Song A, Nhưng Lại Sinh Bốn Đứa Con!

Chương 33


Lộ Lộc nhìn khuôn mặt vô cảm của Tạ Tranh, có một khoảnh khắc ngây người.


Giây tiếp theo, cậu hoàn toàn nhảy khỏi giường.


Trên thực tế, Lộ Lộc đã chuẩn bị tâm lý rằng Tạ Tranh sẽ sinh con trong những ngày này. Tất cả đồ dùng cho trẻ sơ sinh cậu đều đã mua sẵn, các bước tìm y tá, tìm bác sĩ cũng đã luyện tập trước.


Nhưng khi khoảnh khắc này thực sự đến, Lộ Lộc còn hồi hộp, còn sợ hãi hơn cả tưởng tượng của mình.


Cậu quên cả bấm chuông, vội vàng tìm giày chạy sang phòng bên cạnh tìm y tá.


Khi một nhóm người vội vã đến, Tạ Tranh dựa vào đầu giường, cắn thanh kẹo m*t đã ăn hết trong miệng: “Ồ. Đến rồi đấy à.”


Các y tá bắt đầu ghi lại dấu hiệu sinh tồn cho Tạ Tranh: “Bụng có đau không? Có cảm giác co thắt không?”


“Cũng được.” Tạ Tranh nói: “Đói bụng.”


Lộ Lộc lập tức ôm hộp cơm giữ nhiệt ở đầu giường đến, bên trong là món canh gà cậu hầm.


Theo lời bác sĩ, quá trình sinh nở có nhanh có chậm. Có người dù đã xuất hiện hiện tượng co thắt dữ dội ở khoang sinh sản, cũng phải kéo dài thêm mười mấy tiếng mới bắt đầu sinh, điều này liên quan đến thể chất mỗi người.


Hiển nhiên Tạ Tranh thuộc loại nhanh, khi y tá đẩy anh ra ngoài, Tạ Tranh còn chưa uống hết canh gà.


Tạ Tranh: “…”


Vẫn chưa uống đủ mà.


Khi đi ngang qua Lộ Lộc, Tạ Tranh nhận thấy cậu trai đang run rẩy, cả người trông như một cây cỏ trong cơn gió lớn. Tạ Tranh ngoắc ngoắc ngón tay với cậu. Lộ Lộc cúi người xuống, ghé tai sát vào đôi môi mỏng của Tạ Tranh.


Tạ Tranh thổi nhẹ một hơi vào tai cậu: “Bảo bối, lát nữa gặp lại.”


Y tá đẩy Tạ Tranh thẳng vào phòng phẫu thuật. Lộ Lộc đứng bên ngoài cửa, ngây người nhìn ánh đèn đỏ phía trên. Thỉnh thoảng có các bác sĩ khác nhau ra vào, nhưng đều vội vã. Lộ Lộc muốn hỏi thăm tình hình cũng không kịp bắt chuyện.


Lộ Lộc cũng không biết thời gian đã trôi qua bao lâu, cho đến khi vài y tá đi ngang qua cứ nhìn về phía cậu, Lộ Lộc mới phát hiện điện thoại của mình đang đổ chuông liên tục.


Cậu bắt máy, nghe thấy Thôi Tùng Bách nói một tràng: “Tiểu Lộc, mày đi đâu rồi? Tượng điêu khắc của mày được giải Nhì, mày phải tự lên trang web chính thức xác nhận để nhận tiền thưởng. Má nó, mày ngon thật đấy, hôm đó giúp mày chuyển tượng tao bị trật cả lưng, mày có nên mời anh em đi ăn một bữa không?”


Lộ Lộc lắng nghe như đang nằm mơ, trong lòng nghĩ đến những tình huống mà alpha sinh con có thể gặp phải mà cậu đã tìm hiểu.


Trương Tuyết Ý và bác sĩ Triệu đều nói rằng công nghệ hiện tại đã rất hoàn thiện, ngay cả alpha sinh con cũng không có rủi ro lớn.


Nhưng mà… nhưng mà…



Lộ Lộc nắm chặt điện thoại trong tay, cạnh điện thoại vuông vức in hằn một vết đỏ sâu trên lòng bàn tay trắng bệch của cậu. Lộ Lộc nghĩ, bé con, bé con kỳ tích. Con và ba con nhất định phải bình an.


