Song A, Nhưng Lại Sinh Bốn Đứa Con!

Chương 63


Lộ Lộc hiếm khi không làm theo gợi ý của Tạ Tranh, Tạ Tranh tỏ ra thông cảm về điều này.


Tuy nhiên, bản thân anh cũng không nghĩ ra lời nào hay. Một người bình thường rất hoạt ngôn, đến lượt mình lại trở nên bí từ, cuối cùng chỉ đăng hai tấm ảnh cuốn sổ chứng nhận màu đỏ lên mạng xã hội, để lộ tên của mình và Lộ Lộc.


Không lâu sau, điện thoại của Lộ Lộc cũng rung lên điên cuồng như một máy ma‌sage bị hỏng.


Có một người không đi hỏi Lộ Lộc, mà nhắn tin trực tiếp cho Tạ Tranh.


[Alpha liệt dương đáng thương]: ?


[Alpha liệt dương đáng thương]: Chào cậu, tôi có thể hỏi cậu một chuyện không?


[Tạ]: Hỏi đi.


[Alpha liệt dương đáng thương]: Cậu và học trò cũ của tôi, Lộ Lộc, đã kết thành duyên lành rồi phải không?


Tạ Tranh: “…”


Thầy Tống bị kích động đến mức biến thành người thời cổ đại luôn rồi.


Thực ra, sau khi xác lập quan hệ với Lộ Lộc, Tạ Tranh cũng đã nói với Tống Thanh Viễn rằng mình đang yêu. Lúc đó Tống Thanh Viễn tỏ ra khá ngạc nhiên, nhưng rất có chừng mực, không hỏi Tạ Tranh đó là ai, chỉ giữ thái độ ôn tồn nói lời chúc mừng.


Tạ Tranh gọi điện lại trực tiếp cho Tống Thanh Viễn. Giọng nói của thầy Tống, vốn luôn điềm tĩnh, cũng cao hơn một chút: “Hai người rốt cuộc là qua lại với nhau từ khi nào?”


Tạ Tranh: “Ngày đó, tôi đến Lâm Uyên tìm cậu, cậu mời tôi ăn một bữa thịt nướng.”



Tống Thanh Viễn: “…………”


Tống Thanh Viễn bất lực: “Hôm đó là ngày đầu tiên hai người gặp nhau cơ mà.”


Tạ Tranh tuyệt đối không phải loại người thích khoe khoang tình cảm với người khác, nhưng lúc này trong lòng lại cảm thấy vui vẻ một cách kỳ lạ, anh bật cười. Tống Thanh Viễn nói: “Lần sau gặp mặt tôi sẽ đánh cậu thật đấy.”


Tạ Tranh hỏi: “Thứ Bảy? Rảnh không?”


Tống Thanh Viễn: “Có thì cũng có.”


Thầy Tống bây giờ đang bận rộn làm giáo viên chủ nhiệm cho sinh viên năm nhất. Rời trường nửa tiếng, điện thoại đã đầy rẫy tiếng than khóc của sinh viên, nào là người này cần hướng dẫn, người kia lại gây mâu thuẫn với lớp bên cạnh.


“Bận quá.” Tống Thanh Viễn thở dài.


“Phiền phức chỉ tìm người thích lo lắng thôi.” Tạ Tranh nói.


Tạ Tranh lắc ly bia, bọt trắng mịn xoay tròn dọc theo thành ly, phản chiếu ánh đèn màu vàng ấm như mật ong trong quán, rồi ánh sáng đó chiếu lên người Tạ Tranh.


Hôm nay bọn họ vẫn ăn ở quán thịt nướng đó. Tạ Tranh khoác áo vest lên ghế, cúc áo sơ mi đen mở ra đến ngực, tay áo xắn lên, để lộ một chút xương quai xanh và hình xăm trên cánh tay. Vẫn là quán đó, Tạ Tranh vẫn là dáng vẻ phong lưu và đa tình của vài năm trước.


Tống Thanh Viễn bất lực cụng ly với Tạ Tranh.


Tạ Tranh uống cạn ly bia, rồi liếc nhìn bên cạnh Tống Thanh Viễn.


Thầy Tống hôm nay đã dẫn theo bạn trai nhỏ của mình theo cùng. Một cậu bé omega trầm lặng, trắng trẻo, luôn cúi đầu, Tạ Tranh gần như không nhìn rõ mặt đối phương.


