Súp Thưởng Để Dỗ Dành Guide Mèo Quyến Rũ

Chương 181: Quyến rũ Tae-beom

Bàn chân nhỏ nhắn, trắng muốt phản xạ nắm chặt lấy tuýp súp thưởng.

Siwoo vẫn nhìn chằm chằm món ăn vặt yêu thích nhất thế gian, rồi lại quay mắt sang Taebeom. Và cậu biến lại thành người.

“Anh xin lỗi cái gì chứ?”

Cậu chẳng thèm che giấu cơ thể tr/ần tr/ụi, hỏi thẳng thừng. Giọng thì như đang chất vấn, nhưng nét mặt đã sớm dịu lại.

Nghĩ đến chuyện Taebeom mang súp thưởng đến cho mình, khóe môi Siwoo cứ giật giật. Hơn nữa, anh còn xin lỗi. Từ miệng Taebeom bật ra hai lần chữ “xin lỗi”, thật hiếm lạ.

“Anh xin lỗi cái gì cơ?”

Siwoo cố nhịn cười, gặng hỏi lại.

“Mọi thứ.”

Khóe môi đang giật giật của Siwoo thoáng lặng lại. Cậu từng nghe Geonho nói câu y hệt. Khi cả hai cùng nói thế, cảm giác thật khó tả.

“…Xin lỗi cho đàng hoàng đi.”

Siwoo lẩm bẩm, tay vẫn vuốt tuýp súp thưởng. Thực ra cậu đã hết giận, nhưng không muốn bỏ qua dễ dàng.

Khác với Geonho, Taebeom khiến Siwoo thấy cô đơn. Số lần cậu thức chờ anh đến ngủ thiếp đi, chẳng phải một hai lần.

“Anh đã thất hứa.”

Taebeom ngồi bên mép giường, tiếp tục cất giọng đều đều.

“Xin lỗi vì cứ giả vờ bận rộn.”

Ngước nhìn Taebeom đã đến gần, Siwoo khẽ mím môi. Thì ra anh đã đọc tin nhắn mình gửi.

Siwoo từng nhắn trách móc anh, rằng làm “leader” rồi nuốt lời, còn bày đặt bận rộn. Có khi giận dữ đến mức gửi nguyên một đoạn dài lấp kín cả màn hình.

Cậu tưởng anh chẳng thèm đọc, ai ngờ đều xem hết.

“Cả chuyện không liên lạc, cũng xin lỗi đi.”

“Ừ, xin lỗi.”

Taebeom kéo chăn phủ lên đùi Siwoo. Nhưng cậu vốn chẳng mặc đồ lót, đang ngồi phô bày, liền hất mạnh tấm chăn sang bên.

Anh chịu xin lỗi thành khẩn thế này, bao nhiêu uất ức tích tụ bỗng chốc tiêu tan. Đến nỗi Siwoo thấy hơi ngờ ngợ, sao mình lại dễ mềm lòng thế.

Tất cả là nhờ tuýp súp thưởng.

Khóe môi lại cong lên, Siwoo ôm súp thưởng cùng con thú bông, chậm rãi bò về phía tủ đầu giường. Cậu mở ngăn kéo đầu tiên, sắp xếp khoảng trống trong chỗ vốn đã đầy ắp đồ ăn vặt, cẩn thận cất sâu vào trong. Dù biết chẳng ai động vào, cậu vẫn giấu kỹ.

Trong lúc ấy, Taebeom chỉ lặng lẽ dõi theo tấm lưng trắng muốt của Siwoo. Đôi mắt đen sâu như khắc ghi từng đường nét, bình thản mà chăm chú.

Đầu ngón tay anh khẽ chạm mắt cá chân Siwoo.

“Đi mặc đồ đi.”

Siwoo khẽ giật mình, quay lại khi cảm nhận bàn tay ôm lấy cổ chân.

“Không muốn.”

Cậu chẳng hề rút chân ra, chỉ xoay người ngồi đối diện Taebeom. Không ý định che giấu gì cả.

“Hôm nay là ngày khám cuối cùng rồi đấy.”

