Sự Thay Thế Hàng Đầu - Tiêu Đường Đông Qua

Chương 103: Nam thần veston


Đế Bạc Loan – khu biệt thự cao cấp nơi Cố Tiêu Duy sinh sống – nổi tiếng với hệ thống an ninh nghiêm ngặt. Suốt nhiều năm, dù bị chụp lén lúc dùng bữa, ở thư viện hay thậm chí tại trường quay, nhưng chưa từng có bức hình nào ghi lại được khung cảnh quanh nhà anh. Với Lạc Tự, đây quả thực là lựa chọn lý tưởng.


Đáng tiếc, dù đã lái xe vào tầng hầm khách sạn, anh vẫn bị các phóng viên săn ảnh phát hiện. Nếu chiếc xe tiếp tục rời đi, chẳng phải sẽ bị họ bám theo?


Đang lúc bối rối, tin nhắn kế tiếp của Cố Tiêu Duy đã gửi tới: [Anh đã đến tầng hầm khách sạn rồi phải không? Nếu vậy, em có thể nhờ A Nham đến đón. Anh để Tiểu Diệp làm thủ tục nhận phòng như thường, còn mình thì cứ ngồi yên trong xe.]


Đọc xong, Lạc Tự bật cười – đúng là kế hoãn binh hay thật.


Anh nằm yên trong xe chờ đợi, những kẻ rình mò trong bãi đỗ cũng đinh ninh rằng Lạc Tự đã vào khách sạn.


Chừng mười lăm phút sau, một chiếc sedan đen dừng ngay cạnh xe anh. Lạc Tự đang lo lắng liệu có phải phóng viên giả dạng đỗ xe gần mình, thì nhận được tin nhắn của Cố Tiêu Duy: [Xuống xe, lên xe em.]


Lòng dạ bỗng rộn ràng, phải chăng A Nham đã tới?


Lặng lẽ mở cửa xe, anh vòng ra phía sau hướng về chiếc sedan đen, nhận ra biển số xe chính là chiếc đã đưa anh về nhà trong thời gian quay Phản Kích.


Anh mở cửa xe bước lên, vừa vỗ nhẹ lên vai người lái vừa nói: “A Nham, cảm ơn cậu đã tới đón mình giữa khuya khoắt thế này.”


“Không có chi.”


Giọng nói thanh lãnh và ngắn gọn vang lên.


Lạc Tự nhìn vào gương chiếu hậu phía trên tài xế – người đó đội mũ bóng chày và đeo khẩu trang, nhưng đôi mắt ấy quá đỗi quen thuộc, anh nhận ngay ra là Cố Tiêu Duy.


Vừa ngạc nhiên, hơi ấm đã tràn ngập trái tim.


Ngay sau đó, người kia khởi động động cơ, chiếc xe lao đi.


Lạc Tự vội ngả người ra sau, kéo khẩu trang lên và đeo vào chiếc kính râm mà Cố Tiêu Duy đưa cho, thế là họ rời khỏi tầng hầm khách sạn một cách thuận lợi.


Suốt quãng đường, Lạc Tự đều căng thẳng quan sát gương chiếu hậu, xem có xe nào bám theo không.


“Em… Em không phải nói sẽ nhờ A Nham tới đón sao? Sao lại tự mình tới?”


Cố Tiêu Duy bình tĩnh bật đèn xi-nhan, xoay vô-lăng: “Bạn trai mình, đương nhiên phải tự tay đón.”


Lòng Lạc Tự chợt ấm áp, anh chưa từng nghĩ sẽ nghe thấy mấy chữ “bạn trai mình” từ miệng Cố Tiêu Duy.


“Em không sợ bị chụp cùng anh à?”


“Đã ít lần nào em và anh bị chụp cùng nhau chưa?” Cố Tiêu Duy đáp lại, giọng điệu pha chút cười.


Lạc Tự chợt nhận ra, những chuyện trước kia đều là Cố Tiêu Duy cố ý. Cậu chỉ mong bị chụp cùng Lạc Tự càng nhiều càng tốt, đó là cách cậu thể hiện tình cảm và khẳng định chủ quyền.


“À phải rồi, hành lý của anh đều đã được Tiểu Diệp mang lên phòng khách sạn rồi, tối nay anh mặc gì?”


“Mặc đồ bạn trai nhé.” Cố Tiêu Duy dừng xe ở ngã tư, chờ đèn đỏ chuyển xanh.


Cậu quay đầu lại nhìn Lạc Tự: “Tốt nhất là mặc thử hết quần áo trong tủ của bạn trai đi.”


Lạc Tự chợt nhớ lại lần đầu tiên anh mặc chiếc áo len của Cố Tiêu Duy, chụp hình trong phòng anh.


Không biết chiếc áo len đó, Cố Tiêu Duy đã giặt chưa, hay vẫn treo lẻ loi trong tủ quần áo, chưa từng được mặc lại.


“Còn nhớ chiếc áo len màu nâu nhạt không?” Cố Tiêu Duy lên tiếng.


“Hả?” Thật trùng hợp, Lạc Tự vừa mới nghĩ tới nó.


“Khi nhớ anh, em thường đắp nó lên mặt, vẫn có thể ngửi thấy mùi hương của em.”


Dù khẩu trang che khuất miệng, nhưng Lạc Tự vẫn nhận ra cậu đang cười.


“Thơm không?” Lạc Tự nghiêng người về phía trước, vẻ mặt bình thản.


“Thơm.” Cố Tiêu Duy trả lời.


Lạc Tự chợt nghĩ, chiếc áo len đó là chuyện từ thời quay Phản Kích, lẽ nào từ sớm vậy, Cố Tiêu Duy đã có ý định với anh?


Và đều là đàn ông, Lạc Tự đương nhiên biết việc Cố Tiêu Duy đắp chiếc áo len lên mặt không chỉ đơn thuần là ngửi mùi.


“Em… hơi b**n th** đấy.” Lạc Tự nói nhỏ.


“Em tưởng anh biết rồi.”


Đèn đỏ chuyển xanh, Cố Tiêu Duy nhấn ga, chiếc xe lao đi.


