Song A, Nhưng Lại Sinh Bốn Đứa Con!

Chương 21


Tạ Tranh trở về Thần An, ngay lập tức bị vô số cuộc nhậu nhẹt và xã giao bao vây.


Anh đã sống những ngày tháng nhàn nhã suốt hai tháng, suýt nữa thì quên mất trước đây mình đã sống một cuộc sống trác táng như thế này.


Việc kiểm tra của Tạ Tiến Đức mãi không ra kết quả, Tạ Tranh đã làm thủ tục chuyển viện cho ông, lại nhờ quan hệ tìm cho ông một bác sĩ có tiếng tăm.


Tạ Tranh cũng không quên tìm một thực tập sinh đến tưới hoa giúp Tống Thanh Viễn.


Thực tập sinh chụp ảnh vài lần cho Tạ Tranh, Tạ Tranh chuyển tiếp ảnh cho Tống Thanh Viễn.


Tống Thanh Viễn vôc ùng hài lòng: “Chăm sóc tốt hơn cậu nhiều.”


Tạ Tranh: “…………”


Anh cảm thấy có vài người đáng đời bị liệt dương.


Thời gian cứ thế trôi qua hơn nửa tháng.


Rạng sáng ngày mùng 1/6, Tạ Tranh họp xong, vắt chéo chân ngồi trên ghế văn phòng hút thuốc, đột nhiên nhớ ra một chuyện.


Anh cầm điện thoại lên gửi tin nhắn cho Lộ Lộc.


[Tạ]: Sinh nhật vui vẻ.


Lộ Lộc nhanh chóng trả lời tin nhắn.


[Nai Ngốc]: Dạ! Cảm ơn chú!


Dừng một chút, lại thêm một tin nhắn: Chú dạo này thế nào?


Tạ Tranh trả lời: Vẫn ổn.


Trả lời tin nhắn xong, Tạ Tranh tiện tay bấm vào vòng bạn bè của Lộ Lộc.


Khi hai người mới kết bạn, vòng bạn bè của Lộ Lộc chỉ có một bức ảnh đang v**t v* mèo trong quán cafe mèo. Khoảng thời gian này lại đăng thêm hai bức nữa, một bức kèm theo là tượng bán thân Venus bằng xương chưa hoàn thành, tay Lộ Lộc ở bên cạnh giơ ký hiệu Yeah, những ngón tay khớp xương rõ ràng dính đầy bùn đất và tro bụi, kéo theo cả cổ tay và cẳng tay cũng dính một ít.


Bức còn lại thì lộ mặt, nhưng chỉ nửa khuôn mặt. Nam sinh ôm một con mèo mặt khó ở không biết từ đâu ra trong tay, ngồi xổm trên mặt đất, đôi mắt cong cong chụp ảnh cùng mèo, nụ cười rất lớn và tươi tắn, để lộ hàm răng trắng sáng.


Khoảng thời gian này sự nghiệp Tạ Tranh thành công, nhưng cơ thể lại có chút kỳ lạ.


Từ khi phân hóa đến nay, h*m m**n của anh vẫn luôn rất mạnh mẽ.


Nhưng bây giờ có khi anh liên tục mấy ngày không nghĩ đến chuyện đó, có lúc cảm xúc đến lại nhanh, mãnh liệt và thường xuyên, một ngày phải giải tỏa mấy lần mà vẫn thấy chưa đủ thỏa mãn.


Lão Điền còn dò hỏi Tạ Tranh có muốn tìm người mới không, bị Tạ Tranh thẳng thừng từ chối.


Thần An không giống Lâm Uyên, dù sao cũng là dưới mí mắt cha mẹ. Hơn nữa, nói không chừng người anh giao tiếp lại là gián điệp được đối thủ phái đến để moi thông tin. Cho dù không phải, Thần An có nhiều doanh nghiệp hợp tác như vậy, tin tức người bên gối của một alpha lại là alpha truyền ra ngoài, cũng không có lợi gì cho Tạ Tranh.


Thứ hai nữa là, Tạ Tranh cũng khó có thể tìm được người hợp khẩu vị với anh như Lộ Lộc.


Tổng hợp lại, Tạ Tranh thiên về việc tự mình giải quyết hơn.


Tuy nhiên, may mắn là vòng bạn bè của Lộ Lộc không ẩn với anh, ba bức ảnh đó đã bị anh xem đến hao mòn, là tài liệu vô cùng hữu ích.



Cuối tháng Sáu, Tạ Tiến Đức được xuất viện sau khi nghỉ dưỡng tại bệnh viện với khuôn mặt hồng hào.


