Song A, Nhưng Lại Sinh Bốn Đứa Con!
Chương 64
Gần đây, giờ giấc sinh hoạt của Tạ Tranh khá điều độ, ngủ sớm dậy sớm, không như mấy năm trước thường xuyên thức đến sáng.
Giờ giấc của Tạ Tích thì có chút kinh khủng. Vừa sáng là tỉnh, bây giờ đang ngồi giữa anh và Lộ Lộc, ôm cuốn đề thi các năm do Tạ Lý tặng ra xem. Tạ Tranh vừa mở mắt đã nhìn thấy đề toán cao cấp, suýt chút nữa nhắm mắt lại ngủ tiếp.
Nhìn vẻ mặt vô cùng nghiêm túc của Tạ Tích, Tạ Tranh gần như nghi ngờ cục bột nếp này đang diễn kịch bản “thiên tài nhóc con ba tuổi rưỡi” cho mình xem. Nhưng vài giây sau, Tạ Tranh đã tiêu tan suy nghĩ đó, vì anh phát hiện Tạ Tích cầm sách ngược.
Tạ Tranh: “…”
Phát hiện Tạ Tranh đã tỉnh, Tạ Tích lập tức rúc lại gần, chụt chụt chụt hôn ba cái lên mặt anh: “Ba ba, ba buổi sáng tốt lành.”
Tạ Tranh xoa đầu thằng bé một cái, tập thể dục, tắm rửa. Vừa lúc Lộ Lộc cũng làm xong bữa sáng.
Anh cầm chiếc nhẫn ở đầu giường đeo vào, vừa ăn vừa trả lời tin nhắn, ăn no thì đi chỗ cặp sinh đôi thưởng thức màn vật lộn của trẻ sơ sinh. Một ngày mới cứ thế bắt đầu.
Lộ Lộc không biết móc đâu ra một miếng táo nhét vào miệng anh, ánh mắt sáng rực nhìn Tạ Tranh.
Tạ Tranh: “? Sao thế?”
Lộ Lộc hỏi: “Mấy cái thùng chị Tôn gửi tới, mình dọn ngay bây giờ không ạ?”
Tạ Tranh ngậm nước ép táo trong miệng, hỏi: “Thùng gì?”
Vừa nói ra, anh lại nhớ lại. Hôm qua anh uống hơi nhiều, lúc vào cửa còn bị mấy cái thùng lớn chất đống ở cửa vấp phải.
Anh hỏi: “Là Tiểu Tôn gửi đến à?”
Vừa nói xong, anh lại tự nhớ ra, bất lực và buồn cười xoa xoa thái dương.
Tạ Tranh bình thường luôn mạnh mẽ và chín chắn. Lộ Lộc hiếm khi thấy anh mơ hồ như vậy. Nhìn Tạ Tranh cố nén cơn muốn trắng mắt mà xoa thái dương, Lộ Lộc lại thấy anh thật đáng yêu.
Cậu đột nhiên cúi xuống gần Tạ Tranh, hôn lên má anh một cái, phát ra một tiếng chụt rất rõ ràng.
Tạ Tranh nhướng mày, cười và đá nhẹ vào cậu.
Mấy chiếc thùng này đều rất lớn. Lộ Lộc tìm một con dao rọc giấy trong phòng làm việc để rạch chúng ra. Dần dần, có thể ngửi thấy một chút mùi hồ tiêu hun khói từ bên trong thùng, cứ như là quá khứ của Tạ Tranh cũng dần dần lan tỏa ra trước mặt cậu.
Tạ Tích mới đầu còn quỳ trên ghế bên cạnh xem, lúc này cũng tiến lại, ngồi xổm bên cạnh Tạ Tranh, chỉ vào thứ nằm trên cùng hỏi: “Ba ba, đây là cái gì ạ?”
Tạ Tranh: “Ống heo tiết kiệm.”
Anh mở ống heo từ phía dưới ra, bên trong vẫn còn mấy chục đồng tiền lẻ.
Tạ Tích còn chưa từng nhìn thấy tiền giấy, mở mắt tròn xoe tò mò nhìn. Tạ Tranh lấy một đồng xu, bật lên, rồi úp xuống mu bàn tay: “Đoán xem.”
Tạ Tích nghiêng đầu: “Đoán, cái gì ạ?”
Tạ Tranh: “Đoán mặt trước mặt sau.”
Tạ Tích: “Ừm, ừm ừm, mặt trước.”
