Súp Thưởng Để Dỗ Dành Guide Mèo Quyến Rũ

Chương 113: cấp bật


"Cho tôi mượn cái ghế chút."


Một esper bất ngờ tiến đến bàn của Si-woo, chẳng thèm đợi trả lời đã kéo ghế đi mất. Si-woo chớp mắt đầy bối rối, nhìn chỗ ghế vừa bị lấy mất, rồi quay hẳn người về phía tường mà ngồi.


Trong phòng nghỉ, chỉ có mỗi cậu là guide ngồi một mình. Hôm nay cũng vậy, chỉ có một mình.


Thực ra, ở phòng thi gần như không ai ngồi một mình. Ai cũng tụ tập với đồng đội hoặc ngồi cùng esper phụ trách.


Si-woo vốn đã quen với việc ở một mình. Cậu vẫn nghĩ điều đó thoải mái hơn — thà đi lại tự do còn hơn phải chịu đựng bầu không khí gượng gạo khi ở cùng người khác.


Nhưng không hiểu sao giờ lại cảm thấy thế này. Rõ ràng ngồi một mình chiếm trọn cái bàn thì thoải mái biết bao, chân cũng có thể duỗi thoải mái thế này.


Cậu ghét cái cảm giác chùng xuống bất chợt, nên chỉ chăm chăm nhìn vào bức tường. Nếu có cửa sổ thì còn được ngắm trời, nhưng chỗ gần cửa sổ đã bị người khác chiếm mất. Cái bàn cậu chọn nằm sát thùng rác, chật hẹp, nhưng bù lại ít bị để ý.


Thôi, lát nữa tập trung làm tốt bài kiểm tra tiếp theo.


Cậu nuốt nước bọt thay vì uống nước, cố ép khóe miệng đang sụp xuống bằng đầu ngón tay. Rồi chợt nghiêng đầu, khẽ chạm vào khóe môi. Bây giờ mới nhận ra vết xước nhỏ ở khóe môi đã biến mất hoàn toàn.


Không bôi thuốc gì mà từ khi nào đã lành? Vì ít soi gương nên cậu giờ mới phát hiện. Lạ thật.


“Này, guide xinh đẹp bên đó ơi.”


Khi Si-woo đang nghịch nghịch khóe môi như nhào nặn đất sét, ai đó gõ nhẹ bàn và cất giọng nói đầy trêu chọc, lả lơi.


“Tôi cũng không có ghế, ngồi chung chút được không?”


Si-woo lập tức ngẩng đầu nhìn. Người đó cao vừa đủ để cậu không phải ngửa hẳn cổ mới chạm mắt.


“Anh…”


Không cần nhìn quanh cũng biết mọi người trong phòng nghỉ đều đang dán mắt vào bàn cậu. Ánh nhìn nóng rực ấy chẳng lạ gì với Ji-han. Anh hơi cúi xuống, thì thầm chỉ đủ để Si-woo nghe thấy:


“Ngồi lên đùi tôi cũng được.”



Đồ điên. Si-woo lẩm bẩm, chớp mắt nhanh. Lý do mọi ánh nhìn đổ dồn vào Ji-han thì rõ ràng rồi. Kể cả không thuộc Hội Baekya, anh vẫn sẽ khiến mọi người ngoái nhìn.


Yoo Ji-han chết tiệt. Sao lại ăn mặc thế này đến đây?


Si-woo mím môi, giật lấy chai nước mát anh đang lắc nhẹ. Dù vậy, mắt vẫn không rời Ji-han.


Hôm nay, mái tóc anh được chải gọn gàng khác hẳn thường ngày, bộ đồ tác chiến cũng sạch sẽ như mới. Làn da mịn màng như trứng luộc trông sáng hơn, chắc có bôi gì đó.


Nói ngắn gọn — hôm nay anh ăn mặc cực bảnh, rõ ràng là để “làm đẹp mặt guide của mình.”


“Esper Yoo Ji-han, mời anh ngồi ghế này ạ.”


Cái esper đã lấy ghế của Si-woo lúc nãy lập tức chạy lại, cúi đầu rồi lùi ra. Dù nhận ra Ji-han, chẳng ai dám dễ dàng tiếp cận. Mọi người chỉ dám nhìn anh và thì thầm với nhau.


“Không đói sao?”


Ji-han lấy chai nước từ tay Si-woo, mở nắp rồi đưa lại. Si-woo đặt môi lên miệng chai, khẽ lắc đầu. Ngồi sát cạnh anh, cậu ngửi thấy mùi nước hoa thoang thoảng. Ngay cả khi bận rộn mà cũng xịt nước hoa…


“Đi chụp ảnh tạp chí à?”


Nhìn gần, quả thật như anh đã trang điểm nhẹ. Quầng thâm dưới mắt vốn đậm giờ biến mất hoàn toàn, môi cũng đỏ hơn bình thường.


