Súp Thưởng Để Dỗ Dành Guide Mèo Quyến Rũ
Chương 176: Dắt mèo đi dạo
Thời tiết đột ngột trở nên se lạnh. Giữa ban ngày cũng ngày càng nhiều người tìm đến áo khoác dày.
Thế nhưng, với những loài thú có lông, chừng này lạnh chẳng nhằm nhò gì.
“Nhìn con mèo kia kìa. Đẹp thật.”
“Không giống mèo hoang nhỉ?”
Người đi đường dừng chân ngắm chú mèo trắng đang nằm dài trên thảm cỏ. Ngoại hình ấy khiến người ta không thể không dừng bước.
“Hình như là mèo nhà nuôi thì phải. Nó có vòng cổ này.”
Dáng vẻ tao nhã vươn vai của nó khiến đám người ngắm nghía không kìm được mà ré lên như cá heo. Ai nuôi được con mèo này thế, xôn xao cả lên.
Một nhóm tân binh Guide mới vào trung tâm chưa lâu thì lại chẳng nhận ra con mèo ấy. Hoàn toàn không biết nó vốn đã là một “ngôi sao” nổi tiếng trong trung tâm.
Thân hình trắng muốt ấy dùng đôi chân nhỏ nhắn nhún nhảy trên thảm cỏ một lúc rồi nhanh chóng quay lưng về phía họ. Tất cả là do có người vô ý chĩa thẳng ống kính máy ảnh.
“Không được chụp hình.”
Nhóm Guide mải ngắm mèo giật mình ngẩng đầu.
“H-ha Seo Jun Esper-nim?”
Sự xuất hiện bất ngờ của Seo Jun khiến bọn họ há hốc miệng. Thậm chí có người còn lỡ tay bấm luôn nút chụp.
“Xin lỗi ạ! Em sẽ xóa ngay lập tức!”
Không kịp cảm thán về nhan sắc ngoài đời thực của Seo Jun – vốn chỉ thấy qua tivi, họ hấp tấp cất điện thoại đi. Nhưng trước đó, Seo Jun đã ra hiệu cho họ.
“Phải cho tôi xem đã xóa rồi chứ.”
Cậu ấy lần lượt kiểm tra album ảnh của từng người, rồi mới cho đi. Gương mặt lạnh tanh, không hề gượng cười lấy một cái.
Đám Guide bỏ chạy như thể trốn tránh, vừa đi vừa thì thầm với nhau. Tuy có chút bối rối vì thái độ lạnh lùng, nhưng lại càng choáng ngợp bởi chiều cao và gương mặt cậu. Rốt cuộc, thay vì nhớ tính cách thật khác xa tưởng tượng, họ chỉ còn mải trầm trồ ngoại hình.
Sau khi chắc chắn họ đã đi xa, Seo Jun lại quay về chỗ cũ. Cậu ấy ngồi trên băng ghế có thể nhìn rõ bãi cỏ. Hôm nay, người đi dạo cùng Siwoo là Seo Jun.
―Meo.
“Chơi chán rồi à?”
Siwoo ngáp dài đầy thỏa mãn. Sau khi lăn lộn trên thảm cỏ khá lâu, cậu có vẻ ngại đứng dậy, chỉ nằm đó ngước nhìn Seo Jun. Ý là: mau bế lên đi.
Seo Jun mỉm cười dịu dàng, ngay lập tức ôm lấy cậu. Nụ cười không chút gượng ép, chan chứa sự chân thành.
Seo Jun giờ đã không còn “giả vờ” bất cứ điều gì nữa.
Ghét thì nói ghét, không cố ép bản thân phải chiều theo người khác. Chính Siwoo đã bảo cậu hãy sống như vậy. Từ nay chỉ cần để ý đến cảm xúc của chính mình thôi.
Thế là sau một tháng, những người từng tùy tiện tìm đến cậu ấy đều biến mất. Không còn ai bám riết lấy Seo Jun gây phiền toái nữa. Khi phơi bày sự cộc cằn, Seo Jun tỏa ra một bầu không khí khó tiếp cận chẳng khác gì hội trưởng của mình.
Nhờ đó, toàn bộ áp lực của Seo Jun tan biến. Khuôn mặt vô cảm trong công việc, hễ ở bên Siwoo liền rạng rỡ tựa hoa nở.
“Buộc cái này hộ anh?”
Siwoo cắn lấy vạt áo sơ mi rộng thùng thình nơi hông Seo Jun và khẽ kéo. Seo Jun quen tay xếp áo gọn gàng rồi buộc lại cho cậu, trông như một chiếc áo choàng.
“Cổ có bị chật không? Ổn chứ?”
Siwoo gật đầu, dựa hẳn vào cánh tay cậu ấy. Cơ thể vừa vận động thỏa thích khẽ rung lên cùng tiếng bụng sôi òng ọc. Nếu Geon-ho mà nghe thấy chắc sẽ làm ầm lên.
“Mau về ăn cơm thôi.”
Chiếc đuôi dài quấn chặt lấy cánh tay rắn chắc của Seo Jun. Cảm giác như bắp tay em út giờ lại to hơn nữa.
