Súp Thưởng Để Dỗ Dành Guide Mèo Quyến Rũ
Chương 114: hai tên trai tơ lần đầu yêu đương
Đó là hội trưởng của hội Seowol. Cái tên khốn đã dám đối xử hỗn láo với Ha Seo-jun.
“Đừng trợn mắt như thế, ngồi xuống đi. Tôi không định lấy nhiều thời gian của cậu đâu.”
Gwak Seok-jin hất cằm về phía chiếc ghế sắt đối diện mình. Khi Si-woo định lùi lại, ánh mắt sắc lạnh của hắn liếc về chiếc CCTV trong phòng.
“Người mà nếu gây tổn hại cho cậu sẽ mất nhiều nhất… là tôi đấy.”
Hắn gõ ngón tay quấn băng xuống mặt bàn.
“Ngồi đi. Tôi có chuyện cần nói.”
Si-woo vẫn không tiến lại gần bàn, chỉ đứng cạnh cửa, trừng mắt nhìn hắn. Cậu định bụng sẽ lập tức phản đối với nhân viên hướng dẫn, nhưng “chuyện cần nói” kia lại khiến cậu chần chừ. Có lẽ là chuyện liên quan đến Seo-jun.
“Là về Ha Seo-jun. Cậu chỉ cần trả lời những gì tôi hỏi.”
Đúng như đoán. Nghe vậy, Si-woo không rời đi nữa, cuối cùng đành cảnh giác đóng cửa lại.
Kiiik—
Không biết sẽ phải nghe thứ gì từ miệng hắn, cậu quyết định giảm tối đa những tai có thể nghe thấy. Lưng áp sát tường, một tay nắm chặt tay nắm cửa, sẵn sàng lao ra nếu thấy khó chịu.
“Sự cẩn trọng là phẩm chất tốt của một guide.”
Gwak Seok-jin khoanh tay, nhìn chằm chằm vào Si-woo đang đứng cách xa. Cái nhìn lạnh lẽo bám chặt lấy cậu khiến Si-woo rùng mình. Đồng thời, cậu cũng nhận ra một điều lạ.
Dù chưa bao lâu trôi qua, nhưng khuôn mặt hắn trông già hơn trước rất nhiều. Lưng hơi còng, sắc mặt u ám hơn, như thể đã già thêm cả chục tuổi.
“Khu A7, Ha Seo-jun lần đầu để lộ bản thể… hay nói đúng hơn là bị bại lộ.”
“Rốt cuộc muốn hỏi gì?”
“Mọi thông tin về thằng đó.”
Chân mày Si-woo khẽ giật. Hắn cười khẩy trước vẻ cảnh giác ấy, nói tiếp rằng bất cứ điều gì biết về Seo-jun, dù nhỏ nhặt đến đâu, cũng phải nói ra.
“Sao phải lén lút điều tra sau lưng?”
Tất nhiên Si-woo không dễ bị dắt mũi. Đến lời của các esper mình còn chẳng phải lúc nào cũng nghe, huống chi là của một kẻ xa lạ.
“Anh ghét hội Baekya à?”
Đây là lần đầu Si-woo thấy một người thể hiện rõ ác ý với hội Baekya. Có vẻ chuyện hắn coi thường maknae không chỉ vì cậu là thú nhân esper.
“Định bới móc để kéo họ xuống sao?”
Trước khi Baekya thành lập, Seowol từng là hội đại diện của Hàn Quốc. Ai cũng biết điều đó, kể cả Si-woo.
Dù có bị cướp mất vị trí số 1, nhưng sao lại có thể ghét hội Baekya chứ? Muốn nói ngay: “Những gì các người không bảo vệ được, họ đã thay các người bảo vệ, nên hãy biết ơn đi.” Cũng muốn cảnh cáo hắn đừng lén đâm sau lưng.
“Đập nát biểu tượng hòa bình để làm gì.”
Nhưng giọng c** nh* đi, như chỉ mấp máy môi. Đôi mắt rắn lạnh lùng ấy như nuốt trọn âm thanh.
