Sự Thay Thế Hàng Đầu - Tiêu Đường Đông Qua

Chương 77: Cố Tiêu Duy đang quyến rũ anh


Tập đầu tiên của bộ phim có nhịp độ cực kỳ nhanh, không hề có những màn dạo đầu lê thê hay các tình tiết rối rắm khiến khán giả khó phân biệt nhân vật. Ngay từ đầu, cảnh quay đã đưa khán giả vào quán hát karaoke, nơi A Lam dẫn Nghiêm Dã đến gặp Bạch Dĩnh. 


Những màn thăm dò và giằng co giữa hai nhân vật khiến người xem không thể rời mắt. Mỗi câu thoại đều như ẩn chứa một tầng ý nghĩa sâu xa, mỗi ánh mắt, nụ cười giữa Bạch Dĩnh và Nghiêm Dã đều như dây đàn căng chặt, tạo nên bầu không khí đối đầu nhưng lại không hề thù địch, đầy sức hút. 


Dưới tầng, Tiểu Cầm và Diệp Thịnh Nghi cùng mấy người khác ban đầu còn ríu rít bàn tán về mái tóc dài của Bạch Dĩnh và chiếc áo sơ mi đen của Nghiêm Dã. Nhưng chỉ sau năm phút, ánh mắt họ đã dán chặt vào màn hình, đến nỗi lon cola cầm trên tay bị đổ lúc nào cũng không hay. 


Cốt truyện tiến triển một cách tự nhiên đến cảnh “Thổi khói”. 


Bạch Dĩnh rít một hơi thuốc, sau đó bất ngờ kéo Nghiêm Dã lại gần. Hàng triệu cảm xúc của khán giả lập tức bị đẩy lên cao trào, ai nấy đều nín thở, căng mắt theo dõi. 


Lạc Tự bỗng nhớ lại cảm giác khi quay cảnh này. Ống kính máy quay của đạo diễn xoay chuyển một góc đầy nghệ thuật, khiến vai trò tấn công và phòng thủ đổi chỗ chỉ trong tích tắc. Sự tác động mạnh mẽ ấy làm anh vô thức đưa tay che mắt. 


Có lẽ vì trong bộ phim hiện tại, nhân vật Ôn Dục Trì của anh và Lục Bình Phong đang “quyến rũ” lẫn nhau, nên khi đột ngột nhìn lại cảnh “Thổi khói” này, Lạc Tự không cảm thấy đây là Bạch Dĩnh đang khiêu khích Nghiêm Dã, mà là… 


“Đây chính là phần kinh điển mà em đã nói.” Giọng Cố Tiêu Duy vang lên bên tai. 


Lạc Tự qua kẽ tay đối diện với ánh mắt của Cố Tiêu Duy. Đôi mắt tưởng chừng lạnh lùng, xa cách của cậu lại như thiêu đốt ánh nhìn của Lạc Tự, khiến tim anh bất giác đập loạn, cảm giác tê dại lan tỏa từ sâu trong não. 


Nếu phải nói Cố Tiêu Duy có điểm nào cuốn hút nhất trên gương mặt, thì chắc chắn đó chính là đôi mắt. 


Trong đôi mắt màu hổ phách sâu thẳm ấy, như thể chứa đựng khát vọng của một sinh mệnh ngắn ngủi, mãnh liệt như phù du sống trọn một ngày. Ánh mắt ấy ngập tràn sự cám dỗ mà chẳng cách nào kìm nén được… 


Bỗng một làn hơi ấm xuyên qua kẽ tay Lạc Tự, cuốn qua hàng mi khiến anh cảm giác như có ngọn lửa sắp bùng lên ngay trong mắt mình. 


Lạc Tự giật mình, vội nhắm chặt mắt rồi lùi lại. 


Cố Tiêu Duy… vừa thổi hơi qua kẽ tay anh! 


“Cuối cùng em cũng trả thù được rồi.” Giọng Cố Tiêu Duy đầy vẻ đắc ý. 


Lạc Tự siết chặt tay, cảm giác tim như muốn ngừng đập, nhưng ngoài mặt vẫn phải cố tỏ ra vừa giận vừa bất lực để che giấu: “Ồ, vậy cậu nên đi tìm đạo diễn Lâm mà trả thù! Cảnh “Thổi khói” là ý tưởng của ông ấy.” 


Anh cay đắng nhận ra rằng, kỹ năng diễn xuất tốt nhất của mình không phải thể hiện trên màn ảnh, mà lại là khi đối diện Cố Tiêu Duy. 


“Nhưng người khiến tim em đập nhanh lúc đó lại là anh.” Cố Tiêu Duy chống cằm, ánh mắt vẫn chăm chú nhìn màn hình. “Làm em suýt nữa không diễn nổi.” 


Lạc Tự quay đầu nhìn về phía màn hình. Cố Tiêu Duy nói rằng suýt nữa không diễn nổi, nhưng rõ ràng khao khát chiến thắng của cậu đã thúc đẩy hành động trêu chọc vừa rồi. 


Nhưng ngay lúc này, Lạc Tự biết rõ, nhịp tim dồn dập của mình chẳng liên quan gì đến việc có diễn tròn vai hay không. 


