Súp Thưởng Để Dỗ Dành Guide Mèo Quyến Rũ
Chương 33
Sau khi biết được thân phận thật của con mèo, Geon-ho đã thề rằng sẽ không bao giờ bước vào phòng guiding nữa trong suốt phần đời còn lại. Dù biết là không nên cố chấp như vậy, hắn vẫn cứng đầu không đến gần khu nhà chính.
Hắn chỉ lui tới hiện trường cổng quái vật, cố xoa dịu cơn giận đang cuộn trào trong lòng. Dù có tiêu diệt bao nhiêu quái vật đi nữa, cơn tức trong lòng cũng không hề nguôi ngoai. Thời gian càng trôi, cơn giận lại càng tích tụ thêm.
“Ơ… E-esper Kang Geon-ho ạ.”
Một esper dịch chuyển tiến lại gần Geon-ho, người hôm nay cũng đang nổi cơn điên như mọi khi. Anh là một esper cấp thấp làm việc tại khu nhà chính của trung tâm, phụ trách công việc hỗ trợ dịch chuyển đơn giản.
“Tôi… có tin nhắn cần chuyển, khụ…”
Ngay cả esper cấp thấp ấy cũng khó lòng chịu đựng được dao động của Geon-ho. Mặt đỏ bừng, anh cố nhịn thở và dồn sức vào đan điền để lấy can đảm.
“Hội trưởng Kang Tae-beom gọi anh đến phòng guiding ngay bây giờ!”
Anh ta gân cổ hét to, rồi ngay lập tức chuồn mất. Không thể chịu nổi dao động giận dữ cấp SS thêm một giây nào nữa.
“Khốn…”
Geon-ho, vừa ném mạnh con quái vật bị chém đôi đi xa, th* d*c nặng nề. Dưới chân hắn, xác quái vật chất thành từng đống như núi, đúng là khung cảnh địa ngục.
Lời thề không bao giờ đến phòng guiding đã sụp đổ hoàn toàn chỉ bởi một mệnh lệnh của Tae-beom. Geon-ho xoa trán đau nhức, rời khỏi hiện trường.
Với hắn, không tồn tại lựa chọn từ chối mệnh lệnh của anh trai. Hắn luôn làm theo lời người anh – người cũng là thủ lĩnh – chưa từng phản kháng dù chỉ một lần, ít nhất là trong ký ức của hắn.
Và thế là, đúng mười phút trước, hắn đã miễn cưỡng đến đứng trước cửa phòng guiding.
Hắn chỉ đứng đó, không mở cửa, cũng không nhúc nhích. Như thể chân đã dính chặt xuống đất.
Lý do thì quá rõ ràng. Vì nếu bước vào bên trong, chắc chắn sẽ càng nhớ đến con mèo đáng ghét đó.
Phòng guiding vẫn còn đầy rẫy dấu tích của mèo. Dù biết vậy, Geon-ho vẫn ra lệnh không được dọn đi.
Kang Shiro. Tên khốn nạn này.
Geon-ho thở dài một hơi nặng nề vào khoảng không. Tên thật là gì, hắn cũng chẳng buồn biết. Với Geon-ho, cậu ấy vẫn là Shiro – con mèo đầu tiên trong đời. Gia đình của hắn.
Nếu bắt được, hắn sẽ nhổ từng nhúm tóc trắng đó ra cho bõ giận.
Trong đầu tưởng tượng cảnh túm lấy mái tóc mềm mảnh ấy, Geon-ho bất giác cau mày và đưa tay xoa mặt như phát cáu. Cái cảm giác mềm mại như kem tươi tan chảy đó cứ lẩn quẩn trong tâm trí, phát điên lên được.
Không chỉ vậy, cả tiếng kêu rúc rích khe khẽ đó cũng cứ vang vọng mãi trong đầu, khiến hắn khó chịu không dứt. Tiếng gừ gừ mỗi khi được v**t v* lúc ngủ cũng hành hạ hắn. Cả đôi mắt xanh lam to tròn lấp lánh dịu dàng kia nữa.
“Niyaaack—!”
Đúng lúc đó, từ trong phòng guiding vang lên một âm thanh kỳ quặc. Rõ ràng là giọng nói quen thuộc, nhưng lại là tiếng kêu chưa từng nghe thấy.
“Nya! Niyang! Nyaak!”
Âm thanh hỗn loạn đến mức khiến người ta nghi ngờ có thật là động vật phát ra không. Nuốt khan một cái, Geon-ho đứng cứng người, lắng tai nghe phía sau cánh cửa.
