Súp Thưởng Để Dỗ Dành Guide Mèo Quyến Rũ
Chương 77
Sáng hôm sau. Si-woo kẹp chiếc gối mềm vào giữa hai đùi rồi trở mình mạnh. Cơ thể cậu chao đảo nguy hiểm ở mép giường, và cuối cùng thì rơi bịch xuống sàn.
“Ưk!”
Cùng lúc đó, cậu choàng tỉnh, đôi mắt chớp liên tục. Mình ngủ từ lúc nào nhỉ? Ngay khi sự khó hiểu nảy lên, đáp án cũng theo sát phía sau.
“À…”
Thật không may, ký ức vẫn nguyên vẹn.
Ngay khi Ji-han đặt cậu xuống giường, mí mắt cậu đã sập xuống ngay lập tức. Si-woo ngủ gục nhanh chẳng kém gì Geon-ho. Hậu quả của việc guiding lâu sau một thời gian dài. Hơn nữa, phạm vi tiếp xúc lại rộng, nên với Si-woo, đó là một buổi guiding có độ khó không nhỏ.
“Điên thật…”
Vẫn giữ nguyên tư thế ngã trên sàn, cậu chẳng buồn đứng dậy. Chỉ nằm im chớp mắt lia lịa.
Khi nhìn thấy trần nhà trắng toát, cơn buồn ngủ bay biến hẳn. Trên nền trắng ấy, hình ảnh Ji-han như mảng mây bồng bềnh hiện ra — chính xác là dáng mình ôm chặt anh sống động hiện về.
“Chết tiệt.”
Không chỉ vậy. Cậu còn đỏ hoe mắt trước mặt Ji-han khi nghĩ đến cảnh một Esper bạo phát. Mất trí thật rồi.
“Bệnh viện… phải đến bệnh viện.”
Cậu bật dậy, lục đục thu xếp đồ đạc. Kéo chiếc ba lô nhét trong tủ quần áo ra, nhồi bừa mấy bộ đồ ít ỏi vào.
“Điên rồi. Mình hoàn toàn mất trí rồi.”
Si-woo hối hả thu dọn, quyết tâm nhập viện ngay. Cậu thấy mình như bị ám bởi guiding. Hoặc đang dần phát điên.
Nhớ lại cảnh Ji-han đã từ chối nhưng cậu vẫn cố đòi làm thêm, cậu chỉ thấy muốn đội quần.
Giá mà không nhớ gì thì đã có thể chửi anh một trận rồi thôi. Đằng này lại còn phải biết ơn tên đáng ghét đó, càng nghĩ càng bực.
“Guiding đều như thế này hả?!”
Cậu gào lên, cố xua những hình ảnh kinh tởm lướt qua đầu. Nhưng dù có hét to, những ký ức nhét đầy óc vẫn chẳng giảm đi.
[Nhận thêm guiding rồi hẵng đi.]
“Nhận cái đầu mày! Đã bảo thôi rồi mà, đồ điên!”
Si-woo giật mạnh gối, đập thẳng xuống giường, rồi đấm tới tấp như để quên đi nụ cười và bàn tay vuốt eo của Ji-han.
“Cái thứ này thì mình sẽ không bao giờ làm nữa! Ghê muốn ói!”
Một lúc lâu cậu trút giận lên chiếc gối, rồi úp mặt xuống đó gào to. Chỉ khi ấy, cơn buồn nôn mới dịu bớt.
“Ha…”
Cảm giác lúng túng chẳng khác gì lúc lần đầu gặp leader khi đang tr*n tr**ng. Cậu tưởng chuyện đó chỉ xảy ra với người có tỉ lệ kết hợp bất thường cao như hội trưởng thôi. Việc chính mình, một guide, lại là người chủ động lao vào vẫn thật khó tin.
Thôi bỏ đi.
Có lẽ nghề guide vốn không hợp với mình. Thậm chí là ngược lại. Si-woo tin chắc cậu không nên tiếp tục làm guide, vừa khoác ba lô lên vai.
Cậu định lao ra cửa thì chợt nhớ thứ quan trọng nhất chưa thấy đâu. Súp thưởng thì đã lấy, đồ ăn vặt cũng nhét túi trước, nhưng con chuột bông thì biến mất.
