỏ.

Chỉ tưởng tượng việc đó nằm trong cổ hắn thôi cũng khiến Si-woo rùng mình, quên cả thở.

“Có hại cho cơ thể không?”

“Không tốt chút nào.”

Seo-jun kéo chăn đắp cho Geon-ho, bỏ ống tiêm vào túi zip để trả lại sau.

Si-woo nhìn hắn bất động mà thấy bất an. Dù đã rút kim, mạch máu trên cổ và cằm hắn vẫn nổi hằn, co giật nhẹ.

Một liều đủ hạ gục Esper cấp SS thì chắc chắn là không lành mạnh. Tác dụng nhanh, nhưng đôi khi gây gánh nặng cực lớn lên tim.

“Vậy… sao còn dùng?”

Seo-jun hơi nghiêng đầu, nhìn cậu với ánh mắt khó tin.

“Bị như vậy mà anh vẫn lo cho Geon-ho à?”

“Không, chỉ vì cậu nói có tác dụng phụ thôi.”

“Guide-nim mới là người đang gặp nguy hiểm.”

Đôi mắt vàng của Seo-jun trở nên lạnh hẳn.

“Nếu không có thứ này thì không thể khống chế Geon-ho.”

cậu ta nhìn thoáng qua chỗ chiếc đuôi đen từng ở, rồi kéo Si-woo ra ngoài.

Khi cậu bước qua ngưỡng cửa vẫn còn ngoái lại nhìn, Seo-jun liền đóng sầm cửa, khiến cậu chớp mắt rồi trừng cậu ta.

“Nếu không đi nổi thì để em cõng.”

“Không cần.”

Cậu gạt phắt lời đề nghị, định bám lan can mà đi một mình, dù tim vẫn đập dữ dội, ngực còn tức nặng.

“Này, làm gì vậy!”

Seo-jun, đang đứng nhìn cậu gượng đi, bất ngờ bế bổng cậu lên. Hai tay cậu ta vòng qua lưng và dưới đùi, giữ chặt để cậu không vùng vẫy thoát ra.

“Để em đưa về phòng.”

“Bảo là không cần mà!”

“Sao không liên lạc với em?”

Si-woo nhăn mặt vì không hiểu câu hỏi đột ngột. Sức lực giãy giụa đã dùng hết khi đối phó với Geon-ho, nên giờ chỉ đành để mặc mình bị bế. Thực ra cậu cũng chẳng còn sức để đi.

“…Liên lạc gì cơ?”

“Sau khi nói chuyện xong với đội trưởng, anh quay lại thì phải báo một tiếng chứ.”

À, ra là chuyện đó. Si-woo xoa xoa phần ngực đang nhói, liếc Seo-jun.

“Ý cậu là liên lạc với Yoo Ji-han à?”

“Với ai cũng được. Tại sao không làm?”

“Có làm hay không thì liên quan gì đến cậu.”

Seo-jun mấp máy môi, nhưng rồi mím chặt như đang kìm cơn giận. Cậu ta im lặng bước xuống cầu thang một lúc, rồi để lại lời ngắn gọn:

“Lần sau hãy báo cho em hoặc Ji-han hyung.”

“Không thích. Tại sao tôi phải làm thế.”

“Hiện giờ trong trung tâm, chỉ còn mỗi anh là tân binh đi một mình đấy.”

Những Guide mới không nhạy cảm với dao động của Esper đều bắt buộc phải đi theo nhóm. Ngay cả khi đã có nhiều kinh nghiệm, họ vẫn thường đi theo cặp.

“Nếu một Esper có dao động bất ổn bất ngờ lao vào anh thì sao?”

“Tôi sẽ tránh.”

“Nếu tránh không kịp thì?”

“Tôi tránh được.”

“Wow, thật là…”

-Nói chuyện với người này chẳng khác gì đập đầu vào tường.

Nuốt xuống câu chửi, Seo-jun dừng bước. Vì đi cẩn thận nên họ mới chỉ xuống chưa được nửa cầu thang.

“Guide-nim, anh nghĩ em đang nói vì ai hả?”