“…Mẹ nó…”
Không sai được. Đó chính là giọng của cậu ấy. Dù chưa từng nghe khóc kiểu đó, nhưng chắc chắn là đúng.
Kang Shiro, cậu tiêu rồi.
Vừa siết chặt bàn tay nổi gân xanh định vặn nắm cửa thì—
Không hề dùng sức, tay nắm cửa lại tự xoay rồi cửa bật mở. Và ngay tức khắc, một gương mặt trắng toát tràn ngập tầm nhìn của Geon-ho.
Trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, trước khi kịp tránh né, người kia đã đâm thẳng vào Geon-ho, trán va mạnh vào vai hắn.
“Ưk!”
Phát ra âm thanh trầm đục như bị đánh vào xương. Geon-ho mấp máy môi, rồi toàn thân cứng đờ khi nhìn thấy cơ thể trắng toát lồ lộ dưới gương mặt nhỏ kia. Đầu lưỡi cũng cứng lại theo, không thể buông ra một lời chửi rủa nào.
“Esper Geon-ho! Bắt lấy guide đó đi! Đó là mèo của chúng ta!”
Thư ký – đang bị Ji-han giữ chặt bằng năng lực siêu năng – la toáng lên đầy hoảng loạn. Geon-ho hơi giật tay vì giọng hét đó, cau chặt mày. Guide kia cũng ngẩng đầu lên khi nghe thấy thư ký gọi.
Geon-ho há miệng định tuôn một tràng chửi rủa đã chuẩn bị sẵn, nhưng rồi im bặt. Bởi từ dưới sống mũi cao thẳng của guide, một dòng máu đỏ đang chảy dài xuống.
Va vào trán mà lại chảy máu mũi. Mà còn là máu mũi cả hai bên.
Geon-ho dường như quên cả thở, cứ nhìn chằm chằm vào người guide đang ở trước mặt. Tóc rối bù, làn da lấm tấm mồ hôi – tất cả đều trắng nhợt. Chính là hình ảnh Shỉo trong ký ức của hắn, không sai một chút nào.
Vì làn da quá trắng nên dòng máu mũi đỏ lại càng nổi bật.
“……”
Guide cũng ngẩn người không thốt nên lời, chẳng khác gì Geon-ho. Cứ như thể vô thức, cậu đặt tay lên ngực hắn để giữ thăng bằng, chỉ thở nhẹ mà không lau lấy vệt máu loang lổ trên môi. Có vẻ cũng không nhận ra mình đang chảy máu mũi. Ngay cả việc nhặt lại tấm chăn vừa rơi khỏi vai, cậu ấy cũng chẳng hề quan tâm.
Một âm thanh nghiến răng ken két vang lên từ quai hàm siết chặt của Geon-ho. Nghe thấy vậy, guide khẽ rùng mình rồi toan lùi lại.
Nhưng cảm nhận được Seo-jun đang tiến lại phía sau, cậu ấy dừng bước. Giọt mồ hôi trên trán rơi xuống tấm chăn đang nằm sõng soài trên sàn.
Vẫn với gương mặt ngơ ngác, guide liếc nhìn chăn rơi trên mu bàn chân rồi lại liếc Geon-ho. Cứ như đang tìm thời cơ để bỏ chạy. Ít nhất là trong mắt Geon-ho thì như vậy.
Chính cái thái độ đó khiến hắn phát điên. Đồ giả mạo. Đồ mèo giả chỉ biết nghĩ cách trốn chạy.
“Ê!”
Tiếng gầm của Geon-ho khiến cả người guide chao đảo. Âm lượng lớn đến mức tiếng hét của thư ký cũng bị lấn át hoàn toàn.
Guide lập tức đưa hai tay lên che mặt. Như thể nghĩ rằng mình sắp bị đánh, cậu thu người lại, nhắm mắt thật chặt.
Geon-ho cúi xuống nhặt tấm chăn trên sàn rồi ném mạnh vào người guide. Cậu chỉ càng co người lại. Tấm chăn bay nhanh đập vào người cậu rồi rơi phịch xuống đất lần nữa.
Trông cứ như thể Geon-ho vừa lấy chăn đánh người.
Do co rúm người lại nên phần th*n d*** gần như để lộ hoàn toàn. Chiếc đuôi quấn quanh người che được phần quan trọng, nhưng mông thì hoàn toàn phơi bày.
Thấy vậy, ánh mắt đỏ ngầu của Geon-ho lập tức quay về phía Seo-jun, người đang đứng ngay sau guide.
“CÚT!”
Geon-ho gào vào mặt Seo-jun.