Đừng sợ. Không có gì phải sợ cả.
Si-woo ưỡn ngực, không để vai khom lại. Cậu không thể tỏ ra sợ hãi, vì là guide của Baekya. Nếu hắn có tấn công, sẽ có bốn người trả thù thay cậu — toàn những kẻ mạnh nhất trung tâm. Không có gì phải lo.
“Có vẻ cậu đã gắn bó nhiều rồi nhỉ.”
Gwak Seok-jin đứng dậy. Tiếng két của ghế sắt bị lấn át bởi tiếng bước chân nặng nề.
“Tôi không có thù hằn cá nhân. Tôi làm tất cả vì mọi người, để giữ an toàn cho trung tâm.”
Hắn bước tới bên cửa sổ, dừng lại. Ánh mắt hướng ra ngoài, nơi hoàng hôn đỏ nhuốm cả bầu trời, vẫn lạnh lùng.
“Người nguy hiểm phải bị loại bỏ trước khi bén rễ.”
Si-woo nhíu mày, xoay tay nắm cửa định ra ngoài.
“Cậu có biết việc đầu tiên Tổng hội trưởng Kang Tae-beom làm sau khi thức tỉnh là gì không?”
Gwak Seok-jin lại níu cậu bằng một câu hỏi.
“Biến em trai mình thành một kẻ ngốc.”
Hắn quay đầu lại, cười như rắn. Ánh sáng từ cửa sổ hắt sau lưng khiến khuôn mặt hắn chìm trong bóng tối, nhưng ánh mắt lạnh lẽo vẫn hiện rõ.
“Vì sợ bị cản đường, cậu ta xóa sạch ký ức quá khứ của em mình.”
Hắn đưa ngón cái và ngón giữa lên thái dương, ấn nhẹ như đang chĩa súng.
“Thật ấn tượng, đúng không.”
Hắn bật cười trầm, lắc đầu.
“Bất kỳ kẻ nào cản đường đều bị loại bỏ, công lao thì chiếm hết về mình. Lập đủ thứ luật như thể lời mình là luật pháp, nhưng luôn để hội mình được ngoại lệ.”
Nhắc đến Tae-beom, hắn như vỡ bờ, tuôn một tràng không ngừng. Cuối cùng, hắn gần như quên mất sự tồn tại của Si-woo, chỉ lẩm bẩm nhìn ra ngoài.
“Một thằng nhãi như thế mà đại diện cho hội của đất nước… chỉ vì sở hữu một năng lực vượt trội.”
Trán hắn nổi gân xanh, khóe mắt nhăn lại vì mồ hôi lạnh.
Si-woo chỉ lặng lẽ nhìn Gwak Seok-jin độc thoại. Dù hắn có nói gì về Kang Tae-beom, cậu cũng không định để lọt vào tai, càng không để vào lòng.
Lau mồ hôi, hắn quay lại nhìn cậu. Gương mặt trắng bệch vô cảm, đôi mắt xanh sáng lấp lánh không hề dao động. Nhìn thấy thế, khóe miệng hắn giật nhẹ.
“Mấy con thú nhân các cậu…”
Hắn đảo lưỡi, vuốt mái tóc ướt mồ hôi.
“Một khi đã trao trái tim thì sẽ chẳng bao giờ buông.”
Giọng hắn đầy mỉa mai. Hắn trở lại bàn, lấy chiếc áo khoác treo trên ghế. Vừa chuẩn bị rời đi, hắn vừa lảm nhảm, lần này là chuyện thời kỳ hỗn loạn trong quá khứ.
“Hồi đó có nhiều kẻ bạo phát lắm. Gần như mỗi tuần đều phải xóa tên một hội khỏi danh sách.”
Cài cúc áo, hắn tiến từng bước về phía Si-woo.
“Hơn một nửa số tên bị gạch là thú nhân esper.”
Bước chân chậm rãi tiến lại càng khiến người ta liên tưởng đến một con rắn mang độc. Khoảng cách càng gần, ánh mắt Si-woo càng hẹp lại.