Không chỉ có bắp tay. Seo Jun vẫn đang tiếp tục cao thêm.
Đừng có cao nữa, cái thằng này.
Siwoo liếc xéo, bất chợt cắn nhẹ vào tay ậu ấy. Dù mình chăm tập đến mấy cũng chẳng tăng cơ, cân nặng cũng y nguyên. Trong khi thằng út chỉ cần ngủ ngon đã tăng ký, đúng là khiến người ta ganh tị phát điên.
Sao mới có một tháng mà cao thêm tận 3cm chứ.
Giờ mà đứng cạnh Ji Han – người thấp nhất trong hội là ai – thì chênh lệch đã thấy rõ rệt. Vì thế Ji Han thậm chí còn âm thầm tránh đi cùng em út.
Khi Siwoo hỏi bí quyết, Seo Jun chỉ nói đơn giản là ăn uống điều độ, ngủ nghỉ đúng giờ thôi. Quả thật ậu ấy luôn giữ nếp sinh hoạt rất đều đặn. Không chỉ Seo Jun, mà toàn bộ thành viên hội Baekya cũng vậy.
Mà tất cả là nhờ ảnh hưởng của Siwoo.
Nhìn có vẻ tự do, nhưng thật ra Siwoo lại thích lặp lại những việc thường ngày vào khung giờ cố định. Dù đôi khi làm vài trò bộc phát, nhưng nhìn chung cậu vẫn ưu tiên một lịch sinh hoạt có quy củ.
“Anh Geon-ho hôm nay về muộn đó.”
―Meo.
'Biết rồi, nghe thấy rồi.'
Cậu hừ mũi, trong lòng không ngừng lẩm bẩm chê trách Geon-ho. Dạo này hắn bận rộn khiến cậu rất khó chịu.
Geon-ho đã tự nguyện nhận lấy khu vực vốn do hội Seowol quản lý. Sau khi Seowol tan nát, công việc bỏ lửng ấy giờ một mình hắn gánh vác. Dù Ji Han và Seo Jun có cùng hỗ trợ, nhưng phần lớn vẫn là Geon-ho tự xử lý. Không cần nói ai cũng biết, đó là vì hắn muốn giảm bớt gánh nặng cho Tae Beom.
Mọi người đều lấy làm lạ trước sự thay đổi của Geon-ho. Trước đây, cậu chỉ làm những việc mà hội trưởng giao phó, thế mà giờ đây lại đích thân đưa ra chỉ thị cho hội khác, thậm chí còn quan tâm đến việc quản lý các hội hạng thấp.
Một sự thay đổi đáng kinh ngạc. Chỉ trong vỏn vẹn một tháng mà con người có thể thay đổi đến mức này.
Mà cũng phải thôi, chỉ trong một tháng mà đã có đứa cao thêm tận 3cm cơ mà. Siwoo khẽ thở dài, rồi ôm chặt lấy cánh tay của Seojun đang vỗ về mông mình.
Meo.
'Đừng suốt ngày vùi đầu vào việc nữa, chơi với tôi đi mà.'
Siwoo chỉ mong Geon-ho bớt lo chuyện hội lại. Không nhất thiết phải giống hệt anh trai mình đến cả sự bận rộn như thế.
Ánh mắt Siwoo vô thức trở nên sắc hơn khi nghĩ tới Taebeom. Cậu chẳng ưa gì Geon-ho đã thay đổi, nhưng người khiến cậu bực bội hơn cả chính là Kang Taebeom.
Vừa tỉnh lại, Taebeom đã quay lại công việc chỉ sau hai ngày. Thư ký dù hết lời can ngăn, Siwoo dù đe dọa cũng chẳng ăn thua. Anh chỉ chăm chú xử lý công việc tồn đọng, chẳng khác xưa là bao, thậm chí còn bận rộn hơn trước.
Nyaak.
'Đúng là tên điên vì công việc.'
Nghĩ đến Taebeom lại càng khiến Siwoo nổi giận. Seojun nhìn vẻ hậm hực ấy thì chỉ nghĩ rằng anh đói bụng, bèn nhanh chân hơn.
“Đến rồi. Đợi chút, em cho ăn ngay.”
Vừa mở cửa phòng, Siwoo liền bật khỏi vòng tay Seojun và nhảy lên.
Cơ thể ấy xoay người một vòng giữa không trung rồi hóa thành người. Siwoo đáp xuống đất gọn gàng, khoác lên người chiếc áo sơ mi buộc hờ ở cổ.
“Đói rồi.”
Vừa cài nút áo, cậu vừa chạy tót vào bếp. Seojun cũng vội theo sau, nói sẽ chuẩn bị ngay.
Từ lúc xuất viện, Siwoo vẫn dành hơn nửa ngày trong hình dạng mèo. Không phải vì còn bệnh, mà để tích trữ thể lực.
“Tôi không muốn ăn cơm, cho tôi ngũ cốc đi. Tôi thèm đồ ngọt.”
“Không được. Phải ăn cơm.”
“Anh ăn nhiều vào đi.”
