Song A, Nhưng Lại Sinh Bốn Đứa Con!
Chương 7
“Mả mẹ mày—”
Tạ Tranh nhíu mày đẩy Lộ Lộc ra, dùng mu bàn tay quệt ngang môi, vẫn còn cảm nhận được cảm giác tiếp xúc của Lộ Lộc. Bờ môi người trẻ mềm mại, mang theo hương bưởi thoang thoảng, thực ra cảm giác không tệ chút nào.
Lộ Lộc cười khúc khích, rất dứt khoát nhận lỗi: “Cháu muốn cung cấp dịch vụ tốt nhất.”
Tạ Tranh nhìn Lộ Lộc bằng ánh mắt như thể đang xem một loài động vật quý hiếm nào đó.
Còn cung cấp dịch vụ tốt nhất? Tự coi mình là nhân viên phục vụ khách sạn chắc?
Tạ Tranh lười nói chuyện với cậu, tự mình bước về phía phòng tắm. Lộ Lộc còn đuổi theo hỏi một câu: “Đây là lần đầu cháu hôn người khác, chắc là không tệ chứ ạ?”
Bước chân của Tạ Tranh khựng lại.
Lần đầu hôn người khác…
Lần đầu hôn…
Lần đầu…
Tạ Tranh hỏi Lộ Lộc: “Đừng nói là cậu chưa từng yêu đương đấy nhé?”
Lộ Lộc lắc đầu.
Tạ Tranh lại nhìn Lộ Lộc bằng ánh mắt như thể đang xem một loài động vật quý hiếm nào đó.
Khi còn đi học, anh không phải là chưa từng gặp người như Lộ Lộc. Ăn nói giỏi giang, biết cách nhìn sắc mặt người khác, thân thiện dễ mến, quả thực là con cưng của giáo viên, đối tượng được học sinh theo đuổi.
Người như vậy đương nhiên được yêu thích rất nhiều, cho dù ngoại hình kém một chút, cũng có rất nhiều người theo đuổi, huống chi Lộ Lộc còn có khuôn mặt như này.
Lộ Lộc nhẹ nhàng nói: “Không có.”
Tạ Tranh “đệt” một tiếng.
Anh nhìn đôi môi màu hồng nhạt của Lộ Lộc, vừa nghĩ đến việc nụ hôn đầu của thằng nhóc này vừa thuộc về mình, liền đáng xấu hổ mà càng trở nên càng phấn khích hơn.
Tạ Tranh ngoắc ngoăc tay với cậu: “Lại đây. Hôn thêm lần nữa.”
Trong căn phòng rộng rãi sáng sủa, mùi hồ tiêu trở nên nồng hơn một chút. Lộ Lộc như thể không ngửi thấy gì, nén cười hỏi: “Chú Tạ, chú vừa nói không hôn môi sao…”
Lúc này Tạ Tranh mới nhận ra Lộ Lộc đang trêu chọc mình: “Bớt nói nhảm đi.”
Lộ Lộc tiến lên hai bước.
Tạ Tranh vốn đã cao, nhưng Lộ Lộc còn cao hơn Tạ Tranh nửa cái đầu, lúc này đứng đối diện nhau, Tạ Tranh còn phải ngẩng đầu lên nhìn cậu.
Lộ Lộc dùng hai tay ôm lấy khuôn mặt của Tạ Tranh, từ từ cúi đầu xuống, đôi môi mềm mại của cậu lại một lần nữa in lên đôi môi mỏng của Tạ Tranh.
Chỉ với cú chạm này, Tạ Tranh thực sự cảm thấy Lộ Lộc vô cùng hợp với khẩu vị của mình.
Không chỉ khuôn mặt, mà còn là thái độ không nhăn nhó này, một khi đã đồng ý để mình bao nuôi, thì không còn ra sức tìm cớ thoái thác, viện đủ lý do linh tinh nữa.
Tạ Tranh giơ tay túm lấy chỏm tóc sau gáy của Lộ Lộc, cười: “Bảo bối, há miệng.”
Lộ Lộc vô cùng ngoan ngoãn mở miệng ra, Tạ Tranh đưa đầu lưỡi vào miệng cậu, như một con cá mập ngửi thấy mùi máu mà hôn cậu.
Tạ Tranh nghe thấy Lộ Lộc hỏi mình: “Chú Tạ là nụ hôn đầu ạ?”
