Song A, Nhưng Lại Sinh Bốn Đứa Con!

Chương 20


Giọng nói của Tạ Tranh vẫn mang theo chút ý cười hờ hững, như đang nói về chuyện bình thường nhất.


Lộ Lộc chậm rãi chống người dậy, ngồi thẳng.


Cậu hỏi: “Là vì chuyện gì, mà, bác ấy* nhập viện?”


(*đoạn này hơi cấn, vì Lộ Lộcc gọi Tạ Tranh là chú rồi, mà raw vẫn để ba của Tạ Tranh là chú tiếp, tui không kiếm được cái gì thay thế nên để là Bác tạm đi.)


“Không biết. Tự nhiên ngất xỉu ở nhà, bị ngã gãy tay. Bây giờ bác sĩ đang kiểm tra nguyên nhân.”


Theo ý định ban đầu của Tạ Tranh, ít nhất một tháng nữa anh mới quay lại Thần An. Cha mẹ anh không thể chịu đựng nổi anh, đến lúc đó sẽ không còn ai quản được anh nữa.


Mặc dù rất tiếc nuối vì không thể thực hiện theo kế hoạch ban đầu, nhưng thái độ của cha mẹ đã có phần nới lỏng hơn, Tạ Tranh vẫn khá hài lòng với kết quả này.


Lộ Lộc hỏi: “…Nên chú mới chuyển nhiều tiền hơn cho cháu?”


Tạ Tranh cười cười: “Không liên quan đến chuyện đó. Tôi nhận được tin sau khi trả lương cho em.”


Chính xác là tin nhắn nhận được vào cái đêm Lộ Lộc “đánh dấu” anh. Tạ Tranh choáng váng cầm điện thoại lên xem suýt nữa thì liệt dương luôn, nên mới quyết định ở lại Hoài Lưu cho đến khi kỳ mẫn cảm của Lộ Lộc kết thúc vào ngày hôm sau.


Lộ Lộc “ồ” một tiếng, rồi hỏi: “Vậy chúng ta…”


Tạ Tranh nghe ra Lộ Lộc muốn hỏi điều gì, cười: “Vì tôi đã quay về rồi, mối quan hệ này cũng không cần tiếp tục nữa. Yên tâm, chú không phải là ông chủ bóc lột nhân viên, chưa đủ một tháng cũng tính theo một tháng.”


Trong căn phòng nhỏ hẹp, Lộ Lộc im lặng rất lâu. Đúng lúc Tạ Tranh gần như nghĩ Lộ Lộc đã ngủ thiếp đi, Lộ Lộc nói: “Cháu không cần nhiều như vậy.”


Tạ Tranh: “…”


Ngu chết đi được.


So với con nai đần này, anh có rất nhiều tiền, và cũng có thể cho tiền. Lộ Lộc không cần phải từ chối thứ mà cậu cần nhất.


Nhưng Tạ Tranh không nói gì, chỉ cười khẽ hai tiếng từ cổ họng — anh không muốn nửa đêm lại mặc cả với Lộ Lộc như ở chợ rau.


Lộ Lộc cảm thấy rất may mắn vì trong phòng không bật đèn, Tạ Tranh không thể nhìn thấy vẻ mặt của cậu lúc này, nếu không chắc chắn sẽ rất khó coi.


Cậu hỏi Tạ Tranh: “…Chú Tạ khi nào về ạ?”



Tạ Tranh duỗi người một chút: “Ngày mai, đưa em về trường là tôi sẽ về—”


“Cháu xin nghỉ tổng cộng năm ngày.” Lộ Lộc đột nhiên ngắt lời Tạ Tranh: “Ngày mai còn một ngày nghỉ nữa. Chú Tạ, cháu dẫn chú đi phố đi bộ ở đây chơi nhé. Trên phố có một cửa hàng, kem thủ công và bánh kem bơ nhỏ ở đó cháu rất thích ăn. Cháu dẫn chú đi ăn thử nhé, ngon lắm, thật đấy.”


Tạ Tranh suy nghĩ một chút: “Cũng được.”