“Điếc à?! Tao bảo cút đi còn không nghe thấy hả?!”
Hắn kích hoạt cả năng lực siêu năng để đẩy mạnh Seo-jun ra xa.
Dù bị đẩy bằng một lực khá mạnh, Seo-jun vẫn không lùi bước. Cậu bám chặt lấy bức tường, hai chân trụ vững. Gọi “hyung” bằng giọng nghèn nghẹn, gương mặt cậu đầy lo lắng.
“Anh bình tĩnh lại đi.”
Cả thư ký cũng tỏ rõ vẻ căng thẳng trước dao động dồn nén của Geon-ho. Trước mặt một esper – người không có năng lực phòng vệ như guide – tình hình này cực kỳ nguy hiểm. Chỉ cần một sơ sẩy là có thể xảy ra chuyện lớn.
Đúng lúc đó, guide – người vẫn đang co người thu mình – bất ngờ bước lên một bước. Mọi ánh mắt đổ dồn về phía cậu ấy.
Guide cúi thấp đầu, lẳng lặng lướt ngang qua Geon-ho.
“……”
Không nói lời nào. Không một lời xin lỗi.
Geon-ho nhìn bóng lưng lạnh nhạt ấy, đồng tử khẽ rung động. Bao nhiêu câu chửi rủa mà hắn đã chuẩn bị tan biến hoàn toàn. Ý định túm tóc cậu cũng không còn. Chỉ còn lại cảm giác đau lòng.
“Đồ khốn nạn, mày định sống kiểu đó thật hả?!”
Geon-ho cởi phăng chiếc áo khoác đang mặc và ném mạnh về phía guide. Dù chiếc áo dính đầy máu quái vật, nhưng cũng đủ để che thân thể gầy guộc ấy. Đó là áo khoác đặc biệt dành cho esper – rộng rãi, dài, và rất nặng.
Nặng đến mức người bình thường còn chẳng thể nhấc nổi.
Chiếc áo ấy đập vào người guide, khiến cậu văng mạnh vào tường kèm theo tiếng “rầm!” vang dội. Geon-ho há hốc miệng nhìn. Chỉ đến khi cậu ấy va vào tường, hắn mới nhận ra mình đã không kiểm soát được lực tay.
“G-guide!”
Seo-jun – người đứng gần nhất – lập tức lao tới bên guide, người đang ngồi bệt dưới đất. Cậu ấy cúi gằm đầu, không thể đứng dậy.
“Cậu ổn chứ?”
Ji-han cũng nhanh chóng chạy lại kiểm tra tình trạng của guide. Anh lau máu dính trên môi cậu bằng tay áo, xem thử cậu còn tỉnh táo không. May mắn là chưa bị ngất.
“Cậu có đứng dậy được không?”
Si-woo gật đầu trong tiếng ho nghèn nghẹn. Dù không thể giữ thăng bằng, cậu ấy vẫn cố đứng lên bằng được.
“Guide, nhìn tôi này.”
Ji-han nhẹ nhàng đỡ lấy cằm Si-woo. Khi cậu ngẩng đầu lên theo phản xạ, Geon-ho hiện ra trong tầm mắt.
Hắn vẫn đang nổi giận. Gương mặt ấy – cậu đã đoán trước rồi.
Bấy nhiêu đó, coi như là đánh vừa phải rồi.
Việc chảy máu mũi là do cơ thể cậu yếu, mà hắn cũng không cố tình đánh vào mũi. Vậy nên, thấy máu cũng là lỗi của chính cậu.
Mang trong đầu những suy nghĩ vô nghĩa, Si-woo lại tiếp tục cố gắng đứng dậy. Nhưng đúng lúc ấy, giọt mồ hôi nơi đuôi mắt lăn xuống má, khiến cả cơ thể cậu chao đảo. Buồn nôn đến mức không thể bước nổi.
“Guide?”
Cuối cùng, Si-woo đưa tay bịt miệng, nấc lên từng cơn khô khốc. Cậu cố nhịn không nôn ra sàn.
Ngay lúc đó, có ai đó đưa tay đỡ dưới cằm cậu như bảo cứ nôn vào tay. Giọng người nào đó hét lên, nghe thật xa xăm.
Si-woo chẳng còn sức nhận ra người đó là ai. Cậu nôn oẹ toàn bộ những gì trong bụng. Dịch dạ dày nóng rát trào lên cổ họng, kéo theo cả thị giác dần chìm vào bóng tối.
Súp Thưởng Để Dỗ Dành Guide Mèo Quyến Rũ
