Sự Thay Thế Hàng Đầu - Tiêu Đường Đông Qua

Chương 102: Chúng ta chính là CP


“Là Ôn Dục Trì tìm thấy bột mì trong tầng hầm. Đinh Bỉnh trúng bẫy nên làm bột mì đổ xuống, tiếp xúc với than hồng, gây ra vụ nổ. Khi Ôn Dục Trì nói với tôi về kế hoạch của anh ấy, tôi cảm thấy vật lý và hóa học thú vị hơn cái chết nhiều.”


“Tôi chẳng hứng thú chút nào với vật lý hay hóa học.” Tần Lâm vì đau đớn mà giọng nói run rẩy.


“Điều tôi muốn nói là, cảm giác kiểm soát sinh mạng còn vượt xa cả cái chết, bởi cái chết thực ra quá dễ dàng.” Giọng Lục Bình Phong rất nhạt.


Ánh mắt anh lại rơi trên gương mặt Ôn Dục Trì.


Đối phương không còn sắc môi, trên mặt đeo mặt nạ dưỡng khí, mắt nhắm nghiền, hàng mi để lại bóng đậm trên mí mắt, ngực đã được cấp cứu khẩn cấp nhưng vẫn có thể nhìn thấy từng mảng máu đỏ thẫm.


Lục Bình Phong không chạm vào anh, chỉ yên lặng ngồi bên cạnh canh chừng.


Triệu Tư Trầm khẽ hừ một tiếng, hỏi Tần Lâm:


“Tại sao phải làm những việc đó cho Trang Kiệt, thậm chí còn lên đảo? Cậu vốn có thể giả vờ không biết gì về những chuyện điên rồ của hắn, đợi hắn chết, mọi chuyện bị bại lộ, cậu vẫn có thể rút lui an toàn.”


Tiếng cánh quạt trực thăng càng lúc càng to, chẳng ai nghe rõ Tần Lâm nói gì.


Nhưng Lục Bình Phong lại nhìn ra được khẩu hình miệng của anh:


“Kẻ nhìn chằm chằm vào vực sâu, cuối cùng cũng sẽ bị vực sâu nuốt chửng.”


Luôn đứng ngoài quan sát cảnh Trang Kiệt dùng tiền bạc và lợi ích để điều khiển những người thừa kế của mình đi giết người, Tần Lâm cũng bị h*m m**n kiểm soát ấy hấp dẫn và cuối cùng sa ngã.


Kết cảnh trong khoang máy bay: Triệu Tư Trầm còng chặt hai tay không thể cử động của Tần Lâm, nhân viên y tế liên tục theo dõi huyết áp và nhịp tim của Ôn Dục Trì, Lục Bình Phong nhìn gương mặt Ôn Dục Trì, ánh sáng ban mai xuyên qua cửa sổ mỏng manh rơi lên trán anh, từng chút một chiếu sáng hàng mi của anh, thế giới trong tia sáng ấy dường như trở về nguyên vẹn, mọi thứ tàn úa dần lấy lại màu sắc ban đầu. Lục Bình Phong nhìn Ôn Dục Trì, như thấy lại dáng vẻ anh lần đầu xuất hiện trước mắt mình.


Đó là khoảnh khắc hoa quỳnh được ánh mặt trời ưu ái, nở rộ trong chốc lát, mặt trời rực rỡ vươn mình.


Vô số nhân viên vây quanh phía sau đạo diễn, dõi theo cảnh quay đó.


Cho đến khi đạo diễn gật đầu nói một tiếng “Tốt”, cả khu rừng núi vang lên tiếng reo hò nồng nhiệt.


“Ô —— cảnh quay ngoài trời đóng máy rồi!”


“Có thể về thành phố rồi!”


“Về là được ăn mì tương đen rồi!”


“Tôi nhớ tiểu long bao dưới nhà quá!”


Người ghi chép cảnh quay đeo kính nói nghiêm túc:


“Còn ba cảnh nữa! Một cảnh ở bệnh viện, hai cảnh ở đồn cảnh sát!”


Thịnh Vân Lam cầm loa hô:


“Mọi người về nghỉ ngơi cho tốt, thu dọn đồ đạc! Ba cảnh cuối phải giữ trạng thái nhé!”


Lạc Tự nằm trong mô hình trực thăng cũng nghe rõ tiếng reo hò của mọi người.


Dù sao thì cảnh quay ngoài trời trên núi rất tốn sức, mỗi ngày leo lên leo xuống núi rất thử thách đầu gối, nhân viên còn phải thay phiên canh giữ thiết bị, không thể ngủ ngon. Giờ đây, mọi người cuối cùng cũng có thể thở phào.


 


Lạc Tự gỡ mặt nạ dưỡng khí trên mặt, vươn tay về phía Cố Tiêu Duy, đối phương nắm lấy cổ tay cậu, kéo mạnh một cái đã kéo cậu lên.


Nhiếp Dương Trần chìa tay ra trước mặt Nghiêm Quân:


“Anh Nghiêm, cảnh quay xong rồi, mở cho tôi đi.”


“Hả?” Nghiêm Quân khựng lại, “Chìa khóa còng tay ở chỗ tôi à?”


Khoang máy bay im lặng khoảng ba giây, sau đó Nhiếp Dương Trần hét lớn:


“Đạo cụ —— đạo cụ —— cái còng tay này có chìa không?”


“Hả? Còng tay không phải ở chỗ anh Nghiêm sao?”


Nghiêm Quân sờ cằm, hơi chột dạ nói:


“Ở… ở chỗ tôi à?”