Cảnh trên màn hình lướt qua trước mắt anh như một cuốn phim tua nhanh. Cho đến khi tiếng “rầm” vang lên chấn động, đó là cảnh A Lam dẫn theo Nghiêm Dã đập nát một quán hát, hạ luôn mấy ông trùm lớn trong giới giang hồ. 


Lạc Tự giật mình thoát khỏi dòng suy nghĩ, ánh mắt dừng lại trên khuôn mặt Nghiêm Dã đang hiện trên màn hình. Sự ngạo nghễ và điên cuồng trong nét diễn ấy giống như một con sói kiêu hãnh, không màng đến tiền bạc hay quyền lực, chỉ theo đuổi sự thống trị tuyệt đối với con mồi – sống chết, cướp đoạt, tất cả đều nằm trong tay hắn. 


Một Nghiêm Dã như thế, mang sức hút mãnh liệt đến cực đoan. 


“Diễn điên quá mức rồi.” Cố Tiêu Duy nhận xét, giọng bình thản. 


“Không hề đâu. Tôi thấy rất có chiều sâu. Một cảnh sát chìm như thế mới đủ sức thuyết phục. Chứ kiểu nhân vật vào hang hổ mà vẫn giữ nguyên chính khí ngút trời, ai mà tin nổi?” Lạc Tự đáp lời, không chút do dự. 


Cố Tiêu Duy vẫn giữ nguyên dáng vẻ chống cằm, ánh mắt soi xét đầy khắt khe, đúng như cách cậu luôn tự đánh giá diễn xuất của mình. 


“Nghiêm Dã không cần những kẻ đó tin tưởng anh ta.” Cố Tiêu Duy tiếp lời: “Anh ta chỉ cần sự công nhận của Bạch Dĩnh. Mọi việc anh ta làm, không chỉ để xóa tan nghi ngờ về thân phận cảnh sát chìm hay để leo cao.” 


“Vậy còn vì lý do gì nữa?” Lạc Tự quay sang nhìn cậu. 


Ánh mắt Cố Tiêu Duy thoáng nghiêng về phía Lạc Tự, giọng nói trầm thấp nhưng như găm thẳng vào lòng người: “Dâng cả giang sơn, chỉ để đổi lấy nụ cười của anh.” 


Lạc Tự khựng lại, từng đợt sóng cảm xúc cuồn cuộn dâng trào trong lòng. Nhưng ánh mắt của Cố Tiêu Duy vẫn không hề rời khỏi cậu. 



Khoảnh khắc đó, dường như lời cậu nói không phải về việc Nghiêm Dã cố gắng lấy lòng Bạch Dĩnh, mà là chính Cố Tiêu Duy đang tìm cách chinh phục Lạc Tự. 


Lạc Tự vuốt nhẹ mái tóc, ánh mắt sáng lên vẻ thẳng thắn. Đối với Cố Tiêu Duy, cách tốt nhất chính là không vòng vo. “Tôi nói này, thầy Cố, tối nay câu nào của cậu cũng như đang cố tình dụ dỗ tôi… khiến tôi càng chắc chắn rằng cậu đã ngầm cho phép tôi.” 


Cố Tiêu Duy khẽ nhếch môi, nụ cười thoáng qua như một làn sóng lăn tăn trên mặt nước. “Cho phép gì cơ?” 


“Cho phép tôi nghĩ bất cứ điều gì về cậu.” Lạc Tự dứt lời, cố tình nghiêng người lại gần, ánh mắt chăm chú quan sát Cố Tiêu Duy. 


Anh muốn nhìn thấu tất cả những góc khuất sau lớp mặt nạ điềm tĩnh của người đàn ông này, muốn khám phá mọi bí mật được giấu kín trong nét diễn hoàn mỹ kia. 


Nụ cười của Cố Tiêu Duy giờ đây trở nên rõ ràng hơn, như một tiếng gõ cửa khẽ vang lên, khiến mọi thứ xung quanh chợt rung động. 


“Vậy thì, cảnh quay ngày mai, em sẽ chờ xem anh thể hiện như thế nào.” 


Được thôi. Nếu sự tồn tại của Ôn Dục Trì chỉ để dẫn dắt thế giới tinh thần của Lục Bình Phong, thì tôi sẽ bắt đầu làm những điều mình muốn, không kiêng dè. 


Hai tập đầu của [Phản Kích] vừa kết thúc, mạch phim căng thẳng, quan hệ nhân vật đầy kịch tính với những bí mật chồng chéo. Nhưng thay vì khiến khán giả rối rắm, bộ phim lại khéo léo dẫn dắt người xem, mở ra đủ loại thảo luận sôi nổi trên mạng. Chỉ riêng phần bình luận dưới tài khoản chính thức của bộ phim đã vượt quá mười nghìn lượt. 


Hashtag #NghiêmDãVSBạchDĩnh bất ngờ leo thẳng lên top 10 tìm kiếm, vị trí vẫn không ngừng nhích lên.   


Vốn dĩ, đối tượng khán giả chính của bộ phim này là nhóm trung niên, nhưng không ngờ lại tạo nên một làn sóng thảo luận sôi nổi trong giới trẻ.   


Cả tối hôm đó, không ít nhóm chat WeChat hay dòng trạng thái trên mạng xã hội đều xoay quanh một câu hỏi duy nhất: “Bạn đã xem Phản Kích chưa?”   


