Súp Thưởng Để Dỗ Dành Guide Mèo Quyến Rũ

Chương 200: Chúng tôi là một gia đình


Khi trở lại phòng chờ, Ji-han và Seo-jun đón Si-woo bằng gương mặt đầy mong chờ.


“Ôi chà.”
“Wow……”


Cả hai bật dậy khỏi sofa, miệng há hốc. Cứ như chú rể nhìn thấy cô dâu mới trong váy cưới vậy.


“Không được rồi. Hủy phỏng vấn đi. Về ký túc xá thôi.”
“Đúng đấy. Thế này thì làm sao phát sóng được.”


Si-woo phớt lờ phản ứng thái quá của bọn họ và bảo Ji-han thắt cà vạt cho mình.


Ji-han cố tình buộc thật chậm, mỗi lần cử động tay lại không ngớt khen ngợi. Si-woo muốn túm lấy cái lưỡi lắm lời ấy nhưng cố nhịn.


“Bây giờ chúng ta sẽ di chuyển ra phim trường!”


Người phụ trách vừa gõ cửa vừa lớn tiếng thông báo. Nhưng vì  trưởng vẫn chưa đến, nên các thành viên hội Baekya vẫn ngồi yên.


“Có nên gọi cho hội trưởng không?”
“Không cần. Anh ấy sẽ đến thôi.”


Lời Ji-han còn chưa dứt thì Tae-beom cùng Esper dịch chuyển của anh đã xuất hiện. Quả nhiên anh chưa bao giờ đến trễ.


“Hội trưởng, họ bảo đi thôi.”
“Cứ đi trước đi.”


Tae-beom ra hiệu bằng ánh mắt như có chuyện muốn nói riêng với Si-woo. Các thành viên lập tức đứng dậy, nghe theo mệnh lệnh.


“Anh vừa đi làm việc về à?”


Si-woo tiến lại hỏi. Cậu cảm nhận thấy chút khí tức của cổng còn vương lại. Ngày hôm nay thì nên nghỉ ngơi chứ.


Tae-beom gật đầu, chăm chú ngắm Si-woo. Đôi mắt đen lướt dài từ đầu đến chân cậu. Dưới ánh nhìn như ve vuốt ấy, Si-woo chớp mắt rồi khẽ lấy giọng.


“Đẹp lắm.”
“… Hội trưởng cũng đẹp.”


Si-woo cũng đưa mắt đánh giá từ trên xuống dưới và khen lại. Thực ra từ “đẹp” còn không đủ để diễn tả sự hoàn hảo ấy.


Tae-beom, Geon-ho, Ji-han và cả em út. Từng người một đều vô cùng cuốn hút. Khen thì chỉ sợ khen đến mỏi miệng mất.


“Không mất nhiều thời gian đâu. Sẽ xong nhanh thôi.”


Si-woo vừa nhìn ngắm khuôn mặt Tae-beom thêm chút nữa, vừa khẽ gật đầu.


“Nếu giữa chừng muốn dừng lại thì cứ nói.”


Tae-beom lấy điện thoại ra, cho Si-woo xem một bức ảnh. Đó là tấm anh vừa ghé qua ký túc xá sau khi trở về từ hiện trường.


Bức ảnh Si-ho đang ngủ say trên giường của Si-woo.



Cuối cùng chú mèo cũng được đặt tên là Si-ho. Đó là món quà cảm ơn dành cho Geon-ho, người từng suy nghĩ kỹ lưỡng để đặt tên cho cậu.


Ở góc ảnh còn thấy bàn tay của thư ký đang làm dấu chữ V. Anh ấy ở lại ký túc xá để chăm sóc Si-ho.


“Chỉ cần trả lời đúng những câu hỏi đã chuẩn bị. Em chỉ cần nói những gì mình chuẩn bị thôi.”


Ngắm ảnh rồi cười tươi, Si-woo gật đầu. Nhìn Si-ho ngủ bình yên, cậu cũng thấy lòng nhẹ nhõm hơn.


“Đi thôi nào.”


Si-woo nắm lấy tay Tae-beom, nói mạnh mẽ. Tae-beom nhìn cậu một thoáng, rồi định hôn lên má.


“Không được. Trôi mất lớp trang điểm bây giờ.”


Si-woo khẽ thì thầm, quay mặt đi. Mà cậu vốn cũng chẳng trang điểm dày đến mức bị lem.


