Súp Thưởng Để Dỗ Dành Guide Mèo Quyến Rũ
Chương 78
Đội trưởng Yoon.
Trong điện thoại mới đổi của Si-woo không có số của ông, vì vậy giữa Seo-jun và ông đã xảy ra một chút hiểu lầm. Nhưng sau khi nhận ra giọng nhau, cả hai liền lập tức trao đổi lời xin lỗi.
Đội trưởng Yoon nói rằng, khi nghe giọng lạnh lùng của Seo-jun, ông đã tưởng Si-woo bị mất điện thoại. Ông biết rõ Si-woo chẳng có bạn hay đồng nghiệp thân thiết, nên mới hiểu lầm rằng một kẻ ăn trộm điện thoại đã nghe máy.
Sau khi nhận lại điện thoại từ Seo-jun, Si-woo bị Đội trưởng mắng một trận dài hơn mười phút. Tiếng quát mắng vì sao cậu không chịu liên lạc một lần nào khiến vành tai Si-woo nóng rát.
Đội trưởng yêu cầu cậu lập tức đến văn phòng của mình, vì có rất nhiều điều muốn nói.
Si-woo ngoan ngoãn đồng ý. Cậu biết mình sai nên lặng lẽ nghe theo, mà hôm nay cũng chẳng có việc gì gấp. . . .
“Ê.”
Ra khỏi tòa nhà ký túc xá sau một thời gian dài, Si-woo vừa đi vừa cau mày. Ánh mắt đầy bất mãn hướng về phía Seo-jun, người đang sánh bước bên cạnh.
“Tại sao cậu đi theo? Gọi mỗi tôi thôi mà.”
“Vì em muốn đi.”
Seo-jun đáp tỉnh bơ, bước đều cùng Si-woo. Từ ký túc xá của hội Baekya đến văn phòng trưởng nhóm Guide khá xa, phải đi bộ một lúc lâu.
“Nếu xa vậy thì nói trước đi. Em có thể chở bằng xe.”
Si-woo phớt lờ, hít sâu không khí bên ngoài. Tuy hơi nóng nhưng thời tiết cũng khá dễ chịu để đi bộ. Đúng giờ ăn trưa nên đường phố vắng, ai nấy đều tập trung trong các quán ăn.
Nhờ thế, Seo-jun cũng thảnh thơi bước đi, không bị ai đến bắt chuyện.
Seo-jun để ý thấy Si-woo chậm lại để ngắm một đám mây có hình thù kỳ lạ, bèn giảm tốc để đi cùng.
“À này, Guide-nim.”
Cậu ta lên tiếng một cách tự nhiên.
“Tại sao lại để yên cho số lạ gọi tới? Họ gọi liên tục mà.”
“Tôi nghĩ là điện thoại quấy rối.”
Câu trả lời ngắn gọn lập tức khiến một bên chân mày của Seo-jun hơi nhướn lên.
“Vậy thì phải chặn số chứ.”
“Chặn rồi thì họ gọi nhiều hơn. Vô ích.”
Si-woo buông một câu khó hiểu rằng, chặn thì càng bị gọi nhiều. Seo-jun chỉ im lặng nhìn cậu, rồi khép miệng lại. Lần này, chính Si-woo lại ngước lên nhìn cậu ta.
“Cậu định khi nào nhận guiding?”
Cậu quyết định tiện thể sắp xếp lịch guiding. Ý định bỏ trốn đã gác lại. Dù vẫn thấy khó xử khi gặp Yoo Ji-han, nhưng nghĩ đến khoản lương cao thì cũng chịu đựng được. Ít nhất một thời gian nữa sẽ không ở riêng với tên ấy.
“Em là người thứ hai à?”
“Ừ.”
Seo-jun định nói tiếp thì từ xa, một nhóm esper chào cậu ta. Seo-jun khẽ cúi đầu đáp lễ.
“Anh đi đâu vậy?”
“Tôi có việc riêng.”
“À, ra vậy. Hôm nay anh trông cũng thật bảnh!”
Si-woo liếc nhìn khuôn mặt tươi cười tự nhiên của Seo-jun. Lạ thật — khi nói chuyện với mình thì gần như vô cảm, vậy mà chỉ như bấm nút, gương mặt lại dịu hẳn khi nói chuyện với người khác.
“Chào anh Ha Seo-jun Esper!”
“Anh đến đây có việc gì vậy?”
Càng tới gần tòa nhà văn phòng, người nhận ra Seo-jun càng nhiều.
Si-woo để ý thấy cậu ta không bỏ sót một ai, lịch sự đáp lại từng lời chào. Vừa cảm thấy đáng nể, vừa nghĩ chắc phiền phức lắm.
“Thế sao lại đi theo tôi? Ở lại ký túc xá cho rồi.”
