Sự Thay Thế Hàng Đầu - Tiêu Đường Đông Qua
Chương 78: Nước ấm nấu ếch
Lạc Tự vốn không mấy quan tâm đến chuyện của người khác, huống chi Nhiếp Dương Trần lại là đồng nghiệp cùng đoàn phim. Làm việc chung, ngẩng đầu không thấy thì cúi đầu cũng gặp, anh chẳng có ý định khiến đối phương mất mặt.
Thế nhưng, Nhiếp Dương Trần lại bước từng bước tiến về phía anh, ánh mắt sắc bén như muốn xuyên thấu: “Đúng vậy, đây chính là sự ghen tị của tôi. Cố Tiêu Duy có thể mượn mọi vai diễn để quang minh chính đại bộc lộ hết tham vọng của mình, từng bước từng bước tiến gần đến anh. Còn tôi, bị Âu Tuấn Thao kiềm chế, làm gì cũng chỉ có thể lén lút trong bóng tối. Nhưng Cố Tiêu Duy thì sao? Anh ta có thể không kiêng dè gì cả… À, không đúng, anh ta cũng có điều phải dè chừng. Anh ta sợ anh phát hiện ra những suy nghĩ nhỏ nhặt trong lòng mình, rồi sẽ tránh xa anh ta.”
Tim Lạc Tự đập nhanh như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
Tại sao Nhiếp Dương Trần lại nghĩ đến những điều này? Cậu ta chỉ mới xem qua hai tập Phản Kích, và chỉ mới cùng quay phim với cả hai được hai ngày.
Hơn nữa, đạo diễn Lâm Việt, biên kịch Hoa Tinh Vân và các diễn viên khác trong đoàn đều không có suy nghĩ như vậy. Vậy tại sao Nhiếp Dương Trần lại đưa ra kết luận này?
“Cậu đang cố làm tôi rối loạn.” Lạc Tự kiềm chế biểu cảm, cố gắng giữ giọng nói vững vàng, không chút lung lay.
“Không tin sao? Vậy để tôi kiểm chứng.” Nhiếp Dương Trần cười nhạt, đột nhiên tiến sát lại gần, góc độ ấy như thể sắp hôn lên môi anh.
Toàn thân Lạc Tự lập tức căng cứng, phản xạ theo bản năng. Anh vung khuỷu tay lên, vừa chạm vào ngực đối phương, còn chưa kịp dùng lực thì một cú đấm bất ngờ từ bên cạnh đã vung tới, giáng thẳng vào mặt Nhiếp Dương Trần.
Nhiếp Dương Trần ngã nhào xuống đất, cú đấm mạnh đến mức khiến cậu ta trượt dài trên sàn.
Lạc Tự đứng sững tại chỗ, hoàn toàn ngỡ ngàng. Không phải anh ra tay!
Hơn nữa, ngày mai còn phải quay phim, dù có tức giận thế nào, anh cũng sẽ không đánh vào mặt Nhiếp Dương Trần.
Một bóng người lướt qua bên cạnh anh, khí thế cuồn cuộn. Ngay sau đó, Nhiếp Dương Trần bị người kia túm cổ áo kéo dậy, nắm đấm thứ hai chỉ còn cách vài giây nữa là giáng xuống!
Chết tiệt!
“Cố Tiêu Duy!” Lạc Tự lao lên, vòng tay ôm lấy Cố Tiêu Duy từ phía sau, cố kéo cậu lùi lại.
Khóe miệng Nhiếp Dương Trần đã rớm máu, nhưng cậu ta vẫn tỏ ra không hề hấn gì, ánh mắt đầy vẻ khiêu khích, như thể đang mong chờ cú đấm tiếp theo.
“Cậu… cậu nghe tôi nói! Nếu cậu đấm vào mặt cậu ta đến mức không thể hóa trang che được, cậu định giải thích thế nào với đạo diễn?” Lạc Tự cố hết sức giữ chặt, nhưng sức lực của Cố Tiêu Duy thật sự quá lớn, anh gần như không thể kéo nổi.
“Vậy thì đánh vào chỗ không cần che.” Giọng Cố Tiêu Duy lạnh lùng như băng, toàn thân toát ra sát khí. Sự kiềm chế và phong thái thường ngày của cậu đã hoàn toàn biến mất. Nếu cú đá kia thực sự hạ xuống, Nhiếp Dương Trần chắc chắn sẽ không còn lành lặn.
Lạc Tự không còn lựa chọn nào khác, lập tức nghiến răng, vòng tay ôm ngang eo Cố Tiêu Duy, nhấc bổng cậu lên. Trong lúc đó, anh hét lên với Nhiếp Dương Trần: “Cậu còn không cút ngay cho tôi?”
Nhiếp Dương Trần ung dung đứng dậy, phủi bụi trên người rồi giơ tay ra vẻ bất lực: “Anh thấy đấy, tôi chẳng làm gì cả, chỉ đứng gần anh một chút… Tại sao anh ta lại đánh tôi chứ?”
Vì ghen.
“Vì cậu đáng bị đánh.” Lạc Tự lạnh lùng liếc Nhiếp Dương Trần, ánh mắt sắc bén như dao.
