Sự Thay Thế Hàng Đầu - Tiêu Đường Đông Qua

Chương 70: Tiết tấu của việc nổi tiếng


Không, không thể nào! Chuyên viên trang điểm riêng của Cố Tiêu Duy là anh Nham cơ mà. Mà Diệp Thịnh Nghi lại nói cậu ta là chuyên viên trang điểm duy nhất. Nghĩa là cậu ta không theo Cố Tiêu Duy… mà là theo Lạc Tự sao?


Chị Lam thở phào nhẹ nhõm: “May quá, không phải Cố Tiêu Duy.”


Nhưng ngay lập tức, chị ta lại không kìm được sự ghen tị. Lạc Tự hiện tại đang được Văn Hóa Ảnh Thị Dẫn Xuyên chống lưng, đã có sẵn hai bộ phim truyền hình chờ lên sóng. Sáng nay, đoàn phim [Dã Thú và Hoa Hồng] cũng vừa chính thức công bố vai nam thứ Ôn Dục Trì. Rất nhanh thôi, tạo hình nhân vật sẽ được tung ra.


Đến khi đó, người phụ trách trang điểm cho anh chắc chắn sẽ là Diệp Thịnh Nghi.


Chị Lam khẽ thở dài. Suốt cả đời này, liệu chị ta có cơ hội nào để trang điểm cho một nhân vật điện ảnh không?


Lên xe, Diệp Thịnh Nghi tựa lưng ra sau ghế, dáng vẻ đầy lười biếng. Anh Nham đang bật nhạc rock, Tiểu Cầm thì phấn khích bàn kế hoạch cho buổi tụ tập sắp tới. Ở phía sau, Cố Tiêu Duy và Lạc Tự ngồi cạnh nhau, trông như một bức tranh hoàn hảo đầy khí chất.


Bọn họ đều đến đây vì Diệp Thịnh Nghi.


“Đây chắc chắn là khoảnh khắc đỉnh cao trong đời em!” Diệp Thịnh Nghi nhắm mắt, dang rộng hai tay, như thể muốn bay lên giữa không trung trong chiếc xe bảo mẫu.


“Vậy thì đỉnh cao của đời cậu cũng nhiều phết đấy.” Lạc Tự bật cười.


Chiếc xe bảo mẫu chạy bon bon trên đường. Mọi người đều đang tận hưởng sự tiện nghi và thoải mái của nó. Diệp Thịnh Nghi vui mừng nói: “Trước đây khi làm việc với Ngải Trừng, em hiếm khi được ngồi cùng xe với chị ấy… Toàn phải đi xe khác thôi! Anh Lạc, lần này cuối cùng em cũng ngẩng cao đầu rồi!”


Nghe vậy, Lạc Tự càng cảm thấy Cố Tiêu Duy nói đúng. Việc để xe bảo mẫu đón Diệp Thịnh Nghi không chỉ khiến cậu ta tự tin hơn mà còn mang lại cảm giác được trân trọng.


Chiếc xe dừng lại chờ đèn đỏ tại một giao lộ ở Quảng Trường Hướng Quang. Đây là khu vực sầm uất nhất thành phố, nơi có một lối ra tàu điện ngầm lớn với màn hình LED khổng lồ. Trên màn hình, trailer chất lượng cao của [Phản Kích] đang phát sóng.


Những người qua đường vốn đã quen với các nội dung quảng cáo trên màn hình LED, nay lại bất giác dừng chân, bị thu hút bởi đoạn trailer.


Diệp Thịnh Nghi mắt tinh, vỗ mạnh vào cửa sổ xe, hét lên đầy phấn khích: “Nhìn kìa! Trailer của Phản Kích! Chốt lịch phát sóng rồi! Chốt lịch rồi!”


Lạc Tự nhìn cậu ta như thể đang nhìn một đứa trẻ, còn Cố Tiêu Duy thì phản ứng điềm nhiên: “Đúng vậy, chắc vừa lúc tôi vào đoàn Dã Thú và Hoa Hồng, bộ này sẽ được chiếu.”


Diệp Thịnh Nghi nài nỉ: “Làm ơn đi, để em xem hết trailer này!”


Lạc Tự xoa đầu cậu ta, dịu dàng trấn an: “Trên điện thoại cũng xem được mà.”


“Không giống nhau! Xem ở đây, tôi có thể chia sẻ sự xuất sắc của các anh với cả thế giới! Thật tự hào biết bao!”


“Em cũng muốn xem anh Cố và anh Lạc trên màn hình lớn này!” Tiểu Cầm cũng bày tỏ sự nũng nịu.


“Vậy thì tấp vào lề đi, để họ xem.” Cố Tiêu Duy hơi nhấc cằm, ra hiệu cho anh Nham.


Anh Nham cười đến mức nếp nhăn trên mặt như nở hoa: “Hết cách rồi, con nhà mình thì phải cưng chiều thôi! Với lại, tôi cũng muốn xem!”


Trên màn hình LED, nhân vật nam chính Nghiêm Dã xuất hiện. Cậu mặc chiếc áo sơ mi đen, cổ áo mở rộng, ngậm điếu thuốc, tựa người vào bức tường trong hẻm nhỏ, nở một nụ cười nhẹ. Nét cười mang bảy phần trêu chọc, nhưng ba phần còn lại thì đầy tính xâm lược. Cảnh phim chuyển đổi, anh lao vào những cuộc chiến ác liệt, ánh mắt rực máu, chỉ để tiến gần hơn đến Bạch Dĩnh. Kế tiếp là cảnh cậu hết mình bảo vệ Bạch Dĩnh trong nước, những khoảnh khắc trôi qua nhanh như chớp nhưng lại khiến người xem không thể rời mắt. Nhạc nền với tiết tấu mạnh mẽ đẩy cảm xúc lên cao trào, từng khung hình đều chạm đến trái tim người xem.


Giọng nói trầm khàn của Nghiêm Dã vang lên: “Tôi không biết liệu bóng tối này có điểm dừng hay không. Tôi từng tin tưởng vào công lý, nhưng giờ đây, tôi buộc phải khoác lên mình một vỏ bọc khác. Như một con sói, tôi phải cắn xé để sinh tồn…”


Đoạn trailer kết thúc bằng cảnh Nghiêm Dã quay đầu lại đột ngột, gương mặt và cơ thể đầy máu, ánh mắt sắc lạnh, giọng nói lạnh lùng thốt ra một từ: “Ai…?”