“Hôm trước trông tệ quá, nên hôm nay phải gỡ điểm chứ.”


Ji-han vuốt mái tóc được cố định bằng gel, nháy mắt tinh nghịch.


“Thấy sao? Tôi bớt ngủ để sửa soạn đấy.”


Anh cười khoe khoang, hỏi xem giờ có vừa mắt chưa, khiến ánh mắt sắc bén của Si-woo lia thẳng vào.


“Bớt ngủ làm gì. Đi ngủ đi.”


Miệng nói thế, nhưng vẻ mặt Si-woo lại như sẽ thấy hụt hẫng nếu Ji-han thật sự rời đi. Anh thì đã nhìn thấu cảm xúc ẩn dưới vẻ mặt hờn dỗi ấy.


“Đùa thôi. Tôi ngủ đủ mà, đừng lo.”



“Vừa vừa thôi, việc gì phải đổ mồ hôi thế này.”


Anh nói giọng xót xa, còn dùng tay quạt nhẹ cho gương mặt đỏ bừng của cậu. Mọi người xung quanh há hốc mồm, thậm chí có người làm rơi điện thoại. Ai cũng biết Ji-han là người chu đáo, nhưng đây là lần đầu thấy anh chăm guide công khai như vậy.


“Hỏng bét rồi. Có khi xếp hạng thấp mất.”


Si-woo lẩm bẩm thiếu tự tin. Dù bị chạm vào má trước bao người, cậu vẫn không gạt tay anh ra, chỉ lặng lẽ uống nước.


“Không đời nào. Tôi biết rõ thực lực của guide mình mà.”


Ji-han bóp nhẹ vai cậu, khẳng định chắc chắn sẽ đạt hạng cao. Anh nói thật lòng, không chỉ để an ủi. Cho dù thể lực có tệ đi nữa, cấp A vẫn chắc chắn.


Với năng lực của Si-woo, chỉ cần đứng yên thở ở vòng 1 cũng đủ qua. Thể lực quan trọng thật, nhưng điều cốt yếu vẫn là khả năng guiding, bao gồm khí chất, tiềm năng và sự nhạy bén — tất cả đều có sẵn trong cậu, dù chính cậu không tự nhận ra.


“Anh chỉ ra ngoài chút thôi à?”


Si-woo, giờ đã dịu mặt vì cơn “tấn công” khen ngợi, hỏi khẽ. Cậu muốn biết anh có phải sắp đi ngay không.


“Khoảng 5 phút thì được.”


Ji-han bắt chéo chân, mỉm cười, dang tay ra như bảo hãy nhìn kỹ anh.


“Thời gian ít, nhớ ngắm cho kỹ nhé.”


Si-woo liếc gương mặt tự tin ấy rồi lại quay vào tường. Ji-han vội “năn nỉ” và lấy kẹo m*t ra định thu hút chú ý.


- Cứ tưởng tôi là trẻ con à? Kẹo m*t thì làm được gì.


Si-woo liếc cây kẹo qua khóe mắt, rồi chỉ uống nước. Vừa ăn sô-cô-la xong nên cậu chẳng thèm kẹo, lúc này thèm đồ mặn hơn.


“À… tôi sơ suất thật.”


Quay lưng về phía tường, Si-woo nghe thấy lời của Ji-han thì quay lại. Ji-han chống tay lên bàn, hai tay chồng lên nhau, gương mặt đầy vẻ hối lỗi, thở dài một hơi. Không biết anh mắc lỗi gì mà ra vẻ như vậy.


“Định đùa đấy… nhưng hỏng bét rồi.”



Si-woo xoay người lại ngồi đối diện Ji-han. Lập tức, nụ cười lại hiện lên môi anh, anh hắng giọng như chuẩn bị nghiêm túc.


“Này, guide.”


Khóe môi cong lên rạng rỡ, nhưng ánh mắt lại trầm hơn. Vốn dĩ trông lúc nào cũng như đang cười, nhưng lần này anh cố tỏ ra nghiêm túc. Không biết lại định ba hoa chuyện gì đây.


“Để tôi thử nghiêm túc xem sao.”


Câu nói đột ngột khiến Si-woo nghiêng đầu khó hiểu. Ji-han mỉm cười, đặt tay lên ngực trái.


“Tôi thật sự bị lời cậu nói ảnh hưởng đấy. Cậu bảo tôi nên tự xem lại thái độ của mình.”


“Tôi nói thế à?”


“Ừ, cậu có nói.”


Ji-han gật đầu, khẽ gõ tay lên ngực.


“Nhờ lời đó, tôi quyết định sẽ nghiêm túc hơn.”


