Súp Thưởng Để Dỗ Dành Guide Mèo Quyến Rũ
Chương 32
“Anh đã báo cho thư ký rồi.”
Ji-han vừa v**t v* phần gáy trắng của Si-woo vừa nói. Anh nới lỏng lớp năng lực bao quanh Si-woo và lấy điện thoại ra kiểm tra.
“Chưa đọc tin nhắn, chắc đang họp.”
Anh mở phần tin nhắn đã gửi cho thư ký, rồi lại nhẹ nhàng vuốt Si-woo. Dù tỏ vẻ không thích, nhưng rõ ràng cậu ta khá ưa tay người. Không gừ gừ, nhưng cũng không né tránh khi bị chạm vào.
Ban đầu cứ tưởng không làm guiding tiếp xúc là do ghét bị đụng chạm, hóa ra không phải vậy.
“Vậy… hội trưởng cũng biết ạ?”
Seo-jun hỏi khẽ. Nếu lần này Ji-han lại đưa cậu ấy về mà chưa xin phép hội trưởng, cậu định sẽ phản đối. Cậu không muốn chọc giận Tae-beom (hội trưởng) thêm nữa.
“Đừng lo. Anh đã nói hết rồi.”
Ji-han mỉm cười và vò nhẹ tóc Seo-jun. Nghe vậy, mắt Seo-jun mở to đôi chút.
“Hội trưởng cho phép mang về ạ?”
“Ừ.”
Thật ra mà nói thì, cũng không hẳn là cho phép. Nhưng cũng không phản đối.
Tae-beom đã không phản hồi khi Ji-han báo rằng sẽ đi đón guide. Điều đó đồng nghĩa: muốn làm gì thì làm. Anh cũng sẽ không can dự.
“Hội trưởng giờ mà phản đối thì kỳ lắm rồi. Nếu là Geon-ho thì còn hiểu được.”
Ji-han nhún vai, tay vỗ nhẹ lưng chú mèo đang ôm chặt con chuột bông. Anh gõ nhè nhẹ như chơi đàn piano, bị cái đuôi dài quật vào mu bàn tay cũng chẳng dừng lại. Lông mềm mại thế kia, đã chạm vào rồi thì không muốn rời tay.
“Em nghe rồi đúng không, về mức độ tương thích với hội trưởng?”
Seo-jun gật đầu. Dù chưa kiểm tra chính thức, nhưng chỉ với một lần guiding, dao động của Tae-beom đã ổn định nhanh chóng. Với một esper hệ tinh thần luôn gặp khó khăn trong guiding như anh ấy, đó gần như là kỳ tích.
“Không đùa đâu. Mới chạm vào thôi mà dao động đã tụt hẳn xuống.”
Mặc dù nghe thấy hết, Si-woo vẫn chôn mặt trong con chuột bông, không hề nhúc nhích. Cứ làm như không hiểu gì vậy.
“Nhưng anh chưa nói với Geon-ho.”
Định lờ luôn, nhưng khi nghe đến tên thằng ngốc đó, cậu lại vô thức ngẩng đầu lên. Ji-han thấy vậy liền cong khóe môi đầy ẩn ý.
“Ra là chỉ để ý đến mỗi Geon-ho thôi hả? Trong khi lừa hết tất cả bọn này.”
Giọng Ji-han mang chút tủi thân, nhưng rõ ràng là trêu chọc.
Si-woo khựng lại, cắn tai con chuột bông rồi quay mặt đi. Là thật, nên cậu chỉ biết giả vờ không hiểu mà lảng tránh.
“Nhưng này, em hỏi thật.”
Seo-jun lại cúi sát, ngắm kỹ chú mèo đang chôn đầu trong con chuột và hỏi:
“Cậu ấy thật sự là thú nhân à?”
Không chen lời vào cuộc trò chuyện, lại ngoan ngoãn nằm yên như vậy, y hệt mèo bình thường. Tuy trông có vẻ hiểu người ta nói gì, nhưng mà…
“Phải. Anh tận mắt thấy rồi.”
Ji-han vừa nói vừa vuốt đuôi lông mượt của Si-woo. Sau đó anh hất cằm về phía đống quần áo bên cạnh.
“Lúc gặp anh, cậu ấy là người.”
Nhớ lại dáng vẻ guide ngồi ăn sandwich hôm ấy, Ji-han bật cười. Đã ăn rồi thì ăn cho đàng hoàng đi, đằng này chỉ gặm mỗi đầu bánh, trông như sắp khóc đến nơi.
“Anh, để em xếp lại quần áo cho.”
Seo-jun mang đồ của Si-woo lại và gấp gọn gàng. Ji-han mỉm cười thong thả, đưa tay luồn dưới chân trước của Si-woo và bế bổng cậu lên.
Chít!
Ngay lập tức, Si-woo nghiến chặt con chuột bông, trừng mắt như sắp cào Ji-han. Nếu đang là người, chắc cậu chửi thề không chừa một tiếng.
“Guide-nim à.”
Ji-han nhìn vào đôi mắt xanh sáng lấp lánh kia.
