Súp Thưởng Để Dỗ Dành Guide Mèo Quyến Rũ
Chương 49
*** Seojun đỗ xe gần tòa nhà ký túc xá.
Trên đường trở về sau bữa ăn, cả hai gần như không trò chuyện gì. Không khí giữa họ trở nên kỳ lạ và ngượng ngập. Siwoo là người rất kém chịu đựng bầu không khí như vậy.
“Đi đây.”
Cậu mở cửa xe như trốn chạy. Chỉ cần rẽ qua góc là đến ngay lối vào ký túc xá. Cậu định chạy thẳng vào luôn.
“Guide.”
Seojun bỗng dưng gọi với theo và cũng xuống xe. Trong suốt lúc lái xe, cậu ta không nói một lời nào.
Siwoo miễn cưỡng quay lại nhìn cậu ta.
“Gì.”
“Thật sự… không thấy có lỗi à?”
Câu hỏi đột ngột, nhưng Siwoo không hỏi lại cậu ta đang nói về chuyện gì. Vì cậu hiểu ngay.
“Ít nhất thì… anh cũng nên cảm thấy có lỗi với anh Geonho chứ.”
Seojun tiến thêm một bước, tay đút túi quần.
“Anh Geonho đã yêu thương anh biết nhường nào.”
Khi Siwoo né tránh ánh mắt, Seojun cúi người, nhìn chằm chằm vào mắt cậu.
“Anh ấy thật sự yêu thương anh đấy. Gần như mỗi ngày. Lúc ăn cũng yêu, lúc ngủ cũng yêu—”
“Đủ rồi! Đừng có nói mấy từ ‘yêu thương’ đó nữa!”
Siwoo đỏ mặt, lấy tay gãi tai một cách bối rối. Đó là sự thật mà cậu không thể chối bỏ.
Siwoo đá chân xuống đất, rồi ngước lên nhìn Seojun. Cậu ta đứng đó, im lặng chờ câu trả lời. Rõ ràng là sẽ không rời đi nếu chưa nghe cậu nói.
“Chỉ là tôi tức quá nên mới lỡ nói vậy…”
Nếu nói thế thì nghe chẳng khác gì ngụy biện. Nhưng thực ra đúng là như vậy.
“Han Siwoo, cái thằng mất dạy đó?”
Ngay khi vừa định mở miệng, Siwoo cắn môi lại vì nghe thấy giọng nói quen thuộc. Một guide đang nói chuyện điện thoại khi đi cùng đồng nghiệp.
“Không thể tin nổi. Với Ha Seojun á? Ha Seojun của hội Baekya ấy?”
“Sao thế?”
“Thằng nhóc mất dạy phòng mình vừa đi ăn với Ha Seojun đấy.”
“Cái gì?! Với Ha Seojun?!”
Chính nhóm bạn cùng phòng gặp ở nhà ăn đang lan truyền tin đồn.
Siwoo nín thở, mong họ mau vào trong tòa nhà. Nội dung cuộc trò chuyện không rõ ràng, nhưng những lời chửi rủa nhắm vào cậu thì nghe rõ mồn một.
“Với cái loại đó thì vì gì? Yêu nhau à? Từ bao giờ?”
“Tao cũng không biết. Gu của Ha Seojun kỳ vậy. Thích mặt đẹp thôi chắc.”
“Hôm nay mày hỏi thử đi. Có thật là đang hẹn hò không.”
“Tao không thèm nói chuyện với nó đâu.”
Một guide khác bĩu môi nhấn mạnh rằng tuyệt đối không muốn dính dáng.
“Cái mặt lúc nào cũng khó ưa, nói chuyện thì chẳng vào đâu. Chả làm gì mà suốt ngày xin nghỉ. Gần đây còn chẳng thấy ở ký túc.”
“Thế nó ngủ đâu?”
“Ai mà biết. Cũng chả quan tâm.”
“Trời, đúng là sống nhờ cái mặt.”
Một guide khác phá lên cười, vừa vỗ tay vừa nói như sực nhớ ra điều gì.
“Mà nó còn hơi bị hôi nữa.”
Những lời phỉ báng quá mức vẫn vang vọng ngay cả sau khi họ đã vào trong tòa nhà.
Siwoo cắn môi đến đỏ cả môi, mãi đến khi không còn nghe thấy giọng nói ấy nữa mới dám thở.
Không muốn ai thấy mặt mình đỏ bừng, cậu vội cúi đầu. Nhưng rồi lại sợ người khác tưởng mình đang khóc, nên ngẩng đầu lên ngay.
Siwoo gần như quên mất cuộc đối thoại với Seojun, định bỏ đi cho nhanh trước khi mặt đỏ hơn nữa.
“Bạn cùng phòng của anh, phải không? Ở nhà ăn lúc nãy.”
