Song A, Nhưng Lại Sinh Bốn Đứa Con!
Chương 71: Ngoại truyện: Say rượu 02
Rượu vang đỏ ánh lên màu sắc mờ ảo trong ly thủy tinh.
Tạ Tranh dạy Lộ Lộc: “Rượu vang không được uống quá nhanh. Hậu vị mạnh đấy.”
Lộ Lộc gật đầu, tỏ ý mình đã nhớ rồi.
Thực ra theo suy đoán của Tạ Tranh, tửu lượng của Lộ Lộc, nếu không phải một ly là gục, thì cũng phải rất kém.
Học sinh ngoan mà, đều như vậy.
Uống hết hai cốc bia lớn vào bụng, mặt cũng đỏ lên, nói chuyện cũng không còn tỉnh táo nữa, những mặt khác vốn giấu kín cũng sẽ lộ ra. Tạ Tranh còn nhớ không ít thực tập sinh đến chỗ anh, trông có vẻ hiền lành, nhưng sau một cốc bia tươi lớn thì khóc thảm thiết đến mức nào.
Nhưng biểu hiện của Lộ Lộc lại có phần vượt quá dự đoán của Tạ Tranh, uống hết chai rưỡi rượu vang đỏ, mặt Lộ Lộc vẫn không đỏ.
Tạ Tranh có chút kinh ngạc: “Được đấy, nhóc con. Thật sự không cảm thấy gì à?”
Lộ Lộc lắc đầu, cười: “Thật sự không.”
Ngược lại là Tạ Tranh, anh có vẻ chịu không nổi, mấy ngày nay anh làm việc liên tục không ngừng nghỉ, thiếu ngủ, bị hơi men thúc giục nên có phần choáng váng.
Càng như vậy Tạ Tranh lại càng không chịu khuất phục, đứng dậy đi đến tủ rượu lấy thêm một chai Vodka: “Thử cái này xem sao.”
Uống trộn rượu rất dễ say, Tạ Tranh gian xảo không nói cho Lộ Lộc biết, chỉ là muốn nhìn xem Lộ Lộc khi say sẽ như thế nào.
Lộ Lộc không chút phòng bị, uống hết ly Vodka nồng độ cồn cao, Tạ Tranh nhướng mày: “Thế nào?”
Lộ Lộc ngước mắt nhìn Tạ Tranh.
Người đàn ông rõ ràng đã bắt đầu say, da màu mật ong ửng hồng, đôi mắt sáng như sao lạnh trở nên ướt át, ánh đèn từ trên chiếu xuống, Tạ Tranh nghiêng đầu, đường nét khuôn mặt sắc sảo, góc cạnh.
Có lẽ anh thấy nóng, cúi đầu, rủ mắt xuống cởi cúc áo ở cổ, ngón tay mờ ám ma sát trên bề mặt cúc áo, từ từ kéo nó ra khỏi lỗ cúc, cơ ngực vừa được giải phóng lập tức ẩn hiện.
Lộ Lộc cảm thấy biểu cảm của mình lúc này chắc chắn rất ngốc nghếch, may mà Tạ Tranh không phát hiện ra. Cậu nuốt nước miếng hai lần, khi mở miệng nói chuyện, giọng đã khàn khàn: “Chú Tạ, uống nữa không ạ?”
Tạ Tranh ngẩng đầu nhìn cậu: “Sao lại không uống?”
Anh giơ tay rót thêm nửa ly Vodka cho Lộ Lộc: “Uống đi.”
Tuy rằng Lộ Lộc chưa từng uống rượu, nhưng đã từng làm thêm ở club, nhìn thấy rất nhiều người uống rượu.
Tạ Tranh chắc chắn thuộc kiểu uống rất mạnh và nhanh, đặc biệt là bây giờ anh muốn chuốc say người khác, thà tự tổn hại một nghìn cũng phải làm tổn thương địch tám trăm.
Lộ Lộc dần dần bắt đầu không chống đỡ nổi: “Em đi vệ sinh một lát.”
Tạ Tranh gật đầu.
Lộ Lộc chỉ rời đi khoảng ba, bốn phút, khi quay lại phòng ngủ, Lộ Lộc thấy Tạ Tranh chống tay lên má, vẻ mặt mơ màng.
Lộ Lộc kìm lại mong muốn chọc vào má Tạ Tranh: “Chú Tạ, hay là hôm nay dừng ở đây thôi?”
“Không được.”
