Sống Lại Tôi Trở Thành ACE Của Boyband

Chương 40


Kế hoạch debut của nhóm nhạc nam mà Lê Tầm đáng lẽ sẽ tham gia vào đầu năm nay đã bị trì hoãn. Việc anh đột ngột "qua đời" khiến nhóm thiếu đi một gương mặt chủ chốt quan trọng nhất, dẫn đến thời gian debut bị lùi lại, gặp phải nhiều sóng gió. Công ty đã tiến hành kế hoạch B, tập trung bồi dưỡng thêm một thành viên khác cho nhóm và ký hợp đồng với một tân binh bước ra từ show tuyển chọn, cuối cùng nhóm nhạc tân binh này cũng chuẩn bị chính thức được debut, tên nhóm là HTTP.


"8 người?" Lúc vừa nghe tin Lê Tầm đã rất bất ngờ, anh hỏi: "Không phải ban đầu dự kiến là 7 người sao?"


Để làm nổi bật vị trí center linh hoạt khi biểu diễn, số lượng thành viên trong nhóm nhạc thường là số lẻ, hiếm khi là số chẵn, nếu không khi sắp xếp vị trí vũ đạo sẽ thường có một người bị che khuất.


"Họ tìm thêm 2 người để lấp vào vị trí của anh." Đường Duệ Ninh dán sát vào tai Lê Tầm thì thầm: "Nhưng cả 2 người đó cộng lại cũng không bằng anh."


Lê Tầm đưa tay lên đo trên sống mũi hắn, nói: "Gỡ cái filter bạn trai của em xuống đi."


"Em nói thật lòng mà."


Người mới mà công ty ký hợp đồng tên là Tô Văn Trạch, Lê Tầm nghe thấy quen tai, phải mất nửa ngày mới nhớ ra được, anh hỏi Đường Duệ Ninh: "Cậu ta có phải là quán quân của chương trình mà em đã đến làm khách mời lúc trước không?"


"Ừm." Đường Duệ Ninh trả lời hờ hững.


Lê Tầm cũng đã từng xem qua một vài đoạn cắt của chương trình kia, là màn solo dance của Tô Văn Trạch trong đêm chung kết. Cậu ta có phong cách cá nhân khá nổi bật, vẻ ngoài cũng dễ được yêu thích. Cậu ta cũng đã tích lũy được không ít người hâm mộ qua cuộc thi, công ty ký hợp đồng với cậu ta là một lựa chọn tốt.


"Vậy cũng không tệ, khả năng vũ đạo của cậu ta khá tốt."


"Tàm tạm thôi." Đường Duệ Ninh nói.


Lê Tầm nhận ra một sự khó chịu mơ hồ trong biểu cảm của Đường Duệ Ninh. Liên kết với việc hắn đột ngột huỷ lịch quay lúc đó, Lê Tầm thử phỏng đoán và hỏi: "Cậu ta đã đắc tội với em sao?"


Đường Duệ Ninh im lặng vài giây, chỉ nói: "Nhân phẩm của cậu ta có chút vấn đề. Tóm lại, anh nên tránh xa cậu ta một chút."


Lê Tầm cười nhẹ, đáp "Được".



Nhưng ngay ngày hôm sau Tô Văn Trạch đã tìm đến Lê Tầm, còn cố ý tránh mặt Đường Duệ Ninh.


"Cậu tìm tôi có chuyện gì sao?" Lê Tầm hỏi cậu ta, Tô Văn Trạch hơi cúi đầu, hai tay đan chéo trước người trông rất khiêm tốn. "Em muốn đến để xin lỗi."


Lê Tầm không hiểu mô tê gì: "Vì chuyện gì?"


Tô Văn Trạch ngẩng đầu nhìn anh, tựa như đang phân tích biểu cảm của anh.


Sau một lúc do dự ngắn ngủi, cậu ta cung kính nói: "Em đã nói những lời không tôn trọng anh và thầy Đường, lúc trước là do em quá ngu ngốc, nhất thời bồng bột nên đã lỡ lời, em thực sự rất xin lỗi."


Lúc này Lê Tầm mới vỡ lẽ ra, tại sao Đường Duệ Ninh lại đột ngột rút khỏi chương trình mà không một lời giải thích.


