Song A, Nhưng Lại Sinh Bốn Đứa Con!

Chương 48


Lộ Lộc nhập viện, bà nội Lộ Lộc đã đặc biệt từ Hoài Lưu vội vàng đến.


Thực ra đến cũng chẳng có tác dụng gì, từ người chăm sóc chuyên nghiệp đến đầu bếp riêng phụ trách ba bữa ăn, Tạ Tranh đều đã tìm cho Lộ Lộc xong xuôi hết rồi, hơn nữa Lộ Lộc bây giờ cần phải bị thúc đẩy kỳ mẫn cảm ra ngoài, bà đến thực sự là không tiện.


Nhưng bà vẫn đến. Sao có thể không đến được chứ?


Lộ Lộc dựa vào giường bệnh bóc cam cho bà nội, hỏi: “Phòng ốc dọn dẹp xong chưa ạ? Có mệt không ạ?”


“Không mệt, phòng rất sạch, lau sơ qua một cái là xong ngay.” Bà nội nhận lấy quả cam trong tay Lộ Lộc, rồi bẻ hơn nửa đưa cho Lộ Lộc: “Lộ Lộcc ăn nhiều một chút.”


“Cháu ăn không nổi nữa rồi ” Lộ Lộc cười: “Ngày nào cũng ngoài ăn ra thì ngủ, cháu mập lên rồi này đây.”


“….” Bà nội Lộ cũng cười theo: “Nói bậy. Rõ ràng là gầy hơn trước nhiều.”


“Thật ạ?” Lộ Lộc vén tay áo lên lắc lắc, áo bệnh nhân theo động tác của cậu mà đung đưa, ống tay áo quả thực có vẻ hơi rộng. Lộ Lộc bất đắc dĩ thừa nhận: “Hình như đúng là thế thật.”


Mùi bệnh viện, cảnh tượng quen thuộc và bộ đồ bệnh nhân khiến Lộ Lộc nhớ đến hồi nhỏ, cậu gần như là khách quen của bệnh viện, sau này lớn hơn một chút, sức đề kháng tốt hơn một chút, mới cuối cùng khỏe mạnh lại.


Hai bà cháu lại nói chuyện một lát, sắc mặt Lộ Lộc tái nhợt ngả ra phía sau, bà nội hỏi: “Lộ Lộcc, lại đau nữa rồi à?”


Lộ Lộc gật đầu, từ từ nằm trở lại trên giường, kéo chăn lên che mặt.


Bà nội nhẹ nhàng vỗ cậu qua lớp chăn, thở dài: “…”


Mười mấy phút sau Lộ Lộc mới lại chui ra khỏi chăn. Trán cậu đầy mồ hôi, nhưng nụ cười lại rất rạng rỡ: “Xong rồi, xong rồi, cháu hết đau rồi.”


Bà nội đưa tay vuốt những sợi tóc bị cọ xát rối tung rối bù của Lộ Lộc.


Lộ Lộc nắm lấy tay bà cụ, ý cười tươi sáng như ánh xuân: “Bà ơi, chúng ta đã nói từ trước rồi, sau khi cháu chết, bà không được quá đau buồn, phải đặt sức khỏe của mình lên hàng đầu. Đừng quên đấy nhé.”


Có những lời Lộ Lộc không dám nói với Tạ Tranh, nói ra Tạ Tranh nhất định sẽ khó chịu và tức giận, nhưng với bà nội thì không sao. Hai bà cháu thực ra không né tránh chủ đề cái chết, về cái chết cả hai đã nói chuyện nhiều lần, việc chuẩn bị hậu sự của hai người, danh sách khách mời tang lễ, quy cách tiệc rượu, viết điếu văn thế nào, nếu một người ra đi trước, người kia sẽ phải đối phó ra sao, vân vân và vân vân.


Bà cụ lại sờ trán Lộ Lộc, mỉm cười gật đầu.


“À, còn áo liệm nữa.”


Lộ Lộc nói: “Hôm qua cháu đi xem một vòng các cửa hàng gần đây, đều không đẹp lắm. Cháu đã đặt may trên mạng, một thời gian nữa sẽ gửi về nhà, có lẽ sẽ phiền bà phải về nhà một chuyến.”


“Cháu có dặn người giao hàng để ở cửa hàng tiện lợi dưới nhà không?” Thấy Lộ Lộc gật đầu, bà cụ hỏi: “Mua kiểu gì thế?”



Lộ Lộc nhướng mày, vẻ mặt hiếm thấy khoe khoang: “Kiểu vest, cực kỳ bảnh bao.”


