Song A, Nhưng Lại Sinh Bốn Đứa Con!
Chương 70: Ngoại truyện: Say rượu 01
Thời gian gần đây Tạ Tranh rất bận.
Khoảng hai, ba năm trước, anh đã có kế hoạch đưa Tinh Nhận lên sàn chứng khoán, nhưng lúc đó chỉ là ý tưởng, mục tiêu anh tự đặt ra là năm năm.
Nhưng trong một năm qua, Tạ Tranh đã học được cách ủy quyền.
Anh dần dần không còn theo dõi sát sao mọi việc, mỗi bước đều phải tự mình xác nhận, mà sẽ giao toàn bộ một dự án cụ thể cho nhóm dự án thực hiện.
Sự kiểm soát của anh đối với nhân viên vừa là sự giám sát vừa là sự ràng buộc, nhưng không có sự ràng buộc của anh, nhân viên sau khi trải qua giai đoạn đầu bỡ ngỡ, đã vấp váp tìm tòi và hoàn thành công việc xuất sắc hơn.
Do đó, kế hoạch lên sàn của Tinh Nhận đã diễn ra sớm hơn một nửa so với mục tiêu năm năm của Tạ Tranh.
Hồ sơ đăng ký của Tinh Nhận đã được nộp, và sẽ sớm có một buổi điều trần. Những người biết tin đã tiết lộ sớm với Tạ Tranh, rằng nếu không có gì bất ngờ thì về cơ bản cũng sẽ không xảy ra bất ngờ.
Ngoài chuyện lên sàn, gần đây cũng là mùa giao dịch bận rộn.
Những nơi nhỏ mà các đối thủ xem thường, Tạ Tranh đã nhận không ít đơn hàng từ bọn họ, lợi nhuận gần như tăng gấp mấy lần.
Chỉ là quá bận, một vài dự án gần đây đang đi vào giai đoạn kết thúc, Tạ Tranh hết xã giao này đến xã giao khác, thời gian đi công tác đã kéo dài hơn nửa tháng.
Tạ Tranh có mang theo dụng cụ tập lực tay, nhưng cơ thể thiếu tập luyện vẫn rất nặng nề, xung quanh cũng không có phòng gym 24h tốt.
Thế là Tạ Tranh chạy bộ dưới lầu trước khi ngủ, cuối cùng cũng cảm thấy thoải mái hơn một chút.
Hôm nay anh chạy bộ về khách sạn, đang tắm thì nghe thấy điện thoại reo.
Màn hình hiển thị là cuộc gọi video từ Lộ Lộc.
Đây không phải lần đầu tiên Tạ Tranh nhận cuộc gọi video từ Lộ Lộc trong những ngày này.
Nhưng mấy hôm trước anh bận quá khuya, Lộ Lộc đặt báo thức vào nửa đêm để gọi cho anh, giọng nói ngái ngủ, mắt còn không mở ra nổi.
Lần trước đã nói gì nhỉ? —”Chú Tạ, chú có biết không, thực ra bật lửa không phải là chim…”
Nói năng lung tung.
Tạ Tranh tùy tiện dùng khăn lau qua những giọt nước trên người, nhấc máy: “Bảo bối.”
Lộ Lộc chớp chớp mắt, không nói gì, Tạ Tranh nhìn ánh phản chiếu trên mặt cậu, đoán là Lộ Lộc đã chụp lại màn hình trước.
Tạ Tranh: “…” Thằng nhóc thối này.
Anh lau tóc, lấy chiếc áo phông bên cạnh mặc vào, cầm điện thoại đi ra ngoài: “Ba đứa kia đâu rồi.”
“Ngủ hết rồi.” Lộ Lộc cười: “Chúng nó đều nhớ chú lắm.”
Tạ Tranh: “Còn em?”
Lộ Lộc “Ừm” một tiếng.
“Ừm là sao?” Tạ Tranh hỏi: “Nhớ hay không nhớ? Một chữ hay hai chữ?”
