Sự Thay Thế Hàng Đầu - Tiêu Đường Đông Qua

Chương 127: Có phải họ chỉ giả vờ ship CP?


“Ừm? Tôi… tôi… huynh đệ đến rồ đó à?” Giang Dẫn Xuyên giơ tay vẫy vẫy, Lạc Tự túm lấy cổ tay anh ta, “Tôi không uống nữa… cậu đưa tôi về…”


Lời nói của một người khi say rượu thường là những lời chân thành nhất.


Ví dụ như tiếng “huynh đệ” của Giang Dẫn Xuyên, khiến Thái Lâm nghe mà ghen tị, được một người như Giang Dẫn Xuyên coi là huynh đệ, không trách Lạc Tự có thể toàn tâm toàn ý phát triển sự nghiệp, bởi vì những thứ ô hợp này Giang Dẫn Xuyên đều đã ngăn cản hết.


Còn Âu Tuấn Thao lại lạnh nhạt hỏi ngược: “Thật sự là huynh đệ sao?”


Trước đây khi Lạc Tự thất thế, đều không muốn tham gia các bàn rượu. Nhưng vừa nghe nói Giang Dẫn Xuyên say rượu đã lập tức chạy đến, Âu Tuấn Thao không khỏi nghi ngờ mối quan hệ của hai người.


Một người đàn ông mập mạp, mặc đồ sặc sỡ như mấy lão nhà giàu mới nổi, bước đến, đưa một ly rượu đến trước mặt Lạc Tự, “Nào, cạn ly này, cậu có thể đưa tổng giám đốc Giang đi!”


Âu Tuấn Thao nhìn Lạc Tự, anh ta biết tửu lượng của Lạc Tự không tốt, anh ta cũng đang đợi Lạc Tự nhờ anh ta giúp đỡ, chỉ cần một ánh mắt anh ta sẽ ngăn cản lũ say rượu này.


Thái Lâm cũng cầm ly rượu đi tới, cười nói: “Lạc ca, đã đến rồi, hay là uống một ly với các ông chủ đi.”


Lạc Tự nhìn cậu ta, cười rất ôn hòa, “Thái Lâm à, dạo này em có phải đang ra album cá nhân không? Vẫn phải bảo vệ giọng hát đấy, rượu cồn có tác dụng k*ch th*ch với cổ họng và dây thanh.”


Thái Lâm sững sờ, cậu ta không ngờ Lạc Tự lại quan tâm đến chuyện cậu ta ra album, mà anh ta cũng là người đầu tiên nói với cậu ta phải bảo vệ giọng hát.


Không hiểu sao, Thái Lâm đột nhiên không ghen tị nổi. Bởi vì Lạc Tự có lẽ là người duy nhất tại hiện trường quan tâm đến cậu ta.


“Vị tổng giám đốc này xin hỏi danh tính là gì?” Lạc Tự vừa nhìn đối phương, vừa kéo Giang Dẫn Xuyên dậy, ôm vào lòng.


“Tôi là Cảnh Vân Truyền Thông Cảnh Trường Vân đây! Thằng nhóc này đến tôi còn… còn không biết! Phạt thêm ba ly!”


Những người khác cũng cầm rượu đi tới, “Không biết chúng tôi là phải phạt thêm.”


“Vậy vị này thì sao?” Đối mặt với sự cổ vũ của họ, biểu cảm của Lạc Tự vẫn rất bình tĩnh, không khó khăn cũng không tức giận.


Thái Lâm quan sát kỹ anh, thậm chí không thấy dấu vết nhẫn nhịn, Lạc Tự đơn giản là thực sự không xem bọn người này ra gì.


“Lạc Hằng Ảnh Nghiệp Lý Hào!”


“Hậu Thổ Truyền Thông Trần Đoan! Đều tự giới thiệu rồi, vẫn không uống rượu!”


“Mấy vị tổng giám đốc, mọi người đều biết tay tôi có vết thương, đang uống thuốc kháng viêm, không uống rượu được. Đã biết đại danh của mấy vị tổng giám đốc, lần sau tôi bù lại.” Lạc Tự thong thả nói.


“Xạo! Cậu chính là khinh thường chúng tôi! Tôi không tin cậu quý giá đến thế!” Cảnh Trường Vân giơ tay định túm ót Lạc Tự, Lạc Tự ánh mắt tối sầm, tay vòng ra sau nắm lấy ly rượu của đối phương, trực tiếp đổ xuống đất bên cạnh.


Cảnh Trường Vân cũng không ngờ tới, cả người sững sờ tại chỗ.


Lý Hào và Trần Đoan đều nổi giận, lần lượt ném ly xuống, “Cậu thì ghê lắm à? Trước đây tổng giám đốc Âu vẫn chưa dạy cho cậu bài học sao? Chúng tôi muốn cậu sống cậu mới được sống! Muốn cậu chết cậu phải chết!”


“Giả vờ thanh cao cái gì! Tin không, chúng tôi cho cậu chết lần nữa!”


Nghe đến đây, chân mày Âu Tuấn Thao run lên, y không muốn Lạc Tự nhớ lại tổn thương và áp chế của y với anh trước đây. Quả nhiên, y thấy thần sắc của Lạc Tự càng lạnh lùng hơn.


Lạc Tự bây giờ sớm đã không phải Lạc Tự trước kia.