Bà cụ còn muốn nói gì đó, nghe thấy tiếng động bên ngoài cửa: “Ba ba!”


Lộ Lộc cười một cái, cùng bà nội im lặng.


Hai giây sau cửa phòng bệnh bị đẩy ra, Tạ Tranh ôm Tạ Tích bước nhanh vào trong.


Tạ Tích đã một thời gian không gặp bà nội Lộ, đôi mắt đen láy chớp chớp, phản ứng một lúc mới nhớ ra cách gọi: “Cụ ơi!”


“Ôi.”


Lộ Lộc thần thần bí bí vẫy tay với Tạ Tích, đợi cậu bé đến gần thì nhét nửa miếng cam vào miệng cậu bé, Tạ Tích m*t nước cam bên trong, mặt nhăn nhúm lại một chút: “Chua!”


Sau khi từ đảo trở về, Lộ Lộc nhập viện, đến nay đã gần một tuần.


Trong thời gian này Tạ Tranh đã đến thăm Lộ Lộc hai lần, Tạ Tích thì chưa đến lần nào. Cậu bé rất nhớ Lộ Lộc, trèo lên giường ôm cánh tay Lộ Lộc, lại tò mò chỉ vào kim truyền tĩnh mạch trên tay Lộ Lộc hỏi: “Đây là gì?”


Lộ Lộc: “Kim truyền tĩnh mạch.”


Tạ Tích: “Kim truyền tĩnh gì?”


Ngoại trừ lần lén lút lấy trộm huy chương Tạ Tích đang nắm trong tay khi cậu bé ngủ một năm trước, Lộ Lộc chưa bao giờ lừa Tạ Tích. Cậu giải thích: “Nghe là lạ…Kim truyền tĩnh mạch có nghĩa là, có cái này rồi, bác sĩ sẽ không cần chích kim cho ba ba mỗi lần…”


Trong lúc hai cha con bên kia nói chuyện, Tạ Tranh và bà nội Lộ cũng trò chuyện vài câu đơn giản, bà nội Lộ nói: “Thầy Tạ, vất vả rồi.”


Lần trước Tạ Tranh gặp bà nội Lộ là vài tháng trước, lúc đó bà cụ còn khá khỏe khoắn, tóc vẫn còn màu đen, giờ tóc đã bạc trắng hoàn toàn, nếp nhăn trên gương mặt cũng rất sâu, trông như già đi cả chục tuổi.


Tạ Tranh suy nghĩ một lát, cảm thấy vẫn nên nói sự thật với bà cụ: “Cháu không phải thầy giáo của cậu ấy.”


“Lộ Lộc đã nói với tôi, nhưng tôi đã gọi thành thói quen rồi.”


Tạ Tranh: “…”


Cũng đúng, Lộ Lộc còn dám nói chuyện có con khi đang học đại học, việc anh có phải là thầy giáo hay không thực ra cũng không quan trọng đến thế.


Vậy bà cụ có biết anh thực ra là ông chủ đã bao nuôi của Lộ Lộc hay không?


Đợi bà nội Lộ rời đi, Tạ Tranh dùng giày da đá đá vào góc giường Lộ Lộc: “Hỏi em một chuyện.”


“….”



“Em đã nói với bà nội của mình chưa?”


Lộ Lộc ngẩng đầu nhìn anh: “Nói gì cơ ạ?”


Tạ Tích ngồi trong lòng Lộ Lộc, hóng hớt lặp lại như vẹt: “Nói gì cơ ạ?”


Tạ Tranh cười: “Nói là tôi là ông — chủ của em. Kiểu người trả lương cho em mỗi tháng ấy.”


Anh vừa nói đến chữ ông thì Lộ Lộc đã nhanh tay bịt tai Tạ Tích lại.


Lộ Lộc cười: “Cái này em thật sự chưa nói.”


Tạ Tranh: “Vậy em nói thế nào?”


Lộ Lộc chớp chớp mắt, vẻ mặt ngoan ngoãn: “Em nói chúng ta yêu đương tự do thôi. Nói chú Tạ yêu em từ cái nhìn đầu tiên, chủ động theo đuổi em, thích em đến phát điên, xa em một ngày cũng nhớ, trong điện thoại lưu rất nhiều ảnh của em, còn lén lút ghi âm cuộc gọi của chúng ta nữa, thấy em nói chuyện với người khác còn ghen tuông.”


Tạ Tranh: “…… Bà nội em sẽ không nghĩ tôi là kẻ b**n th** đấy chứ?”