Mạnh Hải Anh tổ chức một buổi họp mặt gia đình, mời cả nhà Tạ Lý đến dùng bữa.


Mối quan hệ giữa hai gia đình luôn tốt đẹp, hai phụ huynh omega nữ càng thân thiết như chị em.


Các chủ đề như sợi tơ bay lả tả, từ thời tiết ngày càng oi bức đến triển vọng việc làm rồi đến thời sự chính trị.


Tạ Tranh nghe tai này vào tai kia ra, thẫn thờ uống rượu vang đỏ do Tạ Lý mang đến.


Mạnh Hải Anh đột nhiên hỏi Tạ Lý: “Tiểu Lý đã có người yêu chưa?”


Tạ Lý ho một tiếng: “…Chưa ạ.”


“Bị anh của con làm hư rồi,” Mạnh Hải Anh cười cười: “Giới trẻ bây giờ hết người này đến người khác không chịu kết hôn, con và Tạ Tranh phải nhanh chóng tìm người yêu đi.”


Mạnh Hải Anh đột nhiên nhớ ra điều gì đó: “Kiên Thành, Lão Từ, Tạ Tranh con còn nhớ không? Con trai ông ấy mẹ thấy cũng không tệ đâu. Là một omega ngoan ngoãn đáng yêu, lần trước nhìn thấy Tạ Tranh, đôi mắt nó sáng rực lên. Vợ Lão Từ còn nói với mẹ bảo hai đứa rảnh rỗi thì gặp nhau một lần.”


Tạ Tranh đặt ly rượu xuống bàn: “Đừng nói chuyện này nữa.”


“Đứa nhỏ này sao mà bướng thế cơ chứ.” Mạnh Hải Anh nhìn Tạ Lý: “Tiểu Lý, con giúp dì khuyên anh của con đi.”


Tạ Tranh: “…”


Khoảng thời gian anh về nhà, anh đều ở căn hộ riêng của mình, thỉnh thoảng về nhà, cha mẹ cũng chưa bao giờ giục anh kết hôn hay tìm đối tượng nữa.


Mặc dù anh không nghĩ mình sẽ không bị giục nữa, nhưng không ngờ ngày này lại đến nhanh như vậy.


Điều đáng ghét nhất là Mạnh Hải Anh lại học được cách lấy nhu chế cương.


Giọng điệu dịu dàng, khuôn mặt nở nụ cười, ra vẻ bị anh làm cho hết cách nhưng vẫn rộng lượng bao dung.


Tạ Tranh cách lớp áo sơ mi sờ vào hình xăm xương trên vai mình.


Anh vốn không muốn để ý, nhưng lại nghe Mạnh phu nhân nửa thở dài nói với Tạ Lý: “Dì chỉ muốn anh của con có một cuộc sống bình thường hạnh phúc.”


Động tác của Tạ Tranh khựng lại.


Rượu vang đỏ vừa uống, thức ăn vừa ăn, đột nhiên cuộn trào trong dạ dày Tạ Tranh, lạnh lẽo sắc nhọn đâm vào nội tạng anh, khiến Tạ Tranh có một cơn buồn nôn.


Tạ Tranh không lộ vẻ gì trên mặt, ngồi yên tại chỗ, nhưng cảm giác muốn nôn ngày càng trở nên mạnh mẽ.


Tạ Tranh đột nhiên đứng dậy, nhanh chóng đi về phía nhà vệ sinh.


Anh chống hai tay vào bồn rửa mặt nôn khan vài tiếng, nhưng không nôn ra được cái gì.


Mãi đến vài phút sau cảm giác buồn nôn khó chịu đó cuối cùng cũng tan biến, Tạ Tranh rửa mặt, cuối cùng cũng cảm thấy dễ chịu hơn một chút.


Anh ngẩng đầu lên, nhìn thấy Tạ Lý đứng sau mình trong gương, vẻ mặt vô cùng phức tạp.


Tạ Tranh cười: “Gì thế? Lén nhìn anh đi vệ sinh đấy à?”


Tạ Lý: “…………”


Tạ Lý lập tức đầy vẻ cạn lời.



Anh ta hỏi Tạ Tranh: “Anh không sao đấy chứ? Cơ thể không khỏe à?”


“Hơi hơi.”


“Là vì những lời của bác gái nói à?”


“Không liên quan đến mẹ của anh.” Tạ Tranh nhàn nhạt nói: “Chỉ là dạ dày đột nhiên khó chịu.”


“Dạ dày làm sao?”


“Chú tò mò nhiều thế làm cái gì?” Tạ Tranh châm một điếu thuốc: “Mang thai rồi đấy, được chưa.”