“Tôi nói tôi đang uống thuốc kháng viêm, các người vẫn bắt tôi uống rượu. Được, rượu này tôi uống, nhưng tối nay tôi vào viện rồi, các vị có mặt nhớ đến thăm tôi.”


Lạc Tự nhìn Âu Tuấn Thao, lấy ra điện thoại của mình, chứng minh anh vẫn đang ghi âm. Vừa rồi anh ta hỏi các tổng giám đốc này là ai, chính là muốn lũ “kẻ hại” này tự báo tên.


Anh nói mình đang uống thuốc kháng viêm chắc chắn không phải nói dối, cho dù uống rượu không có vấn đề gì lớn, chỉ cần anh đến bệnh viện một chuyến, có thể trực tiếp tặng các tổng giám đốc này một gói quà trên bảng tìm kiếm, lúc đó sự phẫn nộ của cư dân mạng không dễ dàng nguôi ngoai.


Bắt người bị thương đang uống thuốc kháng viêm uống nhiều rượu như vậy, tương đương với đoạt mạng người ta.


“Mấy vị tổng giám đốc, xem mặt tôi cho qua đi. Để Lạc Tự đưa tổng Giang về đi. Tay cậu ta có thương, không thích hợp uống rượu, chúng ta đừng ép người quá.”


Âu Tuấn Thao vỗ vỗ Cảnh Trường Vân mấy người.


Ai ngờ ba người này say quá căn bản không quan tâm, vẫn tiếp tục ăn nói lung tung.


Âu Tuấn Thao muốn ngăn cũng không ngăn nổi.


Lúc này giọng nói mang theo ba phần châm chọc vang lên từ phía bên kia bể bơi.


“Ô, đây là làm sao? Hội nghị ma men à?”


Lạc Tự và Âu Tuấn Thao cùng quay đầu, liền thấy một người mặc quần áo thể thao đi tới.


Người đối diện có thân hình cao ráo, khuôn mặt tuấn tú, tuy nhiên biểu cảm lại có phần lạnh lùng. Khi đối phương bước vào ánh sáng, khí chất mạnh mẽ tỏa ra khiến mấy ông chủ đang say rượu bỗng tỉnh táo hơn hẳn.


“Hàn… Hàn Dương?” Cảnh Trường Vân lập tức trở nên nhiệt tình, nghênh đón, “Ô, gió gì thổi nhà sản xuất Hàn tới đây!”


Lý Hào và Trần Đoan cũng lảo đảo đi tới.



“Tổng giám đốc Hàn, anh lại xuất hiện ở đây, xem ra là đang nói chuyện dự án lớn với ông chủ lớn nào à!”


“Đúng đúng, lúc nào dự án của anh cũng cho chúng tôi đầu tư chứ!”


Thái Lâm cũng lần đầu tiên gặp nhà sản xuất lớn trong giới giải trí, vội vàng đứng thẳng lưng, vô thức đặt ly rượu xuống.


Hàn Dương cười rất nhạt, “Không có dự án lớn nào. Tôi đưa Lạc Tự tới đón tổng giám đốc Giang, đợi mãi bên ngoài không thấy cậu ta ra, nên vào xem.”


Lạc Tự hơi sững sờ, trong lòng thốt lên — thì ra Hàn Dương mới là anh rể thật!


“Ồ, không có gì, chúng tôi chỉ mời Lạc Tự uống một ly với chúng tôi. Chẳng phải… tổng giám đốc Giang chưa từng dẫn cậu ta đến tiệc rượu sao? Làm như cô vợ nhỏ giấu trong lầu son vậy…”


“Đúng, nhìn dãy rượu chúng tôi đây, còn chưa uống một ly nào!” Trần Đoan nhân cơ hội, cầm một ly đưa đến trước mặt Lạc Tự, “Nào nào, tổng giám đốc Hàn đã đến rồi, cậu không cho chút mặt mũi sao?”


Âu Tuấn Thao im lặng, Thái Lâm cũng nhận ra Hàn Dương không ưa những trò chơi trên bàn rượu. Những ông chủ tự cho mình là trung tâm này đang mạo hiểm đụng phải điểm giới hạn của Hàn Dương.


“Chà, bàn mãi thì ra là yến tiệc Hồng Môn à?” Lông mày Hàn Dương nhướng lên, lạnh lùng nhìn Lạc Tự, “Không phải cậu nói vào đón người, không phải vào uống rượu sao? Vừa uống thuốc kháng viêm xong giờ uống rượu, bác sĩ không nói với cậu phản ứng giống disulfiram là gì sao? Tiền cát-xê cậu không muốn nữa à?”


*Disulfiram là một loại thuốc điều trị chứng nghiện rượu mạn tính bằng cách gây ra phản ứng khó chịu, gọi là phản ứng disulfiram-ethanol, nếu bệnh nhân uống rượu. Thuốc hoạt động bằng cách ức chế enzyme aldehyde dehydrogenase, khiến chất chuyển hóa độc hại là acetaldehyde tích tụ trong cơ thể, gây ra các triệu chứng như đỏ bừng, buồn nôn, nôn, đau đầu dữ dội, khó thở, và sợ hãi khi uống rượu. 


“Tiền cát-xê thì cần.” Lạc Tự gật đầu dứt khoát.