Si-woo tránh ánh mắt, chỉ đung đưa chân, ý bảo mau im và xuống tiếp. Điều đó khiến Seo-jun càng bực.

“Em nói thế là lo cho sự an toàn của anh đấy.”

“Tôi không đến những nơi nguy hiểm.”

Seo-jun bật cười nhạt, khóe môi cong lên nhưng ánh mắt chẳng hề cười.

“Với một tân binh vụng về chưa kiểm soát nổi guiding mà đi một mình, thì nơi nào cũng nguy hiểm.”

Cậu ta bóp mạnh vào đùi Si-woo như để cảnh cáo. Cậu giật mình, trừng mắt nhìn đối phương như muốn cào cấu.

“Là tân binh thì nên biết giữ mình. Không phải sao?”

Seo-jun không hỏi kỹ tình huống, vì vừa mở cửa phòng Geon-ho ra là cậu đã đoán hết.

Rõ ràng Si-woo đã tùy tiện truyền guiding cho Geon-ho khi hắn đang ngủ say. Bản thân việc đó không sai, nhưng thời điểm lại quá tệ.

“Này, bỏ tay ra.”

Si-woo nhúc nhích phần đùi đang bị giữ chặt, định xuống đi bộ, nhưng Seo-jun phớt lờ, còn siết chặt hơn đôi chân gầy của cậu.

“Muốn chết hả?”

Si-woo vươn tay định bám vào lan can, nhưng lại túm lấy cổ áo Seo-jun. Cũng chẳng phải nắm chặt, chỉ đặt tay lên mà thôi.

“Tôi bảo bỏ tay ra.”

“Không.”

Seo-jun bướng bỉnh đáp lại, tiếp tục bước xuống. Làn da trần dưới gấu quần short mềm mại áp sát vào lòng bàn tay cậu ta. Cố tình nhìn thẳng phía trước để không để ý đến cảm giác đó.

“Bỏ tay ra, đồ khốn!”

“Ngồi yên. Trước khi em ném anh xuống.”

Giọng nói trầm thấp, cau mày của Seo-jun khiến chính cậu cũng sững lại. Cậu ta chỉ định nghĩ trong lòng, nhưng lại lỡ buột miệng. Bình thường những câu thô bạo hơn thế cậu ta vẫn nuốt vào được, vậy mà lần này…

“Đồ khốn…”

Chưa kịp rút lại lời, cậu ta đã nhận ngay câu chửi sắc lẹm.

Si-woo siết chặt hơn cổ áo cậu ta, thở hổn hển. Môi cậu mấp máy như đang chuẩn bị bắn thêm một tràng chửi, nhưng…

Hơi thở hổn hển dần đọng lại thành hơi nước, và mắt bắt đầu hoe đỏ.

Seo-jun chớp mắt liên tục, lặng lẽ nhìn cậu cúi gằm. Không lẽ anh ấy khóc? Ý nghĩ khó chịu vừa thoáng qua thì một giọt chất lỏng trong suốt đã đọng dưới cằm Si-woo.

“Guide-nim…?”

Tưởng là nước dãi, nhưng vai gầy của cậu khẽ run lên. Thấy vậy, Seo-jun mở to mắt, cúi xuống nhìn.

“Tại sao… tại sao lại khóc?”

Phản ứng bất ngờ này khiến cậu ta lắp bắp. Si-woo không phải kiểu người sẽ khóc trước mặt cậu, nên cậu ta thật sự bối rối.

“Đồ… khốn… kh-…”

Si-woo vẫn chỉ lẩm bẩm chửi, rồi đấm một cái vào ngực Seo-jun, bật ra tiếng nức nghẹn.

Seo-jun lập tức lao nhanh xuống cầu thang, chạy thẳng về phòng Si-woo. Thấy đôi vai người kia rung lên khi khóc, đầu cậu ta bỗng trống rỗng.


Súp Thưởng Để Dỗ Dành Guide Mèo Quyến Rũ
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Súp Thưởng Để Dỗ Dành Guide Mèo Quyến Rũ Truyện Súp Thưởng Để Dỗ Dành Guide Mèo Quyến Rũ Story Chương 84
10.0/10 từ 42 lượt.
loading...