Tạ Lý: “…………”


Anh ta há miệng, định nói gì đó, nhưng cuối cùng lại bỏ đi với vẻ mặt “Em không có gì để nói với anh nữa.”.


Tạ Tranh nhìn bóng lưng của thằng em nhà mình, không nhịn được bật cười, rồi đột nhiên cất cao giọng: “Cảm ơn.”


Tạ Lý không quay đầu lại, xua xua tay.


Ngày hôm sau nhiệt độ nóng đến kinh khủng, trong văn phòng bật điều hòa mà vẫn đổ mồ hôi. Tạ Tranh bảo vài trợ lý đi mua kem chia cho nhân viên.


Không lâu sau, những chiếc kem lạnh ngắt đã được mang lên lầu, cả tầng vang lên tiếng reo hò náo nhiệt, trong nhóm công ty liên tục tràn ngập tin nhắn “Tạ Tổng vạn tuế!!”


Trợ lý cũng mang một túi đến cho Tạ Tranh chọn, Tạ Tranh tùy tiện chọn một cây vị socola. Vừa cắn được một miếng, ngửi thấy mùi socola ngọt ngào lại đột nhiên mất cảm giác thèm ăn.


Chuyện như thế này lại xảy ra vài lần trong mấy ngày tiếp theo, hoặc là đột nhiên mất cảm giác thèm ăn, hoặc là dạ dày co thắt kỳ lạ. Trực giác nói cho Tạ Tranh biết có chuyện không ổn, nói chuyện này với Tống Thanh Viễn, người kia còn chúc mừng anh: Bệnh dạ dày là tiêu chuẩn của tổng tài bá đạo, chúc mừng cậu càng ngày càng giống một tổng tài bá đạo đạt chuẩn hơn.


Tạ Tranh dự định vài ngày nữa kiểm tra sức khỏe công ty thì tiện thể đi kiểm tra luôn.


Ngày hôm đó Tạ Tranh đi xã giao về, trời đã rất khuya.


Không phải giờ cao điểm, nhưng đường phố lại rất tắc, nhích từng bước một.


Tạ Tranh muốn dựa vào lưng ghế ngủ một lát cũng không yên, mặt đen lại chửi rủa mấy tiếng.


Lão Điền có một cô con gái đang học cấp ba, cười giải thích với Tạ Tranh: “Anh, mấy ngày nay học sinh nghỉ hè, đều ra ngoài chơi hết rồi.”


Tạ Tranh cười khẩy: “Nửa đêm ra ngoài lang thang, gặp người xấu thì tỉnh ra ngay.”


“Ai bảo không phải chứ?” Lão Điền đáp lời, đột nhiên cất cao giọng: “Anh, đó không phải thằng bé kia sao?”


Thằng bé nào? Thằng bé nào?


Tạ Tranh mở mắt ra, nhìn theo hướng ngón tay Lão Điền chỉ sang bên kia đường, quả nhiên nhìn thấy Lộ Lộc.


Tóc của nam sinh có vẻ ngắn hơn trước một chút, nhưng vẫn có thể buộc một chỏm phía sau gáy, đeo balo gọn gàng, hai tay ôm một ổ bánh mì đang gặm, ăn uống rất ngon miệng. Những người đi ngang qua cậu đều nở nụ cười vì thấy cậu rất đáng yêu.


Tạ Tranh cười cười: “Lái qua đó.”


Chỗ này không thể quay đầu lại, Lão Điền lái xe tiến lên một đoạn mới có thể quay đầu, tốn không ít thời gian.


May mắn là Lộ Lộc vẫn ở yên tại chỗ cũ, chiếc bánh mì lớn đã ăn xong, giờ đang uống nước, yết hầu nhấp nhô cuộn tròn. Cả người cậu rất hợp với đêm hè này, tươi mới và sạch sẽ.


Anh hạ cửa sổ xe xuống.



Đôi lông mày sắc sảo dần dần lộ ra trước mặt Lộ Lộc, tiếp theo là sống mũi, đôi môi mỏng mang theo nụ cười xấu xa.


Ban đầu Lộ Lộc còn cảm thấy lạ, dường như không hiểu tại sao có người đột nhiên dừng xe ngay trước mặt mình, còn đi sang bên cạnh hai bước. Nhưng khi cửa sổ xe tiếp tục hạ xuống, cậu đứng yên tại chỗ, tay nắm chai nước khoáng đã hết, ngơ ngác nhìn Tạ Tranh.


Tạ Tranh dựa vào cửa sổ xe, cười vô cùng phong lưu: “Em nghỉ hè rồi à?”