Một nhóm nữ sinh đứng gần đó không kìm được mà trầm trồ: “Đó là Cố Tiêu Duy đúng không? Quá ngầu luôn!”


“Khác hẳn với hình ảnh trong buổi phỏng vấn và những vai diễn trước đây!”


Ngay sau đó, trên màn hình LED khổng lồ, một người đàn ông tóc dài ngang vai ngẩng đầu, nở một nụ cười nhàn nhạt.


Đôi mắt ấy, khi được phóng đại trên màn hình, càng lộ rõ sự lạnh lùng và thanh tao. Chỉ một cái nhướng mắt, khóe môi khẽ cong lên, như thể mở ra cánh cửa dẫn đến địa ngục.


Anh đứng đó, lạnh lùng quan sát những kẻ xung quanh như những con thú bị dồn vào đường cùng, tranh giành lợi ích. Anh nghiêng mặt, ánh mắt hờ hững nhìn thuộc hạ phản bội bị ném xuống sông, dập tắt điếu thuốc trên cổ áo vest của cánh tay đắc lực do cha mình cử đến – chú Hà, rồi lại nở nụ cười ngạo mạn, kiêu ngạo đến mức cả thế giới dường như bị bao phủ bởi một màu sắc vừa rực rỡ vừa u ám, đẹp đến mục nát.


Thế nhưng, cũng chính người đàn ông ấy, sau khi giết chú Hà, lại bình thản nói với Nghiêm Dã: “Lần sau làm sạch sẽ hơn.” Cuộc đối đầu với sát thủ A Báo sắc bén đến mức như một lưỡi dao đâm thẳng vào lòng khán giả. Anh cũng có những khoảnh khắc mỏi mệt, ngước nhìn bầu trời với ánh mắt trống rỗng, thở dài mong ước: “Ước gì có ai đó đâm thủng bầu trời này, để tôi được nhìn thấy màu sắc bên ngoài.”


Các cảnh quay liên tục lướt qua với nhịp điệu nhanh, mỗi khung hình đều khiến người xem muốn dừng lại để ngắm nhìn anh thật kỹ.


“Tôi là Bạch Dĩnh, số phận của tôi đã được định đoạt từ khi sinh ra. Nghiêm Dã, chỉ cần cậu thắng đến phút cuối, chúng ta mãi mãi không thua!”


“Diễn viên này là ai vậy? Diễn quá đỉnh!”


“Tôi biết rồi, đây là Lạc Tự! Bạn có thể lên mạng tìm video thử vai Bạch Dĩnh của anh ấy! Thật sự xuất sắc!”


“Lạc Tự? Đúng là thoát thai hoán cốt mà!”


Đoạn trailer ngắn ngủi, nhưng thời lượng dành cho Bạch Dĩnh không thua kém gì nam nữ chính. Nhân vật của anh vừa sâu sắc vừa đa chiều, khiến người xem không thể rời mắt.


Chỉ với một đoạn trailer, mỗi lần phát lại đều có người đi đường dừng chân xem.


Diệp Thịnh Nghi ngồi dựa vào cửa sổ xe, xem đi xem lại đến năm lần vẫn chưa chịu rời mắt. Phải đến khi Lạc Tự nhắc nhở rằng họ sắp mất phòng bao đặt trước, cậu nhóc này mới chịu buông điện thoại.


Ngày hôm đó, hashtag #PhảnKíchĐịnhNgàyLênSóng leo thẳng lên hot search. Vai diễn #NghiêmDã của Cố Tiêu Duy cũng chiếm vị trí nổi bật, thậm chí #BạchDĩnh cũng lọt vào top 10 tìm kiếm.


Trong buổi tụ tập, Diệp Thịnh Nghi phấn khích đến mức suýt bị xương gà làm nghẹn khi thấy bảng tìm kiếm


“Hashtag này có phải chị Thôi mua không?” Lạc Tự xoa cằm, định nhắn chị Thôi đừng lãng phí tiền bạc vào mấy chuyện như thế này.



Cố Tiêu Duy nhàn nhạt đáp: “Không phải chị Thôi. Chị ấy hiểu tính anh, sẽ không làm vậy đâu.”


“Thế là sếp Giang?” Lạc Tự mở WeChat, định hỏi Giang Dẫn Xuyên.


Cố Tiêu Duy lại chắc chắn lắc đầu: “Cũng không phải Giang Dẫn Xuyên. Nếu anh ta ra tay, chắc chắn sẽ mua cho cậu hẳn vị trí đầu bảng.”


Nghe vậy, tim Lạc Tự chợt giật thót. Anh vội vàng xóa hết những gì vừa gõ trong khung chat, sợ lỡ tay gửi đi thật thì Giang Dẫn Xuyên sẽ làm đúng như vậy.


“Anh Lạc! Anh phải tin rằng hashtag này là tự nhiên đi! Rất nhiều người đang săn lùng hình nền khoảnh khắc Bạch Dĩnh nở nụ cười đó! Nhìn này, em cũng đặt làm hình nền rồi!” Diệp Thịnh Nghi giơ điện thoại ra trước mặt Lạc Tự.


Lạc Tự hơi ngẩn người. Thật ra anh cũng không ngờ cảnh quay ấy lại có hiệu ứng tốt đến vậy. Bộ phim của Lâm Kiều không dùng bất kỳ bộ lọc nào, nên đó chính là hình ảnh chân thực nhất của anh trong phim.


“Anh không biết đâu, rất nhiều người đang tìm hình nền của Bạch Dĩnh đấy!” Diệp Thịnh Nghi phấn khích nói.


Anh Nham và Tiểu Cầm lập tức hùa theo.


“Vậy để tôi tìm hình nền Nghiêm Dã!”


“Đúng rồi! Em cũng muốn đặt hình nền Nghiêm Dã!”


Cố Tiêu Duy gõ ngón tay lên bàn của Diệp Thịnh Nghi, ánh mắt lấp lánh ý cười: “Thêm WeChat đi.”


“Ơ?” Diệp Thịnh Nghi ngây người tại chỗ, nghi ngờ không biết mình có nghe nhầm không. Cố Tiêu Duy – người luôn giữ khoảng cách với mọi người – lại chủ động nói muốn thêm WeChat của cậu ta?


“Chuyển hình nền của Bạch Dĩnh cho tôi.” Cố Tiêu Duy nói như thể đó là chuyện đương nhiên.


