Súp Thưởng Để Dỗ Dành Guide Mèo Quyến Rũ

Chương 81

Ánh mắt xanh thẫm của Si-woo cẩn trọng quét khắp căn phòng rộng. Phòng của Geon-ho vẫn độc đáo như mọi khi.

Ngay khoảnh khắc tầm mắt dừng lại ở chiếc giường lớn chiếm trọn trung tâm phòng, khóe môi cậu khẽ bật ra một tiếng cười khẽ.

“Thật sự đang ngủ luôn à…”

Geon-ho nằm dang tay chân ở chính giữa giường. Có vẻ hắn ngủ say đến mức không hề nhận ra sự hiện diện của Si-woo.

Nhìn dáng vẻ thảnh thơi, không cảnh giác, Si-woo bỗng thấy an tâm. Cậu bước chậm lại, tiến gần hơn để nhìn kỹ.

Không biết hắn ngủ từ lúc nào.

Đứng ở đầu giường, Si-woo cúi người xuống, ghé tai gần khuôn mặt đang ngủ say. Tiếng thở đều đặn vang lên, êm dịu như của một đứa trẻ.

Nghe âm thanh yên bình đó, cậu cứ thế ngắm nhìn gương mặt chìm sâu trong giấc ngủ.

Nhìn cách hắn nằm duỗi ngang tay chân, khóe môi cậu lại bất giác cong lên. Dáng vẻ trông như một gã đàn anh xã hội đen hùng hổ, vậy mà giờ lại ngủ ngoan như cừu, không hề cựa quậy, thật sự có chút dễ thương.

…Mình điên thật rồi.

Si-woo chớp mắt, tự ghét bỏ cảm xúc vừa thoáng qua, khẽ lắc đầu. Sao có thể thấy dễ thương một Esper cao to gấp đôi mình được chứ. Có lẽ cậu nên đi khám, chắc đầu óc thật sự có vấn đề.

“Này… bớt ngủ thôi.”

Ngắm đủ lâu, cậu lẩm bẩm như gọi, nhưng môi chỉ mấp máy chứ không định đánh thức.

Cậu muốn nói chuyện, nhưng biết Geon-ho đã thức trắng nhiều đêm vì mình nên không nỡ phá giấc. Nghĩ đến quầng thâm dưới đôi mắt dài của hắn, cậu càng im lặng.

Mà… không cần đi làm sao?

Cậu thoáng nghiêng đầu khi nghĩ đến Yoo Ji-han, lúc nào cũng bận rộn, và em út thì luôn tuân thủ thời gian làm việc. Rồi lại tự nhủ, chắc không sao đâu, bây giờ chẳng còn chuyện nguy cấp nữa.

Những tình huống mà sự có mặt của Geon-ho là bắt buộc gần như không còn. Tất cả là nhờ Hội Baekya. Nhờ họ, công chúng và các siêu năng giả đều thoát khỏi hiểm họa quái thú.

Giờ chẳng ai phải liều mạng làm việc nữa. Không khí trong trung tâm ngày càng ôn hòa, mâu thuẫn cũng giảm. Những cuộc trò chuyện căng thẳng về cổng giờ nhường chỗ cho chuyện sở thích hay kế hoạch sau khi nghỉ hưu.

“Bình thường chẳng ngủ được bao nhiêu, giờ mới gục thế này…”

Nhưng ngay cả khi được coi là anh hùng, Hội Baekya vẫn bận rộn không ngừng. Họ ra hiện trường mỗi ngày, không sót buổi nào. Yoo Ji-han – không phải thú nhân – thậm chí còn kín lịch hơn.

Trừ lúc ăn, hiếm khi Si-woo thấy được mặt anh. Cậu út thì ít việc nhưng cứ rảnh là đi tập, ngoài giờ tập thì dành hết cho guiding.

Qua thời gian sống cùng, Si-woo nhận ra hội Baekya bận hơn mình tưởng. Chỉ Geon-ho còn chịu đi dạo, còn lại toàn làm việc, tập luyện, hoặc chuẩn bị cho công việc mới.

“Các anh bao giờ mới nghỉ và chơi được đây…”

Dù tỏ ra chẳng để tâm, cậu vẫn âm thầm quan sát mọi nhất cử nhất động của họ.

Trái ngược với lời ca ngợi hào nhoáng, cuộc sống thường nhật của họ lại khô khan. Lặp đi lặp lại từng việc đến mức nhìn thôi cũng thấy ngột ngạt.

Giờ là thời bình rồi, đâu cần quá căng thẳng như thế nữa.

“Mấy người là ‘người đem lại hòa bình’ cơ mà. Thì phải sống sung sướng chứ.”