Tae-beom nghiêng đầu, hôn lên môi thay vì má.


“Ừ, đi thôi.”


Si-woo mím môi, vội vàng rời phòng chờ.


Cậu muốn nhanh chóng được ở bên mọi người. Bước chân hướng về nơi các Esper của mình đang đợi sao mà nhẹ bẫng.


*****


< Hôm nay, trong chương trình đặc biệt cuối năm, chúng tôi hân hạnh mời đến một vị khách quý như một món quà. >


Cào gãi má đen bằng chiếc điều khiển, Goh Do-yeon ngáp dài. Đôi mắt tím của ông ta không nhìn TV mà dừng ở khoảng không đâu đó. (người thú nhân ở trong cổng ấy)


Vì đèn đều tắt nên chẳng biết hắn đang nằm ở chỗ nào. Xung quanh vương vãi rượu đắt tiền và đồ ăn vặt. Đúng chuẩn dáng vẻ một kẻ ăn chơi.


“Hả, gì thế.”


Nghe thấy cái tên quen, ông ta định đổi kênh thì dừng lại. Rồi vội quay mắt về màn hình, bật dậy ngồi hẳn lên.


Goh Do-yeon chớp mắt xác nhận đây không phải kênh tin tức, rồi nghiêng đầu.


“Phỏng vấn cái gì chứ.”


Esper mà còn lên TV đã lạ rồi, vậy mà còn làm kiểu phỏng vấn như nghệ sĩ nữa. Quả đúng là sống lâu sẽ thấy nhiều điều.


“Ối giời, còn trang điểm nữa kìa.”


ông ta nhích sát lại gần TV, dán mắt nhìn. Cái đuôi dài khẽ đong đưa. Dù miệng lầm bầm nhưng gương mặt lại nở nụ cười, rõ là thấy vui mừng.


< Ngài là Han Si-woo, đúng không? Quả thật ngoại hình của ngài rất nổi bật. >



“Đương nhiên rồi. Là nhân thú mèo cơ mà.”


Goh Do-yeon ngẩng cao cằm, như thể chính ông vừa được khen. Ở mức độ đó thì kể cả trong số nhân thú mèo cũng hiếm có ngoại hình như vậy. Bộ trang phục đúng là được khuôn mặt nâng tầm.


< Trang phục cũng rất đẹp. Đây có phải là bộ đồ ngài chuẩn bị riêng cho lần đầu xuất hiện trên sóng truyền hình hôm nay không? >


MC dẫn dắt buổi phỏng vấn với bầu không khí nhẹ nhàng. Rõ ràng là đang cố giúp khách mời bớt căng thẳng bằng những câu hỏi thường nhật.


“… Sao không trả lời nhỉ.”


Goh Do-yeon tăng âm lượng, chăm chú nhìn Si-woo – cậu chỉ mấp máy môi mà chẳng phát ra tiếng nào. Ngồi hai bên, Ji-han và Geon-ho định thay cậu trả lời, nhưng Si-woo đã lên tiếng.


< Mọi người đều ngoan ngoãn, cư xử cũng đúng mực lắm. Hội trưởng với Kang Geon-ho thì bề ngoài có hơi dữ dằn nhưng bên trong lại rất ấm áp. Hiền lành đến mức khó tin >



Chớp. Go Do-yeon suýt nữa đổi kênh vì câu trả lời lạc đề của Si-woo. Bản thân ông cũng chẳng rõ mình vừa nghe cái gì. Giọng điệu như đang đọc sách giáo khoa lại càng gây sốc.


Cái gì đây. Cố tình làm thế à? Bị ép phỏng vấn nên đang phản kháng chăng.


Khoảnh khắc im lặng ngắn ngủi được Ji-han xua tan bằng một tràng cười. Người dẫn chương trình cũng theo đó bật cười, kéo bầu không khí trở nên nhẹ nhàng.




Ji-han phụ họa ngay, khéo léo biến câu trả lời của Si-woo thành một lời khen. Cái miệng của anh đúng là giỏi xoay chuyển. Nhờ thế mà sai sót của Si-woo bị che đi, không khí còn sôi nổi hẳn lên.


Thằng nhóc này chắc làm gì cũng sống khỏe thôi. Do-yeon lại ngả lưng thoải mái, mắt dán vào màn hình.


Cảnh quay từ gương mặt cận của Ji-han chuyển sang toàn cảnh: Geon-ho đang đưa nước cho Si-woo.


“chậc.”