“À ừ! Được, được! Em làm ngay!” Diệp Thịnh Nghi lập tức đứng dậy, nhanh chóng quét mã QR của Cố Tiêu Duy.


“Cậu cần hình nền của Bạch Dĩnh làm gì vậy?” Lạc Tự tò mò hỏi.


“Làm hình nền điện thoại.”


“Cái gì? Sao lại dùng hình nhân vật của tôi? Cậu nên…” Lạc Tự ngập ngừng, định nói tiếp câu “nên dùng hình nhân vật của chính mình đi” nhưng không dám.


Cố Tiêu Duy xoay điện thoại, đưa màn hình về phía Lạc Tự: “Tấm này rất đẹp.”


Lạc Tự nhìn kỹ, thở phào nhẹ nhõm. May quá, đó là cảnh Nghiêm Dã và Bạch Dĩnh cùng nhau từ dưới nước bò lên, rồi đứng bên nhau châm thuốc hút. Một khung hình vừa mệt mỏi, lười biếng nhưng lại toát lên sự gắn bó không lời.


“Tấm này tôi cũng thích. Vậy tôi cũng sẽ cài làm hình nền!” Lạc Tự cười, dùng khuỷu tay khẽ huých Cố Tiêu Duy. “Chuyển cả tấm đó cho tôi nữa nhé.”


Tối hôm đó, Phản Kích nhảy vọt lên vị trí đầu bảng trong danh sách các bộ phim truyền hình được mong chờ nhất. Theo thống kê về mức độ đóng góp cho sự mong đợi, Cố Tiêu Duy đứng đầu, trong khi Lạc Tự xếp thứ ba, chỉ kém nữ chính xếp thứ hai hơn ba nghìn phiếu.


Một số tài khoản up chủ trên mạng nhanh chóng cắt ghép các cảnh quay của Bạch Dĩnh, lồng ghép với nhiều phong cách nhạc khác nhau: từ mạnh mẽ, quyến rũ đến dứt khoát, sắc sảo. Những video này đạt lượt xem cực cao, và bình luận thì ngập tràn những câu cảm thán như “Aaaa, tôi ngất mất!” hay “Đẹp đến mê mẩn!”.


Trong giới, sau khi xem trailer, hầu hết mọi người đều lạc quan về tỷ lệ người xem của bộ phim. Đặc biệt, nhân vật Bạch Dĩnh đang trở thành tâm điểm thảo luận.


Hà Mộ ngồi trên điện thoại xem trailer, không nhịn được mà tua đi tua lại ba, bốn lần. Càng xem, cậu ta càng nhận ra, sức hút của Bạch Dĩnh không chỉ nằm ở gương mặt mà còn ở những biểu cảm, động tác, thậm chí cả những cảm xúc tinh tế trong cách nói chuyện. Tất cả những yếu tố quyến rũ này hòa quyện lại, tạo nên một nhân vật Bạch Dĩnh đầy cuốn hút trong trailer.


Còn bản thân Hà Mộ, cậu ta hiểu rõ mình không thể nào diễn ra được một Bạch Dĩnh như vậy. Đây là lần đầu tiên, Hà Mộ có cái nhìn trực quan nhất về thực lực diễn xuất của Lạc Tự.


Khoảnh khắc ấy, Hà Mộ chợt cảm thấy bản thân như một con tàu du lịch xa hoa. Bên ngoài hào nhoáng, trên tàu thì nhộn nhịp tiệc tùng, nhưng bên trong lại trống rỗng. Chỉ cần một con sóng lớn ập tới, con tàu ấy sẽ bị nuốt chửng. Và Lạc Tự chính là con sóng đó.


Nhìn vào bảng xếp hạng tìm kiếm, Hà Mộ vốn nghĩ Lạc Tự sẽ bỏ tiền mua #BạchDĩnh lên top ba. Nhưng không, hashtag này vẫn nằm ở vị trí khá khiêm tốn.


Ban đầu, Hà Mộ còn định cười nhạo Lạc Tự keo kiệt, không chịu chi tiền. Nhưng khi mở ra xem lượt chia sẻ và bình luận, cậu ta lập tức hiểu rằng, Lạc Tự không phải không chịu chi, mà là hoàn toàn không cần. Bởi tất cả những thứ đó đều là fan thật sự, không hề có chút giả tạo nào. Những cuộc thảo luận và lời khen ngợi đều xuất phát từ cảm xúc chân thành.


Hà Mộ ghen tị với Lạc Tự, nhưng lại không làm gì được anh. Cảm giác bực bội này khiến cậu ta nghẹn đến khó chịu.


Ngay cả Âu Tuấn Thao, khi xe của anh ta đi ngang qua một bảng quảng cáo LED, cũng yêu cầu tài xế dừng lại. Anh ta ngồi tựa vào cửa sổ, kiên nhẫn chờ đợi hình ảnh của Bạch Dĩnh xuất hiện. Nhân vật ấy, từ trong cốt lõi, rất giống với Lạc Tự. Sự quyến rũ ấy khiến người ta vừa muốn chinh phục, vừa muốn sở hữu.


Nhưng trong thực tại, Lạc Tự đã phá vỡ mọi xiềng xích, bay vút lên trời cao. Thậm chí, anh còn chẳng buồn nhìn Âu Tuấn Thao thêm một lần. Âu Tuấn Thao cười khổ, đưa tay xoa mắt. Anh ta chợt nhận ra rằng, mình vốn có thể trở thành một người như Giang Dẫn Xuyên, trở thành chỗ dựa cho Lạc Tự. Nhưng cuối cùng, chính anh ta đã tự tay làm hỏng ván bài của mình ngay từ đầu.


Ngải Trừng cũng ôm điện thoại, không ngừng tua lại trailer. Lúc thì hét lên “Cố Tiêu Duy đẹp trai nổ tung!”, lúc thì kêu “Bạch Dĩnh là chân ái của đời tôi!”, thậm chí còn thốt lên “Nụ cười của Bạch Dĩnh đâm thẳng vào tim tôi!”. Cô ta còn dùng tài khoản phụ để tham gia vào fanclub của Bạch Dĩnh, nhưng vì không thiết lập mối quan hệ tốt với Diệp Thịnh Nghi, cô ta cứ đâm sầm vào cửa sổ mãi không thôi.