Si-woo lẩm bẩm, khẽ gõ vào cánh tay rắn chắc của Geon-ho. hắn vẫn không phản ứng.

Cậu gõ thêm vài lần nữa, nhưng Geon-ho vẫn ngủ yên. Thế là cậu áp sát, gối gần chạm mép giường. Khuôn mặt trắng trẻo khẽ xụ xuống vì buồn chán, chẳng ai trả lời mình.

“Ngủ đông à? anh là gấu hả? Hử? Là gấu à?”

Cậu lầm rầm, làm bộ như định nhéo tay hắn. Geon-ho chỉ thở đều, có khi ngủ tới sáng hôm sau.

Si-woo vừa lẩm bẩm vừa khẽ ngồi xuống mép giường. Sau đó, vì chán quá, cậu dần ngả hẳn xuống nằm cạnh.

“Không cởi áo…”

Bình thường hắn hay c** tr*n khi ngủ, vậy mà giờ mặc nguyên bộ đồ hôm qua.

Chẳng lẽ sau khi ngủ gục trên sofa tối qua, hắn ngủ thẳng đến giờ? Có lẽ Yoo Ji-han đã dùng năng lực mang hắn lên phòng. Nhìn dáng ngủ say này, cậu thấy phỏng đoán của mình hợp lý.

Nếu Ji-han ở đây, chắc sẽ khen cậu “suy luận” giỏi, rồi buông vài câu trêu chọc, thậm chí hỏi tại sao lại không cho mình ngồi lên giường.

Si-woo vốn chỉ cho phép mỗi Geon-ho được lên giường của mình. Giờ nằm cạnh hắn cũng chẳng có gì lạ – khi còn là mèo, ngày nào cậu cũng cuộn tròn ngủ cạnh anh.

“Kang Geon-ho.”

Cậu gọi cái tên đã quen miệng, rồi hơi nâng người dậy. Quan sát gương mặt ngủ say, cậu chậm rãi đưa tay ra, khẽ nắm lấy mu bàn tay to lớn ấy.

hắn đâu có bảo mình nắm, vậy mà cậu lại chủ động trước.

Khác với Ji-han, làn da của Geon-ho thô ráp hơn, như bẩm sinh đã dày. Cậu cứ mân mê màu da rám nắng ấy.

“Tôi hỏi đến đâu thì được đây…”

Cậu khẽ thì thầm.

“Tôi muốn biết hết.”

Si-woo siết tay hắn chặt hơn, giọng hạ xuống.

“Anh trai anh vì sao lại lạnh nhạt với anh? Và tại sao lại giấu bản thể?”

Nói xong, cậu l**m môi khô, bực vì mình chẳng biết rõ gì về Hội Baekya. Nhưng vẫn không dám hỏi thẳng.

“Nếu là chuyện khó nói thì đừng gượng. Không thoải mái thì thôi.”

Vừa nói, cậu vừa dùng cả hai tay bao lấy bàn tay hắn.

“Nhưng mà… tôi tò mò chết đi được.”

Rồi cậu truyền guiding, rất ít nhưng rõ ràng.

Đó như một kiểu “hối lộ”: Tôi sẽ không hỏi thẳng, nhưng mong anh tự kể.

Cậu thật sự muốn biết, kể cả lý do vì sao hắn ghét ngừoi nói dối đến thế.

“Sóng năng lượng của anh… sao lại thế này?”

Si-woo khẽ cau mày. Khi tiếp xúc, cậu có thể cảm nhận được sóng năng lượng rối bời của Geon-ho – rối hơn nhiều so với Ji-han.

Si-woo lần này không truyền guiding một cách mạnh mẽ như thói quen thường ngày, mà cực kỳ cẩn trọng, vừa quan sát sóng năng lượng của Geon-ho vừa nhẹ nhàng thả ra.

Sau trải nghiệm với Ji-han, cậu đã nhận ra cách làm trước đây của mình khá nguy hiểm. Từ nay, Si-woo tự nhủ sẽ học cách kiểm soát sức mạnh.

Cậu không muốn một lần nữa rơi vào tình huống gượng gạo với họ. Dù trong tình huống khẩn cấp thì không tránh được, nhưng ngoài ra, cậu tuyệt đối không định làm guiding vượt quá ôm ấp.

Giờ hội Baekya chẳng còn phải đối mặt với chuyện nguy hiểm nào nữa — nghĩ thế, cậu an tâm khép mắt lại.

Si-woo từ tốn tiến lại gần sóng năng lượng của Geon-ho, thả guiding ra như đang khẽ gọi tên hắn, đè nén sự nôn nóng và chờ đến khi sóng của đối phương đáp lại.

