Song A, Nhưng Lại Sinh Bốn Đứa Con!

Chương 32


Khi Tạ Tranh quay về, anh ghé qua hiệu thuốc một chuyến.


Anh luôn dùng loại ống tiêm cho bản thân. Sau khi lượn một vòng quanh kệ hàng, anh mới biết bây giờ các loại thuốc ức chế đã trở nên đa dạng đến vậy.


Không chỉ có dạng miếng dán, dạng uống, mà còn được làm thành đủ hình dạng và mùi hương khác nhau.


Tạ Tranh có chút ác ý chọn cho Lộ Lộ Lộcại miếng dán ức chế hình cánh hoa màu hồng. Khi đến quầy thanh toán, anh tiện tay lấy thêm hai hộp bao cao su.


Nghĩ nghĩ một lát, anh lấy thêm hai hộp nữa.


Nghĩ thêm một chút nữa, anh lại lấy thêm hai hộp nữa.


Ra khỏi tiệm thuốc, Tạ Tranh lại nghĩ với tình trạng hiện tại của Lộ Lộc chắc không nấu ăn được, nên tìm một nhà hàng đóng gói thức ăn mang đi.


Khi xách đầy tay đồ đạc trở lại xe, Tạ Tranh mặt nặng mày nhẹ cắn viên kẹo m*t trong miệng kêu răng rắc.


Anh là một tổng giám đốc, một tổng giám đốc đấy.


Toàn làm những công việc đệch như chạy vặt.


Anh là một tổng giám đốc như thế này cơ mà.


Về đến nhà, Lộ Lộc vẫn còn cuộn tròn trên giường. Miếng dán ức chế đã hết, trong phòng toàn là pheromone hương bưởi đậm đặc. Tạ Tranh hắt hơi một cái, kéo cổ áo Lộ Lộc ra, dán miếng dán ức chế hình cánh hoa màu hồng đó lên cho cậu.


Tạ Tranh còn chưa kịp cởi áo khoác ngoài, đã bị Lộ Lộc kéo vào tổ. Đôi môi khô nóng của alpha trẻ tuổi hôn lên môi Tạ Tranh từng chút một, rồi vùi đầu vào hõm cổ Tạ Tranh để ngửi ngửi.


Hơi thở của Lộ Lộc làm Tạ Tranh có chút nhột. Anh đẩy cái đầu xù lông đó ra: “Dậy.”


“Mùi nho, mùi hồng trà, cả mùi sữa nữa.” Lộ Lộc hỏi: “Hôm nay chú đi đâu vậy?”


Tạ Tranh cười trêu cậu: “Đi chọn người tình mới.”


Lộ Lộc cười rầu rĩ, ch**c l*** *m **t l**m dọc theo cổ Tạ Tranh ra phía sau, răng rơi xuống sau gáy Tạ Tranh, hơi mở ra đóng vào, như sắp cắn nhưng lại không cắn.


Tạ Tranh có thể cảm nhận rõ ràng rằng ý thức của Lộ Lộc đã bị kỳ mẫn cảm giày vò đến mức có phần mơ hồ, có cảm giác lúc này mà hỏi mật khẩu thẻ ngân hàng là bao nhiêu cậu cũng sẽ nói ra hết.


Tạ Tranh bóp cằm Lộ Lộc: “Nào, nói với tôi, ‘Em là Nai Ngốc.’”


Lộ Lộc lặp lại: “Em là Nai Ngốc.”


Tạ Tranh: “Em là đồ đần.”


“Em là đồ ngốc.”


“Em sẽ vĩnh viễn nghe lời chú.”


Lộ Lộc: “Em sẽ vĩnh viễn nghe lời chú. Vĩnh viễn.”


“Sao lại tự thêm từ vào rồi?” Tạ Tranh cười xấu xa: “Tiếp tục, ừm… lần này nói ‘Em thích chú nhất.’”


Lộ Lộc: “…”



Lộ Lộc vừa rồi còn học vẹt rất nghiêm túc, giờ lại lắc đầu: “Không nói.”


Tạ Tranh: “Không nói thì trừ lương.”


Lộ Lộc: “Không nói.”


Tạ Tranh: “…”


Cứng đầu ghê.