Lục tung phòng, cậu mới nhớ mình để nó trong nhà tắm. Geon-ho đã giặt tay cho và treo lên tay nắm cửa nhà tắm. Giờ chắc khô rồi.
Thở dài, Si-woo lấy tay xoa mạnh mặt. Tuy đã đeo ba lô như thói quen, nhưng thật ra cậu chẳng dám ra ngoài. Dù có đi, hợp đồng vẫn trói chân, nên cùng lắm là trốn vài ngày rồi về. Ít nhất là cho đến khi hết xấu hổ, cậu muốn tránh mặt Ji-han.
Nếu hôm qua có chuyện vượt quá ôm ấp, cậu đã chạy ngay không cần nghĩ.
Chỉ riêng việc hôn hội trưởng thôi đã đủ khiến cậu chết vì ngượng, dù đó là trong guiding. Chưa từng quen với tiếp xúc cơ thể, nên dư chấn vẫn còn nguyên.
Nhắm chặt mắt, thở dài qua mũi, cậu đứng yên một lúc, rồi chậm rãi đặt ba lô xuống.
Trước hết là tắm đã.
Cũng tiện lấy luôn con chuột bông, cậu mở cửa phòng bước ra. Lời Ji-han dặn “Đừng nghĩ gì hết” bất chợt vang lại bên tai, khiến cậu bực bội lắc mạnh đầu.
Mong sao sự tồn tại của Ji-han biến mất khỏi đầu, cậu mở toang cửa. Ngay lập tức, tiếng TV khe khẽ từ phòng khách vọng lại — âm thanh hiếm khi nghe thấy ở ký túc Baekya.
Người bật TV là em út, Seo-jun.
“…”
Cậu ta chống cằm ngồi trên sofa, nhìn Si-woo chằm chằm với vẻ hơi dỗi.
Si-woo ngẩng cằm, đáp lại bằng ánh mắt sắc. Bị nhìn chằm chằm không lời chào, cậu coi đó là lời thách đấu nhìn nhau.
“Phòng ký túc bọn mình không cách âm đâu.”
“Hả?”
Seo-jun tắt TV, đứng lên.
“Anh hét gì là nghe hết đấy.”
Si-woo khựng lại, rồi quay phắt đi, bước nhanh về phía nhà tắm. Trước tiên phải lấy con chuột đang treo ngược ở tay nắm cửa.
“Hôm qua ngủ ngay à?”
Vừa định đóng cửa, cậu bị Seo-jun chặn lại. Cậu ta chống khuỷu tay lên cửa, cúi nhìn xuống cậu.
“Gõ cửa mà anh không trả lời.”
“Chắc tôi ngủ rồi chứ gì.”
“Ngay sau khi Ji-han hyung đi à?”
Nghe đến tên Ji-han, mặt Si-woo cứng lại, tay siết chặt con chuột bông. Nó kêu “chít” như thay lời bảo cậu ta im đi.
Si-woo định đóng sầm cửa tỏ ý đừng xen vào, nhưng cánh tay Seo-jun chặn chặt, cậu kéo tay nắm thế nào cũng không nhúc nhích.
“Này, biến.”
“Trả lời thì em sẽ biến.”
Đôi mắt Seo-jun, đang chặn cửa, đảo rộng như muốn kiểm tra sắc mặt của Si-woo. Dù hơi sưng nhưng sắc mặt đối phươngvẫn như thường. Trông chẳng có vẻ gì là mệt. Dáng đi cũng bình thường.
Vậy thì sao từ sáng đã hét ầm lên?
“Ra xong là ngủ ngay. Thế được chưa? Giờ đi đi.”
“Ji-han hyung làm gì khiến anh buồn nôn à?”
Mắt Si-woo tròn xoe. Định hỏi lại cậu ta nói gì, nhưng rồi nhớ ra chuyện mình đã hét một mình, cậu cắn môi.
“Không.”
Không muốn nói chuyện thêm nữa. Nói ra cũng chỉ là chuyện xấu hổ. Dù chết cũng không hé miệng.
“Ra đi. Tôi tắm.”
Cậu bực bội đẩy mạnh vai Seo-jun. Đương nhiên bờ vai rắn chắc kia chẳng nhúc nhích.