Tạ Tranh chỉ vào chỗ ngồi của Lộ Lộc: “Ngồi xuống, uống.”
Giống như một vị hoàng đế đang ra lệnh.
Lộ Lộc đành ngồi lại vào chỗ.
Thêm vài ly rượu nữa, Lộ Lộc thực sự cảm thấy mình đã bắt đầu say.
Suy nghĩ của cậu trở nên mờ mịt, như thể có ai đó bọc một lớp bông gòn bên ngoài bộ não của cậu. Mắt nhìn mọi thứ cũng chậm lại, hình ảnh dường như phải mất vài giây mới truyền đến.
“Chú Tạ,” giọng nói cũng vậy, miệng rõ ràng đang nói, nhưng lại không biết mình đang nói gì. Lộ Lộc úp mặt xuống bàn: “Chú Tạ, chóng mặt quá.”
Lộ Lộc nghe thấy tiếng cười của Tạ Tranh.
Cậu gối đầu lên cánh tay của mình, nghiêng đầu ngước mắt nhìn Tạ Tranh đang ngồi đối diện từ sau mái tóc mềm mại.
“Chú Tạ.” Trước khi Lộ Lộc kịp nghĩ, miệng đã tự gọi Tạ Tranh một tiếng.
Tạ Tranh hỏi: “Hửm?”
Lộ Lộc lại gọi anh một tiếng: “Chú Tạ.”
Tạ Tranh: “Gì?”
Lộ Lộc cười khẽ một cái.
Thực ra cậu không có việc gì muốn gọi Tạ Tranh, chỉ là muốn xác nhận anh vẫn ở đối diện mình. Cho đến ngày hôm nay, Lộ Lộc vẫn cảm thấy thật kỳ diệu, người mình thích lại cũng thích mình, chiếc huy chương trên trời thực sự đã được cậu cầm xuống.
Thật hạnh phúc quá đi.
Cậu vùi miệng vào tay áo, giọng điệu càng mơ hồ hơn gọi Tạ Tranh: “Chú Tạ — Tạ Tranh.”
Vừa dứt lời, trán Lộ Lộc bị ai đó búng nhẹ: “Láo toét.”
Tạ Tranh dùng khớp ngón cái và ngón trỏ xoa má cậu: “Giở trò lưu manh đấy à?”
Lộ Lộc rất thích Tạ Tranh làm vậy, dùng ngón tay vẽ lên các đường nét trên khuôn mặt mình, người đàn ông làm động tác này có một sự ôn hòa khó tả.
Cậu điều chỉnh tư thế, muốn đặt mặt mình vào lòng bàn tay Tạ Tranh, nhưng Tạ Tranh đột nhiên rụt tay lại, đứng dậy.
Lộ Lộc có chút ngẩn ngơ trong giây lát, liền thẳng người theo hành động của Tạ Tranh.
“Tôi chợt nghĩ đến—”
Tạ Tranh đi đến trước mặt Lộ Lộc, bước dài qua, trực tiếp ngồi lên đùi của Lộ Lộc.
Mùi tiêu trộn lẫn với mùi rượu xộc vào mũi Lộ Lộc, Lộ Lộc cảm thấy bộ não vốn đã không tỉnh táo của mình lại càng thêm choáng váng.
Mũi Tạ Tranh kề sát mũi Lộ Lộc, giọng nói cũng mang theo hơi men giống Lộ Lộc. Anh hỏi: “Bé Nai ngoan, em có cách gọi khác nào đó để gọi tôi không?”
Cách gọi khác?
Muốn nghe cậu gọi cái khác à?
Lộ Lộc vòng tay qua eo Tạ Tranh: “Tạ Tranh?”
Lần này Tạ Tranh không giận, cũng không mắng cậu láo toét nữa, ngược lại còn cười, “Ừm” một tiếng từ cổ họng, giống như một con mèo lớn được v**t v* đang gừ gừ.
Lộ Lộc bỗng dưng cảm thấy vui vẻ.
Cậu thân mật dùng chóp mũi cọ cọ mũi Tạ Tranh: “Tạ Tranh, Tạ Tranh.”
Tạ Tranh giơ tay ôm cổ Lộ Lộc, véo véo gáy cậu như véo động vật, nói: “Có chút thú vị.”
Toàn bộ trọng lượng cơ thể của Tạ Tranh đều đè lên đùi Lộ Lộc, Lộ Lộc cảm thấy rất thoải mái. Cậu vòng tay ôm eo Tạ Tranh, kéo anh lại gần mình hơn một chút nữa, hai người liền ở trong tư thế ngực dán vào ngực.