Lạc Tự từ trước đến nay luôn để lại ấn tượng là một người điềm đạm, bao dung, không hề có chút sắc bén hay xâm lấn nào. Nhưng vào khoảnh khắc này, ánh mắt anh như một sợi dây căng thẳng, sắc bén đến mức có thể xé toạc không gian, siết chặt lấy cổ họng của Nhiếp Dương Trần, chặn đứng dòng máu và cả suy nghĩ của cậu ta.
Cảm giác áp bức và cảnh báo ấy khiến Nhiếp Dương Trần lạnh sống lưng, không tự chủ được mà hít vào một hơi lạnh.
“Không đi à?”
Chỉ ba chữ ngắn ngủi, nhưng lại khiến Nhiếp Dương Trần lần đầu tiên cảm nhận được thế nào là bỏ chạy trong hoảng loạn.
Đợi đến khi Nhiếp Dương Trần rời đi, Lạc Tự mới buông Cố Tiêu Duy ra.
Gương mặt của Cố Tiêu Duy lạnh lùng tột cùng, ánh mắt như muốn đóng băng Lạc Tự ngay tại chỗ.
“Sao cậu đột nhiên xuất hiện ở đây?” Lạc Tự lên tiếng hỏi.
“Không phải anh tự đoán được sao?” Cố Tiêu Duy nhìn thẳng vào mắt anh, hỏi ngược lại.
“Vậy… từ lúc tôi rời khỏi biệt thự, cậu đã âm thầm đi theo tôi rồi?”
Lạc Tự không hề cảm thấy khó chịu khi bị theo dõi. Dù gì anh chỉ ra ngoài đi dạo, đâu phải làm chuyện gì khuất tất.
Huống hồ, việc Cố Tiêu Duy lo lắng nên lặng lẽ theo sau anh vào đêm khuya cũng là điều dễ hiểu. Chỉ là, làm thế nào mà người này có thể bám theo mà anh không hề phát hiện ra?
“Nếu không thì sao? Đợi trời sáng anh mới quay lại à?” Giọng Cố Tiêu Duy trầm thấp hơn hẳn, nghe như đang kìm nén điều gì đó.
Lạc Tự bỗng có cảm giác mình giống như một đứa trẻ tan học nhưng lại lang thang ngoài đường, không hề hay biết rằng “ông bố già” đã lặng lẽ theo sau, âm thầm quan sát xem anh mua đồ ăn vặt hay đang lén lút tặng kẹo cho cô bé nào.
“Tôi nghĩ cậu đã ngủ rồi nên không gọi.” Lạc Tự bước lại gần, vỗ nhẹ lên vai Cố Tiêu Duy, giọng điệu trở nên mềm mỏng: “Thôi nào, đừng giận nữa. Tôi chỉ không ngủ được nên ra ngoài đi dạo thôi. Nhưng mà cậu theo sau tôi im lặng như vậy, lỡ đâu tôi nhầm cậu là kẻ xấu, quay lại đá cậu một cú thì sao? Đừng coi thường cú đá xoay của tôi nhé, đủ để đưa cậu vào viện đấy.”
“Anh thực sự biết thế nào là kẻ xấu à?” Cố Tiêu Duy nghiêng đầu nhìn anh, ánh mắt thoáng qua chút u ám, như thể sự lạnh lẽo của Lục Bình Phong đã thấm vào bầu không khí.
“Sống từng này năm rồi, chẳng lẽ tôi không biết kẻ xấu là gì? Hơn nữa, có cậu ở đây bảo vệ, sợ tôi lạc đường, lo tôi bị Nhiếp Dương Trần bắt nạt, vậy còn cần quan tâm có kẻ xấu hay không sao?”
“Biết đâu, kẻ xấu lại là người khiến anh buông lỏng cảnh giác nhất. Ví dụ như em.”
“Được, được, được, cậu là kẻ xấu. Thử xấu xem nào…”
Lạc Tự còn chưa nói hết câu, cổ tay đã bị Cố Tiêu Duy nắm lấy, cả người mất thăng bằng, suýt nữa ngã vào lòng đối phương.
Nhưng Cố Tiêu Duy không quay người lại, chỉ kéo anh từng bước từng bước lùi về phía sau, cho đến khi cả hai đứng dưới bức tượng mơ hồ không rõ nam nữ.
“Này, Cố Tiêu Duy! Trễ rồi, chúng ta về thôi!” Lạc Tự nhìn vào mắt Cố Tiêu Duy, ánh mắt ấy yên tĩnh đến mức không gợn sóng, nhưng lại kéo căng từng sợi thần kinh trong anh, giống như bị một sợi dây vô hình siết chặt. Khoảng cách giữa hai người không quá gần cũng không quá xa, nhưng lại đủ để trở thành một sự tra tấn. Lạc Tự thà rằng cả hai xông vào một trận chiến như những đứa trẻ tiểu học, hoặc… trực tiếp tiến tới, tựa đầu vào lồng ngực của cậu, ôm chặt lấy cậu.