“Anh không biết.” Lạc Tự kéo dài giọng, chồm người về phía trước, sát sau lưng Cố Tiêu Duy: “Nhưng anh thích.”


Ngón tay Cố Tiêu Duy nắm chặt vô-lăng.


“Bạn Cố, thầy giáo Cố, tai em đỏ rồi kìa.”


“Đàn anh, anh như vậy là tự chuốc lấy cái chết đấy.”


Lạc Tự cười rồi ngả người ra sau, anh đương nhiên biết mình đang tự chuốc lấy chết. Nhưng anh tin vào nhân phẩm và chuyên nghiệp của Cố Tiêu Duy, ngày mai còn phải quay cảnh kết thúc phim, nếu Cố Tiêu Duy thực sự làm gì đó, hai người sẽ phải làm hỏng kế hoạch của đoàn phim.


Lạc Tự khẽ cười, trong màn đêm như thế, càng khiến lòng người xao động.


Cố Tiêu Duy nói mình b**n th**, nhưng kỳ thực cậu còn quân tử hơn đa số người trên đời. Bản thân chỉ dựa vào nhân phẩm tốt của cậu mới dám chọc tức như vậy.


Xe họ dừng trước cổng khu biệt thự, thực ra khi Cố Tiêu Duy gửi địa chỉ cho anh, Lạc Tự đã thầm cảm thán nơi ở của Cố Tiêu Duy quá xa xỉ, và nghe có chút quen thuộc, chỉ là không nhớ ra còn ai sống ở đây nữa.


Xe đi vào garage của một biệt thự nhỏ, Lạc Tự không nhịn được đấm nhẹ vào người kia: “Em thực sự tích cóp rất nhiều tiền nhỉ! Anh vốn tưởng em ở căn hộ duplex, không ngờ anh lại ở biệt thự!”


Cố Tiêu Duy mở cửa xe: “Vốn là căn hộ duplex phía trước, sau khi quay xong Phản Kích em đã đổi sang loại hình này. Hiện giờ vẫn còn nợ ngân hàng chưa trả hết.”


Lạc Tự hơi ngạc nhiên: “Anh luôn nghĩ em là người không yêu cầu cao về không gian sống. Dù gì về nhà em cũng chỉ tập thể dục, đọc kịch bản và ngủ, một phòng ngủ một phòng làm việc là đủ cho em rồi. Sao đột nhiên lại nghĩ tới chuyển sang biệt thự?”


“Anh không nhớ rồi sao?” Cố Tiêu Duy nghiêng mặt.


“Nhớ gì?”


“Hôm đó chúng ta cùng bơi, anh nói cảm thấy em chắc không tới hồ bơi công cộng, anh tưởng tượng em sống trong biệt thự, loại có hồ bơi riêng.”


Lạc Tự xoa xoa sau đầu: “Đừng nói là vì anh nói thế, nên em đổi nhà chứ?”


“Ừ.” Cố Tiêu Duy hơi ngẩng cằm: “Muốn đi xem hồ bơi em chuẩn bị cho anh không?”


“Thật à?”



“Trên tầng thượng.”


Nói rồi, Cố Tiêu Duy kéo tay Lạc Tự, cùng chạy lên lầu.


Họ đi qua phòng khách, phòng ngủ phụ và phòng làm việc trên tầng hai, lên tới phòng chủ trên tầng ba, bên ngoài ban công phòng chủ là một hồ bơi.


Nước hồ trong vắt, dưới bầu trời đêm gợn sóng lăn tăn, khiến lòng người xao động.


“Em… tốn kém không ít nhỉ, chỉ vì một câu nói bâng quơ của anh?”


Anh biết tiền cát-xê tích lũy bao năm của Cố Tiêu Duy chắc chắn đủ trang trải biệt thự hồ bơi, nhưng vấn đề là vị trí này và khu biệt thự đều quá đắt đỏ, giá gấp hai đến ba lần biệt thự ngoại ô, nghĩ thôi Lạc Tự đã thấy đau lòng.


“Có lẽ vì trong lòng đã có ảo mộng, nên không kìm được muốn biến thành hiện thực.”


“Ảo mộng gì?”


Hỏi xong, Lạc Tự mới có chút căng thẳng.


Ảo mộng của Cố Tiêu Duy phần lớn liên quan tới anh.


“Anh bơi từ bên kia lại, và hôn em.” Giọng Cố Tiêu Duy nhẹ nhàng và kéo dài.


Lạc Tự ngoảnh mặt đi, bụm miệng cười: “Chỉ vậy thôi? Em còn khá trong sáng đấy.”


“Rồi sau đó anh khóc.” Cố Tiêu Dyu lại nói, ánh mắt nhìn anh hơi chếch lên.


Lạc Tự nghẹn lời, quyết định thu hồi câu “em còn khá trong sáng”.


Nhưng dù sao, bản thân có thể trở thành trung tâm trong ảo mộng của Cố Tiêu Duy, Lạc Tự cảm thấy vui mừng thầm kín.


“Thầy Cố… ngày mai còn phải quay phim, bây giờ đã mười giờ tối rồi, em không nên sắp xếp chỗ ở cho anh sao?” Lạc Tự nghiêng mặt.


“Ừ.” Cố Tiêu Duy quay người, mở tủ quần áo lấy ra một bộ đồ ngủ đưa cho Lạc Tự: “Đồ lót mới mua, cũng đã giặt rồi, em chưa mặc qua.”


“Phòng tắm thì sao?” Lạc Tự lại hỏi.


Cố Tiêu Duy kéo anh tới phòng tắm chính, mở cửa, bên trong rộng rãi, có vòi sen và cả bồn tắm, khu vực khô và ướt tách biệt. Trên giá để các loại dầu gội dầu xả họ thường dùng ở khu nghỉ dưỡng, khăn tắm mềm mại gấp gọn gàng trên giá.


Lạc Tự có cảm giác, Cố Tiêu Duy đã chuẩn bị sẵn sàng cho ngày anh tới ở đây. Anh vòng tay qua vai Cố Tiêu Duy: “Có bồn tắm nhỉ. Trước ở khu nghỉ dưỡng không kịp tận hưởng, hay là em cho nước chảy đi, coi như… cho anh ngâm mình.”