Nhiều người nhận xét diễn xuất của Cố Tiêu Duy trong vai Nghiêm Dã đã đạt đến một tầm cao mới, hoàn toàn khác biệt với hình ảnh thường ngày của cậu. Sự quyến rũ vượt ngoài khuôn mẫu của nhân vật này như một lực hút mãnh liệt, mê hoặc người xem.   


Đồng thời, khán giả cũng nhận ra rằng sức hút của nhân vật Nghiêm Dã không thể tách rời khỏi Bạch Dĩnh.   


Dưới vẻ ngoài thâm trầm của Bạch Dĩnh là sự điên cuồng cực đoan, một loại u tối xuyên thấu cả sinh mệnh. Sự đối lập rõ rệt giữa cái điên cuồng ấy và sự kiêu ngạo, bất cần của Nghiêm Dã khi đối mặt với danh lợi và thế tục đã tạo nên một tổ hợp tương phản đầy ấn tượng.   


Nghe nói, cảnh “thổi khói” đã khiến không ít khán giả tim đập thình thịch. Sự khiêu khích trắng trợn đó như cú hích mạnh mẽ, làm adrenaline của người xem tăng vọt.   


Fan của bộ phim thậm chí đã cắt ghép tất cả các cảnh đối đầu giữa Nghiêm Dã và Bạch Dĩnh trong hai tập đầu, thêm vào nhạc nền dồn dập. Làn đạn (bình luận nổi trên màn hình) tràn ngập, ai cũng phát cuồng: “Hai người này tách ra thì mỗi người làm vua, còn hợp lại thì cả thế giới bận rộn!”   


Lần đầu xem, khán giả bị hút hồn bởi khí chất lười biếng pha điên cuồng của Nghiêm Dã do Cố Tiêu Duy thể hiện. Nhưng đến lần xem lại, họ càng cảm nhận sâu sắc hơn về nhân vật Bạch Dĩnh. Anh giống như bông hoa mọc bên bờ vực thẳm, được dát vàng bởi tham vọng và d*c v*ng, đến cả thần linh cũng không ngăn được sự mê hoặc của anh.   


Bộ phim phát sóng đồng thời trên cả truyền hình và nền tảng trực tuyến. Để đảm bảo tỷ suất người xem, đài truyền hình chiếu sớm hơn một giờ so với kênh mạng. Nhưng điều bất ngờ là tỷ lệ xem lại trên mạng cao đến mức khó tin, màn hình đầy đạn mạc đến mức không nhìn rõ nội dung phim. Nhà sản xuất cũng không ngờ rằng một bộ phim chính kịch với đề tài cổ hủ lại đạt đỉnh cao tỷ suất ngay từ hai tập đầu.   


Trong phút chốc, Nghiêm Dã và Bạch Dĩnh dường như trở thành cặp đôi màn ảnh được yêu thích nhất.   


[Hy vọng Bạch Dĩnh có thể tồn tại mãi mãi!]   [Tập đầu đã có cảnh thổi khói! Giết điên rồi! Ngầu đến phát nổ!]   [Tôi tuyên bố đơn phương rằng Nghiêm Dã chính là sói của Bạch Dĩnh mãi mãi!]   [Ánh mắt của Bạch Dĩnh khiến tôi muốn sống vì anh, chết vì anh, và đâm đầu vào tường vì anh!]   [Sự bất cần của Nghiêm Dã kết hợp với nụ cười sắc bén của Bạch Dĩnh đúng là tuyệt phối!]   


Trước đó, mỗi lần Cố Tiêu Duy chia sẻ bài đăng của Lạc Tự, phần bình luận bên dưới đều tăng vọt. Các clip cắt ghép cảnh Lạc Tự tham gia Bùng cháy nào, vũ trụ nhỏ gần như bị xem đến “cháy” cả mạng. Trong VCR mà Cố Tiêu Duy quay riêng cho Lạc Tự, đạn mạc tràn ngập dòng chữ: “Đây là định mệnh!” Thậm chí, đoạn video Cố Tiêu Duy bế Lạc Tự squat trong buổi tiệc của đoàn phim cũng bị làm thành GIF lan truyền khắp nơi, với dòng chú thích: “Đàn anh, xin hãy mãi là bạn diễn của tôi!”   


Chị Thôi bận đến mức mặt nạ dưỡng da trên mặt khô queo mà không kịp gỡ. Hàng loạt show truyền hình, hợp đồng quảng cáo và lời mời hợp tác đổ về như thác lũ.   


Cô ấy nói đến khô cả cổ họng, ước gì mình có bảy, tám cái miệng. Kịch bản gửi đến như tuyết rơi, chất lượng cũng đồng loạt tăng vọt. Nhóm thẩm định kịch bản lập tức bắt đầu những đêm trắng để đọc và đánh giá.   


Còn Giang Dẫn Xuyên, sau khi xem xong hai tập đầu của Phản Kích, không giấu nổi nụ cười đắc ý. Ngay cả cụ ông nhà họ Giang cũng gọi điện tới, khen anh ấy có con mắt tinh tường. Ông cụ còn nói, trước đây lỡ mất Cố Tiêu Duy đã là sai lầm, nhưng lần này ký hợp đồng với Lạc Tự là quyết định sáng suốt.   


