Song A, Nhưng Lại Sinh Bốn Đứa Con!

Chương 6


Tin nhắn được gửi đi, phía trên hộp thoại liên tục hiển thị dòng chữ “Đối phương đang nhập…” nhưng vẫn không có tin nhắn nào được gửi lại.


Nếu không có gì bất ngờ, đêm nay có thể anh sẽ không nhận được câu trả lời từ Lộ Lộc.


Nhưng cậu ta sẽ trả lời, bởi vì con nai ngốc nghếch này lại có tâm tư tỉ mỉ, gần như là lấy lòng để chăm sóc cảm xúc của người khác.


Còn về nội dung trả lời là đồng ý hay từ chối, Tạ Tranh lại không quá bận tâm.


Có thêm một người tình nhỏ có khuôn mặt vô cùng hợp ý mình, hoặc là không bao giờ nói chuyện được với học trò cưng của Tống Thanh Viễn nữa.


Thực ra câu trả lời nào cũng không ảnh hưởng quá lớn đến Tạ Tranh.


Sau một sự xao nhãng như vậy, sự bồn chồn do kỳ mẫn cảm mang lại ngược lại đã bình tĩnh hơn rất nhiều.


Tạ Tranh đứng dậy uống một ly nước đá, mở laptop xử lý các tài liệu do trợ lý gửi đến.


Khi gửi lại, trợ lý vẫn còn đang online, sau khi nhận tài liệu còn báo cáo với Tạ Tranh về tình hình của công ty trong thời gian này.


Ngón tay Tạ Tranh đặt trên bàn phím, hỏi: Cha mẹ tôi thế nào rồi?


[Trợ lý số 1 có thể bị lãnh đạo sai khiến]: Mấy ngày trước hai cụ tưởng ngài ngủ ở công ty, ngày nào cũng tìm đến. Lễ tân theo lời dặn dò của ngài không cho bọn họ vào. Hôm qua và hôm nay thì không thấy hai cụ đến nữa.


Tính cách của người nhà Tạ Tranh đều mạnh mẽ, Tạ Tranh có thể thấy cha mẹ cảm thấy rất khó xử với lần nổi loạn này của anh.


Anh không nhịn được mà nở một nụ cười lạnh, “cạch” một tiếng gập laptop lại.


**


Hôm nay là cuối tuần.


Đại học Y thường tắt đèn lúc 10 rưỡi, cứ mỗi cuối tuần và ngày lễ, thời gian tắt đèn sẽ được lùi lại nửa tiếng.


11:00, đèn vẫn sáng.


Thôi Tùng Bách với vẻ mặt mơ màng hạnh phúc: “Có phải dì quên rồi không? Tao nhìn thấy các ký túc xá khác đều tối rồi cơ mà. Chẳng lẽ hôm nay cuối cùng tao cũng có thể thức khuya chơi game rồi ư?”


Hai người bạn cùng phòng khác đều chế giễu sự ngây thơ của cậu ta, còn Lộ Lộc thì im lặng.


Thôi Tùng Bách ngửa đầu ra nhìn Lộ Lộc một cái: “Làm cái gì thế?”


Lộ Lộc: “Đang trả lời tin nhắn.”



“Lại là sếp chỗ làm thêm của mày à? Lại hành hạ mày cái nữa?”


Lộ Lộc ừm một tiếng rất mơ hồ, cũng không nói là phải hay không.


Sau khi Tạ Tranh nói có một công việc muốn giới thiệu cho cậu thì vẫn chưa nói gì. Lộ Lộc tranh thủ lúc này, mở lại ảnh đại diện của Tạ Tranh ra xem.


Ảnh đại diện của Tạ Tranh dùng ảnh của chính anh, tông màu rất cổ điển, người trong ảnh trông trẻ hơn bây giờ, lông mày và ánh mắt chưa sắc bén như hiện tại, vẻ mặt không chút biểu cảm, mặc một chiếc áo hoodie có cổ che mất nửa miệng, lại mang đến cảm giác cấm dục.


Nhưng vẫn hút thuốc, trong ảnh Tạ Tranh kẹp một điếu thuốc đang cháy bằng tay phải, ống tay áo xắn lên, để lộ một đoạn xương cổ tay.


Đây là chụp khi nào? Năm năm trước? Mười năm trước? Hay sớm hơn nữa?