“Uống hỏng người làm hỏng chuyện của đoàn phim, cậu bồi thường cho nhà đầu tư à?” Hàn Dương lại hỏi.


“Không có tiền bồi thường.” Lạc Tự đáp lại gọn gàng.


Mà lúc này mấy ông chỗ muốn ép rượu Lạc Tự đều tỉnh được hai phần.


Hàn Dương trong ngành không chỉ đơn giản là một nhà sản xuất. Anh ta đã sớm tài trợ cho một người bạn học cấp ba và mở một công ty tài chính nhỏ. Công ty này ngày càng phát triển, và số tiền tài trợ của Hàn Dương đã chuyển thành cổ phần, giúp anh ya trở thành cổ đông lớn, được nhiều người chú trọng. Dựa vào công ty này, anh ta đã kết nối với rất nhiều đại gia. Mỗi khi anh ta muốn thực hiện một dự án, luôn có những nhà đầu tư sẵn sàng bỏ ra vài tỷ để hỗ trợ.


Hàn Dương đẩy ly rượu của Trần Đoan về, “Xin lỗi mọi người, Lạc Tự rất được các nhà đầu tư yêu thích. Trình Ngưng Tuyết đã nói rồi, nếu muốn bà ấy đầu tư phim truyền hình, phim điện ảnh, nam chính phải là Lạc Tự. Vì vậy mọi người cho tôi chút mặt mũi, đừng làm hỏng nam chính của tôi.”


“Trình… Trình Ngưng Tuyết…”


Nghe đến đây, Cảnh Trường Vân mấy người càng sửng sốt. Trước mặt Trình Ngưng Tuyết họ tính là ông chủ gì chứ, mấy chục triệu “Xạ Nhật” và “Bôn Nguyệt”, bà ấy sưu tầm như mua một ly cà phê.


Đúng lúc này, Giang Dẫn Xuyên trong lòng Lạc Tự đột nhiên ngồi dậy, nhắm mắt chỉ vào không khí, “Lạc Tự không uống rượu… không cần gọi cậu ta đến! Cậu ta là diễn viên… đi đóng phim cho ông đây… uống cái rượu chết tiệt gì…”


“Không uống, tôi không uống…” Lạc Tự vừa vỗ lưng Giang Dẫn Xuyên cho anh ta dễ chịu, vừa ấn tay anh ta xuống, “Tôi là Lạc Tự, tôi đến đón anh về.”


“Không về, tôi phải uống cho bọn họ gục hết… uống gục hết… không thì lần sau bọn họ sẽ tìm anh uống rượu…” Giang Dẫn Xuyên đột nhiên ôm chặt Lạc Tự, rất ngoan cố hét lên phải uống gục những người kia.


Trần Đoan mấy người vội vàng đến giúp Lạc Tự, muốn đỡ Giang Dẫn Xuyên dậy.


Nhưng Giang Dẫn Xuyên vốn yên lặng đột nhiên hưng phấn, cầm ly rượu lúc chỉ Trần Đoan, lúc chỉ Cảnh Trường Vân, lúc lại chỉ Lý Hào, “Uống! Uống đi! Không uống là không cho tôi Giang Dẫn Xuyên mặt mũi! Các người không uống tôi không đi đâu!”


Lạc Tự nghe xong, trong lòng cười vỡ bụng. Hàn Dương chưa đến anh nói muốn về nhà, Hàn Dương vừa đến anh liền bắt họ uống rượu. Thật sự không phải cố ý sao?


“Ôi, tổng giám đốc Giang say rồi, mau… mau đưa anh ấy về nhà đi…”


“Đúng, đúng, đừng để bị cảm thì tốt!”


Trán mấy ông chủ đã đổ lấm tấm mồ hôi, dù Giang Dẫn Xuyên chỉ nhìn ai, họ cũng cười gượng. Tư thế ép rượu lúc nãy hoàn toàn khác biệt.


Lạc Tự cảm thấy đầu óc choáng váng, do say rượu, Giang Dẫn Xuyên lại ép quá mạnh, anh không thể chống đỡ nổi.


“Bọn họ đã uống hết rồi, anh chỉ đi vậy sao?”


Giọng nói lạnh lùng vang lên, toát lên sức ép khiến đầu cậu càng đau nhói.


Lạc Tự nhìn lại, chỉ thấy Cố Tiêu Duy mặc một bộ đồ thể thao màu đen, toàn thân là khí trường lạnh lùng. Cảm giác đó… không giống đến dự tiệc rượu, mà giống đến diệt môn hơn.


“Cố Tiêu Duy?” Chân mày Âu Tuấn Thao nhíu chặt, “Sao cậu lại đến đây?”


Giang Dẫn Xuyên thấy Cố Tiêu Duy, đột nhiên hưng phấn lắc lư, “Tiểu Cố, không đúng… Cố cẩu! Tôi gọi Cố cẩu đến! Tôi nói… các người nhiều người chúc một mình tôi…”


Cảnh Trường Vân mắt láo liên, lập tức cười nói: “Ái chà, nói đi nói lại, vẫn là tổng giám đốc Giang có mặt mũi nhất! Dưới tay không chỉ có sao hạng A như Lạc Tự, còn có tổng giám đốc Hàn tự lái xe đến đón anh, ngay cả Cố Tiêu Duy không bao giờ tham gia tiệc rượu cũng đến…”


“Sai! Lạc Tự không phải thuộc hạ của tôi, là huynh đệ của tôi! Anh nói sai — phạt rượu! Phạt rượu! Phạt rượu!” Giang Dẫn Xuyên chỉ Cảnh Trường Vân gào lên.