Quản lý của Ngải Trừng nhìn thấy, không khỏi lo lắng liệu tài khoản phụ của cô ta có bị lộ hay không. Nhưng khi Ngải Trừng gửi hình nền của nhân vật Bạch Dĩnh cho quản lý xem, cô ta đã thành công kéo người quản lý của mình vào hàng ngũ “fan nhan sắc” của Bạch Dĩnh.


Chuyên viên trang điểm chị Lam cũng không ngoại lệ. Chị ta lặng lẽ xem đi xem lại đoạn video, trong lòng tràn đầy dự cảm rằng vai diễn Bạch Dĩnh của Lạc Tự chắc chắn sẽ làm mưa làm gió trong nửa giới giải trí. Nghĩ đến cảnh Lạc Tự xuất hiện trong các sự kiện lớn, bên cạnh là Diệp Thịnh Nghi, lúc đó chắc hẳn tự hào biết mấy.


Tối hôm đó, Tổng giám đốc Vương của thương hiệu thể thao Đỉnh Phong đã gọi điện trực tiếp cho Thôi Trúc Tâm, khẳng định họ kiên quyết chọn Lạc Tự làm gương mặt đại diện cho thương hiệu.


Trong khi đó, bên đài M, chế tác Lương sau khi xem trailer của [Phản Kích], đặc biệt ấn tượng với phân cảnh hành động của Lạc Tự. Anh ta ngay lập tức liên lạc với chị Thôi để hỏi lịch trình quay của [Dã Thú và Hoa Hồng] và liệu Lạc Tự có thể tham gia khóa huấn luyện đấu kiếm trong thời gian sắp tới không. Anh ta còn chia sẻ rằng bản thân Hướng Triều sau khi xem trailer cũng khen ngợi Lạc Tự hết lời, đánh giá cao kỹ năng diễn xuất mạnh mẽ và đầy cảm xúc của anh. Chị Thôi vốn đã rất coi trọng dự án này, lập tức đồng ý rằng ngay sau khi hoàn tất lịch quay phim, Lạc Tự sẽ tham gia huấn luyện ngay.


Đang bận rộn xử lý cuộc gọi của chế tác Lương, chị Thôi lại nhận được lời mời ăn tối từ nhà sản xuất Hàn. Một thời gian ngắn, điện thoại của chị Thôi bận rộn đến mức như muốn bốc cháy.


Không chỉ vậy, hàng loạt tạp chí thời trang cũng gửi lời mời chụp ảnh, các chương trình giải trí thì xếp hàng để hợp tác. Lịch trình của Lạc Tự bắt đầu kín mít.


Sau buổi tiệc chào đón Diệp Thịnh Nghi, Lạc Tự bước vào khóa huấn luyện kéo dài hai tuần trước khi chính thức nhập đoàn. Trong khi Cố Tiêu Duy miệt mài học vẽ tranh sơn dầu trong phòng tranh, Lạc Tự lại tập trung học các kiến thức pháp y và kỹ thuật giải phẫu từ giáo viên chuyên môn do đoàn phim mời đến.


Vào cuối tuần trước khi khóa học kết thúc, chương trình [Bùng cháy nào, vũ trụ nhỏ] chính thức lên sóng.


Tối hôm đó, khi đồng hồ chỉ đúng tám giờ, Lạc Tự đang đeo khẩu trang, cầm dao phẫu thuật, thực hiện thao tác mô phỏng đường rạch hình chữ Y trên một hình nhân giả. Đúng lúc đó, một từ khóa leo thẳng lên vị trí đầu bảng trending: #CảmƠnAnhLớn#.


Ban đầu, cư dân mạng không hiểu từ khóa này có ý nghĩa gì, nhưng khi nhấn vào, họ phát hiện đó là một đoạn VCR mà Tạ Thường đã quay để cảm ơn Lạc Tự.



Trong đoạn video, Tạ Thường diện một chiếc váy trắng, mái tóc được tết gọn gàng, khiến người xem như được quay ngược thời gian về thời học sinh của cô ấy.


“Quay đoạn VCR này, tôi muốn cảm ơn một người anh lớn. Nếu không có anh ấy, có lẽ sẽ không có tôi của ngày hôm nay.” Giọng nói của Tạ Thường ngọt ngào nhưng không giấu được sự xúc động.


Cô ấy kể lại câu chuyện suýt chút nữa đã bỏ lỡ vai diễn đầu tiên trong đời. Người xem không khỏi hình dung ra hình ảnh một cô gái nhỏ bé, bất lực và tràn đầy thất vọng.


“Cảm ơn anh lớn này, người đã giúp tôi tranh thủ cơ hội với nhân viên đoàn phim, tự tay hóa trang cho tôi, buộc cho tôi bím tóc này, và khích lệ tôi hãy mạnh mẽ, lạc quan. Anh ấy dạy tôi dùng nụ cười để chinh phục khán giả. Vai diễn đó chính là khởi đầu cho sự nghiệp diễn xuất của tôi!”


Tạ Thường nở một nụ cười rạng rỡ như ánh mặt trời, đôi mắt cô ấy ánh lên những giọt lệ xúc động. Sự chân thành trong lời nói của cô khiến bất kỳ ai xem đoạn VCR cũng không khỏi bồi hồi.


Ngay lập tức, cư dân mạng bắt đầu suy đoán về danh tính của “anh lớn” này, liệu anh có phải là người trong giới giải trí hay không.


Cho đến cuối đoạn VCR, Tạ Thường mỉm cười nói: “Anh lớn của tôi, dù trước đây không nổi tiếng, nhưng tôi tin rằng với màn trình diễn của anh ấy trong Phản Kích và Bão táp, mọi người sẽ phải kinh ngạc! Tôi tin anh ấy sẽ được công nhận và tỏa sáng rực rỡ! Tôi là Tạ Thường, và tôi ở đây để tiếp sức cho Lạc Tự!”


[Thì ra anh lớn của Tạ Thường chính là Lạc Tự!]


[Cảm ơn Lạc Tự! Anh đã bảo vệ giấc mơ trở thành diễn viên của Tạ Thường!]


[Từ nay về sau, fan “Nghi Thường” sẽ bảo vệ anh lớn của Tạ Thường!]


Cư dân mạng cũng không quên lật lại bộ phim [Mai Tử Vũ] để xem lại. Lạc Tự khi xuất hiện với khí chất dịu dàng, ấm áp, quả thật không thể tìm thấy ai thay thế.


