Súp Thưởng Để Dỗ Dành Guide Mèo Quyến Rũ
Chương 71
Si-woo cũng không ngờ bản thân lại có thể hăng hái với công việc đến mức này. Nghĩ đến chuyện được bắt đầu làm ngay lập tức, cảm giác nhiệt huyết cứ thế dâng lên.
“Bắt đầu luôn từ hôm nay.”
Giọng cậu đầy phấn khởi, hứng khởi hiện rõ mồn một. Seo-jun nhìn Si-woo như vậy, ánh mắt khẽ sâu hơn một chút.
“Ai là người đầu tiên?”
“Yoo Ji-han.”
Trước khi ra khỏi phòng, Si-woo cúi xuống nhặt mấy vỏ bánh kẹo rơi trên sàn. Dọn mãi mà rác vẫn xuất hiện, cũng vì cậu ăn vặt suốt.
Ét!
Vừa bước ra hành lang, Si-woo nghe thấy tiếng kêu của một con thú nhồi bông, bèn quay lại. Thì ra là Seo-jun đang đặt gối xuống rồi dùng tay ấn mạnh vào con chuột bông, khiến nó kêu lên.
“Đừng có đụng vào!”
Si-woo lập tức lao đến, giật lại món đồ khỏi tay Seo-jun. Cậu nhét ngay vào túi quần, vì cảm giác cậu ta đang nhòm ngó nó từ trước.
“Của tôi. Đừng quan tâm.”
“Em không quan tâm.”
Seo-jun nhếch mép cười nhẹ, ánh mắt vẫn liếc xuống chiếc túi quần phồng lên của Si-woo. Ra khỏi phòng, cậu ta hỏi:
“Khi nào thì anh định giặt con chuột chết đó?”
Đã gọi là “chuột” thì thôi, cậu ta lại cố ý thêm chữ “chết” vào nghe thật chướng tai. Nhưng vì bản thân cũng quen nói năng thô lỗ, Si-woo bỏ qua.
“Không cần giặt. Sạch rồi.”
Đây là món đồ cậu quý nhất, ngày nào cũng lau chùi kỹ càng không để dính một hạt bụi. Bình thường cũng ít khi cầm chơi, sợ bị bẩn.
“Gì? Sao?”
Thấy Seo-jun nhìn chằm chằm mình, Si-woo ngẩng cằm lên cao. Vì cậu ta quá cao, muốn nhìn thẳng mặt cũng phải ngước nhiều.
“Em tưởng anh l**m nó như hồi còn ở dạng mèo.”
Seo-jun nhớ lại cảnh chú mèo trắng tỉ mỉ l**m chải cho món đồ và hỏi. Đáp lại, là tiếng hét chói tai.
“Người rồi mà làm cái đó à!”
Si-woo gào lên rồi bỏ ra ngoài. Ở dạng người thì làm sao có chuyện l**m chải? Đã là thú nhân mà còn hỏi câu ngu ngốc như vậy.
“Cũng có thể chứ, nếu quý nó.”
“Thế thì cậu làm đi!”
Seo-jun chỉ cười xòa, chẳng có ý định làm thật. cậu ta là kẻ đáng ghét thứ hai, chỉ sau Yoo Ji-han.
“Nếu lười giặt thì em giặt giúp cho.”
Si-woo định hét nữa nhưng lại im bặt. Câu này nghe cũng hấp dẫn.
“Đưa đây. Quay chế độ nhanh là xong ngay.”
Hóa ra cậu ta định bỏ vào máy giặt, chứ không phải giặt tay. Mà chuyện đó Si-woo hoàn toàn tự làm được.
“Thôi khỏi. Tôi tự làm.”
Cậu quay lại phòng, lấy thêm một con cá vàng nhồi bông. Không nhất thiết phải giặt, nhưng tiện thì làm sạch luôn.
“Cái đó là gì?”
“Không cần biết.”