Theo thời gian từng giây từng phút trôi qua, âm thanh trong không khí dần dần trở nên ồn ào. Vài bệnh nhân hay đi dạo dưới lầu vào giờ này gặp nhau, chào hỏi và trao đổi tình hình sức khỏe. Mèo mẹ dẫn đàn mèo con từ bụi cỏ chui ra, ngồi xổm bên cạnh họ kêu meo meo thảm thiết. Ánh nắng dần dần trở nên đậm hơn, xuyên qua cửa kính chiếu xuống lưng Lộ Lộc.


Rất nóng.


Cũng có thể là cơ thể cậu quá lạnh, giống như khi đặt tay vào nước ấm vào mùa đông, cũng sẽ thấy nước ấm rất nóng.


Lộ Lộc phản ứng chậm chạp muốn đổi vị trí, thì đèn xanh của phòng phẫu thuật bật sáng.


Bác sĩ bước ra từ bên trong. Lộ Lộc thấy cô ấy mấp máy môi, rồi Lộ Lộc nghe thấy bốn chữ: “Mọi chuyện thuận lợi.”


Cô ấy nghiêng người sang một bên, Lộ Lộc nhìn thấy Tạ Tranh được đẩy ra, bên cạnh là một y tá đang ôm một đứa bé tã lót.


Lộ Lộc nhìn Tạ Tranh, rồi nhìn đứa bé tã lót, rồi lại dời mắt nhìn Tạ Tranh.


Tạ Tranh vẫn tỉnh táo, vẻ mặt rất ngầu, anh nhìn khuôn mặt Lộ Lộc, lộ ra một biểu cảm vi tế như “sao lại đần thế này”, rồi nói: “Em nói cho Lão Điền, để Tiểu Hoàng đừng nhận đơn hàng của Lưu Quang nữa, tôi vừa nghĩ ra có tai họa ngầm.”


Lộ Lộc: “…”


…?


Cậu không ngờ câu đầu tiên Tạ Tranh nói với mình sau khi ra khỏi phòng phẫu thuật lại là chuyện công việc. Muốn cười, nhưng không cười nổi.


Tạ Tranh lại nói: “Tôi ngủ một lát đây.”


**


Giấc ngủ của Tạ Tranh rất sâu. Khi mơ màng tỉnh dậy, đã là giờ ăn tối.


Bụng rất nhẹ, đó là cảm giác đầu tiên của Tạ Tranh.


Sau mười tháng, cái cục mờ đó cuối cùng đã chào đời từ bụng của anh, trở thành một cá thể mang cùng một dòng máu, sống trên cùng một thế giới với anh.


Tạ Tranh mở mắt ra. Trong phòng không bật đèn, Lộ Lộc ngồi cạnh giường, chống cằm ngủ gật.


Ánh sáng yếu ớt ngoài cửa sổ phủ lên khuôn mặt Lộ Lộc một lớp ánh sáng mềm mại mang chất điện ảnh. Tạ Tranh nhớ lại lúc ở trong phòng phẫu thuật, có một cơn đau rất mạnh, anh không hiểu sao lại nghĩ đến Lộ Lộc, khuôn mặt trẻ trung xinh đẹp, cười rạng rỡ rất đáng yêu. Không biết cục mờ đó sinh ra sẽ giống ai hơn một chút.


Đầu Lộ Lộc đột ngột gật xuống một cái, tỉnh dậy.


Cậu nhìn về phía Tạ Tranh: “Chú Tạ, chú tỉnh rồi?”


Cậu hỏi: “Có đói không? Có đau không? Có chỗ nào khó chịu không?”



Tạ Tranh chọn một câu hỏi để trả lời: “Xem.”


Lộ Lộc đứng dậy, ôm đứa bé tã lót từ chiếc nôi bên kia, rồi đi lại bên cạnh Tạ Tranh.


Lộ Lộc cúi người xuống, Tạ Tranh mượn ánh sáng ngoài cửa sổ nhìn rõ cái cục mờ được cuốn trong chăn.


Đây là con của anh ư?


Nhỏ thế này, lại… hói thế này? Lại đỏ thế này??? Đến cả lông mày cũng không có???


“Mang đi đi.” Tạ Tranh nhắm mắt lại, không muốn nhìn thẳng.


Nhưng đợi một lúc, bên phía Lộ Lộc vẫn rất yên tĩnh, không cười không nói, cũng không có tiếng bước chân rời đi.


Tạ Tranh lại mở mắt ra.