Cố Tiêu Duy nghiêng mặt, “Ừ, nói sai rồi, phạt rượu đi.”


Nếu là một diễn viên bình thường, nói với họ “phạt rượu đi”, mấy ông chỗ này còn mắng đối phương xấc xược. Nhưng Cố Tiêu Duy… tất cả nhà đầu tư đều tranh nhau mời cậu quay phim, không ai muốn trở thành người bị Cố Tiêu Duy từ chối.


Cậu là người trầm lặng, không xuất thân từ gia đình giàu có, vẻ ngoài không có bối cảnh gì đặc biệt, nhưng lại có không ít tin đồn xung quanh. Chẳng hạn như cha mẹ cậu có quan hệ rộng rãi, biết nhiều nhân vật quyền thế, luôn có quý nhân giúp đỡ. Trong số đó, chủ tịch Tinh Hán Ảnh Nghiệp, Vương Kiều, là một ví dụ điển hình.


Cảnh Trường Vân bị ánh mắt Cố Tiêu Duy nhìn mà sợ hãi, chỉ có thể ngượng ngùng uống cạn ly rượu đó.


Cố Tiêu Duy lại cầm một ly rượu khác trên bàn, đến trước mặt Trần Đoan, “Tổng giám đốc Trần, tôi thay Lạc Tự mời anh.”



“Tôi không uống thuốc kháng viêm, tôi không sợ chết.” Cố Tiêu Duy nói nhạt.


Trần Đoan sởn gai ốc, cảm giác câu “tôi không sợ chết” là muốn cùng ông ta cá chết lưới rách, cùng nhau chết.


Hàn Dương cũng ở bên lạnh lùng lên tiếng: “Tôi phải lái xe, ly rượu này cũng coi như thầy Cố thay tôi mời mọi người.”


Hàn Dương nói vậy, Trần Đoan không uống không được. Ông ta vốn trước đó đã uống nhiều, giờ lại uống thêm một ly, bụng dạ cồn cào, lập tức chạy sang bên cạnh nôn ra ngoài.


Cố Tiêu Duy uống xong mặt không đổi sắc, dáng đi không chao đảo, nhìn là biết tửu lượng kinh người.


Thấy cậu cúi đầu lại cầm một ly, lần lượt mời khắp lượt, khiến mấy ông chủ ăn nói lung tung sợ ngã tại chỗ, kéo thế nào cũng không chịu dậy.


Mấy tiểu minh tinh vừa rồi còn ở bên cổ vũ cho mấy ông chỗ, đều sửng sốt.


Lạc Tự này là gì? Phía trước có nhà sản suất lớn Hàn Dương tự đến đón người, phía sau có Cố Tiêu Duy chạy đến thay rượu?


Hàn Dương nhắc đến Trình Ngưng Tuyết là ai? Cảm giác chỉ cần đem tên người này ra, mấy ông chủ liền không dám thở mạnh.


Cố Tiêu Duy cười rất nhạt, “Mấy vị tổng giám đốc, lần sau gặp lại.”


Còn lần sau gặp lại nữa? Không phải muốn mạng người sao?


“Chủ tịch Âu, vậy chúng tôi xin phép.” Hàn Dương nhìn Âu Tuấn Thao, gật đầu.


Cố Tiêu Duy đến bên Giang Dẫn Xuyên, muốn cùng Lạc Tự một trái một phải đỡ Giang Dẫn Xuyên dậy, ai ngờ Giang Dẫn Xuyên ôm Lạc Tự quá chặt, gỡ thế nào cũng không ra.


“Thôi thôi, ai chẳng là công chúa nhỏ chứ.” Lạc Tự bất đắc dĩ lắc đầu.


Người khác còn chưa hiểu ý gì, Lạc Tự đã bế ngang Giang Dẫn Xuyên lên, anh còn sững sờ, nhìn Giang Dẫn Xuyên nói: “Sao anh ta nhẹ thế? Ăn nhiều cơm vào!”


Giang Dẫn Xuyên mơ màng mở mắt, nói không rõ ràng: “Cậu… mới phải ăn nhiều cơm… tôi phải uống gục bọn họ!”


“Gục rồi, gục rồi, bọn họ đều gục rồi. Không tin anh xem.” Lạc Tự bế Giang Dẫn Xuyên quay người lại.


Mấy ông chủ vừa định đứng dậy, nhưng ngay lập tức lại ngồi xuống chỗ cũ, sợ Giang Dẫn Xuyên giơ tay, và Cố Tiêu Duy sẽ đến mời họ rượu. Thật sự là gan họ to bằng trời, nhưng cũng chỉ dám ngồi yên một chỗ.


Thái Lâm ngồi bên cạnh, nhìn mấy ông chủ vừa rồi còn ăn nói lung tung giờ dùng hết diễn xuất cả đời, diễn xuất này không đến trường quay diễn xác ba ngày ba đêm thật là lãng phí.