Đó là con cá vàng bông mà Si-woo thích chơi thứ nhì, chỉ sau con chuột. Geon-ho từng buộc nó vào cần câu để chơi với cậu, khiến cậu có thể nhảy nhót suốt cả tiếng. Tất nhiên, ở dạng người thì chưa bao giờ đụng đến.
“Cậu mua gì ăn thế?”
Bấm nút giặt nhanh xong, Si-woo quay sang quan tâm đến bữa tối. Seo-jun chỉ đáp là mua nhiều, đủ loại, lười liệt kê.
“Mua nhiều thật.”
Nhìn bàn ăn thịnh soạn, Si-woo không khỏi trầm trồ. Hàn, Trung, Âu… đủ cả, thành một bữa tiệc tối khổng lồ. Cho dù là Esper, ăn hết từng đó chắc cũng no mấy ngày.
“Tôi tưởng mọi người ăn chung.”
“Chỉ mình cậu xong việc thôi à?”
Seo-jun đặt thìa trước mặt Si-woo, rồi chỉ gật đầu. Cậu chẳng nghĩ nhiều, chỉ ngắm nghía đồ ăn, phân vân không biết nên bắt đầu từ đâu.
“Tưởng hôm nay kết thúc sớm, ai ngờ lúc cuối lại có mấy cổng mở liên tiếp.”
“Vậy à?”
“Họ bảo không cần hỗ trợ, nên em về luôn.”
“Nguy hiểm không?”
Dù hỏi, nhưng mắt Si-woo vẫn dán vào món sườn cừu nướng cháy cạnh vàng óng — thứ mà cậu chưa từng ăn.
“Không nguy hiểm.”
Vậy là yên tâm. Si-woo tập trung thưởng thức món ăn. Ngay khi cắn miếng đầu tiên, hương thịt và mùi than hoa lan khắp khoang miệng, khiến mắt cậu sáng rực.
“Wow…”
Thành công ngay từ miếng đầu tiên.
Si-woo nhanh chóng gặm hết thịt trên xương, rồi chuyển sang gắp món khác. Miệng cậu hoạt động liên tục, may mà khoang miệng rộng hơn so với vẻ ngoài môi nhỏ.
Nhìn cảnh cậu ăn ngon lành, Seo-jun cũng bắt đầu thấy ngon miệng hơn.
Khi đã ăn được một lúc, Si-woo uống một ngụm nước chanh, rồi bất chợt nhìn Seo-jun và buột miệng:
“Hội trưởng bảo cậu tự làm tốt lắm đấy.”
Câu này đến với cậu hoàn toàn ngẫu hứng.
“Hả?”
“Tôi có nói chuyện với Hội trưởng một chút, lúc đó anh ấy bảo thế đấy. Nói cậu với Yoo Ji-han đều tự mình làm rất tốt.”
Đó vốn là câu chẳng cần thiết phải truyền đạt lại. Cũng không phải Hội trưởng khen riêng Seo-jun, có lẽ chỉ là nhân tiện nhắc để nhấn mạnh việc chăm sóc em trai mình.
“Thật ạ? Hội trưởng tự nói thế sao?”
Nhưng nhìn phản ứng của Seo-jun, Si-woo lại thấy mình nói ra cũng đáng.
“Ừ, trực tiếp.”
Seo-jun hơi ngẩn ra, đặt nĩa xuống rồi cầm ly nước lên. Cậu ta dùng ly che miệng, nhấp rất chậm, nhưng vì ly trong suốt nên khóe môi đang cong lên lộ rõ mồn một.
Vẫn là em út mà.
Dù cố tỏ ra trưởng thành đến đâu thì Seo-jun cũng mới chỉ hai mốt tuổi. Dáng người to lớn nhất, nhưng tuổi đời và kinh nghiệm lại non nhất. Trong hội, cậu ta cũng chẳng thể thoải mái, ngày nào cũng phải dè chừng anh em và Hội trưởng.
Si-woo uống cạn ly nước chanh, chậm rãi nhìn Seo-jun. Nhìn kỹ, gương mặt cậu ta dường như gầy đi đôi chút. Mức độ stress và mệt mỏi cao in hằn trên mặt.