Mùi pheromone trong phòng quá nồng, khiến Tạ Tranh có cảm giác lầm tưởng rằng không chỉ giường mà ngay cả căn phòng ngủ này cũng là cái tổ do Lộ Lộc dựng lên.


Anh muốn mở cửa sổ thông gió, nhưng vừa động đậy, Lộ Lộc đã nhận ra ý đồ của anh, đưa tay ấn vào vai anh, lại bắt đầu hôn anh từng chút một.


Alpha không được omega an ủi pheromone sẽ trở nên như thế này.


Tạ Tranh bóp sau gáy Lộ Lộc, đột nhiên phóng thích pheromone của mình.


Mùi tiêu và mùi bưởi hòa quyện vào nhau. Tạ Tranh cố gắng dùng pheromone của mình bao bọc lấy Lộ Lộc, nhưng đây là một việc rất tỉ mỉ, anh thử hai lần đều không thành công.


Ngược lại, Lộ Lộc lại dùng pheromone của mình từng chút một bao quanh anh.


Pheromone của hai người lồng vào nhau một cách hoàn hảo như kết cấu đồng nhất. Tạ Tranh cảm thấy vừa đau đớn vừa sung sướng chưa từng có cùng một lúc. Cả người anh bắt đầu run rẩy: “Đệch… đệch…”


Anh cắn mạnh vào vai Lộ Lộc, chiếc quần tây thẳng thớm xuất hiện vết thấm ướt.


Cùng lúc đó, Tạ Tranh cảm thấy một cảm giác kỳ lạ khác.


“Buông ra…” Tạ Tranh đưa tay đẩy Lộ Lộc, nhưng giọng nói gần như vô ích, nên anh lại tăng âm lượng lên một chút: “Buông tôi ra.”


Lộ Lộc có chút ngồi thẳng người dậy.


Tạ Tranh tự chống người lên một chút, nhíu mày cởi cúc áo sơ mi ra.


Từng chiếc cúc áo được cởi ra, sau khi nhìn rõ, cả hai đều sững người.


Chiếc cà vạt màu xám bạc rủ xuống trên làn da màu lúa mạch, có vết nước trắng nhạt đang lan rộng trên cơ ngực xinh đẹp của Tạ Tranh.


“Đệch,” Tạ Tranh nói: “Đệch!!”


Lộ Lộc ngây người nhìn Tạ Tranh, tai dần dần đỏ lên.


Tạ Tranh nhìn cậu không nói nên lời: “…… Thằng nhóc thối này, em đỏ mặt cái gì?”


Cậu có đỏ mặt à?


Lộ Lộc nói: “Bởi vì rất đẹp.”


Mặc dù Lộ Lộc đã sớm biết ngay cả alpha cũng sẽ có hành vi cho con bú sau khi sinh, nhưng một phút trước cậu vẫn không thể liên kết Tạ Tranh với hai từ nuôi con này lại với nhau.


Bây giờ được nhìn thấy tận mắt, Lộ Lộc cảm thấy, chất lỏng tuôn chảy vì thế hệ tiếp theo, vì nuôi dưỡng sự sống, rất đẹp, cũng rất vĩ đại.


Lộ Lộc dừng lại một chút, rồi hỏi: “Đau không ạ?”



Sau sự kinh ngạc ban đầu, Tạ Tranh nhanh chóng bình tĩnh lại. Anh híp mắt cảm nhận một chút: “Cũng không đau.”


Anh giữ chặt gáy Lộ Lộc, cười xấu xa ấn cậu vào ngực của mình.


Rất nhanh, Tạ Tranh cảm nhận được đôi môi ẩm ướt, chiếc lưỡi và lực m*t của Lộ Lộc.


Cảm giác kỳ lạ khiến Tạ Tranh run rẩy khắp người, cơ bắp anh co giật bất thường.


Miếng dán ức chế và bao cao su trong túi nilong không biết đã vương vãi khắp giường từ lúc nào. Lộ Lộc đưa tay với lấy, lúc này Lộ Lộc trông không hề mơ màng chút nào, ngập tràn khí chất alpha.