“Không đâu.” Lộ Lộc giả vờ nghiêm túc an ủi Tạ Tranh: “Bà nội em rất bao dung.”


Tạ Tranh: “…………”


Anh không nói nên lời đưa tay búng vào trán Lộ Lộc một cái: “Thằng nhóc thối.”


Trời dần dần tối, biết Tạ Tranh còn chưa ăn cơm, Lộ Lộc dẫn Tạ Tích đi căng tin lấy cơm.


Trước khi đi Lộ Lộc còn hỏi Tạ Tranh muốn ăn gì, Tạ Tranh nhíu mày suy nghĩ một lúc lâu: “Ăn thanh đạm một chút đi, đừng nhiều dầu mỡ quá.”


Tạ Tranh chưa bao giờ cảm thấy mình đã lớn tuổi, nhưng gần đây bắt đầu cảm thấy ngấy và buồn nôn khi ăn thịt, nhưng ngoài chuyện ăn uống ra thì hiện tại Tạ Tranh chưa phát hiện ra mình có những đặc điểm “đến tuổi” nào khác, nên cũng không có lo lắng gì về tuổi tác.


Phòng bệnh của Lộ Lộc thông gió rất tốt, dù vậy trong phòng vẫn còn vương lại mùi bưởi nhè nhẹ, đây là tác dụng của việc cưỡng chế k*ch th*ch kỳ mẫn cảm để bài tiết pheromone, nhưng thuốc cần một thời gian mới có hiệu lực, Tạ Tranh tạm thời chưa thấy triệu chứng kỳ mẫn cảm nào ở Lộ Lộc.


Anh tựa người vào giường, nhìn thấy trên tủ cạnh giường có một hàng những thứ kỳ quái, cầm lên xem, mới phát hiện là dám chó mèo do Lộ Lộc nặn bằng đất sét, còn có thứ không biết rốt cuộc là sinh vật gì, trông giống như quái vật bước ra từ Sơn Hải Kinh.


Đang nghiên cứu thì cửa phòng bệnh bị đẩy ra.


Tạ Tranh tưởng là Lộ Lộc và Tạ Tích, đang thắc mắc sao hai người họ về nhanh thế, ngẩng đầu lên lại thấy Trương Tuyết Ý.


“…?” Nhìn thấy Tạ Tranh đang nằm trên giường bệnh, trên mặt Trương Tuyết Ý hiện lên một dấu hỏi to đùng: “Bệnh nhân đâu?”


“Đi lấy cơm rồi.”



Trương Tuyết Ý: “….”


Để bệnh nhân đi lấy cơm, còn mình thì ngủ trên giường bệnh?


Đúng là Tạ Tranh.


Tạ Tranh hỏi: “Cậu tìm Lộ Lộc à?”


Anh không hiểu việc Trương Tuyết Ý đến đây làm gì, Trương Tuyết Ý là chủ nhiệm khoa tim mạch, không liên quan gì đến pheromone, trừ khi tim của Lộ Lộc cũng có vấn đề gì đó.


“Đừng căng thẳng.” Trương Tuyết Ý nói: “Chỉ là đến xem ca bệnh thôi.”


Tạ Tranh: “…”


Hiểu rồi, chỉ là đơn thuần đến tham quan.


Tạ Tranh ném một quả cam cho bác sĩ Trương, bác sĩ Trương rất chu đáo bẻ một nửa cho anh.


Tạ Tranh nhận lấy cắn một miếng, đột nhiên lại thấy buồn nôn, anh nhíu chặt mày.


Trương Tuyết Ý không hiểu phản ứng của Tạ Tranh: “Cũng được mà? Khá ngọt đấy, sao lại có biểu cảm này?”


Tạ Tranh cắn răng: “….Oẹ.”


Trương Tuyết Ý lập tức đứng bật dậy, vừa lấy ống nghe từ túi áo blouse trắng ra, vừa ngước mắt tìm vị trí nút chuông gọi, trông có vẻ muốn cấp cứu Tạ Tranh ngay tại chỗ, nhưng chưa đợi Trương Tuyết Ý đến gần, Tạ Tranh đã ổn trở lại, anh thở hắt ra một hơi: “Tôi không sao.”


“Thật sự không sao chứ? Có phải gần đây hay thức khuya không?” Bác sĩ Trương chuyển sang chế độ phổ cập kiến thức: “Đừng thức quá khuya, anh có biết mỗi tuần chúng tôi tiếp nhận bao nhiêu bệnh nhân làm việc cường độ cao đến mức sắp đột tử không?”


