Súp Thưởng Để Dỗ Dành Guide Mèo Quyến Rũ

Chương 163: Tôi sẽ không để mình gục ngã

Siwoo há hốc miệng, trong đầu tưởng tượng mình hét toáng lên. Nếu trong tầm mắt không có Geon-ho và Jihan, hẳn cậu đã hét thật rồi.

Bị cắn cổ cũng không phải, chỉ là bị hôn thôi. Nhưng đối phương lại là Tae-beom — chuyện ấy mới khiến Siwoo bàng hoàng.

Hay là mình guiding sai cách nên thần kinh rối loạn rồi? Cậu thậm chí còn nghi ngờ như thế.

Thế nhưng Tae-beom thì hoàn toàn tỉnh táo. Chỉ cần nhìn vào ánh mắt trầm ổn của anh là biết ngay.

“V-vì sao…….”

Siwoo mấp máy môi, nhìn Tae-beom. Anh vẫn đặt tay trên cổ cậu. Không như đôi môi chỉ chạm thoáng qua rồi rời đi, bàn tay ấy cứ mãi lượn vòng quanh vết hằn đỏ.

“Vì nó đập vào mắt.”

Thấy thì chạm môi luôn à? Bộ chỗ đó là cái bia ngắm chắc.

“Đập vào mắt mà lại… hôn…… Trời ạ, thật là.”

Siwoo cố ý bật cười to, một tiếng cười trống rỗng. Chỉ để che lấp nhịp tim đang đập thình thịch.

Dù trước đây từng có những va chạm thân mật hơn thế, trái tim cậu lần này lại phản ứng quá dữ dội. Nhịp đập mạnh mẽ ấy, nhỡ đâu truyền sang Tae-beom thì sao.

“Đừng chạm cổ nữa, chạm mặt đi.”

Cố lấy dũng khí, cậu kéo bàn tay anh lên má mình. Má vốn không sao giờ lại bừng nóng, càng khiến cậu khó chịu.

Tae-beom chỉ nhìn chằm chằm vào cổ Siwoo, ánh mắt sâu thẳm chẳng chịu rời khỏi vùng xương quai xanh. Dường như thứ đó khiến anh rất bận tâm.

Mà bận tâm… chẳng lẽ là ghen?

Từ “ghen tuông” hoàn toàn chẳng hợp với anh. Kang Tae-beom mà lại ghen? Nực cười.

Dù lý trí biết không thể nào, nhưng chỉ vừa nghĩ đến thôi, má Siwoo đã ửng hồng.

Ngay lúc đó, một cảm giác mát lạnh chạm vào má đỏ ửng. Tae-beom bắt đầu v**t v*, như muốn làm dịu đi hơi nóng.

“Đừng cố quá. Dù là chuyện gì.”

Giọng trầm thấp ấy khiến vành tai Siwoo đỏ bừng. Hẳn anh đang ám chỉ việc cậu từng guiding cho cả Gunho và Jihan cùng lúc. Tim cậu khựng lại.

Siwoo cúi đầu giả vờ không nghe, rồi vội đổi chủ đề.

“Tôi dẫn sóng tiến bộ nhiều rồi, phải không?”

Đó vốn là câu hỏi cậu muốn được khẳng định. Ngoại trừ Tae-beom, ai cũng khen ngợi kỹ năng dẫn sóng của cậu ngày càng tốt. Chính cậu cũng thấy từ sau khi được đánh giá cấp bậc, khả năng đã vượt trội hơn hẳn.

“Không thấy tiến bộ hơn sao?”

Siwoo còn chủ động mở đường cho anh khen mình. Khi bị ánh mắt thúc giục ấy ép buộc, cuối cùng Tae-beom cũng chịu rời mắt khỏi cổ, ngước lên nhìn cậu.

“Thường thì sau nửa năm kể từ khi phát hiện năng lực, tốc độ phát triển sẽ nhanh nhất.”

Đôi mắt từng chờ mong liền sắc nhọn hẳn. Nếu có đuôi, chắc giờ nó đã đập xuống đất liên tục rồi.

“Thôi, đừng chạm nữa.”

