Súp Thưởng Để Dỗ Dành Guide Mèo Quyến Rũ

Chương 128: Đừng khóc.

“Ở đâu á? Câu đó đáng ra là tôi phải hỏi anh mới đúng.”

Si-woo c*n m** d***, nuốt khan. Cậu muốn quát lên hỏi sao bây giờ mới chịu bắt máy, nhưng lại không thể thốt ra.

— Hàn Si-woo, guide.

Giọng nói ở đầu dây bên kia khàn đặc một cách nghiêm trọng. Như thể vừa tỉnh dậy sau giấc ngủ hoặc vừa bất tỉnh xong. Và cậu gần như chắc chắn đó là trường hợp thứ hai.

— Tôi đang tới, đợi đi.

Si-woo nhắm chặt mắt đang nhức nhối, siết chặt điện thoại. Hình ảnh Tae-beom nôn ra máu rồi ngất xỉu chập chờn trong tâm trí khiến cổ họng cậu nghẹn lại. Có rất nhiều điều cần hỏi, nhưng tình hình thật chẳng hay ho.

“Đến nhanh đi.”

Ngay khi nghĩ rằng phải gặp mặt trực tiếp, cậu nghe thấy tiếng động phía sau. Si-woo quay ngoắt về hướng đó, nhưng người đến theo tín hiệu cầu cứu không phải Tae-beom, mà là esper dịch chuyển của anh.

“Cậu không sao chứ?”

Người esper nhận lệnh từ Tae-beom quan sát xung quanh Si-woo. Cậu đứng đó hoàn toàn nguyên vẹn, chẳng có dấu hiệu nguy hiểm nào. Quanh tòa nhà huấn luyện chỉ có chim bay thong dong và mấy con mèo hoang lăn lóc trên đất.

Bỏ mặc ánh mắt nghi ngờ của người esper vì không hiểu lý do nhấn tín hiệu cầu cứu, Si-woo chỉ chăm chăm giữ chặt điện thoại.

“Anh tự đến đi. Không phải người khác, chính anh.”

Si-woo siết chặt điện thoại, như thể làm vậy sẽ khiến cuộc gọi không bị cắt ngang. Trong lòng nóng như lửa đốt, sợ Tae-beom lại im lặng rồi cúp máy như mọi khi.

— Lát nữa.

Trong giọng trầm thấp của anh lẫn theo hơi thở nhỏ. Rất khẽ, nhưng với đôi tai nhạy cảm của bán nhân thú như Si-woo, cậu nghe rõ. Có gì đó khiến hơi thở ấy dồn dập.

Si-woo hơi cúi người, tập trung lắng nghe, rồi khẽ lắc đầu. Không biết Tae-beom hiện giờ ra sao, cậu càng thêm bồn chồn. Trong đầu cứ hiện lên cảnh anh lại một mình nôn ra lượng máu khủng khiếp như trút nội tạng, rồi ngã gục lạnh lẽo như xác chết. Tim cậu đập thình thịch.

“Gặp tôi ngay đi. Làm ơn.”

Giọng Si-woo run rẩy, môi dưới in dấu răng cũng giật nhẹ. Hình ảnh khuôn mặt đầy máu của esper kia cứ ám ảnh, khiến tay chân cậu lạnh ngắt.

“Gặp tôi đi. Hội trưởng.”

Si-woo ngồi thụp xuống, lấy tay che mặt. Vành mắt nóng lên, sắp đỏ hoe thì người esper dịch chuyển chìa tay bảo cậu nắm lấy, theo lệnh của Tae-beom.

Người esper dịch chuyển đưa Si-woo tới trung tâm hiện trường Cổng. Cuộc tiêu diệt đã kết thúc, bầu không khí xung quanh đặc quánh sự tĩnh lặng ngột ngạt. Trên mặt đất ẩm ướt, xác quái vật nằm san sát, một cảnh tượng ghê rợn.

“Ngài ấy ở trong lều kia.”

Nuốt khan khi nhìn thấy xác quái bị lột mất mặt, Si-woo chợt ngẩng đầu. Cách đống xác không xa, một chiếc lều đơn độc đứng sừng sững. Có vẻ tất cả các esper khác đã được rút khỏi hiện trường, chẳng thấy bóng ai qua lại.

Hoàn thành nhiệm vụ, người esper dịch chuyển biến mất chỉ trong chớp mắt. Si-woo chậm rãi bước đi giữa mặt đất toàn xác chết. Không như lần đầu đến hiện trường Cổng, lần này cậu không cảm thấy khó thở, có lẽ nhờ viên đá kết giới trong túi.

