Sự Thay Thế Hàng Đầu - Tiêu Đường Đông Qua

Chương 128: Tôi không đủ xấu xa


Bình giữ nhiệt của Cố Tiêu Duy, chẳng phải là cái mình đánh rơi năm xưa đó sao? Em ấy dùng nó suốt, vô số lần đưa cho Lạc Tự cầm, đây có lẽ là ám chỉ từ Cố Tiêu Duy, nhưng bản thân Lạc Tự chưa từng để ý lần nào.


“Anh còn nghe nói… Quý Bá Niên mời em uống rượu có thuốc, em…”


“Em không có.” Cố Tiêu Duy đột nhiên quay đầu lại, nhìn thẳng vào mắt Lạc Tự.


“Em không có gì? Không uống rượu hay là không…”


“Em không có quan hệ gì với ai ngoài anh.”


Kiếp trước, Giang Dẫn Xuyên có thể dùng chút sức lực cuối cùng trốn vào sau cửa thoát hiểm khách sạn, Lạc Tự tin Cố Tiêu Duy cũng có thể làm được.


Lạc Tự thở dài xót xa, chỉ là nếu Cố Tiêu Duy uống cốc rượu đó, thì quá trình nhẫn nại ắt hẳn khổ sở vô cùng.


“Anh muốn hỏi là, em có luôn gọi tên anh không? Em muốn làm gì anh vậy?” Giọng Lạc Tự kéo dài chậm rãi, hai tay vòng qua vai Cố Tiêu Duy, khiến lưng cậu bớt căng thẳng, “Đây chính là điều em luôn sợ đúng không? Anh sợ Quý Bá Niên sẽ đột nhiên đến trước mặt tôi huênh hoang, nói hắn ta cho em uống thứ gì, khiến em quỵ ngã trước bản năng của chính mình. Nhiều chuyện nói không có bằng chứng nhưng người nghe lại để bụng… Em lo lắng hình ảnh hoàn hảo của em trong lòng anh sẽ sụp đổ từ đây, em còn lo điều này sẽ trở thành mối hận trong lòng tôi, bề ngoài tôi không để ý nhưng kỳ thực sẽ ghi nhớ, biết đâu ngày nào đó sẽ trở thành lý do chúng ta chia tay.”


Cố Tiêu Duy hít sâu một hơi, “Bây giờ… anh biết rồi.”


“Chúng ta đều từng thấy những thủ đoạn bẩn thỉu đó, và đã kiên định bước đến hiện tại. Chính em nói đó, yêu anh mới là bản năng của em. Anh tin sâu sắc vào câu nói này.” Lạc Tự cười hôn lên mũi Cố Tiêu Duy.


Mắt Cố Tiêu Duy đột nhiên đỏ lên, cậu cúi đầu, tựa trán vào Lạc Tự, không hôn cũng không ôm, nhưng lại là tình yêu sâu đậm nhất.


Lạc Tự từ từ nghiêng người tới trước, Cố Tiêu Duy ngả ra sau trên bàn trà, “Sau này gặp chuyện như vậy nhất định phải nói với anh. Bởi vì… anh sẽ xót xa, xót xa xong sẽ càng yêu em hơn.”


Hai tay Lạc Tự chống bên tai Cố Tiêu Duy, chỉ tiếc đẹp trai không quá ba giây, Cố Tiêu Duy một cú lật người đột nhiên vác Lạc Tự lên.


“Này! Này! Em làm gì vậy Cố Tiêu Duy!”


“Bàn trà lạnh quá.” Cố Tiêu Duy nói khẽ.


“Đây là vấn đề bàn trà lạnh sao?” Lạc Tự túm lấy cổ áo đối phương, đột nhiên cảm thấy tối nay rất nguy hiểm.


“Vậy là vấn đề gì?”


Sáng hôm sau Lạc Tự tỉnh dậy, anh sờ vị trí bên cạnh, ừm… cậu chàng này dậy hẳn đã lâu, lại đi tập thể dục buổi sáng rồi.


Như vậy cũng tốt, đợi cậu bốn năm mươi tuổi vẫn sẽ giữ được thân hình hấp dẫn.