Lộ Lộc há miệng, chưa kịp nói gì đã cong mắt cười lên.


Tạ Tranh hất cằm: “Chỗ này không được dừng xe, lên xe trước đi.”


Lộ Lộc vẫn cười, mắt cong cong vòng qua phía bên kia mở cửa xe ngồi vào.


Khi Lộ Lộc bước vào xe, Tạ Tranh ngửi thấy một mùi hương bưởi vô cùng tươi mát.


Mùi bưởi quen thuộc.


Ngay khoảnh khắc ngửi thấy mùi hương này, đôi mắt Tạ Tranh tối sầm lại.


Những ký ức khi ở bên Lộ Lộc đã được gợi lại thành công. Anh nhớ lại những lần hai người hôn nhau nồng nhiệt trong chiếc xe chật hẹp, mũi cọ mũi, ngay cả việc hít thở và nuốt nước miếng đơn giản nhất cũng trở nên khó khăn.


Anh hỏi Lộ Lộc: “Đến Thần An khi nào? Sao không liên lạc với tôi?”


“Mới đến hôm qua, đi cùng bạn học.” Lộ Lộc trả lời: “Chúng cháu đến tìm việc làm. Cũng muốn liên lạc với chú Tạ, nhưng nghĩ là tìm được việc làm rồi hãy nói.”


“Chỉ vì công việc thôi à?”


Chiếc xe này không có tấm chắn, Lão Điền giả vờ như một tài xế bị điếc, lặng lẽ lái xe.


Lộ Lộc mím môi cười.


Thực ra Tạ Tranh cũng không chắc chắn lý do Lộ Lộc đến Thần An lần này có phải là để tìm anh hay không.


Anh lại trò chuyện linh tinh với Lộ Lộc vài câu đại loại như “Thi xong chưa”, “Cảm thấy kết quả thế nào”, và cảm thấy mình nên phát ra một tín hiệu nào đó.


Đầu óc Lộ Lộc vô cùng lanh lợi, chắc chắn sẽ hiểu ý của anh. Nếu cậu không nhận, anh cũng sẽ không ép buộc, nếu cậu nhận, anh cũng không ngại tiếp tục trả lương cho Lộ Lộc một hai tháng nữa.


Nghĩ vậy, Tạ Tranh nhích lại gần Lộ Lộc một chút.


Anh lại hỏi: “Chỉ vì muốn đi làm thêm nên mới đến Thần An?”


Lộ Lộc: “Còn muốn đến đây chơi nữa. Ở đây có nhiều danh lam thắng cảnh, vào kỳ nghỉ hè nhiều nơi miễn phí cho sinh viên, chúng cháu có thể đi vẽ ký họa.”


Tạ Tranh nhướng mày, cảm thấy mình đã hiểu câu trả lời của Lộ Lộc: “Em ở đâu? Tôi bảo Lão Điền đưa em về—”


Còn chưa nói hết câu, mặt anh đột nhiên bị hai tay ôm lấy, Lộ Lộc cứ thế hôn lên, lưỡi quấn lấy lưỡi anh, răng cắn nhẹ đầu lưỡi Tạ Tranh, lực hút rất mạnh, như thể muốn nuốt chửng Tạ Tranh.


Khoảnh khắc môi chạm nhau, sự bồn chồn của Tạ Tranh được thỏa mãn.


Lộ Lộc cố nén sự thôi thúc muốn thở dài.


Cậu vốn muốn ổn định chỗ ở mấy ngày rồi mới liên lạc với Tạ Tranh, có lẽ sau khi thay đổi thành phố, hai người có thể tiếp xúc với nhau bằng một thân phận khác so với trước đây. Nhưng những lời Tạ Tranh vừa nói đã khiến Lộ Lộc tỉnh táo trở lại, chỉ cần cậu từ chối, Tạ Tranh sẽ biến mất, một lần nữa, khỏi cuộc sống của cậu.


Tiếng nước cẩn thận vang vọng trong không gian chật hẹp và yên tĩnh của xe, Lão Điền đưa tay vặn đài, tiếng nhạc ngay lập tức át đi mọi âm thanh, anh ta quay đầu xe tiếp tục lái về căn hộ của Tạ Tranh.


Nụ hôn này kéo dài rất lâu, Tạ Tranh dần dần nhớ lại nhiều hơn về Lộ Lộc trong nụ hôn này.



Anh nhớ lại rõ ràng hơn mọi chi tiết về Lộ Lộc. Anh nhớ mỗi lần hai người lên giường, Lộ Lộc mặc dù mang vẻ mặt rất tươi tắn nhưng cũng không phải không đổ mồ hôi. Mồ hôi chảy dọc theo cơ thể trắng trẻo của cậu, rơi xuống cơ thể có dấu vết luyện tập rõ ràng của Tạ Tranh, nhiều lúc rơi xuống bụng dưới, nơi thường hiện ra hình dạng nào đó.