Biểu cảm của anh khiến Tô Văn Trạch hoang mang trong lòng, cậu ta cứ nghĩ chắc chắn Đường Duệ Ninh đã kể cho Giang Diệc Lan nghe về hành vi của mình nhưng nhìn biểu cảm của Giang Diệc Lan lại có vẻ như mới biết, không giống như đang cố tình giả vờ làm cao với cậu ta.


Nhưng lời đã nói ra được một nửa, cậu ta chỉ có thể tiếp tục.


"Nếu em tìm thầy Đường, có lẽ thầy sẽ không muốn gặp em, nên em đến xin lỗi anh trước. Em trẻ người non dạ, không biết trời cao đất dày, đều là lỗi của em, sau này sẽ không tái phạm nữa, em xin lỗi anh."


Bởi vì không tận tai nghe thấy những lời nói đó, Lê Tầm không biết cậu ta đã nói đến mức nào, anh cũng không để bụng chuyện này. Ngược lại dáng vẻ cúi người xin lỗi liên tục của hậu bối khiến anh rất khó xử. Anh lên tiếng ngăn Tô Văn Trạch lại: "Tôi biết rồi. Nếu được, tôi sẽ chuyển lời của cậu cho Đường Duệ Ninh, nhưng suy nghĩ như thế nào thì là chuyện của cậu ấy."


Tô Văn Trạch lại cúi đầu cảm ơn: "Cảm ơn anh."


Lê Tầm kể lại chuyện này cho Đường Duệ Ninh, quả nhiên phản ứng của Đường Duệ Ninh là khinh miệt.


"Cậu ta cũng đáo để thật, đi tìm anh một mình, biết em sẽ không thèm để ý đến cậu ta." Đường Duệ Ninh cười lạnh: "Bây giờ trở thành hậu bối làm chung công ty mới biết cúi đầu nhận lỗi à? Lúc trước cậu ta nói năng hùng hồn trước mặt em thì tính sao?"


"Mọi người ai cũng cần duy trì sự hoà nhã cho người khác xem, dù sao chúng ta cũng sẽ không có quá nhiều giao tiếp." Lê Tầm cười, sờ lên cằm hắn: "Em cũng đừng tức giận nữa, không đáng đâu."


Nghĩ đến những lời Tô Văn Trạch đã nói sau lưng mình, Đường Duệ Ninh vẫn cảm thấy buồn nôn.



"Không muốn nói cho anh nghe." Đường Duệ Ninh nắm lấy tay anh đang đặt dưới cằm mình, đưa đến bên môi hôn một cái: "Dơ tai."


"Được, vậy không nói nữa."


Thực ra Lê Tầm đã thấy qua rất nhiều lời đánh giá ác ý rồi. Ngay cả khi anh không cố ý tìm xem thì cũng không thể tránh khỏi việc vô tình nhìn thấy. Đường Duệ Ninh đương nhiên cũng vậy. Những lời khó nghe đó chỉ có họ là không nghĩ ra chứ người khác thì không có gì là không thể nói. Bình thường các thành viên cũng không trao đổi về chuyện này, bởi vì nó sẽ khiến cho tâm trạng của mọi người đi xuống. Nhưng Đường Duệ Ninh sẽ bận tâm nếu Lê Tầm vô cớ bị người ta bôi nhọ, hơn nữa chính hắn đã tận tai nghe thấy nên không thể giả vờ không quan tâm.


Nhưng ghét của nào trời trao của đó, công ty của họ muốn lăng xê nhóm HTTP, dự định sẽ để nhóm tân bình này làm khách mời tại một buổi concert của To5.


Năm xưa khi nhóm To5 debut có thể nói là đi lên từ hai bàn tay trắng, các mối quan hệ và nguồn lực đều vô cùng khan hiếm. Bây giờ công ty phát triển ngày càng tốt, muốn lăng xê nhóm mới, muốn họ dẫn dắt hậu bối, đương nhiên họ cũng không có gì để bàn cãi.


Chuyến lưu diễn này vừa lúc diễn ra tại thành phố quê nhà của Đường Duệ Ninh, nhưng hắn không có ý định về nhà.


"Gia đình em có đến xem không?" Lê Tầm hỏi hắn.


"Mẹ em có thể sẽ đến."