**


Bà của Lộ Lộc biết Tạ Tranh sắp đi, liên tục cảm ơn “Thầy Tạ vất vả rồi”, khiến Tạ Tranh thấy khó chịu không thôi, da gà nổi khắp cả cánh tay.


Bà cụ lại dặn dò Lộ Lộc: “Về trường rồi cũng phải nghe lời thầy Tạ, biết không?”


Lộ Lộc mím môi, mắt cong cong: “Biết biết!”


Bà cụ còn đưa cho Tạ Tranh một túi ni lông cà chua, nghe nói là giống đặc biệt do hàng xóm tự trồng. Một túi đủ màu sắc treo trên cánh tay Tạ Tranh, trông vô cùng lạc lõng.


Lộ Lộc bật cười thành tiếng, đưa tay nhận lấy: “Để cháu cầm, chú Tạ.”


Tạ Tranh nhún vai, đưa túi ni lông cho Lộ Lộc.


“Phố đi bộ” trong lời Lộ Lộc từng là khu chợ vào thứ Bảy và Chủ Nhật của trấn Hoài Lưu, những năm gần đây được cải tạo thành một con phố thương mại dài và rộng, cách nhà Lộ Lộc chưa đầy hai mươi phút đi xe.


Bắt taxi đến nơi xem, rõ ràng không phải ngày nghỉ, nhưng người vẫn khá đông. Từng nhóm thanh niên tụ tập đi lại, ăn mặc rất đẹp, cả con phố toát lên một bầu không khí trẻ trung, năng động.


Đi thêm một đoạn nữa, mới biết lý do vì sao lại náo nhiệt như vậy.


Tạ Tranh hứng thú đánh giá tấm biển quảng cáo lớn trước mặt: “Sắp tổ chức hòa nhạc à? Em có biết những minh tinh này không?”


Lộ Lộc không sửa lại Tạ Tranh rằng đây không phải “hòa nhạc”, mà là “biểu diễn ngoài trời của idol địa phương”, cậu lắc đầu: “Cháu cũng không biết.”


Tạ Tranh ngậm đầu thuốc lá, hứng thú ngước mắt đánh giá mấy minh tinh trên biển quảng cáo.


Trên cổ đều đeo vòng cổ choker, da trắng, mắt long lanh, chắc là omega, hơn nữa là loại O rất đẹp.


Đáng tiếc hoàn toàn không phải loại hình Tạ Tranh hứng thú.


Từ khuôn mặt, đến tính cách không hề gượng ép, cho đến cái vẻ không ch*ch cho người ta chết thì không chịu dừng lại trên giường, Lộ Lộc hoàn toàn phù hợp với mọi sở thích của Tạ Tranh. Nghĩ đến việc quay về Lâm Uyên sẽ không còn cơ hội gặp Lộ Lộc nữa, Tạ Tranh thực sự thấy rất tiếc nuối.


Anh hỏi Lộ Lộc: “Cửa hàng cậu nói ở đâu?”



Theo lời Lộ Lộc, cậu đã gần một năm không đến đây, rất nhiều cửa hàng đã thay đổi vị trí. Cậu hỏi vài người, không lâu sau, Tạ Tranh thấy Lộ Lộc quay lại phía mình.


Tạ Tranh dập tắt đầu thuốc lá vào thùng rác: “Đi thôi.”


Lộ Lộc lại xua tay: “Chú Tạ, một tin không may.”


Tạ Tranh nhướng mày.


“Cửa hàng đó đóng cửa rồi.” Lộ Lộc cười cười: “Cháu dẫn chú đi ăn cái khác nhé, chú Tạ muốn ăn cái gì?”


Tạ Tranh vốn dĩ cũng không quá câu nệ chuyện ăn uống, hôm nay đến đây cũng là để đi cùng Lộ Lộc, nghe vậy tùy tiện nói: “Ăn món em thích đi.”


Nói là vậy, nhưng vì buổi biểu diễn ca nhạc, hầu hết các cửa hàng đều chật kín người, ngay cả chỗ ngồi cũng không có. Cuối cùng Lộ Lộc dẫn Tạ Tranh đến một cửa hàng hamburger ở gần đó.