“Đang rất giận tôi đúng không?”
Chít! Chít!
Si-woo cắn mạnh con chuột để đáp lại. Ji-han cười rộng hơn khi thấy cậu hậm hực. Xin lỗi, nhưng trông cậu giận lên lại đáng yêu đến mức không chịu nổi.
“Đôi bên đều lừa nhau, vậy coi như hòa nhé.”
Tiếng chít chít im bặt. Cái đuôi từng quất mạnh cũng dịu xuống.
“Dù sao tôi cũng chỉ lừa một lần thôi mà. Guide-nim giấu chúng tôi suốt nửa tháng còn gì.”
Chít… Si-woo cắn nhẹ con chuột và cúi đầu xuống. Không nói được lời nào, chỉ biết tiếp tục tránh ánh nhìn.
Ừ, đã lừa họ tận nửa tháng, bị bắt kéo về thế này cũng đáng. Nhưng cho dù là vậy…
“Sao lại khóc nữa rồi.”
Ji-han cúi người, định chạm mắt với Si-woo thì bị cản bởi cái chân sau trắng hếu. Miếng đệm mềm áp vào cằm anh, cảm giác thích đến mức Ji-han cứ để yên như vậy.
Tưởng như cuối cùng cũng yên được một lát, thì—
Cạch!
Cánh cửa phòng guiding bật mở.
“Ở đâu rồi?!”
Cánh cửa đập mạnh vào tường, kêu rầm! rung cả khung. Rồi ngay sau đó, thư ký lao vào với ánh mắt đỏ ngầu.
“Có trong phòng không?!”
Anh ta chưa kịp thấy Si-woo đang được Ji-han che chắn trong lòng.
“Thư ký à, anh bình tĩnh đã.”
Ji-han vẫn nở nụ cười dịu dàng, dù thư ký đang lao tới như muốn giết người. Anh ôm chặt lấy cơ thể bé nhỏ trong lòng mình.
Vì quá sợ hãi, lông Si-woo dựng đứng lên, thân thể run lẩy bẩy tự động rút sát vào người Ji-han. Ji-han cảm thấy một cảm xúc ấm áp không thể diễn tả bằng lời, bật cười khẽ.
Chít!
Ngay khi thư ký sắp đi ngang qua sofa, từ giữa người Ji-han và Si-woo vang lên tiếng chít lớn của con chuột bông. Không thể bỏ lỡ dấu hiệu dù nhỏ nhất, ánh mắt của thư ký lập tức găm vào cánh tay Ji-han.
“Cái… cái quái gì…!”
Không ngờ Si-woo lại ở dạng mèo, anh há hốc mồm, hoảng hốt đến mức không nói nên lời.
“Cái gì vậy chứ! Cậu đang đùa tôi đấy à?!”
Anh giơ tay chỉ vào Si-woo, miệng cứ mấp máy.
“Cái… cái này là…! Là sao?!”
Vừa mới định nói lời nặng nề khi gặp mặt, vậy mà khi thật sự đối diện, anh ta lại không thể thốt ra một lời chửi mắng nào. Nhìn chú mèo đang co ro trốn trong lòng Ji-han, anh không thể mở miệng mắng được. Nhưng không có nghĩa là cơn giận đã nguôi.
“Trở lại hình người ngay đi! Tôi biết rõ cậu là thú nhân!”
“Đừng hét to quá mà.”
Ji-han chen vào, vừa nhẹ nhàng vuốt má Si-woo.
“Thấy chưa, sợ đến mức này rồi.”
Anh định cho thư ký thấy hình ảnh một con mèo đang hoảng loạn để làm dịu lòng anh ta. Nhưng Si-woo cứ r*n r* kéo tay Ji-han, khiến anh không thể nhúc nhích được.
“Anh uống chén trà đi đã.”
Seo-jun đưa đến một tách trà nóng, tranh thủ lúc đó Ji-han kéo ghế sofa bằng năng lực đến sau lưng thư ký, mời anh ngồi.
Thư ký thở dài như muốn sụp đất rồi ngồi phịch xuống sofa.
Tại sao bầu không khí lại thành ra thế này? Ánh mắt của anh nhìn Ji-han và Seo-jun đầy bất mãn.
“Cả hai người, đã tha thứ cho cậu ta rồi sao?”
Ji-han và Seo-jun chỉ đáp lại bằng sự im lặng. Ji-han chỉ cười khẽ, còn Seo-jun thì lặng lẽ đi vào bếp nói sẽ lấy thêm đồ ăn vặt. Cả hai trông chẳng có vẻ gì là phiền lòng.
“Vâng, cũng phải thôi. Người đau lòng nhất chỉ có esper Geon-ho mà.”
Anh thư ký cố tình nhấn mạnh cái tên “Geon-ho” bằng giọng cao hơn.
Tình cảm dành cho càng nhiều thì cảm giác bị phản bội càng lớn. Hai người chẳng bao giờ chăm lo bữa ăn cho con mèo thì có thể dễ dàng tha thứ, nhưng với anh và Geon-ho thì không thể.
