Song A, Nhưng Lại Sinh Bốn Đứa Con!

Chương 47


Tạ Tranh ăn qua loa vài thứ khác thì dừng, điện thoại nhận được cuộc gọi từ bên đối tác B.


Anh đứng dậy, vỗ vai Lộ Lộc một cái, Lộ Lộc đang bóc tôm cho Tạ Tích, “Ồ” một tiếng: “Vâng.”


Tạ Tranh nghe điện thoại quay về phòng.


Đối phương đã có tuổi nên hơi lãng tai, nhưng nói chuyện rất lịch sự. Tạ Tranh phải lặp lại một câu ba lần, cố nhịn tính nóng nảy nói chuyện với đối phương gần bốn mươi phút, đợi cúp điện thoại xong cả người Tạ Tranh đều hư vô, nằm sấp trên lan can cửa sổ hóng gió biển.


Phía sau có tiếng động, Tạ Tranh quay đầu lại nhìn, là Lộ Lộc ôm Tạ Tích về phòng. Tạ Tích vừa nãy còn mắt sáng lấp lánh ăn tôm, giờ đang nằm sấp trong lòng Lộ Lộc ngủ rất say, tay còn vô thức nắm chặt áo trước ngực Lộ Lộc.


Lộ Lộc nhịn cười, sợ đánh thức Tạ Tích, giọng cậu rất nhẹ: “Mới có mấy phút đi đường mà đã ngủ rồi. Ban ngày chơi mệt quá rồi.”


Tạ Tranh chỉ lên lầu hai.


Tạ Tranh không câu nệ thức ăn, nhưng lại có chút yêu cầu về nơi ở, ở được chỗ tốt thì không muốn ở chỗ tệ. Căn phòng này là phòng suite đắt nhất của khách sạn, phòng có view biển hai tầng, trước cửa sổ sát đất rộng lớn là biển, phóng tầm mắt có thể thấy rõ đường bờ biển, lại còn là hai tầng.


Tạ Tích rất thích chiếc giường nhỏ như ổ mèo ở tầng hai, vừa đến đã bày đồ chơi của mình thành một vòng quanh gối.


Lộ Lộc đặt Tạ Tích lên giường, nhét một món đồ chơi vào lòng cậu bé, đắp chăn cẩn thận, cúi đầu hôn lên má Tạ Tích.


Xuống lầu, Lộ Lộc nhìn thấy bóng lưng Tạ Tranh đang nằm sấp bên cửa sổ.


Tạ Tranh mặc một chiếc áo khoác cardigan màu nhạt mở cúc, bên trong là áo ba lỗ màu đen. Khi gió biển thổi vào, gấu áo cardigan bị thổi bay lên, thấp thoáng nhìn xuyên qua lớp vải mỏng thấy vòng eo thon gọn của Tạ Tranh.


Lộ Lộc rất vui vẻ nhào tới, sức nặng cơ thể của cậu đè lên lưng Tạ Tranh.


Rồi Lộ Lộc mới chợt nghĩ đến cảnh kinh điển trong một bộ phim nào đó.


Tay cậu chậm rãi vòng qua eo Tạ Tranh, nghe Tạ Tranh nói: “Mẹ, điện thoại suýt chút nữa bị em đụng bay ra ngoài.”


Lộ Lộc: “…”


Lời thoại này hình như không đúng lắm nhỉ? Cậu mơ hồ nhớ hình như trong phim phải lãng mạn hơn cơ?


Lộ Lộc bị chọc trúng điểm cười, nằm sấp trên lưng Tạ Tranh cười không ngừng, Tạ Tranh không hiểu điểm cười bí ẩn của Lộ Lộc, “chậc” một tiếng, lật tay xoa đầu Lộ Lộc, nhưng cổ tay lại bị nắm lấy, Tạ Tranh cảm nhận được đôi môi ấm áp khô ráo của Lộ Lộc hôn lên lòng bàn tay của mình.


Tạ Tranh cười, mang theo chút tiêu khiển sờ mặt Lộ Lộc, đôi mắt, sống mũi, khi ngón tay ấn lên môi Lộ Lộc thì anh cảm thấy Lộ Lộc cắn nhẹ lên đầu ngón tay mình.


Tạ Tranh giữ gáy Lộ Lộc, kéo cậu lại gần, nghiêng mặt sang hôn cậu.