Đường Duệ Ninh rất ít khi đề cập đến chuyện gia đình, Lê Tầm vẫn nhớ lần trước hắn đã nói là cãi nhau với người nhà, dường như mối quan hệ gia đình không tốt lắm.


Đường Duệ Ninh tâm sự với anh: "Em không muốn gặp mẹ lắm."


Hắn chủ động đề cập, tức là sẵn lòng bày tỏ tâm sự, Lê Tầm dựa sát vào người hắn, hỏi: "Tại sao?"


"Bởi vì em không có lương tâm." Đường Duệ Ninh nói một cách bình thản: "Mẹ vất vả nuôi em khôn lớn nhưng em lại không có tình cảm sâu đậm với bà."


"Em không có lương tâm." Đường Duệ Ninh lặp lại.


Lê Tầm suy nghĩ một chút, anh hỏi: "Lần trước em nói em không thích công viên giải trí, bởi vì em đã từng đi lạc ở đó một lần đúng không?"


Lần trước Đường Duệ Ninh không nói cụ thể lắm, hắn nghiêng đầu nhìn Lê Tầm một cái, gật đầu: "Ừm."



"Vậy thì chắc chắn không chỉ có chuyện này khiến em khó chịu đâu." Tính cách phần lớn là bẩm sinh nhưng ảnh hưởng của tuổi thơ là một nhân tố vô cùng quan trọng. Lê Tầm nắm tay bạn trai mình, nói: "Nếu như em thực sự không có lương tâm, em sẽ không cảm thấy mâu thuẫn với bà, em sẽ thanh thản hành động theo ý mình."


"Nhưng nếu em không muốn gặp bà cũng không sao, em đừng tự trách."


"Em không có... tự trách." Đường Duệ Ninh phủ nhận theo bản năng, nhưng sau đó hắn lại ngẩn người một lát, không biết đang suy nghĩ gì.


Lê Tầm không đi sâu vào chủ đề này nữa, anh nói: "Vậy sau khi concert kết thúc, em dẫn anh đi dạo được không, đi đến những nơi mà em quen thuộc."


"Được." Mặc dù họ không nên ở bên ngoài quá lâu nhưng đi dạo một chút vào buổi tối thì vẫn được.


Nhóm HTTP lên sân khấu biểu diễn một màn vũ đạo trong khoảng thời gian các thành viên To5 đi vào hậu trường thay đồ. 8 tân bình đều rất cố gắng, các fan bên dưới khán đài cũng nể mặt vỗ tay hò reo cho họ. Lúc chạm mặt nhau ở hậu trường, Đường Duệ Ninh vẫn lạnh lùng, không thèm nhìn một cái. Tâm trạng của hắn vốn đã không tốt, trở về quê nhà càng khiến hắn cảm thấy khó chịu.


Đêm concert kết thúc rất muộn, hai người bước ra khỏi khách sạn, Đường Duệ Ninh dẫn anh đến con phố phía sau trường tiểu học của mình.


Vào đêm khuya, con phố này rất ít người qua lại, các cửa hàng cũng gần như đã đóng cửa nghỉ ngơi, chỉ còn lác đác mấy ngọn đèn đường, có mấy cái đèn gần như đã sắp hỏng, ánh sát yếu ớt như sắp tắt đến nơi.


Nhưng họ lại cảm thấy rất tự do.


Đường Duệ Ninh từ phía sau ôm Lê Tầm, chỉ vào một cửa hàng đã đóng cửa bên đường: "Quán này ngày xưa bán xúc xích chiên bột rất ngon, tương ớt cũng thơm hơn những chỗ khác. Tan học em hay ra đây mua lắm."


"Em cũng ăn cái này sao?" Lê Tầm trêu hắn: "Anh tưởng cool kid thì không ăn hàng rong chứ."


"Cool kid cũng là trẻ con, không có đứa trẻ nào cưỡng lại được xúc xích chiên bột." Đường Duệ Ninh nói, hôn một cái lên má anh: "Còn anh thì sao?"


"Anh hả? Anh thì đã từng bán xúc xích chiên bột luôn đó." Mặc dù hiện tại trên đường chỉ có hai người họ nhưng Lê Tầm vẫn không yên tâm lắm. Bị hôn một cái xong anh liền bảo hắn buông tay ra, hai người tiếp tục song song đi dạo phố.


