Súp Thưởng Để Dỗ Dành Guide Mèo Quyến Rũ

Chương 182: Tôi muốn ở bên em cả đời.


Khuôn mặt lạnh lùng kia lại che giấu một chiếc lưỡi mềm mại. Cả hơi thở hòa cùng đầu lưỡi cũng hôm nay sao mà êm dịu đến thế.


Trong suốt nụ hôn, Siwoo không nhắm mắt mà nhìn thẳng vào Taebeom. Taebeom cũng vậy, đôi mắt không hề rời khỏi cậu.


Cả hai vừa nhìn nhau, vừa chậm rãi và sâu sắc hút m*t làn thịt mềm. Nhiệt độ cơ thể sưởi ấm thứ nước bọt được trao đổi, ánh mắt họ vẫn rõ ràng, không mơ hồ.


Giờ đây, kể cả khi d/a t/hịt tr/ần t/rụi chạm vào nhau, Siwoo và Taebeom vẫn giữ được lý trí. Thân thể không còn bốc cháy bất thường, cũng chẳng k*ch th*ch đến mức không thể trò chuyện nổi.


Sau khi năng lực hệ tinh thần biến mất, dao động của Taebeom đã hoàn toàn thay đổi. Kết quả tái kiểm tra cho thấy chỉ còn mức tương hợp trung bình với Siwoo. Tỉ lệ khớp phi lý từng lên đến 91% nay đã vỡ tan.


Khi Siwoo tỏ ra tiếc nuối, Jihan đã nói với cậu: nhờ Hội trưởng đã khỏe lên, cơ thể anh không còn cần đến kỳ tích ấy nữa.


[Giờ  Hội trưởngđã không cần dựa vào tỉ lệ khớp kỳ tích kia.]


Đó chính là bằng chứng cho thấy anh đã hồi phục. Sau câu nói đó, Siwoo không còn buồn bã vì tỉ lệ giảm xuống nữa. Điều quan trọng nhất là Kang Taebeom đã khỏe mạnh trở lại. Đáng ra cậu phải vui mừng mới đúng.


Giờ Taebeom không còn có thể một mình giết hàng trăm con quái vật như trước, nhưng anh vẫn mạnh mẽ. Như thể đã sớm dự đoán được việc năng lực biến mất, anh thể hiện kỹ năng chiến đấu xuất sắc, thành thạo xử lý quái vật mà không cần dị năng, tung hoành nơi chiến trường. Đó mới là thực lực từng bị năng lực hệ tinh thần che lấp.


“Hư, ưm.”


Đầu Siwoo ngửa ra sau vì sức mạnh của Taebeom, suýt chạm vào khung cửa sổ thì được anh vòng tay đỡ lấy.


Siwoo choàng tay qua cổ Taebeom, nhón chân, cũng muốn chạm sâu vào anh. Nhưng lại chẳng thể đ/âm sâu như các Esper khác — không biết do thiếu kinh nghiệm hay vì lưỡi quá ngắn.


Cậu chỉ có thể ấn đầu lưỡi mình, cạ vào vòm miệng mà r/ên khẽ.


Tiếng r/ên càng dày đặc, Guiding càng trào ra nhiều. Cơ thể đã quen nhận diện Esper của mình, tự nhiên tuôn xả năng lượng.



Dao động của Taebeom hấp thu ổn định, không còn làm Siwoo đau đớn, duy trì đúng chừng mực mà nuốt lấy luồng sức mạnh ấy.


“Haa……”


Hôn đứng hồi lâu, Siwoo dựa hẳn vào khung cửa sổ. Cảm giác bị xoáy sâu trong cổ họng khiến chân cậu cứ bủn rủn.


“Mệt à?”


Taebeom thì thầm, môi vẫn áp lấy môi. Anh vòng tay ôm eo Siwoo. Cậu làm ngơ, chỉ m*t lấy môi dưới của anh.


Giọng điệu dịu dàng bất ngờ thốt ra từ Kang Taebeom khiến cổ họng Siwoo ngứa ngáy. Dù chỉ là câu nói bình thường, nhưng lại vang vọng trong ngực, có lẽ bởi chất giọng trời phú kia.


“Hưư…….”


Dựa lưng hẳn vào cửa sổ, Siwoo bấu chặt vai Taebeom. Khoang miệng nóng bỏng bị lấp đầy, không kẽ hở nào để thở, chỉ còn làn sóng k*ch th*ch dồn dập.


Như thể đã chờ đợi giây phút này từ rất lâu, Taebeom hút lấy làn da mềm của cậu, hít lấy mùi hương quen thuộc. Chuyển động cọ xát h* th*n căng cứng vào đùi Siwoo khiến chính hơi thở anh cũng trở nên gấp gáp.