Trên bầu trời tĩnh lặng, mây tím đặc quánh giăng kín. Có cảm giác mưa sẽ đổ ngay lập tức. Khi đang vừa đi vừa ngắm sắc trời kỳ dị ấy, dưới chân vang lên tiếng “quạp” rợn người.

“Ugh…”

Đó là tiếng mắt quái vật vỡ nát. Cậu đã vô tình giẫm phải con mắt lăn lóc trên đất.

Vội giũ chân, Si-woo chạy nhanh tới lều, đẩy cánh cửa nặng nề.

Két—

Trái ngược với bước chạy vội vàng, bàn tay cậu mở cửa rất thận trọng. Không có một âm thanh nào bên trong, khiến cậu thoáng nghi ngờ liệu Tae-beom có thực sự ở đây không. Khi cánh cửa gỗ nặng nề mở ra và ánh mắt cậu quen với bóng tối mờ mịt, một gương mặt chờ đợi hiện ra.

Tae-beom đứng dựa vào chiếc bàn nhỏ, cài cúc tay áo sơ mi thẳng thớm, nhìn Si-woo bằng ánh mắt dửng dưng.

Bề ngoài trông chẳng khác gì mọi khi. Vẻ mặt lạnh lùng và tư thế thẳng tắp vẫn y nguyên.

Anh quét mắt từ đầu đến chân Si-woo mà không nói lời nào, ánh nhìn sắc bén. Si-woo cũng quan sát anh từ đầu đến chân.

“Chỉ ấn tín hiệu cầu cứu khi thật sự khẩn cấp.”

Giọng ra lệnh lạnh lùng vang lên, hướng vào một Si-woo hoàn toàn không hề bị thương. So với lúc nói chuyện điện thoại, giọng anh bây giờ nghe gần như bình thường. Không có vẻ khó thở hay đau đớn.

Liệu thật sự không sao?

“Nói việc cần rồi đi.”

Si-woo dám đem toàn bộ số pate mèo từng ăn trong đời ra cá rằng câu trả lời là “không”. Cả số pate sẽ ăn trong tương lai cũng cá luôn.

“Anh đang bệnh đúng không?”

Si-woo bước nhanh tới, ngẩng mắt nhìn anh. Trong lều chỉ có chiếc đèn nhỏ bằng bàn tay, nên cậu phải tiến sát mới thấy rõ.

“Anh lại nôn ra máu à? Ngất đi à?”

Khuôn mặt không một vết thương, nhưng sắc mặt tái nhợt. Si-woo nhìn quanh miệng và cổ anh, tìm dấu vết máu, nhưng không thấy gì. Chiếc sơ mi anh mặc không có lấy một nếp nhăn, cứng cáp như vừa thay mới.

“Nếu không có gì để nói thì đi.”

Khi Si-woo định tiến lại gần hơn, Tae-beom định rời chỗ. Nhưng cậu dang hai tay chặn trước mặt anh.

“Sao lại tránh tôi?”

Nếu là Kang Geon-ho hay Yoo Ji-han thì có lẽ đã bị túm cổ áo từ lâu. Nhưng Si-woo không thể dễ dàng chạm vào Tae-beom. Lý do thì quá rõ ràng: tiếp xúc với anh sẽ khiến cậu mất kiểm soát.

Trước tiên phải nói chuyện đã. Guiding để sau.

“Anh muốn giấu đến thế sao?”

Ngay trước khi đầu ngón chân chạm vào nhau, vẻ mặt của Si-woo nặng nề trầm xuống.

“Anh định giấu tới bao giờ? Đợi đến khi năng lực biến mất hết à?”

Cũng như vẻ mặt u ám của cả hai, bầu không khí bị đè nén bởi một sự im lặng sâu thẳm. Tae-beom ngậm chặt miệng, chỉ lặng lẽ nhìn xuống Si-woo mà không hề có phản ứng gì. Anh không chớp mắt, đứng cứng đờ, ánh mắt trắng bệch như đang nhìn một điểm cố định.

Ánh mắt vô cảm ấy trông như của một người sống ở thế giới khác. Giống như một người đã chết ở thế gian này, cảm xúc bị vét sạch.

“Năng lực của anh đang biến mất, đúng không?”

Không chịu nổi sự im lặng đó, Si-woo hỏi dồn với vẻ mặt căng thẳng.

“Trả lời đi. Nghe thấy thì trả lời chứ!”

Cậu còn hét lên, nhưng Tae-beom vẫn chẳng đáp lại. Trái tim Si-woo cháy đen lại như đôi mắt đen kịt của anh. Nghĩ rằng một esper có thể chết bất cứ lúc nào đang đứng ngay trước mặt, ngực cậu nhói lên từng cơn.