Nhà sản xuất và đạo diễn của chương trình, Từ Mục, nhìn lượng thảo luận sôi nổi trên mạng và rating không ngừng tăng cao, không kìm được thở phào: “Rating ảm đạm suốt bấy lâu, cuối cùng chúng ta cũng có ngày ngẩng cao đầu!”


Đoạn VCR của Tạ Thường chỉ là khúc dạo đầu. Khi Trình Phi xuất hiện trong video, khán giả lại được phen bất ngờ.


[Trình Phi cũng quay VCR cho Lạc Tự sao? Tên này có thể nói được điều gì hay ho đây?]


[Chờ mong kiểu khen ngợi “thẳng như ruột ngựa” đặc trưng của anh Trình đây mà!]


[Anh Trình, cẩn thận chút nhé, đừng để VCR của anh phát xong mà Lạc Tự không còn chương trình nào dám mời nữa!]


Trên màn hình, Trình Phi xuất hiện với đôi tai hơi đỏ, anh ta khẽ ho một tiếng rồi nghiêm túc ngồi thẳng trước máy quay.


“Chào mọi người, tôi là diễn viên Trình Phi. Hôm nay quay đoạn VCR này vì người anh em tốt của tôi, Lạc Tự, sắp tham gia một chương trình thực tế ngoài trời tên là… Ờ… “Bùng cháy nào, vũ trụ nhỏ!” Là bạn bè, tôi phải giúp cậu ấy tăng thêm chút khí thế chứ!”


Những khán giả hiểu rõ về tính cách Trình Phi không nhịn được bật cười.


Ai cũng biết, Trình Phi thường tự nhận người khác là “anh em tốt”, nhưng đa phần đối phương chỉ xem anh như đồng nghiệp vì cái miệng “không kiêng nể” của anh ta. Đến mức anh ta từng tuyên bố là “anh em chí cốt” với Cố Tiêu Duy, nhưng đến giờ vẫn chưa có bất kỳ sự thừa nhận chính thức nào từ phía Cố ảnh đế.


[Anh em tốt? Lạc Tự có biết anh là anh em cậu ấy không?]


[Anh Trình, anh chắc chắn không nhớ nổi tên chương trình phải không? Nếu anh bị ép quay VCR thì chớp mắt ra hiệu đi nào!]


[Nhớ nhé, anh đang giúp người ta “lăng xê”, đừng biến thành “bóc phốt” đấy!]



Trình Phi hít sâu một hơi, nghiêm túc nói: “Tôi và Lạc Tự lần đầu hợp tác là trong phim Bão táp. Ấn tượng ban đầu của tôi về cậu ấy? Không tốt chút nào! Vì theo trí nhớ của tôi, cái tên này đã bỏ lỡ ít nhất ba vai diễn cực kỳ đỉnh. Chỉ cần nắm được một trong ba vai đó thôi, cậu ấy cũng không đến mức chìm nghỉm lâu thế này. Thêm nữa, cậu ấy rất gian xảo. Trợ lý của tôi nhắc đến cậu ấy, tôi còn đang lẩm bẩm chê bai, vậy mà cậu ấy giả vờ như không phải mình, quay lưng lại giả bộ xem kịch bản, thực chất là nghe lén tôi nói xấu! Cậu ấy còn đồn tôi thích hát Côn Nhị Khúc! Tôi mà hát cái đấy á? Cả đời Trình Phi tôi chỉ có một bài không bị lệch tông thôi!”


Fan của Trình Phi vốn hiểu rõ tính cách “thẳng như ruột ngựa” của anh ta, lập tức đáp lại.


[Đúng rồi, bài duy nhất anh không lệch tông chính là Đoàn Kết Là Sức Mạnh!]


[Đúng phong cách Trình Phi: anh em tốt hoặc là đồ ngốc, hoặc là cực kỳ gian xảo!]


[Anh Trình, anh chưa lần nào nói xấu anh em mà không bị họ nghe thấy cả!]



“Nhưng nói thật, cả đời tôi đóng phim chính diện, đấu trí đấu dũng với phản diện, đây là lần đầu gặp loại phản diện như Lạc Tự. Kiểu “nhung bọc thép”, vừa nhẹ nhàng vừa sắc bén, mỗi câu thoại, mỗi ánh mắt đều chuẩn đến từng chi tiết. Trước khi đóng chung, tôi còn huênh hoang bảo mình diễn một lần là qua. Kết quả, cậu ấy chỉ liếc một cái, tôi đã quên sạch thoại! Cú tát này đau quá, nhớ lại vẫn còn thấy k*ch th*ch! Anh em ơi, chị em ơi! Hãy ủng hộ màn thể hiện của cậu ấy trong… trong Bùng cháy nào, vũ trụ nhỏ! Và đừng quên ủng hộ cả bộ phim Bão táp của chúng tôi nữa nhé!”


[Đúng là Trình Phi, đam mê bị “vả mặt” không bao giờ thay đổi!]


[Năm đó cũng chê Cố ảnh đế “dựa mặt mà nổi”, cuối cùng bị vả đến đỏ cả mặt!]


[Lịch sử luôn lặp lại, và mặt anh vẫn đỏ như vậy!]



Một nhóm fan của Trình Phi ùn ùn kéo sang weibo của Lạc Tự, hỏi đúng một câu: “Anh có thừa nhận Trình Phi là anh em tốt của mình không?”


Chị Thôi, người quản lý của Lạc Tự, lần đầu tiên bị fan “đánh úp” nhiệt tình đến vậy, vội vàng trả lời: [Anh em tốt, 666!]


Nếu như hai đoạn VCR này đã thu hút được kha khá khán giả, thì điều thực sự khiến tỷ suất người xem tăng vọt chính là sự xuất hiện của Cố Tiêu Duy trong đoạn VCR!


Phải nói rằng, việc mời được Cố Tiêu Duy tham gia chương trình thực tế… khó hơn lên trời. Độ khả thi gần như bằng không!


Khi Cố Tiêu Duy ngồi thẳng lưng trên sofa, chân vắt chéo, hai tay đặt nhẹ lên đầu gối, hình ảnh ấy vừa xuất hiện đã khiến khán giả không khỏi ngỡ ngàng, tự hỏi liệu tổ chương trình có lỡ cắt nhầm phân đoạn nào hay không.


Nhưng ngay khi ánh mắt cậu nâng lên, hướng thẳng về phía ống kính, thần thái ấy như có một lực hút vô hình, kéo chặt mọi ánh nhìn từ phía trước màn hình. Đặc biệt là khi khóe môi cậu khẽ cong, đôi mắt ánh lên vẻ dịu dàng tựa như chứa cả bầu trời đầy sao, câu gọi “đàn anh” ấy khiến lòng người mềm nhũn.


