Súp Thưởng Để Dỗ Dành Guide Mèo Quyến Rũ

Chương 159: Câu chuyện quá khứ


Sau một hồi chỉ nôn ra toàn dịch vị, từ miệng Si-woo bỗng bật ra một cái xúc tu to cỡ ngón út.


Bào tử trong chất nhầy đã hút cạn năng lượng của Si-woo để lớn lên. Chỉ cần chậm một chút nữa thôi, xúc tu sẽ bám vào nội tạng và gây ra tai nạn nghiêm trọng hơn.


“Guide-nim, uống thêm nước đi.”


Seo-jun đưa cho Si-woo chai nước nhận từ một người đàn ông xa lạ. Đã uống hết một bình, Si-woo vội bảo để anh ta uống thì hơn. Sau khi nôn ra, cơ thể cậu nhanh chóng hồi phục lại.


Vùi mình vào túi ngủ để lấy hơi, Si-woo theo thói quen tìm kiếm Tae-beom. Anh đang đứng cách đó không xa, trò chuyện với Ji-han.


Ngay sau khi rút xúc tu ra khỏi miệng Si-woo, Tae-beom lập tức rút tay lại, giao cậu cho Seo-jun chăm sóc rồi đứng dậy bỏ đi, chẳng ngoái nhìn.


Chỉ thế thôi… mà Si-woo lại thấy một nỗi chua xót khó tả.


“Ông ấy đã giúp chúng ta. Đến được đây đều là nhờ năng lực của Esper đó.”


Ji-han giới thiệu người đàn ông với Tae-beom. Người này có làn da đen nổi bật, ngồi cách xa mọi người. Vì biết rất ít thông tin, Ji-han cũng không giải thích được nhiều.


“Có lẽ là một người sống sót từ đội tiến nhập bên trong cổng.”


Nghe vậy, lông mày người đàn ông khẽ giật, nhưng ông không phản bác.


Tae-beom nghiêng đầu nhìn kỹ ông. Dự án tiến nhập vào trong cổng đã chấm dứt từ hàng chục năm trước. Thế nhưng người đàn ông lại trông như chỉ khoảng đôi mươi.


“Ở đây, thời gian không trôi. Trí nhớ cũng dần dần tiêu biến.”


Ji-han cho biết, người đàn ông không nhớ nổi tên, tuổi hay cả hội mình thuộc về. Dù nghe hết thảy, gương mặt Tae-beom vẫn bình lặng như mọi khi.


Đôi mắt đen của anh quan sát người đàn ông như đang tìm kiếm thông tin, rồi quay lại phía Ji-han. Bỏ qua nhiều vấn đề, Tae-beom hỏi thẳng vì sao chất nhầy lại vào miệng Si-woo.


“À, chuyện đó thì…”


Ji-han ngập ngừng, đưa tay xoa trán. Bên trong hang, giọng anh ấy vang lên đủ cho tất cả nghe thấy. Geon-ho đang đứng im gần Si-woo cũng nghe rõ mồn một.


“Là tôi—”


“Em bất cẩn nên mới thế.”



Ngay khi Geon-ho định nhận lỗi, Si-woo đã giơ tay chen ngang.


“Geon-ho với Ji-han đã bảo tôi ngồi yên, nhưng chính tôi lại tự động cử động. Hai người họ không có lỗi gì cả.”


Si-woo trừng mắt ra hiệu cho cả hai im lặng. Cậu không muốn họ vì mình mà bị thủ lĩnh quở trách. Không phải vì cậu bị thương, mà vì để sơ suất, họ chắc chắn sẽ bị mắng.


May thay, Tae-beom bỏ qua, không truy cứu thêm. Thay vào đó, anh bước về phía người đàn ông vẫn ngồi tách biệt.


“Thật quá đáng mà…”


Đúng lúc ấy, Seo-jun nghiến răng, bật dậy. Đôi mắt rực lửa của cậu ấy chĩa thẳng vào Geon-ho và Ji-han.


“Anh em bị gì trong đầu vậy? Không có não à? Sao có thể làm thế được!”


“Ê, nhớc làm sao thế?”


Thấy Seo-jun bất ngờ nổi giận với hai anh, Si-woo hoảng hốt nắm lấy tay cậu. Trong lòng bàn tay Seo-jun ướt đẫm mồ hôi, nóng hổi đến mức Si-woo càng lo lắng.


“Các anh coi Guide-nim là cái gì hả?! Rõ ràng biết cơ thể yếu mà còn…”


“Ha Seo-jun, hạ giọng.”


Nghe tiếng cảnh cáo trầm thấp của Tae-beom, Seo-jun càng nghiến răng, phẫn nộ run rẩy.


Làn sóng năng lượng của hai anh dày đặc quấn chặt lấy cơ thể Si-woo. Cho dù Seo-jun còn non trẻ, thiếu kinh nghiệm, cậu vẫn hiểu ý nghĩa của điều đó.


