Súp Thưởng Để Dỗ Dành Guide Mèo Quyến Rũ
Chương 122: vừa đẹp chết người, vừa gợi cảm chết người.
Chỉ cần là Guide cấp A+ thôi cũng đã được đối xử như thượng khách. Chỉ thêm một dấu “+” mà lời mời chiêu mộ đã ập đến từ khắp nơi, và nếu muốn, họ có thể đến bất cứ quốc gia nào.
Trong suốt chiều dài lịch sử, ở Hàn Quốc mới chỉ xuất hiện đúng một Guide cấp S. Hơn vài chục năm trước, một nữ giáo viên tiểu học bình thường bỗng thức tỉnh thành Guide S chỉ sau một đêm, khiến cả nước chấn động.
Thời điểm đó, Hàn Quốc vẫn chưa có chế độ đãi ngộ tốt cho Guide, nên bà không chút do dự mà ra nước ngoài. Đó là một lựa chọn khôn ngoan.
Ngay cả bây giờ, các Guide từ A+ trở lên vẫn thường xuyên đổi hội, mỗi năm lại ký được hợp đồng giá trị cao hơn. Những quốc gia giàu tiềm lực luôn tìm mọi cách để lôi kéo những nhân tài mới xuất hiện, không chỉ S mà cả A có năng lực thể chất vượt trội cũng được săn đón.
Vậy mà giờ lại là SS. Trên toàn thế giới chỉ có đúng hai Guide SS, và một trong số đó đã ở tuổi sắp giải nghệ, nên thực tế chỉ còn một người duy nhất.
*** “Anh Geon-ho.”
Trên đường trở về tòa nhà khu C, Seo-jun gọi Geon-ho đang đi trước. Cả hai vừa trở về sau khi chia sẻ cảm xúc bất ngờ trước tin cấp bậc của Si-woo.
Cậu vẫn muốn ở bên Si-woo lâu hơn, nhưng vị Guide cấp SS đầy trách nhiệm ấy đã bảo bọn họ về đi, vì muốn bắt đầu tập huấn ngay khi vừa có kết quả.
Vẻ ngoài đẹp đến mức phi thực, cấp bậc cũng cao đến mức phi thực, lại vừa nhiệt huyết vừa chăm chỉ — Geon-ho bước ra khỏi ký túc mà cứ cười khẽ, lắc đầu như người mất hồn.
Nghĩ đi nghĩ lại, Han Si-woo chẳng khác gì nhân vật chính bước ra từ phim hay truyện tranh, là kiểu anh hùng xuất hiện để cứu mấy kẻ khốn khổ — vừa đẹp chết người, vừa gợi cảm chết người.
“Anh Geon-ho, em muốn nói chuyện chút.”
Đang mải chìm trong suy nghĩ, Geon-ho mới quay đầu lại, vì trước đó mải nghĩ về Si-woo nên chẳng nghe thấy Seo-jun gọi.
“Anh không thấy lo sao?”
“Lo gì?”
Seo-jun nhìn người đàn anh vẫn bình thản như không, cố nén tiếng thở dài. Đến cả Ji-han vốn điềm tĩnh cũng không che giấu được vẻ lo lắng, vậy mà Geon-ho thì chẳng tỏ ra bận tâm chút nào.
“Cấp bậc của Guide đấy. Cao đến vậy thì chắc chắn nước ngoài sẽ tìm mọi cách lôi kéo.”
Và cả các Cấp SS khác thậm chí Seo-jun cũng không dám nói ra, sợ có ai nghe thấy nên hạ thấp giọng.
“Muốn lôi thì lôi, liên quan gì. Cậu ấy là Guide của bọn mình.”
“Giờ thì đúng, nhưng chuyện đó có thể thay đổi bất cứ lúc nào.”
Geon-ho nghiêng đầu, ánh mắt như muốn nói Cậu đang nói nhảm gì vậy. Trước phản ứng đó, Seo-jun cũng hơi nghiêng đầu đáp lại.
“Han Si-woo là Guide của bọn mình. Và sẽ mãi như vậy.”
“Anh quên rồi à?”
Seo-jun nhắc lại chuyện không mấy vui vẻ — rằng lúc đầu, họ đã ép anh ấy về đây. Và rằng Si-woo… rất thích tiền.
Nhìn cậu em nói lấp lửng, Geon-ho chớp mắt chậm rãi, đôi mắt đỏ hơi đảo lên rồi lại hạ xuống.
“Bọn mình cũng nhiều tiền mà.”
“Nhưng vẫn có nơi nhiều hơn.”
“Thì cho cậu ấy tất cả những gì cậu ấy muốn.”
“Nhỡ anh ấy muốn thứ vượt quá khả năng của bọn mình thì sao?”
“Này.”
