Súp Thưởng Để Dỗ Dành Guide Mèo Quyến Rũ

Chương 158: TRúng độc


Người đàn ông thú nhân đổi ngôi từ anh ta => ông ta


------------


“Chết tiệt, nhanh bẩn thật.”


Người đàn ông nghiến răng chửi thề rồi trước tiên dựng kết giới. Đáng lẽ chỉ cần lập tức dịch chuyển là xong. Nhưng vì lý do nào đó, ông ta lại định xử lý xúc tu trước.


“ Đứng yên.”


Như thể sẽ một mình đối phó với xúc tu, ông ta gia cố kết giới rồi bước lên trước. Những xúc tu giống như chân bạch tuộc thối rữa quấn lấy kết giới, siết mạnh. Từ xúc tu rỉ ra chất nhầy dính nhớp.


Người đàn ông tạo ra vũ khí giữa không trung. Khi ông ta đang dùng năng lực đẩy lùi xúc tu để tìm lõi – trái tim của chúng – thì Ji-han ra hiệu bằng mắt cho Geon-ho.


“Geon-ho.”


Trước khi Ji-han mở miệng, Geon-ho đã lao ra. Người đàn ông trố mắt khi thấy Geon-ho liều lĩnh cạy khe hở của kết giới, chui ra ngoài.


“Đã bảo đứng yên cơ mà!”


Ông ta hét lên, rồi lập tức há hốc mồm. Trước mắt, Geon-ho tay không bóp nát xúc tu, moi lõi ra.


Quái vật xúc tu vốn là loài khó đối phó. Từng có hàng chục Esper cấp cao bỏ mạng vì chúng. Ngay cả những người đa năng lực, nổi tiếng mạnh mẽ, cũng thường bị tập kích bất ngờ bởi xúc tu mà ngã gục.


“Guide-nim, nhìn Geon-ho chậm chạp thế kia xem. Thật chẳng oai chút nào, đúng không?”


Nghe Ji-han thì thầm với Si-woo, gương mặt người đàn ông càng thêm bối rối.


Đó mà gọi là chậm á…?


Ngay khi lõi bị phá, một con quái xúc tu khác lại trồi lên từ lòng đất. Geon-ho lại ứng phó, và động tác của hắn hoàn hảo không chê vào đâu được. Nhanh đến mức chính Si-woo, một Guide, cũng không thể theo kịp bằng mắt thường.


“Chậm chỗ nào. Làm tốt thế còn gì.”


“Thôi nào, tôi cũng làm được đến mức đó mà.”


Ji-han ôm lấy Si-woo, làu bàu kiểu trêu chọc. Thái độ thản nhiên, chẳng chút căng thẳng ấy khiến sự kinh ngạc trong lòng người đàn ông càng lớn.


Ông ta đã gặp vô số hội, nhưng chưa bao giờ thấy bọn nào như thế này. Tất cả những người tham gia tiến công vào cổng đều coi đó là canh bạc sinh tử. Ai cũng trong tình trạng căng thẳng cực độ. Bản thân ông ta trước kia cũng thế.


“Yu Ji-han, câm cái miệng lại.”


Geon-ho, vừa hạ thêm một con nữa, ném mẩu xúc tu đang giãy đành đạch về phía Ji-han, cảnh cáo. Ji-han liền vứt nó đi xa, nhưng trong lúc ấy một ít chất nhầy bắn trúng mặt Si-woo.



“Ugh! Cái gì thế này!”


Dịch nhầy từ phần xúc tu bị cắt trào ra, dính ngay bên miệng Si-woo. Geon-ho vội lao đến, lấy tay trần lau sạch không sót giọt nào.


“Có nuốt vào không?”


“Tại sao lại ném lung tung hả!”


Si-wookhông mắng Geon-ho mà đập “bốp” vào Ji-han, kẻ đã gây chuyện, rồi phun ra chỗ chất nhầy còn sót trong miệng. Vị tanh mằn mặn khiến dạ dày cậu  quặn lên. Đó là mùi vị gợi đến những thứ cậu chẳng hề muốn nghĩ tới.


“Cậu… là cái quái gì?”


Khi ấy, giọng lạc hẳn đi vang lên bên Geon-ho. Người đàn ông trợn to mắt, quan sát hắn từ trên xuống dưới.


“Cái gì.”


“Cậu, rốt cuộc là gì.”


“Là sao.”


“Là cái quái gì hả!”


“Đang nói cái đéo gì đấy, tên điên!”


Cuộc đối thoại bế tắc khiến Ji-han phải xen vào:


“Geon-ho là năng lực gia điều khiển tinh thần cấp SS. Người đầu tiên phát hiện trong nước đấy.”


Dù thường hay trêu chọc, giờ đây anh lại tự hào giới thiệu. Si-woo bên cạnh cũng vô thức ưỡn ngực.


“Cấp SS…?”


Người đàn ông nhìn Geon-ho đầy ngờ vực. Ông ta đã biết cậu mạnh từ khi thấy phá vỡ kết giới, nhưng không ngờ là vượt xa cả mình.