Tạ Tranh cũng chẳng quản cái gì nữa, nắm lấy tay Lộ Lộc cắn một cái lên mu bàn tay của cậu: “Sao lại đáng yêu thế này? Bé ngoan…”


Cái cắn này Tạ Tranh dùng lực không nhẹ. Đêm hôm đó mu bàn tay của Lộ Lộc sưng lên, dấu răng biến thành màu tím bầm ám muội, như một con dấu.


Kỳ mẫn cảm của Lộ Lộc kết thúc sau bốn ngày, nhưng dấu răng vẫn chưa tan hẳn.


Tối đó Tạ Tranh có việc phải đi xã giao, nên để Lão Điền tiện đường lái xe đưa Lộ Lộc về trường. Đến nơi vừa kịp lúc kết thúc buổi tự học tối của Đại học Y. Sinh viên tụ tập nhau đi về phía căng tin.


Lộ Lộc đặt tay lên công tắc cửa xe, nói: “Cuối tuần em sẽ qua đó.”


Tạ Tranh lười biếng đáp: “Ừm.”


“Chú Tạ muốn ăn gì thì nhắn tin nói với em nhé.”


“Ồ.”


“Nhưng phải nói sớm đấy.”


Tạ Tranh: “……Dài dòng thế?”


Lộ Lộc bật cười thành tiếng, đột nhiên nghiêng người qua, hôn một cái thật kêu lên má Tạ Tranh, rồi mới kéo cửa xe bước xuống.


Trẻ con ba tuổi đấy à?


Lão Điền ở ghế trước cười hề hề.


Tạ Tranh đá một cái vào lưng ghế của anh ta: “…”


Anh nhận một cuộc điện thoại, phải đến công ty một chuyến rồi mới đi xã giao. Xe của Lão Điền đã rẽ lên đường lớn, lúc này lại từ từ quay lại.


Khi đi ngang qua Đại học Y lần nữa, Tạ Tranh liếc vào bên trong, lập tức nhìn thấy Lộ Lộc đang chơi bóng rổ ở sân gần hàng rào. Người cùng sân với cậu, Tạ Tranh thấy dáng người quen quen, đoán là mấy sinh viên làm thực tập sinh tạm thời ở chỗ anh đợt hè.


Lộ Lộc có chiều cao vượt trội, rất có lợi thế khi chơi bóng rổ. Nhảy nhẹ lên một cái là ghi ba điểm, dáng người vô cùng nhẹ nhàng.


Tạ Tranh tiện tay chụp một bức ảnh, gửi cho Lộ Lộc.


Khi Lộ Lộc nhìn thấy tin nhắn đã là nửa giờ sau.


Tạ Tranh ở trong mục tin nhắn ghim của cậu, bên cạnh ảnh đại diện rất trẻ là một số “” màu đỏ.


Lộ Lộc nhấp vào, sau khi nhìn rõ nội dung, cậu bật cười ngay lập tức.


Cậu lục lọi một lúc trong tài khoản Weibo phụ của mình, tìm thấy bức ảnh từ nửa năm trước.



Lúc đó vẫn còn là mùa xuân, Tạ Tranh và Tống Thanh Viễn cùng chơi bóng rổ trên sân. Thôi Tùng Bách đã nhìn thấy, sau đó chụp ảnh gửi cho cậu.


Lộ Lộc đặt hai bức ảnh này cạnh nhau, đăng lại một bài Weibo chỉ mình cậu nhìn thấy. Sau đó cậu ngạc nhiên phát hiện ra, tư thế của mình và Tạ Tranh trong ảnh đều tương tự, thậm chí rất đối xứng.


Lộ Lộc vén vạt áo lau mồ hôi, nghĩ, ai da. Thật là xứng đôi. Ai da.


**


Ngày hôm sau Tạ Tranh đến bệnh viện một chuyến.


Khoa sản ở đây có người quen của Trương Tuyết Ý. Vị bác sĩ beta với quầng thâm mắt gần chạm gót chân đã trao đổi rất chi tiết với Tạ Tranh về tình trạng của thai nhi.


Tổng kết lại có ba điểm:


1.Thai nhi rất khỏe mạnh.


2.Anh cũng rất khỏe mạnh.


3.Nhưng khoang sinh sản của alpha không phải để sinh con, vẫn có rủi ro. Để quá trình sinh nở thuận lợi hơn, Tạ Tranh nên bắt đầu sinh hoạt có quy củ hơn ngay từ bây giờ.