Si-woo không hiểu vì sao Seo-jun lại đi theo khi chẳng có việc gì.
“Để Guide-nim đi một mình, mấy anh sẽ nổi giận đấy.”
“Hả?”
Si-woo khựng lại, mặt cau có.
“Tôi đi một mình thì liên quan gì đến họ.”
“Không phải là không liên quan. Dù gì cũng là guide chuyên trách của họ mà.”
“Tôi vốn dĩ toàn đi một mình!”
Si-woo gắt to, mặt đầy kiên quyết.
“Vậy đừng có đi theo.”
Cậu bước nhanh hơn. Dù bước chân rất nhanh, nhưng với đôi chân dài của Seo-jun, chỉ cần sải thêm là bắt kịp.
“Điều đó chứng tỏ họ lo cho Guide-nim nhiều như thế nào.”
“Bảo họ lo chuyện của mình đi. Tôi tự lo được.”
Nghe câu đó, Seo-jun bật cười khẽ, nhưng lập tức bị lườm sắc lẹm. cậu ta làm bộ dịu mắt lại, nhưng tất nhiên không ăn thua.
“Bảo đừng đi theo mà.”
“Em đi để gặp trưởng nhóm Guide, chào và xin lỗi.”
“Xin lỗi gì?”
“Vì đã cư xử thiếu lịch sự trên điện thoại.”
Si-woo liếc lên đôi vai rộng kia. Chuyện đó chẳng nghiêm trọng đến mức phải gặp riêng, mà cũng đã xin lỗi qua điện thoại rồi.
“Em đi cho bản thân thấy yên tâm thôi. Đi tiếp đi.”
Seo-jun ra hiệu bằng cằm cho Si-woo bước nhanh hơn, vì xung quanh có nhiều ánh mắt.
Si-woo lườm gương mặt cười giả tạo kia, nhưng vẫn tăng tốc. Vừa vào tòa nhà, cậu đã cảm nhận rõ ánh nhìn tập trung về phía Seo-jun.
“Ơ, chẳng phải Ha Seo-jun Esper đó sao?”
“Ở đâu? Ồ, đúng rồi.”
Người nhận ra cậu ta càng lúc càng đông, và số người bắt chuyện cũng tăng lên.
“Ha Seo-jun Esper! Anh đến đây làm gì vậy?”
Seo-jun chỉ đáp qua loa bằng một nụ cười mắt, và vì cậu không nói thêm gì nên cũng chẳng ai cố truy hỏi. Ai nấy chỉ tràn đầy vẻ vui mừng khi gặp được cậu.
Si-woo thì cúi gằm mặt, tránh luồng người đang vây lại mà bước đi. Seo-jun cũng giả vờ có việc gấp để bước nhanh hơn.
“Lầu mấy?”
“Lầu 5.”
May mắn là thang máy chỉ có hai người. Thấy Seo-jun vội ấn nút đóng cửa liên tục, Si-woo khẽ bật cười trong bụng.
“Cứ cười thẳng ra cũng được.”
Có lẽ tiếng cười khẽ bị lộ, Seo-jun dựa lưng vào vách thang máy nói. Nụ cười hiền lành trên môi biến mất ngay khi chỉ còn lại hai người.
Thực ra, Si-woo lại thấy vẻ mặt không cảm xúc của cậu ta dễ chịu hơn, có lẽ vì biết nụ cười kia toàn là diễn.
“Sao phải làm quá vậy?”
Si-woo hỏi vu vơ, mắt nhìn chỗ khác như chẳng mấy quan tâm. Từ lâu cậu đã thắc mắc nhưng không có dịp hỏi.
“Thành thói quen rồi.”
Câu trả lời ngắn gọn khiến đôi mắt xanh lam của Si-woo liếc về phía Seo-jun. Cậu ta vẫn không nhìn cậu, ánh mắt dán vào bảng số tầng. Ánh sáng từ đèn thang máy hắt xuống khiến đôi mắt vàng ánh của Seo-jun trông sáng hơn hẳn, ít nhất là bề ngoài.
“Này, cậu…”
Si-woo ngập ngừng, đưa tay gãi khóe môi. Một câu hỏi bất chợt nảy ra nhưng cậu không chắc có nên hỏi hay không.
Nhìn vào đôi mắt vàng óng kia, cậu chợt muốn biết: rốt cuộc nguyên thể của cậu ta là gì.
Cái thân phận thật mà Seo-jun luôn giấu kỹ như tính cách thật sự của mình. Tìm trên mạng cũng chẳng ra.
Ánh mắt Si-woo khẽ dừng trên mái tóc bạc óng ánh của Seo-jun. Thú có lông bạc thì là con gì nhỉ? Nghĩ mãi cũng chẳng ra.
“Em thì sao?”