“Cửa nhà tắm không khóa đâu.”
“Kệ tôi. Cút!”
Nghe một tai rồi bỏ ngoài tai, Si-woo lại đẩy cậu ta. May lần này cái thân hình to lớn ấy chịu lùi ra. Nếu vẫn không tránh, cậu định gọi Kang Geon-ho đến.
Đóng cửa nhà tắm lại, Si-woo tựa vào bồn rửa tay. Chưa làm gì mà đã mệt rã rời. Sau khi gào thét và đôi co với em út, cậu thấy như cả ngày đã trôi qua.
Có lẽ là di chứng của việc guiding lâu. Vẫn chưa quen nên cũng có thể.
Si-woo dùng ngón tay ấn vào đuôi mắt, nghiến răng. Thở dài thôi cũng thấy chán.
Nhờ buổi guiding với Ji-han, cậu mới nhận ra rõ rệt thực lực của mình — rằng mình là một guide cực kỳ bất ổn.
Con đường phía trước còn xa. Vẫn lộ rõ dáng dấp một người mới chỉ có nhiệt huyết.
“Nhục quá…”
Hình ảnh Yoo Ji-han bình tĩnh trấn an cậu cứ hiện lên, khiến Si-woo càng thấy rõ sự non nớt của bản thân. Lời Kang Geon-ho từng cảnh báo “nguy hiểm, hãy điều chỉnh guiding” cũng lại vang lên.
So với những người đã vào trung tâm từ lâu, kinh nghiệm của Si-woo — mới vào năm nay — kém xa. Điều đó là hiển nhiên. Vậy nên cậu phải lắng nghe lời họ.
Nếu họ bảo phải cẩn thận, thì thực sự phải cẩn thận. Hơn cả mình tưởng.
Bây giờ cậu mới hối hận vì đã không chịu tập huấn guiding tiếp xúc. Cứ khăng khăng chỉ làm guiding gián tiếp (phóng năng lượng ra ngoài), rồi tìm cách trốn tránh thực hành.
Lẽ ra nên học bài bản ngay từ đầu. c*n m** d***, Si-woo cúi gằm.
Cậu nhìn xuống bàn tay từng chạm vào Ji-han, ánh mắt đầy suy tư. Cứ thế này thì không ổn.
Cốc cốc.
Đang sắp xếp lại suy nghĩ, tiếng gõ cửa bất ngờ vang lên. Không để cho yên một lúc nào.
“Gì nữa!”
“Guide-nim, có điện thoại.”
Giọng Seo-jun vọng từ ngoài vào. Si-woo chưa kịp c** đ*, nên dù bực vẫn mở cửa.
Seo-jun quay lưng về phía cậu, tay cầm điện thoại của Si-woo.
“Đưa đây.”
Cậu giật điện thoại từ tay cậu ta. Đúng như lời, máy đang đổ chuông.
Lại là một số lạ. Lườm số trên màn hình, Si-woo thản nhiên tắt rung.
“Ai vậy?”
Thấy Si-woo đã mặc đồ, Seo-jun liếc ngang rồi xoay hẳn người lại.
“Không biết.”
“Số lạ à?”
“Ừ.”
Cậu vừa định đóng cửa thì điện thoại lại đổ chuông. Vẫn là số ban nãy.
Si-woo nhíu mắt, định tắt rung theo thói quen. Nhưng Seo-jun bất ngờ thò tay, giật điện thoại khỏi tay cậu mà không hỏi.
“Gì vậy?!”
Trước khi Si-woo kịp quát trả, Seo-jun đã bấm nút nhận cuộc gọi.
Áp máy lên tai, nét mặt cậu ta trở nên sắc lạnh.
“Xin hỏi ai đấy?”
Giọng cậu ta lạnh lùng khác hẳn thường ngày. Hoàn toàn không giống khi giả vờ tử tế trước mặt người khác. Ngay cả khi nói chuyện với Si-woo, cậu ta cũng chưa bao giờ dùng giọng lạnh đến thế.
Si-woo nhìn cậu ta, thầm nghĩ: Không lẽ vẫn còn nhiều thứ cậu đang giấu?
Có khi là còn nhiều hơn mình tưởng.
Súp Thưởng Để Dỗ Dành Guide Mèo Quyến Rũ