“Loại người như thế mà lại được tự do đi lại thế này sao? Một SS ư?”


Khi ông ta còn đang lẩm bẩm đầy bối rối, thì—


“Ưm.”


Si-woo đột ngột lảo đảo, hai tay che miệng. Cậu sờ vào cổ rồi bắt đầu nôn khan.


Geon-ho và Ji-han vội đỡ lấy từ hai bên, lo lắng hỏi sao vậy. Si-woo nhăn nhó đau đớn, vừa rên vừa ấn vào ngực.


“Ugh… hộc…”



Ji-han lập tức đỡ cậu ngồi xuống đất, rồi hỏi người đàn ông:


“Chất nhầy từ xúc tu có độc không?”


“Không… chắc là không.”


Ông ta lắc đầu, vẻ do dự. Cho tới nay, chưa từng thấy quái xúc tu nào có độc, nhưng cũng chẳng thể chắc chắn. Phần lớn ai gặp phải chúng đều bỏ mạng, nên khó mà biết rõ.


“Guide-nim, cứ nôn ra hết đi. Không sao đâu.”


Ji-han vội xoa lưng Si-woo. Còn Geon-ho chỉ giơ tay ra giữa không trung, như bị trói chặt, không dám động vào.


Đó là lỗi của hắn. Vì hắn ném xúc tu lung tung, nên chất nhầy mới văng vào miệng Si-woo.


Nhìn Si-woo đau đớn vì mình, Geon-ho gần như phát điên. Ji-han cũng rối loạn chẳng kém.


Phải làm gì bây giờ? Khi hai người vẫn đang cố nghĩ cách, thì đột nhiên lòng đất rung chuyển.


“Trước hết, phải rời khỏi đây.”


Người đàn ông trấn tĩnh, chuẩn bị thi triển dịch chuyển tức thời. Ông ta cảnh báo không được cử động, Ji-han ôm chặt Si-woo đang run rẩy trong lòng. Còn Geon-ho, vì tội lỗi, chẳng dám chạm vào cậu.


Khả năng dịch chuyển của ông không thể hoàn thành ngay lập tức. Không chạm trực tiếp vào nên cần thời gian lâu hơn, đó là lý do ông ta vừa nãy muốn xử lý quái trước.


 Trong lúc ấy, chấn động ngày càng dữ dội. Dư chấn quái vật đang tiến sát không bình thường chút nào.


Người đàn ông mím môi, lôi từ túi ra một lọ thủy tinh nhỏ, trong đó là mấy chiếc lá khô. Ông nghiền vụn chúng rồi ném mạnh về phía lối đi.


Ngay sau đó, dao động của quái vật đang hướng về phía bọn họ liền chuyển sang theo hướng lối đi. Nhờ vậy, việc dịch chuyển cuối cùng cũng thành công.


Địa điểm mới là một hang động rộng lớn, khác hẳn không gian chật hẹp như tổ kiến trước đó. Hang chính lớn, nối liền hai hang nhỏ. Có dấu vết từng có người ở: mấy túi ngủ và chăn chất đống một góc.


“Đặt xuống đây đi.”


Người đàn ông dùng năng lực niệm lực kéo một túi ngủ đến, bảo Ji-han. Cậu phủi sạch bụi rồi cẩn thận đặt Si-woo nằm xuống. Geon-ho vẫn đứng lặng một khoảng, không thốt lời nào.


“Guide-nim, nôn ra cũng được. Đừng cố nhịn.”


Ji-han đặt tay lên miệng Si-woo để cậu dễ trào ra. Nhưng Si-woo vẫn chẳng nôn nổi, dù ráng sức cũng chỉ ọc ra ít dịch vị.


“Các cậu có mang theo thuốc không? Giải độc hay giảm đau gì đó.”


Người đàn ông thở dài hỏi. Thuốc ông ta mang theo thì đã cạn từ lâu, chẳng còn lấy một viên.


Ji-han lau mồ hôi lạnh trên trán Si-woo, khẽ lắc đầu.



“Ờ, cũng phải thôi. Bị hút vào bất ngờ thế này thì làm sao chuẩn bị được.”


Người đàn ông tự lẩm bẩm, rồi bỗng vểnh tai lên cảnh giác.


“Ê, tới rồi.”


Cánh tay giả ông ta dùng để dẫn đường đã chạm tới cửa hang. Như hang trước, lối vào nơi này cũng bị tường giả che lại. Nghĩa là chúng sắp tới nơi.


“Cho chúng vào không?”


Nhìn Si-woo đang th* d*c, Ji-han và Geon-ho đồng loạt lắc đầu.


Chừng nào Si-woo chưa ổn định, họ tuyệt đối tránh giao chiến. Chính vì sơ suất mà cậu lâm nạn, họ càng phải cẩn thận.


“Vậy thì ta sẽ chuyển hướng.”


Lời người đàn ông vừa dứt, Si-woo bỗng cựa quậy, nắm chặt tay Ji-han. Như muốn bảo rằng hãy để họ vào. Nhưng Ji-han chỉ lắc đầu.