Khoảnh khắc anh mở mắt ra, tình cờ bắt được một giọt nước mắt rơi xuống từ mắt trái Lộ Lộc.


Tạ Tranh đưa tay lên, ngón cái có phần thô ráp lướt qua khóe mắt Lộ Lộc, cười khẽ: “Khóc cái gì thế?”


Lộ Lộc ngơ ngác nhìn đầu ngón tay ẩm ướt của Tạ Tranh: “Khóc? Em á?”


Tạ Tranh bị chọc cười: “Ngu chết đi được.”


Anh lau vết nước mắt trên chiếc tã lót của em bé, nhớ ra điều gì đó: “Trai hay gái?”


“Con trai. Bảy cân rưỡi.” Lộ Lộc cười rạng rỡ, mắt vẫn còn đỏ: “Đáng yêu quá.”


Đang nói chuyện, em bé trong tã lót đột nhiên nhúc nhích hai cái, mở mắt ra.


Đôi mắt đó rất đen và sáng. Tạ Tranh trong khoảnh khắc đó, dường như nhìn thấy đôi mắt của chính mình.


Tạ Tranh nhướng mày nhìn thẳng vào nó, em bé cong cong mắt, như sắp khóc cũng như sắp cười, Tạ Tranh nói: “Chào con, nhóc quỷ.”


Buổi tối, bệnh viện trở nên yên tĩnh.


Lộ Lộc và Tạ Tranh nằm bên cạnh nhau, Lộ Lộc theo thói quen đặt tay lên bụng dưới của Tạ Tranh: “Xẹp rồi.”


“Nói nhảm.”


“Đau không?”


Giọng Tạ Tranh lười biếng, không có chút lên xuống nào: “Cũng vậy thôi.”



Lộ Lộc đột nhiên nghĩ, liệu có phải hồi đó khi Tạ Tranh phá kỷ lục chạy 1000m của trường cũng lên nhận giải một cách lười biếng như vậy không? Vừa ngầu vừa đẹp trai, nên rất nhiều người đã thích Tạ Tranh.


Tạ Tranh lại không biết Lộ Lộc đang nghĩ gì.


Ngực anh căng lên chưa từng thấy, cảm giác kỳ lạ và ẩm ướt.


Mặc dù alpha có tiết sữa, nhưng vẫn còn lâu mới đủ để nuôi em bé. Em bé đã được cho uống sữa bột no bụng, phần sữa của Tạ Tranh căn bản không dùng được.


Tạ Tranh nắm gáy Lộ Lộc ấn cậu vào cơ ngực của mình, cười cười: “Hời cho em rồi, bảo bối.”


Khi Lộ Lộc cúi đầu xuống, Tạ Tranh cảm thấy một cảm giác nhột nhột từ ngực truyền đến. Anh ngửi thấy mùi dầu gội trên tóc Lộ Lộc, hòa quyện với mùi pheromone hương bưởi, tạo thành một mùi thơm rất tươi mát và mềm mại.


Tạ Tranh xoa xoa ngón cái, dường như vẫn còn cảm giác chạm của giọt nước mắt Lộ Lộc.


Anh không ngờ Lộ Lộc sẽ khóc. Mặc dù chỉ có một giọt nước mắt, nhưng Tạ Tranh có thể cảm nhận được sự lên xuống trong cảm xúc của Lộ Lộc.


Lộ Lộc khóc vì điều gì? Vì mình? Vì anh? Vì bé con? Vui vẻ? Buồn? Dường như mang theo một chút của mọi cảm xúc. Điều này không giống với Lộ Lộc mà Tạ Tranh quen biết. Khoảng thời gian anh và Lộ Lộc ở bên nhau, Lộ Lộc luôn vui vẻ hoạt bát.


Nhưng Tạ Tranh cảm thấy thực ra mình có thể hiểu được tâm trạng của Lộ Lộc. Từ hôm nay trở đi, anh sẽ có thêm một danh phận gọi là “cha”, đây quả thực là một cảm giác phức tạp.


Tạ Tranh đột nhiên nghĩ đến câu nói “bé con kỳ tích” mà Lộ Lộc thỉnh thoảng lại nói, anh sờ lên môi, cười cười: “Tạ Tích.”


Lộ Lộc ngẩng đầu lên, yết hầu khó khăn lăn lên lăn xuống hai cái, trên mặt là biểu cảm rất phức tạp pha lẫn vui mừng và cảm xúc muốn khóc. Cậu nói: “Nghe hay quá.”