Khoảnh khắc ấy, tim Lạc Tự đập loạn nhịp, trong đầu vang lên câu nói của Nhiếp Dương Trần: “Cố Tiêu Duy có thể mượn bất cứ vai diễn nào, công khai bộc lộ toàn bộ tham vọng của mình, từng bước từng bước chiếm lấy anh.”
Đây không chỉ là một lời dụ dỗ đơn thuần, mà là cú đâm thẳng vào tất cả những lớp vỏ ngụy biện, để sự thật điên cuồng và không thể chối cãi hiện rõ ngay trước mắt.
Trong khoảnh khắc ngỡ ngàng, Lạc Tự cảm nhận được vòng tay mạnh mẽ của Cố Tiêu Duy siết chặt lấy eo mình. Anh biết sức mạnh của Cố Tiêu Duy không phải dạng vừa, nhưng cảm giác bị nhấc bổng lên giữa không trung vẫn khiến anh hoảng hốt. Theo phản xạ, Lạc Tự vội đưa tay bám lấy vai đối phương, nhưng ánh mắt lạnh lùng của Cố Tiêu Duy lại làm anh cứng đờ. Anh bị ép chặt vào đường cong của bức tượng phía sau, giọng Cố Tiêu Duy trầm thấp vang lên bên tai: “Anh có biết tối qua, Nhiếp Dương Trần đã ở đây với ai không?”
Cố Tiêu Duy lúc này đầy khí thế áp bức, nhưng kỳ lạ thay, Lạc Tự lại không hề sợ hãi. Bởi dù có tỏ vẻ mạnh mẽ đến đâu, đối phương vẫn luôn kiềm chế, không để anh cảm thấy đau đớn dù chỉ một chút. Như thể tất cả những gì Cố Tiêu Duy làm chỉ nhằm khiến anh bối rối, chứ không phải thực sự tổn thương anh.
Chính điều đó lại càng khiến Lạc Tự muốn đến gần cậu hơn.
“Người bên cạnh cậu ta thôi. Cụ thể là ai, tôi không nhớ rõ.” Lạc Tự đáp, giọng có chút thờ ơ.
“Là một người đàn ông.” Cố Tiêu Duy khẽ nhấn mạnh.
Lạc Tự khựng lại, đôi môi khẽ mấp máy nhưng không thốt nên lời. Trong đầu anh bỗng trống rỗng, rồi như một cỗ máy, anh bắt đầu lục tìm ký ức về những người từng xuất hiện bên cạnh Nhiếp Dương Trần.
Hóa trang thì vẫn là người cũ, nhưng trợ lý hôm nay lại không thấy xuất hiện. Nếu nhớ không nhầm, người đó là một chàng trai có vẻ ngoài thanh tú, làm việc rất chu đáo và gọn gàng.
Nếu Nhiếp Dương Trần thực sự thích trợ lý của mình, mà lại là một người đàn ông, thì việc Âu Tuấn Thao vội vàng ép cậu ta cắt đứt quan hệ cũng không phải không có lý. Vì chiến lược của Truyền thông Đế Tuấn luôn là tạo dựng hình tượng hoàn mỹ, khiến fan hâm mộ đắm chìm trong những ảo mộng đẹp đẽ. Một khi tin tức Nhiếp Dương Trần hẹn hò với trợ lý bị lộ ra, ảo mộng này sẽ tan tành trong chớp mắt.
“Cậu ta thích đàn ông, vậy làm sao anh dám chắc anh không phải gu của cậu ta?” Cố Tiêu Duy tiến thêm một bước, ánh mắt sắc bén như muốn xuyên thấu tâm hồn Lạc Tự. “Anh không đẹp trai hơn người kia? Anh không khiến cậu ta có cảm giác muốn chinh phục hơn à?”
Ánh trăng rọi xuống, phản chiếu đôi mắt màu hổ phách sâu thẳm của Cố Tiêu Duy, để Lạc Tự nhìn thấy rõ ràng những cảm xúc bị kìm nén bên trong. Thứ cảm xúc ấy như một ngọn sóng lớn, chỉ cần bùng lên sẽ nhấn chìm tất cả, nghiền nát cả thế giới của anh.
Đó là ghen tuông.
Là chiếm hữu.
Đó chính là điều mà Nhiếp Dương Trần cố tình tiếp cận anh để chứng minh với Cố Tiêu Duy.
Lạc Tự không thể diễn tả cảm giác trong khoảnh khắc này. Trái tim anh như bị đổ đầy rượu mạnh, cháy bùng lên ngọn lửa không thể dập tắt, dù trời đất có sụp đổ cũng chẳng thể chứa nổi.
Anh đã sống lại một lần, và Cố Tiêu Duy chính là người quan trọng nhất trong cuộc đời này. Là đối thủ duy nhất anh công nhận, cũng là người bạn đồng hành không ai có thể thay thế.
Anh không dám dễ dàng hỏi ra câu đó, bởi anh không chắc đây là cảm xúc của Lục Bình Phong dành cho Ôn Dục Trì, hay là sự mất kiểm soát đột ngột của Cố Tiêu Duy sau bao toan tính.
Nhưng điều đó thì có quan trọng gì?