Nhưng thực ra Tạ Tranh rất khó để sinh hoạt hoàn toàn khỏe mạnh.


Chi nhánh công ty một khi đã bận rộn thì không có lúc nào được nghỉ ngơi. Tạ Tranh chỉ tính riêng việc xã giao với các ông chủ ở Lâm Uyên thôi đã bận tối tăm mặt mũi.


Đến khi mọi việc ở đây cuối cùng cũng đi vào quỹ đạo, thời gian đã trôi qua thêm hơn hai tháng nữa.


Cuối tháng 12, Lâm Uyên vẫn chưa lạnh hẳn. Tạ Tranh thậm chí còn lười mặc áo khoác bông, vẫn là chiếc áo khoác dài. Kiểu dáng che chắn tốt, vẫn không nhìn thấy bụng. Đi trên phố vẫn là một alpha khiến người ta vừa sợ vừa không kìm được mà bị thu hút.


Thời gian gần cuối kỳ, Lộ Lộc còn vài bài tập lớn và kỳ thi, không còn nhiều tiết học nữa, nên cậu dọn đến căn hộ của Tạ Tranh. Ngoài việc ôn thi, cậu đã bắt đầu tìm bảo mẫu và sắp xếp đồ đạc, chuẩn bị cho Tạ Tranh nhập viện sau nửa tháng nữa.


Ngoài ra, Lộ Lộc còn có một cuốn sổ, dày cộp, trên đó toàn là tên cậu đặt cho đứa trẻ, có cả nam và nữ. Tạ Tranh có lần tò mò xem qua, nhìn thấy cái tên “Tạ Trời Tạ Đất*” trên đó mà khóe miệng co giật hồi lâu.


(*Cảm ơi trời đất, thằng c* chỉ được để họ Tạ :v)


Trương Tuyết Ý và bác sĩ Triệu phụ trách khám thai cho Tạ Tranh trước đây đều vô cùng căng thẳng, hai ba ngày lại nhắn tin nhắc nhở Tạ Tranh chú ý giữ gìn sức khỏe, trong lời nói đôi khi không giấu được sự tò mò về Tạ Tranh, một tài liệu sống, một trường hợp sống.


So với bọn họ, tự bản thân Tạ Tranh lại hoàn toàn không có cảm giác gì.


Cơ thể anh vốn đã tốt, ngoại trừ những tháng đầu thỉnh thoảng buồn nôn, khoảng thời gian gần đây ngay cả công việc cũng không bị chậm trễ.


Một ngày trước khi nhập viện, Tạ Tranh ngậm kẹo m*t bước ra khỏi thang máy, bước chân khựng lại, cười cười: “Mẹ. Sao mẹ lại đến đây?”


Mạnh Hải Anh đứng ngay trước cửa căn hộ của Tạ Tranh: “Mẹ đến thăm con, thằng nhóc vô lương tâm, lâu như vậy rồi cũng không biết về thăm nhà.”


Tạ Tranh mở cửa: “Vào đi, mẹ.”


Anh biết Mạnh Hải Anh chắc chắn sẽ đến Lâm Uyên tìm mình, anh đã chuẩn bị tâm lý từ lâu, bình thường cũng đã bảo Lộ Lộc cất hết đồ đạc đi, chính là để chờ ngày này.


Mạnh Hải Anh bước vào trong, quả nhiên không phát hiện ra điều gì bất thường. Bà ngước mắt đánh giá căn nhà một lượt: “Ở đây không bằng Thần An phải không? Bố cục căn nhà có chút chật chội.”


Tạ Tranh cười: “Có à?”


Bà Mạnh nhìn chăm chú vào Tạ Tranh: “Hình như gầy đi rồi, công việc bận lắm sao?”



Bà Mạnh bị chọc cười: “…Không đứng đắn.”


Bà dừng lại một chút, rồi nói: “Cha con…”


Hai tuần trước, bệnh của Tạ Tiến Đức cuối cùng cũng có manh mối.


Ban đầu bác sĩ nghĩ là Parkinson, nhưng sau nhiều lần hội chẩn thì xác nhận Tạ Tiến Đức thực ra mắc một bệnh thoái hóa thần kinh. Bệnh này hiếm gặp, không được xúc động, không được mệt mỏi. Hiện tại đang được điều trị kết hợp châm cứu.