Nhắc đến khám bệnh, cánh tay từng bị tiêm lại âm ỉ nhức. Siwoo xoa chỗ đó, rồi đưa mũi chân gõ nhẹ vào đầu gối Taebeom.

“Họ nói không có vấn đề gì.”

Bàn tay đang nắm mắt cá từ từ di chuyển lên. Ngón cái dài và thẳng khẽ ấn vào mặt trong đùi. Giọng Siwoo đang ríu rít bỗng nhỏ dần.

“Giờ em… có thể Guiding bao nhiêu cũng được.”

“Anh biết.”

Ánh mắt Siwoo rơi xuống bàn tay đang dừng ở đùi mình, mặt nóng bừng.

“Anh… đã biết rồi mới đến sao?”

Taebeom không đáp, chỉ khẽ vuốt dọc theo đùi, lần này là bằng tay phải chứ không phải tay trái.

Siwoo hiểu im lặng ấy là sự thừa nhận. Cậu cúi gằm, gò má đỏ ửng, muốn giấu đi.

Thì ra anh biết, nên mới đến ngay hôm nay. Để gặp mình.

Có lẽ không hẳn “chạy đến”, nhưng cậu cứ mặc sức nghĩ như vậy. Dù sao thì, cũng lại là Taebeom, cứ lấy cớ lo cho mình mà giữ khoảng cách.

Siwoo hậm hực, giơ tay đập mạnh vào vai anh. Âm thanh vang giòn, nhưng không hề đau.

“Em đã nói hôm đó rồi. Dù biết lý do, vẫn thấy buồn. Nên làm ơn đừng quá đáng nữa.”

Cậu vừa nói vừa ngả người về phía anh. Taebeom cũng nghiêng thân tới gần.

Siwoo không trách thêm nữa. Cậu hiểu con người chẳng dễ thay đổi. Như cậu, vẫn ăn nhanh, vẫn giấu súp thưởng. Như Geonho, vẫn bộc trực. Chỉ có Taebeom, vẫn im lặng tự gánh mọi việc.

Cách sống ấy ăn sâu cả đời rồi. Cậu biết, nên mới chịu đựng đến bây giờ.

“Em không mệt sao?”

Taebeom nhìn sắc mặt cậu, giọng nói dịu dàng lạ lùng. Cổ họng Siwoo khô khốc, nuốt xuống cái ực, lắc đầu.

Nếu là những người khác, bàn tay kia đã đi xa hơn từ lâu. Chính vì thế, sự kìm nén của Taebeom càng khiến cậu bứt rứt.

Geonho nói không sai. Taebeom thật sự khác biệt.

“Đợi…”

Cảm nhận bàn tay áp vào đùi trong, cơ thể Siwoo đã sớm run rẩy. Cậu nắm lấy tay anh, khép gối che lại, giọng lạc đi.

“Em… đi vệ sinh đã.”

Giọng cậu lí nhí như thì thầm, câu chữ lạc đi rồi Siwoo bật dậy khỏi giường. Taebeom lặng lẽ dõi theo thân t/hể trắng ngần lao vụt vào phòng tắm.

Cánh cửa khép lại, bờ vai rộng của Taebeom hơi trĩu xuống. Nếu Jihan mà có mặt, hẳn sẽ trêu chọc chuyện này suốt ba năm cũng chưa chán. Thiên hạ vô địch Kang Taebeom lại chẳng biết làm sao cho phải.

Trong phòng tắm, Siwoo vội vàng rửa mặt. Cậu cẩn thận tạo bọt xà phòng, chà rửa từng chỗ một, rồi lấy bàn chải đánh răng. Trong lúc đánh răng, mắt không rời gương. Tóc ướt xõa xuống, cậu phủi nước đi, nhưng rồi lại thấy mái tóc hơi ẩm trông hợp hơn nên làm ướt thêm chút nữa.

Cậu chải răng đến tận lưỡi, rồi còn bôi cả lotion thơm — thứ Jihan từng đưa.

Giờ phút này, Siwoo đang chuẩn bị chu toàn để quyến rũ Taebeom. Cậu biết rõ anh vốn đã xiêu lòng, nhưng vẫn cảm thấy chưa đủ.

Siwoo muốn khắc ấn với Taebeom.