Tần Lâm bất lực nói:


“Anh Nghiêm, anh định lén giữ chìa khóa, về nhà chơi trò gì vui với chị dâu vậy?”


Rõ ràng người bị trêu là Nghiêm Quân, nhưng tai Lạc Tự lại đỏ bừng một cách khó hiểu.


Bởi vì Cố Tiêu Duy vẫn đang nắm chặt cổ tay anh, như chiếc còng tay không mở được.


Những lời của Tần Lâm chạm đúng vào lòng Lạc Tự, trong đầu thoáng hiện ra vài ý tưởng rùng mình. Mong là… mong là Lạc Tự sẽ không bao giờ thấy còng tay trong giỏ hàng trên Taobao của Cố Tiêu Duy.


“Anh đang nghĩ gì thế?” Giọng Cố Tiêu Duy bỗng vang lên.


Lạc Tự vội xua hết mớ tạp niệm trong đầu:


“Không nghĩ gì cả, chỉ thấy thầy Nghiêm buồn cười quá.”


 


“Em đưa anh về.” Cố Tiêu Duy nói.


Ủa? Thật sự nghĩ gì là tới đó à?


Đầu Lạc Tự suýt nữa lắc như trống bỏi:


“Không không không cần đâu!”


Cố Tiêu Duy tiến gần hơn một chút, nhìn sâu vào mắt Lạc Tự:


“Anh nghĩ em sẽ đưa anh cái gì?”


“Không phải… còng…”



 Lúc này Nghiêm Quân chợt quay lại nói:


“Thầy Cố, có dịp cho chúng tôi đến nhà thầy chơi nhé! Nghe nói an ninh ở Đế Bạc Loan rất tốt, vợ con tôi bị phóng viên chụp hoài, thật sự phiền chết đi được.”


“Được.” Cố Tiêu Duy gật đầu.


“Chẳng lẽ… vừa rồi anh nói là tặng anh… nhà?”


 Cố Tiêu Duy cười đầy ẩn ý:


“Nếu anh muốn còng…”


“Anh vừa nói là găng tay.” Lạc Tự nghiêm túc nói.


“Được thôi, anh nói gì thì là vậy.”


Các diễn viên khác lần lượt rời khoang máy bay, Cố Tiêu Duy xuống trước, quay lại chờ Lạc Tự.


Lạc Tự chống tay lên vai cậu, nhẹ nhàng nhảy xuống.


“Em xem lịch rồi, sáng mai phải quay cảnh ở bệnh viện. Chúng ta phải thu dọn đồ về thành phố trước.” Cố Tiêu Duy nói.


“Vậy à, thế chắc thu dọn hành lý cũng phải mất hai, ba tiếng. Nhưng tối nay được ngủ ngon ở nhà mình rồi.” Lạc Tự vươn vai.


“Anh đã nói với chị Thôi tối nay sẽ về trung tâm thành phố chưa?” – Cố Tiêu Duy nhàn nhạt hỏi.


“A? Nói… nói rồi mà.”


Cho dù anh chưa nói, Diệp Thịnh Nghi cũng sẽ báo cho chị Thôi.


“Chuẩn bị là được.”


Chuẩn bị? Chuẩn bị gì chứ?


Lạc Tự vẫn chưa hiểu đầu cua tai nheo ra sao.


“Nếu tối nay không có chỗ ngủ, đừng ở khách sạn, dễ bị chụp lén, nhớ đến tìm em.” Cố Tiêu Duy rất nghiêm túc nói với Lạc Tự.


Đúng lúc điện thoại của Mông Ngọc gọi đến, Cố Tiêu Duy đi sang một bên nghe máy.


Lạc Tự vẫn đầy dấu hỏi trong đầu. Người này lại nói nửa chừng nữa rồi? Sao mình lại không có chỗ ngủ?


Chẳng lẽ căn hộ nhỏ của mình bị nổ tung à?


Vốn dĩ Lạc Tự còn định giúp vận chuyển thiết bị, nhưng lại bị tổ đạo cụ và nhiếp ảnh đuổi đi.


“Đi đi, đừng gây rối. Mau về thu dọn đồ, mai quay phim đừng đến muộn!”


“Đúng đó, lỡ anh trẹo eo hay đau chân thì đạo diễn chắc sẽ dí loa vào đầu bọn tôi mất!”


Lạc Tự cười: “Tôi đâu phải ông già, loãng xương lại giòn…”


Giây sau, Cố Tiêu Duy đi tới, nhẹ nhàng bóp gáy kéo abg đi.


“Ha ha, thầy Cố quả nhiên là khắc tinh của Lạc Tự.” Giọng nói hả hê của người trong tổ đạo cụ vang lên phía sau.


Về đến biệt thự, họ thưởng thức bữa sáng cuối cùng do khu nghỉ dưỡng chuẩn bị.


Bữa này đặc biệt phong phú, Diệp Thịnh Nghi còn chụp ảnh lưu niệm, kèm chú thích: [Hu hu hu, há cảo tôm, hoành thánh, bánh bao nhân trứng sữa của tôi~ sắp phải rời xa các bạn rồi, không nỡ!]


Ban đầu cậu ấy định chụp mấy xửng hấp nhỏ và tô mì trên bàn, kết quả lại chụp luôn cả Cố Tiêu Duy và Lạc Tự, tất nhiên chỉ từ cổ trở xuống, không lộ mặt.