Cố Tiêu Duy thản nhiên đáp “ừ”, nhưng vành tai phớt hồng.


Cậu em này thật thú vị, rõ ràng bản thân chưa làm gì, chỉ nói vài câu trêu chọc, đã khiến cậu ấy ngại ngùng?


“Này, em không tưởng tượng lung tung đấy chứ?” Lạc Tự lại hỏi.


Trong phòng tắm vốn yên tĩnh, lời nói của Lạc Tự dường như vang vọng, Cố Tiêu Duy thở dài: “Đàn anh.”


“Thôi được rồi, anh không trêu em nữa. Em cho nước chảy giúp anh, để anh xem nhà em?” Lạc Tự cười nói.


“Ừ.” Cố Tiêu Duy ngồi nghiêng bên bồn tắm, cúi người, vươn tay vặn vòi nước, dùng tay kiểm tra nhiệt độ.


Lạc Tự lập tức cảm thấy tiếc, Cố Tiêu Duy không quảng cáo loại này, thật là lãng phí.


Lúc này, điện thoại của chị Thôi gọi tới, người bên kia lo lắng nói: “Lạc Tự, em chạy đi đâu rồi! Tiểu Diệp nói trong khách sạn cũng có phóng viên săn ảnh, nên em đi ở nhà bạn. Bạn em có đáng tin không?”


Lạc Tự bỗng thấy áy náy, lúc đó chỉ lo tránh phóng viên trong tầng hầm, quên mất chưa nói với chị Thôi.


“Em đang ở nhà Cố Tiêu Duy.”


Chị Thôi bên kia dừng lại ba đến năm giây: “…Ừ.”


“Chị đừng lo, khu biệt thự của em ấy an ninh rất nghiêm ngặt, bao nhiêu năm rồi em ấy chưa từng bị chụp trong khu. Với lại ngày mai em và em ấy cùng xuất phát tới bệnh viện quay phim, tốt hơn là em từ khách sạn đi sẽ bị vây cửa.”


“Nói vậy cũng phải. Thế đồ thay em có không? Chị mang đến cho em?”


“Không cần đâu, bên Cố Tiêu Duy đều có, dáng hai đứa cũng tương đương. Với lại chị chạy tới nữa, sợ bị phóng viên săn ảnh bám theo. Dù hai thằng con trai ở với nhau cũng không gây tin tức gì lớn, nhưng cũng không muốn fan chỉ quan tâm đôi hơn tác phẩm.”


Đến lúc đó phóng viên săn ảnh sẽ ngày ngày theo hai người, chỉ để kiếm đường thỏa mãn fan cp, cuộc sống bình thường sẽ bị ảnh hưởng nghiêm trọng.


Nghe anh nói vậy, chị Thôi cũng gật đầu: “Vậy em cẩn thận chút, có tình huống đặc biệt nhất định phải báo cho chị.”


“Vâng.”


Cúp máy, Lạc Tự vẫn nghe thấy tiếng nước chảy trong phòng tắm.


Trước đây mỗi lần về căn hộ nhỏ đều một mình, niềm vui nỗi buồn đều tự mình hóa giải, nhưng bây giờ có người chờ đợi, cho nước nóng chảy, lắng nghe anh nói, thậm chí coi lời nói bâng quơ của anh là thật, cảm giác thuộc về này, là kiếp trước anh chưa từng trải qua, càng là những giải thưởng như nam phụ xuất sắc không thể mang lại.


Cố Tiêu Duy ngồi bên bồn tắm thử nhiệt độ nước, bên ngoài đột nhiên vang lên tiếng “ùm”, như có gì rơi xuống nước.


Lòng cậu thắt lại, nhanh chóng chạy ra.


“Lạc Tự! Lạc…”


Cậu tới trước ban công, thấy Lạc Tự đứng dậy từ dưới nước, cười “haha” nhìn cậu.


“Nước hồ bơi nhà em hơi cạn nhỉ? Là hồ bơi trẻ em à?”


Áo hoodie của Lạc Tự dính sát người, anh đưa tay vuốt mái tóc ướt ra sau, từng bước từng bước đi tới bờ hồ, một tay vịn bờ, tay kia vẫy Cố Tiêu Duy.


“Có phù hợp với ảo mộng của em không?” Lạc Tự hỏi.


Cố Tiêu Duy ngồi xổm trước mặt anh, im lặng không nói.


Lạc Tự ngoảnh mặt đi, kéo kéo cổ áo, hơi ngượng ngùng: “Thôi được rồi, phim truyền hình toàn lừa người. Giờ anh chắc như gà trụi lông hay chó ướt nhẹp.”


Ánh nước khiến gương mặt bên và cổ Lạc Tự tràn đầy vẻ mịn màng, lông mi ướt át không đỡ nổi sức nặng của nước, từng giọt từng giọt rơi xuống, rơi vào hồ, nhưng trong lòng Cố Tiêu Duy lại gợi lên những gợn sóng lớp lớp không ngừng.


Lạc Tự cũng nhất quyết, xấu hổ thì xấu hổ, bản thân vui là được.


Anh đột nhiên quay mặt nhìn Cố Tiêu Duy, một tay nắm chặt cổ áo đối phương, hôn mạnh mẽ lên.


Mắt Cố Tiêu Duy mở to, nụ hôn của Lạc Tự như con nhộng phá kén hồi sinh, ấm áp và mạnh mẽ đến thế, như sinh ra là để lao vào thế giới của cậu.


Cậu không kiềm chế được ngã về phía anh.


Bên tai vang lên tiếng nước, cậu ôm chặt Lạc Tự, hai người cùng chìm xuống đáy hồ.


Mỗi lần trằn trọc đều là tái ngộ không nỡ rời xa, càng không có oxy không thở được, càng mất kiểm soát, càng bốc đồng.


Vào khoảnh khắc then chốt, Cố Tiêu Duy ôm Lạc Tự, đỡ anh trồi lên khỏi mặt nước.



“Vậy là biểu hiện lúc nãy của anh không tệ lắm nhỉ?”


Cố Tiêu Duy ngửa mặt lên, chăm chú nhìn anh: “Ừm, không tệ.”