Người đàn ông này đã khiến trái tim anh rung động, không chỉ một lần, không chỉ hai lần, ba lần… mà là vô số lần. Trong những khoảnh khắc anh vô tình lơ đễnh hay cố ý đè nén, điều đó vẫn luôn tồn tại.
Chợt nhớ lại, từ khi Cố Tiêu Duy nhận ra anh trong thang máy dù đeo khẩu trang, buộc tóc giúp anh khi tóc rối, cho đến lần đưa viên kẹo bạc hà khiến anh lên top tìm kiếm. Những lần công khai ủng hộ, chia sẻ bài đăng, và tiếng gọi “đàn anh” thân mật… tất cả đều như những lời tỏ tình giấu kín, nhưng lại vô cùng rõ ràng.
Chết tiệt… Có người đàn ông nào lại điên cuồng chụp ảnh đàn anh của mình, rồi đăng lên Weibo như thể đang khoe khoang tình cảm?
Càng nghĩ, trái tim Lạc Tự càng đập loạn.
Anh biết, mình sẽ không có cơ hội sống lại lần nữa. Số phận đã thay đổi rất nhiều, nhưng điều thực sự thay đổi chính là mối quan hệ giữa anh và Cố Tiêu Duy.
Kiếp trước, họ như hai kẻ tri kỷ thầm lặng, ngưỡng mộ nhau nhưng lại bị ngăn cách bởi một ranh giới không thể vượt qua. Còn kiếp này… Lạc Tự tự nhủ, anh muốn sống ngông cuồng và không sợ hãi, muốn nắm lấy tất cả những gì mình khao khát.
Được thôi, Cố Tiêu Duy… Nếu tôi có tự đa tình, thì cũng là lỗi của cậu. Tôi sẽ kéo cậu vào thế giới của tôi, khiến cậu không thể rời xa.
Nhưng nếu mọi bước đi của cậu đều được tính toán tinh vi, vậy thì tôi sẽ cho cậu thấy, chúng ta giống nhau, đều không thể dứt ra được.
Chọc giận tôi, đó chính là cái giá của việc cậu quyến rũ tôi.
Tôi chưa bao giờ quan tâm đến hoa tươi hay những tràng pháo tay. Điều tôi yêu là diễn xuất, bất kể là màn ảnh nhỏ, màn bạc hay sân khấu kịch. Nhưng cậu thì khác, Cố Tiêu Duy. Ở bên cậu, tôi không được phép sai lầm. Vì một khi cậu quay về thế giới của mình, giữa chúng ta sẽ lại là hai đường thẳng song song không bao giờ giao nhau. Và sự tiếc nuối đó, dù tôi đạt được bao nhiêu thành tựu, cũng không thể bù đắp nổi.
“Lạc Tự, anh đang nghĩ gì thế?” Giọng Cố Tiêu Duy vang lên, mang theo chút lạnh lùng.
Lạc Tự ngẩng đầu, ánh mắt dừng lại trên bức tượng trước mặt, thong thả hỏi: “Cậu biết bức tượng này là ai không?”
“Hửm?”
“Là vị thần lưỡng tính nổi tiếng nhất trong thần thoại Hy Lạp – Hermaphroditus. Vốn là con riêng của Hermes và Aphrodite.” Lạc Tự cúi đầu, từng chút một tiến sát về phía Cố Tiêu Duy.
Khoảng cách càng gần, bàn tay đang đặt trên eo anh của Cố Tiêu Duy càng siết chặt hơn.
“Ở bảo tàng Louvre cũng có một bức tượng của vị thần này. Nghe nói đường nét mềm mại, dáng vẻ quyến rũ vô cùng.”
Lạc Tự nhìn sâu vào mắt Cố Tiêu Duy. Hơi thở của Cố Tiêu Duy vẫn đều đặn, áp lực nặng nề như cơn bão trước đó đã tan biến. Trong ánh mắt cậu thậm chí còn lộ chút ý cười, như đang nhìn thấu Lạc Tự.
“Em từng thấy bức tượng đó. Từ phía sau, nó trông như đường nét tuyệt mỹ của một người phụ nữ. Nhưng khi bước vòng sang phía trước, lại phát hiện nó nghiêng về nam tính hơn. Đó là tác phẩm của nhà điêu khắc nổi tiếng người Ý, Gian Lorenzo Bernini.” Cố Tiêu Duy giữ chặt eo Lạc Tự, kéo giãn một chút khoảng cách giữa họ, không phải vì lúng túng hay ngại ngùng, mà là cố ý để Lạc Tự đối diện trực diện với mình. “Đàn anh, anh nhắc đến bức tượng này, là định chuyển chủ đề khỏi chuyện anh lang thang nguy hiểm vào ban đêm đúng không?”
Tim Lạc Tự bỗng khựng lại. Anh vừa cố gắng đưa câu chuyện sang một hướng ám muội, vậy mà Cố Tiêu Duy lại không chút nể nang, thẳng thừng kéo về thực tại.
Ha, Nhiếp Dương Trần, tôi tin cậu mới lạ.
Ngay sau đó, khuỷu tay Lạc Tự bất ngờ thúc vào vai Cố Tiêu Duy. Cố Tiêu Duy lập tức căng cơ toàn thân chống đỡ. Nhưng đúng lúc ấy, Lạc Tự thay đổi hướng tấn công, chuyển sang khoảng giữa bắp tay và cẳng tay của đối phương.