“Này, ăn thêm đi.”
“Em cũng định ăn thêm mà.”
Seo-jun lại cầm thìa, gắp miếng thịt to nhất vào đĩa mình. Không cần Si-woo nói thì cậu ta cũng định ăn tiếp rồi. Hôm nay đặc biệt ăn ngon miệng, chẳng biết có phải đang dần giống ông guide háu ăn kia không.
Hai người tạm ngưng trò chuyện, chỉ tập trung vét sạch đĩa. Thức ăn hôm nay vơi đi nhanh hơn hẳn.
“Nhưng này, Guide.”
Khi bụng đã vừa đủ no, Seo-jun mở lời. Lúc này Si-woo đã đặt thìa xuống từ lâu, tay xoa cái bụng căng đầy một cách thỏa mãn.
“Gì?”
“Anh cũng guiding cho anh Geon-ho theo lịch trong bảng à?”
“Tất nhiên rồi.”
Có lý do gì để làm khác đâu. Si-woo nhìn cậu ta với vẻ khó hiểu. Seo-jun thì gom đống rau lẻ loi trong đĩa thành một chỗ — cả hai đều không ăn rau.
“Ngày nào cũng kè kè bên nhau, nên em mới nghĩ không cần làm riêng.”
“Ở cùng nhau thì ở thôi, chứ guiding là guiding.”
Si-woo trả lời dứt khoát.
Ngoại trừ lúc Geon-ho ra hiện trường, hai người gần như ngày nào cũng ở cùng nhau. Geon-ho hễ rảnh là lại mò vào phòng Si-woo, mà cậu cũng chẳng ngăn, vì lần nào hắn cũng mang đầy đồ ăn mới.
Mà sao tự nhiên hỏi chuyện này nhỉ?
Si-woo vừa xiên miếng dứa nướng vừa liếc nhìn Seo-jun.
“Cậu muốn được làm trước à?”
Nghĩ cậu ta hỏi vì muốn đổi thứ tự guiding, nhưng thấy gương mặt hờ hững của Seo-jun thì chắc không phải.
Seo-jun lại cúi đầu ăn, dường như hỏi chỉ để hỏi. Thấy vậy, Si-woo cũng không bận tâm nữa.
“Này, hỏi cái này.”
Vừa ăn dứa, Si-woo bỗng mở miệng. Có chuyện muốn hỏi cậu ta.
“Cậu thấy guiding của tôi thế nào?”
Seo-jun nghiêng đầu, vẻ mặt như hỏi sao tự nhiên lại hỏi thế.
“Tôi muốn tham khảo cho mấy lần sau.”
Dù ngắn, nhưng cậu đã guiding cho cậu ta hai lần — một lần khi test độ kết hợp, và một lần lúc cậu ta không khỏe.
“Cứ nói đơn giản thôi, chỉ cần bảo cảm giác thế nào.”
“Thật lòng nhé?”
Seo-jun đặt thìa xuống, khẽ lau khóe miệng. Có vẻ định trả lời nghiêm túc.
“Thật vừa phải thôi.”
“Là sao?”
“Ý là đừng chửi thề.”
Si-woo linh cảm cậu ta sẽ nói gì khó nghe, nên nhắc trước.
“Ừm…”
Seo-jun đưa mắt nhìn quanh, chống cằm, ngừng lại một lát. Đôi mắt vàng óng lấp lánh di chuyển chậm rãi.
Rồi câu trả lời cũng đến, hơi trễ một chút.
“Nói thật thì… không ấn tượng lắm.”
Đôi mắt Si-woo khẽ mở to, rồi hẹp lại. c** nh* giọng hỏi lý do, và lần này câu trả lời đến ngay.
“Cứ lưng chừng.”
Súp Thưởng Để Dỗ Dành Guide Mèo Quyến Rũ
Đánh giá:
Truyện Súp Thưởng Để Dỗ Dành Guide Mèo Quyến Rũ
Story
Chương 71
10.0/10 từ 42 lượt.