Bốp! — Geon-ho gõ một cái lên trán Seo-jun, giọng dứt khoát:
“Han Si-woo không phải loại Guide bị tiền mua chuộc.”
Bị đánh bất ngờ, Seo-jun hơi chao người, cảm giác như bị búa gõ vào trán chứ không phải ngón tay.
“Nếu chỉ vì tiền, cậu ấy đâu cần cố gắng như vậy. Chỉ cần gác chân làm vài buổi hướng dẫn tản mác là xong.”
Seo-jun vừa xoa trán, vừa nhìn Geon-ho đang cười, trông anh lúc này có vẻ thoải mái và bình yên hơn bao giờ hết.
“Cậu ấy sẽ bảo vệ chúng ta.”
“…”
“Vậy nên chúng cũng chỉ cần liều mạng bảo vệ cậu ấy thôi.”
Vỗ mạnh lên vai cậu em, Geon-ho bước vào tòa nhà. Trông anh đầy tự tin vào việc bảo vệ Si-woo, chẳng chút bận tâm đến khả năng bị bỏ rơi.
Từ khi nào anh lại tin tưởng như vậy?
“…Trong khi trước đây, chính anh là người nghi ngờ nhất.”
Seo-jun áp tay lên trán, nhìn bóng lưng Geon-ho đang đi trước. Vết đau từ cú gõ vẫn còn âm ỉ, cùng với luồng khí khó chịu len lỏi quanh mình. . . . .
Si-woo từ chối lời nài nỉ “Hôm nay nghỉ đi” của các Esper, nhất quyết đi tập huấn. Cậu định đi một mình, nhưng bị Yoo Ji-han dụ dỗ bằng dịch chuyển tức thời, nên đành cho anh ta đi cùng. Và lại một lần nữa, cậu bị con cáo gian xảo ấy lừa.
“Có ngày tôi sẽ đánh anh ra trò cho coi.”
Cậu đã đập lưng Ji-han một trận cho bõ tức. Bảo dịch chuyển thẳng đến trước tòa nhà huấn luyện, thế mà anh đưa cậu đến chỗ phải đi bộ thêm cả đoạn dài. Yoo Ji-han chỉ được cái miệng.
“Đi nhanh thì 15 phút là tới.”
“Anh bảo là đưa thẳng đến nơi cơ mà!”
“Đi bộ cũng tốt mà. Ngẩng lên xem trời hôm nay đẹp thế.”
Ji-han vừa bước sát bên cậu vừa nịnh nọt. Dù biết sẽ bị mắng, anh vẫn không bỏ qua cơ hội kéo dài thời gian được ở bên cậu một mình.
“Biến đi. Tôi đi một mình.”
Si-woo bực vì lại mắc bẫy, phồng má thở mạnh, sải bước thật nhanh. Lúc này cậu không khác gì một chú tê giác con nổi giận.
“Gấp gì thế, đi chậm thôi.”
Lo cậu ngã, Ji-han âm thầm bao bọc quanh cậu một lớp năng lực tinh thần khi đi cùng. Dù biết cậu tính khí nóng nảy, anh vẫn không ngờ cậu sẽ tập huấn ngay trong ngày nhận cấp bậc.
Có lẽ trên đời chỉ có Guide này là nhận xếp hạng cấp SS xong vẫn lao ngay vào tập luyện. Nghĩ đến chuyện một ngườicấp SS lại siêng năng như vậy, không khỏi bất an.
“Mục tiêu của cậu là trở thành Guide số 1 thế giới à? Nên mới chăm thế?”
“Này, Yoo Ji-han.”
Vẫn hùng hổ bước thẳng như tê giác, Si-woo bất ngờ quay lại, suýt khiến Ji-han — đang mải ngắm cái gáy tròn trắng của cậu — đập cằm vào mặt cậu.
“Anh làm anh mà không thấy tội cho đàn em à?”
Si-woo thở dài, lườm anh. Lý do cậu muốn ra hiện trường đã nói mòn cả lưỡi, vậy mà anh vẫn bịa ra mấy câu nhảm như muốn giành giải số một thế giới, thật khiến cậu phát bực.
“Tôi ra ngoài thì họ mới được ra ngoài. Nói bao nhiêu lần rồi.”
“Cậu chỉ nói đúng một lần thôi.”
“Một lần cái gì mà một lần!”
Si-woo đang tức muốn giơ nắm đấm thì khựng lại. Nghĩ lại thì… với Yoo Ji-han, hình như cậu thật sự chỉ nói một lần. Vì phải lặp đi lặp lại khi thuyết phục Kang Geon-ho và cậu em út, nên mới thấy lẫn lộn.
“Với anh thì chỉ một lần.”
Ji-han chạm lòng bàn tay mình vào nắm đấm bé nhỏ kia, rồi nắm lấy. Sau đó, anh xòe tay ra và đan chặt các ngón vào nhau.