“Cha con bảo mẹ nói với con, ước muốn lớn nhất của ông ấy bây giờ là có thể nhìn thấy con yên bề gia thất.”


Nụ cười trên mặt Tạ Tranh vẫn không thay đổi: “Dễ nói.”


Tạ Tranh trả lời rất suôn sẻ, nhưng Mạnh Hải Anh lại nhíu mày: “Con đừng qua loa với mẹ.”


Tạ Tranh: “Không có.”


Anh dễ nói chuyện như vậy, bà Mạnh ngược lại không quen. Bà không nói gì thêm nữa, chỉ quan tâm đến cuộc sống của Tạ Tranh, thở dài, rồi đứng dậy rời đi.


Sau khi bà đi, Tạ Tranh ngồi trên ghế sofa, hai tay nắm thành quyền, chống dưới cằm, vẻ mặt vô cảm.


Mọi chuyện xảy ra hôm nay: sự xuất hiện của bà Mạnh, cuộc đối thoại giữa hai người, thậm chí là những lời Tạ Tiến Đức nhờ bà Mạnh nói, thực ra Tạ Tranh đều đã đoán được.


Nhưng đoán được thì đoán được, khi sự việc thực sự xảy ra, Tạ Tranh vẫn cảm thấy tất cả cảm xúc của mình đều bị hút cạn.


Giống như cát lún trong sa mạc, một khi bị bao bọc, chỉ có thể chìm xuống.


Khi Lộ Lộc trở về, Tạ Tranh vẫn giữ nguyên tư thế bất động.


Lộ Lộc ngửi thấy trong phòng có mùi pheromone còn sót lại thoang thoảng, mùi nước hoa rất tao nhã. Nhìn thấy thần sắc của Tạ Tranh, cậu lập tức hiểu ra: “Dì đến đây ạ?”


Tạ Tranh ngước mắt nhìn cậu, không nói gì.


Lộ Lộc ngồi xổm trước mặt Tạ Tranh, nắm bàn tay lạnh như băng của Tạ Tranh vào lòng bàn tay mình, áp vào má. Tạ Tranh cảm nhận được cảm giác chạm của làn da alpha trẻ tuổi.


Lộ Lộc nói với bụng dưới Tạ Tranh một cách nhẹ nhàng: “Bé con, con nói với ba của con đi, con rất vui vì có một người ba vừa ngầu vừa đẹp trai như thế này, con biết con sẽ có một gia đình rất hạnh phúc.”


Tạ Tranh: “…………”


Giọng điệu giống như kể chuyện trước khi ngủ, rất mơ mộng. Mặc dù Tạ Tranh đã qua cái tuổi nghe cổ tích từ lâu, nhưng sắc mặt vẫn vô thức thả lỏng.


Anh đưa tay lên, búng một cái lên trán Lộ Lộc: “Con nai đần.”


Lộ Lộc cong mắt cười tủm tỉm.


Ngày hôm sau, Tạ Tranh nhập viện.


Phòng bệnh ở tầng cao nhất, được trang trí thậm chí không thua kém căn hộ của Tạ Tranh là bao, rộng rãi và sáng sủa. Ba cô y tá túc trực bất cứ lúc nào, bảo mẫu cũng đã sẵn sàng.


Một tuần sau, vào buổi tối, Tạ Tranh tỉnh dậy từ giấc mơ, cảm thấy bụng dưới của mình có cơn đau rõ rệt.


Anh đẩy Lộ Lộc đang ôm mình ngủ say.


Lộ Lộc mơ mơ màng màng ngẩng đầu lên, tóc mái rối bù, híp mắt nhìn Tạ Tranh: “Chú Tạ… sao vậy?”


Tạ Tranh rất bình tĩnh lấy một viên kẹo m*t từ dưới gối ra, bóc vỏ ngậm vào miệng, nói: “Ông đây sắp đẻ rồi.”


Song A, Nhưng Lại Sinh Bốn Đứa Con!
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Song A, Nhưng Lại Sinh Bốn Đứa Con! Truyện Song A, Nhưng Lại Sinh Bốn Đứa Con! Story Chương 32
10.0/10 từ 32 lượt.
loading...