“So với ảo mộng trong đầu em thì sao?” Ngón tay Lạc Tự gõ nhẹ lên đầu Cố Tiêu Duy.


“Quyến rũ hơn.”


“Anh đánh giá cao sự trung thực của em.” Lạc Tự vỗ vai Cố Tiêu Duy, vốn định bảo đối phương buông mình ra, nhưng phát hiện mắt Cố Tiêu Duy càng lúc càng tối, nước hồ bơi mùa này đương nhiên lạnh, nhưng Cố Tiêu Duy như lên cón sốt, nhiệt độ cơ thể tăng cao.


Lạc Tự có dự cảm về nguy cơ sắp tới, anh nhìn mắt đối phương rất nghiêm túc nói: “Dưới nước lạnh quá.”


Cố Tiêu Duy tỉnh táo lại, thu lại sự bốc đồng trong mắt, đưa Lạc Tự lên bờ.


“Nước nóng anh cho chảy đầy rồi.” Giọng Cố Tiêu Duy hơi khàn.


“Em không lên à?” Lạc Tự quay người hỏi.


“Không, em nóng.”


Hai chữ “Em nóng” khàn đặc, nghe Lạc Tự tim đập nhanh, vội vàng bước nhanh về phòng tắm, khóa cửa, nằm vào bồn tắm.


Gối đầu lên thành bồn, Lạc Tự ngẩng đầu nhìn trần nhà, thở dài một hơi.


Khi Lạc Tự mặc đồ ngủ bước ra, Cố Tiêu Duy đã tắm rửa xong ở phòng ngủ phụ dưới lầu, tóc còn ướt rủ trên trán, đẹp trai và ngoan ngoãn.


“Đi ngủ thôi, để bộ phim hoàn thành tốt đẹp.” Lạc Tự vẫy tay với Cố Tiêu Duy, bảo cậu ngồi trên giường, tự tay sấy tóc cho cậu.


“Anh thích nơi này không?” Cố Tiêu Duy hỏi.


“Ừ, thích.”


Bởi vì nơi này là Cố Tiêu Duy mua vì anh, bên trong còn có người anh thích.


Cả ngày hôm nay quá mệt mỏi, sáng sớm thu dọn hành lý ở khu nghỉ dưỡng, lúc rời đi gặp fan và phóng viên săn ảnh, xe đi rất khó khăn, vừa thoát ra được, trong tầng hầm khách sạn lại phát hiện phóng viên săn ảnh, cuộc sống như vậy là kiếp trước Lạc Tự chưa từng nghĩ tới.


Anh tưởng mình sẽ không thích ứng được thậm chí rất cáu kỉnh, nhưng khi gối lên chiếc gối mềm mại, bên cạnh là hơi ấm của Cố Tiêu Duy, mùi trong không khí cũng quen thuộc an tâm, anh rất nhanh mơ màng muốn ngủ.


“Anh muốn ôm em.” Bên tai vang lên giọng nói của Cố Tiêu Duy.


“Ừ…” Lạc Tự dùng sức đưa tay ra, kê dưới cổ Cố Tiêu Duy, bỗng ôm chặt, kéo anh vào lòng mình.


Cố Tiêu Duy sững sờ, nhưng không giãy giụa, mà vùi đầu vào ngực Lạc Tự.


Sáng hôm sau chuông báo thức vang lên, Lạc Tự khó khăn mở mắt, phát hiện mình không nhúc nhích được, nửa cánh tay đã tê cứng.


Cúi đầu xuống, phát hiện Cố Tiêu Duy đang nép trong lòng mình, đầu gần như chui vào chăn, từ góc độ của Lạc Tự chỉ thấy tóc trên đỉnh đầu.


“Cố Tiêu Duy! Cố Tiêu Duy em ổn chứ? Chưa ngạt thở đấy chứ?”


Lạc Tự kéo chăn xuống, thấy Cố Tiêu Duy nhíu mày, từ từ ngẩng đầu nhìn anh.


“…Chưa.”


“Ừ. Cái… anh cái…”


Rõ ràng tư thế này vô cùng, cũng khiến Cố Tiêu Duy trông ngoan ngoãn đáng yêu, nhưng Lạc Tự từ cánh tay đến đầu ngón tay đều không còn cảm giác.


Cố Tiêu Duy thong thả ngồi dậy, xoay người nhấc cánh tay Lạc Tự lên từ từ uốn cong, điều chỉnh tư thế cho anh, rồi nhẹ nhàng xoa bóp.


Dòng máu dần dần lưu thông, cánh tay dần lấy lại cảm giác.


“Phim truyền hình quả thật toàn lừa người. Cái cảnh sáng sớm tỉnh dậy nam nữ chính còn ôm nhau ngủ, cánh tay đàn ông làm sao mà ổn được?” Lạc Tự tự biện minh cho mình.


“Là do em nặng quá.” Cố Tiêu Duy nói.


“Không nặng, không nặng đâu. Nếu em muốn, anh vẫn ôm em.”


Vẻ ngoan ngoãn của Cố Tiêu Duy, anh nhìn cả vạn lần cũng không chán.


“Lần sau để em ôm anh.” Cố Tiêu Duy khẽ cười, sáng sớm đã tỏa ra hormone, vừa lười biếng vừa quyến rũ.


Về nhà rồi, sẽ không có người từ khu nghỉ dưỡng mang đồ ăn sáng đến cho họ nữa, Cố Tiêu Duy cũng không thuê người giúp việc, bữa sáng hai người tự làm.


Lạc Tự phụ trách đánh trứng và thái cà chua, Cố Tiêu Duy rán dăm bông, còn pha một loại sốt đặc biệt rưới lên bánh sandwich khiến người ta thèm ăn.


Ăn sáng xong, tài xế của Cố Tiêu Duy đến đón họ, A Nham cũng ở trên xe.


“May mà có tầm nhìn xa của anh Cố. Anh Lạc, anh có biết cửa khách sạn anh ở bị bao nhiêu phóng viên và paparazzi vây kín không? Tiểu Diệp cũng bị mắc kẹt trong đó không ra được, nhờ tôi trang điểm cho anh.” A Nham lên tiếng.