Trong ảnh, Lạc Tự tay trái đỡ bát, tay phải múc một viên hoành thánh tôm tươi. Bên cạnh là Cố Tiêu Duy mặc sơ mi đen, xắn tay áo tới cổ tay, để lộ cổ tay gầy. Trước mặt cậu là một cái đĩa, Thôi chỏ tay trái đặt gần Lạc Tự, tay phải cầm đũa.


Ban đầu, chỉ các chuyên viên trang điểm trong giới bấm like cho Diệp Thịnh Nghi, nhưng Ái Trừng cũng dùng tài khoản phụ theo dõi. Thấy tấm ảnh này, cô kích động bình luận: [Đôi tay bên trái là của Lạc Tự phải không! Đôi tay bên phải là của Cố Tiêu Duy phải không!]


Ban đầu Diệp Thịnh Nghi không để ý, nhưng được fan nhiệt tình này nhắc thì giật mình, vội cắt ảnh chỉ để lại đồ ăn trên bàn.


Tiếc là đã có fan nhanh tay tải ảnh gốc về.


Bàn tay của Lạc Tự và Cố Tiêu Duy bỗng nhiên lọt vào top tìm kiếm, dù chỉ lượn lờ ngoài top 10.


Có fan cho rằng ảnh này không thật, chẳng lẽ tay đẹp thì mặc định là của Lạc Tự hoặc Cố Tiêu Duy sao?


Nhưng đúng như câu nói, fan đều là thám tử Sherlock Holmes – có người nhận ra ống tay áo bên trái chính là áo hoodie Lạc Tự mặc lúc mở quà hôm đó, bằng chứng là viền tay áo có một đường sọc đỏ. Thậm chí họ còn phóng to chi tiết tay, so độ cong và độ dài móng, cộng thêm việc ảnh do chuyên viên trang điểm đăng, nên gần như khẳng định đó là tay của Cố Tiêu Duy và Lạc Tự.


Trong giới fan có rất nhiều người “mê tay”, hai đôi tay đặt cạnh nhau đúng là định mệnh của dân “mê tay”.


[Trong giới giải trí còn tìm được cặp tay nào đẹp hơn CP này không?]


[Đôi tay này sinh ra là để đan vào nhau!]


[Muốn xem họ đeo trang sức quá! Gửi cho họ thì họ cũng không nhận, làm sao bây giờ!]


[Nhẫn, vòng tay, lắc tay – đeo vào đi, đừng để đôi tay trống trơn!]


[Muốn xem cảnh cắn ngón tay~]


[Người trên muốn xem ai cắn tay ai?]



Chị Thôi không ngờ hai người này ăn sáng mà không lộ mặt cũng suýt lọt top 10 tìm kiếm, có lẽ là bên Mông Ngọc đã kìm lại nên hạng không tăng quá cao.


Chỉ vài phút sau, chị Thôi nhận thêm mấy cuộc gọi: có thương hiệu trang sức vàng, có cả thương hiệu thời trang cao cấp được giới trẻ yêu thích – hầu hết đều chú ý tới bàn tay của Lạc Tự nhờ top tìm kiếm.


 Chị Thôi khản giọng vì nói quá nhiều, hoàn toàn không ngờ bàn tay của Lạc Tự cũng có thể “ra mắt solo”.


Mấy năm nay thiết kế trang sức vàng trong nước ngày càng tinh xảo, các cửa hàng vàng lớn có mặt ở hầu hết các trung tâm thương mại; nếu Lạc Tự làm đại sứ, poster của cậu sẽ xuất hiện ở những vị trí cực kỳ bắt mắt. Còn các thương hiệu thời trang cao cấp thì thường yêu cầu nghệ sĩ hợp tác phải thường xuyên đeo sản phẩm của họ trong đời sống, mà Lạc Tự lại không có thói quen này. 


Hơn nữa, các thương hiệu ấy hợp với hình tượng trẻ trung, năng động kiểu Hà Mục hay Mick hơn. Chứ Lạc Tự… nếu không có Cố Tiêu Duy, chị Thôi tin chắc cậu sẽ mặc áo thun cotton 50 tệ và quần vải lanh suốt ngày, y hệt phong cách “cán bộ về hưu”.


Thôi cứ chờ thêm, chưa vội.


Chị Thôi vừa uống một ngụm nước thì điện thoại lại reo.



“À, chào anh/chị, đúng là tôi đây.”


Dù đối phương là ai, kể cả là cửa hàng bán đồ 10 tệ 3 cái, Thôi Trúc Tâm cũng luôn giữ giọng ôn hòa, kiên nhẫn.


“Chúng tôi là Byron Jewelry thuộc tập đoàn Toulouse, không biết có vinh hạnh mời Lạc Tự tham dự buổi ra mắt bộ sưu tập quý II của chúng tôi không?”


Thôi Trúc Tâm sững sờ – trang sức trong buổi ra mắt của Byron đều ở tầm sưu tầm, trị giá hàng chục triệu mỗi bộ, và chỉ mời những nghệ sĩ nổi tiếng và có sức nặng nhất, ví dụ như ảnh hậu Hạ Vận, Cố Tiêu Duy vốn được giới thời trang săn đón nhưng hiếm khi lộ diện, hoặc những siêu sao có lượng fan khổng lồ như Hà Mục để tạo đề tài cho sự kiện.


Lạc Tự được mời, hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của chị.


Nhưng chị nhanh chóng kìm nén sự kích động, mỉm cười đáp:


“Không biết tôi có thể tìm hiểu sơ qua phong cách chủ đạo và thời gian cụ thể của bộ sưu tập này được không?”