Bởi khi khắc ấn, có thể cảm nhận được cảm xúc của đối phương. Dù ở xa vẫn biết được tâm trạng của anh thế nào. Chỉ nghĩ đến việc nhìn xuyên vào nội tâm Taebeom cũng khiến cậu nôn nóng muốn làm ngay. Nếu biết rõ cảm xúc sau gương mặt bất biến ấy, cậu sẽ chẳng còn phải lo lắng. Giờ đây, mọi bất an trong lòng Siwoo đều bắt nguồn từ Taebeom.

Jihan thì khỏi nói, Geonho và cả em út đều tiến bộ từng ngày. Họ đến tìm Siwoo liên tục, không cho cậu có cơ hội thấy trống trải. Chưa kể, hễ có dịp là ôm hôn cậu tới tấp.

Chỉ còn vấn đề là Kang Taebeom. Người đàn ông cứng nhắc, chỉ biết làm việc. Nếu Siwoo không chủ động, anh tuyệt đối chẳng bao giờ vượt qua ranh giới.

Hiểu rõ tính cách đó, Siwoo đành cắn răng xấu hổ mà chau chuốt bản thân. Cậu xoay tóc hết kiểu này đến kiểu khác, ngắm đi ngắm lại gương. Vốn chẳng mấy khi để ý ngoại hình, giờ lại chẳng biết phải làm sao. Cậu chợt nghĩ, giá như chịu học hỏi Jihan từ sớm.

Đúng lúc đang thoa thêm lotion cho da bóng mịn, giọng Taebeom vang lên ngoài cửa. Dù chỉ khe khẽ, Siwoo vẫn giật mình, ngưng động tác để lắng nghe.

Tưởng anh gọi mình, hóa ra anh đang nghe điện thoại.

“Không, cứ nói tôi sẽ đích thân đến kiểm tra.”

Đêm khuya rồi mà vẫn bận việc. Siwoo hậm hực đẩy cửa bước ra, đi thẳng đến chỗ Taebeom đang đứng bên cửa sổ.

Mải nói chuyện với thư ký, Taebeom chẳng nhận ra cậu lại gần.

Thị lực của anh vốn kém đến mức phải dùng kính, còn thính giác cũng suy giảm. Chỉ tai trái là còn nghe rõ, nhưng cũng không hoàn toàn, nên mỗi lần muốn nắm bắt âm thanh đều phải căng hết thần kinh. Cơ thể ấy dễ mỏi mệt vô cùng.

Thế nhưng, Taebeom chưa từng một lần tỏ ra yếu đuối. Mỗi khi Siwoo bất ngờ ghé văn phòng, anh đều cất kính đi.

Một con người như vậy… làm sao Siwoo có thể không bận lòng.

Cậu khẽ ôm anh từ phía sau. Lúc ấy Taebeom mới quay lại.

“Đừng làm việc nữa.”

Đôi mắt to tròn chớp chớp, ngước nhìn anh. Tóc ướt của Siwoo nhỏ giọt xuống, thấm vào áo Taebeom.

Trong khoảnh khắc tĩnh lặng, giọng thư ký vẫn vang khe khẽ từ điện thoại.

― Vậy sắp xếp họp vào chiều mai nhé? Buổi sáng đã bỏ trống theo chỉ thị của ngài rồi.

Siwoo liền nắm lấy bàn tay đang cầm điện thoại, nhẹ nhàng kéo xuống. Khi ánh mắt anh và cậu giao nhau, Taebeom xoay người, trả lời ngắn gọn:

“Ngày mai không được.”

Đúng lúc đó, Siwoo giật lấy điện thoại, tắt nguồn. Cậu định mở miệng giục anh mau vào gi/ường, nhưng chưa kịp thốt ra thì môi đã bị Taebeom chiếm lấy.


Súp Thưởng Để Dỗ Dành Guide Mèo Quyến Rũ
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Súp Thưởng Để Dỗ Dành Guide Mèo Quyến Rũ Truyện Súp Thưởng Để Dỗ Dành Guide Mèo Quyến Rũ Story Chương 181: Quyến rũ Tae-beom
10.0/10 từ 42 lượt.
loading...