Đạo diễn Từ Mục đã khéo léo giữ nguyên đoạn đối thoại giữa Lạc Tự và Cố Tiêu Duy, để khán giả được chứng kiến một khía cạnh khác thường ngày khó nhìn thấy ở Cố ảnh đế.



Khán giả vốn quen thuộc với hình ảnh Cố Tiêu Duy trong các buổi phỏng vấn — lịch lãm, chuyên nghiệp, nhưng luôn giữ một khoảng cách khó gần, như thể giữa cậu và người đối diện tồn tại một ranh giới vô hình không thể vượt qua. Vậy mà lần này, cậu lại trút bỏ hoàn toàn vẻ ngoài kiêu ngạo ấy, không còn giữ khoảng cách giữa diễn viên và khán giả. Cậu như bước xuống từ tầng mây cao vời vợi, hòa mình vào thế giới bình dị, gần gũi hơn bao giờ hết.


Cuộc đối thoại giữa cậu và Lạc Tự vừa giống như trêu đùa, vừa đầy sự thân thiết. Cố Tiêu Duy không ngần ngại bóc mẽ chuyện Lạc Tự vốn là một “tay mơ” trong việc định hướng, thường xuyên bị lạc đường trên phim trường.


Nụ cười của Cố Tiêu Duy khiến fan hâm mộ không khỏi phát cuồng.


[Đây là ai? Có chắc đây là Cố Tiêu Duy thật không?]


[Thầy Cố lạnh lùng không biết đùa mà lại pha trò với Lạc Tự? Có phải anh ấy cố tình chọc ghẹo cậu ấy không?]


[Không ai thấy từ nụ cười đến giọng nói của anh ấy đều cưng chiều đến mức tan chảy sao? Đây là VCR hay là tiểu thuyết ngọt sủng vậy?]


Sau đó, Cố Tiêu Duy đưa ra câu hỏi đầu tiên: “Anh đoán xem, bộ phim đầu tiên em xem của anh là gì?”


Hai người bắt đầu nói về “Mai Tử Vũ”, bộ phim mà Lạc Tự từng đóng vai một nam thần học đường. Cố Tiêu Duy trả lời: “Ồ… Ban đầu em định đối xử với anh thật dịu dàng, bao dung, hài hước và lịch thiệp. Nhưng nghĩ lại, có lẽ nguy hiểm một chút sẽ thú vị hơn.”


Chỉ một câu “nguy hiểm một chút sẽ thú vị hơn” đã khiến nhiệt huyết của khán giả bùng nổ.


[Cố Tiêu Duy, anh định “nguy hiểm” với Lạc Tự thế nào đây?]


[Để đàn anh xuống, tôi xung phong thay thế!]


[Cố Tiêu Duy vừa dịu dàng vừa nguy hiểm thế này là để quảng bá phim mới đúng không? Hình như Lạc Tự cũng tham gia đóng cặp với anh ấy mà?]


[Thật sao? Tôi đang háo hức muốn nổ tung đây! Khi nào phim chiếu vậy?]


[Phim còn chưa quay nữa, mới công bố dàn diễn viên thôi!]


Những bình luận của khán giả ngày càng phấn khích, thậm chí đi xa khỏi trọng tâm ban đầu.


Tiếp theo, Cố Tiêu Duy hỏi: “Anh nghĩ em đánh giá thế nào về màn thể hiện của anh trong Mai Tử Vũ?”


“Anh đã diễn đúng như những gì em tưởng tượng về một nam thần học đường. Anh gom đủ mọi nét đẹp của tuổi trẻ, nhưng không hề giống những nhân vật được tô vẽ quá đà trong phim thần tượng, mà chân thật đến mức khiến người ta cứ ngỡ chỉ cần vươn tay là chạm được. Lạc Tự, đừng bao giờ đánh mất tài năng khiến người ta rung động từ tận đáy lòng ấy. Hãy luôn là đối thủ của em, cho dù có gặp phải chuyện gì cũng đừng dễ dàng rời khỏi sân khấu.”


Ánh mắt Cố Tiêu Duy dường như đang hướng về phía Lạc Tự đứng sau ống kính, nhưng khán giả qua màn hình lại có cảm giác như chính mình đang được cậu dịu dàng đối đãi.


Cuối cùng, Cố Tiêu Duy tiết lộ lý do cậu luôn gọi Lạc Tự là “đàn anh”. Câu chuyện ấy khiến khán giả không khỏi xúc động. Hóa ra, sự thiên vị của Cố Tiêu Duy dành cho Lạc Tự và mỗi tiếng “đàn anh” đều mang một ý nghĩa đặc biệt.


“Hôm đó trời đổ cơn mưa như trút. Trước cổng Học viện Điện ảnh, nước mưa ngập sâu đến mắt cá chân. Bố mẹ, thầy cô và bạn bè em gần như không ai ủng hộ em thi vào ngành diễn xuất. Họ nghĩ với thành tích của em, em nên tập trung nghiên cứu học thuật, trở thành giáo sư, học giả hoặc một nhà quản lý cấp cao. Trong tất cả những lựa chọn ấy, không hề có cái gọi là “diễn viên”. Khi em nhìn thấy một người cha cõng con gái mình lội qua dòng nước, em cảm nhận được sự cô đơn chưa từng có. Thực ra, em không kiên định như mọi người nghĩ. Ít nhất, khoảnh khắc ấy, nhìn cơn mưa xối xả, tôi gần như tin rằng ông trời đang nhắn nhủ em… hãy từ bỏ.”


Giọng nói của Cố Tiêu Duy càng bình thản, nét mặt cậu càng trầm lắng, khán giả lại càng cảm thấy xót xa.


Đây là một Cố Tiêu Duy mà họ chưa từng biết đến — cô độc, mơ hồ và khao khát được công nhận.


“Đột nhiên có người hỏi em: “Bạn học, có phải cậu muốn tham gia thi nghệ thuật không? Để tôi cõng cậu qua nhé.” Người đó không phải đang làm màu, mà thực sự bước xuống bậc thang, dấn chân vào nước… Đó là lần đầu tiên em cảm nhận được điều mình muốn làm được ai đó ủng hộ. Em đã muốn ích kỷ một lần, liền trèo lên lưng anh ấy… Anh ấy nói: “Đừng sợ, tôi sẽ cõng cậu qua.” Khi anh ấy đặt em xuống, em hỏi: “Anh tên gì?””