“Xem đi, bọn họ đều gục rồi. Chúng ta có thể về nhà rồi, không làm loạn nữa được không?” Lạc Tự dỗ Giang Dẫn Xuyên như dỗ trẻ con.


Giang Dẫn Xuyên nheo mắt nhìn mãi, đại khái đầu lại choáng váng, ngả về vai Lạc Tự, “Ừm… gục rồi. Về nhà!”


Giọng điệu như hoàng đế tuần du, hành hạ đám đại thần đủ rồi cuối cùng đồng ý trở về cung.


Mấy vị tổng giám đốc có thể quỳ thỉnh an rồi.


“Nặng không, để em bế đi.” Cố Tiêu Duy đi bên cạnh anh, giơ tay muốn bế Giang Dẫn Xuyên qua.


Lạc Tự cười khẽ, hạ giọng nói: “Ông chủ của mình, mình tự bế. Với trình độ của anh ta, nếu không phải vì hai chúng ta chắc chắn không ai có thể ép anh ta uống rượu. Và…”


“Và gì?”


“Em chỉ được bế anh.”


Lạc Tự cười một tiếng, bước dài đi ra ngoài, Giang Dẫn Xuyên trong lòng anh thật sự như không có trọng lượng.


Đi đến cửa, xe của Hàn Dương và xe bảo mẫu của Lạc Tự đỗ bên ngoài.


Lạc Tự đặt Giang Dẫn Xuyên xuống hàng sau, đối phương còn vòng tay anh không buông, Lạc Tự cười cười, vỗ lưng anh ta nói: “Được rồi, không buông nữa, anh không phải là ông chủ nữa, thật sự là công chúa nhỏ rồi.”


Giang Dẫn Xuyên cuối cùng từ từ buông tay, Diệp Thịnh Nghi vội vàng đỡ lấy.


“Tiểu Diệp Tử, em ở hàng sau trông anh ta giúp tôi. Nếu anh ta nôn, để anh ta nôn vào túi ni lông, đừng nôn trên xe.”


“Ồ, được.”


Tiểu Diệp Tử nghĩ thầm, thế thôi sao? Thế thôi sao? Đây là ông chủ lớn Dẫn Xuyên Văn Hóa của họ mà, ít nhất cũng nên… cho thêm một chai nước khoáng chứ?


Lạc Tự nghiêng mặt nhìn Cố Tiêu Duy, ám chỉ cậu lên xe. Vì Cố Tiêu Duy đã quyết tâm làm cho đám trọc phú kia uống say tới mức không đứng dậy nổi, chắc chắn sẽ không lái xe về, vậy nên chỉ còn cách ngồi xe hợp đồng của mình mà về thôi.


Lúc này Hàn Dương đã ngồi vào xe, Lạc Tự đi đến gõ cửa kính, Hàn Dương ngẩng mắt nhìn anh.


“Cảm ơn anh rể hôm nay đến giải vây.”


Khóe miệng Hàn Dương nhếch lên rất nhẹ, xem ra tiếng “anh rể” này anh ta rất thích.


“Hừ, sau này ít dính vào mấy chuyện lộn xộn này, đóng phim cho thật tốt.”


“Nhưng… nữ tỷ phú Trình Ngưng Tuyết như vậy thật sự muốn đẩy tôi làm nam chính sao?” Lạc Tự đôi mắt cười thành hai cây cầu cong cong.



Hàn Dương bực bội nói: “Bà ấy có chút thiện cảm với cậu, chỉ vì không muốn con gái mình bị ảnh hưởng xấu. Nhưng hiện tại, bà ấy không còn mấy hứng thú với việc đầu tư điện ảnh. Đưa cô ấy ra, thật ra là để mấy ông say rượu kia sau này đừng gây phiền phức cho cậu.”


“Tôi nói mà, diễn xuất của nhà sản xuất Hàn cũng rất đỉnh.”


Lạc Tự vừa giơ ngón cái cái cho đối phương, đã có người gọi anh lại.


“Lạc Tự, tôi muốn nói chuyện với cậu. Chuyện bí mật.”


Lạc Tự quay đầu, liền thấy Âu Tuấn Thao.


Thần sắc đối phương nhìn bình tĩnh, nhưng Lạc Tự có thể từ đáy mắt anh ta phát hiện ra sự sốt ruột.


“Cần tôi giúp cậu từ chối không?” Hàn Dương hỏi.


“Không cần. Một số phiền phức tôi không thể mãi mãi dựa vào người khác để giải quyết. Hơn nữa, anh ta cũng không có gan làm gì tôi.”


“Ừm.” Hàn Dương vốn định khởi động xe, giờ lại dừng lại, xem ra là định đợi Lạc Tự nói chuyện xong với Âu Tuấn Thao rồi mới đi.


Lạc Tự đi đến Âu Tuấn Thao, mà phía sau anh cửa kính xe bảo mẫu hạ xuống, Cố Tiêu Duy nhìn anh. Lạc Tự quay đầu cười an ủi với đối phương, khẩu hình nói “đợi anh”.


Cố Tiêu Duy chân mày nhíu chặt, nắm chặt tay, nhưng vẫn để Lạc Tự đi.


Lạc Tự theo Âu Tuấn Thao, đến một phòng nhỏ.