Theo phản xạ, Cố Tiêu Duy buộc phải buông anh ra.
Nhanh như cắt, Lạc Tự tận dụng lực từ bức tượng phía sau, nhấc chân trái quét qua người đối phương, rồi dồn sức ở thắt lưng, đẩy Cố Tiêu Duy ngã về phía bên kia.
Cố Tiêu Duy không kịp đề phòng, loạng choạng một bước. Khi cậu lấy lại thăng bằng, Lạc Tự đã nhảy khỏi bức tượng.
“Cậu nói tôi không tìm được đường về biệt thự? Có thể đấy. Nhưng bảo tôi sẽ bị Nhiếp Dương Trần làm gì… Cậu đang xem thường tôi à!”
Nói xong, Lạc Tự quay người, bước vào một con đường nhỏ.
Phía sau vang lên giọng nói trầm ổn của Cố Tiêu Duy: “Đường đó dẫn đến hồ Lam.”
Sát thương không lớn, nhưng tính mỉa mai thì lại khá cao. Giọng điệu lành lạnh như muốn nói: “Anh không tự lượng sức mình sao? Anh nghĩ mình là người có thể tự quay lại được à?”
Hồ Lam là cái hồ nằm sát khu nghỉ dưỡng, nghe nói đang được phát triển dự án lặn dưới nước. Ban ngày, mặt hồ trong vắt sáng ngời, nhưng đến tối thì tĩnh lặng đến mức mang chút âm u, rợn người.
Lạc Tự chẳng có chút tự trọng nào, ngoan ngoãn xoay người, đi theo sau Cố Tiêu Duy.
Lúc này anh mới phát hiện, Cố Tiêu Duy cũng ra ngoài khá vội. Trên người vẫn mặc bộ đồ ngủ bằng lụa, chân mang đôi giày lười, dây giày còn hơi lỏng, rõ ràng là chỉ xỏ tạm rồi đi ra. Bên ngoài bộ đồ ngủ, cậu khoác thêm một chiếc áo len màu xám đậm, trông như chiếc áo thường mặc khi đọc kịch bản trong phòng vào buổi tối.
Lạc Tự rời phòng ngủ rất khẽ, Cố Tiêu Duy hẳn là nghe thấy tiếng anh mở cửa biệt thự nên mới đi theo. Vì có một khoảng cách nhất định, Lạc Tự không hề phát hiện ra sự hiện diện của cậu.
“Này, mai đạo diễn mà thấy vết thương ở khóe miệng Nhiếp Dương Trần, cậu ta nói do cậu đánh thì làm sao?” Lạc Tự phá vỡ sự im lặng, không muốn để Cố Tiêu Duy giữ mãi vẻ trầm mặc như vậy.
Bởi vì giọng nói của Cố Tiêu Duy thực sự rất hay. Đã thích nghe thì phải tranh thủ nghe nhiều một chút, chẳng thể để phí hoài chất giọng trời phú của cậu.
“Thì em sẽ nói là anh ta nửa đêm định giở trò bất chính.” Cố Tiêu Duy đáp, giọng điềm nhiên.
“Ồ, thế là cậu đang làm việc nghĩa à?” Lạc Tự bật cười, cố tình hỏi lại.
“Chẳng lẽ em là kẻ chặn đường cướp bóc?” Cố Tiêu Duy phản vấn, ánh mắt thoáng ý cười.
“Cậu với chặn đường cướp bóc cũng chẳng khác nhau là mấy.” Lạc Tự nở một nụ cười, bước lên trước cậu.
Từ phía sau, tiếng thở dài của Cố Tiêu Duy vang lên: “Là bên phải, không phải bên trái.”
Lạc Tự lập tức lùi lại, quyết định ngoan ngoãn đi theo sau Cố Tiêu Duy.
Khi họ quay lại biệt thự, đã là ba giờ rưỡi sáng.
“Nếu không ngủ được, chúng ta có thể diễn thử đoạn.” Trước khi vào phòng, Cố Tiêu Duy buông một câu.
Việc cậu phát hiện Lạc Tự lẻn ra ngoài giữa đêm cho thấy cậu cũng chưa ngủ.
“Tôi không muốn đâu.” Lạc Tự bật cười khẽ, xoay đầu lại nói: “Nếu cậu không ngủ được… có thể vẽ tôi.”
Như thể muốn nói: “Giống như cậu cho phép tôi tưởng tượng về cậu, thì tôi cũng cho phép cậu nghĩ về tôi khi mất ngủ.”
Cố Tiêu Duy thoáng khựng lại, ánh mắt nhìn Lạc Tự có chút nghi hoặc.
Điều này khiến Lạc Tự hơi chột dạ. Có lẽ vì chưa từng yêu đương, anh cảm thấy câu nói vừa rồi của mình nghe như một kẻ tự luyến ngớ ngẩn.
“Nếu không thì cậu đừng khóa cửa. Nếu nửa tiếng nữa tôi vẫn không ngủ được, tôi sẽ qua tìm cậu diễn thử thật.” Lạc Tự cố gắng chữa cháy.