Lúc này, Cố Tiêu Duy và Lạc Tự đang thu dọn hành lý.


Cả hai đều không phải kiểu người mang theo cả “căn nhà” bên mình, nên thu dọn cũng nhanh. Ngay cả mấy bộ quần áo treo trong tủ cũng chỉ cần gỡ nguyên bộ xuống, gấp đôi lại, để nguyên mắc treo rồi bỏ thẳng vào vali.


Không gian vốn đã chật hẹp, Cố Tiêu Duy đang xếp áo vest, còn Lạc Tự lấy áo khoác thường. Anh liếc nhìn đối phương, thấy người kia đang cầm bộ vest và sơ mi từng mặc trong video mở quà sinh nhật, đặt trên tay. Cố Tiêu Duy hơi cúi đầu, khẽ đưa mũi chạm vào phần cổ áo.


Cơ thể Lạc Tự như bị điện giật, dường như mũi của Cố Tiêu Duy không phải chạm vào cổ áo mà là làn da bên cổ anh.


Không khí trở nên loãng lại, Lạc Tự cầm mấy thứ kia định nhanh chóng rời đi.


Nhưng nghĩ kỹ lại thì thấy… như vậy chẳng phải quá thiệt sao? Chỉ một hành động nhỏ của đối phương mà đã khiến anh đầu hàng?


Anh lặng lẽ hít sâu, giả vờ như không thấy động tác của Cố Tiêu Duy, tiếp tục chậm rãi lấy áo khoác xuống, đi ngang qua sau lưng anh.


“Nhường một chút.”


Cố Tiêu Duy theo phản xạ quay lại, vừa vặn chạm mắt với Lạc Tự.


Lạc Tự thong thả đi ngang, gần như chạm vào lưng cậu.


Cố Tiêu Duy nhìn thấy gương mặt nghiêng của Lạc Tự tiến sát, theo bản năng khẽ nhắm mắt lại.


Ai ngờ, Lạc Tự chỉ nhẹ nhàng thổi một hơi, làm mái tóc trước trán cậu khẽ tung lên.


Mở mắt ra, Cố Tiêu Duy liền thấy Lạc Tự nhếch môi cười xấu xa rồi bước đi.


Anh dừng ở cửa tủ quần áo, để lại một câu:


“Em nhắm mắt trông thật là… ngoan.”


Đợi đến khi trong tủ chỉ còn lại Cố Tiêu Duy, cậu mới chậm rãi cúi đầu, vùi mặt vào bộ vest ấy, hít sâu một hơi.


Người cậu thích, lúc thì hiền lành đến tận mây xanh, lúc lại xấu xa đến mức khiến người ta nghiến răng.


Lạc Tự thu dọn xong chiếc vali đầu tiên, đẩy sang một bên.


Mở chiếc thứ hai, vừa nhìn thấy mấy bức phác họa và chân dung bên trong, gương mặt anh lại đỏ lên.


“Lưu manh.” Anh tiện tay ném quần áo lên, đè lên mấy bức tranh.


Che tai trộm chuông, giấu đầu hở đuôi.


“Anh nói ai là lưu manh?” Giọng Cố Tiêu Duy vang lên.


Lạc Tự khựng lại, chợt nghĩ sao lúc mang quần áo từ tủ ra lại quên đóng cửa nhỉ?


“Không nói ai cả, em nghe nhầm rồi.” Lạc Tự gượng cười.


“Vậy à?” Cố Tiêu Duy chậm rãi bước lại trước mặt, trên tay cầm mấy bộ vest của Lạc Tự.


“Cảm ơn nhé.” Lạc Tự đưa tay đón, nhưng Cố Tiêu Duy không đưa.


Được thôi, thầy Cố cũng biết để bụng đấy.


Cậu  nửa quỳ bên vali của Lạc Tự, không nói gì, chỉ đặt gọn từng bộ vest vào trong.


“Sau này đàn anh nhất định phải cho em nhiều cơ hội thu dọn hành lý giúp anh.” Cố Tiêu Duy nói.


“Tại sao? Anh… anh cũng tự thu dọn được mà.”


Cố Tiêu Duy chống cằm nhìn anh. Khuôn mặt này nhìn bao lâu cũng không chán, nhất là ở khoảng cách này, thật sự rất hút mắt.


“Trong đầu em toàn là những tưởng tượng về anh.” Nói câu đó, cậu hơi nghiêng người lại gần.


Toàn thân tỏa ra một khí chất vừa hấp dẫn vừa nguy hiểm, như sẵn sàng làm ra những chuyện bất ngờ và táo bạo.


 Lạc Tự không nhúc nhích. Anh biết chỉ cần mình hơi lùi lại, Cố Tiêu Duy sẽ nhân cơ hội tiến thêm.


Và anh thích cảm giác này — khi Cố Tiêu Duy từng chút một bộc lộ con người thật trước mặt anh, không còn lạnh lùng, không còn gò bó.


“Ồ? Là những tưởng tượng thế nào?” Lạc Tự khẽ cười, bắt chước tư thế chống cằm của anh, đối diện thẳng mắt.


“Em muốn nhét anh vào vali, để anh co chân lại, trói tay vào cổ chân. Khi vali đóng lại, anh sẽ không thấy ánh sáng. Em sẽ mang anh đi khắp mọi nơi, chân trời góc bể, lưu lạc khắp chốn. Và anh sẽ rất nhớ em.” Cố Tiêu Duy nói khẽ.