Cậu hất tay anh khỏi mặt. Rồi quay đầu đi, không cho anh chạm thêm. Nhưng ngay sau đó, Tae-beom lại đưa tay lên vuốt tóc cậu.

“Từ đầu em đã giỏi rồi.”

Chỉ một câu ngắn ngủi ấy thôi, ánh mắt sắc bén của Siwoo liền dịu xuống. Chẳng buồn giận được nữa, cậu xoay người trở lại đối diện anh.

Lần đầu tiên, cậu cảm thấy mình thật sự nói chuyện được với Tae-beom. Trước đây, mỗi khi đứng trước anh, lúc nào cũng như chạm phải một bức tường dày đặc. Nhưng lúc này thì khác hẳn.

“Thế…… từ đầu anh đã thấy tôi tốt rồi à?”

Đôi mắt tròn xoe ngời sáng, chờ mong câu trả lời. Tae-beom chỉ khẽ gật đầu.

Chỉ thế thôi, Siwoo đã vui đến mức bật cười ngốc nghếch.

Trong khi ấy, Tae-beom vẫn tiếp tục v**t v* má cậu, để mặc nụ cười kia lan rộng.

“Thời còn là thực tập sinh, đội trưởng hướng dẫn cũng khen tôi giỏi lắm.”

Siwoo vừa tận hưởng sự dịu dàng ấy, vừa khoe tiếp.

“Nói là không giống tân binh, với lại hiếm ai giảm được dao động sóng mạnh bằng dẫn sóng như tôi.”

“Ừ, hiếm thật.”

Đang ríu rít như chim sẻ, Siwoo bỗng khựng lại khi nhận ra bàn tay anh đã trượt xuống môi mình. Đầu ngón tay khẽ lướt qua bờ môi đang mấp máy, rồi men sang khóe miệng.

Cảm giác tê nhột lan tỏa, khiến bụng dưới cậu bất giác căng cứng. Siwoo siết nhẹ cơ đùi, ngước lên nhìn Tae-beom. Giờ đây anh không nhìn môi nữa, mà chăm chú nhìn vào mắt cậu.

“Giờ anh nghe thấy không?”

Taebeom gật đầu.

“…… Vậy là vẫn có lúc không nghe được à?”

“Hiện giờ, nghe được thì nhiều hơn.”

Nghe câu đáp bình thản ấy, ánh mắt Siwoo thoáng rũ xuống. Cậu chợt nắm lấy mu bàn tay anh.

“Vậy thì…… lúc không nghe được, anh ra hiệu nhé.”

Cậu thật sự muốn giúp anh. Ít nhất có thể nhắc lại những lời anh bỏ lỡ, hay xua tan hiểu lầm cho anh.

Ra hiệu thế nào thì tốt nhỉ.

Cậu chau mày suy nghĩ cách kín đáo nhất. Rồi bất chợt lóe lên một ý tưởng. Cách này chắc Tae-beom sẽ không từ chối.

“Nghe không rõ thì hãy gọi là Guide Han Si-woo. Nghe được bình thường thì cứ gọi là Han Si-woo thôi.”

Cậu hỏi vậy có ổn không. Vì chỉ là khác biệt rất nhỏ, chắc chẳng ai để ý. Có lẽ Tae-beom cũng thấy không vấn đề nên gật đầu đồng ý.

Si-woo cười mãn nguyện. Kỳ lạ thay, cậu cứ bật cười mãi. Rõ ràng chưa phải lúc để thoải mái mà lòng lại rộn ràng.

Ánh mắt bỗng hướng đến môi của Tae-beom. Đôi môi mỏng khép chặt khiến thân mình Si-woo nghiêng dần về phía trước.

Nếu bây giờ hôn thì sẽ thế nào nhỉ. Ý nghĩ ấy bất chợt lướt qua đầu.

Việc guiding đang diễn ra suôn sẻ. Tỉ lệ đồng bộ cao đến mức chỉ bằng guiding khuếch tán thôi, sóng của Tae-beom cũng đã được ổn định rất nhiều.

Thật ra chẳng cần tiếp xúc. Sóng của anh vốn đã được trấn áp như ngấm thuốc, hiện tại hoàn toàn trong vùng an toàn. Thêm guiding của Si-woo vào, năng lực hồi phục lại càng tăng.