Tạ Tranh không trả lời.
Vị giác của sự quấn quýt môi lưỡi tốt hơn nhiều so với Tạ Tranh tưởng tượng, không phải là cái cảm giác dính nhớp kinh tởm mà anh đã tự vẽ ra trong đầu. Khoang miệng Lộ Lộc ấm áp, môi răng mang theo hương bưởi thanh mát.
So với nụ hôn đầy mãnh liệt của Tạ Tranh, Lộ Lộc lại có vẻ điềm tĩnh hơn một chút. Một tay cậu vẫn giữ lấy gương mặt của Tạ Tranh, tay còn lại di chuyển dọc theo cổ, cánh tay Tạ Tranh, ấn lên lưng anh, có ý trấn an, như thể đang bảo Tạ Tranh đừng quá vội vàng.
Mùi vị bao dung này khiến Tạ Tranh cảm thấy không thoải mái, nhưng anh cũng không có thời gian nghĩ nhiều, phía dưới bị quần bó càng ngày càng đau, anh đẩy ngực Lộ Lộc đưa cậu vào phòng tắm.
Nước ấm dội xuống, quần áo của Lộ Lộc lập tức ướt sũng. Tạ Tranh tranh thủ mở mắt nhìn Lộ Lộc ướt nhẹp, cười khẩy từ trong mũi hai tiếng, cắn mạnh đôi môi Lộ Lộc một cái, rồi lại nhắm mắt lại.
Lộ Lộc rủ mắt xuống nhìn Tạ Tranh.
Tóc mái Tạ Tranh bị nước làm ướt, đều đã rủ xuống, cái khí chất sắc bén kia giảm đi rất nhiều, ngược lại, lại tăng thêm vẻ lười biếng. Áo sơ mi của anh đã cởi ra rồi, làn da tr*n tr** toát lên vẻ bóng bẩy ngọt ngào.
Đầu lưỡi truyền đến cảm giác đau nhói, Tạ Tranh lại cắn cậu.
Cảm giác này thực sự không tồi, chút do dự cuối cùng trong lòng Lộ Lộc cũng tan biến. Cậu biết mình thực sự đã đưa ra quyết định đúng đắn.
Lộ Lộc ấn vào lưng Tạ Tranh đổi vị trí của hai người, để Tạ Tranh tựa vào tường, còn mình thì đứng bên ngoài, giơ tay chống vào bức tường, bao vây Tạ Tranh trong không gian nhỏ hẹp giữa cánh tay của mình.
Tạ Tranh cười hỏi cậu: “Chủ động như thế cơ à?”
Lộ Lộc hôn dọc theo cổ Tạ Tranh xuống phía dưới, cuối cùng, cậu quỳ một chân xuống đất, tháo dây lưng của Tạ Tranh ra.
Lúc này trên gương mặt Lộ Lộc không còn nụ cười ngốc nghếch kia nữa, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc chăm chú, mí mắt mỏng rủ xuống, ngón tay thon dài trắng nõn đối lập mạnh mẽ với làn da màu lúc mạch của Tạ Tranh.
Tạ Tranh rủ mắt xuống nhìn biểu cảm của Lộ Lộc, lồng ngực phập phồng dữ dội.
Anh đưa tay vỗ lên mặt Lộ Lộc: “Ngay cả cái này cũng biết cơ à, bảo bối?”
Lộ Lộc ngẩng đầu nhìn Tạ Tranh một cái, cười một chút.
Tạ Tranh rất chu đáo không nhúc nhích, ấn vào đỉnh đầu Lộ Lộc, ngón tay cái mô phỏng theo đường nét khuôn mặt của Lộ Lộc, từ trán, đến lông mày, rồi đến sống mũi.
Lộ Lộc có vẻ rất thích sự v**t v* này, hơi nghiêng đầu một chút, áp sát gương mặt của mình vào ngón tay của Tạ Tranh hơn một chút.
Đột nhiên, bàn tay Tạ Tranh đang nắm tóc Lộ Lộc nổi cơ bắp, cả người như mất trọng lực mà trượt xuống một chút.
Hơi thở Tạ Tranh hoàn toàn hỗn loạn, nói chuyện th* d*c: “… Sướng quá, mẹ nó sướng quá.”