“Nguy hiểm lắm. Dù sao họ cũng biết chỗ rồi.”


Cậu đang dỗ dành Si-woo thì bỗng “KẦM!” — một tiếng động kinh hoàng vang lên từ bức tường giả chắn lối.


“Hừm.”


Người đàn ông bật cười khinh khẩy với người vừa phát hiện thủ thuật của mình. Định đánh lạc hướng, rốt cuộc lại để lộ vị trí. Đám trẻ giờ đúng là nhạy bén. Ừ thì, thần kinh não bọn chúng còn tươi mới mà.


“Này, thằng nhãi.”


Người đàn ông dùng cánh tay giả đập vào lưng Geon-ho, rồi hất cằm về phía Si-woo.


“Đừng đứng ngây ra nữa, bảo vệ cho tử tế đi.”


ông vừa lay tỉnh tinh thần của Geon-ho, vừa chĩa vũ khí về phía bức tường đang nứt toác. Cùng lúc đó, một bàn tay khổng lồ ập tới.


“Guide-nim!”


Tiếng quen thuộc vang lên xuyên qua bức tường vừa vỡ, khiến Ji-han bật ra một hơi thở nặng nhọc. Geon-ho cũng không còn ngăn cản nữa.


“Guide-nim, sao vậy? Có bị thương không?!”


Seo-jun phá nát bức tường đá, lao thẳng về phía Si-woo đang nằm trên túi ngủ. Ngay sau lưng, Tae-beom cũng bước vào, cúi nhìn Si-woo. Ji-han nhanh chóng báo tình hình cho họ.


“Dịch nhầy do quái vật nhả ra đã chui vào miệng cậu ấy.”


“Vào miệng… sao cơ?”



Sắc mặt Seo-jun lập tức tái mét khi kiểm tra Si-woo. Vốn đã nhợt nhạt, nay lại càng trắng bệch. Si-woo gắng gượng mở mắt, chạm vào ánh nhìn của Seo-jun đang cúi xuống.


Trong ánh mắt đau đớn ấy, lại ánh lên chút nhẹ nhõm: “Thật may là gặp được rồi.” Tâm tình ấy lặng lẽ lan truyền qua đôi mắt run rẩy.


“Hội trưởng cũng đi cùng.”


Seo-jun nói cho Si-woo biết Tae-beom cũng ở đây. Ji-han liền xoay người để Si-woo trông thấy.


Si-woo cố gắng ngẩng lên tìm Tae-beom, nhưng lại bật nôn khan. Cậu chưa kịp thấy rõ thì đã gục xuống, ọc ra chút dịch vị loãng.


Thấy vậy, Tae-beom là người đầu tiên tiến đến.


Anh quỳ một gối, vươn cánh tay trái kéo chiếc chăn dưới túi ngủ đắp lên người Si-woo, rồi mạnh mẽ đỡ cậu dậy.



“Han Si-woo.”


Tae-beom giữ cậu ngồi vững, khẽ gọi. Si-woo chớp mắt yếu ớt, cố ngẩng lên.


Ngay khoảnh khắc đối diện ánh mắt ấy, nơi khóe mắt cậu dâng tràn nóng hổi. Nước mắt lăn dài xuống đôi má tái nhợt.


“Nói rõ xem đau ở đâu.”


Giọng Tae-beom lạnh băng. Trước gương mặt ướt đẫm nước mắt kia, anh chẳng hề lay động. Lúc nào cũng thế, lạnh lùng đến tàn nhẫn.


“Ở đây, ngực… đau lắm…”


Si-woo vừa nấc vừa nhìn anh, cố gắng giải thích triệu chứng, đồng thời lại lo lắng quan sát Tae-beom.


Càng thấy sống mũi sưng đỏ, mắt một bên sụp kín, cả người bê bết máu, nước mắt cậu càng tuôn nhiều hơn. Tất cả đều là máu của Tae-beom. Biết rõ điều ấy, Si-woo không sao ngăn nổi tiếng nấc. Nếu tình trạng anh ấy tệ hơn thì sao… Nỗi lo càng chồng chất.


“Cụ thể là thế nào.”


“Th- thắt lại, nhói… như bị đâm.”


“Dưới đó thì sao.”


Si-woo thở hổn hển, run rẩy đặt tay lên ngực, chỉ đến vị trí đau nhức. Tae-beom lập tức đưa bàn tay lạnh lẽo vào miệng cậu.


“Nôn ra.”


Cảm giác băng giá làm Si-woo giật mình, bật nấc.


“Ưk, hự… uộc!”


Bất chấp Si-woo r*n r*, Tae-beom vẫn ấn ngón tay sâu vào trong. Cho dù Si-woo nắm lấy tay anh, cố ngăn lại, anh cũng không dừng.


Súp Thưởng Để Dỗ Dành Guide Mèo Quyến Rũ
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Súp Thưởng Để Dỗ Dành Guide Mèo Quyến Rũ Truyện Súp Thưởng Để Dỗ Dành Guide Mèo Quyến Rũ Story Chương 158: TRúng độc
10.0/10 từ 42 lượt.
loading...