Súp Thưởng Để Dỗ Dành Guide Mèo Quyến Rũ
Chương 199: Ngoại truyện 17 - Khát khao Center
Si-woo nắm chặt tay Seo-jun quay lại phòng chờ.
Trên đường, họ chạm mặt vài ngôi sao nổi tiếng. Thế nhưng chính họ lại là người nhận ra Seo-jun của Hội Baekya trước, rồi vui vẻ chào hỏi. Seo-jun, vốn đang phấn chấn vì tìm được Si-woo, còn thoải mái chụp hình chung. Chính Si-woo đã dặn cậu ấy như thế.
“Khi không thấy phiền thì nhận lời một chút. Còn nếu không thích thì đừng ép bản thân.”
Vừa siết chặt tay Seo-jun, vừa kề sát đi bên cậu ấy, Si-woo nói. Cậu học điều đó từ Ji-han ― fan service.
Trước đây cậu từng chọc Ji-han là kẻ nghiện điện thoại vì cứ đăng ảnh lên SNS bất cứ khi nào có cơ hội. Nhưng Ji-han chỉ đáp, tất cả đều là để gửi lời cảm ơn tới fan.
Nghĩ lại thì đúng thật. Nhờ vậy, Si-woo bắt đầu thay đổi suy nghĩ. Những ánh nhìn vốn chỉ thấy phiền phức, giờ lại được cảm nhận như những ánh mắt ủng hộ. Đó là ảnh hưởng từ Ji-han.
“Ít nhất cũng nên có chữ ký riêng đi. Ji-han còn vẽ hình cho fan nữa đấy.”
“Vâng, em sẽ làm.”
Nghe Si-woo luyên thuyên hết chuyện này đến chuyện khác, Seo-jun chỉ mỉm cười trong lòng. Hôm nay, cậu nói không ngừng. Ngay cả lúc ngồi xe đến đây cũng vậy, hết đề tài này lại sang đề tài khác.
Thì ra, khi căng thẳng cậu lại nói nhiều như thế.
“Không thấy hồi hộp sao?”
Đang lên cầu thang, Si-woo liếc nét mặt Seo-jun rồi hỏi.
“Em ạ?”
Seo-jun hơi nghiêng đầu. Giờ mới nhận ra mình thấy rất thoải mái. Không hồi hộp, cũng chẳng khô miệng.
Rõ ràng mới vài tháng trước thôi, hễ đến đài truyền hình là cậu ấy cũng căng thẳng chẳng khác Si-woo. Vậy mà giờ lại bình thản thế này. Có lẽ nhờ đã bỏ được áp lực “phải thể hiện thật tốt”.
“Vì có Guide-nim ở cạnh nên em thấy ổn.”
cậu ấy khẽ lắc lư bàn tay đang nắm cùng Si-woo. Nghe thế, khóe môi Si-woo cong lên thật đẹp. Hẳn là câu trả lời làm cậu vui.
Seo-jun suýt chút nữa đặt môi lên đôi môi xinh xắn ấy theo thói quen, nhưng ngay lập tức bị Si-woo tóm cổ áo kéo lại. Dù hành lang không có người qua lại, nhưng vệ sĩ vẫn đang cùng họ đi phía sau.
Vệ sĩ tinh ý quay mặt đi, song Si-woo vẫn không cho phép. Seo-jun đành thôi, chỉ khẽ hôn mu bàn tay cậu để thay thế.
“Lúc nào rảnh chụp ảnh cùng đội trưởng cho anh ấy nhé.”
Si-woo kéo Seo-jun lại gần, thì thầm nhỏ đến mức chỉ cậu ấy nghe được. Ý nhắc đến đội trưởng vệ sĩ đang đi trước một bước kia.
Nghe nói anh ấy là fan ruột của Seo-jun. Tin này là từ chuyên viên trang điểm, chắc không phải bịa.
“Được rồi.”
Seo-jun vừa trả lời vừa lắng nghe nhịp tim Si-woo đang đập thình thịch, rồi nhẹ nhàng vuốt mu bàn tay cậu.
Ngay cả dáng vẻ căng thẳng này cũng đáng yêu đến thế. Cậu ấy nuốt khan, tưởng tượng nhanh kết thúc buổi phỏng vấn để còn được cùng Si-woo lăn lộn trên giường.
Trong mắt mình đã xinh đẹp thế này, thử hỏi các hyung thấy thì sẽ làm ầm lên tới mức nào. Không cần nhìn cũng biết.
Và đúng như dự đoán của Seo-jun.
Vừa trở lại phòng chờ, Geon-ho và Ji-han lập tức kéo Si-woo lại, ồn ào đến mức bị Hội trưởng nhắc nhở. Trước đó, cả hai còn dẫn vệ sĩ đi khắp nơi trong đài để tìm cậu.