Phải chi cậu ta cứ im lặng. Nhưng Seojun vẫn cứ nói.
“Đừng quan tâm.”
Siwoo vội vàng bước đi, lẩm bẩm. Cậu không muốn quay lại ký túc, nhưng cũng chẳng biết đi đâu. Chỉ nghĩ đến chuyện phải đối mặt với tên guide vừa nói xấu là thấy nặng nề.
“Thu dọn đồ rồi ra đây.”
Siwoo lập tức dừng lại. Cậu quay đầu lại một cách do dự, ánh mắt bắt gặp ngay ánh mắt của Seojun.
“Em đợi 10 phút.”
Seojun nhìn cậu với vẻ mặt điềm tĩnh, không có chút nào trêu chọc hay thương hại.
“Nếu 10 phút qua mà chưa ra thì em đi luôn.”
Cậu ta để lại câu đó rồi quay lại xe. Siwoo đứng ngẩn ra, mãi đến khi nghe cậu ta nói thêm trước khi đóng cửa xe thì mới cử động.
“Hay là 5 phút thôi?”
Siwoo chạy vội vào tòa nhà và chỉ mất đúng 4 phút để thu dọn đồ đạc và quay lại.
Siwoo ngồi vào ghế phụ, khác với lúc đến. Seojun, người bước ra để giúp cậu mang đồ, đã mở cửa ghế phụ trước. Nhờ thế mà cậu ngồi vào bên cạnh cậu ta một cách tự nhiên.
Ngồi ghế sau sẽ thoải mái hơn.
Vì bối rối, Siwoo cứ liên tục mở ra đóng vào cái ba lô mang theo. Đồ đạc không nhiều, tất cả đều gói gọn trong một chiếc ba lô.
“Chỉ có vậy thôi à?”
Seojun hỏi khi nhìn thấy chiếc túi của Siwoo. Đến cậu ta nhìn cũng thấy bất ngờ vì đồ quá ít.
“Ừ.”
Cậu áp sát người vào cửa sổ, ý là đừng hỏi thêm gì nữa. Ngay từ lúc mới vào trung tâm, Siwoo đã chỉ mang theo đúng chiếc ba lô cũ kỹ đó. Một vài bộ đồ lót và hai bộ quần áo là toàn bộ hành lý. Suốt thời gian ở trung tâm, đồ đạc cũng chẳng tăng lên.
Siwoo luôn sống trong trạng thái có thể rời đi bất cứ lúc nào. Cậu chưa từng có một chốn dừng chân thật sự.
'Mà mình đi theo thằng này làm gì nhỉ.'
Ý nghĩ đột ngột xen vào khiến cậu thôi không nhìn ra ngoài nữa mà ôm chặt lấy ba lô. Vì quá vội nên đã vơ đồ ra ngoài ngay lập tức, nhưng nghĩ lại thì cũng thấy kỳ lạ.
Dựa vào cái gì mà lại đi theo người này? Vừa nhìn thấy cái giường trong ký túc xá bị bày bừa bởi đám bạn cùng phòng là cậu đã không do dự thu dọn đồ đạc. Dù chỉ vắng mặt vài ngày mà bao nhiêu gói snack ăn dở, quần áo không mặc chất đống... Nhìn là chỉ muốn đi khỏi ngay.
“Trước mắt bọn mình sẽ về chỗ ở đã.”
Seojun vừa liếc quan sát phản ứng của Siwoo, vừa nhẹ nhàng xoay vô lăng.
“Về đó xem thử, nếu thấy không ở được thì nói với em. Em sẽ nhờ thư ký tìm chỗ trống khác cho.”
cậu ta giải thích trước khi Siwoo kịp nổi nóng. Vì nơi ở của họ khá rộng nên mới đề nghị vậy.
May mắn là Siwoo không từ chối. Cứ nghĩ cậu sẽ phản đối vì không muốn sống ở nơi dành cho espers, nhưng lại khá bất ngờ.
“Nếu buồn ngủ thì ngủ cũng được.”
Tựa người vào cửa sổ, trông cậu có vẻ khá mệt mỏi. Hơn nữa lại còn ăn no nên chắc càng buồn ngủ hơn.
Seojun nhìn Siwoo – người chẳng đáp lại gì – rồi hơi tăng tốc một chút.
. . . . “Vào đi.”
Seojun dẫn Siwoo đến chỗ ở của hội Baekya. Nơi đó hoàn toàn khác biệt so với những hội khác.
“Tụi em toàn dùng phòng tầng hai thôi. Tầng dưới chỉ dùng khi nấu ăn, còn lại gần như không xuống.”
Không gian có trần cực cao và rất nhiều phòng. Siwoo tròn mắt ngắm nhìn khắp căn nhà, không giấu nổi vẻ thán phục.