Giang Dẫn Xuyên từ lâu đã chuẩn bị sẵn một đội ngũ PR cho Lạc Tự, và giờ đây nó đã phát huy tác dụng. Những đoạn clip ghi lại các vai diễn trước đây của Lạc Tự được lan truyền rộng rãi trên mạng. Không chỉ có vai chàng hot boy học đường trong [Mai Tử Vũ], mà còn cả vai sinh viên tình nguyện về nông thôn, bệnh nhân tuyệt vọng mắc ung thư, thậm chí là nhân vật trong những bộ phim mạng hạng ba mà Bạc Văn Viễn từng ép anh phải nhận. Dù kịch bản có tệ đến mức khiến người xem phẫn nộ, ánh mắt và diễn xuất của Lạc Tự vẫn đủ sức lay động lòng người. 


Ban đầu, Giang Dẫn Xuyên lo lắng rằng với kinh nghiệm của chị Thôi, cô ấy sẽ khó lòng xử lý được cơn bão lời mời đang ập đến. Dù sao thì, lý do anh ấy lựa chọn chị Thôi không phải vì năng lực xuất sắc, mà là vì sự tận tâm và lòng chân thành của cô ấy dành cho Lạc Tự. Nhưng khi đồng hồ điểm ba giờ sáng, chị Thôi gửi đến hộp thư của anh ấy một bảng thống kê chi tiết, đó là lần đầu tiên Giang Dẫn Xuyên nhận ra khả năng tổ chức và quản lý của cô ấy. 


Từ lời mời tham gia các chương trình thực tế, chụp ảnh bìa tạp chí, ký hợp đồng đại diện thương hiệu cho đến các dự án phim truyền hình và điện ảnh, chị Thôi đều phân tích và sắp xếp tỉ mỉ. Cô ấy dựa vào bối cảnh của từng bên, phân khúc khán giả hoặc khách hàng mục tiêu, định hướng phát triển của Lạc Tự và cả mong muốn cá nhân của anh để đưa ra lựa chọn phù hợp. 


Những việc này không thể hoàn thành chỉ trong một đêm. Điều đó chứng tỏ chị Thôi đã âm thầm chuẩn bị và nghiên cứu kỹ lưỡng từ trước, luôn sẵn sàng vì Lạc Tự. 


Không chỉ vậy, chị Thôi còn báo cáo rằng nhà sản xuất nổi tiếng Hàn Dương đã mời cô ấy dùng bữa vào ngày mai. Lo lắng rằng bản thân không đủ tầm ảnh hưởng, cô ấy hỏi liệu có cần mời thêm lãnh đạo cấp cao nào của công ty đi cùng để tránh ảnh hưởng đến tài nguyên của Lạc Tự. 


Giang Dẫn Xuyên chống cằm cười, sau đó trực tiếp chuyển cho chị Thôi một khoản tiền lớn với dòng chú thích: “Phí tạo hình.” 



Không ngờ chị Thôi lại thẳng thắn gọi điện phản hồi: “Sếp Giang, kinh phí mà anh cấp cho Lạc Tự vẫn còn rất nhiều chưa dùng đến. Hơn nữa, anh chuyển tiền vào tài khoản cá nhân của tôi thế này là không hợp quy trình tài chính! Tôi phải giải thích sao đây…” 


“Đây là phí tạo hình riêng cho chị. Ngày mai không phải chị sẽ gặp nhà sản xuất Hàn sao?” 


“Vậy còn chuyện cử lãnh đạo cấp cao…” 


“Chị là một trong những người sáng lập đầu tiên của Dẫn Xuyên Văn Hóa, chẳng phải chính chị cũng là lãnh đạo cấp cao sao? Tôi sẽ cử thêm một trợ lý pháp lý đi cùng chị. Sau này, công việc của Lạc Tự sẽ ngày càng nhiều, chị cũng sẽ phải tiếp xúc với nhiều nhân vật quan trọng trong giới giải trí. Theo tôi biết thì Hàn Dương là người chính trực, chị cứ coi như đây là cơ hội để tích lũy kinh nghiệm.” Giang Dẫn Xuyên nói. 


Nghe xong, trong lòng chị Thôi không phải là niềm vui ngây ngất vì được sếp đánh giá cao, mà là cảm giác trách nhiệm và sự biết ơn. 


“Tôi hiểu rồi. Tôi sẽ lắng nghe và học hỏi nhiều hơn, không tùy tiện hứa hẹn. Sau khi gặp Hàn Dương, tôi sẽ báo cáo lại với anh trước khi đưa ra quyết định.” 


Giang Dẫn Xuyên hài lòng gật đầu. Trong giới giải trí, những quản lý thông minh, khéo léo không thiếu, nhưng sự chân thành và tận tâm như chị Thôi lại là điều hiếm có. 


Nếu Lạc Tự muốn tiến xa hơn, bên cạnh anh nhất định phải có một người như chị Thôi, để tránh những sai lầm do tham vọng và sự vội vã. 


Ngay cả trong tòa nhà sáng đèn của Truyền thông Đế Tuấn, vài nhân viên tăng ca cũng đang vừa làm việc vừa mở [Phản Kích] trên điện thoại, tai đeo tai nghe Bluetooth. Nhóm chat nội bộ của họ cũng đang sôi nổi bàn luận về bộ phim này. 