Tay Lộ Lộc không bỏ đi, vẫn đặt ở eo Tạ Tranh. Eo người đàn ông rất thon gọn, chỗ cuối cùng của cột sống có một cái hõm nhỏ, khi vận động sẽ nhấp nhô theo cử động cơ thể, trở nên rõ ràng hơn.
Lộ Lộc đột nhiên nhớ ra, ngày đầu tiên cậu gặp Tạ Tranh, bạn cùng lớp của cậu muốn gọi Tạ Tranh là “anh Tạ”, nhưng bị Tạ Tranh từ chối, nói là chênh lệch tuổi tác quá lớn, bảo mọi người cứ gọi là chú là được.
Lộ Lộc thử gọi: “Anh ơi.”
Tạ Tranh liếc nhìn cậu, không nói gì. Nhưng Lộ Lộc lại cảm thấy dưới lòng bàn tay mình, eo Tạ Tranh run rẩy rất dữ dội.
Lộ Lộc muốn cười, lại sợ cười quá rõ ràng khiến Tạ Tranh tức giận, đành cố gắng nhịn, lại gọi Tạ Tranh một tiếng: “Anh ơi.”
Eo Tạ Tranh dưới lòng bàn tay lại run lên.
Lộ Lộc hỏi: “Ý gì ạ?”
Tạ Tranh: “Ý là sến súa chết đi được. Em uống rượu vào dính người quá.”
Lộ Lộc chớp chớp mắt: “Thực ra em không uống cũng dính người mà…”
Hơn nữa cậu cảm thấy Tạ Tranh cũng chẳng khá hơn là bao, giọng nói mang hơi men lười biếng như vừa mới ngủ dậy, lại thêm chút mờ ám.
Lộ Lộc ghé sát lại hôn vào yết hầu Tạ Tranh, Tạ Tranh rất phối hợp ngửa cổ lên.
Lộ Lộc dùng đầu lưỡi lướt qua yết hầu đó, nghe thấy tiếng th* d*c thoải mái của Tạ Tranh: “Ừm.”
Đối với Lộ Lộc, đây là một phần thưởng, cũng là một sự khích lệ. Cậu suy nghĩ một chút, gọi Tạ Tranh: “Anh ơi, bảo bối.”
Bảo bối?
Gọi anh? Học từ anh à?
Thật thú vị.
Tạ Tranh bật cười, lại cảm thấy trong lòng như có móng vuốt đang cào, ngứa ngáy tê dại.
Lộ Lộc thấy Tạ Tranh cười, cũng cười theo, ghé lên hôn Tạ Tranh.
Hôn đến nửa chừng Tạ Tranh đẩy cậu ra, cầm ly rượu của cậu, ngậm ngụm rượu Whisky còn lại trong miệng, rồi véo cằm Lộ Lộc mớm rượu cho cậu uống.
Eo Tạ Tranh dán vào bụng dưới Lộ Lộc, vì thế Lộ Lộc có thể cảm nhận rất rõ ràng và chính xác sự thay đổi trên cơ thể Tạ Tranh. Cũng cảm nhận được hành động của Tạ Tranh — người đàn ông vô thức cọ xát qua lại trên đùi cậu, nhẹ nhàng nặng nề, có hút ngưa ngứa.
Một ý nghĩ lướt qua đầu Lộ Lộc.
Lộ Lộc vốn không định để ý đến, nhưng ý nghĩ lẽ ra chỉ lướt qua đó lại đâm rễ vào bộ não cậu, rồi nảy mầm sinh sôi.
Lộ Lộc mím môi, ghé sát tai Tạ Tranh: “Vợ ơi.”
Cậu luôn cảm thấy mình sẽ bị Tạ Tranh mắng vì cách gọi này, đôi mắt nhíu lại, chăm chú nhìn biểu cảm của Tạ Tranh.
Nhưng kỳ lạ là Tạ Tranh không mắng cậu, người đàn ông như bị bỏng, đột nhiên dán chặt về phía trước, cánh tay ôm cổ cậu siết chặt lại, ôm lấy lưng cậu, gần như treo toàn bộ trọng lượng lên người cậu.
Lộ Lộc nghe thấy tiếng thở dồn dập của Tạ Tranh bên tai mình: “…đệch mẹ…”
Lộ Lộc vòng hai tay ôm Tạ Tranh: “Vợ ơi vợ ơi vợ ơi.”