Căng thẳng đến mức ấy thì còn nói được gì nữa.


Cái đuôi đen của ông quất mạnh xuống sàn, cốc! cốc! Tiếng động cùng đôi tai dựng đứng tố rõ sự khó chịu.


May mắn là MC biết ý, không thúc ép Si-woo nữa mà chuyển câu hỏi sang các thành viên khác. Chủ yếu Ji-han và Seo-jun trả lời, còn Geon-ho thì chỉ gật gù hoặc nói vài chữ ngắn.


MC vốn đã nghe qua tính cách của Geon-ho nên chẳng lấy làm lạ. Anh ta dẫn dắt rất khéo, chỉ hỏi những câu đã chuẩn bị sẵn và thêm vài lời đệm hợp ý.


Ngay cả Do-yeon, người cực kỳ nhạy cảm, cũng không thấy khó chịu. Đáng ra kiểu câu hỏi về đặc tính thú nhân phải xuất hiện mới đúng, như “nghe nói mèo thú nhân hay khó tính?” – thế mà chẳng hề có.


Không phải vì MC quá lịch thiệp, mà có lẽ đã thống nhất trước từ đầu.


Làm gì có chuyện mọi người dễ thiện cảm với mèo thú nhân, nhất là dạng quá nổi bật như thằng nhóc kia.


Do-yeon nhìn chằm chằm vào gương mặt rực rỡ và mái tóc trắng nổi bật của Si-woo hiện trên màn hình. Ông lơ đãng gãi lớp da đen của mình, nhưng khi camera lia sang Tae-beom ngồi ở cuối sofa, ông bật cười.



“Cũng ăn hình đấy chứ.”


MC như đọc được ý khán giả, liền khen ngoại hình Tae-beom không ngớt. Mặc dù lời khen này đã lặp đi lặp lại từ đầu chương trình, nhưng bao nhiêu cũng chẳng đủ. Khán giả chắc cũng nghĩ vậy.




Seo-jun bật cười khẽ, gật đầu đồng tình với Ji-han. MC cũng không phủ nhận. Tae-beom và Geon-ho quả thực đẹp trai, nhưng ấn tượng sắc lạnh và khí thế áp đảo thì cực mạnh.



Lúc ấy, Si-woo bất ngờ chen vào một câu. Có vẻ cậu quên mất mình đã nói y chang như vậy trước đó.


Ji-han khẽ vỗ mu bàn tay Si-woo, còn Geon-ho cười toe rồi nắm lấy tay kia của cậu. Khung cảnh dịu dàng ấy được phát sóng nguyên vẹn, nhờ vậy mà Geon-ho trông bớt đáng sợ hẳn. Mục đích của Si-woo xem như đạt được.


MC tiếp tục khéo léo dẫn dắt, lần này chuyển sang hỏi Tae-beom. Sau một đoạn trò chuyện nghiêm túc về kế hoạch tương lai của hội Baekya, anh ta hỏi thêm một câu nhẹ nhàng về Geon-ho.



Dù là câu hỏi đã chuẩn bị từ trước, nhưng Tae-beom không viết sẵn câu trả lời. Vì thế, lần này các thành viên đều là lần đầu nghe.


Si-woo liếc Geon-ho, nắm chặt hơn bàn tay đang đan vào nhau. Geon-ho thì chỉ nhìn vào tay ấy, chẳng để ý đến anh trai. Tae-beom cũng không nhìn Geon-ho, ánh mắt chỉ hướng về MC.


Một thoáng tĩnh lặng. Rồi giọng anh cất lên, trầm thấp và nặng nề.



Camera lập tức lia sang Geon-ho, bắt trọn nụ cười thoáng hiện trên môi cậu khi cúi đầu. Trông như một cảnh phim noir.


“Lố bịch thật.”


Do-yeon thở ra một tiếng cười khinh khích, rồi lại ngả xuống.


Nhưng trông đúng là đẹp mắt. Đẹp đến mức chói mắt, khó mà nhìn thẳng. Ông lắc lắc điều khiển, miệng nở nụ cười khoan khoái.


“Cứ sống thế đi. Mãi mãi như thế.”


Hội Baekya xứng đáng được hạnh phúc. Hòa bình này chính là do họ bảo vệ, nên mong họ có thể tận hưởng trọn vẹn.


“Cuối cùng, xin được đặt câu hỏi cho Guide Han Si-woo.”