“Trong cổng mà các anh còn nghĩ đến chuyện đó sao?”


Seo-jun tuy đã hạ giọng, nhưng vẫn tiếp tục buộc tội.


“Lúc nào cũng miệng bảo trân trọng, yêu quý Guide-nim… Hah, mà rốt cuộc hai người cùng nhau…”


Bị sốc nặng, Seo-jun bắt đầu lảm nhảm, thậm chí chửi thề. Đột ngột, cậu ấy khụy xuống, vì Si-woo đã kéo tay ghì mạnh.


“Này, Ha Seo-jun.”


Đỡ Seo-jun ngồi xuống, Si-woo nghiêm giọng nhìn thẳng vào mắt cậu ấy.


“Nếu tôi bảo muốn thì cậu sẽ không làm à?”



“…”


“Không làm à?”


Si-woo đặt tay lên vai Seo-jun, ép cậu trả lời, đồng thời truyền gấp một luồng guiding vào cơ thể cậu ấy.


“Không làm.”


“Thật chứ?”


“Ừ, em sẽ không làm.”


Seo-jun quả quyết lắc đầu. Đôi mắt đỏ ngầu của cậu đầy quyết tâm.


Si-woo dồn thêm guiding, xâm nhập sâu vào, hỏi lại:


“Ngay cả khi khóc lóc van xin, cậu cũng không làm à?”


Cậu thì thầm sát bên tai, chỉ để Seo-jun nghe. Chỉ mong cậu ấy hạ hỏa, hiểu cho các anh.


“Ngay cả khi tôi c/ởi hết qu/ần á/o, năn nỉ được ch.ạm và/o?”


Si-woo thà làm cậu xấu hổ còn hơn để đồng đội bất hòa.


“…”


Seo-jun mím chặt môi đến bật máu. Sợ cậu ấy tổn thương, Si-woo liền dùng tay chặn lại, khẽ xoa như trấn an: “Bình tĩnh đi, em út. Có những việc là chuyện của người lớn.”


“Đừng guiding cho em nữa. Anh nghỉ đi. Không cần đâu.”


“Đã làm thì phải nhận.”


Si-woo càng gia tăng luồng năng lượng, nắm chặt tay Seo-jun. Cơ thể cậu ấy đúng là đã có vài vết thương, nhưng gần lành hẳn rồi. Trẻ tuổi nên hồi phục nhanh.


Thế nhưng tình trạng hiện tại vẫn không ổn. Seo-jun đã kiệt sức, từng suýt phát tác vì ảo giác. Cơ thể vốn đã cạn kiệt.


“Này, không được. Cậu nằm xuống đi.”


Si-woo cảm nhận dao động năng lượng của Seo-jun, định dìu cậu ấy nằm xuống túi ngủ. Thấy túi ngủ hơi chật, cậu còn định trải chăn ra thì Seo-jun bất ngờ ôm chặt lấy cậu.



“Xin lỗi.”


Cơ thể gầy gò vùi sâu vào lòng, Seo-jun hít lấy mùi hương mang hơi thở của các anh còn sót lại trên người Si-woo. Phớt lờ khí tức của họ, cậu ấy  càng siết chặt vòng tay ôm Si-woo.


“Xin lỗi, Guide-nim.”


Dù ôm người vào lòng, trong tim Seo-jun vẫn đầy bất an. cậu ấy  sợ rằng do lỗi lầm của mình, sẽ lại một lần nữa đánh mất Si-woo.


“Xin lỗi vì không thể bảo vệ được anh.”


Nghe giọng khàn ướt đẫm, Si-woo cau mày, thở dài một tiếng.


Cậu định gắt lên, hỏi sao cứ phải xin lỗi. Nhưng cảm giác ẩm ướt thấm vào vai khiến Si-woo chẳng thể nổi giận, chỉ ôm chặt lại mà thôi.


“Tôi cũng không bảo vệ được cậu. Nhưng tôi sẽ không xin lỗi đâu.”


Bởi vì đó là tình huống không ai tránh khỏi. Và tất cả bọn họ đều đã làm hết sức mình.


Ở đây không có ai đáng phải xin lỗi, cũng không có ai cần nhận lời xin lỗi cả. Kẻ đáng để đối đầu là những thứ khác, ở ngoài kia.


“Chỉ cần tập trung nhận guiding đi. Đừng có chống đối các anh nữa.”


Seo-jun gật đầu trong khi nước mắt vẫn thấm ướt bờ vai đối phương. Si-woo dụi mặt vào đỉnh đầu , rồi giơ một tay lên vẫy.


Đó là tín hiệu gọi Geon-ho, người vẫn đang đứng nhìn trân trân. Ý bảo đừng đứng đó nữa, lại gần mà ngồi xuống. Geon-ho lập tức cụp đuôi, rụt rè bước đến.