Từ thân thể từng thoang thoảng hương non trẻ nay lại phảng phất mùi vị chín mọng, ư/ớt át như quả ngọt. Ngửi sâu lấy mùi ấy, bàn tay Taebeom tự nhiên trượt xuống dưới, như bị hút vào.


“Ư, ưng.”


Dựa vào khung cửa sổ mát lạnh, cơ thể Siwoo bỗng nóng bừng. Từng cái chạm của Taebeom khiến đầu óc trắng xóa.


Rõ ràng vẫn còn tỉnh táo, vậy mà k*ch th*ch dồn dập còn mạnh mẽ hơn cả khi trước kia nằm trong vòng tay anh. Chỉ một hơi thở phả lên mặt cũng đủ làm cơ thể run rẩy. Dù chẳng còn gắn kết bởi tỉ lệ khớp cao ngất, nhưng trái tim lại phản ứng dữ dội hơn bao giờ hết.


“Ah……”


Taebeom giữ chặt Siwoo, không buông môi cậu lấy một lần. Cả hai chẳng nghĩ đến giường, chỉ dán chặt vào cửa sổ, cuồng nhiệt hòa lưỡi.



Cảm giác như có gì đè nặng, Siwoo khẽ rùng mình bật ra tiếng rên khêu gợi. Trên chiếc cổ trắng nõn rung động theo tiếng thở, mạch máu mảnh khảnh nổi lên.


Cậu vừa muốn nhanh chóng c** đ* Taebeom, vừa bị kh*** c*m dồn dập làm đến cả hô hấp cũng khó khăn. Nếu còn dễ chịu hơn nữa, e rằng sẽ mất trí hoàn toàn.


Thịch.


Bất chợt có tiếng động nhỏ ngoài cửa, như vật gì rơi xuống đất.


Nhờ thế Siwoo mới kịp níu giữ lý trí, chớp mắt thở hổn hển. Vẫn còn quá sớm để buông bỏ hết thảy, thậm chí chữ "khắc" trong "khắc ấn" còn chưa kịp thốt ra mà suýt nữa đã lạc trí.


“Lưng… lạnh quá.”


Siwoo áp sát Taebeom, khẽ thì thầm. Đồng thời, Taebeom vòng tay ôm lấy cơ thể bị hơi lạnh từ cửa kính thấm vào, dìu cậu bước đi.


Trên khung kính trong suốt vốn chẳng vương dấu tay, giờ phủ mờ hơi ẩm. Taebeom rời mắt khỏi dấu vết hằn theo hình Siwoo, cúi nhìn gương mặt đỏ ửng, đôi môi hé mở tham lam đòi hôn, và đôi mắt xanh long lanh.


Dù đã khắc sâu từng nét ấy vào đáy mắt, anh vẫn chẳng dứt được ánh nhìn.


Ngập trong đôi mắt nồng nàn ấy, Siwoo là người chủ động ngồi xuống giường trước.


Cậu dụi má phải vào lòng bàn tay Taebeom. Chuyện "lưng lạnh" chỉ là cái cớ. Thực chất trong người cậu nóng đến mức thở thôi cũng khó nhọc.


Đến cả bàn tay trái của Taebeom cũng trở nên ấm áp trong cảm giác của cậu. Nhiệt độ cơ thể đang bốc cao của mình, cậu muốn truyền cả sang anh. Siwoo run rẩy cởi từng chiếc cúc áo sơ mi của Taebeom.


Không dùng chăn, Taebeom lấy thân mình phủ xuống Siwoo, cúi nhìn bàn tay sốt ruột gỡ cúc áo kia, khẽ nuốt xuống hơi thở nặng nề.


Động tác của Siwoo ngày càng gấp gáp. Cậu vừa m*t lấy lưỡi Taebeom, vừa mạnh tay giật cúc áo như muốn xé toạc. Vài chiếc cúc còn sót bị kéo phăng bay mất.


Thế nhưng đến khi chạm vào, tay cậu lại chùn xuống. Ngượng ngùng.



Mặt đỏ bừng đến tận cổ, mười ngón chân co rút. Cậu vừa h/út dòng nước bọt nó/ng bỏng của Taebeom vừa cố trấn tĩnh nhịp tim đập thình thịch. Nhưng càng làm thế, nhịp tim chỉ càng loạn nhịp. Chết mất thôi. Quan trọng như thế mà vẫn chưa thốt ra được lời nào.


Rụt rè đặt tay lên eo Taebeom, Siwoo ngỡ ngàng khi bàn tay mình bị anh khẽ kéo xuống.


Taebeom chỉ dùng một lực vừa đủ để cậu dễ dàng gạt đi, kéo tay cậu chạm lên thắt lưng mình.


Áp bàn tay kia nhẹ nhàng xuống, từ cổ họng mảnh khảnh vang lên tiếng nuốt khan. Đến cả âm thanh ấy Taebeom cũng muốn nuốt trọn.