Ngày hôm sau, Trương Tuyết Ý biết Tạ Tranh đã sinh xong, vội vã chạy đến.


Lúc này Lộ Lộc đang cầm bình sữa đi pha sữa bột. Trong phòng chỉ còn Tạ Tranh và người bảo mẫu hiền lành. Trương Tuyết Ý chụp rất nhiều ảnh quanh nôi em bé, hỏi Tạ Tranh: “Tên gì?”


Tạ Tranh nói: “Tạ Tích.”


“Tích nào? Tích trong kỳ tích à?” Trương Tuyết Ý nói: “Nghe hay đấy.”


Với tư cách là bác sĩ, dù Tạ Tranh không phải bệnh nhân của anh, Trương Tuyết Ý vẫn hỏi thăm: “Sức khỏe thế nào rồi?”


Thực ra, cho dù không hỏi, Trương Tuyết Ý cũng có thể thấy Tạ Tranh hồi phục rất tốt. Mặc dù số lần anh đến khoa sản chỉ đếm trên đầu ngón tay, nhưng thực sự hiếm khi nghe nói có ai vừa mới sinh xong, lại có thể ôm laptop lạch cạch đánh chữ làm việc.


“Cũng được,” Tạ Tranh nói: “Sáng nay thử máy tập cơ tay, chỉ cầm được hai mươi cái.”


Trương Tuyết Ý: “…Trời đất ơi.”


Anh thực sự nghi ngờ Tạ Tranh có phải là ăn thuốc Đại Lực lớn lên hay không.


Hai người nói thêm vài câu, Lộ Lộc cầm bình sữa quay lại.



Tạ Tranh nói: “Muốn uống rượu.”


Lộ Lộc: “…”


Trương Tuyết Ý: “…Trời đất ơi.”


Tạ Tranh không mấy hứng thú: “Vẫn không được uống à? Hút thuốc cũng không được luôn à? Vậy tùy em.”


Lộ Lộc nhăn mũi với anh, rồi lại quay người bước ra.


Tạ Tranh cười khẽ.


Trương Tuyết Ý nhìn thấy cảnh đó mà kinh ngạc.


Tạ Tranh và Lộ Lộc, một người quá non nớt, một người lại quá… quá thẳng thắn. Anh vẫn khó tin rằng đứa bé xinh xắn trong nôi này là con của hai người bọn họ.


Trương Tuyết Ý ngồi thêm một lúc nữa, nghiên cứu cánh tay và chân em bé, phát hiện không có gì khác biệt so với những em bé khác, sau đó hài lòng trở về.


Tạ Tích lúc này đã bú sữa xong, miệng phát ra tiếng ư ư a a không rõ ràng. Tạ Tranh ra hiệu cho bảo mẫu bế thằng bé đến trước mặt mình, phát hiện Tạ Tích đang thổi bong bóng như cá vàng.


Các y tá và bảo mẫu đều khen Tạ Tích là một đứa trẻ xinh xắn đáng yêu. Tạ Tranh nhìn chằm chằm thằng bé một lúc lâu, cảm thấy cái vật nhỏ không có lông mày này dường như đã dễ nhìn hơn hôm qua một chút.


Tuy nhiên vẫn không thể nhìn quá lâu.


Tạ Tranh lấy điện thoại ra chụp ảnh thằng bé, tìm Tạ Lý trong WeChat, gửi ảnh qua.


[Tạ Lý]: ?


[Tạ Lý]: Ai vậy, trông dáng vẻ giống em quá.


[Đã thu hồi]


[Tạ Lý]: Bị anh phát hiện con rơi của em mất rồi, hê hê, không ngờ em phong lưu như thế đúng không


[Tạ]: ……………


Đồ ngu. Em trai anh là đồ ngu. Nguyên chất 24k.


**


Weibo Lộ Lộc


[Đăng cách đây 3 giờ]


@Deer: Bé con của chúng ta thật đáng yêu thật đáng yêu thật đáng yêu thật đáng yêu thật đáng yêu, tôi thật hạnh phúc thật hạnh phúc thật hạnh phúc thật hạnh phúc.


Song A, Nhưng Lại Sinh Bốn Đứa Con!
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Song A, Nhưng Lại Sinh Bốn Đứa Con! Truyện Song A, Nhưng Lại Sinh Bốn Đứa Con! Story Chương 33
10.0/10 từ 32 lượt.
loading...