Lạc Tự nhìn thẳng vào mắt anh. Nghe những lời này lẽ ra phải thấy khó chịu hoặc sợ hãi, mà Cố Tiêu Duy không hề dọa anh — đây là thật. Nhưng sự chiếm hữu ấy lại khiến tim Lạc Tự đập nhanh, kèm theo một cảm giác thành tựu kỳ lạ.


Cố Tiêu Duy muốn chiếm trọn anh, vì anh đã nắm giữ tất cả khao khát của Cố Tiêu Duy.


“Vì chỉ có anh mới mở vali ra, để em thấy ánh sáng. Ma quỷ là anh, thiên thần cũng là anh.” Lạc Tự nói.


Giây tiếp theo, nụ hôn của Cố Tiêu Duy ập tới.


Lạc Tự ngã ngồi xuống đất, suýt chút nữa lưng va vào tủ đầu giường thì bàn tay của Cố Tiêu Duy vòng ra, dùng mu bàn tay đỡ lấy góc tủ.


Lạc Tự chống tay muốn dịch người, nhưng trong mắt Cố Tiêu Duy lại như đang muốn trốn. Anh liền ôm chặt lấy eo đối phương.


Mọi sự kiềm chế của Cố Tiêu Duy đều bại trước nụ cười tinh nghịch ở khóe mắt anh, bại trước hơi thở ấm nóng vừa thổi qua, thất bại trước sự cộng hưởng giữa hai người, khiến anh nhất định vì Lạc Tự mà phát điên.


Lạc Tự nghĩ, đời này chắc không gặp ai hôn mình cuồng nhiệt đến vậy, như dồn hết sức lực cả đời chỉ để khiến mình rung động.


Bàn tay Cố Tiêu Duy trượt từ cánh tay anh xuống cổ tay, chậm rãi nắm lấy ngón tay. Anh muốn sự thiên vị và cưng chiều của Lạc Tự, nên bất kỳ chiêu trò quyến rũ nào, trước khi tung ra đã thua không còn gì để nói.



Lạc Tự thậm chí còn nghi ngờ, nếu không vì cần thở, Cố Tiêu Duy có thể hôn anh đến tận cùng trời đất.


Người này, tất cả sự xa cách và lạnh lùng ngoài đời đều chỉ vì đã dành hết đam mê cho một người duy nhất.


Khó khăn lắm Cố Tiêu Duy mới chịu buông, nhưng trong lòng Lạc Tự lại dâng trào, không kìm được trêu chọc:


“Thích anh đến thế sao?” Mũi anh khẽ chạm vào mũi đối phương.


“Ừm.” Người kia nhắm mắt, không hề tiếc lời thừa nhận.


“Vậy được thôi, anh cho phép em mang một bộ quần áo của anh bỏ vào vali, coi như mang anh đi.” Lạc Tự đặt tay lên vai cậu, vẻ mặt lười biếng trêu chọc. Không ngờ, Cố Tiêu Duy lại bất ngờ bế bổng anh lên.


“Này, em định làm gì?”


“Bộ này. Tối nay em muốn mang ‘bộ này’ về nhà.”


Nói xong, Cố Tiêu Duy lại Thôi xuống hôn tiếp.


May mà A Nham lên giúp Cố Tiêu Duy thu dọn đống dụng cụ vẽ của anh, nếu không Lạc Tự thật sự nghi ngờ mình sẽ “gây cháy” mất.


Hai bên đoàn phim đều đã để hành lý ra trước cửa biệt thự, hai chiếc xe bảo mẫu cũng từ hầm xe chạy lên.


Tuy bộ phim vẫn còn một số cảnh cuối chưa quay xong, nhưng sau khi hai đoàn sống chung lâu như vậy, bỗng nhiên phải tách ra ai cũng thấy bịn rịn.


“Sư phụ——” Diệp Thịnh Nghi nước mắt nước mũi tèm lem ôm chặt lấy A Nham.


“Đồ đệ—— đừng có chùi nước mũi lên vai ta——” A Nham chán ghét đẩy cậu ta ra.


Tiểu Cầm mắt đỏ hoe nhìn Lạc Tự, khẽ hỏi:


“Lạc ca, phim này quay xong rồi, chúng ta có vào chung đoàn tiếp theo không?”


Lạc Tự mỉm cười, bóp nhẹ búi tóc trên đầu Tiểu Cầm:


“Có chứ. Hơn nữa, cho dù không chung đoàn, chúng ta cũng sẽ thường xuyên tụ tập ăn uống, anh cũng sẽ tới thăm đoàn của Cố ca các em.”


“Đợi anh bận rồi, Lạc ca sẽ quên bọn em ngay thôi. Như Trình Phi ấy, tự xưng là anh em thân thiết của Cố ca bọn em, mà chưa bao giờ tới thăm đoàn cả.”


Lạc Tự dở khóc dở cười:


“Anh đảm bảo, đảm bảo hai nhà chúng ta sẽ không tách đâu.”


(Tôi với Cố ca của các em đang yêu nhau mà. Với tính khí của cậu ấy, nếu tôi dám bỏ, cậu ấy có thể bẻ gãy chân tôi!)


“Thôi, mai gặp lại. Không đi ngay là về thành phố sẽ đúng giờ cao điểm đó.” Cố Tiêu Duy lúc này bình tĩnh hơn so với khi ở trong phòng.


“Ừ, lên xe thôi. Ngày mai gặp.”