"Anh đã từng bán xúc xích chiên bột à?" Đường Duệ Ninh ngạc nhiên hỏi.


"Ừm, có một thời gian anh đi làm thêm, giúp người ta chiên cơm và xào mì xào ở chợ đêm. Quầy hàng đó cũng có bán xúc xích chiên bột." Chuyện này chưa xảy ra lâu lắm nhưng bây giờ nhớ lại anh cảm thấy như cách biệt cả một đời.



Lê Tầm tự hào kể về những trải nghiệm xưa cũ, anh quay lại nhìn Đường Duệ Ninh, thấy hắn không nói gì, chỉ nhìn anh bằng ánh mắt xót xa.


"Lúc đó cuộc sống khá vất vả, người ta hay nói tuy nghèo nhưng có kỉ niệm mà." Lê Tầm nắm tay Đường Duệ Ninh, xoay người đứng đối diện với hắn, đi lùi về phía sau: "Cô chủ quán rất quan tâm anh, trả tiền công cho anh nhiều hơn bình thường nữa đó."


"Lúc đó anh còn nghĩ nếu như mình không được debut, anh khởi nghiệp mở quán ăn chắc cũng không tệ đâu ha?"


"Ừm, có tiềm năng trở thành một quán ăn hot trên mạng nữa đấy. Ông chủ chính là thương hiệu của quán, dùng gương mặt idol này đi chế biến món ăn." Đường Duệ Ninh dùng hai tay đỡ anh, sợ anh đi lùi bị vấp ngã.


Lê Tầm bật cười: "Vậy cũng không tệ."


"Đi thẳng về phía trước chính là trường học của em." Đường Duệ Ninh chỉ cho anh xem.


Trường tiểu học của hắn rất nhỏ, khu nhà dạy học đã có dấu vết của thời gian. Hai người đứng ở ngoài cổng nhìn vào, Đường Duệ Ninh nói: "Không thay đổi nhiều, vẫn vậy."


"Lúc nhỏ nhà em cũng ở gần đây, mỗi ngày đều đi bộ vài phút đến trường rồi về nhà. Tuổi thơ tẻ nhạt và vô vị, về nhà thì không khí trong gia đình rất ngột ngạt, ở trường cũng không vui vẻ gì. Sau này rời khỏi thành phố này đi làm thực tập sinh mới dễ thở hơn một chút."


Hai người đi vòng ra góc tường bên cạnh, có những cây cổ thụ cao che chắn, ở giữa hai cái cây cao, Đường Duệ Ninh ôm anh và hôn môi.


Gần đây có khu dân cư, đêm khuya yên tĩnh, có thể nghe thấy tiếng ai đó đang kéo cửa sổ.


"Hôm nay tâm trạng của em không vui vẻ gì cả, em không thích về nhà." Kết thúc nụ hôn, Đường Duệ Ninh cụng trán vào trán anh, lông mi Lê Tầm tựa hồ có thấm hơi nước, anh nâng mắt lên nhìn hắn.


Hôm nay trước và sau concert, Đường Duệ Ninh đều nhận được điện thoại của mẹ, liên tục mấy cuộc.


"Nhưng bây giờ em rất hạnh phúc. Sau này nghĩ về nơi này, em sẽ chỉ nhớ đến anh và em, hai chúng ta nắm tay đi trên đường, hôn nhau dưới gốc cây."


"Cũng giống như bởi vì có anh nên em không còn ghét công viên giải trí nữa." Đường Duệ Ninh nói. Lê Tầm đưa tay vuốt mái tóc hắn, mỉm cười dịu dàng: "Vậy thì em chỉ nên nhớ đến anh thôi. Sau này có chuyện gì không vui thì em hãy nhớ về anh, được không?"


"Em chỉ nhớ đến anh... em chỉ có anh thôi." Đường Duệ Ninh nhắm mắt, một lần nữa hôn anh.


— Em may mắn biết bao khi có anh trong đời.


Sống Lại Tôi Trở Thành ACE Của Boyband
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Sống Lại Tôi Trở Thành ACE Của Boyband Truyện Sống Lại Tôi Trở Thành ACE Của Boyband Story Chương 40
10.0/10 từ 41 lượt.
loading...