Dưới lòng bàn tay của cậu, eo Tạ Tranh run rẩy dữ dội hơn bao giờ hết, giọng Tạ Tranh đầy vẻ bực bội: “…Câm miệng! đệch mẹ, đệch…”
Cậu ôm chân Tạ Tranh đứng dậy, đi ngang qua bảng điều khiển trung tâm thì điều chỉnh màu sắc và độ sáng của đèn, rồi mới đi đến bên giường.
Tạ Tranh dựa vào đầu giường cởi cúc áo.
Dưới tác dụng của cồn, ngón tay anh không nghe lời cho lắm, đôi mắt Lộ Lộc ngập tràn ý cười tiến lên: “Để em.”
Nhưng ngón tay cậu cũng trở nên không linh hoạt. Một chiếc cúc mà hai người cởi mãi không xong, cuối cùng là lỗ cúc áo sơ mi bị kéo giãn mới mở ra được.
Tạ Tranh cười khẽ, Lộ Lộc áp trán mình vào trán Tạ Tranh, cũng bị chọc cười.
Hai người nhìn nhau cười một lúc, Tạ Tranh móc cổ Lộ Lộc hôn cậu, dần dần đi xuống.
Khi tỉnh dậy đã là trưa hôm sau.
Đầu Tạ Tranh đau âm ỉ, cảm giác của việc say rượu, vừa mở mắt ra đầu càng đau hơn, ba đứa trẻ ngồi vây xung quanh anh, cầm bút màu nước vẽ lên mặt nhau chơi đùa.
Hai chị em sinh đôi đứa thì có quầng thâm màu đen, đứa có quầng thâm màu đỏ, trên đầu Tạ Tích thì có chữ Vương, thấy anh đã tỉnh dậy, ba đứa trẻ cùng nhào về phía anh: “Ba ba!”
Ôi, con mình sinh.
Tạ Tranh ôm lấy vật thể hình thù kỳ lạ số hai và số ba lên, hỏi vật thể hình thù kỳ lạ số một: “Ba ba đâu?”
Tạ Tích cười híp mắt nói: “Ba ba đang nấu cơm, ba ba nói hôm nay ăn bánh hoa hoa ạ.”
Tạ Tích gọi bánh quế hoa là bánh hoa hoa, kể từ lần Lộ Lộc làm cho chúng một lần trước đây, ba đứa trẻ đều thích hương vị của bánh quế hoa, rất ủng hộ. Tuy nhiên, món Lộ Lộc làm còn rất xa so với hương vị chính gốc, vừa đủ để lừa những đứa trẻ dưới năm tuổi mà thôi.
Tạ Tranh đáp một tiếng, định đứng dậy đi vệ sinh cá nhân.
“Ba ba,” Tạ Tích có chút ngượng ngùng nói: “Chưa hôn ba ba mà.”
Tạ Tranh: “Trên người ba có mùi rượu, đợi ba tắm xong đã.”
Ba đứa trẻ cùng nhau lắc đầu, Tạ Tích nhìn anh chằm chằm đầy mong đợi, Tạ Thần Quang kéo gấu áo Tạ Tranh, còn Tạ Tinh Quang thì yếu ớt nằm vật ra giường, cuộn tròn người lại giận dỗi.
Tạ Tranh thấy buồn cười, làm mặt hề với Tạ Tinh Quang, ngồi xổm xuống nghiêng mặt qua.
Hiện tại Tạ Tích đã năm tuổi, hôn Tạ Tranh năm cái chụt chụt lên má, Tạ Thần Quang và Tạ Tinh Quang nhỏ hơn hai tuổi, chỉ được hôn ba cái.
Mặt Tạ Tranh bị hôn đến tê dại, cuối cùng cũng dỗ được chúng thỏa mãn, ba đứa nhảy chân sáo đi ra ngoài.
Tạ Tranh quay người đi về phía phòng tắm.
Vừa bước đi một bước thì khóe miệng anh co giật.
Thật là ê ẩm, đau nhức, cả eo và bụng dưới đều như vậy.
Song A, Nhưng Lại Sinh Bốn Đứa Con!
Đánh giá:
Truyện Song A, Nhưng Lại Sinh Bốn Đứa Con!
Story
Chương 71: Ngoại truyện: Say rượu 02
10.0/10 từ 32 lượt.