“Hừ.” Cố Tiêu Duy cười nhạt, rõ ràng tin chắc rằng Lạc Tự sẽ ngủ ngon hơn anh nghĩ.
Lạc Tự trở về phòng, nằm xuống giường. Khi đầu chạm gối, rất nhiều suy nghĩ ùa về.
Cố Tiêu Duy của kiếp này gần gũi đến thế, nhưng Cố Tiêu Duy của kiếp trước lại mang một khoảng cách xa vời vợi.
Dù cách xa đến đâu, cậu cũng từng có lần uống hai lon bia rồi tựa vào vai tôi ngủ thiếp đi.
Khoan đã… Hình như Tiểu Cầm từng nói, tửu lượng của Cố Tiêu Duy rất tốt.
Mà tửu lượng thì, bất kể đời nào cũng chẳng thể thay đổi được.
Lạc Tự đột nhiên nảy ra một ý nghĩ, máu trong người như được bơm thẳng vào tim, làm trái tim anh run lên, suýt nữa không kìm được mà ngồi bật dậy, đầu óc lại bắt đầu bay xa.
Anh áp tay lên ngực, cố gắng trấn an nhịp đập của tim mình, tự nhủ: “Không nghĩ nữa, không nghĩ nữa! Vừa rồi mình đã cố ý trêu chọc không ít lần, vậy mà cái tên đó vẫn bình tĩnh như không. Đúng là công cốc, lãng phí cảm xúc.”
Thôi, nghỉ ngơi đã.
Phải giữ sức, ngày mai mới có tinh thần mà “nước ấm nấu ếch” chứ. Nhất định phải khiến cậu vùng lên.
Cố Tiêu Duy đóng cửa lại, trong lúc khóa cửa, cậu bất chợt dừng tay.
Hai giây sau, bàn tay buông thõng, cậu xoay người dựa lưng vào cánh cửa phòng ngủ, ngẩng đầu thở dài thật sâu.
Cậu đứng đó rất lâu, chỉ vì một câu hững hờ của đối phương: “Nếu nửa tiếng nữa tôi vẫn chưa ngủ được, thật sự sẽ tìm cậu diễn thử đấy.” Dù chỉ là một câu nói vu vơ, nhưng trong lòng cậu lại nhen nhóm sự mong chờ.
Cậu thậm chí có thể tưởng tượng ra dáng vẻ Lạc Tự khi ngủ nghiêng, má lún sâu vào gối.
Nếu Lạc Tự biết được rằng, cậu luôn muốn hôn người ấy dưới bóng bức tượng kia, trong ánh mắt của các vị thần, chiếm lấy hơi thở và nhịp tim của anh, để những thần thoại ngược đời kia bùng cháy, để anh trở thành thẩm mỹ duy nhất trong thế giới của cậu.. liệu Lạc Tự có bỏ chạy khỏi thế giới của cậu không?
Bầu trời dần dần sáng lên, ánh sáng mờ nhạt xua tan bóng tối, những khóm hoa hồng lớn bắt đầu lộ ra sắc màu rực rỡ.
Tiếng chuông điện thoại vang lên. Lạc Tự nhắm mắt, mò mẫm khắp nơi, cuối cùng không tình nguyện mà ngồi dậy.
Từ dưới lầu vọng lên tiếng dép lê của Diệp Thịnh Nghi khi đi xuống, chắc là khu nghỉ dưỡng đã mang bữa sáng đến.
Tiếp đó là âm thanh Tiểu Cầm, A Nham và Diệp Thịnh Nghi vừa đánh răng vừa trò chuyện rôm rả.
Lạc Tự mở mắt, lảo đảo bước ra khỏi giường. Chỉ ngủ có ba tiếng mà đã phải dậy, đúng là cực hình mà.
Vừa mở cửa nhà tắm, anh đã thấy Cố Tiêu Duy đang cúi người, hai tay hứng nước rửa mặt.
Chân cậu thật dài.
Rõ ràng mệt rã rời, nhưng vừa nhìn thấy người kia, trong lòng Lạc Tự lại trỗi dậy một cảm giác khó tả. Thậm chí, anh còn thấy mình có chút tội lỗi.
Anh không nói gì, chỉ đứng đó nhìn Cố Tiêu Duy, cho đến khi cậu đứng thẳng dậy, lấy khăn lau khô mặt.
“Anh đứng sau lưng em từ nãy giờ sao?” Cố Tiêu Duy nhìn qua gương, hỏi Lạc Tự.
“Tôi chợt nhớ ra, năm ngoái cậu có một bộ phim, trên poster là cảnh chụp từ phía sau lưng cậu, đường nét cực kỳ đẹp. Cái đó là thật hay chỉnh sửa vậy?”
Cố Tiêu Duy quay đầu nhìn anh, giọng điệu bình thản: “Không phai anh thử rồi sao? Là thật hay chỉ là Photoshop, chẳng lẽ anh không biết?”
Lạc Tự bị nghẹn một chút, vội vàng phản bác: “Tôi… tôi thử cái gì cơ chứ!”