“Chủ tích Âu, nói ngắn gọn thôi, và anh cũng thấy tôi có ông chủ đang say xỉn cần chăm sóc, tay tôi chưa khỏi cần nghỉ ngơi sớm, tôi…”


Âu Tuấn Thao đột nhiên quay đầu, đi đến Lạc Tự, Lạc Tự theo phản xạ lùi lại, bắp chân chạm vào ghế sofa, ngã xuống. Mà tay Âu Tuấn Thao vừa vặn chống vào tựa lưng sofa sau lưng Lạc Tự.


“Cậu nhất định phải nói chuyện với tôi như vậy sao? Rõ ràng biết suy nghĩ của tôi với cậu, cậu còn thân mật với Giang Dẫn Xuyên như vậy, còn gọi Cố Tiêu Duy đến uống rượu thay cậu?”


Đôi mắt bình tĩnh của Âu Tuấn Thao trước đây giờ lửa giận cháy bừng, từng chữ từng câu nghiến răng.


Lạc Tự hơi choáng váng, rồi ngả ra sau, hoàn toàn không cảm thấy bị đe dọa ha ha cười to.


“Chủ tịch Âu… anh… anh đang diễn phim ngôn tình gì vậy… tổng tài soái khí quay đầu không được… đầy yếu tố ngôn tình!”


“Lạc Tự!”


“Chủ tịch Âu, là anh cố ý để mấy người kia ép ông chủ tôi say xỉn đúng không? Chỉ để dùng điện thoại của anh ta gọi tôi đến? Để tôi bị mấy tên say ăn nói lung tung thay phiên ép rượu rồi anh đóng vai cứu tinh đến cứu tôi sao? Thật sự không cần.”


Rõ ràng Lạc Tự là người bị Âu Tuấn Thao bao trùm, nhưng vẻ bình thản của anh làm Âu Tuấn Thao đau mắt.


“Mấy ngày nay, cậu cùng Cố Tiêu Duy ship CP khiến cậu nếm được vị ngọt của sự nổi tiếng đúng không? Cảm nhận được sức nóng của lượt tương tác khiến cậu càng muốn dính lấy cậu ta đúng không? Nhưng cậu có biết Cố Tiêu Duy là người như thế nào không? Cậu rõ cậu ta ôm suy nghĩ gì với cậu không? Cậu ta sớm đã nhòm ngó cậu, tâm tư của cậu ta không sạch sẽ hơn tôi bao nhiêu, thậm chí còn bẩn thỉu hơn tôi!”


Lông mày Lạc Tự nhướng lên, anh đột nhiên cảm thấy trí tưởng tượng của Âu Tuấn Thao quá nghèo nàn, lại không nhìn ra anh và Cố Tiêu Duy là một đôi?


Lại nghĩ kỹ, vận dụng một chút tư duy kiêu ngạo tự đại của Âu Tuấn Thao, tên này có lẽ cho rằng mình theo đuổi Lạc Tự lâu như vậy, dùng hết các biện pháp, từ roi vọt đến táo ngọt, Lạc Tự đều không động lòng, nên anh ta cho rằng Lạc Tự là “thẳng như thép”? Thêm vào đó Cố Tiêu Duy không quyền không thế, ở cùng Cố Tiêu Duy tại sao không bằng chọn Âu Tuấn Thao có được nhiều tài nguyên, nên Âu Tuấn Thao cho rằng Lạc Tự chọn Cố Tiêu Duy là để ship CP câu lượt tương tác?


Mô phỏng suy nghĩ của Âu Tuấn Thao xong, Lạc Tự bỗng cảm thấy càng buồn cười, nhưng anh phải cố kìm lại.


“Bẩn thỉu thế nào?” Lạc Tự lạnh lùng nhìn Âu Tuấn Thao.


“Cậu ta từ khi ra mắt, chỉ cần ở các hoạt động gặp cậu là chụp ảnh cậu!”


“Anh không tìm người chụp ảnh tôi? Ít nhất cậu ta tự chụp, không nhờ người khác, chụp xong cũng tự mình thưởng thức không làm phiền cuộc sống tôi.”


Âu Tuấn Thao bị nghẹn, lại nói, “Cậu ta sẽ giữ lại đồ cậu dùng! Cậu không thấy ghê sao?”


“Ví dụ như?”


“Bình giữ nhiệt của cậu, áo khoác của cậu, ảnh ký tên cậu tặng rồi bị nhân viên vứt đi!”


“Ồ…” Lạc Tự nhắm mắt vỗ ngực, “Thật sự sợ chết tôi.”


Âu Tuấn Thao thở nhẹ ra, tưởng rằng Lạc Tự cuối cùng cũng nhận ra ý đồ xấu của Cố Tiêu Duy. Nhưng ngay lúc ấy, Lạc Tự lên tiếng: “Tôi còn tưởng anh nói cậu ta sưu tầm khăn giấy tôi chùi mũi, chai nước tôi uống, ống hút tôi cắn. Chủ tịch Âu, anh cũng buồn cười quá… Bình giữ nhiệt và áo khoác tôi tự đánh rơi ở sân khấu hoạt động. Còn ảnh ký tên bị người ta vứt đi, tôi chỉ cảm ơn cậu ta nhặt giúp tôi thôi, ai lại muốn thấy chữ ký của mình bị ném vào thùng rác chứ?”


