Súp Thưởng Để Dỗ Dành Guide Mèo Quyến Rũ

Chương 169: Bạo phát


Geon-ho không hề đẩy hay kéo Tae-beom, chỉ đơn giản là giữ lấy vai anh.


Trước khi đưa tay ra, hắn thực sự định hất văng người anh trai đang chặn trước mặt mình, cũng đã chuẩn bị chất vấn vì sao lại bỏ mặc bọn họ mà biến mất.


Thế nhưng, ngay khoảnh khắc chạm vào cơ thể anh trai, đầu óc hắn bỗng trở nên trống rỗng.


“... Kang Geon-ho.”


Tae-beom hất bàn tay đang nắm chặt vai mình ra, khẽ thốt lên như một lời cảnh cáo.


“Lo mà xử lý cho gọn lũ quái đi.”


Ngay khi mệnh lệnh phát ra, cơ thể Geon-ho lập tức chuyển động. Nhìn biểu cảm ngây dại của hắn, Siwoo liền nhận ra Tae-beom đã dùng năng lực hệ tinh thần điều khiển Geon-ho.


Từ trước đến nay, anh đã luôn đối xử với Geon-ho như vậy sao? Nói không thông thì dùng bạo lực, bạo lực không ăn thua thì biến hắn thành một kẻ ngốc.


Cho dù là vì nghĩ đến Geon-ho đi chăng nữa, thì cách làm này cũng quá đáng. Siwoo ôm chặt lấy Geon-ho – người đang loạng choạng hướng về phía lũ quái với ánh mắt mất hồn – rồi ném mạnh chiếc áo khoác Tae-beom đã đắp lên mình xuống đất.


“Anh ấy đã lo lắng cho anh đến thế nào khi anh biến mất không một lời chứ!”


Siwoo gào lên về phía Tae-beom, người đã đi xa.


“Chính vì anh mà Kang Geon-ho suýt bạo phát đấy! Là vì anh lặng lẽ biến mất mà anh ấy mới suýt mất kiểm soát!”


Nhưng Tae-beom không hề quay lại. Ánh mắt anh chỉ tập trung vào con quái vật cần phải tiêu diệt.


Thay anh, Ji-han và Seo-jun tiến đến gần Siwoo, nhặt chiếc áo khoác mà cậu vừa ném rồi khoác lại cho cậu.


“Không mặc! Bỏ đi!”


“Nhưng trong túi áo còn có đá kết giới.”


Ji-han nhắc nhở cậu rằng trong túi áo còn có đá kết giới cùng hạt dẻ, đồng thời trấn an cậu. Trong khi đó, Geon-ho đã làm đúng theo lệnh anh trai, tiêu diệt lũ quái vật.



Chuyển động của hắn giờ đây dữ dội và nhanh hơn, chứa đầy phẫn nộ. Dù bị thao túng tinh thần, cảm xúc vẫn còn nguyên vẹn. Đôi mắt đỏ hoe, hắn vừa siết nát lũ quái vừa tuôn trào cơn giận dữ.


Siwoo muốn tiếp tục ôm lấy Geon-ho, nhưng Ji-han lại kéo cậu vào lòng, khuyên rằng cứ để Geon-ho một mình đến khi số lượng quái vật giảm bớt thì tốt hơn.


“Hyung, kia kìa…”


Đứng cạnh Ji-han và Siwoo, Seo-jun nhìn chằm chằm vào một con quái vật rồi bỏ lửng câu nói. Thứ sinh vật treo lủng lẳng đầy xác người ấy đang bị sức mạnh của Tae-beom và người đàn ông thú nhân bí ẩn biến mất cùng lúc với Tae-beom trói chặt.


Rốt cuộc nó là cái gì?


Ji-han lập tức hiểu lý do Seo-jun ngập ngừng. Bởi từ sinh vật ấy, cậu cảm nhận được sóng dao động của một esper.


Đó không phải quái vật. Đôi mắt nâu với tiêu điểm rõ ràng cùng luồng dao động mạnh mẽ quanh cơ thể đã chứng minh người này là người.


Một esper – thậm chí là thượng cấp esper.


“Ah… a, a…”


Thân hình khổng lồ bị xiềng chặt bởi đôi tay đen kịt và sức mạnh niệm lực phát ra những âm thanh ghê rợn. Cho dù toát ra khí tức của một esper, nhưng hình dạng 'người này' đã không còn là con người nữa.


Mùi xác thối bốc ra nồng nặc, đặc biệt là từ cái miệng toác rộng, nơi ám mùi hôi thối khủng khiếp – rõ ràng chính cái miệng ấy đã nuốt chửng vô số thi thể.


Một kẻ giết người thì đâu khác gì quái vật. 'Người này' đã không còn là người, mà chỉ là một con quái vật.