Không chờ thêm được, Siwoo đã tự tay đổ ngũ cốc và sữa đầy tô. Rõ ràng buổi sáng đã ăn rồi, vậy mà giờ lại đói. Có lẽ cuối cùng thì cũng sắp tăng cân chăng.
“Thế thì ăn ít thôi. Cơm sắp xong rồi.”
Đang đặt nồi lên bếp từ, Seojun khựng lại. Nhìn Siwoo, cậu ấy nuốt nước bọt dù bản thân chẳng đói.
Siwoo không ngồi xuống ghế mà tựa người vào bàn, vừa ăn ngũ cốc vừa mặc độc mỗi chiếc áo sơ mi.
Hơn nữa, đó còn là áo của Seojun. Cậu chỉ thích buộc quanh người chiếc áo rộng nhất của em út vì dễ mặc, dễ cởi.
Chết mất thôi.
Ánh mắt Seojun dính chặt lấy vạt áo chỉ vừa che được phần đùi trắng nõn. Đôi chân lộ ra dưới lớp vải mỏng khẽ lay động khiến cậu ấy càng khó rời mắt, nhất là khi cậu ấy đã quá quen thuộc với cảm giác làn da ấy.
Thật biết cách khiêu khích người ta.
Trong khi cậu vẫn vô tư lắc mông, vừa nhóp nhép ngũ cốc ngon lành.
Bảo sao lúc nào mấy thằng kia cũng bu lấy.
Seojun khẽ thở dài, cắn môi, rồi đưa tay tắt bếp.
“Ít nhất thì cũng mặc đồ lót đi.”
Siwoo vừa nhồm nhoàm ăn vừa khẽ đẩy Seojun đang ôm mình từ phía sau. Cậu chỉ hích nhẹ khuỷu tay chứ không thực tâm gạt ra.
“Đừng có sờ, đang ăn mà.”
“Đấy không phải cơm, ngũ cốc thôi mà.”
“Khinh ngũ cốc chắc?”
Má phồng căng, cậu cầm muỗng quơ loạn. Seojun né đầu rồi ôm lấy eo, nhấc bổng cậu lên.
“Này! Ăn cơm thì ngay cả Geon-ho cũng chẳng dám làm phiền tôi đâu!”
“Cái đó là…!”
Siwoo cứng họng, quay mặt lại ăn tiếp ngũ cốc. Nhưng Seojun liền giật muỗng khỏi tay cậu.
“Thôi ăn cái đó đi, ăn cơm đi.”
“Không.”
Không có muỗng thì sao nào. Cậu liền bưng cả tô lên uống ừng ực. Thế này còn ngon hơn.
“Được rồi. Em không giành nữa. Ăn từ từ thôi, từ từ.”
Seojun đặt cậu ngồi xuống ghế, rồi tự nhiên tá/ch rộ.ng hai chân cậu ra. Áp sát người vào, cậu ấy im lặng nhìn Siwoo nhai ngũ cốc.
“Ngon không?”
Siwoo không đáp, chỉ che tô lại, sợ bị cướp mất.
Để tỏ ý mình không hứng thú với ngũ cốc, Seojun nghiêng mặt tựa lên vai gầy của cậu. Hai tay chống bàn, khiến nửa th*n d*** áp sát hơn nữa.
“Có vẻ ngon lắm nhỉ.”
Tiếng nhai lạo xạo không dứt. Không hiểu Si-woo đã đổ bao nhiêu ngũ cốc mà ăn mãi chẳng hết.
Thôi bỏ ăn đi, nhìn mình một chút đi chứ.
Trong lúc uống sữa, Siwoo bất ngờ đá mạnh vào đùi Seojun. Bàn tay to lớn kia đã luồn vào trong áo sơ mi.
“Tôi cho rồi còn gì.”
Cậu nắm chặt cánh tay rắn chắc để chặn lại. Đó là quy tắc Siwoo tự đặt: mỗi người chỉ được guiding một lần mỗi ngày.
“Không cần guiding. Em chỉ muốn chạm thôi.”
Ánh mắt cậu ấy như đang van xin. Bàn tay vẫn mơn ma/n trên đ/ùi khiến Siwoo khẽ run, suýt đánh rơi tô cereal.
“Nếu không thích thì em dừng.”
Seojun xoa nhẹ bắp đùi vương mùi đất cỏ. Quả thực, chỉ cần Siwoo nói “không”, cậu ấy sẽ lập tức buông tay.
Siwoo ngập ngừng, rồi nhét nốt ngũ cốc còn lại vào miệng. Tiếng rộp rộp của mẩu bánh mềm ẩm vang khẽ.
Khi nuốt xuống, cậu khẽ mở rộ/ng ch/ân hơn. Thấy gương mặt em út sáng bừng lên, Seojun cũng bất giác mỉm cười.
Súp Thưởng Để Dỗ Dành Guide Mèo Quyến Rũ
Đánh giá:
Truyện Súp Thưởng Để Dỗ Dành Guide Mèo Quyến Rũ
Story
Chương 176: Dắt mèo đi dạo
10.0/10 từ 42 lượt.