Giọng Lạc Tự khẽ run vang lên: “Tôi tên Lạc Tự. Nhất định phải thi đỗ vào đây, lần sau gặp lại nhớ gọi tôi là “đàn anh” nhé.”


Câu trả lời ấy, như một vòng luân hồi của cuộc đời.


Khoảnh khắc đó, nhiều khán giả đã không kìm nổi nước mắt.


[Thì ra đây chính là lý do Cố Tiêu Duy luôn tôn trọng gọi Lạc Tự là “đàn anh”!]


[“Đàn anh” là lời hứa giữa họ!]


[Sau này tôi sẽ bảo vệ đàn anh của mình, giống như cách tôi luôn bảo vệ anh Cố!]


[Tôi hiểu rồi, bạn học có thể nhiều, nhưng “đàn anh” của anh Cố chỉ có thể là Lạc Tự!]


Không cần đến ekip chương trình mua hot search, hashtag #Đànanh đã nhanh chóng leo thẳng lên vị trí số một bảng xếp hạng.


Lúc này, Hà Mộ đang ôm điện thoại xem tập phát sóng. Cậu ta chỉ muốn xác nhận xem Từ Mục có thực hiện đúng lời hứa không giảm thời lượng lên hình của mình. Nếu không, chắc chắn cậu ta sẽ bắt quản lý phản hồi ngay lập tức.


Nhưng khi ba đoạn VCR đầu tiên được phát, Hà Mộ lập tức cảm thấy như mình đã thua ngay từ vạch xuất phát. VCR của Tạ Thường, Trình Phi và Cố Tiêu Duy — ai mà sánh được đội hình này? Độ hoành tráng này khiến khán giả kỳ vọng vào Lạc Tự cao ngất ngưởng.


Lạc Tự đã giúp Tạ Thường thực hiện giấc mơ ban đầu, cõng Cố Tiêu Duy bước vào Học viện Điện ảnh. Ý nghĩa của điều này hoàn toàn đặc biệt. Sau này, bất kể ai muốn bôi nhọ Lạc Tự, chỉ cần không có bằng chứng cụ thể, fan cứng của Tạ Thường và Cố Tiêu Duy chắc chắn sẽ đứng ra bảo vệ anh.


Còn Trình Phi, trong mắt khán giả lẫn giới chuyên môn, anh ta là người thẳng thắn. Những lời khen của anh chưa bao giờ là sáo rỗng, chỉ thật sự thừa nhận ai thì mới nói tốt về người đó.


Ngược lại, Hà Mộ nhớ lại lần đầu tiên mình tham gia một chương trình. Để không bị lu mờ, cậu ta chỉ mời những thần tượng ít nổi tiếng hơn mình. Đám người đó còn phải cảm kích vì được cậu ta cho cơ hội lộ mặt trên một chương trình ăn khách.


“Thôi, tôi nổi hơn Lạc Tự nhiều. VCR chẳng có tác dụng quảng bá gì cho tôi cả! Lạc Tự làm sao mà tìm được những người còn kém nổi hơn anh ta chứ?” Hà Mộ tự an ủi.


Tuy nhiên, chính ba đoạn VCR này đã khiến những khán giả vốn dĩ không còn hứng thú với chương trình phải háo hức mong chờ. Họ nóng lòng muốn xem trong phần chính sau bài hát chủ đề, Lạc Tự sẽ thể hiện ra sao trong chương trình thực tế ngoài trời này.


Lượng fan của Lạc Tự đang tăng chóng mặt, còn anh thì vẫn đang tập trung luyện tập kỹ thuật khâu. Chiếc nhíp và sợi chỉ luồn qua nhau, từng nút buộc chặt gọn gàng, đầy chuyên nghiệp.


Chị Thôi đã gọi điện cho anh mấy lần, giọng đầy phấn khích, nhưng vì điện thoại đang để chế độ im lặng, anh không hề hay biết.


Với Lạc Tự, không gì quan trọng hơn vai diễn Ôn Dục Trì lúc này. Nhiệm vụ hàng đầu của anh là trở thành một pháp y thực thụ.


Dù thời lượng lên hình của Lạc Tự trong chương trình không bằng Hà Mộ, sau khi phát sóng, có khán giả đã cắt ghép lại và phát hiện, trong một tiếng rưỡi, trừ đi thời gian của VCR, toàn bộ cảnh quay của Lạc Tự chỉ vỏn vẹn 12 phút. Nhưng từng giây từng phút đều đáng giá.



Phân cảnh Lạc Tự nhảy qua hồ nước trong trò chơi đầu tiên đã khiến nhiều fan tua đi tua lại không biết bao nhiêu lần.


Cảnh đó quá nhanh, như một cái chớp mắt, anh đã bay vút qua màn hình. Cảm giác tim khán giả thót lên, họ phải ghé sát vào màn hình để nhìn kỹ, nhưng Lạc Tự đã hạ cánh an toàn ở bờ bên kia.


May mắn thay, Từ Mục đã thêm một đoạn quay chậm, tiện thể quảng cáo cho hiệu ứng 4K sắc nét của một mẫu điện thoại. Trong cảnh quay chậm, thân hình Lạc Tự hiện lên rõ ràng với dáng vẻ uyển chuyển, đôi vai rộng, eo thon, tất cả đều hoàn hảo không góc chết.


Thân hình này, sức mạnh này, màn hình như phủ đầy dòng chữ: “Hú hú hú, tuyệt quá!”


Thậm chí, còn có những cư dân mạng hài hước biến khoảnh khắc này thành meme, kèm theo những dòng chữ cực kỳ thú vị như: [Anh trai bay phía trước, tình yêu mãi theo sau] hay [Các bạn trai xin hãy học tập tiêu chuẩn này đi!].


Lạc Tự đã khiến khán giả cảm thấy cực kỳ mới lạ khi chỉ ra cách phân biệt đá thật giả, phá hỏng “bẫy” mà tổ chương trình đã dày công sắp đặt. Đây là lần đầu tiên có người dám “vạch trần” chiêu trò của chương trình.


Đến mức ngay cả “hố đen thể lực” Khương Mộc Tinh cũng hoàn thành trò chơi một cách suôn sẻ, khiến fan của cô ấy không ngừng cảm ơn Lạc Tự.