“Khẩu vị trẻ con.” Tạ Tranh thấy cậu phủ đầy tương cà lên khoai tây chiên, không nhịn được cười cậu.


Đúng lúc hai người chuẩn bị ăn xong, Tạ Tranh nghe thấy một tiếng rống đinh tai nhức óc từ bên ngoài: “Này —nghe rõ không?”


Âm thanh phát ra từ micro này giống như một tín hiệu tập hợp nào đó, những người khác trong cửa hàng đồng loạt đứng dậy, đi ra bên ngoài.


“Buổi biểu diễn sắp bắt đầu rồi,” Lộ Lộc quay đầu nhìn ra bên ngoài, rồi quay lại nhìn Tạ Tranh: “Chú Tạ có muốn đi xem không ạ?”


Tạ Tranh nhớ lại tấm áp phích khổng lồ đó. Khuôn mặt của mấy omega trên đó anh thậm chí còn không nhớ rõ nữa. Anh chán nản nói: “Thôi. Có dịp rồi nói.”


Có dịp.


Dịp nào chứ?


Tạ Tranh sẽ trở lại Thần An, trở lại văn phòng lộng lẫy của anh;


Còn cậu sẽ ở lại Lâm Uyên, đi học, chỉ có thể đến thăm Tạ Tranh vào kỳ nghỉ đông và nghỉ hè.


Thực ra, cho dù có cố gắng duy trì đến đâu, Tạ Tranh cũng sẽ dần dần quên đi cậu. Đó là khoảng cách, thời gian và công lao.


Trước đây cậu chỉ nghe nói đến tên của Tạ Tranh, biết một số chuyện về anh.


Sau này Tạ Tranh đột nhiên xuất hiện trước mặt cậu, những mảnh ký ức vụn vặt đó gắn liền lại, tạo nên hình ảnh Tạ Tranh hoàn chỉnh.


Bây giờ Tạ Tranh sắp rời đi, cũng đột ngột như lúc anh đến. Ánh sáng lấp lánh lại sẽ dần dần mờ đi trong tâm trí Lộ Lộc, vì khoảng cách và thời gian.



Nhưng Tạ Tranh chưa bao giờ là người chịu đựng thiệt thòi, anh hơi ngả người ra phía sau, chân duỗi dài, bắp chân phải lười biếng đặt lên bắp chân Lộ Lộc.


Bên ngoài đột nhiên vang lên tiếng nhạc siêu lớn và tiếng reo hò của đám đông.


Tạ Tranh thấy môi Lộ Lộc mấp máy, nhưng anh không nghe rõ Lộ Lộc nói cái gì.


Tạ Tranh nghiêng người về phía trước: “Gì cơ?”


Lộ Lộc ghé sát vào anh, giọng nói lẫn vào tiếng nhạc: “…Chú Tạ, cho cháu đánh dấu chú thêm lần nữa nhé!”


Tạ Tranh nhướng mày, ngón tay sờ lên môi, không nói đồng ý cũng không nói không đồng ý, nở một nụ cười mập mờ.


Đợi Lộ Lộc nuốt miếng gà cuối cùng xuống bụng, Tạ Tranh cử động bắp chân, chạm vào Lộ Lộc: “Lại đây.”


Nói xong đứng dậy, đi về phía nhà vệ sinh.


Có một người trong nhà vệ sinh, Tạ Tranh dựa vào bồn rửa tay, còn Lộ Lộc đứng ở cửa.


Ánh mắt người kia lởn vởn giữa Tạ Tranh và Lộ Lộc vài lần. Tạ Tranh cười âm u với hắn: “Nhìn cái gì?”


Người kia run lên, không dám nhìn nữa, k** kh** q**n rồi vội vàng đi ra ngoài.


Tạ Tranh thong thả rửa tay, đi vào phòng vệ sinh riêng.


Lộ Lộc đi theo sau anh.


Cậu gỡ miếng băng cá nhân Tạ Tranh dán ở sau gáy ra, nhìn thấy vết răng trên làn da màu mật ong đã không còn rõ ràng nữa. Làn da bên cạnh vết răng hơi hồng và sưng tấy.