Lời này của Trương Tuyết Ý có chút oan cho Tạ Tranh rồi.


Kể từ khi Tạ Tranh nhìn rõ bản chất của Mạnh Hải Anh, đột nhiên có một loại cảm giác giác ngộ nhìn thấu mọi thứ, Tạ Tranh chỉ cảm thấy những nghi vấn đã làm khó mình hơn ba mươi năm biến mất, gần đây chất lượng giấc ngủ có thể nói là rất tốt, thời gian ngủ trung bình cơ bản là chín tiếng, đôi khi nếu không phải Tạ Tích quá buồn chán đến gọi anh dậy, anh thậm chí còn có thể ngủ lâu hơn.


Trương Tuyết Ý chống đầu gối đứng lên: “Tôi phải đi rồi, tôi đi kiểm tra phòng, mai lại đến.”


Sợ mấy sinh viên mang theo chờ sốt ruột, Trương Tuyết Ý chạy nhanh, nhưng đột nhiên khựng lại ở hành lang.


Biểu cảm của Trương Tuyết Ý trong nháy mắt trở nên rất kỳ lạ, có chút kinh ngạc, có chút không thể tin được, xen lẫn nghi ngờ và tò mò. Giống như biểu cảm Tạ Tranh vừa nghiên cứu đống động vật do Lộ Lộc nặn trông như bước ra từ Sơn Hải Kinh vậy: chính là không biết rốt cuộc mình đã nhìn thấy cái gì.


“…………” Trương Tuyết Ý há miệng, rồi lại ngậm miệng lại, rồi lại há miệng.


Có bệnh nhân nhìn thấy anh, chào hỏi: “Bác sĩ Trương? Anh sao thế?”



“Không thể nào?” Trương Tuyết Ý hỏi: “Thật hay giả? Tôi vẫn cảm thấy là không thể. Không thể nào lại hai lần được chứ??”


Bệnh nhân: “….?”


Trương Tuyết Ý lẩm bẩm tự nói một lúc lâu, cuối cùng lấy điện thoại ra gửi cho Tạ Tranh một tin nhắn: “Rảnh thì đi khám tổng quát đi.”


**


Thăm Lộ Lộc xong, Tạ Tranh chuẩn bị đưa Tạ Tích về nhà.


Tạ Tích lâu rồi không được gặp Lộ Lộc, không muốn rời đi, ôm cánh tay Lộ Lộc, đôi mắt mong chờ nhìn Tạ Tranh.


“Không được. Con nghỉ ngơi tốt, ba có thể thường xuyên đưa con đến thăm ba ba, nhưng con không thể ngủ ở đây.”


Tạ Tranh nói: “Tiền đề của việc chăm sóc người bệnh là phải chăm sóc tốt bản thân mình trước. Con trạng thái tốt, mới có sức lực chăm lo nhiều việc hơn.”


Tạ Tích nhìn biểu cảm thì không hiểu ý của Tạ Tranh đã nói, nhưng cậu bé im lặng một lúc rồi vẫn ngoan ngoãn gật đầu.


Cậu bé quỳ gối ngồi dậy, hôn lên trán Lộ Lộc một cái: “Ba ba, ngày mai gặp lại nhé.”


Lộ Lộc hỏi Tạ Tranh: “Ngày mai cũng đến à?”


Tạ Tranh nghĩ một lát, gật đầu.


Thế là Lộ Lộc bắt đầu mong chờ ngày mai.


Nửa đêm cậu lại đau một lần, lần này khá dữ dội, người chăm sóc hỏi Lộ Lộc: “Có cần tiêm một chút thuốc giảm đau không?”


Thực ra ý của Natalie là Lộ Lộc hiện tại tốt nhất không nên bắt đầu dùng thuốc giảm đau. Dù sao đây mới chỉ là giai đoạn đầu, nếu cơ thể bị kháng thuốc, giai đoạn sau sẽ càng khó khăn hơn.


Lộ Lộc mồ hôi đầm đìa lắc đầu, chui vào chăn, đeo tai nghe, nghe file ghi âm bên trong, nghe từ cái đầu tiên.


“Bảo bối.”


“Trang trí đẹp lắm mà.”


“Thằng nhóc thối lén lút.”


“Nhiều tâm cơ quá đấy.”


“…”


Song A, Nhưng Lại Sinh Bốn Đứa Con!
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Song A, Nhưng Lại Sinh Bốn Đứa Con! Truyện Song A, Nhưng Lại Sinh Bốn Đứa Con! Story Chương 48
10.0/10 từ 32 lượt.
loading...