“Hãy nhớ kỹ. Chúng sẽ không bao giờ tự hủy một mình. Chúng sẽ kéo cả những người xung quanh xuống bùn cùng chết.”
Khoảng cách chỉ còn đủ để đưa tay ra là chạm tới. Si-woo không né, nhìn thẳng vào mắt hắn, nâng cằm và cất giọng kiên định nhất:
“Anh cũng bạo phát mà.”
“……”
“Đừng có đổ hết lỗi cho thú nhân như thể chỉ bọn họ mới thế.”
Một khoảng tĩnh lặng lạnh băng trôi qua giữa hai người. Nụ cười mỉa mai còn vương trên môi Gwak Seok-jin cứng lại, gương mặt hắn đóng băng, như thể muốn bẻ gãy cổ Si-woo ngay lập tức.
“Được thôi, cứ chờ mà xem.”
Để lại câu nói cuối cùng, Gwak Seok-jin biến mất. Ngay cả khi hắn đã rời đi, luồng sát khí vẫn lảng vảng quanh cổ Si-woo.
Rè rè, rè rè— Ngay khoảnh khắc hắn biến mất qua dịch chuyển tức thời, đồng hồ của Si-woo rung lên. Đó là cảnh báo nhịp tim tăng cao.
“Haa…”
Cơn căng thẳng vừa tan, Si-woo thả phịch xuống sàn. Trái tim hoảng loạn đập dồn dập như cầu cứu.
Cậu đặt tay lên ngực, ghì chặt lại, rồi trừng mắt nhìn vào chỗ Gwak Seok-jin vừa biến mất.
*****
Trước hết, Si-woo hoàn thành việc cần làm. Cậu hoàn tất cả bài kiểm tra vòng 2, rồi quay về ký túc xá, cố gắng ép mình ăn chút gì đó. Dù không thấy ngon miệng, nhưng để lấy lại sức, cậu vẫn nhét đại vào bụng.
Sau đó, cậu định gọi cho thư ký. Muốn bình tĩnh lại, sắp xếp suy nghĩ rồi mới báo lại chuyện vừa gặp Gwak Seok-jin.
Tút—
Nhưng khi tiếng chuông chờ vừa vang lên, Si-woo đã nhấn kết thúc. Cậu ngồi trên sofa phòng khách, nhìn chằm chằm vào màn hình đen thui một lúc, rồi lại mở danh bạ. Lần này, ngón tay cậu bấm vào một số khác, không phải của thư ký.
Tút tút tút—
Tiếng chuông chờ lần này kéo dài hơn. Càng để điện thoại áp vào tai lâu, cậu càng thấy hối hận, nghĩ lẽ ra nên gọi cho thư ký ngay từ đầu. Dù sao thì người này chắc cũng bận, khó mà bắt máy.
Trong lúc chờ, cậu mân mê mặt lưng cứng lạnh của chiếc điện thoại, chuẩn bị tinh thần: nếu không nghe máy thì sẽ gọi lại cho thư ký ngay.
— “Gì.”
Ngay khi cậu vừa định hạ điện thoại xuống, một giọng nam trầm khàn vang lên. Là giọng của Kang Tae-beom.
“À, tôi…”
Si-woo bối rối, chưa kịp nói hết câu thì từ bên kia vọng tới một tiếng động lớn. Âm thanh quái thú gầm rú át cả tiếng, chắc là ở hiện trường cổng dịch chuyển. Khung cảnh ồn ào ấy khiến giọng nói trầm tĩnh của Tae-beom càng trở nên lạ lẫm.
— “Nói đi.”
Chẳng mấy chốc, xung quanh hắn trở nên yên tĩnh. Có lẽ đã di chuyển sang chỗ khác. Tiếng gào thét xé cổ họng của quái thú cũng hoàn toàn biến mất.