Không biết anh đã đau đớn từ bao giờ. Lúc nhìn gần, khuôn mặt tái nhợt của Tae-beom hiện rõ dấu hiệu gầy đi. Hai má quanh sống mũi cao đã hóp nhẹ, lòng trắng mắt cũng đục màu.

“Nếu tôi nói không thì cậu tin à?”

Tae-beom chạm nhẹ đầu ngón tay trái vào vai Si-woo, đẩy ra một cái, phá vỡ sự im lặng.

“Chưa lâu lắm đâu, đừng làm quá.”

Anh kéo giãn khoảng cách giữa hai người, giọng trầm đều không lên không xuống, ban ra lệnh đuổi khách. Giọng nói mang hơi lạnh như chính con người anh khiến lòng Si-woo càng rối bời.

“Thay vì đùa giỡn với máy gọi khẩn, lo mà huấn luyện cho tử tế đi.”

Bị đuổi thẳng thừng như vậy mà Si-woo vẫn không nhúc nhích. Đôi mắt cậu bỗng ánh lên sự sắc bén, rồi đôi chân trụ thật vững, khẽ hạ thấp phần thân trên xuống — y như một con mèo chuẩn bị vồ mồi.

“Ra ngoài.”

Nhận ra ý đồ, Tae-beom lập tức nắm lấy vai Si-woo, xoay người cậu lại rồi đẩy về phía cửa. Bị đẩy đi, Si-woo vùng vẫy, hét ầm lên. Nếu không hét ra, cậu có cảm giác ngực mình sẽ nổ tung.

“Ra cái gì mà ra! Anh mới là người cần nhận giding cho đàng hoàng! Tôi đến đây là để làm việc của mình!”

Si-woo nhấc bổng cả hai chân, chặn cửa bằng gót giày, rồi phát ra một đợt guiding mạnh. Thấy thân thể Si-woo lơ lửng trên không, Tae-beom lập tức đưa khuỷu tay trái đỡ lấy tấm lưng gầy.

Si-woo gào lên bắt Tae-beom phải nhận guiding, cổ nổi gân, chân đạp ầm ầm vào cửa để không cho nó mở ra.

“Mấy người khác thì giành nhau để được nhận guiding! Còn anh, tại sao tôi phải làm đến mức này hả?!”

Đang hét ấm ức thì cơ thể cậu bất ngờ bị ném xuống đất. Tae-beom đã quẳng cậu đi.

Rõ ràng cậu ngã xuống nền cứng, nhưng lạ là lại chẳng thấy đau, chỉ là bất ngờ.

“Thế thì lo mà quan tâm tới mấy người đó đi.”

Tae-beom hạ mắt nhìn Si-woo đang nằm dưới đất, kéo giãn thêm khoảng cách.

“Đừng phí sức lo cho kẻ còn chẳng chịu nhận.”

Ánh mắt đầy bóng tối ấy lại lạnh buốt hơn nữa. Đó là kiểu ánh nhìn khiến người như Ha Seo-jun hay cả Si-woo cũng phải căng thẳng khi đối diện.

“Ra ngoài.”

Giọng anh trầm thấp như lời cảnh cáo cuối cùng, rồi quay lưng lại. Nhưng rồi Tae-beom lại ngoảnh về phía cửa. Anh nghĩ có lẽ tự mình đi ra còn nhanh hơn là tống cổ Si-woo ra ngoài.

Khi bước tới gần cửa, trong tầm mắt anh xuất hiện khuôn mặt trắng bệch kia. Dù định không nhìn mà đi, nhưng—

“Vậy… anh thì sao.”

Đôi mắt đẫm lệ như sắp trào ra lần nữa giữ chặt lấy Tae-beom.

“Ai sẽ lo cho anh?”

Giọng run rẩy ấy khiến bước chân vốn đã chậm của Tae-beom càng thêm nặng nề. Giọt nước mắt lớn rơi lộp bộp trên má trắng trẻo cuối cùng đã khiến anh quỳ xuống.

“Đừng khóc.”

Người này, từ khoảnh khắc đầu tiên gặp cho đến bây giờ, Tae-beom chẳng thể nào chịu nổi. Tất cả những gì anh làm được, chỉ là giả vờ đẩy cậu ra mà thôi.


Súp Thưởng Để Dỗ Dành Guide Mèo Quyến Rũ
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Súp Thưởng Để Dỗ Dành Guide Mèo Quyến Rũ Truyện Súp Thưởng Để Dỗ Dành Guide Mèo Quyến Rũ Story Chương 128: Đừng khóc.
10.0/10 từ 42 lượt.
loading...