Lộ Lộc vẫn còn cười, Tạ Tranh có thể cảm nhận được khóe môi Lộ Lộc có độ cong nhếch lên, nhưng cùng với sự quấn quýt của môi lưỡi sâu hơn, nụ cười của Lộ Lộc biến mất, Tạ Tranh có thể nghe thấy tiếng khẽ khàng và mơ hồ phát ra từ cổ họng của Lộ Lộc, giống như tiếng rên của động vật nhỏ.



Rồi Tạ Tranh cảm nhận được sự thay đổi của Lộ Lộc từ cơ thể hai người đang dán chặt vào nhau.


Tạ Tranh dùng một tay mở thắt lưng của mình, “cạch” một tiếng, rất rõ ràng.


Lộ Lộc hỏi: “… Không lên giường à?”


Tạ Tranh đưa tay tắt đèn, nhếch môi cười tà mị: “Bên này không có ai.”


Lộ Lộc: “… À.”


Tạ Tranh cảm nhận được nhiệt độ cơ thể alpha đang đè lên lưng mình rõ ràng tăng lên một mảng lớn, Tạ Tranh hạ giọng gọi cậu: “Bảo bối Nai con.”


Lộ Lộc rất không chịu nổi giọng nói trầm thấp dính nhớp như vậy của Tạ Tranh, do dự một lúc, cuối cùng thỏa hiệp, cậu áp mặt lên lưng Tạ Tranh, với một biên độ chậm rãi, dù bên ngoài có người đi qua, cũng sẽ không phát hiện ra điều gì bất thường, từ từ xích lại gần Tạ Tranh hơn.


Tạ Tranh không nghi ngờ gì là thích mãnh liệt hơn.


Nhưng thỉnh thoảng ôn tồn cũng không tệ, anh nằm sấp trước cửa sổ, còn có tâm trạng đi nhìn đường bờ biển cách đó không xa, thỉnh thoảng từ khoang mũi phát ra một tiếng khẽ khàng và nghèn nghẹn.


Anh đột nhiên hỏi Lộ Lộc: “… Phải rồi, tôi nghĩ đến một tình tiết kinh điển.”


Hơi thở nhẹ nhàng của Lộ Lộc phả vào gáy Tạ Tranh: “Gì thế?”


“Em không biết à?” Tạ Tranh còn có chút cảm giác tội lỗi vì làm hư một đứa trẻ ngoan: “Chính là người vợ đang nói chuyện với hàng xóm ở trên ban công… ừm, rồi người chồng hoặc người tình trốn ở phía dưới…”


Lộ Lộc dừng động tác lại, cậu mấp máy môi, lặp lại không tiếng động lời Tạ Tranh vừa nói: “Vợ.”


Vợ vợ vợ vợ vợ.


Chồng chồng chồng chồng chồng.


Vợ chồng vợ chồng vợ chồng.


Cảm giác đau đớn mơ hồ ở tứ chi biến mất, thay vào đó là cảm giác chua xót không thể diễn tả lan tỏa từ trái tim. Cậu cảm thấy hốc mắt mình lại trở nên ẩm ướt.


Giọng nói mơ hồ trong cổ họng cậu cũng trở nên ẩm ướt hơn.


Cảm giác này thật kỳ lạ, trong lòng Lộ Lộc cảm thấy vui vẻ, nhưng cơ thể lại đưa ra một phản ứng hoàn toàn trái ngược, thậm chí có chút buồn bã. Thật kỳ lạ.


Tạ Tranh nhận thấy sự dừng lại và giọng nói của Lộ Lộc: “Sao thế?”


Lộ Lộc áp mặt lên lưng Tạ Tranh.


Cậu nhẹ giọng nói: “Ngày xửa ngày xưa có một con hổ, và một cái cây nhỏ. Lão hổ ngủ thiếp đi, cái cây nhỏ nói: Chúng ta thế này thật là giống vợ chồng. Lão hổ nói: Ai là vợ chồng với mày? Cái cây nhỏ nói: Chú là vợ, em là chồng. Lão hổ nói: Tao là bố của mày, đồ khốn.”



Tạ Tranh: “…………”


Hai năm rồi. Ròng rã hai năm rồi!


Anh vẫn không thể hiểu rốt cuộc đây là câu chuyện tà môn gì!


“Mẹ, cái gì loạn một bầy.” Tạ Tranh quay người lại bóp mặt Lộ Lộc: “Thằng nhóc nhà em vừa nãy không uống rượu đấy chứ?”


Lộ Lộc cười lắc đầu, hơi thở vẫn còn chút không ổn định, lồng ngực phập phồng.