“Không hổ danh là tác phẩm của Lâm Việt! Tôi giờ chỉ nghĩ đến Nghiêm Dã và Bạch Dĩnh thôi!” 


“Trời ơi, chúng ta ở đây ship cặp này liệu có bị sa thải không nhỉ?” 


“Đừng lo, biết đâu đại đại đại boss của chúng ta cũng đang ship họ thì sao?” 


“Haha, đúng là độc mồm thật đấy!” 


Âu Tuấn Thao chính là vị “đại đại boss” mà các nhân viên vẫn thường nhắc đến. Đúng như họ dự đoán, lúc này anh ta đang ngồi trong phòng khách rộng lớn của mình, chăm chú xem [Phản Kích]. Hình ảnh trên màn hình chiếu khổng lồ sắc nét không thua gì rạp chiếu phim. Mỗi nụ cười, mỗi lần ánh mắt của Bạch Dĩnh khẽ nâng lên đều như móc vào trái tim người xem, khiến Âu Tuấn Thao không khỏi cảm thấy nghẹt thở. Trước đây, anh ta luôn nghĩ Lạc Tự là một người trong trẻo, sáng sủa, nhưng nhân vật Bạch Dĩnh mà anh đóng lại hoàn toàn trái ngược. Đặc biệt là phân cảnh “thổi khói”, khiến trái tim Âu Tuấn Thao như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Thậm chí, anh ta còn ngây thơ tưởng tượng nếu mình là Nghiêm Dã trong phim thì sẽ thế nào. 


Khi hai tập đầu của [Phản Kích] kết thúc, Hà Mộ cứ ngỡ nhóm fan cuồng Lạc Tự trong đội của mình sẽ bớt ồn ào, ai ngờ họ lại lén lập một nhóm chat riêng để bàn tán đến tận khuya. Họ nghĩ rằng Hà Mộ không biết, nhưng mỗi khi thấy trợ lý sinh hoạt của mình cầm điện thoại lên, gương mặt hiện rõ nụ cười “fan dì nhỏ”, Hà Mộ lập tức đoán được chuyện này chắc chắn liên quan đến Lạc Tự. 


Hà Mộ cảm thấy sắp phát điên. Cậu ta có cảm giác Lạc Tự đang từng bước ăn mòn mọi thứ của mình, từ tài nguyên đến cả nhân sự. 


Những người đang nhận lương của cậu ta, dựa vào cậu ta mà sống, vậy mà lại đi hâm mộ đối thủ của cậu ta! 


Hợp đồng đại diện trị giá hàng chục triệu của cậu ta bị hoãn vô thời hạn. Lý do bên kia đưa ra là “đang cân nhắc người khác”, và cái tên “người khác” này chính là Lạc Tự. 


Vai nam chính trong bộ phim thần tượng mà cậu ta khao khát bấy lâu cũng bị tạm dừng thảo luận. Nhà sản xuất im lặng không phản hồi, mãi đến khi Hà Mộ nhờ người dò hỏi mới biết được lý do: họ đang chờ quyết định từ Lạc Tự. Hiện tại, Lạc Tự nhận được quá nhiều kịch bản, không biết khi nào mới có thời gian xem xét kịch bản của họ. Chỉ khi nào Lạc Tự trả lời rõ ràng, nhà sản xuất mới có thể đưa ra quyết định với Hà Mộ. 


Nỗi sợ hãi trong lòng Hà Mộ ngày một lớn dần. Cậu ta không thể ngờ rằng mình lại trở thành “phương án dự phòng” của Lạc Tự. 


Chẳng lẽ từ giờ cậu ta phải ăn “cơm thừa” của Lạc Tự sao? 


Không! Cậu ta không chấp nhận! Hà Mộ lập tức gọi điện cho quản lý, yêu cầu bằng mọi giá phải giành được vai nam chính trong bộ phim thần tượng kia, dù phải giảm một nửa cát-xê. 


Nhưng câu trả lời từ phía quản lý lại khiến cậu ta chán nản: vấn đề không nằm ở cát-xê, mà là sức hút thương mại. Từ [Bùng cháy nào, vũ trụ nhỏ] đến hai tập đầu của [Phản Kích], mức độ thảo luận trên mạng đã chứng minh rằng Lạc Tự có sức ảnh hưởng vượt trội hơn hẳn Hà Mộ. Hiện tại, sự chú ý của nhà sản xuất đều tập trung vào Lạc Tự. Trừ khi [Phản Kích] sau này giảm nhiệt hoặc Lạc Tự tự nguyện từ bỏ, nếu không, cơ hội để Hà Mộ giành được vai diễn này là rất mong manh. 


Hà Mộ tức đến mức mất ngủ. Cậu ta gọi cho Cao Hòa, nhưng đối phương chỉ nói đang bận tiệc xã giao rồi lập tức cúp máy. 


Trong khi đó, đêm nay Lạc Tự cũng không ngủ được. 


Anh ngồi trong phòng, nghiên cứu kịch bản, cố gắng tìm cách khai thác sức hút của nhân vật Ôn Dục Trì. Nhưng càng ép mình suy nghĩ, ý tưởng lại càng trở nên tầm thường. 


