Sống Lại Tôi Trở Thành ACE Của Boyband

Chương 39


Khi Lê Tầm tắm rửa xong và trở về phòng, Đường Duệ Ninh đang cầm điện thoại xem video.


Tiếng fan hò hét và reo hò vọng ra từ điện thoại, sau đó là đoạn nhạc dạo đầu quen thuộc vang lên, là bài hát solo bản live của Lê Tầm.


"Em đang xem gì thế?" Lê Tầm hỏi.


Đường Duệ Ninh vừa đốt một cây nến thơm, đó là loại mà Lê Tầm mới mua, mùi thơm quả đào rất đậm đà, hương trái cây ngọt nhưng không ngấy, khiến cả căn phòng trở nên dễ chịu. Lê Tầm trèo lên giường ghé sát vào xem, Đường Duệ Ninh đang xem video fancam của anh, góc quay ở vị trí hàng đầu trong khu vực trường quay, nhìn là biết được quay bằng một thiết bị chất lượng, quay rất rõ nét.


"Em thích đoạn này nhất." Đường Duệ Ninh dán mắt vào màn hình nói.


Trong video, Lê Tầm ngồi trên ghế, hai chân dang ra thực hiện động tác lượn sóng. Cổ áo sơ mi bung mở theo nhịp điệu chuyển động, trên cổ anh đeo một sợi dây chuyền mảnh màu vàng, đoạn dưới của dây chuyền nằm sâu trong cổ áo đến ngực, lấp lánh ẩn hiện dưới ánh đèn, dính lên da thịt. Sự uyển chuyển từ ngực đến eo anh vừa mềm mại lại vừa mạnh mẽ, có tính chuyên môn và tính thẩm mỹ cực kỳ cao.


Đoạn này tiếng fan la hét dưới sân khấu đã át đi cả nhạc nền. Xem hết một lần, Đường Duệ Ninh kéo thanh tua lại và xem thêm lần nữa.


"... Đừng xem nữa." Lê Tầm ở bên cạnh thử đề nghị.



"Còn phần sau nữa mà." Có thể thấy Đường Duệ Ninh không phải lần đầu xem video này: "Em cũng thích đoạn sau lắm."


Phần sau là đoạn nhảy cùng vũ công, Lê Tầm nhớ lại hồi đó anh còn chưa biết tâm ý của Đường Duệ Ninh, hắn đã từng tỏ ra không hài lòng với đoạn vũ đạo này. Anh ngạc nhiên hỏi: "Không phải em không thích... anh nhảy chung với vũ công sao?"


"Trước đây không thích, nhưng sau này em nhận ra đoạn này quá đẹp."


Trong video, Lê Tầm vòng tay ôm hờ lấy vũ công từ phía sau, bàn tay được bọc trong bao tay da đen nhẹ nhàng lướt qua mặt vũ công nữ, sau đó xoay người đối diện với cô, đặt ngón trỏ lên môi ra dấu "suỵt". Đây là động tác Lê Tầm tự thêm vào sau này để khớp với lời bài hát "không nghe thấy anh nói yêu em".


Vũ công đẩy anh ra, anh lùi lại vài bước và hát hết lời bài hát, hai người phối hợp rất ăn ý. Đây là ở đêm concert gần đây nhất, Lê Tầm đã không còn sự ngượng ngùng như những buổi đầu tiên nhảy bài này. Anh có thể kiểm soát màn trình diễn của mình một cách chuyên nghiệp khiến người xem có thể đắm chìm vào bài hát và thấu hiểu cảm xúc mà nó muốn truyền tải, có độ hoàn thiện rất cao.


"Cái gì đẹp?" Xem xong, Lê Tầm hỏi hắn.


"Anh đẹp. Hát đẹp, nhảy cũng đẹp." Đường Duệ Ninh không tiếc lời khen ngợi anh: "Chỗ nào cũng đẹp."


Thấy đối phương khen mình một cách nghiêm túc, Lê Tầm cũng chân thành đáp lại: "Ừm... cảm ơn em."


"Còn một cái nữa." Đường Duệ Ninh thoát khỏi video, thành thạo mở mục "Video đã lưu" của mình ra, tìm một video cũng có lượng chia sẻ rất cao khác.



Khi bài hát diễn ra được một nửa, bộ micro gắn ở sau thắt lưng của Lê Tầm bị lỏng, anh vừa xoay người thì nó rơi xuống, treo lủng lẳng ở phía sau cản trở anh thực hiện vũ đạo.


Nhưng động tác của anh vẫn tiếp tục, khi nhân viên đẩy ghế đến sau lưng anh, Lê Tầm vừa ngồi xuống liền với tay ra sau eo, mò mẫm nhét bộ micro vào túi thắt lưng. Thế nhưng anh không bỏ sót một động tác vũ đạo nào. Nhìn từ bên cạnh, động tác lượn sóng của anh càng nhuần nhuyễn, nhịp điệu uốn lượn vô cùng mượt mà. Một tay anh đưa ra sau lưng tranh thủ cài bộ micro về đúng vị trí nhưng lại hoàn toàn không ảnh hưởng đến việc anh hoàn thành tổ hợp của vũ đạo đó. Cơ thể và cánh tay của anh như có ý thức độc lập, mỗi thứ bận rộn một việc riêng mà không gây ảnh hưởng lẫn nhau.