MC dần khép lại buổi phỏng vấn. Si-woo thẳng lưng, nghĩ thầm: “Đến rồi.” Cậu đã biết trước câu hỏi sẽ là gì.


“Dẫu có hơi sáo rỗng, nhưng không thể bỏ qua được.”


Được, cứ hỏi đi!



“Hội Baekya đối với Guide Han Si-woo là gì?”


Si-woo hít một hơi dài, rồi bình tĩnh mở lời. Có quá nhiều ý nghĩa đan xen, không thể gói gọn trong một câu, nên cậu chắt lọc thành từ ngữ nặng nề nhất.


“ HộiBaekya là gia đình của tôi.”


Đó là gia đình đầu tiên trong đời cậu. Vì thế càng quý giá. Dẫu câu trả lời có phổ biến, với Si-woo thì đó là lời đáp chân thành nhất.


“Nếu không gặp Hội Baekya, chắc giờ tôi vẫn chưa thể an cư, vẫn đang lang thang.”


Giọng cậu run run, nhưng vẫn nói rành rọt.


“Nhờ có họ mà mỗi ngày tôi đều hạnh phúc, và cảm nhận được rằng mình là một người đáng sống.”


Đến đây vẫn chỉ là điều mà Hội Baekya biết. Câu trả lời ấy, cậu đã sửa tới sửa lui vô số lần, và mọi người cũng đã đọc qua nhiều lần.


“Và tôi cũng sẽ làm cho họ hạnh phúc như thế. Vì chúng tôi là gia đình.”


Ánh mắt ấm áp của các Esper đồng loạt hướng về gương mặt trắng muốt ấy. Đáng ra phần trả lời đã xong, nhưng dường như Si-woo còn điều muốn nói.


Cậu lần lượt đối diện với từng ánh mắt, cuối cùng nhìn thẳng vào máy quay và dõng dạc tuyên bố. Cách chắc chắn nhất để mang lại hạnh phúc cho các Esper chỉ có một.


“Tôi sẽ khắc ấn với tất cả. Không bỏ sót một ai.”


Từ ngữ mà Tae-beom từng nghiêm cấm tuyệt đối lại thốt ra từ đôi môi đỏ của Si-woo.


“Vậy nên, xin đừng lo lắng. Tôi sẽ bảo vệ tất cả. Hội Baekya sẽ bảo vệ mọi người.”


Lời tuyên bố đầy tự tin của Si-woo khiến không khí trường quay nóng bừng. MC vừa liếc nhìn Tae-beom dò xét, vừa lập lại như để xác nhận.


Ji-han không che giấu nổi gương mặt rạng rỡ. Seo-jun thì xúc động đến đỏ mắt. Còn Geon-ho lỡ tay khiến chiếc sofa cả bọn đang ngồi bỗng nổi lên khỏi mặt đất chừng 3 cm.


Chỉ có Tae-beom là khẽ cười. Không ai nhận ra điều đó.


“Và cảm ơn mọi người đã luôn ủng hộ Hội Baekya.”


Điều ấy, cậu cũng nhất định muốn nói ra. Với những người yêu quý những gì mình trân trọng, cậu mang lòng biết ơn tận đáy lòng. Đây cũng là cảm xúc mà nhờ Hội Baekya, cậu mới biết được.


Cậu biết ơn đến mức không thể diễn đạt hết qua màn hình nhỏ bé này. Suốt một đời chỉ nhận lấy lời mắng nhiếc, nên từng câu khen ngợi hay cổ vũ đều in sâu mãi. Cảm ơn, thật sự cảm ơn. Giá như có ai đó hiểu được lòng mình.


Và chính xác một năm sau, Si-woo đã giữ trọn lời hứa.


Cậu khắc ấn với tất cả, mãn nguyện vô cùng. Dẫu có chút tác dụng phụ – tức giận nhiều hơn một chút – nhưng chẳng phải vấn đề.


Bởi quanh cậu đầy ắp những người sẵn sàng chịu đựng cơn giận ấy, và vô số tuýp súp thưởng để dỗ dành.


< Ngoại truyện kết thúc >


Súp Thưởng Để Dỗ Dành Guide Mèo Quyến Rũ
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Súp Thưởng Để Dỗ Dành Guide Mèo Quyến Rũ Truyện Súp Thưởng Để Dỗ Dành Guide Mèo Quyến Rũ Story Chương 200: Chúng tôi là một gia đình
10.0/10 từ 42 lượt.
loading...