Anh l**m dọc yết hầu, kiên nhẫn chờ đợi.


Khi đôi tay đặt trên e/o kia rụt rè áp xuống, Siwoo thở hổn hển bật ra hơi nóng. Khuôn mặt đỏ ửng còn hơn lúc bị chạm vào, nhịp tim hỗn loạn truyền thẳng sang Taebeom.


Đây không phải lần đầu tiên chạm vào, vậy mà đầu ngón tay lại run rẩy.


Cơ thể áp sát không một kẽ hở, nóng bỏng. Taebeom dụi mũi vào cổ Siwoo, khẽ nhắm mắt.


Anh chậm rãi cảm nhận cậu — tiếng thở, hơi ấm trên má, từng luồng khí chảy qua da th/ịt. Ngay cả năng lượng chảy vào người anh cũng được hấp thu thong thả, để Siwoo dần dần thấm vào chính mình.


Siwoo ôm lấy đầu anh, hít sâu một hơi.


“Hội trưởng.”


Hơi thở phả ra cũng chất chứa âm thanh khi cậu gọi anh. Đôi mắt xanh run rẩy phản chiếu trái tim đang rung động.


“Em… anh có thích em không?”


Một câu hỏi đột ngột. Nhưng trước khi hỏi về việc khắc ấn, đây là điều nhất định phải trải qua. Bởi vì khắc ấn vốn dĩ là lời hẹn ước chỉ có giữa những đôi tình nhân. Một lời hẹn nặng nề, suốt đời không thể phá bỏ.


Taebeom, người đang hít vào mũi mùi da thịt của cậu, ngẩng đầu lên. Khác với Geonho, trong đôi mắt đen thẳm ấy hiện lên khuôn mặt trắng ngần của Siwoo.



“Có ai mà lại không thích em chứ.”


Siwoo ngẩn người, bất giác đặt tay lên ngực mình. Trái tim run rẩy theo lời thì thầm ấy chẳng chịu đựng nổi nụ cười mờ nhạt của Taebeom mà rơi tõm xuống.


Cậu cuống quýt mò mẫm tìm trái tim đã rơi mất. Đầu óc đến mức hỗn loạn.


Rõ ràng đã từng có quá nhiều người ghét cậu, đến nỗi chẳng thể đếm xuể. Nhưng giờ thì không còn nhớ nổi nữa. Nhờ được sống cùng những người sẵn sàng khen ngợi cậu chỉ vì cậu ăn uống tốt.


Siwoo bây giờ thật sự hạnh phúc. So với quãng thời gian mà chỉ cần không phải chịu đói đã là ước nguyện, thì giờ đây mỗi ngày đều như thiên đường.


Nụ cười ngập trên môi, Siwoo khẽ dụi chóp mũi vào cằm Taebeom. Bắt chước anh, cậu từ tốn hít lấy hơi ấm và mùi hương của anh, rồi chồng lên môi một nụ hôn.


Chuyện khắc ấn, để sau hãy nói.


Cậu không muốn phá vỡ cảm giác hạnh phúc này. Nếu lỡ Taebeom từ chối, hẳn cậu lại buồn, rồi lại giận dỗi anh mất.


Vậy thì để lần sau. Giờ hai người còn có vô số ngày ở bên nhau, chẳng cần gì phải vội. Hôm nay, cậu chỉ muốn mặc sức tận hưởng hạnh phúc trong vòng tay anh.


Siwoo ôm chặt lấy Taebeom, càng nồng nhiệt m*t lấy làn da anh. Vì thế, cậu lỡ mất những lời thì thầm của Taebeom.


“Ơ…?”


Siwoo nghiêng đầu khó hiểu. Lời thì thầm tan nát trong khoang miệng Taebeom lại chạm tới trái tim cậu trước tiên. Nhịp đập thình thịch còn dội vang cả nơi cổ họng.


Siwoo chống mạnh lên vai Taebeom, đôi mắt mở to. Trong ánh nhìn thúc giục “nói lại đi”, Taebeom rốt cuộc buông môi cậu ra. Rồi anh một lần nữa thổ lộ.


“Tôi muốn ở bên em cả đời.”


Lời chân thành vượt xa khỏi một câu tỏ tình, trọn vẹn chạm đến Siwoo.


Anh muốn cả đời ở bên em. Đó chính là lời nói bộc bạch của một Esper.


Súp Thưởng Để Dỗ Dành Guide Mèo Quyến Rũ
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Súp Thưởng Để Dỗ Dành Guide Mèo Quyến Rũ Truyện Súp Thưởng Để Dỗ Dành Guide Mèo Quyến Rũ Story Chương 182: Tôi muốn ở bên em cả đời.
10.0/10 từ 42 lượt.
loading...