“Sao lại thế?” Lạc Tự nhíu mày, “Bạch Dĩnh đã nổi tiếng đến vậy sao?”


“Chỉ là Bạch Dĩnh thôi sao? Anh Lạc, anh mơ ngủ rồi à?” A Nham thở dài, “Bão Tápđã phát sóng, tập đầu tiên tỷ lệ rating đã cao, nhân vật Hoắc Hạo Ngôn do anh diễn được cư dân mạng ca tụng là ‘Phản diện lịch sự dịu dàng nhất’.”


“Cái gì… Phản diện lịch sự mà còn dịu dàng nhất?”


“Bởi vì thân thế đáng thương, bị kẻ đứng sau thao túng, rõ ràng thông minh, có giáo dục, có học thức, IQ cao, nhưng lại không thể thoát khỏi lồng giam số phận. Anh nói khán giả có đau lòng không?”


“Ồ.” Lạc Tự gật đầu.


“Khán giả trước đây hy vọng anh giữ hình tượng tóc dài ‘bán vĩnh cửu’ của Bạch Dĩnh, giờ nhu cầu của họ đã thay đổi rồi.”


“Thành gì rồi?” Lạc Tự buồn cười hỏi.


“Hy vọng anh mặc vest ‘bán vĩnh cửu’.”


*” (bàn yǒngjiǔ) trong tiếng Trung có nghĩa là bán vĩnh cửu, không tồn tại vĩnh viễn nhưng cũng không phải là tạm thời ngắn hạn, mà tồn tại trong một khoảng thời gian rất dài, không có thời hạn cố định và khó có thể dự đoán được khi nào kết thúc. Đây là một khái niệm để chỉ những thứ có tuổi thọ kéo dài, nhưng không phải là mãi mãi.


Lạc Tự bật cười đầy bất lực.


“Nỗi lo lắng của nhà sản xuất Phản Kíchtrước đây giờ đã thành nỗi lo của nhà sản xuất Bão Táprồi.” Cố Tiêu Duy vừa xem điện thoại vừa nói.


“Lo lắng gì?”


“Nhân vật anh diễn vừa xuống sóng, rating sẽ lao dốc không phanh.” Cố Tiêu Duy nói rất nghiêm túc.


“Anh làm gì có ảnh hưởng lớn đến thế chứ?”


“Nhưng cũng nhờ diễn xuất của anh, khán giả đã không bỏ rơi Bão Táp. Dù gì thể loại phim truyền hình có tính logic và chuyên môn cao như thế này vốn không hợp khẩu vị khán giả. Đa phần khán giả xem phim để thư giãn và giải trí, chứ không phải để động não.” Cố Tiêu Duy nói.


Lúc này xe họ đã vào nội thành, Lạc Tự đã lâu không cảm nhận cuộc sống thành phố, anh như một đứa trẻ áp sát cửa kính ngắm nhìn người qua đường bên ngoài.



Giờ vừa qua giờ cao điểm sáng, nhưng quảng trường trung tâm đã bắt đầu mở cửa, khi xe họ đi ngang qua màn hình LED, đúng lúc đang chiếu quảng cáo Bão Táp. Trình Phi và các vai diễn bởi những diễn viên kỳ cựu lần lượt lướt qua, khi Hoắc Hạo Ngôn mặc vest casual, đứng trước cửa kính vừa chỉnh tay áo vừa dùng tai nghe Bluetooth hướng dẫn kế toán xử lý sổ sách, vẻ tinh anh ẩn giấu ấy đã thu hút ánh nhìn của nhiều người qua đường.


Một thanh niên đội mũ bảo hiểm đạp xe cũng dừng lại, chăm chú nhìn màn hình LED, đến khi tiếng còi vang lên mới giật mình tỉnh táo.


Lạc Tự cũng mở Weibo của mình, phát hiện chị Thôi đã sớm chuyển phát hình ảnh phim và Weibo công bố phát sóng Bão Táp, chỉ là bản thân không để ý thôi.


Bình luận dưới Weibo đã vượt quá vạn, sự nhiệt tình của fan khiến Lạc Tự có chút choáng ngợp.


[Em phải học tập thật tốt, không thi đỗ đại học thì không xứng đáng có Hoắc Hạo Ngôn!]


[Em lấy gì để cứu anh, Hoắc Hạo Ngôn dịu dàng lương thiện nhưng lại bị số phận ruồng bỏ~]


[Em muốn trở thành bộ vest của Hoắc Hạo Ngôn, được ‘hàn’ chặt trên người anh~]


Trên mạng không biết từ khi nào đã mở một cuộc bình chọn nam nghệ sĩ mặc vest.


Ứng cử viên đương nhiên có Cố Tiêu Duy, còn có Trình Phi, Hạ Triều, Hà Mộ và Lạc Tự.


Lạc Tự không ngờ rằng, số phiếu của mình lại vượt qua Cố Tiêu Duy xếp nhất, Hà Mộ xếp ba, Trình Phi xếp tư.


“Ê, cuộc bình chọn nam minh tinh vest đầy khí chất này anh thắng em, fan của em sẽ không vui chứ?” Lạc Tự vừa nói đùa vừa chạm khuỷu tay vào Cố Tiêu Duy.


“Không.” Cố Tiêu Duy cầm điện thoại không biết đang lướt gì.


Lạc Tự để ý Weibo của mình, quả thật không nhận được một bình luận chất vấn nào từ fan Cố Tiêu Duy, thậm chí còn xuất hiện nhiều bình luận [Vest của đàn anh mãi mãi số một].


Những người gọi anh là “đàn anh”, phần lớn đều là fan của Cố Tiêu Duy.


Lướt một hồi lâu, Lạc Tự dần nhận ra điều gì đó, mở Weibo của Cố Tiêu Duy, mới phát hiện cậu em này lại công khai bầu chọn cho anh!


Thảo nào Cố Tiêu Duy khẳng định fan của mình sẽ không tức giận.


“Em có biết sau khi em bầu chọn, kết quả bầu chọn đó sẽ tự động xuất hiện trên Weibo của anh không!” Lạc Tự buồn cười hỏi anh.


“Biết.” Cố Tiêu Duy ngẩng mặt nhìn Lạc Tự, “Lá phiếu đó là Mông Ngọc điểm danh.”