“Vậy tôi nói cho cậu biết! Có người cho cậu ta uống rượu có thuốc, cậu ta gọi cũng là tên cậu! Cậu ta với cậu rốt cuộc có ý gì cậu vẫn không hiểu sao?”


Nghe đến đây, sắc mặt Lạc Tự lập tức lạnh lẽo, ánh mắt chứa đầy vẻ sắc lạnh, đột nhiên giơ tay nắm chặt gáy Âu Tuấn Thao, kéo mạnh xuống. Chỉ trong giây lát, Âu Tuấn Thao ngã lên sofa, Lạc Tự nhanh chóng lật người đứng dậy, một đầu gối ấn mạnh vào bụng Âu Tuấn Thao, khiến anh ta suýt nữa không kiềm chế nổi, cảm giác như nội tạng sắp bật ra.


“Ai cho thuốc vào?”


Hai tay Lạc Tự chống l*n đ*nh đầu Âu Tuấn Thao, cảm giác áp lực mạnh mẽ dâng lên tim Âu Tuấn Thao.


Khuôn mặt tuấn mỹ khiến anh ta ngày đêm nhớ mong dưới ánh sáng ngược mang theo bảy phần lạnh lẽo và ba phần tàn nhẫn.


“Tôi.. Tôi không quen.”


“Nhưng có lẽ tôi nghe qua,” khóe miệng Lạc Tự nhếch lên rất nhẹ, “Quý Bá Niên đúng không? Có phải dạo này hắh ta không tiếc sức bôi nhọ Cố Tiêu Duyên với anh không? Năm đó có phải anh hợp tác với hắn ta cùng áp chế tôi không? Ít nhất Cố Tiêu Duy còn nghĩ đủ cách cho tôi xin thử vai. Anh lại đối xử với tôi thế nào?”



Âu Tuấn Thao sợ nhắm chặt mắt, đau đớn tưởng tượng không đến, chỉ có một tiếng chế nhạo.


“Đừng nói cậu ta bẩn thỉu nữa, cậu ta thật sự không giống anh. Và, đừng nghĩ đến phỉ báng chúng tôi nữa. Âu Tuấn Thao, tôi dám đảm bảo tôi và Cố Tiêu Duy từ quá khứ đến tương lai đều sạch sẽ không làm chuyện có lỗi. Anh? Thì không chắc rồi.”


Nói xong, Lạc Tự lùi lại, rời khỏi phòng nhỏ đó.


Khi áp lực tan biến, tim Âu Tuấn Thao như bị kéo mạnh, anh ta đột nhiên nhận ra… Lạc Tự và Cố Tiêu Duy không phải là ship CP!


Anh ta hoảng hốt đẩy cửa, nhìn Lạc Tự càng đi càng xa, hét lên: “Tôi cũng yêu cậu! Tôi có thể cho cậu nhiều hơn cậu  ta rất nhiều!”


Lạc Tự như không nghe thấy, đi ra ngoài.


“Chết tiệt —” Âu Tuấn Thao giật bức tranh trang trí trên tường xuống, ném mạnh vào tường, vỡ tan tành.


Mà ở góc quẹo, Hà Mộ dán chặt vào tường, mặt mày kinh ngạc.


Cậu ta không ngờ, cậu ta thật sự không ngờ, thì ra Âu Tuấn Thao lại thích Lạc Tự!


Không trách được Âu Tuấn Thao ép cậu ta phải chỉnh sửa hình ảnh sao cho giống với Lạc Tự, đổ hết tài nguyên vào để đẩy anh ta lên, ép cậu ta phải cạnh tranh và áp chế Lạc Tự. Những hành động đó có phải chỉ là sự trả thù vì Lạc Tự từ chối anh ta không? Giờ đây, khi Lạc Tự tỏa sáng, Âu Tuấn Thao lại cảm thấy tình cảm dâng lên, nên không những không tiếp tục áp chế Lạc Tự nữa, mà còn dùng tài nguyên của chính cậu ta, chỉ mong “bản sao” này không gây thêm rắc rối cho Lạc Tự nữa.


Vậy… cậu ta mới là thật sự bản thay thế! Hoàn toàn  là một trò cười sao?


Cậu ta lại còn như kẻ ngốc chạy đến, muốn cùng mấy ông chủ uống rượu tử tế, cho Âu Tuấn Thao có mặt mũi!


Nhưng bây giờ cậu ta trong mắt Âu Tuấn Thao có lẽ như tên kẻ hề nhảy nhót!


Ha ha ha… quá buồn cười… thật sự quá buồn cười!


Hà Mộ ôm lấy mặt mình, nước mắt không ngừng chảy ra.


Lạc Tự rời khỏi hội trường, trở về xe bảo mẫu của mình, thấy anh bình an vô sự, Hàn Dương phía trước khởi động xe rời đi.


Từ lúc anh đóng cửa xe bắt đầu, đã lạnh mặt không nói lời nào, ngay cả Diệp Thịnh Nghi đang chăm sóc Giang Dẫn Xuyên ở hàng sau cũng có thể cảm thấy Lạc Tự hình như tức giận.


Lâu lắm sau, Cố Tiêu Duy mới lên tiếng: “Hắn ta nói gì với anh?”


“Chuyện em không chịu nói với anh.” Giọng Lạc Tự nghe không ra cảm xúc.