Nhìn lại thời gian, đã hơn 10 giờ sáng rồi, tin nhắn WeChat của anh thì lại đầy ắp.



Trình Phi: [Huynh đệ! Được lắm! Anh hùng cứu mỹ nhân! Người trong giói chưa ai biết Giang Dẫn Xuyên lôi lệ phong hành lại có thể điệu đà như vậy đâu!]


*”Lôi lệ phong hành” () là một thành ngữ Trung Quốc, có nghĩa là hành động nhanh chóng, dứt khoát, không chần chừ. Thành ngữ này thường dùng để miêu tả những người làm việc với tốc độ nhanh, mạnh mẽ, quyết đoán, giống như tiếng sấm vang và gió mạnh.


Lạc Tự nhíu mày, nghĩ thầm đây là quỷ gì vậy? Ai dám miêu tả Giang Dẫn Duyên điệu đà, không muốn sống nữa à?


Phương Tần: [Lạc ca, em thật không ngờ, ông chủ chúng ta cũng có ngày say khướt trong lòng anh! CP mới lại sắp ra đời!]


Lạc Tự gãi tai, CP mới? Ai với ai?


Long ca: [Cả công ty đang bàn tán về top tìm kiếm trending, bảo tổng giám đốc Giang của chúng ta bên ngoài là bá vương, trước mặt anh là hoàng tử nhỏ biết làm nũng!]


Lạc Tự đột nhiên nhận ra điều gì, vội mở điện thoại, chết tiệt!


#Lạc Tự bế công chúa# đỏ rực treo đầu bảng tìm kiếm viral.


Tấm hình này hẳn là do thợ săn ảnh trốn bên ngoài hội quán chụp lén, bởi vì Giang Dẫn Xuyên luôn dựa vào lòng Lạc Tự nên không bị chụp rõ mặt, nhưng Cố Tiêu Duy thì đi bên cạnh Lạc Tự, nên người được Lạc Tự bế công chúa chắc chắn không phải Cố Tiêu Duy.


Những fan CP cũ đau lòng tan nát.


[Hu hu… vòng tay của đàn anh không còn chỉ thuộc về mỗi Cố ca nữa rồi…]


[Nhìn biểu cảm cô đơn và đau khổ của Cố ca đi theo bên cạnh kìa, thật xót xa]


[Không cần xót xa thế đâu? Người Lạc Tự bế nghe nói là ông chủ công ty anh ấy, nghe nói ông chủ rất tốt, không bao giờ bắt Lạc Tự đi uống rượu. Lúc này say rượu, Lạc Tự và Cố Tiêu Duy cùng đi đón, tôi lại cảm thấy có cảm giác một nhà!]


[Ha ha ha, tôi cảm thấy Cố ca không cô đơn đau khổ, mà là lo lắng tay của Lạc Tự, rất muốn đỡ lấy tự vác lên vai!]



Những bàn tán điên cuồng của cư dân mạng khiến Lạc Tự ực một tiếng nuốt nước bọt.


Ừm, anh rất hy vọng Cố Tiêu Duy không thấy hashtag này, không thì anh rất nghi ngờ mình còn mạng sống hay không.


May mà chị Thôi hiểu ý, top tìm kiếm này treo khoảng hơn một tiếng đã bị gỡ xuống.


Đáng mừng là, Cố Tiêu Duy về nhà mọi thứ vẫn bình thường, còn thay băng vết thương trên lòng bàn tay cho Lạc Tự.


“Vảy kết khá tốt. Vẫn phải cẩn thận đừng nắm đồ vật quá mạnh.” Cố Tiêu Duy nghiêm túc dặn dò.


“Em còn biết là không được nắm mạnh nữa cơ đấy!”



“Nên em không bắt anh nắm thứ gì cả.”


“…”


Lạc Tự thử duỗi rồi nắm chặt các ngón tay, cơn đau trong lòng bàn tay giảm nhiều, đại khái bên trong đang lành, cảm thấy rất ngứa.


“Ngứa cũng phải nhịn, đừng gãi cũng đừng ấn bừa. Đợi đến lúc Tây Song Thủ Trát khai máy, hẳn là khá ổn rồi.”


“Vậy còn Quý Bá Niên? Hắn ta thế nào rồi? Hôm anh đi thảm đỏ, em đi tìm hắn ta đúng không?”