“Hả?”


“Coi như giúp tuyên truyền cho Bão Tápcủa anh.” Cố Tiêu Duy lại cúi đầu tiếp tục xem điện thoại.


Lạc Tự: “…”


Hai ba phút sau, quả nhiên nhận được khiếu nại của Trình Phi, anh ta nhắn tin cho Cố Tiêu Duy, Cố Tiêu Duy không thèm để ý, anh ta liền gọi điện cho Lạc Tự.


“Anh Trình, anh gọi cho em à, là để hẹn ăn cơm sao?” Lạc Tự cười hỏi.


Trình Phi lại tỏ ra rất tức giận: “Em nói xem Cố Tiêu Duy có còn là huynh đệ của anh không? Có phải huynh đệ của anh không? Tại sao cái bảng xếp hạng khí chất vest đó, cậu ta chỉ bầu cho em, không bầu cho anh?”


“Bởi vì em đang quay chung phim với cậu ấy mà, đương nhiên phải cho em thể diện chứ. Anh và cậu ấy làm huynh đệ lâu rồi, cậu ấy nghĩ anh sẽ không so đo đâu.”


Lạc Tự trong lòng nghĩ, người yêu đương nhiên xếp trước bạn chứ.


“Anh vẫn rất tức giận đó! Lẽ nào anh không cần thể diện sao! Anh không quan tâm, lát nữa em phải bầu cho anh!”


“Được, được, em mở app ngay, bầu cho anh.” Lạc Tự nhẹ nhàng an ủi đối phương.


“Vậy em nhanh lên, anh đang chờ đây! Thua em và Cố Tiêu Duy anh chấp nhận, nhưng thua Hà Mộ? Thân hình anh không bằng hắn sao? Hormon bạn trai của anh không bằng hắn sao? Anh đẹp trai không bằng hắn sao? Tại sao nói khí chất mặc vest của anh không bằng hắn?”


Lạc Tự không ngờ Trình Phi lại so đo ở điểm này, dù trong tiềm thức có lẽ cũng có ý muốn giúp Lạc Tự trút giận.


Chỉ là thời gian đã trôi qua, Lạc Tự không còn để ý đến Hà Mộ nữa. Anh không quan tâm Hà Mộ xếp thứ mấy trong các cuộc bình chọn, có bao nhiêu hashtag viral, càng không quan tâm đến những lời chửi bới của fan Hà Mộ thi thoảng xuất hiện trong bình luận Weibo của anh.


Anh sẽ đi con đường của mình, làm những việc mình muốn làm, Hà Mộ đã là người của thế giới khác rồi.


“Thầy Cố, để duy trì tình huynh đệ giữa anh và thầy Trình, cái cuộc bình chọn khí chất vest đó… anh bầu cho anh ấy nhé?” Lạc Tự nghiêng người, đầu dựa nhẹ lên vai Cố Tiêu Duy, coi như an ủi tâm trạng của người yêu.


“Bầu đi.” Thần sắc Cố Tiêu Duy nhẹ nhàng, không thể nhận ra vui buồn.


Lạc Tự tick chọn Trình Phi, rồi gửi đi.


Nhưng không ngờ Trình Phi thật sự rất ‘chó’, anh ta tick chọn Cố Tiêu Duy.


Thế là #Tình bạn ba người# lên bảng tìm kiếm.


Cư dân mạng đều haha, nói Cố Tiêu Duy chọn Lạc Tự, Lạc Tự chọn Trình Phi, Trình Phi chọn Cố Tiêu Duy, tam giác này thật sự rất vi diệu.


[Anh Trình, trong mối quan hệ ba người, chắc chắn có một người phải rút lui. Anh tự giác chút đi~]


[Vất vả cho đàn anh vì thầy Cố duy trì tình bạn nhé.]


[Rất muốn phân tích tâm lý ba người: Thầy Cố thể hiện đàn anh là lựa chọn duy nhất của em, thầy Lạc cảm thấy phải đóng góp chút gì đó cho tình bạn chông chênh của đàn em, thầy giáo Trình kiên định tự cho mình là bạn thân của thầy giáo Cố!]


[Mối tình tay ba đau khổ nhất không gì bằng em yêu đồ ăn, đồ ăn lại hướng về mỡ, còn mỡ thì đắm chìm trong em. Em đang nói cái gì thế?]


[Dù sao đi nữa, thầy Trình đột nhiên từ vị trí thứ tư vươn lên thứ ba, cùng Cố Tiêu Duy và Lạc Tự hội ngộ thành công.]



Suốt chặng đường cười đùa ồn ào, lướt điện thoại, họ đã đến bệnh viện quay phim, để không làm phiền công việc của nhân viên y tế quá nhiều, họ phải hoàn thành tất cả cảnh quay trong một ngày, thậm chí việc chọn bệnh viện nào cũng được giữ bí mật, không tiết lộ ra ngoài.


Khi xe đi vào cổng bệnh viện, Lạc Tự không thấy bóng dáng phóng viên săn ảnh, không khỏi thở dài.


Lúc này Cố Tiêu Duy bên cạnh lên tiếng: “Lịch trình rời khu nghỉ dưỡng của chúng ta bị lộ cũng là lẽ thường tình. Dù sao trong đoàn phim có rất nhiều nhân viên, cũng có rất nhiều diễn viên, ai đó đều có khả năng vô tình tiết lộ. “


“Nhưng anh ở khách sạn nào mà bị phóng viên săn ảnh biết nhanh đến vậy, chứng tỏ đội ngũ của anh có vấn đề.” Lạc Tự nói.


“Ừ.” Cố Tiêu Duy gật đầu.


Trước khi xuống xe, Lạc Tự nói chuyện này với chị Thôi, chị Thôi bảo anh yên tâm, cô đã bắt tay điều tra nội bộ, và rất nhanh sẽ có kết quả.


Bỏ điện thoại vào túi, Lạc Tự nhíu mày.


Cố Tiêu Duy xuống xe trước: “Đừng để bận tâm quá, chuyện như vậy ai cũng khó tránh khỏi.”