“Hôm nay tôi đi thi đánh giá cấp bậc…”
Si-woo kể lại rành rọt với Tae-beom: hội trưởng Seowol đã tìm đến hỏi chuyện về Seo-jun, còn nói mấy câu đáng sợ như ‘phần tử nguy hiểm’ và ‘phải nhổ tận gốc’. Nói tới đây, cậu lại thấy bực.
Tuy vậy, cậu không kể đến phần liên quan tới Geon-ho. Cậu không mở miệng nổi.
— “Cậu ở một mình à?”
Câu hỏi đầu tiên của Tae-beom khiến Si-woo khựng lại. Dù trước mặt chẳng có ai, cậu vẫn gật mạnh.
“Vâng, tôi ở một mình. Trong phòng nên người khác không nghe được đâu.”
Cậu còn nhấn mạnh là đó là phòng cách âm, nên bảo anh đừng lo. Bên kia vang lên tiếng như ai đang dẫm đạp lên gì đó. Nghe kỹ thì giống tiếng thứ gì đó nổ tung.
— “Lần sau đừng tiếp chuyện. Báo cho tôi ngay.”
Si-woo áp sát điện thoại vào tai, trả lời “Vâng.” Thì ra anh hỏi vì lo cho mình… Cậu không nghĩ tới điều đó.
“À, còn nữa.”
Sợ Tae-beom cúp máy, cậu vội nói tiếp.
“Người đó hình như không khỏe. Cứ toát mồ hôi, sắc mặt cũng xấu, sóng năng lượng thì hơi…”
— “Hắn giải phóng sóng năng lượng trước mặt cậu à?”
“Không, không hẳn. Giống như bị rò rỉ.”
Không phải cố ý phát ra, nếu thế thì Si-woo đã nhận ra ngay. Dù mới chỉ là lính mới vừa học cách cảm nhận sóng năng lượng của esper, nhưng cậu vẫn phân biệt được điều đó.
Một esper cấp hội trưởng mà để rò rỉ sóng năng lượng… chứng tỏ tình trạng cơ thể tệ lắm. Hơn nữa, thứ rò rỉ ra lại có cảm giác lạ, giống như năng lượng của esper cấp thấp. Ngay cả Si-woo, với tư cách guide, cũng chẳng thấy chút áp lực nào.
— “Đừng bận tâm.”
Đang cố nhớ lại chi tiết, Si-woo cúi đầu trước giọng đáp cộc lốc ấy. Không bận tâm thì sao được… Cậu bặm môi không trả lời, để mặc khoảng lặng khó xử kéo dài khoảng 30 giây. Nghĩ bụng thôi, cúp máy vậy.
— “Đừng đi một mình.”
Ngón tay đang hướng đến nút kết thúc lại rụt về.
Sau đó, Tae-beom nói thêm: nếu đã nói xong hết rồi thì cúp trước đi. Không hiểu sao, Si-woo lại không muốn cúp nữa, nên buột miệng hỏi một câu khác.
“Chỉ số sóng năng lượng của anh là bao nhiêu?”
— “Trong mức an toàn.”
Cậu lại hết chuyện để nói. Đảo mắt một chút, cậu kéo hai chân lên sofa, rồi mấp máy môi.
“Anh có ăn uống đàng hoàng không?”
Ngay khi hỏi, xung quanh Tae-beom lại trở nên ồn ào. Có lẽ cánh cổng mới vừa mở, tiếng quái thú rống vang vọng trở lại.
— “Ừ.”
Một câu trả lời ngắn gọn, rồi mọi tiếng động lại im bặt. Si-woo thấy lạ với sự thay đổi ấy, nhưng nghĩ thôi, giờ thì nên kết thúc cuộc gọi thật.
— “Còn cậu?”
“Hả?”
Lần này, Tae-beom là người tiếp tục câu chuyện.
— “Cậu đã ăn chưa.”
Súp Thưởng Để Dỗ Dành Guide Mèo Quyến Rũ
Đánh giá:
Truyện Súp Thưởng Để Dỗ Dành Guide Mèo Quyến Rũ
Story
Chương 114: hai tên trai tơ lần đầu yêu đương
10.0/10 từ 42 lượt.