Sự mê hoặc mà Ôn Dục Trì dành cho Lục Bình Phong không phải xuất phát từ vẻ ngoài hay những cám dỗ bản năng, mà là một khát vọng sâu thẳm trong tâm hồn – cảm giác thiếu thốn và khao khát bù đắp. 


Giống như một chiếc chìa khóa vừa vặn mở cánh cửa đã khóa chặt. Ôn Dục Trì và Lục Bình Phong sinh ra để hòa hợp linh hồn nhau. 


Nhưng làm sao để diễn tả được cảm giác ấy? 


Cả căn biệt thự chìm trong tĩnh lặng, có lẽ Tiểu Cầm và mọi người đã đi ngủ. 


Lạc Tự đặt kịch bản xuống, nhưng mỗi khi nhắm mắt, anh lại nhớ đến ánh mắt của Cố Tiêu Duy khi dựa sát vào mình, hơi thở phả nhẹ như chạm vào đáy mắt. 



Anh trằn trọc không yên, bật nhạc qua tai nghe để dỗ mình vào giấc ngủ. Cuối cùng cũng thiếp đi trong cơn mơ màng. 


Ý thức dần chìm sâu, đến khi mở mắt ra lần nữa, trước mặt anh không phải là ánh sáng ngoài cửa sổ, mà là hình ảnh anh và Cố Tiêu Duy đang ngồi trên giường, cùng xem [Phản Kích]. 


Lại là cảnh Bạch Dĩnh phả khói thuốc về phía Nghiêm Dã. Lạc Tự theo phản xạ cúi đầu, dùng tay che mắt. Nhưng lần này, bàn tay của Cố Tiêu Duy bất ngờ vươn đến, nắm lấy cổ tay anh, mạnh mẽ kéo tay anh ra. 


Lạc Tự ngẩng lên, lần đầu tiên nhìn rõ đôi mắt của Cố Tiêu Duy. Trong ánh mắt ấy như có một ngọn lửa cháy rực, trào lên từ tận cùng sâu thẳm của vực thẳm. Ánh mắt ấy như cuốn lấy toàn bộ phản kháng và hơi thở của Lạc Tự, ép anh đến đường cùng, buộc anh phải đầu hàng. 


“Ưm…” 


Lạc Tự giật mình tỉnh dậy, cả người run rẩy, hít thở dồn dập. Cổ và lưng anh đã lấm tấm mồ hôi mỏng. 


Ngoài cửa sổ, ánh trăng vẫn sáng vằng vặc. Còn lâu mới đến giờ phải thức dậy. 


Anh với tay lấy chiếc điện thoại trên tủ đầu giường, màn hình hiển thị mới chỉ 2 giờ 30 sáng. 


“Cái quái gì thế này…”  


Lạc Tự đưa tay che mắt, vài giây sau, lại bật cười khẽ, tiếng cười trầm thấp vang lên trong căn phòng tĩnh mịch. 


Cố Tiêu Duy, Cố Tiêu Duy, nếu cậu biết tôi vừa mơ thấy gì, liệu cậu có hài lòng với sự tưởng tượng của tôi về cậu không? 


Lạc Tự biết mình chắc chắn không thể ngủ lại được. Anh ngồi dậy, xỏ giày, khoác thêm áo ngoài, quyết định ra ngoài đi dạo. 


Anh nhẹ nhàng đóng cửa phòng, ánh mắt lướt qua cánh cửa đối diện. Cố Tiêu Duy hẳn đang ngủ say rồi nhỉ? 


Chỉ không biết, liệu người đó có bao giờ bị mất ngủ không. 


Lạc Tự rón rén bước xuống cầu thang, cố gắng không phát ra bất kỳ tiếng động nào, sau đó rời khỏi biệt thự. 


Dưới ánh trăng, khu nghỉ dưỡng Tường Vi mang vẻ yên tĩnh và thanh lịch, con đường hoa hồng uốn lượn như dẫn đến một miền đất bí mật không thuộc về thực tại. 


Lạc Tự nghĩ, dù mình không giỏi định hướng, nhưng cứ chọn một con đường mà đi thẳng thì chắc cũng không đến nỗi lạc. 


Gió đêm mát lạnh hơn trong phòng, giúp xua tan đi hơi nóng còn sót lại từ giấc mơ vừa rồi. 


Anh bước dọc theo con đường hoa hồng, không biết đã đi bao lâu, cuối cùng lại quay về chỗ đài phun nước kiểu Tây. Lạc Tự khẽ cười bất đắc dĩ. 


Thật sự là đường nào cũng về chung một điểm mà. 


Đêm nay, trời trong không một gợn mây. Ánh sao và ánh trăng rọi xuống, phủ lên bức tượng bên đài phun nước một vẻ đẹp vừa thánh khiết vừa bi thương. 


Lạc Tự đi một vòng quanh đài phun nước, chợt nhớ đến cặp tình nhân đã lén lút hẹn hò ở đây tối qua. Không biết họ đã chọn bức tượng nào làm nơi dừng chân nhỉ… 


Anh vừa ngẩng đầu lên, đã nhìn thấy một bức tượng với vẻ đẹp lạ lùng, vừa mang nét mạnh mẽ của đàn ông, lại vừa phảng phất sự mềm mại của phụ nữ. 