Đây là một sự cố nhỏ trong buổi biểu diễn, lúc đó Lê Tầm cũng hơi hoảng, nhưng đoạn vũ đạo phía trước khá rời rạc, không tìm được thời điểm thích hợp để gắn lại bộ micro. Vừa đến đoạn có thể ngồi xuống là anh vội vàng xử lý. Thực ra lúc đó động tác ở tay rất luống cuống, suýt chút nữa không thể nhét vào được, nhưng anh đã cố hết sức không để lộ ra. Trong mắt khán giả, mọi thứ đều được diễn ra rất mượt mà.


Lượt chia sẻ và bình luận đều kinh ngạc, Lê Tầm nhìn một cái cũng thấy ngại: "Không khoa trương đến thế đâu, lúc đó anh cũng hơi hoảng." Anh nói. "Rốt cuộc em đã lưu bao nhiêu cái..."


Đường Duệ Ninh quay lại mục Video đã lưu, nhìn thấy một rừng video fancam lướt mãi không hết đó, hai mắt Lê Tầm mở to.


"Em tìm thấy được bao nhiêu thì đều lưu lại hết." Đường Duệ Ninh nói một cách hiển nhiên: "Lúc anh không để ý đến em thì em mở fancam xem cho đỡ nhớ, họ quay khá tốt."


"Anh không để ý đến em khi nào?" Đúng là oan uổng cho anh quá.


"Lúc anh không chịu ngủ chung với em, nói là không muốn ảnh hưởng đến trạng thái biểu diễn ngày mai ấy."


Lê Tầm mở miệng ra rồi ngậm lại, nhất thời không biết nói gì để phản bác.



"Thực ra em thích đêm concert đầu tiên nhất, lúc đó anh vẫn chưa diễn tự nhiên được như vậy." Đường Duệ Ninh mở video, toàn bộ video này được fan quay qua màn hình lớn, có thể thấy rõ gần như tất cả các biểu cảm trên khuôn mặt.


"Rất đáng yêu." Đường Duệ Ninh nói.


"..." Lê Tầm nằm ngửa lại vị trí của mình: "Vậy thì em xem đi."


Đường Duệ Ninh nhổm qua đè lên người Lê Tầm vừa tìm được tư thế thoải mái cho mình. Video trong điện thoại vẫn chưa tắt, được hắn để bên cạnh gối. Giọng hát trầm ấm của Lê Tầm phát ra từ điện thoại, còn người trên giường trong thực tế lại đang bị hôn đến mức chỉ phát ra mấy tiếng th* d*c nỉ non.


Đường Duệ Ninh hôn lên cổ Lê Tầm, luồn tay vào trong áo anh, trực tiếp nắm lấy chỗ đó.


"Khoan đã..."


Đường Duệ Ninh chặn miệng anh, hôn sâu hơn lúc nãy.


Lê Tầm gần như không thể thở được. Lúc được buông ra, Lê Tầm nghiêng đầu th* d*c, mùi quả đào ngọt ngào và tươi mát tràn vào khoang mũi.


Đường Duệ Ninh đi đến ngăn kéo lấy đồ, tự mình khuyếch trương. Động tác của hắn có chút vội vàng, Lê Tầm giật mình, đè tay hắn lại: "Em chậm lại một chút."



Trong video, mồ hôi chảy xuống vùng cổ ngửa lên của Lê Tầm. Lớp filter làm môi anh rất đỏ, trang điểm mắt cũng gợi cảm hơn. Cảnh quay đặc tả dừng lại trên đôi môi hơi hé mở của anh, có thể thấy được một chút đầu lưỡi. Nhạc nền cũng ăn ý phối thêm tiếng th* d*c từ nhỏ đến to.


Đường Duệ Ninh cắn chặt má trong, bàn tay còn lại rảnh rỗi đưa đến môi Lê Tầm, gạt nhẹ môi dưới của anh ra. Hai ngón tay thăm dò đi vào kẹp lấy lưỡi anh.


Lê Tầm bị ngón tay hắn thọc vào không thoải mái, anh muốn cắn nhưng lại không đành lòng, chỉ có thể siết chặt khoang miệng, không để hắn đi vào sâu hơn nữa.


Ánh mắt của Đường Duệ Ninh lập tức tối sầm, hắn rút tay lại.


"Khoan đã Duệ Ninh... Đường Duệ Ninh!"


Đường Duệ Ninh nhất định muốn dùng biện pháp cực đoan này để giải tỏa những cảm xúc dồn nén trong lòng, Lê Tầm cắn môi, anh cũng muốn chiều hắn một lần nhưng...


"Em làm như vậy anh cũng sẽ đau." Lê Tầm nói ra câu này, Đường Duệ Ninh mới như lấy lại được một chút lý trí.


Đường Duệ Ninh cúi người xuống, nỉ non bên tai anh: "Bảo bối." Hắn gọi tên anh hết lần này đến lần khác.


Lê Tầm nghiêng đầu ngậm lấy môi Đường Duệ Ninh, đỡ cằm hắn, từ từ hôn hắn.


Đêm khuya tĩnh lặng, họ ngủ rất say trong hương thơm ngọt ngào thoang thoảng của quả đào.


Sống Lại Tôi Trở Thành ACE Của Boyband
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Sống Lại Tôi Trở Thành ACE Của Boyband Truyện Sống Lại Tôi Trở Thành ACE Của Boyband Story Chương 39
10.0/10 từ 41 lượt.
loading...