Tạ Tranh mở ra xem: “Sai rồi.”
Tạ Tích cào cào tay Tạ Tranh, hơi ấm lông tơ rơi trên mu bàn tay Tạ Tranh: “Nhưng mà, nhưng mà, tại sao mặt này không phải là mặt trước hả ba ba?”
Tạ Tranh: “…”
Khoảng cách thế hệ, khoảng cách thế hệ thật là đáng sợ.
Tạ Tranh đặt ống heo sang một bên, lại lấy ra một thứ khác, Tạ Tích hỏi: “Là cái gì ạ?”
“Hộp nhạc. Hình như là Lão Điền tặng.”
Họa tiết trên hộp đã bị tróc sơn. Tạ Tranh tiện tay vặn một cái, nó vẫn còn dùng được. Bản nhạc [Gây nên Alice] leng keng leng keng truyền ra. Tạ Tích lắc lư người theo nhạc: “Hay quá.”
Tạ Tranh đặt cái này sang một bên, lại tiếp tục lấy cái tiếp theo. Là một cái hộp, mở ra bên trong là một chiếc đồng hồ, trên mặt in hình hoạt hình. Tạ Tranh “ồ” một tiếng, nhướng mày.
Cậu cũng rất tò mò về những thứ này của Tạ Tranh, nguồn gốc, tuổi đời. Nhưng Tạ Tích lại nhận ra đó là đồng hồ, nên không hỏi. Lộ Lộc đành tự mình hỏi: “Đây là đồng hồ chú Tạ đeo hồi nhỏ ạ?”
Tạ Tranh nói: “Của Tạ Lý, tôi thắng được từ nó.”
— Anh vẫn còn nhớ dáng vẻ Tạ Lý thua cuộc lúc đó, mặt đầy vẻ không cam tâm.
Thứ tiếp theo vẫn là đồng hồ. Chiếc này là do mấy anh em lúc đó cùng nhau mua, mấy trăm tệ, ai muốn làm màu thì đeo, nhưng lại sợ người khác chiếm làm của riêng, nên nhờ Tạ Tranh giữ hộ. Sau này mấy người đều đi tỉnh ngoài, chiếc đồng hồ thì cứ ở chỗ Tạ Tranh, cũng không ai đòi lại.
Thứ tiếp theo được lấy ra khỏi thùng là cặp sách cũ của Tạ Tranh. Tạ Tích và Lộ Lộc cùng chen nhau lại xem, mái tóc lông tơ mềm mại cọ vào má Tạ Tranh. Bên trong có một cuốn sách giáo khoa tiếng Anh cấp ba. Mấy trang đầu, tất cả chữ “o” đều bị Tạ Tranh tô kín mực. Bên trong kẹp một tờ giấy kiểm tra Toán gập thành hình vuông, điểm số vô cùng thê thảm.
Lộ Lộc cầm tờ giấy kiểm tra xem: “Ài, chú Tạ, cách viết tên của chú hình như đã thay đổi. Bộ ngôn của chú bây giờ không viết như thế này.”
Tạ Tranh: “…”
Anh cảm thấy cứ thế này chẳng ổn tẹo nào: “Hai đứa bây coi ông đây như địa điểm du lịch đấy à? Đứa nhỏ tự chơi đi, đứa lớn giúp tôi dọn dẹp. Có vấn đề gì thì nửa tiếng trả lời một lần.”
Một lớn một nhỏ thu lại sự tò mò và ngoan ngoãn nghe lời. Cuối cùng hiệu suất của Tạ Tranh cũng tăng lên.
Anh chia đồ thành ba loại: đồ linh tinh, sách vở, quần áo, rất nhanh đã dọn trống được một chiếc thùng lớn.
Lộ Lộc tự mình dọn dẹp một chiếc thùng mới. Nhưng cậu không nhanh được như Tạ Tranh. Mỗi món đồ Lộ Lộc đều cầm trong tay xoay vòng vòng ngắm nghía hồi lâu. Chưa kể cậu còn tìm thấy một cuốn album ảnh cũ.
Vừa mở trang đầu tiên ra, Lộ Lộc đã muốn cười. Tạ Tranh trong ảnh cũng chỉ lớn bằng Tạ Tích bây giờ, lông mày mắt đã rất rậm từ nhỏ, vẻ mặt không sợ trời không sợ đất.