“Ôm anh rồi squat. Nếu không, anh nghĩ em đang nói thử cái gì?” Cố Tiêu Duy hơi nhướng mày, một động tác nhẹ nhàng nhưng đầy sức hút.
Trái tim Lạc Tự cũng như bị kéo căng, từng nhịp đập dồn dập.
Anh nhớ lại, Cố Tiêu Duy từng dễ dàng nâng anh từ mép hồ bơi lên, thậm chí còn có thể giữ chặt eo anh rồi đặt lên một bức tượng đá mà chẳng chút khó khăn nào.
Trước mặt Lạc Tự, Cố Tiêu Duy luôn như thể sở hữu một sức mạnh áp đảo.
Lạc Tự âm thầm quyết định: phải tìm một huấn luyện viên cá nhân ngay thôi. Sức uy h**p từ Cố Tiêu Duy với cấp độ tán thủ bảy đai thật sự quá lớn. Nếu một ngày nào đó sự thật bị phơi bày, Cố Tiêu Duy hét lên: “Em coi anh là anh em, anh lại muốn ngủ với em!”, rồi tung một cú đấm, anh cũng phải có khả năng phản công chứ. Tốt nhất là làm một cú “Vương Bá Cung*” gì đó… Nghĩ đến đây, Lạc Tự bỗng thấy mình thật sự lạc quan và tích cực.
*”Vương Bá Cung” có thể là một cách nói khác của Vương Bá Đang (), một nhân vật lịch sử nổi tiếng trong lịch sử Trung Quốc, đặc biệt là trong tiểu thuyết “Thủy Hử” (). Ông là một trong những thủ lĩnh của nghĩa quân Ngõa Cương, nổi tiếng với lòng trung thành và tài năng quân sự.
Cố Tiêu Duy nghiêng người bước qua, cố ý giữ khoảng cách, như thể không muốn chạm vào anh dù chỉ một chút.
Lạc Tự tiến tới bồn rửa, bắt đầu đánh răng, rửa mặt. Nghĩ tới biểu cảm nghiêm túc của người kia lúc nãy, anh bỗng nổi cơn bực bội. Sớm biết vậy, anh đã kéo áo Cố Tiêu Duy lên, nói muốn chiêm ngưỡng cơ bụng của cậu, có khi còn khiến cậu đỏ mặt ngượng ngùng một phen.
Khi cả hai đến biệt thự nơi quay phim, họ bắt gặp phó đạo diễn đang nói chuyện với Nhiếp Dương Trần.
“Cậu nói xem, chuyện này là sao? Nửa bên mặt sưng vù lên thế này, hóa trang giỏi đến mấy cũng không che nổi đâu! Cậu bảo là trượt ngã trong phòng tắm thật à?”
Diễn viên đóng vai Triệu Tư Trầm, Nghiêm Quân, đi ngang qua không nhịn được mà buông một câu: “Tôi thấy giống bị đấm hơn đấy.”
Nghiêm Quân, anh ấy thẳng thắn vậy, có định chừa đường lui cho người ta không?
Nhiếp Dương Trần, diễn xuất đúng là đỉnh cao, cậu ta đưa tay sờ mặt mình, vẻ mặt đầy ai oán: “Tôi cũng thấy giống bị đấm thật, đau chết đi được… Nhưng vấn đề là trong khu nghỉ dưỡng bán khép kín này, ngoài người trong đoàn phim ra thì còn ai có thể đấm tôi? Hay là cược thử xem, ai là người ra tay?”
Nghiêm Quân bật cười, định đùa thêm vài câu thì Cố Tiêu Duy trong chiếc áo khoác đen dài đã lướt qua giữa họ.
“Là tôi đấm.”
Ba chữ rơi xuống, khiến cả đám người đứng hình. Nghiêm Quân kinh ngạc nhìn bóng lưng của Cố Tiêu Duy: “Cái… cái gì? Cậu đánh cậu ấy? Vì sao? Đánh ở đâu?”
Phó đạo diễn cũng ngơ ngác: “Không phải cậu bảo là ngã trong phòng tắm sao?”
Lạc Tự khẽ nhếch môi cười, anh muốn xem Nhiếp Dương Trần sẽ giải thích thế nào.
“Hầy, thật ra cũng chẳng có gì to tát. Chỉ là tối qua tôi không ngủ được, ra ngoài hút điếu thuốc, tình cờ thấy thầy Cố đang đi dạo cùng người trong lòng. Tôi không nhịn được buông vài lời trêu chọc, thế là bị đấm.”
Phó đạo diễn và Nghiêm Quân im lặng hai giây, nhìn biểu cảm của Nhiếp Dương Trần, cảm giác như cậu ta đang bịa chuyện vậy.
“Ha ha, tình nhân của Cố ảnh đế là ai thế?” Phó đạo diễn cười nhạt, giọng đầy mỉa mai.
Rõ ràng, chẳng ai tin lời bịa đặt của Nhiếp Dương Trần.
“Cái này thì phải hỏi Lạc Tự rồi, đúng không?” Nhiếp Dương Trần cố ý liếc mắt về phía Lạc Tự, đẩy quả bóng sang anh.