Si-woo cũng như với Seo-jun, bất chấp xấu hổ mà thành thật kể lại. Lúc này, Geon-ho và Ji-han mới yên tâm, liền ngồi kề hai bên, thay nhau xoa bóp cơ thể đang căng cứng của cậu.
“Anh không trang điểm à?”
Vừa uống ngụm nước ấm, Si-woo đưa tay chạm má Geon-ho. Chỉ mình hắn là mặt mộc.
“Không thoải mái.”
Geon-ho khẽ nhún vai, mắt lại dừng nơi hàng lông mày được chỉnh tỉ mỉ của Si-woo.
“Anh cũng nên trang điểm chút không?”
“Thôi. Không thích thì đừng.”
Si-woo đưa chai nước suối cho Geon-ho, còn nhét thêm đồ ăn vặt vào tay. Cậu dặn, nếu thấy khó chịu thì cứ nói.
Lý do Si-woo đồng ý tham gia phỏng vấn hôm nay, chính là vì Geon-ho.
Từ khi thức tỉnh trở thành Esper, Geon-ho luôn sống trong trung tâm. Ngay trong đó hắn cũng ngại những nơi đông đúc, chỉ gắn bó với hội.
Vậy nên ở môi trường lạ lẫm này, sự khó chịu và bối rối của hắn chắc chắn sẽ lớn. Si-woo liên tục quan sát sắc mặt, cố hết sức đọc sóng năng lượng của đối phương. Dù vì căng thẳng nên không tập trung được như thường ngày, nhưng ít nhất cậu vẫn nỗ lực.
“Nếu thấy căng thẳng thì nói. Chúng ta còn mang theo thuốc an thần đây.”
“Không biết mới là người nên uống thêm đấy. Anh ổn mà.”
Geon-ho bật cười nhìn Si-woo đang căng thẳng đến mức cơ thể cứng đờ. Dù tim cậu đập ầm ầm, đến mức cả phòng chờ nghe được, vậy mà vẫn lo lắng cho hắn. Sự dịu dàng ấy khiến ngực hắn nhói lên.
Cả Hội Baekya đều biết rõ Si-woo đã chuẩn bị cho buổi phỏng vấn này chăm chỉ thế nào. Tờ giấy ghi câu hỏi đã nhàu nhĩ vì cậu đọc đi đọc lại, liên tục chỉnh sửa đáp án.
Các Esper tình cờ đọc được những gì cậu viết, lại càng thấy tình cảm dành cho Si-woo bùng nổ dữ dội. Cứ ngỡ đã yêu đến mức không thể hơn, vậy mà vẫn có thể yêu thêm nữa.
Si-woo hôm nay đã quyết tâm thật sự. Cậu háo hức muốn cho cả thế giới biết rằng hội Baekya là những người tốt. Đặc biệt, cậu còn chuẩn bị sẵn rất nhiều lời khen dành cho Geon-ho, người lần đầu tiên đứng trước công chúng.
Ý chí muốn “xé toạc sân khấu” cuồn cuộn dâng trong đôi mắt xanh ấy.
Thật ra chỉ cần làm qua loa cũng được rồi. Nhưng việc Si-woo luôn hết lòng trong mọi chuyện khiến các Esper vừa thấy dễ thương vừa cảm động.
“Khoảng 30 phút nữa chúng ta sẽ di chuyển sang phim trường. Giờ thì mọi người có thể thay trang phục.”
Người phụ trách mỉm cười thân thiện, mở cửa bước vào phòng chờ. Trong số họ, chỉ có Geon-ho và Si-woo là cần thay đồ.
Hai người duy nhất còn mặc trang phục thoải mái, trong khi những người khác đều đã chỉnh tề trong bộ vest. Taebeom thì đang tạm rời đi vì công việc.
“Chỉ hai vị cần thay thôi đúng không?”
Người phụ trách liền dẫn Geon-ho và Si-woo vào phòng thay đồ.
Si-woo vốn định thay ngay tại phòng chờ, nhưng vì Geon-ho đã đứng dậy đi trước, nên cậu cũng đành theo sau.
“Han Si-woo, còn lâu không?”
Geon-ho thay xong, bước ra ngoài màn che rồi ngồi phịch xuống ghế xếp. Khoác thêm chiếc áo khoác vốn ít khi mặc, trông hắn có chút khác hẳn. Không phải kiểu vest chỉnh tề như Taebeom hay Ji-han, nhưng cũng rất khác với bộ áo nỉ quen thuộc thường ngày.
“Ờ, ra ngay đây.”
“Có cần giúp không?”
Đảm bảo cửa đã khóa kỹ, Geon-ho liền vén màn che của Si-woo. Tiếc là Si-woo đã mặc xong hết rồi.
“Wow, đẹp trai vãi.”