Những kẻ chỉ chơi đùa vài lần lúc rảnh rỗi sẽ không bao giờ hiểu được. Cảm giác bị phản bội khi biết con mèo mà mình nuôi nấng bằng cả tình thương hóa ra là một thú nhân – chỉ có người từng trải qua mới hiểu.
“Không nghĩ đến esper Geon-ho sao?”
Thư ký uống cạn chén trà nóng một hơi, rồi đặt cốc xuống bàn với tiếng cạch vang dội.
Si-woo giật mình rụt cổ lại, đưa con chuột bông che lấy trái tim đang đập thình thịch.
“Làm sao có thể bỏ đi không ngoái đầu lại như vậy? Người ta quý cậu đến thế cơ mà!”
Thay vì ngăn thư ký đang gào thét, Ji-han chỉ lặng lẽ ôm chặt lấy Si-woo. Như thể muốn nói “mọi chuyện sẽ ổn thôi”, anh vuốt nhẹ tấm thân run rẩy. Nhưng cơ thể nhỏ bé ấy vẫn không ngừng run lên.
“Esper Geon-ho của chúng ta đã không ngủ được một phút nào, cứ thế chờ mãi! Giờ thì cậu ấy điên lên, phá nát cả cổng quái vật rồi đấy!”
Thư ký vò mặt mình như phát điên, nói không biết giờ ai mới là quái vật nữa. Càng nói thì càng giống như đang mắng Geon-ho, khiến anh thư ký phải cố nuốt tiếng thở dài vào trong.
“Anh uống nước lạnh đi.”
Seo-jun mang đến ly nước mát, thư ký cũng uống cạn một hơi như nuốt lửa.
“Cậu ghét bị bắt đến mức đó sao?”
Si-woo, đang chìm trong hoảng loạn, không thể đáp lại. Chỉ siết chặt cổ tay Ji-han hơn. Cảm giác như mình sắp bị tống vào ngục khiến cậu khó thở.
“Đến mức cả tuần không dám ló mặt ra?”
Thư ký nhìn con mèo cứ trốn mãi mà trong lòng càng thêm sôi sục. Ít nhất cũng phải xin lỗi đàng hoàng chứ. Còn cậu ta thì chỉ biết run rẩy, úp mặt vào tay Ji-han.
Nếu mình còn cảm thấy như thế này… thì Geon-ho chắc còn tồi tệ hơn.
“Trả lời đi! Xong việc rồi là không muốn nhìn mặt ai nữa đúng không?!”
Anh hét lên lần nữa vì quá uất ức. Ngay lúc ấy, Ji-han giải phóng năng lực đang giữ lấy Si-woo.
Rồi nhẹ đẩy mông cậu về phía cánh cửa – như ra hiệu: “Chạy đi.”
Si-woo mở to mắt, không bỏ lỡ cơ hội ấy. Theo bản năng, cậu chụp lấy cơ hội chạy trốn.
“Esper Yoo Ji-han!”
Thư ký giận dữ đứng bật dậy định đuổi theo Si-woo. Nhưng Ji-han đã lập tức dựng kết giới chắn đường.
Seo-jun chỉ đứng yên nhìn, giả vờ bối rối.
Si-woo nghiến răng, lao hết tốc lực về phía cửa. Bất chợt, ký ức về trận mưa như trút nước lại hiện về, mắt cậu cay xè. Ở lại thêm một chút thôi, cậu sẽ bật khóc ngay trước mặt tất cả mọi người mất. Cậu thà chết còn hơn để ai thấy mình khóc vì tủi thân.
Đó là lòng kiêu hãnh cuối cùng của cậu.
Bỏ mặc cái đầu choáng váng, cậu lấy đà nhảy vọt lên nắm lấy tay nắm cửa. Nhưng cơ thể nóng bừng không chịu nghe lời. Với thân mèo, cậu không thể thoát đi như mong đợi.
Đúng lúc đó, một tấm chăn lớn phủ xuống từ trên đầu Si-woo. Đủ lớn để che kín cả cơ thể.
Đồng thời, khi nhắm chặt mắt lại, Si-woo biến trở lại thành người. Dù tai và đuôi vẫn chưa kịp ẩn đi, nhưng như vậy là đủ để cậu mở cửa.
Cậu phủ chăn kín người, nắm lấy tay nắm và xoay. Tầm nhìn đã bắt đầu mờ đi. Tình trạng cơ thể tệ hơn cậu tưởng. Cơ thể lớn lên thì cơn đau cũng lan rộng tương ứng.
Cậu cố gắng giữ vững cơ thể đang nghiêng ngả, mạnh mẽ mở cửa bước ra ngoài. Ngay khoảnh khắc ấy, cậu va sầm vào một thân hình to lớn đang đứng ngay trước cửa.
“Ưk!”
Trán cậu đập mạnh vào vai ai đó cứng như tường. Cú va làm đầu cậu ngửa ra sau, và mắt cậu chạm ngay vào gương mặt quen thuộc.
Súp Thưởng Để Dỗ Dành Guide Mèo Quyến Rũ