“Nhớ,” Lộ Lộc nhẹ giọng: “Nhớ đến mức sắp không ngủ được rồi, chỉ có thể ôm quần áo của chú Tạ ngủ thôi, mỗi ngày đều đếm xem bao giờ chú Tạ về nhà.”
Những lời này của Lộ Lộc nghe khá sến sẩm, nhưng Tạ Tranh rất thích sự thẳng thắn này của cậu. Khóe miệng Tạ Tranh cong lên: “Ngày mai về rồi.”
Lộ Lộc gật đầu: “Em ra đón.”
Tạ Tranh trêu cậu: “Có khối người muốn đón tôi đấy? Em phải cầm biển với mang hoa thì mới có tính cạnh tranh.”
Lộ Lộc cong khóe mắt cười: “Em biết rồi.”
Tạ Tranh hất tóc mái, điều chỉnh một tư thế thoải mái hơn tựa vào giường.
Giọng nói của Lộ Lộc rất nhẹ nhàng, Tạ Tranh nghe, lại dần dần thấy buồn ngủ, không biết đã nhắm mắt từ lúc nào.
Khi tỉnh dậy là vì nghe thấy tiếng báo pin yếu của điện thoại, lúc đó đã là rạng sáng, căn phòng tràn ngập ánh sáng ban mai màu xanh nhạt mờ ảo.
Tạ Tranh nghiêng đầu nhìn, ngạc nhiên khi thấy Lộ Lộc.
Chính xác hơn là Lộ Lộc trên màn hình điện thoại.
Sau khi Tạ Tranh ngủ, cậu cũng không tắt cuộc gọi video của hai người, cứ để cuộc gọi tiếp tục. Khi còn đi học, Tạ Tranh cũng từng gặp những cặp đôi đang yêu gọi điện thoại suốt đêm, chỉ để nghe tiếng thở của nhau, lúc đó anh cảm thấy hành vi này thật vô vị.
Nghe kỹ, qua loa ngoài vẫn có thể nghe thấy tiếng thở của Lộ Lộc, đều đặn và nhẹ nhàng.
Tạ Tranh tắt cuộc gọi, cắm sạc điện thoại.
Chuyến bay của anh là chiều nay, buổi trưa có một đối tác lái xe đến đón Tạ Tranh.
Nhà người này chủ yếu kinh doanh rượu vang đỏ, Tạ Tranh ngồi ở ghế phụ, vẫn có thể ngửi thấy mùi nho trên người anh ta.
Khi xuống xe, đối phương lấy ra một hộp quà từ cốp sau, nói là rượu vang đỏ của nhà mình, nhất định phải để Tạ Tranh mang về nếm thử.
Tạ Tranh không khách sáo với anh ta, chỉ dặn dò trợ lý chuẩn bị quà đáp lễ, rồi đi vòng qua làm thủ tục ký gửi hành lý trước khi lên máy bay.
Thời gian bay chưa đầy một tiếng, Tạ Tranh xem qua một tài liệu là đến nơi, sau khi máy bay hạ cánh anh nhận được tin nhắn của Lộ Lộc: “Chú Tạ, em đang đợi chú ở cổng ra.”
Đi ra theo lối đi, Tạ Tranh nhìn thấy Lộ Lộc ngay lập tức.
Alpha trẻ tuổi hôm nay đặc biệt ăn diện, áo khoác ngoài màu sáng rộng rãi, tóc buộc gọn gàng sau gáy thành một cái đuôi nhỏ, khí chất ấm áp như ánh nắng, không ít người đi ngang qua cậu đều ngước mắt nhìn thêm vài lần.
Tạ Tranh một tay kéo vali, tay kia khoác chiếc áo gió dài của mình, bước nhanh về phía Lộ Lộc: “Em mang hoa tới thật đấy à.”
Lộ Lộc đưa bó hồng lớn trong tay cho Tạ Tranh, tiện tay nhận lấy vali của Tạ Tranh: “Em rất ngoan mà.”