Seo-jun nghiêng đầu nhìn cậu, ngay lúc đó cửa thang máy mở ra và một tiếng quát lớn vang lên.
“Han Si-woo!”
Đứng chờ ngay trước thang máy là Đội trưởng Yoon, gương mặt như Diêm Vương. Si-woo suýt nữa thì bắt chước Seo-jun lúc nãy mà ấn liên hồi nút đóng cửa.
“Cậu, cái đồ—!”
Đang quát to, Đội trưởng bị một thân hình cao lớn tiến lại chặn tầm nhìn. Vì chỉ chăm chăm nhìn Si-woo nên ông chưa nhận ra Seo-jun.
“Chào Đội trưởng, lâu rồi không gặp.”
Seo-jun cười bước tới, dùng thân mình che trước mặt ông. Bị bất ngờ, Đội trưởng theo phản xạ lùi một bước, lúng túng đáp lại.
“À… vâng, chào cậu.”
“Lúc nãy tôi xin lỗi. Vì là số lạ chưa lưu nên tôi tưởng là cuộc gọi linh tinh, đã cư xử bất lịch sự.”
Seo-jun cúi đầu xin lỗi, khiến Đội trưởng càng bối rối, vội xua tay bảo không sao.
“Không sao! Ha Seo-jun Esper thì làm gì có lỗi. Tất cả là lỗi của Han Si-woo Guide thôi.”
Ông đảo mắt tìm Si-woo. Nhưng con mèo trắng ấy lại biến mất đâu mất, chẳng thấy bóng dáng.
Thằng nhóc này… Chẳng lẽ lại bỏ trốn? Nghĩ vậy, huyết áp ông bắt đầu tăng, nhưng chưa kịp quát tiếp thì Seo-jun mỉm cười nói trước.
“Giờ tôi phải ra hiện trường rồi, mong Đội trưởng chăm sóc Guide-nim của chúng tôi giúp.”
Guide-nim của chúng tôi…?
Cách xưng hô quá thân mật khiến Đội trưởng thoáng nghẹn lời. Khi ông còn đang nghi ngờ mình nghe nhầm, Seo-jun đã quay đầu nói với Si-woo đang trốn sau lưng mình.
“Guide-nim, lúc về thì liên lạc nhé.”
Cuộc đối thoại giữa hai người khiến mắt Đội trưởng mở to hơn.
“Trời vẫn nóng, đừng đi bộ lâu quá.”
“Cậu… định đi à?”
“Tất nhiên là đi rồi.”
Seo-jun mỉm cười dịu dàng với Si-woo đang núp sát sau lưng mình, dùng thân hình to lớn làm lá chắn.
“Khi nào liên lạc, anh Ji-han sẽ đến đón. Có lẽ vậy.”
Cậu nói khẽ đủ để Si-woo nghe, ý bảo đừng mong mình đến tận nơi mà hãy gọi cho Ji-han.
“Nói chuyện với Đội trưởng xong, về cẩn thận nhé.”
Seo-jun vừa định tránh sang bên, nhưng Si-woo lại khẽ nắm lấy vạt áo cậu.
Lúc trước còn càu nhàu hỏi sao đi theo, giờ lại bám chặt như thể sợ bị Đội trưởng mắng.
“Cậu… bận lắm à?”
Nhìn bàn tay đang nắm áo mình, khóe môi Seo-jun khẽ động.
“Bận chứ. Giờ vốn là thời gian làm việc của em.”
Nghe cậu nói đã trễ rồi, Si-woo liếc xuống. Đằng nào cũng muộn, trễ thêm một chút chắc không sao… chỉ một chút thôi.
“Nói chuyện đàng hoàng nhé. Có vẻ Đội trưởng lo cho anh lắm đấy.”
Seo-jun nhẹ nhàng vỗ vai Si-woo, nhưng giả vờ không hiểu ánh mắt cầu khẩn “ở lại” của cậu.
“Vậy tôi xin phép đi trước.”
Cậu cúi chào Đội trưởng lần nữa. Ông chỉ đứng ngây ra nhìn hai người, bối rối đến mức chưa kịp đáp lời.
“Thật sự tôi đi đây, Guide-nim.”
“Ờ… đi đi…”
Si-woo buông tay áo cậu, lí nhí đáp. Dù sao cũng không thể giữ chân một người đang bận việc.
Seo-jun vẫn dõi theo bàn tay trắng vừa rời khỏi mình, chưa quay đi ngay mà đứng nhìn Si-woo như chờ đợi điều gì đó. Rồi cậu mới xoay người, bước đi chậm rãi.
- Nếu anh nói “ở lại cùng” thì có lẽ mình đã nán lại một chút.
Súp Thưởng Để Dỗ Dành Guide Mèo Quyến Rũ