Trong mắt gã đàn ông kia, hội trưởng của ông ta cũng đã biến thành quái vật. Lau khóe mắt đen, gã nuốt một hơi dài, ngước nhìn vị hội trưởng ấy.


Ở người từng là hội trưởng, không còn thấy bóng dáng nào của con người trước kia nữa. Người đàn ông từng tuyệt vời chẳng kém gì bọn trẻ này, nay lại biến thành một hình dạng còn khủng khiếp hơn cả quái vật.


“Cậu cũng đừng lại gần.”


Người đàn ông cảnh cáo Tae-beom, đồng thời gia tăng sức mạnh niệm lực. Nhờ khả năng tinh thần của Tae-beom làm tê liệt thân thể khổng lồ kia, việc khống chế mới trở nên dễ dàng hơn.


Đã lâu rồi mới gặp lại, mà vị hội trưởng nay còn khổng lồ hơn trước. Đích thân đối diện như thế này, ông ta mới nhận ra thật may mắn khi có sự giúp đỡ của thằng nhóc này, nếu chỉ một mình thì chắc chắn không thể ngăn chặn nổi.


Ông ta lôi ra chiếc túi đựng lọ thuốc, tiến gần về phía hội trưởng của mình.



Âm thanh bị ông ta chặn lại để chỉ hội trưởng nghe thấy. Đôi mắt nâu lập tức dao động theo tiếng gọi ấy.


“Hội… trưởng…”


Đôi mắt run rẩy, như thể đã hiểu được tiếng gọi dành cho mình.
Người đàn ông nghiến răng, dùng sức cạy hàm miệng đang không ngừng rỉ nước dãi của “Hội trưởng” ra rồi nhét bao thuốc đã chuẩn bị sẵn vào.


“Đúng rồi, Hội trưởng. Là tôi. Tôi đến rồi.”


Trong miệng Hội trưởng phả ra mùi xác thối rữa. Rốt cuộc vì sao lại thành ra thế này.


“Tỉnh táo lại chút đi.”


Người đàn ông có quá nhiều điều muốn hỏi Hội trưởng của mình. Tại sao lại treo lủng lẳng xác đồng đội đã chết vì bạo phát lên người. Tại sao lại nuốt chửng lũ quái vật, dù rõ ràng ở đâu đói khát. Và còn cả……


“Hội trưởng.”
 


Người đàn ông chờ thuốc guiding ngấm vào cơ thể đối phương, rồi lại buông bỏ. Đến lúc này, việc tìm được câu trả lời cho những thắc mắc kia dường như chẳng còn ý nghĩa gì.


Bởi vì tất cả đã chết, còn hội trưởng thì biến thành quái vật mất rồi.


“Xin lỗi.”


Điều duy nhất ông ta có thể làm bây giờ chính là giết hội trưởng thật nhanh. Đó mới là việc cần làm vì tất cả. Cũng là vì hội trưởng.


“Tôi cũng sẽ theo sau, đừng hận tôi quá.”


Dù có là địa ngục cũng không sao. Người đàn ông chỉ muốn ở bên hội trưởng. Ông ta đã từng nghĩ sẽ sống cả đời trong cánh cổng ngưng đọng thời gian này, chỉ để ở cạnh người.


Ông nhất định sẽ theo hội trưởng. Nhưng chỉ sau khi chắc chắn đã kết liễu đối phương.


Bàn tay biến thành lưỡi dao sắc bén đâm sâu vào ngực trái quái vật. Tiếng vỏ cứng vỡ nát, cơ bắp nổ tung vang lên rợn người.


“Xin lỗi, hội trưởng. Xin lỗi.”


Người đàn ông không ngừng xin lỗi, vừa đâm lưỡi dao sâu đến mức cả cánh tay chìm hẳn vào trong cơ thể hắn. Đó là lời xin lỗi vì đã giết ngài quá muộn.



Người đàn ông ôm chặt thội trưởng trong cơn hối hận tột cùng. Giờ mới thật sự đến lúc kết thúc. Trước khi hội trưởng thoát ra ngoài, cuộc chiến này phải dừng lại trong này.


Nhưng rồi tiếng xé rách nội tạng đột ngột ngừng bặt. Cả thân người đàn ông cầm dao cũng đông cứng lại.


Dù đã biến thành quái vật, bản chất vốn vẫn là con người. Mà con người thì một khi tim bị đâm, tất yếu phải chết.


Thế nhưng, cho dù xoáy bàn tay liên tục, chẳng cảm nhận được trái tim nào ở vị trí ngực trái.


“Hội… tr…….”


Đôi mắt tím của người đàn ông chao đảo dữ dội. Đôi môi thâm đen cũng bắt đầu run rẩy.


Không có tim. Thứ mà bất cứ con người nào cũng phải có, lại không tồn tại.


“Ư… kh!”


Cánh tay đang xoáy trong ngực đột ngột vặn vẹo. Tiếng rên bị kìm nén nhanh chóng biến thành tiếng thét xé họng.