Sướng hơn nhiều so với việc anh tự giải quyết một mình.
Lộ Lộc ngẩng đầu lên nhìn Tạ Tranh một cái: “Cháu đi lấy dầu bôi trơn.”
Cậu đi ra ngoài một chuyến, rất nhanh đã quay lại, trực tiếp cầm cái túi nhựa có in tên hiệu thuốc trở về.
Bao bì còn chưa bóc, Lộ Lộc xoay cái hộp vuông hai vòng mới tìm được chỗ mở.
Tạ Tranh tựa người vào tường nhìn cậu bóc bao bì.
Tay của Lộ Lộc dính nước, trơn trượt mấy lần, cuối cùng mới xé được bao bì ra.
Cậu cầm tờ hướng dẫn nghiên cứu một chút: “Hiểu rồi.”
Chất lỏng trong suốt được Lộ Lộc bóp ra một ít trong lòng bàn tay, rồi đi về phía Tạ Tranh.
Tạ Tranh còn tưởng Lộ Lộc cần mình giúp đỡ, cười xấu xa đưa tay ra đỡ, Lộ Lộc cũng đưa tay ra, nhưng mục tiêu lại không phải là tay của Tạ Tranh.
Cảm giác trơn trượt lạnh lẽo, Tạ Tranh nhíu mày, cúi đầu nhìn Lộ Lộc đang nắm lấy thằng em của mình.
“Cậu hiểu cái đếch gì mà hiểu rồi.” Tạ Tranh lại bị Lộ Lộc chọc cười: “Thứ này không phải dùng ở chỗ này.”
Lộ Lộc hoạt động cổ tay, giọng rất nhẹ: “Không phải ạ?”
Cả hai cùng cúi đầu nhìn thằng em và cái tay, Tạ Tranh đột nhiên cảm thấy thằng em của mình trở nên có phần xa lạ, có lẽ là vì tay của Lộ Lộc.
Lộ Lộc không nghe lời anh, động tác vẫn nhẹ nhàng chậm rãi, Tạ Tranh khẽ r*n r* hừ hừ từ trong lỗ mũi, anh nghe thấy tiếng Lộ Lộc c** q**n áo.
Mùi hương bưởi trong phòng tắm đột nhiên trở nên nồng nàn đậm đặc, gần như át hết cả mùi hồ tiêu.
Đây không phải là lần đầu tiên Tạ Tranh đối diện trực tiếp với pheromone của Alpha khác.
Anh đã đánh nhau không ít lần, khi kích động mọi người đều không thể kiểm soát được bản thân, đủ loại mùi hương hăng nồng trộn lẫn vào nhau, khiến thái dương người ta đau nhói.
Nhưng lại chính là cái cảm giác tương khắc này, Tạ Tranh vô cùng yêu thích.
Pheromone hương bưởi bao trùm tới tấp, tứ chi Tạ Tranh có chút đau nhức, nhưng cũng rất sướng.
Cái cảm giác vừa đau vừa sướng này khiến Tạ Tranh không kịp phản ứng, nhắm mắt một lúc lâu, mới nhớ ra nhìn Lộ Lộc.
Ngay khoảnh khắc mở mắt ra, Tạ Tranh cảm thấy hai tay Lộ Lộc nâng mình lên một đoạn.
Khoảnh khắc tiếp theo—
“… Đệt… Tao đệt…”
Cơn đau dữ dội bất ngờ ập đến, Tạ Tranh đau đến mức trước mắt trắng bệch, anh túm bừa lấy cổ Lộ Lộc mượn lực, không ngừng hít vào.
Anh mở mắt ra, nghiến răng nghiến lợi hỏi Lộ Lộc: “Cái mả mẹ nhà mày, làm cái gì thế hả? Không muốn sống nữa à?”
Lộ Lộc cũng đang hít vào vì đau, nhưng đuôi mắt nhếch lên, vẻ mặt vẫn rất ngoan: “Chú Tạ, cháu sợ đau.”
Tạ Tranh: “……”
Cho nên mày nhân lúc tao không để ý mà đâm tao à?? Bây giờ thì không đau nữa à???
Cái quái gì vậy??
Con nai ngốc này điên rồi sao???