Cậu lật từng trang về sau. Tạ Tranh cũng dần lớn lên. Sau khi Lộ Lộc phát bệnh năm thứ ba đại học, thỉnh thoảng cậu lại mơ một giấc mơ. Cậu mơ thấy mình là anh trai hàng xóm của Tạ Tranh, cao hơn Tạ Tranh, trưởng thành hơn Tạ Tranh, sẽ xoa đầu, ôm anh khi Tạ Tranh buồn bã, trầm ổn lắng nghe Tạ Tranh kể lể những phiền muộn của mình. Bởi vì cậu quá muốn Tạ Tranh thích mình như một người cùng trang lứa đã đủ trưởng thành.
Khi tỉnh dậy, trong lòng trống rỗng, chua xót, ga giường và khóe mắt đều ướt đẫm.
Tạ Tranh trong album ảnh dần lớn lên, cuối cùng cũng vượt qua tuổi hiện tại của Lộ Lộc, đẹp trai, anh tuấn, tràn đầy khí phách. Lộ Lộc còn thấy Lão Điền trong một bức ảnh. Lão Điền lúc đó cũng rất trẻ, một thanh niên mặt chữ điền, đang ngồi xổm trên đất gặm dưa hấu.
Lộ Lộc cầm cuốn album này lật đi lật lại xem mấy lần, lén lút chụp một bức ảnh cái lưng đang mặc đồng phục học sinh, tay chống hông nhìn về phía xa.
Chỉ trong khoảng thời gian này, Tạ Tranh đã dọn dẹp xong phần lớn chiếc thùng. Lộ Lộc cảm thấy mình phải tăng tốc, nhưng cứ lấy ra một món đồ, cậu lại phải cầm trong tay nghiên cứu hồi lâu.
Lộ Lộc cười.
Tống Thanh Viễn nói chuyện phiếm với họ rằng có rất nhiều người sùng bái Tạ Tranh, Lộ Lộc luôn nghe tai này lọt tai kia, trong lòng cũng thấy có chút khoa trương.
Kết quả vừa nhìn thấy Tạ Tranh, cậu mới phát hiện ra, mình mới chính là trưởng nhóm fanboy của Tạ Tranh. Bây giờ nhìn những thứ này của Tạ Tranh, giống như sưu tập được đồ lưu niệm của thần tượng, cậu hận không thể chụp ảnh lại từng món đồ.
Tạ Tranh nhéo má cậu, điện thoại đặt bên cạnh reo lên, là bên đối tác gọi đến. Tạ Tranh cầm điện thoại ra ban công nghe, tiện thể nghỉ ngơi và hút một điếu thuốc.
Nghe điện thoại xong, vừa quay đầu lại, Tạ Tranh thấy Tạ Tích đang nhìn mình từ phía sau, trên đầu không biết mò đâu ra một chiếc kẹp tóc phát sáng, đang nhấp nháy.
“Ba ba, ba bận xong chưa ạ?” Tạ Tích ngước đầu lên, cười toe toét khoe khoang: “Ba ba nói, bây giờ con sẽ phát sáng, con muốn ở gần ba ba hơn, như vậy ba ba cũng sẽ phát sáng.”
Tạ Tranh: “…”
Ông đây sinh con thật là giỏi, anh nghĩ.
Khi quay lại, Lộ Lộc đã không còn ở chỗ cũ. Lúc đầu Tạ Tranh còn nghĩ cậu đi nghỉ, sau đó không thấy cậu quay lại, đi tìm một vòng mới thấy Lộ Lộc trong phòng làm việc. Cậu đang vùi đầu xoẹt xoẹt vẽ, ngòi bút lướt nhanh như bay.
Cảm hứng đến không thể ngăn cản được?
Tạ Tranh cũng không làm phiền cậu, tự mình quay lại phòng khách, tiếp tục dọn đồ.
Lộ Lộc không ra ngoài ăn trưa và ăn tối. Tạ Tranh đi qua, nhét hai miếng bánh mì vào miệng cậu nhóc, rồi lại đi ra.
Tối đến, Lộ Lộc cuối cùng cũng ra ngoài. Lúc này Tạ Tích và cặp sinh đôi đã ngủ. Tạ Tranh gác chân chữ ngũ ngồi ở phòng khách xem TV.
Lộ Lộc bước ra, người mang theo mùi vụn chì, thạch cao và dầu thông. Cậu bước chân dài, chen thẳng vào khe hở giữa Tạ Tranh và ghế sofa ngồi xuống, ôm Tạ Tranh vào lòng.