Cơ thể người đàn ông bắt đầu bị quái vật hút nuốt. Vai ông ta sắp bị lôi vào thì Ji Han lao tới kéo mạnh ra.


Ji Han ôm lấy người đàn ông, kéo ra xa khỏi quái vật rồi trừng mắt nhìn Tae Beom. Anh chỉ đứng đó, lặng lẽ chứng kiến cảnh người đàn ông bị nuốt sống.


Ngăn cản Geon-ho thì còn hiểu được. Nhưng thản nhiên nhìn người cùng phe bị quái vật nuốt thì không sao chấp nhận nổi. Đó hoàn toàn không giống anh.


“Hự, hộc…… khặc.”


Người đàn ông r*n r*, tay ôm chặt cánh tay đẫm máu. Bàn tay từng cắm trong cơ thể quái vật giờ chỉ còn lại những đốt xương trơ trọi. Phần da thịt còn sót lại cũng đang mục rữa nhanh chóng.


Ji Han lập tức chém đứt cánh tay trước khi nó thối rữa hoàn toàn. Cơ thể người đàn ông run lên trong cơn đau dữ dội, chiếc đuôi phía sau căng phồng như sắp nổ tung. (ông ta là nhân thú mèo)


“Cố chịu đi.”


Xé áo băng vết thương xong, Ji Han bật chiếc bật lửa. Anh dí ngọn lửa vào vết cụt để hãm máu.


Đến lúc đó Tae Beom vẫn chẳng nói một lời. Đôi mắt lạnh băng của anh chỉ dán chặt vào quái vật.



Tiếng quát gằn đến bật gân cổ của Ji Han vang dội. Nhưng bất kể tiếng hét đầy phẫn nộ ấy, Tae Beom vẫn đứng thẳng tắp, không rời mắt khỏi quái vật. Cứ như tất cả âm thanh quanh mình đều bị chặn lại.


- Dù không nghe thấy, ít nhất anh phải thấy tình hình chứ.


Chứng kiến cảnh đó, Si Woo mấp máy môi.


“Đưa… đưa tôi tới đó.”


Cậu lắc mạnh cánh tay Seo Jun, cầu xin anh đưa mình tới chỗ Tae Beom.


“Mau lên!”


Seo Jun lưỡng lự, nhưng rồi vẫn tiến về phía bức tường đá chất cao – nơi Tae Beom đang đứng. Cậu ấy nhớ lại mệnh lệnh của Hội trưởng bảo bọn họ phải lùi lại, nhưng Si Woo gào thét, giãy giụa dữ dội khiến cậu ấy không thể không làm theo.


Vị trí đó gần ngay quái vật, nhưng Seo Jun tin rằng Hội trưởng đã trói buộc nó nên sẽ không sao.


“Kang Tae Beom!”


Si Woo dang hai tay hướng về phía anh. Chỉ cần Tae Beom đưa tay ra, hai người sẽ chạm tới nhau. Nhưng ngay cả khi nghe tiếng gọi thảm thiết của Si Woo, anh vẫn không ngoảnh nhìn.


Si Woo cố hết sức vươn người, muốn ôm chầm lấy anh, và lúc đó cậu thấy giọt mồ hôi lăn nơi cằm Tae Beom. Đôi mắt đã mất thị giác, cùng với thính giác cũng bị chặn, anh đứng cứng như một vật thể bị đóng khung trong bức ảnh.


Dù không thấy, không nghe, anh cũng chẳng thốt lên lấy một lời cầu cứu. Chỉ cắn răng chờ đợi, tự mình chống chọi, mong cảm giác quay lại.


“Kang Tae Beom.”


Si Woo nhìn anh mà lòng hoảng loạn. Sự bất an dâng trào đến mức như muốn phát điên.


Cậu vừa gọi tên anh, vừa vội vã hôn lên môi. Vòng tay ôm chặt lấy cổ anh, cả cơ thể va vào anh.


Ngay khi môi chạm vào, dao động của Tae Beom hút lấy khí lực từ cơ thể Si Woo.


Cùng lúc ấy, nơi ngực trái của Si Woo nhói đau dữ dội. Cậu nín thở, dốc hết sinh khí truyền guiding sang cho Tae Beom.


Ngay khi giọt mồ hôi nơi cằm Tae Beom chạm sang người Si Woo, thân thể cậu bỗng bị kéo giật mạnh về sau.


'Người quái vật' kia dùng niệm lực để hút Si Woo về phía mình.


Súp Thưởng Để Dỗ Dành Guide Mèo Quyến Rũ
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Súp Thưởng Để Dỗ Dành Guide Mèo Quyến Rũ Truyện Súp Thưởng Để Dỗ Dành Guide Mèo Quyến Rũ Story Chương 169: Bạo phát
10.0/10 từ 42 lượt.
loading...