“Đừng lo. Sau này hắn ta sẽ rất an phận.” Cố Tiêu Duy nâng tay bị thương của Lạc Tự, hôn lên lòng bàn tay, “Em cho hắn ta nghe đoạn ghi âm đó, sắc mặt hắn ta lập tức biến đổi. Chuyện của em và anh sau này, hắn ta sẽ không dính vào nữa — hắn ta sợ chết lắm. Chúng ta dù có bị công khai, nhiều lắm là cuộc sống phiền phức hơn, hoặc nhà sản xuất sẽ có lo ngại một số vai không cho chúng ta đóng, nhưng chưa đến mức không làm diễn viên được. Nhưng đối với hắn ta… cái giá phải trả sẽ rất lớn.”


“Vậy thì tốt.”


Nhưng trong lòng Lạc Tự vẫn rất bực bội.


Tên Quý Bá Niên này, từ đầu đến cuối anh chưa từng gặp mặt, một câu cũng chưa nói, nỗi uất ức trong lòng cũng không thể trút ra.


Mãi đến chiều hôm đó, Cố Tiêu Duy đang nấu cơm trong bếp, Lạc Tự đang trên cửa sổ bay trong phòng sách nghiền ngẫm kịch bản Tây Song Thủ Trát, điện thoại của Giang Dẫn Xuyên gọi đến.


“Ô, ông chủ lớn của tôi, anh tỉnh rượu rồi à?” Lạc Tự cười toe toét nói.


“Cậu nói đi! Tại sao cậu lại bế tôi ra khỏi club! Tại sao — Rốt cuộc cậu có cố ý không!” Đầu dây bên kia truyền đến tiếng gào thét của Giang Dẫn Xuyên.


Lạc Tự đưa điện thoại ra xa, nhìn tin tức lỗi thời về Giang Dẫn Xuyên, có lẽ anh ta đã bị mấy ông chủ lớn trong ngành chế giễu rồi. Con người mà, sống trên đời, ai chẳng có chút lịch sử đen tối.


“Ôi, có quan hệ gì chứ? Vả lại là anh ôm cổ tôi, tôi gỡ mãi không ra, muốn cõng anh cũng không được. Tôi bế anh đi ra, còn hơn anh ôm tôi đi ra chứ — như vậy cả giới chắc chắn sẽ nói anh cố ý ép tôi say, muốn ngầm thao túng tôi. Đến lúc đó anh có nhảy xuống Hoàng Hà cũng không rửa sạch!”


“Xạo! Bây giờ mọi người đều đang chế nhạo tôi! Bảo tôi vì tình yêu mà chém đứt gai góc! Cái gì quỵ ngã trước quần tây của cậu! Cái gì diễn viên và tổng tài mới là chân ái! Chết tiệt! Tôi cực kì nghi ngờ cậu đang kéo tôi ra để che đậy sự nổi bật của CP hai người!”


Lạc Tự chống cằm, lạnh lùng nói, “Ông chủ Giang, nếu thân hình anh kém một chút, mặt khó coi một chút, tôi bế anh cũng chẳng tạo ra tin tức gì.”


“Ý cậu là gì? Tôi còn phải cảm ơn cậu chịu bế tôi ra, là khẳng định về thân hình và ngoại hình của tôi?”


“Đúng vậy.”


“Biến đi! Con thuyền tình bạn của tôi và cậu lật rồi!”


“Con thuyền tình bạn không thể lật, lật rồi thì thành rơi xuống con sông tình ái rồi.”


“Chết tiệt!”



Ước chừng Giang Dẫn Xuyên đang gãi đầu như điên.


“Dẫn Xuyên, tôi hỏi anh một chuyện, bình thường anh không uống rượu, sao lại chạy đến bàn rượu đó?”


“Còn tại sao nữa? Mấy thứ rác rưởi đó trước đây quan hệ với Quý Bá Niên khá tốt. Dù tôi và Cố Tiêu Duy dùng ghi âm dẹp yên Quý Bá Niên, nhưng tôi cũng phải biết Quý Bá Niên có nói gì với đám bạn bè cờ bạc đó không, những thứ này ít nhiều cũng là điểm yếu. Còn Cố Tiêu Duy có điểm yếu gì trong tay Quý Bá Niên không, những thứ này Quý Bá Niên trước mặt chúng tôi sẽ không nói, chỉ có thể tìm hiểu từ phương diện khác.” Giang Dẫn Xuyên bực bội nói.