Tạ Tranh và cậu im lặng nhìn nhau một lúc lâu, lộ ra vẻ mặt đã hiểu: “Mệt rồi à? Hiểu rồi. Vậy hôm nay đến đây thôi.”


Lộ Lộc: “…………”


Hóa ra, bị người mình thích nghĩ rằng mình không thể thỏa mãn được anh ấy, lại là chuyện ấm ức đến thế này.


Lộ Lộc cắn môi không nói gì, dùng sức thúc về phía trước một cái.


Tạ Tranh cười trầm thấp rên lên một tiếng dài.


**


Sáng hôm sau Tạ Tranh bị Tạ Tích gọi dậy.


Cậu bé như một chú mèo nằm sấp trên ngực Tạ Tranh, gọi anh như đang hát: “Ba ba, ba ba, ba ba ba ba… Dậy đi, dậy đi.”


Thấy Tạ Tranh mở mắt ra, Tạ Tích cong mắt cười rạng rỡ.


“… Mấy giờ rồi?”


Tạ Tích ngẩng đầu nhìn đồng hồ trên tường, nghiêm túc nhìn rất lâu: “Không biết.”


Tạ Tranh: “…”


Anh cầm điện thoại lên nhìn, kinh ngạc phát hiện bây giờ đã gần trưa.


Anh ngủ lâu đến vậy sao? Gần mười tiếng??


Thậm chí Tạ Tranh còn có cảm giác mình chưa ngủ đủ.


Anh hỏi Tạ Tích: “Ăn cơm chưa? Ba ba đâu?”


“Ba ba, tắm.” Tạ Tích ngoan ngoãn trả lời: “Ăn cá cá.”



Tạ Tích vừa nói đến cá, Tạ Tranh lại nghĩ đến cảm giác buồn nôn khi ăn cá tôm ngày hôm qua.


Tạ Tranh cảm thấy mình trong thời gian ngắn không muốn ăn cá nữa.


Anh nằm dang rộng tay chân trên giường không muốn động đậy, Lộ Lộc nghe thấy tiếng động thò đầu ra từ phòng tắm: “Chú Tạ, mệt lắm hả? Không dậy nữa là sắp lỡ mất lặn biển đấy.”


Ồ đúng rồi.


Anh có hẹn với huấn luyện viên lặn biển hôm nay.


Nghĩ đến việc có thể vận động, Tạ Tranh cuối cùng cũng có tinh thần, anh vác Tạ Tích lên vai đi vệ sinh cá nhân, mượn trọng lượng của cậu bé để làm động tác khởi động cho mình.


Đây không phải lần đầu Tạ Tranh lặn biển, anh rất thành thạo tự đeo thiết bị cho mình, cơ thể cường tráng được bao bọc trong bộ đồ lặn ướt, đặc biệt thu hút ánh nhìn.


Đợi chuẩn bị xong xuôi, Tạ Tranh lại giúp Lộ Lộc đeo thiết bị, anh cắn mặt nạ dưỡng khí, giọng nói mơ hồ: “Giờ có đau không?”


Lộ Lộc lắc đầu.


“Vậy thì được.” Tạ Tranh nói: “Xuống nước rồi nếu đau thì em gọi tôi. Dấu hiệu cầu cứu còn nhớ chứ?”


Lộ Lộc cười: “Chú Tạ, giọng chú giống nhân viên cứu hộ quá. Còn đáng tin hơn cả huấn luyện viên.”


Tạ Tranh nhướng mày với cậu, đôi mắt lộ ra bên ngoài đầy vẻ tà khí: “Chồng của em giỏi lắm đấy.”


Đợi kiểm tra thiết bị không có vấn đề gì, hai người liền từ từ lặn xuống theo huấn luyện viên.


Lộ Lộc có thể cảm nhận được xung quanh càng ngày càng yên tĩnh, ánh sáng cũng càng ngày càng tối.


Dần dần bắt đầu có đàn cá bơi lượn quanh hai người, Lộ Lộc kinh ngạc nhìn những con cá, nhìn Tạ Tranh phía sau đàn cá, cảm thấy dường như mọi khổ đau trên thế giới này đều biến mất, chỉ còn lại hạnh phúc.


Bị bệnh là một chuyện rất tốn dũng khí. Đặc biệt là căn bệnh như cậu. Những lúc cơ thể đau đớn dữ dội, như sáng nay, cậu ngồi trong phòng tắm đến cả sức đứng dậy cũng không còn, Lộ Lộc sẽ không kìm được mà nghĩ, hay là cứ thế này đi, nhân lúc cậu còn chưa bị bệnh tật giày vò đến mức mặt mũi biến dạng.