Lạc Tự mở cửa chiếc xe bảo mẫu của mình, ngồi vào. Trước đây đi quay phim, hai người cùng một xe, giờ xe đột nhiên trống không, dù anh buồn ngủ muốn ngủ, cũng quen dựa sang bên cạnh — ai ngờ vừa nghiêng đầu thì chỉ chạm vào khung xe lạnh lẽo, cứng ngắc.


Kính xe bảo mẫu của cả hai bên đều là loại bên ngoài không nhìn thấy bên trong, Lạc Tự hạ cửa kính xuống, không ngờ cửa kính bên kia của Cố Tiêu Duy cũng hạ xuống.


Thỉnh thoảng, hai người lại nhìn thấy nhau.


Tiểu Cầm ngồi phía sau Cố Tiêu Duy nhắc:


“Cố ca, không kéo kính lên à? Bên ngoài khu nghỉ dưỡng biết đâu có nhiều fan, chị gái đứng trạm và cả phóng viên đấy.”


Cố Tiêu Duy không phản ứng.


Khi họ càng gần cổng khu nghỉ dưỡng, quả nhiên thấy một đám fan.


Người đông nghịt, có người giơ bảng tên, có người ôm hoa, còn mấy chị còn leo thẳng lên nóc xe đứng, vác máy ảnh ống kính dài ngắn chụp lia lịa.


 


“Fan của Cố Tiêu Duy thật đông…” Lạc Tự còn định thò đầu ra nhìn.


Diệp Thịnh Nghi từ phía sau nhào tới túm cổ áo Lạc Tự:


“Lạc ca! Ở đó cũng có fan của anh! Còn có paparazzi nữa!”


Lạc Tự vừa mới thò cổ ra, lộ nửa khuôn mặt, lập tức nghe một tràng tiếng hét chói tai.


Anh ngồi lại ghế, nhìn ra phía trước qua khe giữa ghế, quả nhiên thấy có bảng tên mình, còn có ảnh phim chụp chung với Bạch Dĩnh và Nghiêm Dã.


“Lạc ca ngồi yên đi! Khu nghỉ dưỡng sẽ cho bảo vệ ra mở đường!”


Nói xong, Diệp Thịnh Nghi lấy một chiếc mũ bóng chày đội lên đầu anh:


“Khẩu trang! Đeo khẩu trang vào!”


Xe bảo mẫu bị chặn ngay cổng, Lạc Tự gọi điện cho chị Thôi:


“Chị Thôi, xe em bị chặn ở ngoài khu nghỉ dưỡng, bên ngoài nhiều fan lắm, tầm hai ba trăm người! Sao họ lại tìm được tới đây? Khu nghỉ dưỡng này hẻo lánh, chưa khai trương, cũng chưa mở đường cho xe vào mà!”


“Lịch quay của *Dã Thú và Hoa Hồng* bị leak ra ngoài. Fan biết hôm nay chắc chắn các em sẽ rời khu nghỉ dưỡng về thành phố, nên tới đây.”


“Vậy em có nên…”


“Em đừng xuống xe. Chị sẽ cho đội tới trấn an fan và đưa họ đi an toàn. Lần này không phải do FC tổ chức, em mà xuống, nhỡ xảy ra chuyện gì thì khó giải thích, hiểu không?” chị Thôi dặn.


Nếu là Lạc Tự của mười năm trước, có lẽ anh sẽ rất háo hức xuống giao lưu với fan, nhưng lời dặn của chị Thôi khiến anh bình tĩnh lại.


Người quá đông, nếu xuống có thể xảy ra giẫm đạp, hơn nữa anh cũng không khuyến khích fan tới những nơi xa xôi thế này để thăm đoàn.


“Em hiểu. Em sẽ đợi người của khu nghỉ dưỡng tới điều tiết.”


Hai chiếc xe bảo mẫu gần như đỗ song song, Cố Tiêu Duy thò tay ra ngoài cửa kính, chỉ động tác này thôi mà fan đã hét ầm lên.


Lạc Tự thấy trong tay đối phương cầm một chiếc kính râm, liền theo phản xạ đưa tay ra nhận, không ngờ Cố Tiêu Duy một tay bám vào cửa kính, nửa người thò hẳn ra, trực tiếp đeo kính lên mặt Lạc Tự, rồi dùng ngón trỏ đẩy nhẹ lên.


“Aaaaa——”


Tiếng hét của fan gần như muốn thủng màng nhĩ, các chị fansite bấm máy lia lịa, sợ bỏ lỡ khoảnh khắc này.



“Các fan vui lòng nhường đường cho diễn viên rời đi. Cứ chặn thế này sẽ ảnh hưởng lịch trình tiếp theo và tiến độ quay phim, thì đó không còn là tình yêu nữa!”


“Tình yêu hãy vừa phải — mong mọi người lùi lại!”


Một số fan lùi ra sau, nhưng một số vẫn chen lên phía trước, giơ điện thoại quay cuồng nhiệt.


Lạc Tự ngồi trong xe, trên mặt đeo kính râm Cố Tiêu Duy tặng, trong lòng có chỗ nào đó ấm nóng.


Chỉ là trong ký ức anh, fan vẫn là hình ảnh đứng trước cửa nhà đưa thư, hô “Cố lên” với anh.


Cái cảnh chen lấn xô đẩy như thế này lại khiến anh mơ hồ bất an.


Lúc này, tài xế Trương nhận được điện thoại của chị Thôi, nói đã bàn với khu nghỉ dưỡng, sẽ không đi cổng này nữa mà vòng qua hồ Kính, ra phía sau núi Kính.