Thấy dáng đứng trước gương của Si-woo, Geon-ho lại một lần nữa ngẩn ngơ, còn huýt sáo khe khẽ. Bộ vest được may đo chuẩn chỉnh giúp tôn dáng mảnh mai, vừa vặn đến hoàn hảo.
Chiếc áo khoác và quần màu xám sáng càng làm nổi bật làn da trắng và mái tóc của cậu. Đẹp là chuyện đã biết, nhưng thế này thì hơi quá mức. Geon-ho thậm chí còn thật lòng lo lắng không biết hình ảnh này có nên để phát sóng không.
“Cà vạt này… làm hoài mà không được.”
Trong khi Geon-ho còn đang choáng ngợp, Si-woo lại loay hoay với chiếc cà vạt. Dù đã thuộc lòng cách thắt qua video, nhưng khi thực sự làm thì lại rối tung.
“Đưa đây, để tôi làm cho.”
Geon-ho cười khẽ, xoay người Si-woo lại.
“Anh biết làm à?”
“Ngẩng đầu lên.”
Có vẻ là biết thật. Si-woo lập tức ngẩng đầu, đưa cà vạt cho hắn. Đáng lẽ cậu nên nhờ sớm hơn.
Si-woo vốn nghĩ Geon-ho sẽ không biết, vì ngoài trang phục chiến đấu thì lúc nào hắn cũng chỉ mặc đồ thoải mái. Chưa bao giờ thấy hắn thắt cà vạt cả.
Dù hôm nay Geon-ho cũng chỉ mặc kiểu suit bán trang trọng, nhưng so với thường ngày thì khác hẳn.
Có lẽ nhờ dáng người tốt. Áo khoác vest cũng hợp kinh khủng.
Geon-ho nở nụ cười khi cảm nhận được ánh nhìn chăm chú của Si-woo. Nhưng Si-woo chẳng khen thẳng thắn.
“Nhìn như dân anh chị ấy. Kiểu đi đòi nợ siêu giỏi.”
Geon-ho bật cười lớn, rồi bất ngờ chộp lấy môi Si-woo thay cho “tiền”. Sau đó lại hôn tiếp lên chiếc cằm ngẩng cao kia, khiến Si-woo phải ngả đầu né.
“Đừng, hỏng hết lớp trang điểm bây giờ.”
“Rồi, rồi. Không làm nữa.”
Thay vào đó, Si-woo bất ngờ đập môi mình mạnh vào cằm tr*n tr** của Geon-ho. Hắn chỉ cười khì, bảo coi chừng đau miệng.
“Nhưng mà… anh đang làm gì vậy?”
Si-woo cũng bật cười theo, rồi cúi nhìn đôi tay của Geon-ho—thay vì thắt cà vạt, hắn chỉ đang xoắn nó vòng vòng. Ban đầu tưởng đâu hắn thạo lắm, ai ngờ lại chỉ đang nghịch.
“Xin lỗi. Tôi vụng mấy cái này lắm.”
Bị phát hiện, Geon-ho vội chỉnh lại cà vạt cho thẳng.
“Mấy chuyện này thì Ji-han mới giỏi.”
Sao không nói sớm? Si-woo giả vờ nắm tay lại, như dọa sẽ đấm.
“Anh chỉ muốn… chính tay mình làm cho em.”
Geon-ho lẩm bẩm đầy tiếc nuối. Thực ra, hắn đã từng lén tìm cách thắt cà vạt trên mạng ở ký túc xá. Cũng có thử tập vài lần, nhưng sợ làm hỏng nên chẳng dám thật sự thực hành. Hắn luôn kém trong mấy việc tinh xảo thế này.
“Anh sẽ luyện thêm. Lần sau nhất định để anh làm, nhé?”
Trước khi Si-woo kịp đáp, Geon-ho đã nắm tay cậu kéo ra ngoài. Cứ như không muốn nghe câu trả lời.
Si-woo nhìn theo bóng lưng có phần chùng xuống ấy, chỉ có thể thở dài. Cậu biết nếu hỏi, hắn sẽ lại bảo không sao thôi. Si-woo hiểu quá rõ cái tâm lý không muốn làm người khác lo lắng của Geon-ho, nên đành im lặng.
Nhưng im lặng mãi thì không được.
Đôi mắt xanh của Si-woo bừng sáng dưới ánh đèn huỳnh quang. Cậu đã có kế hoạch sẵn. Và hôm nay, trước mặt tất cả mọi người, cậu sẽ công khai nó. Thật ngầu, thật lộng lẫy.
Súp Thưởng Để Dỗ Dành Guide Mèo Quyến Rũ
Đánh giá:
Truyện Súp Thưởng Để Dỗ Dành Guide Mèo Quyến Rũ
Story
Chương 199: Ngoại truyện 17 - Khát khao Center
10.0/10 từ 42 lượt.