[Đây là lần đầu tiên Tinh Tinh của chúng ta hoàn thành trò chơi! Cảm ơn anh Lạc! Cảm ơn Thắng Vũ!]


[Khương Mộc Tinh số này vui vẻ quá! Nụ cười rạng rỡ hẳn lên!]


[Cảm giác như có Lạc Tự, Khương Mộc Tinh và Lý Thắng Vũ đột nhiên đều có thêm hào quang! Trước đây chỉ xem họ như người qua đường thôi!]


[Đội của Lạc Tự đúng là có bầu không khí teamwork tuyệt vời!]


Khoảnh khắc Lạc Tự vượt qua thử thách leo núi, chống tay trên vách đá để l*n đ*nh, đầy sức bật mạnh mẽ. Rõ ràng, dáng người anh cao ráo, thanh thoát, không hề phô trương cơ bắp, nhưng cảnh đó lại tràn ngập hormone nam tính, khiến khán giả như muốn hét lên như “gà kêu”.


Đến khi bước vào vòng thi bàn cờ, sự quan tâm của khán giả dành cho Lạc Tự lại càng tăng vọt. Mỗi lần anh bốc trúng nhiệm vụ thẻ đen, mọi người đều háo hức muốn biết anh sẽ xử lý ra sao.


Ví dụ như nhiệm vụ “ôm Đinh Đang và squat mười cái”. Khi Hà Mộ vừa hoàn thành, fan của cậu ta đã lập tức rầm rộ quảng bá:


[Không hổ là vũ công của nhóm, sức lưng đỉnh thật!]


[Đúng chuẩn bạn trai lý tưởng!]


[Muốn biến thành nữ MC để được nằm trong vòng tay của anh ấy!]


Nhưng không ai ngờ, ở vòng sau, Lạc Tự dễ dàng bế bổng Đinh Đang từ dưới sân khấu lên một cách nhẹ nhàng, thể hiện sức mạnh hoàn toàn vượt trội so với Hà Mộ.


Điều đáng nói là dáng người Lạc Tự không quá cơ bắp, mà vẫn giữ được vẻ thanh thoát. Khi anh ôm Đinh Đang squat, động tác uyển chuyển, vững vàng, mang lại cảm giác an toàn tuyệt đối.


Bình luận dưới video như bùng nổ:


[Hà Mộ là sức mạnh bạn trai, còn Lạc Tự chính là sức mạnh nam thần!]


[Trong vòng tay Lạc Tự, Đinh Đang mới thực sự là công chúa nhỏ!]


Hà Mộ không nhịn được, dùng tài khoản phụ để bình luận: [Có phải chương trình cố tình buff cho Lạc Tự không?].


Ngay lập tức, có người phản bác:


[Nhìn xem anh nhà cậu đỏ bừng cả mặt, trong khi Lạc Tự vẫn nhẹ nhàng như không!]


[Thừa nhận người khác giỏi hơn khó đến vậy sao?]


[Lạc Tự không chỉ mang lại cảm giác an toàn, mà còn cả sự tôn trọng nữa!]


Sau nhiệm vụ thẻ đen đầu tiên, chương trình còn xen vào một đoạn phỏng vấn ngắn với từng người chơi.


Khương Mộc Tinh, vốn nhút nhát, rụt rè, bỗng trở nên hoạt bát, nói năng lưu loát. Cậu ấy liên tục cảm ơn Lạc Tự và Lý Thắng Vũ:


[Đây là lần vui nhất của tôi! Tôi không bị kéo lùi, hoàn thành phần của mình, quay đầu lại là thấy anh Lạc và Thắng Vũ, làm gì cũng đầy quyết tâm!]


Trong khi đó, Đinh Đang, khi nhắc đến Lạc Tự, liền đỏ mặt, lấy tay che mặt, cả vành tai cũng ửng hồng:


[Thật sự tôi nghĩ mình nặng lắm, nhất là dạo gần đây còn tăng cơ để nhảy tốt hơn. Khi ngồi trên vai các khách mời khác để hái táo, tôi ngại vô cùng. Nhưng lúc Lạc Tự bế tôi lên bàn cờ, tôi cứ ngỡ mình bay lên! Trong mắt anh ấy, tôi nhẹ như cái gối! Khi anh ấy ôm tôi làm squat, tôi lo lắm… sợ anh ấy bị đau lưng. Nhưng không ngờ anh ấy rất vững, tôi hoàn toàn không cảm nhận được chút run rẩy nào từ tay hay chân anh ấy… Sau đó, anh còn nói tôi không hề nặng, chỉ cần giữ sức khỏe, cơ thể thế này là hoàn hảo rồi.]


Khán giả nghe xong đều thương Đinh Đang vô cùng:


[Em gái đừng tự ti vì cân nặng nữa!]


[Lạc Tự đã nói rồi, một người đàn ông giữ sức khỏe bình thường hoàn toàn có thể bế em làm squat!]


[Tin Lạc Tự đi! Anh ấy bế em làm thêm năm mươi cái cũng chẳng sao!]


Nhiệm vụ thẻ đen này khiến thiện cảm của khán giả nữ dành cho Lạc Tự đạt đến đỉnh điểm.


[Lạc Tự đúng là quý ông thực thụ, dùng thực lực để thể hiện phong độ!]


[Không dùng cân nặng để đánh giá vẻ đẹp của phụ nữ, tôi thích kiểu đàn ông như Lạc Tự!]


[Lạc Tự quá tinh tế và chu đáo, không phải ai cũng làm được như anh ấy đâu!]


[Fan của ai đó đừng lôi chuyện sức mạnh bạn trai ra nữa, nhìn mà ngại thay!]


Cảnh này còn được so sánh với khoảnh khắc trước đây, khi Cố Tiêu Duy bế Lạc Tự làm squat, khiến fan couple gần như phát cuồng.


Hà Mộ đột nhiên cảm thấy bất an. Cậu ta nhận ra rằng, càng nhiều cảnh quay của mình, cậu ta lại càng trở thành “đối lập hoàn hảo” để tôn lên Lạc Tự.


Sự Thay Thế Hàng Đầu - Tiêu Đường Đông Qua
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Sự Thay Thế Hàng Đầu - Tiêu Đường Đông Qua Truyện Sự Thay Thế Hàng Đầu - Tiêu Đường Đông Qua Story Chương 70: Tiết tấu của việc nổi tiếng
10.0/10 từ 13 lượt.
loading...