Nhưng đúng như dự đoán, không hề dễ dàng. Vì guiding được thả rất nhẹ, nên sóng năng lượng của Geon-ho vẫn yên ắng. Guiding với một Esper có tỉ lệ phù hợp thấp vốn dĩ không bao giờ là chuyện dễ.

Càng tập trung, gương mặt Si-woo càng nhăn lại. Dù tiếp xúc da thịt giúp cậu đọc được sóng của Geon-ho, guiding vẫn không được hấp thu mà chỉ trôi lơ lửng bên ngoài.

“Ăn chút đi chứ, đồ ngốc.”

Cậu cần đối phương phản ứng thì mới điều chỉnh được guiding, nhưng sóng của Geon-ho chẳng hề nhận ra. So với khi cậu dồn hết sức thì lần này khó tiếp cận hơn nhiều.

“Ha…”

Cuối cùng, Si-woo mở mắt, ngừng guiding, trừng mắt nhìn khuôn mặt đang ngủ như trẻ con của Geon-ho rồi dịch người lại gần hơn.

“Cho anh guiding đấy.”

Cậu khẽ cảnh báo, như sợ đối phương hiểu lầm, rồi đặt tay lên vai hắn.

Qua lớp áo, cậu cảm nhận được vết sẹo mờ trên bờ vai — vết thương do quái thú gây ra giờ gần như đã lành.

Si-woo tiếp tục guiding, lần này vẫn nhẹ nhàng chứ không mạnh bạo.

“Giờ tôi biết làm guiding tiếp xúc rồi đấy.”

Cậu nói như tự nhủ, vì biết Geon-ho không thể nghe thấy. Thật ra, người cậu muốn báo tin đầu tiên chính là hắn — đây là tin vui nhất với một người có tỉ lệ phù hợp thấp như hắn.

“Tôi sẽ làm tốt hơn nữa.”

Như hứa hẹn, cậu khẽ nghiêng người để nhìn kỹ vết sẹo. Dù da non đã mọc, nhưng vẫn chưa lành hẳn; chắc vì Geon-ho chẳng hề chăm sóc nên hồi phục chậm.

hắn chẳng bao giờ bận tâm tới vết thương trên người: băng bó vướng víu là gỡ bỏ, tắm rửa bất chấp khi vết thương còn ướt.

Lúc này, Si-woo mới hiểu vì sao hội trưởng lại dặn phải chú ý tới Geon-ho nhiều hơn cả Ji-han và em út. Con người này luôn khiến người khác lo lắng — cứ như đứa trẻ bị thả gần mép nước.

Mải v**t v* vết sẹo, Si-woo lại vô thức truyền guiding nhiều hơn thường lệ. Cậu không hề nhận ra mình đã để sức mạnh tăng lên vì quá tập trung vào đó.

Cậu không nên lơ là như thế…

“Ah…!”

Ngay khi cảm thấy ánh mắt sắc bén, cậu định rút tay khỏi vai Geon-ho thì bất ngờ mất thăng bằng, ngã đè lên người hắn. Mọi thứ xảy ra quá nhanh, cậu không kịp phản ứng.

Si-woo tròn mắt nhìn bàn tay to đang nắm chặt cổ tay mình. Sức mạnh siết chặt đến mức cậu thoáng nghĩ là người khác đang giữ mình.

“A-anh tỉnh rồi à…?”

Đôi mắt đỏ thẫm của Geon-ho đã mở ra, nhìn thẳng vào cậu. Có vẻ hắn đã cảm nhận được guiding và tỉnh giấc.

“Tôi có gõ cửa… chỉ là anh không nghe thôi.”

Si-woo vội vàng biện minh, cố rút tay về. Nhưng càng kéo, lực siết ở cổ tay càng chặt hơn.

“Này, buông ra.”

Sức mạnh vô lý ấy khiến cậu nhăn mặt.

“Buông… ưm!”

Cơ thể cậu lại ngã dúi dụi về phía trước, lần này là vì Geon-ho kéo hẳn vào lòng. Cậu hít mạnh một hơi, ngạc nhiên nhìn người đàn ông đang ôm chặt eo mình.

“Kang Shiro.”

Ngay lúc nhận ra tình thế nguy hiểm, một giọng khàn khàn ngái ngủ lười biếng cất lên bên tai. Đồng thời, trong đầu cậu vang lên tiếng chuông báo động.

“Của tôi…”


Súp Thưởng Để Dỗ Dành Guide Mèo Quyến Rũ
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Súp Thưởng Để Dỗ Dành Guide Mèo Quyến Rũ Truyện Súp Thưởng Để Dỗ Dành Guide Mèo Quyến Rũ Story Chương 81
10.0/10 từ 42 lượt.
loading...