Giọng điệu cậu rất bình tĩnh, Cố Tiêu Duy nổi tiếng sớm, những chuyện như vậy cậu đã quen. Có lẽ vì có cậu ở bên, tâm trạng Lạc Tự cũng trở nên thư thái.


Hai người đến trường quay, lần này điểm thảo luận của nhân viên đoàn phim lúc rảnh rỗi đã chuyển từ Phản Kíchsang Bão Táp.


A Nham vừa trang điểm cho Lạc Tự, vừa nghe thấy nhân viên y tế đi ngang qua hành lang thảo luận.


“Nghe nói Cố Tiêu Duy và Lạc Tự đang quay phim ở tầng này!”



“Cố Tiêu Duy là bản mệnh của em, nhưng giờ em cũng fan Lạc Tự! Anh ấy thật đẹp trai!”


“Ha ha, em cũng thích Lạc Tự, Bạch Dĩnh quá cuốn hút. Thêm Hoắc Hạo Ngôn nữa, nam thần mặc vest!”


Nghe họ thảo luận, Lạc Tự có chút ngại ngùng.


A Nham có thể cảm nhận được mặt anh hơi ửng hồng, cười nói: “Anh Lạc, tu vi của anh không đủ đâu. Phải biết Ôn Dục Trì vừa khỏi bệnh nặng, mà màu hồng trên mặt anh đã lộ ra từ lớp nền trắng lạnh rồi.”


Lạc Tự chỉ có thể nhắm mắt mặc cho A Nham trêu chọc.


“Anh phải học thầy Cố chúng tôi, fan có biểu diễn đập đá dẫm chân trước mặt, cậu ấy cũng có thể giữ vững không một biểu cảm.”


“Điều đó còn tùy xem ai biểu diễn.” Lạc Tự nói nhỏ.


Cố Tiêu Duy vừa trao đổi xong với đạo diễn, đi đến bên anh: “Em cũng có thể hát Hoàng Mai kịch, cài hoa cho anh.”


A Nham không biết cái ẩn ý này, nhưng Lạc Tự lại nghe ra sự trêu chọc của anh.


“Em thấy hoa loa kèn rất hợp với anh.”


Thay bộ đồ bệnh nhân kẻ sọc xanh trắng, Lạc Tự vào nhà vệ sinh của phòng bệnh nhìn sắc mặt mình, không thể không nói kỹ thuật trang điểm của A Nham rất tốt, là cảm giác hơi yếu ớt nhưng trong mắt có ánh sáng.


Mọi người bắt đầu dàn cảnh, xác định tâm điểm hình ảnh.


Lạc Tự dựa vào giường bệnh, trên mu bàn tay dán kim tiêm, trên giá đầu giường treo chai thuốc, máy móc bên cạnh phát ra âm thanh đều đặn.


Máy quay vào vị trí, người phụ trách ánh sáng giơ tấm phản quang, Lạc Tự cầm kịch bản xem lần cuối rồi đưa cho nhân viên bên cạnh.


Sau cảnh quay này, anh sẽ đóng máy, cũng sẽ chia tay nhân vật Ôn Dục Trì.


Lạc Tự hít sâu một hơi, nhất định phải hoàn thành thật tốt.


Anh nhắm mắt, tư duy chìm dần xuống, khung cảnh trong kịch bản hiện lên rõ ràng trong đầu anh.


Khi tiếng gõ cửa phòng bệnh vang lên, anh mở mắt, ánh mắt toát lên sự bình tĩnh thong dong sau khi thoát chết.


“Mời vào.” Giọng anh không lớn, nhưng rất rõ ràng.


Cửa mở ra, là Lục Bình Phong mặc áo khoác dài.


Áo ngoài màu tối bên trong là áo len màu ấm, ám chỉ sự thay đổi tâm trạng của Lục Bình Phong.


“Tôi đến xác nhận xem anh có thực sự còn sống không.” Lục Bình Phong ngồi xuống cạnh giường, mở lời như một người bạn cũ: “Không có ai ở bên cạnh anh sao?”


Ôn Dục Trì cười: “Xin lỗi tôi vẫn còn sống, tạm thời anh không thể vẽ chân dung cho tôi được. Đội trưởng Triệu đã cử đồng nghiệp canh giữ tôi 24/24, như canh giữ tù nhân vậy. Đúng lúc đồng nghiệp đó nghiện thuốc, đi ra ngoài hút thuốc. Giờ anh có thể tự chăm sóc bản thân không? Dù sao Hà quản gia cũng không ở bên anh.”


“Tôi đã thuê quản gia mới.”


Sau khi cảnh sát điều tra, nhân viên pháp y phát hiện dấu vân tay của Hà Thúc ở mặt sau camera, chứng tỏ Hà quản gia mới là người di chuyển camera. Người thay đồ vẽ của Lục Bình Phong là ông, người cho thuốc tâm thần vào đồ ăn của Lục Bình Phong gây mộng du cũng là ông. Hà quản gia là nhân vật nguyên lão trong “Câu lạc bộ tử thần” do Trang Kiệt thành lập.


Trong chốc lát, từ người quản lý đến quản gia chăm sóc mình đều mất, Lục Bình Phong trở thành kẻ cô độc.


Hai người im lặng trong chốc lát.


Ôn Dục Trì khẽ ho, lập tức giật vết thương, anh cúi đầu nhíu mày, lộ ra vẻ đau đớn.


Lục Bình Phong ngồi thẳng như một bức tượng, không đưa tay đỡ Ôn Dục Trì. Giữa hai người dường như có một ranh giới nào đó, Lục Bình Phong không được mời, không thể vượt qua.


Mãi sau, anh mới lên tiếng hỏi: “Tôi rất tò mò, lúc anh nhìn thấy tôi cầm dao đi về phía anh, anh đã nghĩ gì?”


“Nghĩ về con mèo anh vẽ.” Ôn Dục Trì cúi người, đợi cơn đau qua đi mới ngẩng mặt lên: “Gần xương sườn con mèo đó có một vết rạch.”


“Đó là vết rạch do người ta rạch ra.”