Lộ Lộc thì rất hoạt bát, luôn bận rộn nướng thịt cho mọi người, nhưng Tạ Tranh nhận thấy tâm tư của thằng nhóc này – cậu ta cơ bản chất hết phần thịt mềm nhất vào đĩa của mình.



Lộ Lộc “à” một tiếng, cong mắt cười: “Nhưng em vẫn chưa biết tửu lượng của mình đến đâu, cũng không biết khi say rồi sẽ làm ra những chuyện gì. Lần sau em thử ở nhà trước đã.”


Tạ Tranh hiểu ý của cậu, anh hạ giọng hỏi Lộ Lộc: “Muốn uống rượu riêng với chú à?”


Lộ Lộc ngước mắt lên nhìn trời.


Dưới gầm bàn, Tạ Tranh dùng đầu gối chạm vào Lộ Lộc, rồi không rút chân ra, cả chân trái cứ thế lười biếng dán vào đùi Lộ Lộc, một tư thế quen thuộc, thân mật và hiển nhiên.


Lộ Lộc cũng không đứng dậy nữa, mà ngồi nướng thịt cho mọi người.


Ăn xong bữa tối, Tạ Tranh đã có chút say rượu. Tống Thanh Viễn cũng không thực sự đánh Tạ Tranh, còn quan tâm đến việc Lộ Lộc thi thạc sĩ, và hướng dẫn một lát. Lộ Lộc có thể học tiếp là tốt nhất, Tống Thanh Viễn thực sự mừng cho học trò của mình.


Anh vẫy tay với Tống Thanh Viễn, hẹn lần sau có thời gian sẽ tụ họp, vừa đi được hai bước, nghe thấy giọng Tống Thanh Viễn nói chuyện, Tạ Tranh không nghe rõ là gì, chỉ thấy giọng điệu có phần kỳ quái.


Anh quay đầu lại, phát hiện Tống Thanh Viễn không phải là nói chuyện với mình, mà là với cậu bạn trai omega nhỏ kia, giọng rất nhẹ, mang chút ám muội.


Thực ra Lộ Lộc cũng như vậy, khi nói chuyện với Thôi Tùng Bách và những người bạn khác, giọng điệu sẽ cao hơn một chút, tốc độ nói cũng rất nhanh, nhưng chỉ cần ở riêng với anh, giọng nói sẽ trở nên vừa nhẹ vừa trầm, rất dính dính.


Anh nói chuyện với Lộ Lộc cũng như thế ư?


Hình như không phải?


Tạ Tranh lắc lắc đầu, cảm thấy mình thật sự đã uống say khi nghiêm túc suy nghĩ về vấn đề này. Mặc kệ có hay không, anh dùng lồng ngực, khoang miệng, đầu để phát ra tiếng, dù anh có nói bằng lỗ mũi đi chăng nữa, việc anh thích Lộ Lộc, lẽ nào lại là giả được ư?


Lộ Lộc lúc này đã lái xe từ con hẻm phía sau ra, dừng lại trước mặt anh.


Tạ Tranh mơ màng bước lên xe, kéo cổ áo Lộ Lộc hôn một lúc. Tiếng nước quấn quýt của môi lưỡi và pheromone quấn lấy nhau dần dần lấp đầy không gian chiếc xe thể thao.



Tạ Tranh đành phải bỏ cuộc, nghiến răng cười lạnh: “Biết thế ông đây mua một chiếc xe tải lớn. Em từng thấy loại xe tải chở động vật chưa? Có thể chở được vài con ngựa. Lúc đó ông đây nằm trong thùng xe, muốn làm gì thì làm.”


Lộ Lộc: “…………Phụt.”


Tạ Tranh mở cửa sổ xe, ngả người ra sau, hít thở không khí trong lành bên ngoài: “Mau về nhà đi, bảo bối, chú muốn làm rồi.”


Tạ Tranh là người như vậy, d*c v*ng rất nhiều, cũng không thèm che giấu. Muốn làm là muốn làm, thẳng thắn và phóng khoáng, chẳng cần biết lời này nghe trong tai người thích anh thì gợi tình đến mức nào.


Lộ Lộc trên đường đi không ngừng tự nhủ phải chú ý lái xe an toàn, cuối cùng cũng lái xe về nhà bình an.


Tạ Tranh vừa bước vào cửa đã bị vấp một cú mạnh: “Tao—”


Anh còn chưa kịp chửi thề, thấy bảo mẫu dắt tay Tạ Tích bước ra khỏi phòng.


Tạ Tranh vội vàng đổi lời: “Tôi yêu học tập.”


Lộ Lộc: “…”


Tạ Tranh nhíu mày nhìn thứ vừa làm mình vấp ngã.