Tạ Tranh cúi đầu nhìn bó hoa.
Ngôi nhà ở Lâm Uyên, trước đây là do anh nhờ trợ lý trang trí, miễn là ở được, đơn giản như nhà kiểu mẫu, không có chút hơi ấm nào.
Sau này Lộ Lộc đã trang trí lại nhà một lần nữa, thỉnh thoảng đặt hoa vào bình, vì từng làm thêm ở tiệm hoa nên Lộ Lộc có thể cắm hoa rất đẹp.
Đây không phải lần đầu tiên Tạ Tranh nhận được hoa, trước đây cũng có người theo đuổi anh từng gửi cho anh một bó hồng lớn, nhưng đây là lần đầu tiên Tạ Tranh nhận hoa của người khác.
Anh đưa bó hoa lên mũi, ngửi thấy hương thơm nồng nàn, Tạ Tranh nói: “Tôi thích.”
Lộ Lộc chớp chớp mắt: “Gì cơ? Hoa? Hay là em?”
Tạ Tranh: “…”
Anh có chút buồn cười, nhưng vẫn trả lời: “Hoa. Và cả em nữa.”
Tạ Tranh cười mắng cậu: “Thằng nhóc thối.”
Khi Lộ Lộc sinh nhật, ông chủ Tạ đã vung tay tặng cậu một chiếc xe hơi làm quà, cũng không phải là xe quá tốt, nhưng tiện dụng.
Lộ Lộc trang trí chiếc xe này rất ấm cúng, ghế sau còn đặt không ít đồ chơi và dán nhiều sticker.
Tạ Tranh cảm thấy rất tội lỗi khi muốn hút thuốc.
Anh kẹp một điếu thuốc chưa châm lửa trong tay do dự, cuối cùng từ từ ấn điếu thuốc trở lại vào hộp.
Ngẩng đầu lên, bóng Lộ Lộc phủ xuống, alpha trẻ tuổi thò đầu ra từ ghế lái chính hôn anh, nhẹ nhàng ngậm lấy môi Tạ Tranh.
Khoảnh khắc môi chạm môi, Tạ Tranh cảm thấy thắt lưng mình nhói lên, cảm giác tê dại, anh hỏi Lộ Lộc: “Ra ghế sau?”
Lộ Lộc nói mơ hồ: “Thịt đang hầm trong nồi.”
Tạ Tranh: “…”
Ôi, cơm áo gạo tiền.
Khi về đến nhà, hai người vừa kịp lúc bảo mẫu đón Tạ Tích từ nhà trẻ về.
Tạ Tranh đi theo sau cậu bé, đè thấp giọng: “Nhóc con, ba ba của con có ở nhà không? Có muốn đi với chú không? Chú cho ăn kẹo.”
Lưng Tạ Tích cứng lại một chút, bước chân ngắn kéo dây cặp chạy về phía trước vài bước, rồi đột ngột dừng lại. Cậu bé quay phắt đầu lại: “Ba ba!”
Khuôn mặt cậu bé đầy vẻ bất ngờ nhào vào lòng Tạ Tranh, cái đầu mềm mại cọ mạnh vào cổ Tạ Tranh: “Ba ba, con nhớ ba ba lắm, ba ba ba ba.”
Tạ Tranh nhéo má cậu bé, cánh tay ước lượng trọng lượng, thấy Tạ Tích có lẽ lại cao thêm một chút.
Tạ Thần Quang và Tạ Tinh Quang cũng nhớ anh, hai chị em vốn không hay quấn người, một trái một phải, quay lưng vào nhau ngồi trên đùi Tạ Tranh, ôm cánh tay Tạ Tranh.
Hai đứa nói chuyện còn chưa được nhiều lắm, khi phấn khích chỉ biết gọi “Ba ba”, “pa pa”, ríu rít không ngừng, giống như chim non.