Lạc Tự nheo mắt, tự hỏi liệu mình có nhìn nhầm không. Anh tiến lại gần để quan sát kỹ hơn. Những đường nét cơ bắp của bức tượng hiện lên đầy sức sống, nhưng đôi tay lại uốn lượn hướng lên trên, khuôn mặt lộ ra biểu cảm mơ hồ, tựa như bị mê hoặc, khiến người ta không khỏi cảm thấy tim đập nhanh hơn. 


Bỗng nhiên, anh hiểu tại sao đôi tình nhân kia lại chọn nơi này. Bức tượng này, từ đường nét cơ thể đến biểu cảm trên gương mặt, đều như đang bị một thứ gì đó cuốn hút, vứt bỏ bản thân, hoàn toàn bị chế ngự bởi d*c v*ng. 


“Anh nghĩ bức tượng này là ai?”   


Một giọng nói mang chút hài hước vang lên, không gian phảng phất mùi khói thuốc nhè nhẹ — có người đang hút thuốc.   


Lạc Tự quay đầu lại, liền nhìn thấy Nhiếp Dương Trần.   


Trong ánh lửa lập lòe, đôi mắt và hàng lông mày của cậu ta lúc ẩn lúc hiện. Mái tóc không còn gọn gàng, lịch sự như khi quay phim ban ngày, vài lọn được vuốt ngược ra sau, nhưng vẫn có vài sợi rủ xuống, khiến cả người cậu ta toát lên vẻ phóng khoáng, bất cần. 


“Nhiếp…Nhiếp Dương Trần? Khuya thế này mà cậu chạy ra đây hút thuốc à?” Lạc Tự hỏi.   


Nhiếp Dương Trần nhả ra một vòng khói cuối cùng, kẹp điếu thuốc trong tay, bước đến gần Lạc Tự: “Thuốc bạc hà, hàm lượng nicotine rất thấp. Đừng lo, không khiến anh hít phải nhiều khói đâu.”   



“Hút gì là chuyện của cậu.” Lạc Tự không giỏi trò chuyện với người lạ, nếu nói về vai diễn thì còn có thể, nhưng Nhiếp Dương Trần tối nay có vẻ hơi kỳ lạ.   


Khi Lạc Tự vừa xoay người, bước được hai bước, Nhiếp Dương Trần bỗng cất tiếng: “Tối qua là anh, đúng không?”   


“Cái gì là tôi?”   


“Nghe lén buổi hẹn của tôi. Thế nào? Tôi diễn có ổn không?” Nhiếp Dương Trần cười hỏi. 


Tim Lạc Tự chợt nhói lên. Hóa ra tối qua, Nhiếp Dương Trần thật sự hẹn hò với ai đó ngay dưới bức tượng này?   


Chuyện không liên quan mình thì tránh cho xong, mà Nhiếp Dương Trần cũng chẳng có bằng chứng, Lạc Tự đương nhiên không định thừa nhận chuyện tối qua anh có mặt.   


Hơn nữa, đài phun nước này là khu vực công cộng của khu nghỉ dưỡng Tường Vi, nửa đêm nửa hôm mà diễn màn “thiên địa làm chứng” ở đây, chẳng lẽ lại trách anh vô tình nghe thấy? 


“Tôi xem [Phản Kích] anh diễn với Cố Tiêu Duy rồi. Anh xuất sắc đến mức làm tôi mất ngủ cả đêm. Chỉ cần nghĩ đến cảnh anh kéo Cố Tiêu Duy xuống, tôi đã thấy phấn khích không thôi. Anh biết không, anh đã kéo cậu ta xuống khỏi thần đàn của mình rồi đấy.” Nhiếp Dương Trần cười, ánh mắt đầy ý vị.   


Nhắc đến Cố Tiêu Duy, Lạc Tự khẽ cau mày nhìn cậu ta: “Cố Tiêu Duy chưa bao giờ là thần. Cậu ấy chỉ là một diễn viên sẵn sàng hòa mình vào từng vai diễn.”   


Nhiếp Dương Trần cúi mắt, đột nhiên bật cười, đôi vai khẽ rung lên: “Tôi nói thần đàn không phải vì diễn xuất. Mà là bao năm nay anh ta không scandal, không yêu đương.”   


Ngón tay Lạc Tự khẽ giật, tâm trí lập tức căng như dây đàn.   


“Vậy thì có lẽ cậu sẽ phải thất vọng, tôi nghĩ mười năm nữa cậu ấy vẫn sẽ là chính cậu ấy như bây giờ.” 


“Thật sự là anh không cảm nhận được, hay không dám nghĩ đến?” Nhiếp Dương Trần từ tốn đặt chiếc bật lửa đã tắt lên tay bức tượng bên cạnh, từng bước chậm rãi tiến về phía Lạc Tự. 


“Nghĩ gì cơ?” Lạc Tự nhíu mày, không lùi bước mà chăm chú nhìn thẳng vào mắt Nhiếp Dương Trần. 


Trong đôi mắt ấy, bề ngoài là vẻ trêu đùa, chế nhạo, nhưng nếu nhìn kỹ hơn, ẩn sâu bên trong là sự giằng xé, không cam lòng. 