“Rộng quá ha?”
Siwoo gật đầu như mất hồn. Nhìn vẻ mặt ấy, có vẻ như chính cậu cũng không nhận ra mình vừa trả lời.
Chắc là sốc thật rồi. Lúc mới đến, Seojun cũng từng phản ứng như vậy.
“Có lúc còn không biết là có người khác trong nhà nữa đấy.”
Geonho thì không thể không nhận ra vì sự hiện diện quá rõ, nhưng khi chỉ có Seojun và Jihan ở cùng, đôi khi họ gặp nhau rồi hỏi: “Ủa, em về lúc nào vậy?” Cả hai rõ ràng ở nhà suốt mà cũng không biết người kia có mặt.
“Trên tầng cũng có một phòng trống, nhưng tụi em đang dùng làm kho.”
Seojun không dẫn Siwoo lên tầng – nơi có phòng ngủ của họ – mà chỉ vào một căn phòng khuất sâu ở tầng một. Đằng sau cầu thang cao, có một cánh cửa như thể dẫn vào căn phòng bí mật.
“Nhưng mà phòng này… thực sự không có gì hết.”
Đúng như lời Seojun, bên trong chỉ là căn phòng trống trơn. Rộng thì có rộng, nhưng chẳng có lấy một món đồ nội thất nào. Nó bị bỏ trống đơn giản vì chẳng ai cần dùng đến.
“Phòng này… lại để không à?”
Siwoo ngạc nhiên trước căn phòng còn rộng hơn cả phòng đơn ở nhà trọ cậu từng sống. Cỡ này đủ để đặt giường lớn và bàn học. Còn có cửa sổ rộng, hướng nắng chiếu vào rất tốt.
“Không có dịp dùng đến thôi.”
“Trời, vậy mà lại để phí thế này!”
Siwoo vô thức lớn tiếng, rồi từ tốn đặt ba lô xuống. Với một nơi như thế này, tất nhiên là có thể sống được. Kể cả có người trên tầng thì cũng không thấy được nhau vì chỗ này thực sự rất rộng.
“Tôi sẽ ngủ ở đây.”
Trên hết, vị trí căn phòng khiến cậu hài lòng nhất. Ở góc sâu tít thế này rất ổn, còn được cầu thang che khuất nữa, đúng ý cậu luôn.
“Có hai điểm trừ lớn, nghe xong rồi quyết định.”
“Gì cơ.”
Siwoo nửa nghe nửa không, cứ nhìn quanh căn phòng. Cậu vội mở đồ ra luôn, sợ Seojun đổi ý. Đồ đạc cũng chỉ có vài bộ quần áo mà thôi.
“Thứ nhất là trong phòng không có nhà vệ sinh. Anh phải dùng cái ở phòng khách. Gần đó nhưng mỗi lần tắm rửa là phải ra ngoài, hơi bất tiện.”
“Không sao.”
Cậu suy nghĩ chốc lát rồi lập tức trả lời. Như thế cũng chịu được. Ở ký túc xá có đến sáu người dùng chung một nhà vệ sinh, từ nhỏ đã quen dùng chỗ vệ sinh công cộng nên chẳng vấn đề gì.
“Dù gì mọi người cũng toàn dùng toilet trên tầng đúng không?”
“Đúng vậy. Toilet tầng dưới chẳng ai đụng tới.”
“Vậy thì ổn rồi.”
Siwoo lấy đồ ra trải rộng xuống sàn. Vì chẳng có hành lý gì nên đành làm thế. Đây là cách cậu đánh dấu chủ quyền – từ giờ đây sẽ là phòng của mình. Ít nhất là trong vài ngày tới.
“Với lại... cửa phòng không khóa được.”
“Không khóa được á?”
Seojun đi đến cửa và chỉ vào tay nắm không có ổ khóa.
“Phòng nào cũng vậy hết. Không phải chỉ mỗi phòng này đâu.”
“Tất cả các chỗ ở đều thế à?”
“Cái đó em không rõ, nhưng ít nhất chỗ tụi em là vậy.”
Seojun xoay tay nắm cửa rồi nhìn Siwoo như hỏi: “Anh thấy sao?” Vấn đề không có khóa có thể là điểm trừ nghiêm trọng. Dù không có chuyện gì xảy ra đi nữa thì cảm giác bất an là khó tránh.
“Không sao. Dù gì cũng chỉ ngủ vài hôm thôi mà.”
Dự kiến tuần sau thư ký sẽ tìm được chỗ ở mới cho cậu. Chỉ cần nơi để ở tạm đến lúc đó là được rồi.
“Cứ theo ý anh.”
Súp Thưởng Để Dỗ Dành Guide Mèo Quyến Rũ