Chỉ là như vậy, về thành phố sẽ mất hơn ba tiếng đồng hồ.


“Thế còn hơn là không đi được.” Lạc Tự gật đầu, “Hơn nữa em có thể ngủ trên xe.”


Thế là, hai chiếc xe bảo mẫu lùi lại, fan thấy họ định đi, liền bất chấp bảo vệ và nhân viên ngăn cản mà lao lên, nhưng cuối cùng vẫn không đuổi kịp.


Chẳng bao lâu sau, phía sau đã vang lên “lời chào kiểu Tổ An” của Diệp Thịnh Nghi.


“Có chuyện gì vậy?”


“Có mấy tài khoản marketing đang dẫn dắt dư luận. Nói anh nổi tiếng rồi thì khinh thường fan. Fan lặn lội đến khu nghỉ dưỡng hẻo lánh này để thăm đoàn mà anh còn không chịu xuống xe nói với họ một câu!” Diệp Thịnh Nghi tức đến đỏ cả cổ, “Nếu anh thật sự xuống xe, mấy fan đó có thể nhào lên làm anh ngã xuống đất, lúc đó anh bị thương ảnh hưởng tiến độ quay phim thì mấy tài khoản marketing đó có chịu trách nhiệm không!”


Trên mạng lúc nào cũng có người chỉ cần mấp máy môi là đứng trên cao phê phán người khác.


“Đừng nói thế, đó là fan chứ không phải xác sống.” Lạc Tự xoa trán. Thật ra cậu cũng thấy áy náy vì khi đó không xuống xe trấn an họ, nhưng nhân viên đã vất vả giữ trật tự, nếu anh thật sự xuống, một đám người xông tới thì không biết sẽ xảy ra chuyện nguy hiểm gì. Bên cạnh anh không có vệ sĩ, chỉ có một mình Diệp Thịnh Nghi, nếu đến lúc đó Tiểu Diệp vì bảo vệ anh mà bị thương thì biết làm sao.


Trước đây Lạc Tự không muốn có quá nhiều nhân viên quanh mình, giờ cậu cuối cùng cũng hiểu tại sao Chị Thôi lại muốn cử cho cậu một trợ lý hoặc vệ sĩ.


Nhưng anh tin vào khả năng ứng biến của Chị Thôi.


Quả nhiên, vài phút sau, mấy tài khoản marketing đã đăng một đoạn video ghi lại cảnh fan xô bảo vệ và nhân viên để đuổi theo chiếc xe bảo mẫu, lao thẳng vào khu nghỉ dưỡng, kèm dòng chú thích đại loại:


[Theo đuổi thần tượng hay theo đuổi mạng sống?]


[Hãy để cho người anh mà các bạn yêu quý có đường lui!]


[Theo đuổi lý trí, đặt tình yêu đúng chỗ.]


Không lâu sau, #TheoĐuổiLýTrí# đã leo lên top tìm kiếm, gây ra cuộc thảo luận rộng rãi trên mạng.


Ban đầu, những tài khoản marketing mắng Lạc Tự nổi tiếng rồi ra vẻ bị dân mạng chửi ngược dữ dội, cuối cùng đối phương phải xóa bài và đăng lời xin lỗi.


Cuộc “đánh hội đồng” Lạc Tự cũng chấm dứt ở đó.


Ngay sau đó, lại có người đăng bức ảnh Cố Tiêu Duy đeo kính râm cho Lạc Tự qua cửa xe. Trong ảnh, cổ và cánh tay Cố Tiêu Duy duỗi dài, đường nét cơ bắp gọn gàng mạnh mẽ, động tác đẩy kính vừa mang phong thái quý ông vừa đầy cảm giác “bạn trai”.


Fan lại gào thét ầm trời, điên cuồng “hít đường” không ngừng.


Mông Ngọc cũng không nhịn được mà gửi cho Cố Tiêu Duy một tin nhắn thoại trên WeChat: “Nói xem cậu bây giờ có phải nghiện CP rồi không? Muốn cùng Lạc Tự tạo CP à? Tôi thừa nhận CP của hai người quá hợp, nhìn fan hít đường cũng rất thú vị, có thể làm cho cuộc sống đơn điệu thêm chút… tia lửa. Nhưng cậu chắc Lạc Tự đồng ý không? Tôi nghe giọng Chị Thôi, bên đó là muốn Lạc Tự tập trung đóng phim đấy.”


Cố Tiêu Duy trả lời: “Tôi không tạo CP.”


Mông Ngọc bất lực, chỉ muốn nghe một câu trả lời rõ ràng, để nếu sau này hai người lạnh nhạt, không muốn giữ hình tượng CP nữa thì anh còn chuẩn bị sẵn kế hoạch “mở khóa” có lợi cho cả hai. Dù sao kiểu CP tình anh em hướng sự nghiệp này so với CP tình cảm đôi lứa thì “mở khóa” sẽ êm thấm hơn nhiều.


“Cậu không tạo CP, mà hết cùng Lạc Tự mở quà, lại còn đeo kính cho người ta? Khi nào cậu đối xử tốt với Trình Phi như thế chưa?”


Cố Tiêu Duy lạnh nhạt gõ lên điện thoại một câu: [Chúng tôi chính là CP.]


Mông Ngọc nhìn chằm chằm vào điện thoại suốt một phút, đến nỗi màn hình như sắp nứt ra, anh không nhịn được bật ra một tiếng “ĐCM!”.