Diệp Thịnh Nghi lại căng thẳng, cậu ấy cảm thấy đây là dấu hiệu của chiến tranh lạnh.


Tiếp theo lại là sự im lặng chịu đựng tra tấn, xe cuối cùng cũng đến cửa biệt thự của Giang Dẫn Xuyên.


Lạc Tự không nhìn Cố Tiêu Duy thêm lần nào, mở cửa xe, đến cửa xe ở hàng sau, Diệp Thịnh Nghi đỡ Giang Dẫn Xuyên lên lưng Lạc Tự, Lạc Tự cõng anh ta vào biệt thự. Cố Tiêu Duy không nói lời nào, đi theo sau lưng Lạc Tự.


Hai người lau mặt và người cho Giang Dẫn Xuyên, giữa chừng anh ta cảm thấy buồn nôn. Cố Tiêu Duy phản ứng nhanh, đỡ anh ta dậy và dẫn vào nhà vệ sinh. Giang Dẫn Xuyên ôm bồn cầu, nôn ra một trận dữ dội, suýt nữa ngủ quên ngay bên bồn cầu. Khi đầu anh ta suýt rơi vào, Cố Tiêu Duy kịp thời kéo anh ta dậy.


Nôn xong, lại ngủ một lúc, Giang Dẫn Xuyên dường như hồi phục một chút ý thức, còn bất đắc dĩ vẫy tay với Lạc Tự, “Tôi không sao rồi… hai người về đi…”


“Về cái đầu anh? Tối nay anh đừng có bị mình nghẹn chết!” Lạc Tự bực bội nói.


“Tôi nói với thư ký Vương rồi… một lúc nữa cô ấy sẽ sắp xếp người đến chăm sóc tôi…”


“Được, vậy chúng tôi ở đây đợi người đến. Ngày mai chúng ta nói chuyện tử tế.” Lạc Tự lạnh giọng nói.


“Tôi không cảm thấy cậu định nói chuyện với tôi… ngược lại cảm thấy là tính sổ…” Giang Dẫn Xuyên thở yếu ớt lẩm bẩm, đầu anh ta đại khái thật sự rất đau, không bao lâu sau liền ngủ thiếp đi.


Đợi người chăm sóc Giang Dẫn Xuyên đến, Cố Tiêu Duy và Lạc Tự mới rời đi. Họ đưa Diệp Thịnh Nghi về nhà trước, tiểu Diệp Tử xuống xe còn một bước ba lần ngoái đầu, lo lắng mình đi rồi, hai người này có thể đánh nhau trong xe bảo mẫu.


Về biệt thự, hai người trước sau thay dép, Lạc Tự trực tiếp ngồi phịch xuống sofa, lạnh lùng nhìn chằm chằm Cố Tiêu Duy, vẻ mặt hạch sách hỏi.


Đối phương thì khá tự giác, ngồi xuống bàn trà đối diện Lạc Tự.


Lạc Tự sẽ không lấy “em có gì muốn nói với anh không” làm mở đầu.


Bởi vì anh tin Cố Tiêu Duy không làm bất cứ chuyện gì có lỗi với mình, anh chỉ là… hơi khó chịu, quá khứ của Cố Tiêu Duy và những gì Cố Tiêu Duy đã làm cho mình, anh hầu như đều không biết.


Nhưng đối với đàn ông như Cố Tiêu Duy, Lạc Tự nếu không hỏi, cậu có thể giấu kín những tình cảm dâng trào nhưng bị kìm nén mãi mãi.


“Nghe nói từ rất lâu, em đã chụp ảnh anh rồi. Anh ở mấy hoạt động tạp nham đó có tồn tại cảm thấp như vậy, em đều có thể tìm thấy anh?”


Lạc Tự hơi nghiêng người, nhìn vào mắt Cố Tiêu Duy, “Xem ra tác phẩm nhiếp ảnh 1.0 của em không phải là tác phẩm sớm nhất của em.”


“Em thích anh, nên không nhịn được muốn lưu lại hình dáng của anh. Nếu xúc phạm đến anh, xin lỗi.” Cố Tiêu Duy cúi mắt, dù không có biểu cảm gì, nhưng Lạc Tự lại nhìn ra cậu kỳ thực hơi bất an.


“Anh còn nghe nói, em còn giữ lại bình giữ nhiệt của anh, áo khoác… và ảnh ký tên của anh bị vứt đi?” Lạc Tự lại đến gần hơn.


Cố Tiêu Duy quay mặt đi, “Bình giữ nhiệt và áo khoác là anh tự đánh rơi. Ảnh ký tên trong thùng rác… rất đáng tiếc.”


Chỉ lúc này, Lạc Tự mới cảm thấy Cố Tiêu Duy thật sự trẻ hơn mình một chút, mình có một chút lợi thế tuổi tác, có thể làm màu trước mặt Cố Tiêu Duy.


Rõ ràng là năng lực quan sát của mình quá kém.


Sự Thay Thế Hàng Đầu - Tiêu Đường Đông Qua
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Sự Thay Thế Hàng Đầu - Tiêu Đường Đông Qua Truyện Sự Thay Thế Hàng Đầu - Tiêu Đường Đông Qua Story Chương 127: Có phải họ chỉ giả vờ ship CP?
10.0/10 từ 13 lượt.
loading...