Tạ Tranh: “Nóng chết đi được.”
Lộ Lộc cắn nhẹ tuyến thể ẩn dưới làn da mật ong ở gáy Tạ Tranh, rồi tựa mặt lên vai anh.
Tạ Tranh vẫn không quen với sự đụng chạm cơ thể đơn thuần như vậy, liền quay đầu lại hôn Lộ Lộc. Hôm nay Lộ Lộc hôn rất dữ dội, giống như con thú non. Tạ Tranh cảm thấy có nước miếng chảy xuống khóe miệng mình.
Lộ Lộc nói: “Không uống.”
Nhưng cậu đã đọc nhật ký của Tạ Tranh. Một cuốn sổ rất mỏng, tần suất ghi chép gần như tính bằng năm. Một số chuyện bên trong trùng khớp một cách cẩn thận với những trải nghiệm của cậu.
Ba tuổi, cậu được cha mẹ đưa đi ăn kem, nhặt được một chiếc cúc áo trên mặt đất, và ăn nó.
Cậu được đưa đến bệnh viện. Dạ dày không bị tổn thương, nhưng lại kiểm tra ra có hiện tượng tự phệ pheromone.
Bốn tuổi, cậu quá yếu nên phải nhập viện. Phòng bên cạnh có người bị gãy xương. Bạn cậu nói cậu nhàm chán, mượn máy chơi game của cậu cho người đó chơi. Ngày hôm sau, người đó nhờ bạn cậu gửi một đống sách tô màu qua. Lộ Lộc bắt đầu thích vẽ tranh.
Năm tuổi, mẹ Lộ Lộc được điều đi dạy lớp 12, rất bận, gặp một học sinh luôn khiến bà đau đầu. Lộ Lộc rất tức giận, nhưng mẹ nói học sinh đó là một người rất tốt.
Bảy tuổi, bạn cùng bàn của Lộ Lộc cố gắng trèo tường trốn học, còn bảo Lộ Lộc canh chừng. Bạn cùng bàn trèo lên, rồi khóc lóc trèo xuống, nói gặp một anh trai đáng sợ bảo cậu ta cút về lớp học. Lộ Lộc đã chi tiền lớn mua một que kem cho bạn cùng bàn, người bạn đó mới chịu nín khóc.
Tám tuổi, Lộ Lộc gặp tai nạn xe hơi, cha mẹ qua đời. Cậu không ăn được, đưa quả mận cho anh trai bị tai nạn ở phòng bên cạnh, nghe thấy anh trai đó bị bạn mắng, nói gì mà tại sao lại giành đồ ăn của trẻ con, thật là con mẹ mày không có tố chất.
Lộ Lộc nhìn bóng lưng người nói chuyện qua vách ngăn, một dáng người rất cao. Cậu cố nhịn, khóe mắt vẫn còn vương nước mắt, cuối cùng vẫn bị phì cười vì bị chọc cười.
Thần An quá nhỏ, quỹ đạo cuộc sống của hầu hết học sinh đều giống nhau. Mấy lần lướt qua thực sự không nói lên điều gì, nhưng Lộ Lộc nhìn thấy nhật ký vẫn cảm thấy hạnh phúc, cứ như thể tình yêu của bọn họ đã được số phận chấp thuận.
Lộ Lộc cọ mũi vào gáy Tạ Tranh, cảm thấy mình vẫn chưa bình tĩnh lại.
Đây là gì nhỉ? Cậu đưa tay ra. Tạ Tranh lại thực sự cách không gian mà nắm lấy tay cậu. Cậu dang rộng vòng tay. Tạ Tranh lại thực sự cách thời gian mà ôm lấy cậu trọn vẹn.
Lộ Lộc bị cảm giác bất ngờ xông lên, trong đầu không ngừng nổ pháo hoa. Thật tốt, thật kỳ diệu, thật đẹp. Tình yêu của cậu và Tạ Tranh thật bình dị mà lại xinh đẹp.
**
Nhật ký Tạ Tranh
[Một ngày trước]
Gặp một con nai ngốc có khuôn mặt rất hợp khẩu vị.
Chậc
Song A, Nhưng Lại Sinh Bốn Đứa Con!
Đánh giá:
Truyện Song A, Nhưng Lại Sinh Bốn Đứa Con!
Story
Chương 64
10.0/10 từ 32 lượt.