Chỉ cần nhớ lại những lần thằng em đó, Tạ Tranh không khỏi cảm thấy hưng phấn, mùi hồ tiêu hun khói nhanh chóng tràn ngập không gian xe.


Lão Điền nhanh chóng đưa hai người về đến nhà. Tạ Tranh bị Lộ Lộc ấn vào cửa nhẹ nhàng hôn. Tạ Tranh rất ghét nụ hôn không nóng không lạnh như vậy, ấn sau gáy Lộ Lộc chủ động muốn làm nụ hôn sâu hơn, nhưng hết lần này đến lần khác đều bị né tránh.


“Đệch… giỏi rồi nhỉ.” Tạ Tranh cắn mạnh vào môi dưới Lộ Lộc một cái: “Nai đần, em giỏi rồi đấy.”


Môi Lộ Lộc dán vào môi Tạ Tranh, hỏi: “Chú muốn không?”


“…Em thử nói nhảm với ông đây thêm lần nữa xem.”


Lộ Lộc hỏi: “Vậy chú có nhớ cháu không?”


Tạ Tranh cười xấu xa: “Nhớ chứ.”


Đây là lời thật lòng, điện thoại anh bây giờ vẫn còn lưu ba bức ảnh Lộ Lộc đăng lên vòng bạn bè, cứ cách vài ngày lại xem lại một lần.


Lộ Lộc bế anh lên mặt phẳng của chiếc tủ ở cửa, rồi ngồi xổm xuống.


Tạ Tranh cảm nhận được khoang miệng ấm áp của Lộ Lộc, bị k*ch th*ch đến mức cơ thể run rẩy: “…Nai nhỏ, bảo bối, bé ngoan…”


Nhưng khi Lộ Lộc sắp đi vào, Tạ Tranh đột nhiên lại bắt đầu cảm thấy không khỏe.


Anh dừng lại tất cả động tác, ôm bụng dưới cau mày, cố gắng kìm nén cảm giác kỳ lạ đó xuống.


Lộ Lộc nhạy bén nhận ra sự thay đổi của Tạ Tranh. Cậu đưa tay ra, lòng bàn tay đặt lên mu bàn tay Tạ Tranh đang ôm bụng dưới: “…Làm sao vậy?”


Tạ Tranh thở ra một hơi: “Dạ dày, gần đây có chút khó chịu.”


Cảm giác khó chịu kỳ quái đó nhanh chóng biến mất, Tạ Tranh vốn còn muốn tiếp tục, nhưng Lộ Lộc lại kiên quyết không đồng ý.


“Chú không khỏe thì nghỉ ngơi trước đi.”


Giọng Lộ Lộc cố nhịn đến mức phát run, mang theo tiếng th* d*c nặng mùi d*c v*ng: “Cháu tự mình làm.”


Tạ Tranh: “…………”


Anh thực sự bó tay, trước đây sao anh không biết Lộ Lộc lại là một thằng cứng đầu to xác như vậy?


Chưa thấy ai bày tiệc buffet trước mắt mà cứ đòi mua cơm hộp để ăn.


Anh giở trò xấu, dùng đầu gối chạm vào thằng em của Lộ Lộc một cái: “Em thực sự không muốn làm?”


Lộ Lộc im lặng.


Tất nhiên cậu muốn, muốn đến phát điên. Hai tháng qua ngày nào cậu cũng nghĩ đến Tạ Tranh, ngày nào cũng xem bức ảnh tự chụp vô cùng bậy bạ mà Tạ Tranh dùng điện thoại của cậu chụp.


Không chỉ muốn làm, cậu còn muốn đánh dấu Tạ Tranh thêm lần nữa, muốn thấy anh vì mình mà sướng đến mức đứng không vững, quỳ một gối trong nhà vệ sinh của quán thức ăn nhanh, khuôn mặt đỏ bừng, quần ướt đẫm một mảng lớn.


**


Weibo Lộ Lộc


[Đăng ngày 5 tháng 6]


@Deer: Thà đừng gửi tin nhắn đến, gửi rồi cứ muốn xem điện thoại mãi TT


Song A, Nhưng Lại Sinh Bốn Đứa Con!
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Song A, Nhưng Lại Sinh Bốn Đứa Con! Truyện Song A, Nhưng Lại Sinh Bốn Đứa Con! Story Chương 21
10.0/10 từ 32 lượt.
loading...