“Dẫn Xuyên, cảm ơn anh.”


“Xạo.”


“Anh đối với tôi tốt như vậy, cũng không uổng CP của chúng ta.”


“Biến đi!”


“Vậy anh nói với tôi đi, anh và Cố Tiêu Duy gặp Quý Bá Niên xong, tên đó nói gì? Có hung hăng không?”


“Hung hăng thế nào? Tên đó vừa nghe nói tôi là ông chủ của cậu, liền cho rằng tôi và Cố Tiêu Duy đến đàm phán với hắn, bảo hắn đừng đánh gãy cặp uyên ương nữa, à, không đúng, là đánh gãy cặp uyên ương. Nên hắn ta ra sức làm nhục chúng tôi. Hắn ta trực tiếp nói, bảo Cố Tiêu Duy hãy phục vụ hắn tốt, khi nào hắn chán, vứt bỏ Cố Tiêu Duy, chuyện này vẫn chưa kết thúc. Trong các đối tác của hắn nếu có ai thích Cố Tiêu Duy, Cố Tiêu Duy phải đi phục vụ. Cố ý làm người ta buồn nôn!”


Giang Dẫn Xuyên cả đời ước chừng chưa từng thấy loại vô lại như vậy, mà dù trước đây trong Hồng Hà Ảnh Thị không được đối đãi tử tế, nhưng ít ra cũng có quyền thừa kế, thật sự chưa từng thấy loại vô liêm sỉ đến mức đó.


Lạc Tự cúi mắt, biểu cảm trên mặt lạnh đi vài phần, “Rốt cuộc hắn ta hận vì Cố Tiêu Duy chưa từng để mắt đến hắn, hay hận vì Cố Tiêu Duy hợp tác với Vương Kiều đưa hắn vào tù?”


“Không có Cố Tiêu Duy, với bản tính hung hăng đó, Vương Kiều cũng sẽ đưa hắn vào tù. Vậy nên, là yêu mà không được. Hắn ta và Âu Tuấn Thao khá xứng đôi đấy, sao hai người họ không ở cùng nhau? Không được, một lúc nữa tôi mua từ khóa tìm kiếm cho hai người họ!”


Đầu óc của Giang Dẫn Xuyên khiến Lạc Tự suýt cười vỡ bụng.


“Vậy Quý Bá Niên chắc cũng không nói lời tốt về tôi chứ?”


“Cậu muốn nghe lời hay ho gì chứ? Lúc chuẩn bị đi, hắn ta bảo thua dưới tay cậu là chuyện khiến hắn cả đời này khó lòng giải thích nổi. Hắn sẽ đợi Cố Tiêu Duy chán ghét rồi quay về tìm hắn. Hắn còn nói, nếu cậu có bản lĩnh thì hãy phô diễn sức cuốn hút khiến hắn phải mê mẩn, như vậy hắn thề sẽ không bao giờ quấy rầy Cố Tiêu Duy nữa.”


“Tôi không tốt sao?” Lạc Tự hỏi ngược.


“Cậu đối với Cố Tiêu Duy là tốt nhất, nhưng trước mặt Quý Bá Niên, cậu thật sự chưa đủ xấu xa.”


“Hình như tôi đã hiểu ý của Quý Bá Niên. Đàn ông, họ vừa muốn người con gái ngoan, lại vừa muốn kẻ hư hỏng. Còn tôi, liệu tôi có phải là người ngoan? Quý Bá Niên nghĩ rằng Cố Tiêu Duy là do những năm tháng tôi bị áp bức quá nhiều, nên em ấy mới dành cho tôi sự bảo vệ và cảm giác như thể đang cứu rỗi tôi.”


“Suy nghĩ của hắn cậu còn để ý? Như tôi nói, hắn ta người đầy sơ hở, sớm muộn sẽ lại tự đưa mình vào tù.”