Đôi mắt cười vốn chẳng hợp với sự nghiêm túc khẽ mở rộng, để lộ đôi mắt nâu dưới hàng mi dài, trong đó phản chiếu đầy hình bóng Si-woo. Càng nhìn càng thấy đẹp, như thể gương mặt này là kiệt tác mà thần linh đã dành tâm huyết tạo nên. Nhìn mãi cũng không chán, ánh mắt anh dạo qua khắp gương mặt ấy rồi dừng ở chiếc điện thoại trên bàn.


Điện thoại Si-woo đang dùng khác với cái anh từng tặng. Cùng mẫu nhưng khác màu — thay vì màu anh chọn, đó là màu đen đậm. Ji-han nhìn chằm chằm nó trong chốc lát rồi lại nở nụ cười.


“Nên từ giờ, hãy thấy áp lực nhiều vào. Vì tất cả đều là thật lòng đấy.”


Không rõ là dự báo điều gì, anh vừa nói vừa bóc kẹo và đưa vào miệng Si-woo. Kẹo đưa tới, cậu phản xạ há miệng, ngậm lấy que kẹo rồi cau mày.


Lại trò gì đây? Nghe khó hiểu. Ý anh là sẽ cố tình làm cậu thấy gánh nặng sao? Bận tới mức chẳng đến ký túc xá được, lấy đâu ra thời gian mà… Si-woo bỏ qua, chỉ m*t kẹo ngọt.


“Tối nay ăn no vào, đừng chỉ ăn vặt thay bữa.”


“Ừm, anh cũng vậy.”


Ji-han bật cười khẽ, vuốt lại mái tóc ướt nhẹ ở phần mái của cậu, rồi chuẩn bị đi. Năm phút để ngắm gương mặt này quả thật quá ngắn.



“Thôi, lo làm việc đi.”


Si-woo xua tay, lắc nhẹ que kẹo ra hiệu bảo anh đi đi. Ji-han giả vờ buồn, chống cằm cười. Trước khi dịch chuyển đi, anh còn cố nói thêm một câu:


“Điện thoại này không hợp với cậu. Tối quá.”


Anh không hỏi câu ai cũng đoán được — “Ai tặng đấy?” — vì biết chắc câu trả lời. Kang Geon-ho không biết cách mua điện thoại, em út thì chẳng rảnh để quan tâm. Nếu là thư ký mua thì lúc anh nhờ gửi điện thoại mới đã nói rồi.


Vậy nên, chắc là quà của Hội trưởng.


“Quá tối gì chứ…”


Một mình trở lại, Si-woo nhét sâu điện thoại vào túi quần. Cậu đã nghĩ nếu Ji-han hỏi thì biết trả lời thế nào, may là anh bỏ qua. Có vẻ anh không bận tâm nếu cậu không dùng cái mình tặng.


Cậu nhún vai, kiểm tra giờ. Dù muốn nghỉ thêm chút, nhưng sau khi trở thành tâm điểm ánh nhìn trong phòng nghỉ, cậu quyết định đứng dậy.


Mọi người đều liếc nhìn cậu, không sót ai, nhưng chẳng ai dám bắt chuyện.


Si-woo ghé qua nhà vệ sinh rồi lên tầng 5. Cách thức thi rất đơn giản, giống hệt bài test tỉ lệ kết hợp trước đó, khiến cậu thầm nhẹ nhõm. Đã làm một lần nên cậu tự tin sẽ làm tốt.


Bài thi này chỉ dùng guiding gián tiếp, không tiếp xúc. Đối tượng được chỉ định ngẫu nhiên. Mục tiêu là đánh giá xem cậu mất bao lâu để ổn định sóng năng lượng của một esper lạ chỉ bằng guiding bằng cách toả ra năng lượng.


Nếu là guiding gián tiếp thì cậu tự tin lắm.


Si-woo vươn vai, đứng trước cửa phòng theo chỉ dẫn của nhân viên. Đó chính là cánh cửa từng dùng trong bài test tỉ lệ. Căn phòng được chế tạo đặc biệt để không lọt sóng năng lượng hay guiding ra ngoài.


Chuẩn bị tinh thần xong, cậu nắm chặt tay nắm cửa và mở ra đầy tự tin. Guiding gián tiếp cần khí thế. Không được để esper lạ áp vía ngay từ đầu, nên cậu gườm mắt bước vào.


“…”


Nhưng ngay khoảnh khắc bước vào, nhìn thấy người đàn ông đã ngồi sẵn trước bàn, chân cậu khựng lại.


Gương mặt lạnh lùng toát ra bầu không khí nặng nề. Đôi mắt sắc như mắt rắn.


“Ngồi đi, Guide Han Si-woo.”


Si-woo lập tức nhận ra người đó là ai.


Súp Thưởng Để Dỗ Dành Guide Mèo Quyến Rũ
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Súp Thưởng Để Dỗ Dành Guide Mèo Quyến Rũ Truyện Súp Thưởng Để Dỗ Dành Guide Mèo Quyến Rũ Story Chương 113: cấp bật
10.0/10 từ 42 lượt.
loading...