Tạ Tranh cảm thấy hơi thở Lộ Lộc phả vào sau gáy mình, anh rất hợp tác cúi đầu xuống, cơ thể đã đi trước lý trí mà nhớ lại cơn đau khi bị cưỡng ép đánh dấu, đang run rẩy và nóng lên vì hưng phấn.


Nhưng Tạ Tranh đợi một lúc, Lộ Lộc vẫn chậm chạp chưa cắn xuống.


Tạ Tranh: “…?”


Anh quay đầu lại: “Nếu em không được thì đổi sang tôi cũng được—”


Lộ Lộc đột nhiên hôn lên môi anh một cái. Chưa kịp để Tạ Tranh nếm được mùi bưởi trên môi, tay của nam sinh đã ấn gáy Tạ Tranh xuống, giây tiếp theo, sau gáy Tạ Tranh truyền đến cơn đau dữ dội, Lộ Lộc dùng lực cắn chặt sau gáy anh.


Pheromone từ từ được tiêm vào cơ thể, đau nhức khó chịu. Tạ Tranh loạng choạng úp mặt vào cánh cửa, run rẩy dữ dội.



…Cũng thật sướng.


Lộ Lộc dùng sức ôm chặt eo anh từ phía sau, trong tiếng nhạc và tiếng reo hò nghe không rõ, chậm rãi tiến hành cuộc đánh dấu vốn dĩ không thể hoàn thành này.


Cùng lúc Lộ Lộc buông tay, Tạ Tranh khuỵu chân xuống quỳ mặt đất.


Lộ Lộc cúi người xuống, dùng ngón cái lau đi những giọt nước mắt sinh lý trên khóe mắt Tạ Tranh, nhưng lại bị Tạ Tranh nắm lấy tóc kéo lại hôn một cách mạnh mẽ.


“Bảo bối,” sau khi môi lưỡi quấn quýt vô định một lúc, Tạ Tranh th* d*c nói: “Em quá tuyệt vời, tôi sẽ nhớ em.”


Sau khi Tạ Tranh dọn dẹp sạch sẽ từ cửa hàng thức ăn nhanh bước ra, Lão Điền đã đợi sẵn bên ngoài cửa hàng.


Tạ Tranh hỏi Lộ Lộc: “Thật sự không cần đưa em về à?”


Lộ Lộc lắc đầu: “Không cần đâu, cháu ở lại thêm một ngày với bà, ngày mai sẽ về trường.”


“Được.”


Tạ Tranh vẫy tay với Lộ Lộc, rồi đi theo Lão Điền về phía xe đang dừng. Sau khi đóng cửa xe “thịch” một tiếng, phố đi bộ trong gương chiếu hậu càng lúc càng xa.


Ba giờ sau, Lão Điền dừng xe trước cổng bệnh viện.


Mạnh Hải Anh đợi Tạ Tranh ở cửa phòng bệnh, khi nhìn thấy anh, bà lộ ra ý cười vui mừng, nhưng giọng điệu vẫn lạnh nhạt: “Con còn biết đường về đấy à.”


Dừng một chút, bà lại nói: “Gầy đi rồi.”


Tạ Tranh đẩy cửa vào nhìn, Tạ Tiến Đức đang ngủ, mũi đeo ống thở oxy, mu bàn tay cắm kim truyền dịch, cả người trông rất xanh xao.


Ông nghe thấy động tĩnh, mệt mỏi mở mắt ra, nhìn thấy Tạ Tranh.


“…Về rồi à.”


Khóe miệng Tạ Tranh kéo lên một nụ cười: “Vâng, con về rồi.”


**


Weibo Lộ Lộc


[Đăng ba ngày trước]


@Deer: Nghĩ ra rồi, có thể dẫn X đi ăn kem ở cửa hàng đó. Vui quá ^^


Song A, Nhưng Lại Sinh Bốn Đứa Con!
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Song A, Nhưng Lại Sinh Bốn Đứa Con! Truyện Song A, Nhưng Lại Sinh Bốn Đứa Con! Story Chương 20
10.0/10 từ 32 lượt.
loading...