Khi ánh mắt của phó đạo diễn và Nghiêm Quân cùng đổ dồn về phía mình, Lạc Tự vẫn bình thản như không có chuyện gì xảy ra.
“Cố Tiêu Duy hiện tại không có tình nhân. Nhưng Nhiếp Dương Trần, còn cậu thì sao? Tôi lại biết rất rõ đấy.” Lạc Tự nheo mắt, cười nhẹ, giọng điệu đầy ẩn ý.
Nhiếp Dương Trần vẫn giữ vẻ mặt dửng dưng, khẽ nhếch môi hỏi ngược: “Ồ, vậy tình nhân của tôi là ai?”
“Là Hermaphroditus, vị thần Hy Lạp xinh đẹp vượt qua mọi ranh giới giới tính.” Lạc Tự vừa dứt lời, vừa bước ngang qua Nhiếp Dương Trần: “Sở thích của cậu đặc biệt như vậy, chắc ngại không muốn kể với phó đạo diễn nhỉ?”
Phó đạo diễn và Nghiêm Quân nghe xong thì ngơ ngác nhìn nhau.
“Herm… cái gì cơ? Đó là thần gì vậy?” Phó đạo diễn nhíu mày khó hiểu.
“Thần Hy Lạp! Nhưng tôi chưa từng nghe qua. Ngoài Zeus, Apollo và Athena thì còn ai nữa đâu?” Nghiêm Quân cũng đầy nghi hoặc, rõ ràng không thể theo kịp câu chuyện.
Nhiếp Dương Trần tranh thủ rút lui, vội vàng giải thích: “Là một bức tượng trong khu nghỉ dưỡng này thôi.”
“À… bảo sao! Ở đây có nhiều tượng phong cách châu Âu, chẳng biết tạc ai với ai.” Phó đạo diễn gật gù, rồi đột nhiên hét lên: “Này, mau chườm đá cho mặt cậu đi!”
Trong khi đó, Nhiếp Dương Trần nhanh chóng đuổi theo Lạc Tự, hạ giọng nói nhỏ: “Trông anh vẫn đi lại thoải mái nhỉ, chắc tối qua Cố Tiêu Duy không phát điên chứ gì. Vậy là cú đấm tôi ăn, đúng là uổng phí rồi.”
Lạc Tự dừng bước, giọng điệu bình thản nhưng từng lời lại sắc bén: “Tối qua cậu bị ép chia tay, nên mới trút hết cảm xúc lên tôi và Cố ảnh đế, đúng không?”
Ánh mắt Nhiếp Dương Trần tối sầm lại, giọng nói cũng lạnh hẳn: “Anh yên tâm, tôi không phải loại người hèn hạ, sẽ không đi khắp nơi rêu rao chuyện của hai người. Dù sao, Cố ảnh đế trước giờ vẫn luôn xây dựng hình tượng anh em thân thiết giữa hai người, vừa thẳng thắn vừa công khai. Tôi có nói ra cũng chẳng ai tin.”
“Vậy nên, cậu đang ghen tị với sự bảo vệ và trân trọng mà chúng tôi dành cho nhau, cả sự thẳng thắn lẫn công khai ấy, đúng không?” Lạc Tự hỏi, giọng điệu nhẹ nhàng nhưng như mũi dao đâm thẳng vào lòng người.
Nhiếp Dương Trần im lặng, không phản bác.
“Nhiếp Dương Trần, nếu muốn được sống buông thả, cậu phải có đủ năng lực để dọn dẹp hậu quả. Điều này đúng với cậu, cũng đúng với tôi và Cố ảnh đế.”
Nói xong, Lạc Tự không chần chừ thêm, bước thẳng về phía Cố Tiêu Duy.
Khoảnh khắc đó, Nhiếp Dương Trần dường như đã hiểu ra ý của Lạc Tự.
Việc cậu ta chọn Truyền thông Đế Tuấn đồng nghĩa với việc chấp nhận con đường bị chi phối bởi tư bản và chiến lược marketing. Cái giá phải trả là cậu ta phải chia tay người mình yêu.
Còn Lạc Tự, từ một người bị chèn ép không ngừng, đã bắt đầu lật ngược thế cờ từ vai diễn Bạch Dĩnh. Chỉ cần xem qua hai tập đầu của [Phản Kích], Nhiếp Dương Trần đủ để cảm nhận được sự dày dặn và sức hút trong diễn xuất của Lạc Tự.
Anh không xây dựng hình tượng để thu hút sự chú ý, cũng chẳng khao khát tranh giành lưu lượng. Thay vào đó, anh dồn tâm huyết vào từng vai diễn, tự mình mở lối trở thành một diễn viên thực lực. Dù sau này, nếu chuyện anh và Cố Tiêu Duy đến với nhau có bị phơi bày trước công chúng, thì với nền tảng vững chắc về diễn xuất và danh tiếng, anh vẫn đủ sức trụ vững trong ngành.
Sự Thay Thế Hàng Đầu - Tiêu Đường Đông Qua
Đánh giá:
Truyện Sự Thay Thế Hàng Đầu - Tiêu Đường Đông Qua
Story
Chương 78: Nước ấm nấu ếch
10.0/10 từ 13 lượt.