“Tôi biết chứ, người rạch nó ra không nhất định là để làm tổn thương nó, mà có lẽ là để cứu nó. Móng vuốt con mèo có vết lằn, lúc còn sống có thể nó đã bị treo lên bắt nạt và đánh đập. Phản ứng đầu tiên của tôi là nó chắc chắn bị xuất huyết nội, và vết rạch nhỏ đó có lẽ là có người muốn dẫn lưu ngực cho nó, dẫn máu chèn ép phổi ra, để con mèo có thể thở.”


Lục Bình Phong sững sờ, anh vốn cho rằng đó là ảo giác của mình, trong ảo giác Ôn Dục Trì khuyến khích anh hoàn thành dẫn lưu ngực, nhưng hóa ra không chỉ là ảo giác, Ôn Dục Trì đã sớm nhìn thấu bức tranh đó.


Anh vốn cho rằng lòng người như biển sâu, dù bản thân có bao nhiêu thiện ý, cũng như nước mắt rơi vào biển không một tiếng vang.


Môi Ôn Dục Trì hơi khô, anh l**m nhẹ, lại nói: “Sau khi tôi trúng đạn, hô hấp càng lúc càng khó khăn, thậm chí không nghe rõ anh và Tần Lâm nói gì. Tôi mơ hồ nhìn thấy anh cầm dao đi về phía tôi…”


“Anh có sợ không?” Lục Bình Phong nhìn vào mắt đối phương, anh đang xác định xem trong mắt anh ta có bóng tối và sợ hãi không, anh muốn bắt sự do dự và kháng cự của Ôn Dục Trì.


Ôn Dục Trì lắc đầu, ánh mắt vẫn bình hòa nhìn anh: “Tôi cảm thấy mình trở thành con mèo đó, anh là người duy nhất có thể cứu tôi. Dù ca phẫu thuật này của anh làm rất tệ, bác sĩ nói tôi có thể mất khả năng leo núi trên ba nghìn mét, mùa mưa nơi này sẽ ngứa và đau… cấm hút thuốc… nhưng so với việc được sống, những thứ đó không là gì.”


“Ừ.”


Ôn Dục Trì đưa tay, nhẹ nhàng chọt vào đầu Lục Bình Phong: “Lục Bình Phong, tôi không phải bác sĩ tâm lý, nhưng tôi luôn cảm thấy mỗi người hiểu về tình yêu là khác nhau. Giống như lúc nhỏ anh khao khát được mẹ yêu thương và bên cạnh, nhưng bà ấy luôn không ở bên anh. Mãi đến ngày đó bà ấy không chịu nổi sự dày vò của ung thư, nuốt lượng lớn thuốc, đến phòng ngủ của anh, nằm bên giường ôm anh, anh mới cảm nhận được tình yêu, nên anh coi cái chết là tình yêu. Nhưng điều đó không có nghĩa anh say mê cái chết.”


“Bà ấy chỉ là sợ chết, muốn tìm an ủi nơi tôi thôi.” Lục Bình Phong nở nụ cười nhẹ trên môi: “Anh và bà ấy khác nhau.”


“Bởi vì anh mổ tôi, giữ tôi, cứu tôi, tạo ra tôi của hiện tại.” Ôn Dục Trì nói.


Lục Bình Phong nhìn đối phương lâu, anh luôn chìm nổi trong cái chết, anh tưởng mình không hiểu hơi ấm sự sống, anh thờ ơ với tất cả xung quanh, cuộc đời chỉ là một cuộc lưu đày.


Nhưng cuối cùng có người lặn vào linh hồn anh, dùng máu thịt và sinh mạng làm thuyền đưa anh sang.


“Tôi đã hoàn thành một bức tranh.”


“Lần sau đến nhà anh ăn điểm tâm, tôi sẽ được xem chứ?” Ôn Dục Trì cười đầy ẩn ý: “Nghe nói bức tranh đó rất đặc biệt, nhiều nhà sưu tập muốn mua căn nhà ma của anh.”


“Tôi sẽ không bán, vì anh chưa xem.” Lục Bình Phong nói khẽ.


Bức tranh đó ở trên tường phòng vẽ, một con cá voi 52 Hertz cô độc, vĩnh viễn không thể cộng hưởng với đồng loại, bị vạn vật thế gian ruồng bỏ, nhưng nó lại lặn vào một vùng biển rực rỡ, nơi đó có một hòn đảo, ngọn hải đăng trên đảo có tần số giống hệt nó.


Tất cả mọi người nghĩ trong lòng Lục Bình Phong chứa đầy thú tính, nhưng Ôn Dục Trì lại nói đóa hồng anh cầm thơm lắm.


Hai người nhìn nhau lâu, không có sự quấn quýt tái ngộ sau cơn nguy hiểm và khóc cười vui mừng, nhưng lại khiến nhà quay phim muốn lưu giữ hình bóng họ vĩnh viễn.


Ánh sáng ban mai quá đẹp, từ cửa sổ phòng bệnh chiếu vào, rơi trên chăn trắng, sáng đến mức khiến người ta suýt không mở nổi mắt.


“Chúc mừng Ôn Dục Trì! Anh đóng máy rồi! Chúc mừng chúc mừng!” Tiếng hô của phó đạo diễn vang lên.


“Tuyệt quá! Ôn Dục Trì hoàn thành xuất sắc!”


Lạc Tự hơi sững sờ, mới thoát khỏi cảm xúc của Ôn Dục Trì, như tỉnh giấc mơ.


Có người đặt hoa vào lòng anh, có người ôm anh lắc nhẹ, có người gỡ kim tiêm dán trên cánh tay anh, trong tiếng reo hò nhiệt liệt ấy, Lạc Tự vẫn nhìn về phía Cố Tiêu Duy.


Dù người ta ồn ào, phim hết phim chiếu, cậu vẫn nhìn vào đáy mắt anh.


“Lần này tôi đã ở bên anh đến cùng rồi, Lục Bình Phong.” Lạc Tự đưa tay về phía Cố Tiêu Duy.


Sự Thay Thế Hàng Đầu - Tiêu Đường Đông Qua
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Sự Thay Thế Hàng Đầu - Tiêu Đường Đông Qua Truyện Sự Thay Thế Hàng Đầu - Tiêu Đường Đông Qua Story Chương 103: Nam thần veston
10.0/10 từ 13 lượt.
loading...