“Cậu nói với mấy tên khác rồi tưởng là đã nói với tôi à?”
Anh cau mày như trách móc, rồi lắc nhẹ bàn tay đang đan với cậu. Động tác thì nhẹ, nhưng vẻ mặt lại giống như thật sự thấy tủi thân. Dù rõ ràng đây vẫn là diễn.
“Thì cũng có thể vậy. Có gì mà phải xoắn.”
Phải một mình đối phó với đám Esper nên Si-woo chọn cách đáp trả mạnh miệng. Nếu cứ để ý từng chuyện lặt vặt rồi xin lỗi, thì chẳng bao giờ có hồi kết. Với lại, cậu cũng không muốn bị cuốn vào nhịp của Yoo Ji-han.
“Không phải xoắn, mà là tủi thân thôi. Thương tôi công bằng đi.”
“Anh thì không đáng thương gì cả. Và đừng có hành xử như con nít! Anh là anh cơ mà!”
Không chỉ hơn một, hai tuổi, mà còn hơn em út những bảy tuổi. Vậy mà lại ngồi than vãn, thật khó tin đây lại là người cùng tuổi với vị trưởng nhóm điềm tĩnh kia. Không biết tuổi tác của anh ta rốt cuộc đi đâu mất rồi.
“tôi cũng khá mệt đấy. Đến mức nổi gai ở lưỡi luôn rồi.”
Nói rồi, Ji-han thè lưỡi ra bảo cậu nhìn. Si-woo cúi sát lại xem, mắt hẹp dần. Chẳng thấy gai lưỡi, thậm chí không có cả mảng trắng — hồng hào, sạch sẽ và khỏe mạnh.
“Sờ thử đi, cứng và đau lắm.”
“Đồ b**n th** chết tiệt!”
Ngay khi Si-woo vừa nhận ra trò đùa và chuẩn bị văng tục, Ji-han đã ôm chặt lấy cậu và dịch chuyển tức thời đến ngay trước tòa nhà huấn luyện. Dù tiếc, nhưng anh vẫn quyết định dừng tại đây. Không thể bắt vị Guide quý giá của mình đi bộ thêm nữa, và cũng sợ làm cậu nổi giận hơn.
“Thế này là được rồi chứ?”
Si-woo nhìn tòa nhà vừa xuất hiện trước mắt, rồi đập mạnh vào yết hầu của Ji-han. Lẽ ra phải làm thế từ đầu. Cậu lườm anh một cái, lẩm bẩm càu nhàu rồi định tranh thủ lúc không có ai, nhanh chóng bước vào. May sao, gần cửa chẳng có người qua lại, chắc mọi người đều đang tập luyện.
“Đừng quá sức. Nếu ai bắt nạt thì báo ngay.”
Ji-han đích thân mở cửa, lưu luyến dặn dò. Để cậu đi một mình, anh thật sự chẳng muốn rời.
“Anh mới là đừng quá sức.”
Si-woo nắm lấy cửa, đẩy Ji-han ra ngoài. Cứ tưởng cậu sẽ đi ngay, nhưng cậu lại đứng yên một lúc, tay vẫn giữ cửa.
“Này, này…”
“Hay là tôi quay về ký túc cùng nhé?”
Tưởng cậu đang do dự, Ji-han chìa tay ra. Si-woo đập “chát” một cái vào tay ấy, rồi ngập ngừng hỏi:
“Kang Tae-beom… vẫn ổn chứ?”
Dù nghe rõ, Ji-han không trả lời ngay mà chỉ hơi nghiêng đầu.
“Chẳng phải gần đây hai người gặp nhau rồi sao?”
Lần cuối gặp còn chưa đến một tuần trước. Si-woo biết vậy, nhưng vẫn muốn hỏi. Trong lòng, cậu muốn được biết tình trạng của Tae-beom mỗi ngày. Dù chỉ số sóng năng lượng bình thường, nhưng cơ thể vẫn có thể ốm yếu. Hiểu rõ tình trạng của anh, cậu lại càng lo hơn.
“Trả lời đi. Anh ấy vẫn ổn chứ?”
Lần này, Ji-han chỉ mỉm cười dịu dàng.
“Trưởng nhóm của bọn mình ấy à, lúc nào mà chẳng hoàn hảo.”
Nghe câu trả lời, Si-woo mới bước vào tòa nhà. Ji-han vẫn đứng nguyên chỗ, dõi theo cái gáy trắng của cậu cho đến khi nó khuất hẳn. Câu hỏi bất chợt ấy cứ vương lại trong tâm trí anh.
Cậu ấy hỏi trưởng nhóm có ổn không… là vì sao nhỉ?
Súp Thưởng Để Dỗ Dành Guide Mèo Quyến Rũ