Dù biết rõ như thế, Si-woo vẫn chỉ muốn hôn anh.

“Hội trưởng…”

Ngón tay cậu mân mê, khẽ nghiêng thêm một chút về phía anh. Nụ hôn cuối cùng cả hai từng trao vụt hiện về, đầu lưỡi phản ứng theo bản năng.

Ực. Tiếng nuốt vang lên rõ đến mức ngượng ngập. Ánh mắt điềm tĩnh của Tae-beom cũng đang lướt qua môi cậu.

Thế nhưng, anh lại nhẹ nhàng đẩy gương mặt trắng trẻo đang tiến lại gần.

“Ra ngoài đi.”

Đặt tay lên vai Si-woo, ấn cậu tựa hẳn lưng vào ghế, Tae-beom khẽ nói. Môi vẫn hé mở, Si-woo mấp máy như cá th* d*c rồi gật đầu lia lịa.

Ra ngoài, ý là… ra ngoài rồi, hẳn hoi… Tự thêm nghĩa theo ý mình, cậu đỏ bừng má. Trái tim lại đập rộn ràng, nhưng Si-woo phớt lờ. Chắc do guiding quá nhiều nên mới thế thôi.

“Ngủ đi.”

Tae-beom kéo chiếc áo khoác từ trên đầu gối cậu phủ lên đến vai.

Si-woo rúc cằm vào áo khoác, hít sâu hương của anh còn vương trên vải. Thích cảm giác này đến mức cậu luồn cả hai tay vào tay áo để ôm chặt hơn.

“Hội trưởng cũng ngủ đi.”

“Lát nữa.”

Tae-beom dùng cành cây Si-woo nghịch ban nãy để chọc vào đống lửa, bỏ thêm củi. Ngọn lửa bùng to khiến không khí càng thêm ấm.

Si-woo quên mất tình cảnh, thả mình tận hưởng sự ấm áp, rồi khẽ hỏi:

“Chúng ta sẽ ra ngoài được, đúng không?”

“Ừ.”

Câu trả lời dứt khoát mang lại cho cậu sự an tâm lớn. Cách anh xử lý vấn đề quả thật giống hệt Geon-ho. Có lẽ Kang Geon-ho đã học được từ chính anh trai mình.

“Đừng lo. Và đừng dại dột lao vào rồi bị thương.”

Si-woo cố chống mí mắt nặng trĩu, khẽ đáp vâng. Cậu muốn chuyện trò thêm, nhưng những lần giding liên tiếp khiến cơn buồn ngủ ập tới.

“Nếu em bị thương, tất cả sẽ sụp đổ.”

Tae-beom cúi xuống, thì thầm khẽ bên đôi mắt cậu đang khép lại. Si-woo, mắt nhắm nghiền, hỏi lại:

“Hội trưởng cũng sẽ sụp đổ sao?”

Hình ảnh anh gục ngã thật chẳng thể tưởng tượng nổi. Cùng lắm chỉ là bị thương, yếu đi đôi chút, chứ không bao giờ đổ vỡ.

“Tôi sẽ không để mình gục.”

Cái gì thế… Lời đáp nửa vời khiến môi Si-woo bĩu ra, nhưng ngay sau đó hơi thở đã đều đặn.

Vừa nhắm mắt là cậu thiếp đi ngay. Cũng phải thôi, từ lúc vào cổng dịch chuyển đến giờ, cậu đã giding cho tất cả.

Tae-beom lặng lẽ ngắm gương mặt say ngủ ấy rất lâu. Như thể muốn bù lại tất cả khoảng thời gian đã bỏ lỡ, anh chẳng hề nhúc nhích, chỉ nhìn chằm chằm Si-woo.

Rồi một lúc sau, ngọn lửa tắt dần.


Súp Thưởng Để Dỗ Dành Guide Mèo Quyến Rũ
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Súp Thưởng Để Dỗ Dành Guide Mèo Quyến Rũ Truyện Súp Thưởng Để Dỗ Dành Guide Mèo Quyến Rũ Story Chương 163: Tôi sẽ không để mình gục ngã
10.0/10 từ 42 lượt.
loading...