Bị chơi khăm một vố như vậy, Tạ Tranh tức đến mức ngứa ngáy chân răng. Lộ Lộc nhịn đau, cười híp mắt lấy lòng hôn lên mí mắt, sống mũi, môi Tạ Tranh, rồi dùng pheromone bao bọc toàn bộ cơ thể anh: “Chú Tạ.”
Lúc này Tạ Tranh cuối cùng cũng hoàn hồn từ cơn đau, anh nhếch mép nhìn biểu cảm của Lộ Lộc, đưa tay véo mạnh vào má nam sinh vừa bị mình véo đến đỏ ửng, rồi vỗ một cái, giọng hiểm ác: “Có mấy cái mạng, mà còn dám tính kế tôi?”
Lộ Lộc cắn môi cười, không hề có chút hối lỗi nào vì việc mình đã làm sai.
Mắt thấy Tạ Tranh cứ lườm mình, cậu liền nói: “Vậy cháu ra ngoài nhé.”
Nói thì nói vậy, nhưng động tác của Lộ Lộc lại rất chậm. Tạ Tranh nhíu mày trợn mắt trừng cậu, mượn khuôn mặt Lộ Lộc để tự xả giận, đột nhiên biểu cảm của anh thay đổi, không kiểm soát được mà rên khẽ từ trong mũi.
Lộ Lộc hỏi: “Chỗ này ạ?”
Tạ Tranh coi như đã biết Lộ Lộc đang toan tính điều gì.
“Bảo bối,” Anh vỗ vào khuôn mặt Lộ Lộc vừa bị mình véo đến đỏ bừng, hỏi cậu: “Bạn học của cưng có biết cưng bụng dạ xấu xa như này không?”
Tạ Tranh cảm thấy dáng vẻ Lộ Lộc làm điều xấu còn thú vị hơn dáng vẻ giả vờ ngoan ngoãn rất nhiều.
Thật k*ch th*ch.
Anh cắn mạnh vào d** tai Lộ Lộc một cái, giọng khàn khàn: “Lên giường.”
Lộ Lộc liền ôm anh ra khỏi phòng tắm, khi đi ngang qua bảng điều khiển trung tâm, còn làm mờ bớt ánh đèn.
Tạ Tranh nằm trên giường, lúc này Lộ Lộc lại biết làm màn dạo đầu, đổ dầu bôi trơn lên người anh, cảm giác lạnh buốt ập đến.
Tạ Tranh tặc lưỡi một cái: “Không cần.”
Anh thích cảm giác đau, sau khi cơn đau ban đầu qua đi, và giải tỏa được cơn giận dữ vì bị tính kế, anh lại cảm thấy thế này cũng không tệ.
Lộ Lộc lại không đồng ý: “Để an toàn.”
Cậu vô cùng tỉ mỉ giúp Tạ Tranh chuẩn bị kỹ càng, rồi mới nằm đè lên.
Tạ Tranh nhịn đau, rất hiếm lạ nhìn biểu cảm của Lộ Lộc: “Đỏ mặt rồi? Cưng còn biết ngại nữa cơ à?”
Lộ Lộc cắn môi cười, không nói gì.
Cái cảm giác vừa đau vừa tê dại vẫn chưa hoàn toàn tan đi lại ập tới, Tạ Tranh gầm nhẹ một tiếng, dùng hết sức lực cắn một cái lên vai Lộ Lộc.
Từng sợi máu nhỏ len lỏi chảy xuống bờ vai trắng nõn của Lộ Lộc.
Lộ Lộc lại như thể không cảm nhận được điều gì.
Tạ Tranh đau muốn chết nhưng cũng sướng muốn chết.
“… Bảo bối, nai ngốc, bé nai thông minh… chồng không biết cưng lợi hại như vậy đấy?”
“Chú Tạ,” Tạ Tranh như đang nằm mơ, bên tai có giọng nói: “Đã từng nói chuyện yêu đương với ai chưa ạ? Đã từng hôn ai chưa ạ? … Đã từng làm với ai chưa ạ?”
Tạ Tranh cắn vai cậu cười cười, giọng vô cùng mập mờ: “Chưa có ai, cưng là người đầu tiên, thằng nhóc chết tiệt.”
Song A, Nhưng Lại Sinh Bốn Đứa Con!
Đánh giá:
Truyện Song A, Nhưng Lại Sinh Bốn Đứa Con!
Story
Chương 7
10.0/10 từ 32 lượt.