Người đàn ông lạ lặng lẽ quan sát toàn bộ cảnh tượng.


Dáng vẻ gối cằm có vẻ hờ hững, nhưng trong mắt lại thấp thoáng nhiều suy nghĩ chồng chéo, tâm trạng phức tạp.


“Tôi là Esper Kang Tae-beom.”


Lúc đó, Tae-beom bước lại gần. Người đàn ông ngồi dựa lưng vào vách đá, ngẩng cằm cao.


Đôi mắt tím rực rỡ của ông ta từ từ quét qua Tae-beom từ đầu đến chân.


“Hẳn là thủ lĩnh đây rồi.”
Ngay ánh nhìn đầu tiên đã thấy người này khác biệt — khí chất lạnh lùng, thái độ sắc bén, chính là dáng dấp của người cầm đầu.


“Tập trung chuyện chính đi, hãy giải thích tình hình bên ngoài.”



“Để tôi nói cho.”


Ji-han xen vào, thuật lại tình hình. Câu chuyện bị hút vào đầm lầy vốn đã kể rồi, lần này anh ấy chỉ giải thích thêm về cơn phát tác của Esper thú nhân.


Nghe trong im lặng, ánh mắt người đàn ông từ từ hạ xuống đất. Đôi mắt Tae-beom dõi theo, thoáng nheo lại.


“À, còn nữa. Có một loài thực vật đặc biệt xuất hiện.”


Ji-han chợt chỉ vào túi áo người đàn ông.


“Chính là thứ lá cây ông ấy đang mang.”


Cậu đã thấy ông ta ném lá khô trước khi dịch chuyển. Tuy không nhìn kỹ, nhưng rõ ràng nó có tác dụng tương tự một loài cây có rễ hình thù kỳ quái.


Khi điều khiển phân thân đi tìm Si-woo, Ji-han đã nghe được ít thông tin về thứ thực vật đó. Bản thân anh ấy cũng là lần đầu tiên thấy.


“Ông biết nó là gì, đúng không?”


Người đàn ông im lặng cúi nhìn đất, rồi đưa tay vuốt mặt. Thật khó tin ông ta đã bị giam cầm nơi cằn cỗi này suốt hàng chục năm.


Đường nét khuôn mặt rõ ràng, trông chẳng khác gì một thanh niên đôi mươi. Mà nói “bình thường” cũng không đúng, vì ngoại hình quá mức nổi bật. Ngay cả bộ quân phục thô ráp trên người ông cũng hóa thành trang phục cao cấp. Nhưng chỉ cần mở miệng, giọng điệu lại để lộ dấu vết tuổi tác.


“Cổ họng khát khô rồi, trước hết ngồi đi.”


Người đàn ông bảo sẽ phải kể chuyện dài, rồi lấy từ ba lô ra một chiếc ghế sắt ném tới. Tae-beom và Ji-han ngoan ngoãn ngồi xuống, bởi ông nắm giữ thông tin quý giá.


Từ xa, Si-woo cứ không ngừng liếc nhìn. Thấy cả hai còn ngồi ghế tử tế, cậu lại càng tò mò, cố dỏng tai lắng nghe.


Nội dung cuộc trò chuyện đều lọt vào tai, nhưng vì Tae-beom quay lưng lại nên Si-woo chẳng thể thấy vẻ mặt anh, khiến lòng bứt rứt. Ji-han thì đôi khi ngẩng lên nhìn cậu, còn Tae-beom thì chẳng hề liếc qua một lần nào.


Ánh mắt anh chỉ dán chặt vào người đàn ông lạ. Không một giây rời.


Có thể vì đang đối thoại, nhưng trong mắt Si-woo, ánh nhìn đó thật khó chịu. “Nghe thì cũng nghe được, cần gì phải ngồi gần sát như thế?” – cậu thầm bực bội.


“Rất lâu trước đây…”


Trong lúc Si-woo âm thầm rủa thầm Tae-beom, giọng người đàn ông lại vang lên, khiến cậu khựng lại.


“Đã từng có một cuộc xung đột nơi này. Giữa Esper thường và Esper thú nhân.”


Mọi ánh nhìn, kể cả Si-woo, đều lập tức dồn về phía người đàn ông. Ngay cả Geon-ho, người từ nãy chỉ chăm chú vào Si-woo, cũng chuyển mắt sang ông.


Súp Thưởng Để Dỗ Dành Guide Mèo Quyến Rũ
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Súp Thưởng Để Dỗ Dành Guide Mèo Quyến Rũ Truyện Súp Thưởng Để Dỗ Dành Guide Mèo Quyến Rũ Story Chương 159: Câu chuyện quá khứ
10.0/10 từ 42 lượt.
loading...