Lộ Lộc chưa bao giờ cảm thấy việc học cùng một trường cấp hai và cấp ba với Tạ Tranh, thi vào cùng một trường đại học là điều gì đó được gọi là duyên phận.


Thành phố J cho dù lớn đến mấy, tài nguyên giáo dục ưu tú cũng chỉ có vài trường, phần lớn cuộc đời của người dân thành phố J đều diễn ra theo quỹ đạo như vậy.


Nhưng khi nhìn thấy dáng vẻ thời trẻ của Tạ Tranh, Lộ Lộc lại cảm thấy vui hơn mình tưởng tưởng.


Thực ra cậu nên chú ý đến Tạ Tranh sớm hơn, ảnh chụp tốt nghiệp các năm, ảnh nhà vô địch trên bảng danh dự… Giá như cậu chú ý sớm hơn thì tốt rồi.


Trang cá nhân của Tạ Tranh hiển thị một thanh ngang màu xám, không biết là đã chặn Lộ Lộc hay là chưa bao giờ đăng cái gì, Lộ Lộc nghiêng về khả năng sau hơn.


11:03 phút, dì quản lý ký túc xá cuối cùng cũng nhớ ra mình quên tắt đèn.


Toàn bộ ký túc xá chìm vào bóng tối ngay lập tức, điện thoại Lộ Lộc rung lên, nhận được tin nhắn từ Tạ Tranh.


“Rầm—!”


“Đau đau đau—”


Thôi Tùng Bách giật mình, vội vàng bật đèn bàn.


Đèn bàn đã không được sạc pin mấy ngày nay, ánh sáng vừa mờ vừa nhấp nháy.


Thôi Tùng Bách nhìn về hướng phát ra âm thanh, nhìn thấy Lộ Lộc ngã lăn ra đất cả người lẫn ghế.


Cậu ta giật mình: “Tiểu Lộc? Mày có sao không đấy?”


Lộ Lộc mượn tay cậu ta đứng dậy: “… Không sao.”


Thôi Tùng Bách cười rất to: “Bình thường mày nhanh nhẹn lắm mà? Sao ngồi trên ghế cũng ngã được thế? Để tao đưa mày đi bệnh viện xem sao?”


Lộ Lộc cười híp mắt nhìn Thôi Tùng Bách.



Bình thường Lộ Lộc cười hiền lành, nhưng không có nghĩa là cậu không có tính khí.


Thôi Tùng Bách sợ nhất cái vẻ cười nín nhịn xấu xa này của Lộ Lộc, rụt cổ lại không nói gì nữa, ôm đồ vệ sinh cá nhân lẻn vào phòng tắm.


Đến lượt Lộ Lộc đi tắm thì nước nóng đã còn lại không nhiều, Lộ Lộc dùng nước nửa lạnh nửa nóng rửa sạch sữa tắm trên người, còn chưa mặc quần áo, ngón tay ướt át trượt màn hình, tiếp tục xem tin nhắn Tạ Tranh gửi cho mình.


Bị tôi bao nuôi, 20.000 một tháng.


Bị tôi bao nuôi, 20.000 một tháng.


Bị tôi bao nuôi—


Lộ Lộc cảm thấy giá như mình lớn hơn mười tuổi thì tốt biết mất, hoặc năm tuổi, như vậy ít nhất cậu không chỉ có khuôn mặt lọt vào mắt xanh của Tạ Tranh.


Cậu có thể quang minh chính đại theo đuổi Tạ Tranh, hẹn hò với anh ấy.


Chứ không phải như bây giờ, sự hiểu biết của cậu và Tạ Tranh về đối phương chỉ là đối phương có một khuôn mặt rất hợp khẩu vị của mình.


Nhưng Lộ Lộc cũng biết, nếu cậu trả lời tin nhắn này là không, Tạ Tranh sẽ không bao giờ tìm mình nữa.


Chỉ riêng điểm này, cậu không thể không đồng ý.


Cậu cố ý chạm vào vai Tạ Tranh, mời anh uống nước ép bưởi, cố ý để anh nhìn thấy số dư tài khoản ngân hàng của mình, không phải là để hai người không qua lại với nhau nữa.


Lộ Lộc cuối cùng cũng trượt bàn phím trong khung chat ra.