“Trước khi hắn vào tù, tôi phải gặp hắn.”


“… Không phải chứ? Tôi và Cố Tiêu Duy khó khăn lắm mới khiến hắn im hơi lặng tiếng, cậu lại lên đánh hắn một trận, kích động hắn phát điên thì làm sao?”



“Tôi có chuyện muốn hỏi hắn. Vả lại, hắn nói tôi chưa đủ xấu xa.” Lạc Tự cười một tiếng.


Câu “tôi chưa đủ xấu xấu” đó kéo dài hơi lâu, khiến Giang Dẫn Xuyên sởn gai ốc, có linh cảm rất không tốt.


Nhưng trong tiềm thức, trong lòng lại dâng lên chút mong đợi.


“Được, cậu muốn làm gì? Dạo này cuộc sống hơi nhàm chán.”


“Anh nói cho tôi nghe bộ chiêu thức mà Quý Bá Niên dùng để đối phó đàn ông đi.”


“Chết tiệt, tôi sợ Cố Tiêu Duy đánh tôi, bảo tôi dạy hư cậu!”


Nói chuyện với Giang Dẫn Xuyên xong, Lạc Tự nhìn mình trong gương, nhắn tin cho Diệp Thịnh Nghi: [Tiểu Diệp Tử, có cách nào khiến tôi trông không giống tôi không? Càng khác với bình thường càng tốt.]


Diệp Thịnh Nghi còn tưởng Lạc Tự đi thử vai: [Có chứ! Có chứ! Chỉ cần em ra tay, đảm bảo mẹ đẻ cũng không nhận ra!]


Tối hôm sau, trong một quán bar, Quý Bá Niên chán chường dựa cửa sổ ngồi.


Hắn ta không thích đến những quán bar chuyên tìm đàn ông, hắn cảm thấy quá ô nhiễm, ý nghĩa nào đó quá rõ ràng cũng khiến hắn mất hứng.


Nên hắn thích đến những quán bar yên tĩnh một chút như thế này, hai tay đặt trên tựa ghế, ngả ra sau, nhìn xem trong dòng người qua lại có ai giống Cố Tiêu Duy không. Loại phong cách khắc kỷ đó, chinh phục mới có cảm giác thành tựu.


Nhưng đợi đến hơn 10 giờ tối, vẫn chẳng có ai ra hồn.


Vậy thì như mọi khi, đánh bida giết thời gian vậy.


Trong quán bar này có một nhóm cao thủ thường xuyên đánh bida, chỉ là những tên này vẫn không phải đối thủ của Quý Bá Niên.


Đối phương thua mấy ván, theo quy tắc của quán bar này, họ phải trả tiền cho Quý Bá Niên.


“Khoan đã, huynh đệ của tao sắp đến rồi! Nếu anh thắng được hắn, không chỉ tối nay, cả tuần này tao sẽ trả tiền cho anh!”


Quý Bá Niên xem giờ, đã hơn 3 giờ sáng rồi, dù sao mấy ngày nay hắn mất ngủ triền miên, bị Cố Tiêu Duy và Giang Dẫn Xuyên chọc tức. Có chuyện gì đó giết thời gian cũng tốt.


“Được thôi. Nếu huynh đệ của mấy người thắng, tiền rượu của các người tuần này, tôi cũng trả.” Quý Bá Niên ngồi lại ghế cao, lười biếng nhìn con phố vắng vẻ bên ngoài. Đây là quán bar duy nhất trên phố.


Mấy phút sau, Quý Bá Niên nghe thấy tiếng xe máy, hình như là Harley.


Quý Bá Niên chống cằm cười, nghĩ thầm cứu trợ bên ngoài này cũng phong cách đấy chứ.


Đợi đối phương đến gần, Quý Bá Niên mới nhìn rõ đôi chân dài đặt hai bên Harley, trong lòng run nhẹ.


Sự Thay Thế Hàng Đầu - Tiêu Đường Đông Qua
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Sự Thay Thế Hàng Đầu - Tiêu Đường Đông Qua Truyện Sự Thay Thế Hàng Đầu - Tiêu Đường Đông Qua Story Chương 128: Tôi không đủ xấu xa
10.0/10 từ 13 lượt.
loading...