“Cố Tiêu Duy đang dụ dỗ anh.” Giọng Nhiếp Dương Trần nhẹ nhàng, nhưng mỗi chữ đều rõ ràng như lưỡi dao sắc. 


Lạc Tự cảm thấy hơi thở như nghẹn lại trong cổ họng, nhưng kinh nghiệm diễn xuất nhiều năm vẫn giúp anh giữ vững biểu cảm. Anh nghiêng mặt, cười nhạt, đáp hờ hững: “Lục Bình Phong và Ôn Dục Trì đang khám phá thế giới tinh thần của nhau, đó là yêu cầu của đạo diễn và kịch bản.” 


“Thật sao? Vậy tại sao ánh mắt của Nghiêm Dã dành cho Bạch Dĩnh lại đầy chiếm hữu như vậy?” Nhiếp Dương Trần cười nhạt, hỏi với sự thong dong. 


Lạc Tự bật cười khẽ: “Làm gì có? Nhiếp Dương Trần, tôi không biết hôm nay cậu làm sao, nhưng ngày mai chúng ta vẫn phải quay phim. Cậu nên về nghỉ ngơi đi.” 


“Vậy tại sao anh không đi ngủ? Có phải vì sự dụ dỗ của Cố Tiêu Duy đã khiến anh không thể che giấu được nữa?” Nhiếp Dương Trần tựa vào bức tượng, nhàn nhã hỏi, ánh mắt đầy khiêu khích. 


Nét mặt Lạc Tự dần trở nên lạnh lùng, anh nhìn thẳng vào Nhiếp Dương Trần, giọng trầm xuống: “Rốt cuộc cậu muốn gì?” 


Nhiếp Dương Trần đối diện ánh mắt ấy, khẽ nói: “Anh có biết không? Biểu cảm của anh bây giờ rất, rất giống Cố Tiêu Duy. Cái kiểu không coi bất cứ thứ gì, kể cả danh tiếng hay lợi ích ra gì. Tôi thậm chí không thể không nghĩ, chỉ cần anh đáp lại một chút, anh ta sẽ ngay lập tức tuyên bố mọi thứ vì anh.” 


Ánh mắt Lạc Tự nheo lại, rồi anh bật cười khẽ: “Tôi hiểu rồi, cậu đang ghen.” 


“Anh nghĩ tôi đang ghen vì diễn xuất của anh và Cố Tiêu Duy sao?” 


“Không, cậu ghen vì tôi và Cố Tiêu Duy có thể công khai kéo đẩy nhau trong phim, bất kể là dụ dỗ hay bị dụ dỗ, chinh phục hay bị chinh phục. Còn cậu…” Lạc Tự bước từng bước về phía Nhiếp Dương Trần, giọng nói trầm tĩnh nhưng đầy sức nặng, “…Người ở bên cậu tối qua, chắc là lần cuối cùng của hai người, đúng không? Hai người chia tay rồi?” 


Anh không lùi bước, từng bước tiến gần hơn, như một tảng đá vững chãi không thể lung lay, ánh mắt như xuyên thấu tận sâu tâm can của Nhiếp Dương Trần. 


“Ánh mắt cậu thoáng chút bất ngờ, điều đó chứng minh tôi đoán đúng.” Lạc Tự tiến thêm một bước: “Và đây chính là cái giá của việc cậu chọn Truyền thông Đế Tuấn.” 


Đồng tử Nhiếp Dương Trần khẽ rung động. Rõ ràng anh không nói gì, nhưng tại sao Lạc Tự lại biết? 


“Tình nhân của cậu hẳn là người thân cận, có thể là quản lý, chuyên viên trang điểm hoặc trợ lý. Quan hệ giữa hai người bị công ty phát hiện, Âu Tuấn Thao đích thân ra lệnh yêu cầu cậu chia tay. Bởi vì Truyền thông Đế Tuấn không chỉ muốn tạo dựng cậu thành một diễn viên, mà còn muốn biến cậu thành đỉnh lưu, đối thủ ngang hàng với Cố Tiêu Duy – vừa có thực lực, vừa phải có lượng fan khủng. Âu Tuấn Thao sẽ không dung thứ bất cứ điều gì có thể khiến cậu mất fan, đặc biệt là chuyện yêu đương… Hơn nữa, tôi đoán mối quan hệ này không hề đơn giản. Người kia đã kết hôn rồi?” 


Lạc Tự chỉ quan sát Nhiếp Dương Trần trong một giây, không đợi cậu ta trả lời đã tự mình kết luận: “Ánh mắt cậu không có vẻ hoảng loạn, vậy nên người đó chưa kết hôn.” 


Gương mặt Nhiếp Dương Trần dần trở nên lạnh lẽo, như thể hóa thành bức tượng được phủ lên ánh sáng băng giá của những vì sao. 


Sự Thay Thế Hàng Đầu - Tiêu Đường Đông Qua
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Sự Thay Thế Hàng Đầu - Tiêu Đường Đông Qua Truyện Sự Thay Thế Hàng Đầu - Tiêu Đường Đông Qua Story Chương 77: Cố Tiêu Duy đang quyến rũ anh
10.0/10 từ 13 lượt.
loading...