Trên gương mặt nam sinh ở trong gương không có biểu cảm gì, nhưng những chữ gõ ra lại có vẻ do dự.


[Deer]: … Chú Tạ…


[Deer]: Cháu muốn nói chuyện một chút… được không ạ?


Thời gian cậu gửi tin nhắn đã là hai giờ sáng, lúc đó Tạ Tranh đã ngủ mất rồi.


Đến khi anh nhìn thấy tin nhắn thì đã là trưa hôm sau.


Hôm nay anh phải bàn dự án với mấy ông chủ mới quen, sáng sớm đã mặc vest chỉnh tề ra ngoài, mãi đến trưa mới có thời gian xem điện thoại, khi thấy tin nhắn của Lộ Lộc, trong đầu Tạ Tranh vẫn toàn là dữ liệu trợ lý báo cáo.


Anh cố nhiên có tài năng và hành động tàn nhẫn, nhưng tay trắng lập nghiệp, được coi là vào nghề muộn. Giao thiệp cùng với những con cáo già đã bám rễ sâu trong ngành này luôn phải tiêu tốn rất nhiều tâm sức.


Lúc này anh không có thời gian nói chuyện gì với Lộ Lộc, chỉ nói: Tối nay tôi gọi cho cậu.


Lộ Lộc trả lời rất nhanh: Vâng ạ.



Đến khi ngồi lên ghế sau xe, chuẩn bị về nhà đã là một giờ sáng.


Tạ Tranh uống không ít rượu, có chút buồn ngủ, nghiêng đầu mơ màng một lúc, anh mới nhớ ra mình còn hẹn gọi điện cho Lộ Lộc.


Anh liền gửi cho cậu một tin nhắn: Ngủ chưa?


Một phút sau Lộ Lộc trả lời: Chú Tạ.


Cậu dường như biết Tạ Tranh muốn hỏi gì: Hiện tại cháu tiện nói chuyện ạ.


Tạ Tranh gọi thẳng một cuộc gọi thoại cho cậu.


Bên kia vô cùng yên tĩnh, trong tai nghe truyền đến giọng Lộ Lộc: “Alo, chú Tạ.”


Giọng cậu nghe khác với ngày thường, cố ý hạ thấp xuống, mang theo cảm giác khàn khàn.


Một mũi thuốc ức chế chỉ có tác dụng hai mươi bốn tiếng, bây giờ đúng lúc hiệu quả của mũi tiêm hôm qua đã hết. Hiện tại Tạ Tranh chỉ mới xuất hiện dấu hiệu của kỳ mẫn cảm, còn chưa đến kỳ mẫn cảm thực sự, nhưng giọng của Lộ Lộc lúc này lại khiến Tạ Tranh đột nhiên cảm thấy khô nóng, một ngọn lửa xộc thẳng lên bụng dưới của Tạ Tranh, vừa ngứa vừa đau.


Lộ Lộc đợi một lúc lâu, thấy Tạ Tranh không nói gì nữa, liền tự mình nói tiếp: “Chú Tạ, cháu nghĩ chúng ta có thể ký một hợp đồng. Ví dụ như thời gian phát lương, có bao gồm chi phí ăn ở và…”


Tạ Tranh: “……”


Cái quái gì thế này? Hay là anh nên đóng dấu công ty cho Lộ Lộc và cấp cho cậu ta một giấy chứng nhận thực tập nhỉ? Bảo hiểm năm loại và một quỹ cũng tiện thể đóng luôn cho cậu ta luôn đi?


Tạ Tranh suýt chút nữa bị con nai ngốc này chọc cười, anh lên tiếng ngắt lời Lộ Lộc: “Cậu cứ nói thẳng là được hay không được. Được thì được, không được thì tôi tuyệt đối sẽ không dây dưa.”


Một giây, hai giây, ba giây.


Sau năm giây im lặng, trong tai nghe truyền đến giọng nói ngoan ngoãn của Lộ Lộc: “Được ạ, chú Tạ.”


Quần tây bó sát khiến Tạ Tranh có chút đau, nhưng anh nhếch mép cười vô cùng sảng khoái, hoàn toàn không có cảm giác tội lỗi khi làm hư một học sinh giỏi ngoan ngoãn: “Lát nữa sẽ đến trường cậu, đợi tôi ở cổng trường.”