Tạ Tranh chỉ vào mặt mình, hai đứa trẻ liền hôn anh hai cái vào má.
Tạ Tranh cũng mang quà về cho chúng, Tạ Tích là một chuỗi vòng cổ ngọc trai kết hợp màu đỏ và xanh lá cây, Tạ Thần Quang và Tạ Tinh Quang là hai chiếc khăn quàng cổ, cùng màu, cùng hoa văn.
Anh cũng mang quà về cho Lộ Lộc, là đá địa phương, có hoa văn đẹp, không đắt lắm, mười tệ được mấy viên, được Lộ Lộc đặt ở vị trí nổi bật nhất trong phòng làm việc của cậu.
Hôm nay mấy đứa trẻ đều rất phấn khích, đi ngủ muộn hơn bình thường một chút, nằm trên giường là buồn ngủ ngay, mơ mơ màng màng nói “Chúc ngủ ngon” với Tạ Tranh.
Tạ Tranh đi tắm, bước ra thì thấy Lộ Lộc đang sắp xếp hành lý của mình.
Tạ Tranh chú ý đến chiếc túi quà bên cạnh.
Đó là chai rượu vang đỏ anh nhận được hôm nay.
Túi quà đựng hộp quà, hộp quà mở ra lại là những chiếc hộp nhỏ riêng lẻ, dưới lớp bao bì màu vàng óng là một lớp bao bì màu vàng óng khác, chưa cần nói đến hương vị, chỉ nhìn bề ngoài đã biết là đắt tiền.
Tạ Tranh tìm một chiếc ly, nếm thử một ngụm.
Lộ Lộc hỏi: “Thế nào?”
Tạ Tranh cười: “Rượu ngoại chẳng phải đều có một vị à?”
Anh là người thích ngồi ở quán vỉa hè uống bia lạnh từng ngụm lớn, thái độ đối với rượu vang là uống được, nhưng không biết thưởng thức. Anh luôn cảm thấy cái mùi trái cây lên men đó rất kỳ lạ.
Tạ Tranh đột nhiên nghĩ ra điều gì đó, nhướng mày nhìn Lộ Lộc.
Lộ Lộc nhận thấy ánh mắt của Tạ Tranh: “Hả?”
“Em chưa uống rượu bao giờ đúng không? Lần trước còn nói muốn uống rượu riêng với chú đấy à?” Tạ Tranh hỏi: “Muốn thử không?”
Lộ Lộc chớp mắt, không hề do dự đáp: “Muốn.”
Tạ Tranh dùng ngón tay chấm một chút rượu vang đỏ trong ly, đưa đến miệng Lộ Lộc.
Lộ Lộc há miệng ngậm lấy, đầu lưỡi mềm mại l**m qua đầu ngón tay Tạ Tranh: “Vị có chút kỳ lạ, nhưng không khó uống.”
Tạ Tranh lấy thêm một chiếc ly cho Lộ Lộc, hai người cùng nhau chạm ly, Lộ Lộc nhấp thêm một ngụm rượu vang đỏ.
Tạ Tranh nói: “Đêm nay xem tửu lượng của em thế nào, có phải là một ly là gục không.”
Anh vừa nói vừa châm một điếu thuốc, ngón tay thon dài kẹp đầu lọc thuốc màu trắng. Lộ Lộc nhìn ngón tay Tạ Tranh một lúc, đột nhiên lên tiếng hỏi: “Không phải nói rượu thuốc không tách rời nhau sao? Em có nên học chú hút thuốc không?”
Tạ Tranh liếc nhìn cậu một cái, dùng chân đá nhẹ dưới gầm bàn: “Không học cái tốt.”
Song A, Nhưng Lại Sinh Bốn Đứa Con!
Đánh giá:
Truyện Song A, Nhưng Lại Sinh Bốn Đứa Con!
Story
Chương 70: Ngoại truyện: Say rượu 01
10.0/10 từ 32 lượt.