Lộ Lộc nhả ba bong bóng qua mặt nạ dưỡng khí, một bong bóng là em, một bong bóng là yêu, một bong bóng là chú.


Tạ Tranh hình như nghe thấy, bơi đến bên cạnh cậu, ấn gáy cậu chạm trán với cậu, Lộ Lộc cảm thấy mình lại tràn đầy sức mạnh và dũng khí rồi.


**


Năm ngày sau, chuyến đi đảo kết thúc.


Tạ Tranh trực tiếp quay về Thần An, làm thủ tục nhập viện cho Lộ Lộc.


Bản thân Lộ Lộc thì không vui lắm: “Chú Tạ, bây giờ nhập viện có sớm quá không?”



“Không sớm.” Người trả lời Lộ Lộc là Natalie: “Việc loại bỏ pheromone vốn cần một khoảng thời gian nhất định, cơ thể cậu bây giờ khá yếu, nếu tập trung lại chưa chắc cậu đã chịu đựng nổi.”


Lộ Lộc nhún vai: “Thôi được rồi.”


Nếu không phải vì căn bệnh này của Lộ Lộc, Tạ Tranh còn không biết hóa ra pheromone của alpha hay omega có thể được loại bỏ.


Phương pháp thì đơn giản, uống hai viên thuốc, thúc đẩy kỳ mẫn cảm xảy ra, chỉ là người sẽ rất khó chịu.


Đợi Lộ Lộc uống xong thuốc của ngày hôm nay, Tạ Tranh đưa Tạ Tích về nhà một chuyến.


Bà Mạnh đi mua sắm với dì của Tạ Tranh, tức là mẹ của Tạ Lý.


Khi nhận được tin nhắn của Tạ Tranh, Bà Mạnh vẫn nể mặt Tạ Tích mà quay về: “Đáng lẽ mẹ định về muộn hơn.”


Tạ Tranh nhìn Mạnh Hải Anh.


Khoảng thời gian Tạ Tiến Đức mới qua đời, cả người bà Mạnh đều bần thần, người gầy đi trông thấy, gần như là tiều tụy.


Nhưng một năm trôi qua, bà Mạnh ngược lại sống rất thoải mái, mỗi ngày đi mua sắm, đánh bài, càng ngày càng trẻ ra.


Tạ Tích ngẩng đầu ngoan ngoãn chào: “Bà nội.”


Bà Mạnh vui vẻ bế Tạ Tích lên.


Tạ Tranh không định ở lại đây lâu, ăn tối xong liền chuẩn bị rời đi. Đang đi giày ở cửa, nghe Bà Mạnh gọi mình: “Tạ Tranh.”


Tạ Tranh quay đầu lại, thấy vẻ mặt Bà Mạnh muốn nói lại thôi. Anh hỏi: “Sao thế?”


Mạnh Hải Anh nói: “Mẹ quen một người…”


Tạ Tranh sững người, mới phản ứng kịp ý trong lời của mẹ.


Vì không thể tin được, Tạ Tranh nhướng mày. Anh hỏi: “Mẹ sống như thế này không phải rất tốt rồi sao? Lần trước con về mẹ còn nói sau này sẽ cứ thế này mà sống cơ mà?”


Mạnh Hải Anh thở dài, bà nói: “Cũng phải có một người bầu bạn chứ.”


Tạ Tranh: “…………”


Mẹ anh nói là “cũng phải có một người bầu bạn.”


Không phải “người đó rất tốt”, không phải “mẹ thích người đó”, không phải “người đó đối xử với mẹ rất tốt”… mà là “cũng phải có một người bầu bạn.”


Tạ Tranh không kìm được cười một tiếng, vì anh thực sự không ngờ Mạnh Hải Anh không chỉ thúc giục cưới con trai mình, mà bà còn thúc giục cả chính bản thân mình.


Tạ Tranh đột nhiên cảm thấy nhẹ nhõm vô cùng, nhẹ nhõm hơn bao giờ hết, được giải thoát hơn bao giờ hết. Anh cảm thấy mình đã nhìn thấu, nhìn thấu bản chất của mẹ mình, một người phụ nữ ngu ngốc đáng thương và đáng hận.


Song A, Nhưng Lại Sinh Bốn Đứa Con!
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Song A, Nhưng Lại Sinh Bốn Đứa Con! Truyện Song A, Nhưng Lại Sinh Bốn Đứa Con! Story Chương 47
10.0/10 từ 32 lượt.
loading...