Một dự cảm nguy cơ sâu sắc trào lên, không phải từ dư luận sau khi lộ tin hay công khai, vì với kiểu công khai ngang nhiên, liều lĩnh này của Cố Tiêu Duy, fan chỉ càng hít dữ dội hơn. Xét từ góc độ sự nghiệp, Cố Tiêu Duy vốn đã ít đóng phim tình cảm, cho dù sau này vì công khai tình cảm khiến khán giả mất cảm giác nhập vai, thì anh vẫn còn rất nhiều thể loại phim khác để diễn. Vấn đề là — Lạc Tự đã đồng ý ở bên cậu ta chưa? Giang Dẫn Xuyên mà biết thì sẽ thế nào?


Mông Ngọc chỉ cần tưởng tượng cũng hình dung ra vẻ mặt “thỏ trắng nhà mình bị sói tha đi” của Giang Dẫn Xuyên — kiểu gì cũng sẽ xử lý họ cho bằng được.


Suy nghĩ nửa phút, Mông Ngọc quyết định “xin hoãn thi hành án”: chỉ cần Giang Dẫn Xuyên không biết, anh sẽ che chở cho Cố Tiêu Duy. Nếu Giang Dẫn Xuyên biết… thì phiền Cố Tiêu Duy tự lo lấy!


Sau khi hai chiếc xe bảo mẫu chạy vào trung tâm thành phố, vì nơi ở khác nhau nên họ chia tay tại một ngã tư.


Chỉ là, còn vài ngã rẽ nữa là đến căn hộ của Lạc Tự thì Chị Thôi gọi điện tới.


“Lạc Tự, nghe kỹ đây, tạm thời cậu không thể về căn hộ của mình.”


“Có chuyện gì vậy?” Lạc Tự ngồi thẳng dậy.


“Có fan tụ tập bên ngoài khu chung cư của em, còn xô xát với bảo vệ khi định xông vào. Một số phóng viên giải trí đã vào tòa nhà, chờ em về. Họ mang theo máy ảnh, còn cãi nhau với cư dân, phía quản lý tòa nhà đã nhận được mấy đơn khiếu nại.” Chị Thôi thở dài, “Địa chỉ căn hộ đó của em giờ ai cũng biết. Chị đã đặt khách sạn gần bệnh viện nơi mai quay phim cho cậu, sẽ gửi số phòng cho em ngay.”


“Ồ, được.”


“Nhưng em cũng phải cẩn thận khi ra vào khách sạn, có thể cũng sẽ có phóng viên hoặc fan cuồng.” Chị Thôi nghĩ một lúc, “Chị sẽ cho em một vệ sĩ nhé.”


Nghe đến đây, Lạc Tự thở dài: “Chị Thôi, sau này em còn có thể về nhà nữa không?”


“… Căn hộ nhỏ đó của em giờ chỉ có thể xem như kỷ niệm thôi. Chung cư Kim Điệp quản lý không kham nổi một ngôi sao lớn như em. Chị sẽ tìm cho em chỗ ở khác, đừng nghĩ nhiều.”


“Sao tự nhiên lại có nhiều fan như thế? Em nhớ hôm đi thì cổng cũng chỉ có hai, ba chục người.”


“Vì em nổi tiếng rồi. Lạc Tự, dù em có không quen, chị cũng phải nói — em thật sự nổi tiếng rồi. Sau này từng lời từng hành động phải cẩn thận, đối diện với fan cũng phải chú ý. Vì em không biết lúc nào mình vô tình chạm vào điểm giới hạn khiến họ quay lưng, cũng không biết họ yêu nhân vật em đóng hay là diễn xuất của em. Tất nhiên, đừng tập trung vào những fan quá khích, hãy tin rằng phần lớn fan của em vẫn đáng yêu và chung thủy.”


“Ừm” Lạc Tự thở ra một hơi, trong lòng lại có chút nặng nề, như thể quãng thời gian tự do phóng khoáng đã mãi mãi trôi qua.


Khi họ tới khách sạn Chị Thôi đặt, Lạc Tự vốn định không đi qua sảnh mà từ hầm xe lên thẳng phòng. Nhưng qua cửa sổ xe, anh thấy trong mấy chiếc xe đỗ gần đó đều có người. Khi xe bảo mẫu chạy ngang, có người hạ kính, có người lại loay hoay làm gì đó trong xe.


Theo cách Cố Tiêu Duy đối mặt với phóng viên, chỉ cần không làm gì sai thì cứ ngẩng cao đầu mà đi. Nhưng Lạc Tự lại lo, không biết sáng mai mình có thể rời khách sạn để tới phim trường bình thường không.


Lúc này, anh nhận được tin nhắn của Cố Tiêu Duy, bên trong là một địa chỉ.


Lạc Tự: [Đây là đâu?]


Cố Tiêu Duy: [Nhà em. Nếu anh ở cùng em, sáng mai chắc chắn sẽ đến phim trường đúng giờ.]


Thế sao Lạc Tự lại không động lòng cho được?


Dạo gần đây sống cùng nhau, Lạc Tự đã quen với sự hiện diện của Cố Tiêu Duy. Giờ đột nhiên phải sống một mình, không có ai để trò chuyện, trong lòng lại thấy trống trải.


Sự Thay Thế Hàng Đầu - Tiêu Đường Đông Qua
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Sự Thay Thế Hàng Đầu - Tiêu Đường Đông Qua Truyện Sự Thay Thế Hàng Đầu - Tiêu Đường Đông Qua Story Chương 102: Chúng ta chính là CP
10.0/10 từ 13 lượt.
loading...