Mười ba phút sau, Lão Điền dừng xe vững vàng trước cổng trường đại học.


Lộ Lộc đã đứng ở cổng rồi, áo khoác màu vàng, quần jean, thậm chí còn đeo một chiếc balo.


Tạ Tranh suýt chút nữa đã bật cười vì cậu.


Anh hạ cửa sổ xe xuống, vẫy tay với Lộ Lộc: “Lên xe.”


Lộ Lộc liền mở cửa xe ngồi bên cạnh Tạ Tranh.


Tạ Tranh nâng tấm chắn ghế sau lên, ngón tay kẹp điếu thuốc chống cằm, mượn ánh đèn đường bên ngoài quan sát Lộ Lộc: “Vừa tắm xong à?”



Tóc của Lộ Lộc vẫn còn ướt, tuy không nhỏ giọt, nhưng mái tóc hơi dài mang theo hơi nước rủ xuống bên má rất mềm mại, khiến cho Lộ Lộc trông vô cùng dịu dàng.


Lộ Lộc gật đầu, hỏi Tạ Tranh: “Chúng ta đi đâu ạ?”


Lần này Tạ Tranh thực sự bị chọc cười: “Đi khách sạn. Chẳng lẽ cậu muốn bị tôi làm ngay trên đường lớn?”


Ngay khi từ cuối cùng vừa thốt ra, Lộ Lộc đột nhiên ngẩng đầu lên, dùng ánh mắt có chút ngạc nhiên nhìn Tạ Tranh một cái.


Tạ Tranh không để ý đến ánh mắt của Lộ Lộc, anh nhìn phong cảnh lướt qua nhanh bên ngoài cửa sổ, bên dưới nụ cười nhạt ẩn chứa sự phấn khích.


Ở giữa, xe dừng lại trước cửa một hiệu thuốc, Lão Điền đi mua bao cao su và dầu bôi trơn, sau đó mười lăm phút, Lão Điền dừng xe trước cửa khách sạn.


Khách sạn này Lộ Lộc biết, là khách sạn năm sao mới, phòng rẻ nhất cũng phải mấy nghìn một đêm.


Hai người không nói gì đi vào trong thang máy, rồi bước vào phòng.


Tạ Tranh cởi áo khoác ra, rồi cởi sơ mi, để lộ thân hình săn chắc thon gọn. Lộ Lộc nhìn hình xăm của anh, nghe Tạ Tranh hỏi: “Tắm cũng không? Tiện thể giúp cậu mở rộng một chút.”


Lộ Lộc: “……”


Cậu lại dùng ánh mắt kỳ lạ đó nhìn Tạ Tranh một cái, lần này Tạ Tranh chú ý đến: “Hửm?”


Lộ Lộc quay mặt đi hướng khác.


Tạ Tranh tiến đến lại gần cậu, đưa tay nhéo nhéo mặt cậu một cái, cười xấu xa: “Ngại à?”


Lộ Lộc quay mặt lại nhìn Tạ Tranh.


Hai người đối diện nhau, Tạ Tranh mới phát hiện màu mắt của Lộ Lộc thực ra cũng rất nhạt, màu hổ phách, giống như viên đá quý ngâm mật ong.


Yết hầu Tạ Tranh nhẹ nhàng trượt lên trượt xuống, trong phòng đột nhiên tràn ngập mùi thuốc lá và hồ tiêu nồng đậm.


Lộ Lộc mấp máy môi, cúi đầu xuống.


Tạ Tranh nhanh tay lẹ mắt ấn ngón tay của mình lên môi Lộ Lộc, dở khóc dở cười: “Làm gì? Hôn? Hay là bỏ đi.”


“Không thích?”


“Không cần thiết.”


Lộ Lộc “ồ” một tiếng, ngoan ngoãn đáp: “Cháu biết rồi.”


Tạ Tranh liền bỏ tay xuống.


Ai ngờ giây tiếp theo Lộ Lộc lại cúi đầu xuống, đôi môi của cậu vẫn chính xác không chút sai lệch phủ lên đôi môi của Tạ Tranh.


Song A, Nhưng Lại Sinh Bốn Đứa Con!
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Song A, Nhưng Lại Sinh Bốn Đứa Con! Truyện Song A, Nhưng Lại Sinh Bốn Đứa Con! Story Chương 6
10.0/10 từ 32 lượt.
loading...