Mấy chiếc thùng giấy lớn, đặt ngay ở cửa ra vào, mỗi chiếc cao đến gần nửa bắp chân của anh, không hiểu tại sao anh vừa vào cửa lại không hề phát hiện ra.


Trên các thùng đều dán phiếu chuyển phát nhanh, người nhận là tên Tạ Tranh. Quà tặng từ đối tác gửi đến? Hay là cái gì?


Tạ Tích cười tươi chạy đến: “Ba ba!”


Tạ Tranh đỡ lấy cậu bé, tiện tay vác đứa trẻ lên vai, đưa nó đi dạo hai vòng quanh nhà. So với hồi nhỏ, Tạ Tích đã bắt đầu có chút sợ độ cao, nó ôm chặt đỉnh đầu Tạ Tranh, vừa sợ vừa phấn khích.



Tạ Tranh tắm xong cũng quên mất chuyện mình nói muốn làm với Lộ Lộc bốn mươi phút trước, ngã vật ra giường ngủ thẳng cẳng, cuối cùng vẫn là Lộ Lộc đắp chăn cho anh.


Lộ Lộc thì không buồn ngủ đến thế, tiếp tục làm điêu khắc một lúc. Khi ra ngoài, cậu nhìn thấy đống thùng giấy ở cửa.


Cậu bê thùng định chuyển chúng sang chỗ khác, ít nhất là không chặn cửa nữa, thì một mảnh giấy từ từ trượt ra khỏi thùng.


Lộ Lộc cúi xuống nhặt, phát hiện đó là một tấm ảnh. Cậu lật tấm ảnh lại, khi nhìn rõ nội dung thì mỉm cười.


Đây lại là một tấm ảnh, của Tạ Tranh.


Trong ảnh, Tạ Tranh đứng tựa vào một cái cây, tay ôm một chú chó tai to như đang cầm súng máy. Tạ Tranh lúc này là mười tám tuổi? Hay mười chín tuổi? Tóc rất ngắn, trên người chưa có hình xăm, trông rất trẻ trung, vẫn đẹp trai đến mức kinh ngạc qua lớp ảnh đã ngả vàng, Lộ Lộc suýt nữa không rời mắt được.


Cùng lúc đó cậu cũng biết những chiếc thùng này chứa cái gì – là đồ đạc của Tạ Tranh do trợ lý thu dọn, sau đó được gửi về nhà.


Lộ Lộc chớp chớp mắt.


Đây là cái gì? Chiếc hộp Pandora ư?


Cậu từng vô cùng tò mò về quá khứ của Tạ Tranh, quấn chặt lấy anh hỏi chuyện, nhưng Tạ Tranh lười nói.


Bây giờ quá khứ của Tạ Tranh đang ở ngay trong chiếc thùng giấy trước mặt cậu. Nhưng tại sao những chiếc thùng này lại ít thế nhỉ? Một hai ba – mới có sáu thùng. Người anh yêu nhất, người rực rỡ và phong độ đến thế, đồ đạc anh để lại trước khi chuyển ra khỏi nhà, lại chỉ có sáu chiếc thùng này thôi sao?


Lộ Lộc gần như không thể kìm nén được sự tò mò của mình, muốn mở thùng ra xem ngay lập tức.


Nhưng cậu mím môi, cuối cùng vẫn nhịn được. Cậu hài lòng nhếch khóe mắt lên, ngắm nghía thêm một chút tấm ảnh cũ lén lút này, rồi lại nhét nó vào khe hở của chiếc thùng, sau đó quay trở lại phòng ngủ.


“Chú Tạ, mấy thùng đó là do chị Tôn gửi đến, đồ đạc của chú ở Thần An. Ngày mai chúng ta cùng nhau dọn dẹp đồ của chú được không?” Vừa lúc Tạ Tranh tỉnh dậy đang uống nước, Lộ Lộc liền cúi đầu xuống, ghé sát vào tai Tạ Tranh hỏi.


Tạ Tranh không nói đồng ý cũng không nói không đồng ý, hay có lẽ anh không nghe thấy cậu nói cái gì, chỉ giơ tay lên, ấn sau gáy Lộ Lộc hôn cậu một cái.


Song A, Nhưng Lại Sinh Bốn Đứa Con!
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Song A, Nhưng Lại Sinh Bốn Đứa Con! Truyện Song A, Nhưng Lại Sinh Bốn Đứa Con! Story Chương 63
10.0/10 từ 32 lượt.
loading...